Category Archives: Thời sự

Bồ Câu Trắng, Gloria Estefán, so với những con Quạ Đen, về “hát sướng” tại VN CS !

  • Nguồn trích đăng Internet

Bồ Câu Trắng Gloria Estefán So với bầy Quạ Đen về “hát sướng” tại VN CS!

Gloria Estefán ( Bồ Câu Trắng )

Image
Giọng ca của Gloria Estefán vượt giới hạn không gian. Và hơn cả âm nhạc, bà là một phụ nữ có tư cách: Yêu gia đình, trung thành với tổ quốc và lý tưởng tự do dân chủ, và luôn là người con bất khả phân ly của cộng đồng người Cuba tại Florida tỵ nạn cộng sản.

Ca sĩ Gloria Estefán sinh ngày 1/9/1957 tại thủ đô Havana, Cuba. Trước khi Cộng sản cướp chính quyền, cha bà, Ông José Fajardo là một quân nhân trong quân đội Cuba .Sau đó gia đình bà phải di tản sang Mỹ ; lúc đó Gloria Fajardo mới 2 tuổi.

Ông José Fajardo sau đó đã là một trong 1,300 tay súng người bản xứ Cuba chỉ huy đổ bộ lên vịnh Girón ở Bahía de Cochinos (vịnh Con Heo) ngày 17/4/1961 để giải phóng quê nhà. Cuộc hành quân bị thất bại. Số tù binh này, trong đó có ông José Fajardo đã được Mỹ chuộc lại. Sau đó ông Fajardo sang Việt Nam chiến đấu chống Việt Cộng. Khi trở về, ông bị bệnh và trở thành gánh nặng cho vợ và cô con gái Gloria.

Gloria tốt nghiệp B.A. phân khoa tâm lý học năm 1979. Gloria vừa phải học vừa phải làm thông ngôn bán thời gian tại khu thuế vụ của Miami International Airport. Do sức nặng phụ giúp mẹ gánh vác gia đình nên Gloria đã dùng âm nhạc như một lối thoát để giải khuây; đâu biết rằng âm nhạc lại là con đường đưa đến danh vọng tột đỉnh; biệt hiệu là “Queen of Latin Pop” (nữ hoàng nhạc Pop) với 4 giải Grammy Awards, 4 giải Latin Grammy, hàng trăm triệu dĩa bán ra khắp thế giới, từng trình diễn cho hai vị tổng thống Mỹ; hát mở màn cho hai thế vận hội Olympic ở Seoul (Nam Hàn) và Atlanta (USA); hát quốc ca “The Star –Spangled Banner” cho 2003 World Series ở Miami , và vô số các giải thưởng khác..và đóng nhiều phim cinéma nữa .

Sự nghiệp âm nhạc thành công vĩ đại đã mở ra cho Gloria nhiều ngã rẽ khác cũng thành công không kém để trở thành minh tinh màn bạc, nhạc sĩ sáng tác và kinh doanh thầu khoán.

Trong dịp Giáo Hoàng John Paul II sang viếng thăm mục vụ Cuba từ 21 đến 25/1/1998, Vatican đả ngỏ lời mời Gloria “trở về mái nhà xưa” hát cho thánh lễ ở thủ đô Havana, Gloria đã cự tuyệt như sau: “Thưa Vị Chủ Chăn, xin đừng quên đòi hỏi Tự Do cho Cuba trong lời cầu nguyện của Ngài” .Trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này, Gloria nói “Người ta không biết nhiều (do chế độ bưng bít) nên khi họ hỏi tôi, tôi đã cho họ biết thảm kịch của người lưu vong ra sao, sự đàn áp, pháp trường xử tử, sự khủng khiếp của chế độ Cộng sản. Tôi xin nhấn mạnh rằng tôi rời Cuba khi mới lên hai. Chúng tước đoạt quê hương của tôi, cướp đi cái thân thiết nhất của một con người cần có. Sao tôi quên được chính Fidel Castro là kẻ đã gây quá nhiều tai ương đến cho tôi như vậy? Cả gia đình tôi đã phải trả một giá đắt cho Tự Do. Cha tôi không chỉ chiến đấu ở vịnh Con Heo, ông còn tình nguyện chiến đấu ở Việt Nam. Ông chiến đấu cho những quyền Tự Do tương tự như thế. Tôi đã nhìn ông chết chậm rãi trong suốt 14 năm. Tôi chắc sẽ không để bất cứ ai xúc phạm đến các lý tưởng ấy.” Và rằng “. . .khi họ (Tòa Thánh) mời tôi hát tại Vatican, họ hỏi tôi định nói gì. Tôi bảo họ rằng tôi sẽ xin Đức Thánh Cha đòi Tự Do cho Cuba; rồi viên chức Vatican bảo ‘Ồ không được con ạ, thế là chính trị rồi’. Rồi tôi bảo họ rằng nếu họ không cho tôi đòi hỏi Tự Do cho Cuba, họ nên nhờ ai đó vì tôi sẽ không hát” .

Bài hát khiến cho lão độc tài Cuba Fidel Castro bị dị ứng là bài “Go Away” (Xéo Đi) Gloria sáng tác năm 1992 mà bà đã xác nhận là để “tặng” Fidel Castro có lời ca như sau: “Sao mi không xéo đi? Xéo đi! Đừng rồi một ngày nào đó trở lại; khuân đồ đạc của mi, mọi thứ quý giá của mi; xéo ngay cho! Ai biết ngày sau ra sao . . . đi khuất mắt đi! Mi làm ơn làm phước không khuất mắt đi được sao. Hãy sống đời của mi nhưng thật xa cho khuất mắt. Hãy tự cứu mình; không còn cách nào vơ hết được đâu. Hãy nhìn quanh đi; bia khắc trên tường đó!” .

Trong khi thế giới tư bản và phản chiến kêu gọi bãi bỏ cấm vận Cuba, bà đã xuất hiện trên đài CNN năm 1997 bảo vệ lệnh này; cho đó là một mệnh lệnh có đạo đức; và vạch trần bộ mặt thật của chế độ bạo ngược ác độc CS qua những dẫn chứng cụ thể. Cùng năm đó, bà lên tiếng bảo vệ quyền tự do ngôn luận, vũ khí mà mọi chế độ độc tài sợ hãi nhất. Năm sau 1998, bà ra dĩa CD “Cuba Libre” (Cuba Tự Do) ca tụng quyền tự do ngôn luận căn bản này và khơi dậy giấc mơ mà người cha của mình đã suốt đời chiến đấu để bảo vệ. (Hết trích )

//

 

CSBV Đưa Tin Láo về Đám Tang HỒ CHÍ MINH năm 1969!

17 mins ·

BÁO CSVN ĐƯA TIN LÁO: ĐÁM TANG HỒ CHÍ MINH 1969, CHỈ CÓ MỘT LÃNH TỤ CAM-BỐT DUY NHẤT, TỚI THAM DỰ ĐÁM TANG – KHÔNG CÓ MẶT FIDEL CASTRO!

(*) GHI CHÚ: Tất cả phim tài liệu của CSVN đưa ra chỉ là RÁP PHIM ẢNH theo kiểu Photoshop để có hình ảnh một số các lãnh tụ nước ngoài tới tham dự đám tang của HCM.
Sự thật KHÔNG hề có chuyện này. (phim ảnh các lãnh tụ tới dâng hoa cho HCM là một dịp khác được chắp vá lại cho ngày đám tang HCM trong phim tài liệu CSVN phổ biến trên Youtube)
Phim tài liệu CSVN đưa lên YOUTUBE là LÁO, chắp vá phim ảnh đánh lừa Nhân dân VN hằng chục năm qua.
(*) Xem phim ráp nối tại đây: https://youtu.be/VHrB1lsXVqI (Trong phim tài liệu này có đoạn phim thấy Fidel Castro (mang súng) cùng với các đại biểu khác thuộc Đảng CSCB viếng hoa HCM – được tổ chức tại sảnh đường Havana, CuBa một tuần sau ngày HCM qua đời, không phải tại VN – “79 Primaveras”)
Khác với nguồn tin phim tài liệu báo chí CSVN đưa ra, cho rằng khi Hồ Chí Minh qua đời vì bệnh tim, được loan báo vào ngày 3/9/1969 có NHIỀU lãnh tụ Quốc Tế tới tham dự, trong đó có Fidel Castro!
Sự thật Fidel Castro KHÔNG hề sang tham dự đám tang HCM, đồng thời nước CUBA cũng không hề làm Quốc Táng khi HCM chết. Không những vậy, Fidel Castro cũng không gửi Đại Diện tới tham dự đám tang HCM.
Theo cuốn sách lịch sử “The History of Vietnam” By Justin Corfield (trang 90) thì trong ngày đám tang của Hồ Chí Minh, đảng CSVN đã mời các lãnh đạo trên thế giới tới tham dự, tuy nhiên KHÔNG có ai tới mà chỉ có MỘT lãnh đạo duy nhất là ông Norodom Sihanouk của Cam Bốt.
Fidel Castro không tới tham dự đám tang HCM và không gửi đại diện Bộ Ngoại giao tới mà chỉ gửi người quay phim là Đạo Diễn Santiago Alvarez tới quay phim đám tang của HCM, sau này đề tựa phim là “79 Primaveras” (79 Mùa Xuân của HCM).
Tất cả câu chuyện lịch sử này là sự thật, các bạn có thể tìm đọc cuốn “The History of Vietnam” By Justin Corfield trong trang 90 sẽ ghi rõ điều này.
Một khi FIDEL CASTRO khinh dễ không thèm tới tham dự đám táng HCM thì há gì CSVN phải làm Quốc Tang cho hắn!

Thời đại láo lường đã đi qua, hãy trả lại sự thật cho lịch sử!

Nguyễn Thùy Trang

See More

dam-tang-hcm-1969Hình ảnh tài liệu dẫn chứng!

“Hanoi Jane” Fonda! [tn]

A-Black memorial wall

“Hanoi Jane” Fonda! [tn]

She was born Lady Jayne Seymour Fonda, but earned her reputation as “Hanoi Jane” Fonda after “aiding and abetting” the enemy — North Vietnam — as documented in these photos taken in Hanoi (July 1972):

“Nhớ nhà châm điếu thuốc”Image result for jane fonda vietnam
Hanoi Jane on North Vietnamese anti-aircraft gun: A few hundred yards from the location of this photograph, American POWs were being subjected to all manner of torture at the “Hanoi Hilton.” You can read about one of those POWs, Col. Roger Ingvalson, whose aircraft was shot down by an NVA-AAG similar to the gun Hanoi Jane is straddling.
Hanoi Jane laughing it up
Showing her admiration
Fonda called returning POWs “hypocrites and liars,” adding, “These were not men who had been tortured. These were not men who had been starved. These were not men who had been brainwashed. … Pilots were saying it was the policy of the Vietnamese and that it was systematic. I believe that’s a lie.” You can read about one of Fondas “hypocrites and liars” in this Veterans Day Profile: Point Man, Roger Helle
Visiting with Friends
Looking for Target
With Tom Hayden back from Hanoi
Read the transcript of Hanoi Jane’s propaganda radio broadcast delivered in Hanoi, North Vietnam on August 22, 1972.
As for the success of anti-democracy protests by radical protagonists like Fonda, John Kerry and others, Hanoi could not have been more pleased.
General Vo Nguyen Giap, supreme leader of the North Vietnamese Army, told CBS in a 1989 interview: “We paid a high price [during the Tet offensive] but so did you [Americans] … not only in lives and materiel. Do not forget the war was brought into the living rooms of the American people. … The most important result of the Tet offensive was it made you de-escalate the bombing, and it brought you to the negotiation table. It was, therefore, a victory…. The war was fought on many fronts. At that time the most important one was American public opinion. “
More to the point, in a 1995 interview with The Wall Street Journal, Bui Tin, a communist contemporary of Giap and Ho Chi Minh, who was serving as an NVA colonel assigned to the general staff at the time Saigon fell, had this to say about the Leftmedia and Soviet puppets like “Hanoi” Jane Fonda and John Kerry: “[They were] essential to our strategy. Support of the war from our rear was completely secure while the American rear was vulnerable. Every day our leadership would listen to world news over the radio to follow the growth of the American antiwar movement. Visits to Hanoi by people like Jane Fonda, and former Attorney General Ramsey Clark and ministers gave us confidence that we should hold on in the face of battlefield reverses.”
Bui stated further, “Those people represented the conscience of America. The conscience of America was part of its war-making capability, and we were turning that power in our favor. America lost because of its democracy; through dissent and protest it lost the ability to mobilize a will to win.”
Most notably, Bui observed, that the 1968 Tet Offensive was “to weaken American resolve during a presidential-election year. We had the impression that American commanders had their hands tied by political factors. Your generals could never deploy a maximum force for greatest military effect.”
Sixteen years later, under enormous pressure after Ronald Reagan had restored the honorable social standing of military service, Fonda admitted to former American POWs and their families that she regretted the pain she caused them. Few accepted her apology.
 Fonda Power
In a 2005 interview with CBS, Fonda reiterated that she had no regrets about her trip to North Vietnam in 1972. “There are hundreds of American delegations that had met with the POWs. Both sides were using the POWs for propaganda… It’s not something that I will apologize for.”
Peace
More Peace
Fonda with last in husband line, Ted Turner, Village drunk and self-appointed ambassador to North Korea, who observed recently, “Obviously, I don’t like to see nuclear proliferation, and I’m very upset about [the North Korean test],” as opposed to his earlier position being “absolutely convinced that the North Koreans are absolutely sincere” about not developing nuclear weapons.
What a life
Hanoi Jane’s real life — so far…

— 
//

*Nguyễn Vĩnh Long Hồ – XIN ĐỪNG GỌI ‘BÁC HỒ’ LÀ TÊN CHÓ ĐẺ !

XIN ĐỪNG GỌI BÁC HỒ LÀ TÊN CHÓ ĐẺ

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

(butsachnguyen vinh long ho)

A-Bả cHó 1

Bác Hồ = Bả cHó (Google) Hình Internet; posted by tunhan

Thói thường ở đời, mỗi khi đánh giá nhân cách đồi bại, lưu manh, đểu cáng, lừa thầy phản bạn, tàn bạo, vô tình bạc nghĩa, buôn dân bán nước…của một nhân vật nào đó, người ta thường gọi là “ĐỒ CHÓ ĐẺ”, “ĐỒ CẨU TRỆ”, “ĐỒ CHÓ CHẾT”. Hồ Chí Minh cũng bị gọi là “TÊN CHÓ ĐẺ”. Vậy, nhân vật đầu tiên nào trong lịch sử đã gọi Hồ Chí Minh là “TÊN CHÓ ĐẺ”? Xin thưa, người đó là cụ VIP KK Nguyễn Văn Chức. Do đâu mà Hồ Chí Minh bị cụ VIP KK Nguyễn Văn Chức mắng thậm tệ như thế ? Tôi xin dẫn chứng vài giai đoạn lịch sử, cái gọi là cuộc “Kháng chiến chống Thực dân Pháp” do Hồ lãnh đạo như sau:

LÀM TAY SAI CHO ĐỆ TAM CS Quốc Tế:
Lúc đầu, Việt Nam có đến 3 tổ chức Cộng Sản: An Nam Cộng Sản ở Nam kỳ – Đông Dương Cộng Sản Liên Đoàn ở Trung Kỳ – Đông Dương Cộng Sản Đảng ở Bắc Kỳ. Cuối năm 1929, CSQT ban hành chỉ thị mang số 9444/5 ngày 27/10/ 1929 bằng tiếng Pháp ra lệnh cho 3 tổ chức phải thống nhất lại và một buổi họp được tổ chức tại Cửu Long từ ngày 2 đến 7/2/ 1930, thống nhất tổ chức lại, lấy tên là VIỆT NAM CỘNG SẢN ĐẢNG, đặt trực thuộc ĐÔNG PHƯƠNG BỘ của CỘNG SẢN QUỐC TẾ. Nhưng ngay sau đó, Đông Phương Bộ chỉ thị không được lấy tên Việt Nam Cộng Sản Đảng, vì tên nầy có tánh cách cục bộ và địa phương, mà phải đổi thành ĐÔNG DƯƠNG CỘNG SẢN ĐẢNG.
Khi Hồ Chí Minh trở về Việt Nam hoạt động, Đông Dương Cộng Sản Đảng đã tổ chức bạo động khắp nơi, nên chỉ sau một thời gian hoạt động, đa số các đảng viên cốt cán đều bị Pháp bắt. Số liên hệ bị bắt lên đến 10.000 người. Hay tin nầy, CỘNG SẢN QUỐC TẾ đã chỉ thị cho Hồ Chí Minh từ Trung Quốc phải quay về hang Pắc Pó triệu tập hội nghị vào ngày 19/5/1941 để duyệt xét và điều chỉnh lại phương thức hoạt động. Trong đại hội, Hồ Chí Minh đọc chỉ thị của Đệ Tam Quốc Tế, ra lệnh cho các đảng viên của ĐÔNG DƯƠNG CỘNG SẢN ĐẢNG lùi vào hoạt động trong bóng tối. Vì thế, đại hội đã quyết định tái lập VIỆT NAM ĐỘC LẬP ĐỒNG MINH HỘI, gọi tắt là “VIỆT MINH” để hoạt động.
Như vậy, ngay trong thời kỳ đầu, việc hình thành từ danh xưng và cả đến phương thức hoạt động đều do CỘNG SẢN QUỐC TẾ quyết định. ĐÔNG DƯƠNG CỘNG SẢN ĐẢNG chỉ là công cụ phục cho quyền lợi của CSQT mà thôi.

LÍNH ĐÁNH THUÊ CHO TRUNG HOA – MỸ – PHÁP:
Năm 1944, do sự thúc đẩy của Hoa Kỳ, chính phủ Trung Hoa đã tổ chức một hội nghị VIỆT NAM CÁCH MẠNG ĐỒNG MINH HỘI (VIỆT CÁCH) tại Liễu Châu vào ngày 19/3/1944 để thành lập một tổ chức đưa trở về Việt Nam hoạt động chống Nhật. Hồ Chí Minh liền giơ tay xung phong. Hồ được Trương Phát Khuê và Việt Cách cấp giấy giới thiệu, một giấy thông hành dài hạng, một bản đồ quân sự, một số tiền mặt và 18 cán bộ do Hồ lựa chọn có tên sau đây: Dương văn Lộc, Vi văn Tôn, Hoàng Kim Liên, Phạm văn Minh, Hoàng văn Trao, Nông văn Mưu, Hoàng Sĩ Vinh, Trương Hữu Trí, Hoàng Gia Tiên, Lê Nguyên, Nông Kim Thành, Hoàng Nhân, Hoàng Thanh Thủy, Hà Hiến Minh, Dương Văn Lễ, Đỗ Trọng Viên và Đỗ thị Lạc.
Trước khi lên đường, Hồ xin 1.000 khẩu súng trường, 6 súng cộng đồng, 4.000 quả lựu đạn, 50.000 quốc tệ, 25.000 tiền Đông Dương và 15.000 viên thuốc quinine. Nhưng, Hồ chỉ được cấp một khẩu súng lục tùy thân và 76.000 quốc tệ với lời hứa khi các đơn vị chiến đấu được thành lập, Hoa Kỳ sẽ huấn luyện và cung cấp vũ khí. Hồ Chí Minh đã làm lễ tuyên thệ trước trước lá cờ của VIỆT NAM CÁCH MẠNG ĐỒNG MINH HỘI và hứa trung thành với VNCMĐMH là giúp hai chánh phủ Trung Hoa và Hoa Kỳ thiết lập hệ thống tình báo tại Việt Nam.
• Tháng 7 năm 1944, Hồ Chí Minh đem nhóm cán bộ được tuyển chọn về Việt Nam hoạt động dưới sự chỉ đạo của “OFFICE OF STRATEGIC SEVICES” (OSS) , tức cơ quan Tình Báo Chiến Lược của Hoa Kỳ.
• Ngày 16/7/1945, một toán biệt kích “Commando” Mỹ – Pháp gồm 6 người do Thiếu Tá ALLISON K. THOMAS cầm đầu, được gọi là DEER TEAM. Toán nầy nhảy dù xuống Kim Lung, Tuyên Quang để huấn luyện cho quân đội của Hồ Chí Minh chống lại NHẬT. Toán Deer Team đã huấn luyện các đơn vị của Võ Nguyên Giáp về hoạt động tình báo, lượng giá các tin tức, ám sát đến hoạt động tuyên truyền…
• Sau khi huấn luyện xong. Từ ngày 10 đến 14/8/ 1945, Mỹ đã gởi đến cho Hồ các loại súng trường Garant M – 1, Carbines, tiểu liên, phóng lựu, Bazooka để chiến đấu chống với quân đội Nhật Bản. Như vậy, Hồ Chí Minh và lực lượng Việt Minh không phải là “LÍNH ĐÁNH THUÊ” cho Hoa Kỳ thì gọi là cái giống gì? Chính nhờ vào các võ khí do Mỹ cung cấp và huấn luyện mà Việt Minh đã cướp được chính quyền vào tháng 8/1945.

LÀM TAY SAI CHO TRUNG CỘNG:
Năm 1946, khi Pháp trở lại Đông Dương, Việt Minh rút khỏi Hà Nội và chạy lên vùng Việt Bắc. Từ 1947 đến 1949 là những năm Việt Minh là bị Pháp đuổi chạy dài. Giữa năm 1949, khi Hồng Quân Trung Cộng tiến về phía Nam Trung Hoa, Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã yêu cầu Đảng Cộng Sản Đông Dương đem quân chiếm vùng Ưng Long Khiêm, sát vùng Đông Bắc của Việt Nam; mặc dầu, lúc đó bị giặc Pháp rượt đuổi chạy vắt giò lên cổ. Dù vậy, Đảng Cộng Sản Đông Dương cũng phải cố gắng thành lập một lực lượng đặc nhiệm là sư đoàn 316 (còn gọi là sư đoàn Thổ) do Lê Quảng Ba (người gốc Tày) làm Tư Lệnh và Trần Minh Giang do Đảng Cộng Sản Trung Cộng cử qua làm Chính ủy.
• Ngày 10 tháng 6 năm 1949, lực lượng nầy tiến vào đất Trung Hoa trong chiến dịch “Thập Đại sơn” đánh nhau với quân Tưởng Giới Thạch. Đến ngày 5 tháng 7 năm 1949, lực lượng nầy trở lại Việt Nam.
• Khi Trung Cộng chiếm xong Hoa Lục, Tưởng Giới Thạch chạy ra Đài Loan. Ngày 01/10/ 1949, Hồ cử Lý Bích Sơn và Nguyễn Đức Thụy đến Bắc Kinh cầu viện. Hàng ngàn cán bộ và bộ đội Việt Minh đã được đưa qua Tàu huấn huyện về chiến thuật hành quân, kỷ thuật tác chiến, xử dụng vũ khí, tình báo… Trung Cộng muốn biến Việt Nam thành tiền đồn chống Chủ nghĩa Tư bản nên đã cung cấp vũ khí, quân trang, quân dụng thật dồi dào để đánh Pháp. Nhưng, Hồ Chí Minh phải thi hành những điều kiện và yêu sách do Mao Trạch Đông đưa ra và Hồ đã chấp nhận để cho Trung Cộng đề cử đoàn Cố vấn chính trị hùng hậu do Lưu Dương Bình lãnh đạo để giám sát và chỉ đạo các hoạt động của Việt Minh.
Từ đó, hiện tượng “Tàu hóa” ngày càng rõ rệt trong bộ đội Việt Minh: Hồ Chí Minh và dàn lãnh đạo Đảng CSVN như: Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẫn, Tôn Đức Thắng…đều vận y phục “đại cán”, vay mượn của Trung Cộng từ ngôn ngữ, văn hóa, chính trị, quân sự…
Dưới áp lực của Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh phải phát động cuộc “cải cách ruộng đất” đẫm máu, kinh hoàng theo kiểu Trung Cộng. Số người bị giết chết dã man trong chiến dịch nầy, lên đến mấy trăm ngàn người, dưới sự giám sát của các chuyên gia Trung Cộng. Có thể nói, nếu Trung Cộng không chiếm được Hoa Lục, làm gì Hồ Chí Minh và Đảng CSVN kết thúc được cuộc chiến tranh “Đông Dương lần thứ nhất”? Huyền thoại chiến thắng “Điện Biên Phủ” cũng là thứ huyền thoại dõm. Nếu không có đoàn chuyên gia quân sự ( CMAG) do Vi Quốc Thanh làm cố vấn, có lẽ không có trận Điện Biên Phủ.
Tóm lại, Trung Cộng đã đóng vai trò quyết định trong cuộc kháng chiến chống Thực Dân Pháp và đánh bại quân đội viễn chinh Pháp, chớ không phải do Hồ Chí Minh và Đảng CSVN lãnh đạo, họ chỉ là những tên thừa hành lệnh của quan thầy Trung Cộng mà thôi.

HỒ CHÍ MINH NỐI GIÁO CHO GIẶC PHÁP :
Hồ Chí Minh đã gián tiếp nối giáo cho giặc Pháp, làm suy yếu tiềm lực chiến đấu chống Thực dân Pháp của người Việt Quốc Gia yêu nước. Bao nhiêu nhà ái quốc, các đảng phái cách mạng từ trong Nam ra Bắc, những anh hùng tử sĩ xả thân chiến đấu chống Thực dân Pháp, họ không chết trước họng súng của quân xâm lược Pháp mà chết vì sự khủng bố tàn bạo do bọn sát thủ của nhóm Dương Bạch Mai, Trần văn Giàu và hung thần Chợ Đệm Nguyễn Trấn. Dẫn chứng một vài trường hợp điển hình:
• Đêm 23/9/1945, người bị giết đầu tiên, phơi thây trên đường Albert 1er là ông Lê văn Vững, Bí thư vùng Sài gòn – Chợ Lớn, thuộc nhóm Tranh Đấu. Trần văn Giàu sai sát thủ tên Lý Huê Vinh thuộc Quốc Gia Tự Vệ Cuộc ám sát.
• Ngày 23/9/1945, cô giáo Nguyễn thị Lợi phụ trách báo Tranh Đấu cũng bị thủ tiêu ở Cần Giuộc.
• Cuộc khủng bố trắng, ám sát các nhân sĩ yêu nước có uy tín với đồng bào nhưng không chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản bắt đầu từ ông Bùi Quang Chiêu, Hồ văn Ngà, Trần Quang Vinh, bác sĩ Hồ Vĩnh Ký và vợ là bác sĩ Nguyễn thị Sương (nguyên Thủ lãnh Phụ Nữ Tiền Phong), nhà báo Diệp văn Kỳ, luật sư Dương văn Giáo…
• Đức Huỳnh Giáo Chủ đã bị tên Việt gian Bửu Vinh, cán bộ Việt Minh mưu sát tại làng Tân Phú (tức Đốc Vàng Hạ) vào ngày 16/4/1947 theo kế hoạch của Hồ Chí Minh vì chủ trương đấu tranh bất bạo động của Đức Huỳnh Giáo Chủ động viên hơn 4 triệu người Việt Quốc Gia yêu nước, không phân biệt tôn giáo, đảng phái, giai cấp…hưởng ứng nhiệt liệt, và “Chủ nghĩa Quốc Gia” trở thành một thách đố gay gắt với chủ trương của Hồ Chí Minh là núp dưới chiêu bài “Giải phóng Dân Tộc” để thực hiện “Chủ nghĩa Cộng sản” trên toàn cõi Đông Dương theo lệnh của Đệ Tam QTCS. HCM đã nhờ ai đó viết trên báo L’HUMANITÉ rằng: “Le nationalisme était si on ne le controlait pas, un dangeureux phénomène risquant de menacer l’expansion du communisme dans les colonies” (Chủ nghĩa Quốc gia nếu không bị khống chế thì sẽ là một hiện tượng nguy hại cho sự phát triển Chủ nghĩa Cộng sản ở các xứ thuộc địa).
• Hồ Chí Minh đã hiện nguyên hình là con chó săn cho thực dân Pháp, khi bán đứng cụ PHAN BỘI CHÂU cho thực dân Pháp tại Thượng Hải vào tháng 6/1925, với giá 10 vạn đồng để tiêu diệt VIỆT NAM QUANG PHỤC HỘI. Theo lệnh của Hồ Chí Minh, cán bộ Đảng Cộng Sản Đông Dương đã rãi truyền đơn tố cáo cuộc chuẩn bị tổng khởi nghĩa của VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG do Lãnh Tụ NGUYỄN THÁI HỌC đề xướng vào tháng 2/1930.
Ngoại trừ, những tên trí thức thiên tả bẻ cong lịch sử theo đơn đặt hàng của bọn đầu gấu Bắc Bộ Phủ, còn những nhà viết sử chân chính đều đi đến kết luận rằng: Nếu Hồ Chí Minh và Đảng CSVN không làm tay sai, lính đánh thuê cho Trung Cộng và Liên Xô thì Việt Nam đã không có cuộc chiến kéo dài 30 năm hoàn toàn vô ích, Việt Nam đã độc lập thực sự vào cuối thập niên 1940 và đã trở thành con rồng của Á Châu.
Ngày 16 tháng 6 năm 1997, Hà Nội tổng kết cuộc chiến kéo dài 30 năm và Thông Tấn Xã nhà nước CSVN công bố như sau: 3.000.000 người Việt Nam thiệt mạng, 4.400.000 bị thương và 2.000.000 người bị nhiễm các chất độc hóa học. Mười năm sau 1975, có gần 5.000.000 trẻ em dị dạng vì hậu quả của chiến tranh. Những con số thương vong to lớn nầy, tự nó đã vạch trần sự thật về sự tuyên truyền khoác lác về kỳ tích chiến thắng ba đế quốc sừng sỏ NHẬT – PHÁP – MỸ do Hồ Chí Minh và Đảng CSVN lãnh đạo.
Sau khi Thế Chiến II chấm dứt, phong trào giải đế, bài thực trở thành xu hướng chung của nhân loại. Lần lượt các quốc gia thuộc địa cũ của các đế quốc đều được trao trả nền độc lập mà không cần dùng đến hình thức “chiến tranh giải phóng dân tộc” do Hồ và Đảng CSVN lãnh đạo tại Việt Nam, vì nó sẽ gây đổ máu, nhiều chết chóc, tang thương, đổ nát vô ích, không cần thiết cho đất nước của họ.
• Tại Á CHÂU: Các thuộc của Anh, Pháp, Hòa Lan… đều lần lượt thu hồi nền độc lập như Ấn Độ (1947), Miến Điện (1948), Tích Lan (1948), Phi Luật Tân (1946), Nam Dương (1949), Mã Lai (1957), Singapore (1959)…
• Tại PHI CHÂU: Có khoảng 30 quốc gia đều trở thành độc lập như Algérie, Maroc, Tunisie…
Ngày 20 tháng 7 năm 1954, Hiệp định Genève về Việt Nam được ký kết: từ vĩ tuyến 17 là ranh giới chia đôi đất nước. Trên một triệu người Việt Nam từ miền Bắc di cư vào Nam, họ đã bỏ phiếu bằng chân để lựa chọn chế độ “Tự Do & Dân Chủ” của miền Nam. Hiệp Định Genève ra đời là do CSVN cấu kết với thực dân Pháp, còn phái đoàn Việt Nam Quốc Gia và Hoa Kỳ không ký tên vào Hiệp định nầy.
Tại Miền Bắc XHCN, chánh phủ VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA do Hồ Chí Minh lãnh đạo, luôn rống gân cổ kêu gào, động viên nhân dân miền Bắc XHCN tiếp tục hy sinh sức người, sức của “ĐÁNH CHO MỸ CÚT – NGỤY NHÀO” để làm gì? Đây là những lý do:
Ngày 26 tháng 10 năm 1955 là ngày Quốc Khánh, mở đầu kỷ nguyên nước VIỆT NAM CỘNG HÒA do Tổng Thống NGÔ ĐÌNH DIỆM lãnh đạo. Suốt 9 năm cầm quyền, chánh phủ VNCH do ông lãnh đạo được trên 80 quốc gia trên thế giới công nhận và thiết lập ngoại giao và được gia nhập vào Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Yếu tố “Chính Danh” nầy đã làm cho Hồ Chí Minh tức tối.. Hồ điên cuồng ra lệnh cho bọn cán bộ VC nằm vùng (từ 3 đến 5.000) được cài ở lại trong miền Nam trước khi tập kết ra Bắc, bắt đầu hoạt động khủng bố, ám sát, bắt cóc… các viên chức chánh phủ để tạo nên tình trạng bất ổn trong dân chúng; vì thế, chánh phủ VNCH đã ban hành sắc luật “Đặt Cộng Sản ra ngoài vòng pháp luật.”.
Còn cái là “MTGPMNVN” qua “Liên Minh Dân Chủ” rồi đến “Chánh phủ Lâm Thời Cộng Hòa MNVN”. Cả 3 tổ chức trá hình nầy không đại diện cho một ai cả, nó chỉ là công cụ, tay sai do bọn CSVN dựng lên để lừa bịp dư luận trong nước và thế giới và nó bịp luôn bọn trí thức ngây thơ ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng sản: Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Trịnh Đình Thảo, Trương Như Tảng, Ngô Bá Thành, Dương Quỳnh Hoa, Mã thị Chu…
Sau khi cưỡng chiếm MNVN, cái gọi là CPLTCHMNVN chỉ tồn tại một thời gian ngắn rồi bị tập đoàn Lãnh đạo Đảng CSVN xóa sổ ngay.
Núp dưới chiêu bài “Chiến tranh Giải Phóng Dân Tộc” và “Chống Mỹ Cứu Nước” để phát động “CUỘC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC MIỀN NAM”. Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã nhìn mục tiêu “ĐỘC LẬP QUỐC GIA” chỉ là một chặng đường trên lộ trình vô sản hóa thế giới. Lòng nhiệt tình yêu nước của dân tộc Việt Nam bị Hồ Chí Minh lợi dụng, khai thác triệt để phục vụ cho âm mưu bành trướng lãnh thổ của Đệ Tam QTCS.
Rút kinh nghiệm trong cuộc chiến tranh Triều Tiên, Trung Cộng điều động cả triệu quân chí nguyện trang bị vũ khí hiện đại, ào ạt vượt qua sông Áp Lục (Yalu river) đối đầu trực tiếp với quân đội Hoa Kỳ và Đồng Minh và chiếm được Hán Thành (Seoul) ngày 4/1/1951. Nhưng đến ngày 14/3/1951, Hán Thành được quân đội Hoa Kỳ và Đồng Minh tái chiếm lại, chí nguyện quân Trung Cộng bị tổn thất nặng nề, phải bỏ chạy về đến tận sát biên giới Trung – Hàn.
Vì vậy, trong cuộc chiến tranh Việt Nam lần nầy, ngoài việc tranh giành uy thế lãnh đạo trong khối Đệ Tam QTCS với Liên Xô, Trung Cộng cung cấp, yểm trợ các loại chiến cụ, quân trang, quân dụng… to lớn cho Hà Nội với hình thức bán chịu, lên đến 20 tỉ USD , và điều động 327.000 quân tới Bắc Việt Nam chỉ làm nhiệm vụ “giữ nhà” để quân CSBV rảnh tay, dồn hết quân nổ lực xâm lược Miền Nam Việt Nam. Bọn Trung Nam Hải vô cùng thâm độc trong quyết tâm: “ĐÁNH MỸ ĐẾN NGƯỜI VIỆT NAM CUỐI CÙNG!” và “DÙNG NGƯỜI VIỆT GIẾT NGƯỜI VIỆT”. Tên Việt Gian Hồ Chí Minh và Đảng CSVN chết tiệt đã xóa sạch nguyên cả thế hệ thanh niên Việt Nam để phục vụ cho tham vọng bành trướng bá quyền của Trung Cộng.
Ngày 4 tháng 9 năm 1958, khi Trung Cộng ngang ngược tuyên bố lãnh hải “Lưỡi rồng” chạy dọc bờ biển VN xuống Nam Dương, rồi vòng lên phía Đông, chạy dọc theo bờ biển Phi Luật Tân và tất cả các đảo ở Biển Đông, kể cả quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều thuộc chủ quyền của Trung Cộng. Để đền ơn bọn lãnh đạo Trung Nam Hải cho mua chịu 20 tỉ USD vũ khí, bom đạn…để giết người Việt Quốc Gia. Hồ đã muối mặt, chỉ thị cho Thủ tướng Phạm văn Đồng nhân danh chánh phủ VNDCCH đặt bút ký công hàm đề ngày 14/9/1958 gởi Thủ tướng Trung Cộng là Chu Ân Lai: “Ghi nhận và tán thành bản tuyên bố của chánh phủ nước CHND Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.”
Nếu chiếu theo “ĐIỀU 73 LÊ TRIỀU HÌNH LUẬT” thì cái tội phản bội Tổ Quốc của Hồ Chí Minh bằng cách cấu kết với ngoại bang, xâm phạm chủ quyền của quốc gia, xâm phạm sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc, tên Hồ Chí Minh phải bị bêu đầu là gương: “CHƯ MẠI BIÊN CƯƠNG ĐIỀN THỔ DỮ NGOẠI QUỐC NHƠN TRẢM” (Ai bán ruộng đất nơi biên cương cho người nước ngoài thì bị chém).
Ý đồ của Trung Cộng là muốn Hà Nội dùng chiến tranh du kích, trường kỳ kháng chiến để kéo dài cuộc chiến tranh làm cho Việt Nam kiệt quệ hoàn toàn, từ đó dễ bề thôn tính Việt Nam để làm bàn đạp, bành trướng xuống vùng Đông Nam Á, làm chủ tình hình biển Đông, nuốt chững quần đảo HOÀNG SA trước, vói tay xuống TRƯỜNG SA sau nầy.
Nếu Hồ Chí Minh và tập đoàn Lãnh đạo Đảng CSVN không cam tâm làm tay sai và lính đánh thuê cho Liên Xô và Trung Cộng quyết tâm nhuộm đỏ MNVN trước, để làm bàn đạp bành trướng xuống khu vực Đông Nam Á Châu, trực tiếp đe dọa đến chiến lược sinh tồn của Mỹ, Anh Quốc và khối Anglo Saxons ở Úc và New Zeland thì Hoa Kỳ và đồng minh đã không đổ quân vào MNVN để giúp chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa be bờ, ngăn chận làn sóng đỏ từ phương Bắc tràn xuống MNVN và các nước ĐNÁ theo học thuyết DOMINO. Đây là cuộc “CHIẾN TRANH VIỆT NAM” do Hồ Chí Minh và Đảng CSVN gây ra theo lệnh của Đệ Tam QTCS…
CARL SCHMITT đã nói rất đúng: “Một dân tộc có sinh mệnh chính trị thật sự, khi nào tự nó với cái nhu yếu sống còn mà nhận thức ai là kẻ thù, tùy theo tình trạng thực tiễn mà nó phải đương đầu. Nếu dân tộc ấy phải chấp nhận kẻ thù do một thế lực ngoại bang chỉ định phải chiến đấu hay không chiến đấu thì dân tộc ấy không còn là một dân tộc còn quyền tự do chính trị nữa. Nó đã bị cuốn hút vào một hệ thống chính trị khác rồi.”
*
Cụ VIP KK Nguyễn Văn Chức gọi Hồ Chí Minh là kẻ vô học, có lẽ vô học nhất trong hàng ngũ lãnh tụ trên thế giới. Nhưng gian manh, đểu cáng, tàn bạo; có lẽ, vào bậc nhất trên thế giới. Từ vô học đến đểu cáng vô nhân đạo, vô ơn, bạc tình bạc nghĩa không xa. Tôi (cụ Chức) muốn nói đến vụ y đối xử với những người đàn bà đã hiến thân cho y, hoặc đã cưu mang y.
Vụ nàng Nguyễn Thị Xuân – hiến trinh cho y, và có con với y, bị Trần Quốc Hoàn hãm hiếp cực kỳ dã man nhiều lần, rồi sau đó bị giết thê thảm – đã không thể xảy ra, nếu không có sự đồng tình mặc nhiên của Hồ Chí Minh.
Cụ Chức đánh giá về HCM không sai! Vào thập niên 1950, có lần HCM đứng trước ảnh của hung thần Staline và Mao, rồi nói với Phạm văn Đồng rằng: “Bác là người có khuyết điểm, chớ hai vị nầy là người trong suốt như pha lê, hoàn toàn không có tì vết. Vậy, chúng ta hãy lấy tư tưởng của người đưa vào Hiến pháp làm nền tảng chỉ đạo”.
André Gide lập lại ngôn từ của Thoreau, dùng để đánh giá HCM trong trường hợp nầy rất chính xác: “The worst thing is being the slave dealer of one’s soul.” (Cái tồi tệ nhất là tự thỏa thuận nô lệ trong tâm hồn con người.)
*
Nhưng, thưa cụ VIP KK Nguyễn văn Chức, cụ gọi Hồ Chí Minh là “TÊN CHÓ ĐẺ” là cụ vô tình xúc phạm đến “DANH DỰ LOẠI CHÓ” rồi đó cụ ạ! Nếu như, Hồ Chí Minh có được 1/10 phẩm chất của loài chó, có lẽ đất nước Việt Nam đã đi vào một ngả rẽ khác có lợi cho dân tộc VN nhiều hơn.
Loài chó đáng được người ta “vinh danh” hơn là đem loài chó để so sánh với kẻ vô loại, ngu dốt như tên Hồ Chí Minh chẳng hạn. Tôi xin dẫn chứng hai câu chuyện về họ hàng nhà chó để cụ suy gẫm.

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT: (nguồn Ba Cây Trúc ngày 13/1/ 2009 do Bửu Đồng chuyển ngữ).
Trước tòa án ngày 23/9/1870, Luật sư George Graham Vest (1830-1904) đại diện cho thân chủ Burden có con chó săn bị người hàng xóm tên Hornsby bắn chết. Burden thắng kiện và Vest nổi danh, sau đó, trở thành Dân Biểu rồi Nghị sĩ của tiểu bang Missouri.
Con chó tên “OLD DRUM” được nhiều người ngưỡng mộ dù đã chết. Ngày 23/9/1958, tượng Old Drum được đúc bằng đồng đen, dựng trước tòa án của Johnson County ở Warrensburg, tiểu bang Missouri.
Bài diễn văn tuyệt vời của Luật sư Vest đã gây xúc động cho mọi người có mặt trong phiên tòa, còn lưu lại tới ngày hôm nay. Nhà bỉnh bút William Safire và báo The New York Times đã chọn bài “TRIBUTE TO DOGS” (Vinh danh loài chó) của Luật sư Vest là bài diễn văn hay nhất “THIÊN NIÊN KỶ”.
Thưa Quý vị Bồi Thẩm.
Người bạn tốt nhất mà ta có được trên thế gian nầy, một ngày nào đó có thể quay lại chống ta và trở thành kẻ thù.
Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình thương bao la vô hạn, rốt cuộc có thể là những kẻ bội bạc, vô ơn.
Những người kề cận, thân thiết ta nhất, những người mà ta phó thác hạnh phúc và danh dự, có thể trở thành kẻ phản bội, phụ lòng tin yêu.
Tiền bạc mà ta có được rồi sẽ mất đi. Nó biến mất đúng lúc ta cần nó nhất.
Tiếng tăm ta xây đấp bấy lâu cũng có thể tiêu tan trong giây phút bởi một hành động điên rồ.
Những người phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt, có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta thất thế, sa cơ…
Duy chỉ có một con vật là bạn, vâng chỉ một, hoàn toàn không vụ lợi mà con người có thể có được trên thế gian đầy ích kỷ nầy, một con vật không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở với ta…đó là con chó của ta!
Con chó của ta luôn luôn ở cạnh bên ta khi thịnh vượng cũng như lúc cơ bần, khi khỏe mạnh cũng như lúc yếu đau.
Nó ngủ trên nền đất lạnh, dù gió đông thổi siết hay bão tuyết lấp vùi; miễn sao, nó được kề cận bên chủ là được.
Nó vẫn trìu mến hôn bàn tay ta, dù ta không còn thức ăn gì cho nó.
Nó liếm vết thương của ta và những vết trầy mà ta lãnh chịu khi đương đầu với cuộc đời nhiều gay góc này.
Nó canh gác giấc ngủ cho ta như thể ta là một ông hoàng, dù ta chỉ là một gã hành khất ăn xin.
Nó vẫn ở lại bên ta, khi tất cả bạn bè khác đã bỏ ta mà xa chạy cao bay.
Dù khi tán gia bại sản, thân bại danh liệt, ta vẫn còn có con chó trung thành. Tình thương yêu nó dành cho ta không dời đổi như vầng thái dương rực sáng trên bầu trời mênh mông.
Nếu chẳng may số phận nghiệt ngã, đá ta ra bên vĩa hè xã hội, không bạn bè, vô gia cư…thì con chó trung thành chỉ xin ta ân huệ…không gì khác hơn là cho nó được đồng hành, cho nó được bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và khi trò đời dâu bể hạ màn, thần chết đến gõ cửa rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh thì khi ấy, khi tất cả bạn bè quyến thuộc đã phủi tay, quay mặt đi để tiếp tục sống cuộc đời của họ. Vâng, khi ấy, bên nắm mộ ta vẫn còn con chó nằm phủ phục, gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và chân thật ngay cả khi ta đã qua đời…
GEORGE GRAHAM VEST

CÂU CHUYỆN THỨ HAI (nguồn Diễn đàn Portland ngày 27/1/ 2011, Linh Phạm đưa tin.)
Trong nhiều ngày liền, chú chó Leao ở Brazil nằm phục trước mộ của chủ nhân và chú nhất định không chịu rời đi, dù đội cứu hộ đã đưa Leao đi cách xa nghĩa trang hàng chục cây số.
Theo trang Albu Express, chủ nhân của Leao là cô Cristina Maria Cesario Santana, bị thiệt mạng trong trận lụt ở Brazil cuối tuần trước. Cô được chôn cất ở nghĩa trang Teresopolis, thủ đô Rio de Janeiro, Brazil.
Chú chó Leao cũng chứng kiến cảnh chôn cất chủ nhân mình và từ đó, chú luôn nằm trước mộ của Cristina để canh gác.
Leao không ăn uống và cũng không đi đâu nửa bước trong suốt ba ngày liền.. Đội cứu hộ gần đó đã tìm cách đưa chú về một trại nuôi chó hoang. Nhưng, chỉ một tiếng sau, Leao lại trốn thoát và tìm về đúng ngôi mộ của Cristina. Phóng viên của nhiều tờ báo đưa tin về con chó trung thành này và bức ảnh Leao nằm phục trước mộ chủ đã được lan truyền trên mạng, nó đã làm xúc động con tim hàng triệu người trên thế giới.
Qua bài diễn văn tuyệt vời của Luật sư George Graham Vest: “TRIBUTE TO DOGS” (Vinh danh loài chó), tôi không biết cụ VIP KK Nguyễn Văn Chức suy nghĩ như thế nào mà gọi tên Hồ Chí Minh là “TÊN CHÓ ĐẺ”? Cụ Chức đặt “Bác Hồ” ngang hàng với loài chó là cụ vô tình đã sỉ nhục và xúc phạm tới danh dự họ hàng nhà chó rồi đó …
Kẻ hậu bối xin kính chào cụ VIP KK Nguyễn văn Chức.

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

//

NGƯỜI VIỆT CÓ ĐUÔI – Lão Móc

NGƯỜI VIỆT CÓ ĐUÔI

AuthorLão Móc SourceTiếng Dân Posted on: 2017-07-23
heo tôi thì đây là những cách tiếp cận khác nhau nhưng có cùng mục tiêu là một chế độ dân chủ cho Việt Nam. Trong 36 năm qua, cộng đồng người Việt hải ngoại đã tham gia, ủng hộ hay chứng kiến những nỗ lực nhằm thay đối hay lật đổ chế độ độc tài CS bằng lực lượng vũ trang hay bằng cách vận động các thế lực quốc tế, nhưng tất cả đã thất bại. Ngày nay, hầu hết các tổ chức chống Cộng đều chuyển sang hướng đấu tranh cho dân chủ nhân quyền. Đây là sự chuyển hướng đúng, thực tế hơn và có thể được các chính phủ và tổ chức quốc tế hỗ trợ.
.
Một cách tiếp cận thực tế khác là phát triển sự trao đổi, phối trí hợp tác giữa trí thức trong và ngoài nước. Đây là một vệc làm công khai và hợp pháp theo nhận định của trí thức trong nước. Phương cách thực tế này có thể bị một số nhân vật trong cộng đồng hải ngoại coi là quá yếu, còn có thể kết tội là giúp duy trì chế độc tài, chẳng hạn Thư Ngỏ không quyết liệt đòi bãi bỏ điều 4 Hiến pháp hay đòi thực thi đa nguyên, đa đảng…” .
Tôi tin là sẽ có rất nhiều người rất ứa gan khi nghe ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa giải thích này nọ về cái gọi là “Thư Ngỏ” sặc mùi nịnh bợ, theo đuôi của “36 ông người Việt có đuôi” gửi cho những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN để xin xỏ được hoà giải, hoà hợp!
 .
Qua cái cách giải thích của ông ta, mọi người đều thấy rõ là ông ta biết ông ta và “những người Việt có đuôi” như ông ta sẽ bị búa rìu của dư luận, nhưng ông ta đã bất cần; hoặc ông ta có bổn phận phải làm như thế.
.
Đây không phải là lần đầu tiên ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa lên tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại xóa bỏ hận thù để hòa hợp hòa giải với VC để xây dựng đất nước. Trong khi chính ông ta phải biết, hơn ai hết, là CSVN không bao giờ hòa hợp hòa giải với người Việt hải ngoại.
 .
Hình như ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa này bị bệnh cuồng danh nên cứ lâu lâu lại lên tiếng bợ đít VC để được dư luận chửi cha, mắng mẹ.
Ở hải ngoại cũng có nhiều “người Việt có đuôi” ưa làm chuyện chọc cho chúng chửi như ông Lê Xuân Khoa.
***
Cách đây nhiều năm, tôi rất là ứa gan khi đọc bài phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, Tổng lãnh sự VC đầu tiên ở San Francisco. Bài viết này được đăng trên tờ Thời Báo ở San José do ông Ký Còm Vũ Bình Nghi làm chủ nhiệm, chủ bút. Vì lý do này, tờ báo đã bị đồng bào biểu tình trước tòa soạn 86 lần. Ông chủ báo đã phải giở trò tà đạo là đem mắm tôm hư nặc nồng mùi hôi thối rải trước tòa soạn với mục đích vu vạ cho những người biểu tình; nhưng xui cho ông ta là bị người biểu tình chụp được ảnh chuyện làm hôi thối của ông chủ báo.
 .
Trong bài phỏng vấn, ông TLS Nguyễn Xuân Phong có đề cập đến chuyện có những anh em đi Mỹ theo diện HO có đến tâm sự với bà mẹ của ông ta là “họ được Đảng và Nhà Nước cho đi Mỹ để có đời sống kinh tế khá hơn chớ không phải họ đi Mỹ để chống phá Nhà Nước gì đâu (sic!)”.
 .
Lúc đó, tinh thần chống Cộng của người Việt Quốc gia tỵ nạn cộng sản ở Bắc Califonia còn rất cao và chưa có bị “đảng em của Việt Cộng” và bọn tay sai VC chia năm, xẻ bảy như bây giờ, nên suýt nữa là tờ nhật báo “chống người chống Cộng” Thời Báo đã suýt đi đoong. Ảnh hưởng vẫn còn tồn tại tới bây giờ: Khi chưa đăng bài phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, những ngày cuối tuần tờ báo này dầy khoảng 50 đến 50 trang. Bây giờ thì chỉ còn khoảng 10 trang.
 .
Có nguồn tin cho biết nếu không có “chi viện” thì tờ báo này đã
dẹp tiệm từ lâu.
.
Nếu Đại sứ Lê Văn Bàng ở New York nối tiếng là “Đại sứ Mò Sò… Lậu” vì anh này và tài xế lén vào khu vực cấm mò sò để… “cải thiện” bữa ăn, bị police Mỹ bắt thì anh này bèn “No English” để chạy tội. Và vì nhờ quyền đặc miễn nên anh này khỏi bị phú lít Mỹ bắt bỏ bót vì tội mò… sò, nhưng “danh tiếng” thì nổi như cồn!
 .
Ở miền Đông nước Mỹ có đôi câu đối truyền tụng trong cộng động người Mỹ gốc Việt:
Lê Thiệp khệnh khạng ngồi đớp phở
Lê Bàng lúi húi cúi mò sò!”
 .
Lê Thiệp là ông cựu ký giả của Việt Nam Cộng Hoà.
.
TLS Nguyễn Xuân Phong cũng có một nickname là “Tổng lãnh sự Đu Me”. Chuyện kể là anh này và tùy tùng đến Oakland để dự cuộc triển lãm 35 bức dị ảnh của Hồ Chí Minh do tên hoạ sĩ Davis Thomas triển lãm; đồng bào tỵ nạn biết được bèn bao vây lối về, anh TLS và đoàn tùy tùng phải chơi bạo là lái xe băng qua đường xe lửa để thoát thân. Chả biết là anh ta có chửi thề hay không nhưng mấy bà biểu tình chận đường có bà cả quyết là anh này đã lớn tiếng xài tiếng Đan Mạch. Do đó anh TLS này có hỗn danh “TLS Đu Me” – cũng giống như cựu Thủ Tướng VCPhan Văn Khải nổi tiếng với vụ khi hô to: “Đ.M. Chào cờ! Chào!”trong lúc điều khiển một buổi chào cờ.
.
Thực ra thì không phải mấy ông VC toàn là nói phét. Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói rất đúng vào trường hợp một số anh em đi Mỹ theo diện HO: Họ qua đây để có đời sống kinh tế khá hơn! Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói không đúng là có những người đi theo diện HO qua Mỹ lại quay lại đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản như ông “người Việt có đuôi” là ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần tức Lữ Giang, tức Tú Gàn. Ông này đánh phá những người chống Cộng một cách cật lực, kiên trì và đánh phá rất có bài bản. Dù đã bị đưa ra Toà và bị ông Toà phán phải lên đài phát thanh xin lỗi ông Bùi Bỉnh Bân; nhưng anh “người Việt có đuôi ” này vẫn trơ cái mặt tiếp tục đánh phá tất cả những người chống Cộng từ trong nước ra đến hải ngoại. Lão Móc đã viết rất nhiều bài để vạch mặt tên “người Việt có đuôi” này và công khai thách thức tranh luận; nhưng y ngậm câm miệng hến, trốn chui, trốn nhủi tiếp tục đánh phá những người chống Cộng. Mới đây, y tiếp tay với mấy ông “cộng sản lão thànhphản tỉnh cuội Nguyễn Minh Cần (đã quá vãng), Tô Hải để ngăn chận mùi hương của “cách mạng hoa Lài” làm “mấy anh lớn bên nhà” hoang mang, hoảng hốt.
***
Phải nói mấy anh VC, dù lớn, dù nhỏ, hễ mà có dịp nói là nói phét lên tới tận mây xanh. Nhưng mà càng bốc phét thì lại càng lòi cái đuôi ngu dốt và hợm hĩnh của mình ra như trường hợp ông “cộng sản lão thành phản tỉnh cuội” Nguyễn Minh Cần. Thấy trong bài “Cần Xua Tan Một Ngộ Nhận”, ông ta có khoe mẽ là tiếp xúc với “những người bạn của nhà tôi” (tức bà vợ người Nga La Tư của ông ta) mà ngán ngẫm. Bà vợ của ông ta giỏi lắm cũng chỉ là một giáo sư, hay là gì gì đó; thì “những người bạn của vợ ông ta” cũng có là cái thá ví gì đối với Đảng và Nhà Nước Liên Xô, thời còn cộng sản, và ngay sau khi chế độ cộng sản tan rã tại nước này?
 .
Chuyện khôi hài, phải nói là khôi hài đến chảy nước mắt là ở hải ngoại vẫn có những “ông bình luận gia nổi tiếng” ôm chầm lấy ông ta và ông “thằng hèn Tô Hải” mà hít hà khen lấy, khen để!
 .
Mấy tháng trước, Lão Móc lại phải một phen ứa gan khi đọc bài phỏng vấn của tên “người Việt có đuôi” Trần Nhật Phong phỏng vấn tên “Đại sứ bán đất” Lê Công Phụng, người được một blogger ở trong nước là Đinh Tấn Lực đặt tên là Lưng Cong Phệ. Nhìn cái mặt cười cầu tài của tên “người Việt có đuôi” Trần Nhật Phong mà tội nghiệp. Lại càng ứa gan khi nhìn cái bản mặt “cắt đất dâng Tàu” của tên Lưng Cong Phệ. Càng ứa gan hơn khi nghe y trả lời về chuyện Hoàng Sa, Trường Sa :
 .
“… Vấn đề biển Đông liên quan đến 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này của VN. Ông cha chúng ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, VN vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi”.
 .
Một thằng làm tới Đại sứ như Lê Công Phụng mà phát biểu một cách ngu dốt và vô trách nhiệm như vậy thì phải nói là… no water say (tức hết nước nói!).
 .
Chuyện ngu dốt của mấy thằng VC thì nói hoài không hết. Chuyện mà Lão Móc muốn nói trong bài viết này xin mời độc giả đọc tiếp những câu trả lời của Lê Công Phụng về chuyện bọn “người Việt có đuôi” ở hải ngoại mà Lão Móc đã lên tiếng lúc Tập thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà Hải Ngoại tổ chức Đại Hội Bất Thường.
 .
Xin nghe trả lời xấc xược, hợm hĩnh của tên Lưng Cong Phệ:
“… Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa 3 đợt đông tiến vào VN rồi. Ngày xưa, chế độ cùng với 50 ngàn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân VN đâu. Bây giờ những vụ cỏn con như thế này làm sao được. Quan trọng là người VN có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chửi bới. Nhưng anh nào đụng vào VN xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước VN, dân tộc VN sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá Hải Quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ VN cho phép. Tôi nghe xong nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của các bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ…”
 .
Hỡi những người Việt Quốc Gia tỵ nạn, hỡi các anh em Hải Quân còn giữ căn cước của người tỵ nạn, quý vị có cảm thấy nhục không khi thấy tên Đại sứ Lê Công Phụng xấc láo, hợm hĩnh nói về “một số đề đốc hải quân” đã tiếp xúc, nói chuyện ăn cơm với y ?!
 .
Dỉ nhiên chúng ta không nên hoàn toàn tin vào những gì từ những tên VC – như Đại sứ VC Lê Công Phụng đã trả lời phỏng vấn.. Nhưng không có lửa sao có khói? Nguồn tin này đã được lan truyền từ khi Đại hội Bất Thường của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa diễn ra tại Nam California. Nay, chính miệng tên “Sự Đái” Lưng Cong Phệ nói ra. Xin một số Đề Đốc Hải Quân nào đã đi ăn cơm, nói chuyện với Đại sứ VC Lê Công Phụng, xin xung phong về nước chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa nếu chính phủ (VC) cho phép, hãy can đảm vỗ ngực, xưng tên cho người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại chúng tôi biết để chúng tôi xá mỗi vị hai xá để… từ nay “kiềng” mặt “những người Việt có đuôi” là quý vị!
 .
***
 Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, nhất là những cựu quân nhân QLVNCH đã bị đoạ đày, hạ nhục trăm cay nghìn đắng bởi bọn VC trong những trại tù mà chúng mệnh danh là “trại cải tạo”; nhưng, không chua xót và đau đớn – trăm ngàn lần đau đớn bằng những việc làm “đâm sau lưng chiến sĩ” của bọn “người Việt có đuôi” xuất thân từ những người lãnh đạo cao cấp của chế độ VNCH và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa!
 .
Chuyện càng chua xót hơn là khi nhiều người lên tiếng vì Lẽ Phải và Sự Thật thì có những kẻ đã từng là sĩ quan cấp Tá, đã từng tự xưng ở Mạc Tư Khoa năm 1992 là “đã viết văn 40, viết từ năm 18 tuổi”, lại nhảy vào “nịnh sằng, nổ sảng”, lên tiếng thách thức mọi người… “chửi nữa đi em”… để được nổi tiếng!
***
 Sau 11 cuộc biểu tình của đồng bào trong nước biểu lộ lòng yêu nước phản đối Trung Cộng chiếm đất, lấn biển, áp lực VN, bắn giết, bắt đòi tiền chuộc mạng ngư dân VN với sự tham dự của một số trí thức trong nước thì, ở hải ngoại, người ta lại thấy lổm ngổm bò ra “36 ông bà người Việt có đuôi” được đăng đầy đủ tên họ, bằng to, chức bự dưới cái gọi là “Thư Ngỏ” nồng nặc mùi bợ đít cường quyền. Ông nào, bà nấy cũng ở vào tuổi thất thập, bát tuần.
 .
Thế mới biết:
 .
Bảy mươi chưa gọi mình lành!
 .
Vậy mà cứ tưởng ở hải ngoại chỉ có hai anh già “người Việt có đuôi” là (cố) Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ và nhạc sĩ Phạm Duy!
 .
Ai mà dè còn có tới 36 “người Việt có đuôi!”
 .
Có điều mấy chục ông bà” người Việt có đuôi” này không “can đảm” bằng hai ông Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy: Không dám về ở hẳn VN để hòa hợp hòa giải với VC để xây dựng đất nước, mà chỉ lâu lâu ló ra nhắc nhở bọn lãnh đạo VC: “Bọn chúng tôi còn sống đây” rồi lại thụt vào !
LÃO MÓC

———

 

Ai? Nhà báo “ngưởi vô dụng” (!)

CÁI GỌI LÀ BÌNH LUẬN GIA NGÔ NHÂN DỤNG CỦA BÁO NV- NAM CA

Tác giả: Hoàng Lan Chi Posted on: 2017-07-20

Hoàng Lan Chi viết:

1-Tuần trước, Báo NV, số July 12, 2017, ô Ngô Nhân Dụng, viết bài, trích từ Wall Street Journal và ghi theo kiểu “nhà quê” là “Hôm qua”. (Kiểu viết bây giờ phải viết vầy: “Theo XYZ, Wall Street Journal, Mục Bình Luận số XXX, ra ngày XXX”. Đây là kiểu viết của Mỹ, của người tử tế vì chỉ rõ “source” cho người đọc). Trong số NV, ra ngày July 12, 2017, ô Dụng đã tự ý Tóm lược 3 điều và ông gán cho Gerald F. Seib của Wall Street Journal là tác giả. Chúng tôi chờ ông cải chính và không thấy. Vì vậy, chúng tôi coi như vầy “Ô Ngô Nhân Dụng là một media Việt thổ tả vì bịa đặt tin xấu và gán cho Gerald F. Seib là tác giả”. Vừa ‘thổ tả”, vừa hèn và vừa vi phạm luật pháp: đó là Bình Luận Gia chính thức của báo Người Việt: Ngô Nhân Dụng.

2-Tuần này, báo NV, July 18, 2017 (http://www.nguoi-viet.com/binh-lu…/khuyen-bao-donald-trump/…) ông Dụng đã lấy nguồn chính, cũng từ Wall Street Journal. Toàn bộ bài viết chỉ là “viết lại” ý kiến của Wall Street Journal vì đa số là những gì “xấu” cho Trump. NHƯNG cái ‘”thổ tả” là ông Ngô Nhân Dụng đã “lươn lẹo” dịch ( ý kiến, chữ advice của báo Mỹ) thành hai chữ “khuyên bảo”

3) Hai chữ “khuyên bảo” chỉ dùng cho Cha mẹ/thầy cô dành cho con cái/học trò. Một tờ báo, một ký giả, chỉ có thể “góp ý” cho TT nhất là Trump đã ngoài 70, là tỷ phú, là chủ nhân một đế chế khá lớn ở Mỹ. Khi Ngô Nhân Dụng ( tôi xin phép bỏ chữ Ông vì sự khinh bỉ của tôi) dùng “Khuyên bảo’ thì chỉ lộ ra cái tâm ti tiện của những người mà tôi gọi là “Nhóm thổ tả”.

3) Nhận xét về “cái gọi là bài bình luận” của Ngô Nhân Dụng: tôi hỏi ông Dụng rằng ông nhận lời viết “Bình Luận” để làm gì khi ông chỉ “copy and paste” ý tưởng của người khác?

Bình luận” là khi ông cho ý kiến cá nhân sau khi tổng hợp tin tức, ý kiến của vài nguồn trái nhau; hoặc cũng có thể dựa vào các tin tức, hành động của Trump và cho ý kiến cá nhân. Trong hai bài July 12 và July 18,2017, ô Dụng không cho ý kiến gì cả. Ông Dụng đã “ăn cắp” một cách tinh vi, tư tưởng của báo Wall Street Journal. Nếu ông ghi “phỏng dịch” thì coi như ô Dụng KHÔNG CÓ BÀI NỘP CHO MỤC XÃ LUẬN. Do đó, ông Dụng “lăng ba vi bộ”, ông lấy toàn tin của Wall street Journal rồi viết lại và chỉ chêm vài chữ “chung chung” hoặc “xỏ lá” ( vd hai chữ khuyên bảo) . Sau đó mặc nhiên đăng vào mục “Xã Luận” của báo NV! Thật quá tệ hai cho ông Ngô Nhân Dụng và báo NV.

Theo tôi, nếu ông không dám cho ý kiến cá nhân vì “sợ” thì ông nên gác bút. Hoặc, nếu ông không đủ kiến thức, trình độ và cả khả năng để tổng hợp rồi cho ý kiến thì ông cũng nên gác bút.

BÁO NGƯỜI VIỆT VẪN TỰ CHO LÀ BÁO LỚN NHẤT CA NHƯNG QUẢ LÀ BAN BIÊN TẬP KHÔNG GIỎI, BÌNH LUẬN GIA THÌ QUÁ TỆ.

Hãy xem bài nguyên thủy: “Mr. Trump will probably ignore this advice, as he has most of what these columns have suggested. Had he replaced James Comey at the FBI shortly after taking office in January, for example, he might not now have a special counsel threatening him and his family.” Và Dụng viết vầy (Báo Wall Street đã từng khuyên bảo ông Donald Trump một lần hồi đầu năm 2017, đề nghị ông hãy cho Giám Ðốc FBI James Comey về hưu non – nhưng ông không nghe theo). Tôi HOÀN TOÀN KHÔNG HIỂU CÁI GỌI LÀ “TỪNG KHUYÊN VÀO ĐẦU 2017”, Ở GIÒNG CHỮ NÀO? PHẢI CHĂNG Ô NGÔ NHÂN DỤNG VẪN TIẾP TỤC VIẾT ‘THỔ TẢ”?

Dưới đây là bài nguyên thủy của Wall Street Journal và hãy coi Dụng đã “viết lại” như thế nào.

Even Donald Trump might agree that a major reason he won the 2016 election is because voters couldn’t abide Hillary Clinton’s legacy of scandal, deception and stonewalling. Yet on the story of Russia’s meddling in the 2016 election, Mr. Trump and his family are repeating the mistakes that doomed Mrs. Clinton.
That’s the lesson the Trumps should draw from the fiasco over Don Jr.’s June 2016 meeting with Russians peddling dirt on Mrs. Clinton. First Don Jr. let news of the meeting leak without getting ahead of it. Then the White House tried to explain it away as a “nothingburger” that focused on adoptions from Russia.
When that was exposed as incomplete, Don Jr. released his emails that showed the Russian lure about Mrs. Clinton and Don Jr. all excited—“I love it.” Oh, and son-in-law Jared Kushner and Beltway bagman Paul Manafort were also at the meeting. Don Jr. told Sean Hannity this was the full story. But then news leaked that a Russian-American lobbyist was also at the meeting.
Even if the ultimate truth of this tale is merely that Don Jr. is a political dunce who took a meeting that went nowhere—the best case—the Trumps made it appear as if they have something to hide. They have created the appearance of a conspiracy that on the evidence Don Jr. lacks the wit to concoct. And they handed their opponents another of the swords that by now could arm a Roman legion.

***
Don’t you get it, guys? Special counsel Robert Mueller and the House and Senate intelligence committees are investigating the Russia story. Everything that is potentially damaging to the Trumps will come out, one way or another. Everything. Denouncing leaks as “fake news” won’t wash as a counter-strategy beyond the President’s base, as Mr. Trump’s latest 36% approval rating shows.
Mr. Trump seems to realize he has a problem because the White House has announced the hiring of white-collar Washington lawyer Ty Cobb to manage its Russia defense. He’ll presumably supersede the White House counsel, whom Mr. Trump ignores, and New York outside counsel Marc Kasowitz, who is out of his political depth.

Former Bush Justice Department Official John Yoo on what constitutes collusion, conspiracy and treason. Photo credit: Getty Images.
Mr. Cobb has an opening to change the Trump strategy to one with the best chance of saving his Presidency: radical transparency. Release everything to the public ahead of the inevitable leaks. Mr. Cobb and his team should tell every Trump family member, campaign operative and White House aide to disclose every detail that might be relevant to the Russian investigations.
That means every meeting with any Russian or any American with Russian business ties. Every phone call or email. And every Trump business relationship with Russians going back years. This should include every relevant part of Mr. Trump’s tax returns, which the President will resist but Mr. Mueller is sure to seek anyway.
Then release it all to the public. Whatever short-term political damage this might cause couldn’t be worse than the death by a thousand cuts of selective leaks, often out of context, from political opponents in Congress or the special counsel’s office. If there really is nothing to the Russia collusion allegations, transparency will prove it. Americans will give Mr. Trump credit for trusting their ability to make a fair judgment. Pre-emptive disclosure is the only chance to contain the political harm from future revelations.

This is the opposite of the Clinton stonewall strategy, which should be instructive. That strategy saved Bill Clinton’s Presidency in the 1990s at a fearsome price and only because the media and Democrats in Congress rallied behind him. Mr. Trump can’t count on the same from Republicans and most of the media want him run out of office.
If Mr. Trump’s approval rating stays under 40% into next year, Republicans will begin to separate themselves from an unpopular President in a (probably forlorn) attempt to save their majorities in Congress. If Democrats win the House, the investigations into every aspect of the Trump business empire, the 2016 campaign and the Administration will multiply. Impeachment will be a constant undercurrent if not an active threat. His supporters will become demoralized.

***
Mr. Trump will probably ignore this advice, as he has most of what these columns have suggested. Had he replaced James Comey at the FBI shortly after taking office in January, for example, he might not now have a special counsel threatening him and his family.
Mr. Trump somehow seems to believe that his outsize personality and social-media following make him larger than the Presidency. He’s wrong. He and his family seem oblivious to the brutal realities of Washington politics. Those realities will destroy Mr. Trump, his family and their business reputation unless they change their strategy toward the Russia probe. They don’t have much more time to do it.

Hoàng Lan Chi

.

Link bài viết liên quan:
§ Ô Ngô Nhân Dụng tự viết và gán cho Gerald F. Seib hay sao mà tôi chưa tìm thấy? July 15, 2017
Khuyên bảo Donald Trump
https://www.wsj.com/art…/the-trumps-and-the-truth-1500332545

KHUYÊN BẢO TRUMP

Xin nói ngay để tránh hiểu lầm: Nhật báo Wall Street Journal mới “khuyên bảo” Tổng Thống Donald Trump vốn là một cơ quan ngôn luận kiên trì bảo thủ, là nơi các lý thuyết gia vẫn biện minh cho các chính sách của đảng Cộng Hòa.
Tờ báo mang tên phố Wall, trung tâm tài chánh của tư bản Mỹ, hiện nằm trong tay tỷ phú truyền thông Rupert Murdoch. Gia đình này cũng làm chủ cả hệ thống ti vi với đài Fox News, diễn đàn mạnh nhất của những người ủng hộ Tổng Thống Trump.
Ngày hôm qua, báo này mới viết bài quan điểm “The Trumps and the Truth” (Nhà Trump và Sự Thật) đề nghị ông tổng thống nên cho tất cả các người cộng sự và con cái ông nói hết những gì đã xảy ra liên quan đến họ với người Nga. Ông Trump hãy dùng chiến thuật “tấn công trước,” không nên để cho các tin tức rò rỉ ngày này qua tháng khác như trong nửa năm qua.
Báo Wall Street đã từng khuyên bảo ông Donald Trump một lần hồi đầu năm 2017, đề nghị ông hãy cho Giám Ðốc FBI James Comey về hưu non – nhưng ông không nghe theo. Họ mới nhắc lại chuyện đó trong một bài quan điểm, nói rằng nếu hồi Tháng Giêng ông Trump làm theo lời khuyên đó, thì giờ này chắc chắn không có cái ủy ban đặc biệt của ông Robert Mueller đang điều tra những quan hệ giữa ban vận động của ông Trump và chính quyền Nga.
Ngày hôm qua, ông Robert Mueller lại được tin tức nhắc tới, cho biết ông đã tìm ra “nhân vật số 8” trong cuộc gặp gỡ giữa Donald Trump Jr., người con trưởng của tổng thống, với bà luật sư người Nga vào Tháng Sáu năm ngoái. Tức là chỉ trong vòng một tuần sau khi Don Jr. thú nhận có cuộc gặp gỡ này, công tố viên đặc nhiệm Mueller đã “hỏi thăm sức khỏe” các nhân vật trong câu chuyện ly kỳ này.
Báo Wall Street vạch ra rằng Don Jr. chỉ chạy đuổi theo, sau các tin tức được loan truyền, rồi sau đó Tòa Bạch Ốc lại phản pháo bác bỏ rằng câu chuyện này trống rỗng chẳng có gì (nothingburger). Họ bảo ông con tổng thống chỉ nói chuyện người Mỹ bị cấm nhận con nuôi từ Nga mà thôi. Ðến khi biết nhà báo sẽ công bố thêm chi tiết mới, Don Jr. mới trình bày tất cả các email dẫn tới việc cả nhóm người Nga đến thăm Trump Tower tại New York, không xa phòng làm việc của ứng cử viên Trump.
Wall Street Journal nhận xét rằng dù tất cả câu chuyện trên không có gì cả, ngoài tính ngây thơ cả tin của Don Jr., thì bố con ông Trump lại làm cho người ngoài thấy như thể họ muốn che đậy cái gì đó! Cậu Trump Jr. đã cung cấp cho các đối thủ những gươm đao “giờ có thể vũ trang cả một binh đoàn quân La Mã – a Roman legion!”
Tờ báo nói thẳng: “Mấy người đã thấy rõ chưa?… Tất cả những chi tiết có hại cho gia đình Trumps rồi sẽ được tiết lộ, cách này hay cách khác. Tất cả. Xóa bỏ những tin rò rỉ đó, gọi là “tin bịa” sẽ không thuyết phục được ai ngoài những cử tri kiên cố của tổng thống, như chúng ta thấy hiện ông chỉ được 36% dân chúng ủng hộ.” (Don’t you get it, guys?… Everything that is potentially damaging to the Trumps will come out, one way or another. Everything. Denouncing leaks as “fake news” won’t wash as a counter-strategy beyond the President’s base, as Mr. Trump’s latest 36% approval rating shows).
Vì vậy, báo Wall Street Journal đề nghị gia đình Trump hãy cứu vãn tình hình bằng chiến thuật mới: Minh bạch cực đoan! (radical transparency)! Luật Sư Ty Cobb, mới được bổ nhiệm vào Tòa Bạch Ốc, hãy ra lệnh tất cả các người cộng sự và gia đình tổng thống hãy công bố tất cả những chi tiết nào liên hệ tới cuộc điều tra về vụ Nga. Ðặc biệt, tờ báo chuyên tin tài chánh đề nghị hãy công bố cả những bản khai thuế của ông Donald Trump để dân Mỹ biết ông đã đầu tư, kiếm lời và có những tài sản nào dính dáng đến nước Nga, người Nga.
Tờ báo Phố Wall kết luận: “Nếu thực sự không hề có chuyện thông đồng nào với người Nga, hành động minh bạch này sẽ cho mọi người thấy là không có. Dân Mỹ sẽ cho ông Trump điểm tốt vì ông tin tưởng họ có khả năng phê phán công bình.”
Trong vòng 24 giờ sau khi bài quan điểm của báo Wall Street lên mạng, lại có một tin mới “rò rỉ” được Tòa Bạch Ốc xác nhận: Bên lề hội nghị G-20 ở Humburg tuần trước, Tổng Thống Trump và Tổng Thống Nga Putin còn gặp nhau them “một lần khác nữa” mà trước đây chưa công bố!
Hai ông gặp riêng và trò chuyện với nhau trong bữa tiệc của các vị nguyên thủ G-20 kéo dài một tiếng đồng hồ buổi tối. Các nhà báo biết thêm rằng những người đứng đầu nhiều nước đã ngạc nhiên chứng kiến cảnh ông tổng thống Mỹ nói chuyện thân mật riêng với tổng thống Nga, mà không ngó ngàng đến các đồng minh của Mỹ tại Châu Âu.
Trong hệ thống các cơ sở truyền thông khắp thế giới của gia đình Rupert Murdoch, đài Fox vẫn là nơi những người ủng hộ ông Trump đặt niềm tin tưởng. Nhiều nhà bình luận và đọc tin của đài này chỉ nói đến những gì tốt cho ông tổng thống, không nhắc đến những gì bất lợi cho ông.
Nhưng trên một số báo, đài khác, gia đình Murdoch vẫn phổ biến những tin tức bất lợi cho ông Trump. Tại thành phố New York, gia đình Murdoch làm chủ hai tờ báo lớn, Wall Street Journal cho giới độc giả có tiền và có học, còn giới bình dân thích đọc tin giật gân thì có tờ New York Post.
Trong tháng trước, báo Post đã viết một bài quan điểm đề nghị ông Trump đừng “tuýt” nữa, hãy chấm dứt sử dụng twitter, với ba chữ ngắn: “Stop. Just stop.” Tuần trước, khi được tin Donald Trump Jr thú nhận đã gặp bà luật sư của chính quyền Nga, tưởng rằng sẽ nhận được các thông tin buộc tội bà Hillary Clinton, nhưng không được gì cả, tờ báo New York Post đã phê bình ông con trai trưởng tổng thống là “ngu” (idiot), và “ngu đến mức tội lỗi!” (criminally stupid).
Cuối tuần rồi, một tờ báo khác của gia đình Murdoch ở bên Anh, báo Sun cũng thuộc loại bình dân, mới tiết lộ ông Donald Trump đã “xin” (beg, trong nguyên văn) xin bà Thủ Tướng Anh Theresa May hãy tổ chức đón tiếp ông linh đình trọng thể. Biết chắc điều đó thì ông mới chọn ngày sang thăm Anh Quốc.
Những tin tiết lộ và quan điểm trên các tờ báo của gia đình Murdoch dành cho giới bình dân như Sun và New York Post có mục đích mua vui cho người đọc; nhưng bài viết trên tờ báo Wall Street có trọng lượng lớn hơn. Vì đó là thành trì của quan điểm bảo thủ ở nước Mỹ. Chính ông Murdoch vẫn trò chuyện thường xuyên với Tổng Thống Donald Trump, trước và sau khi ông nhậm chức; nhưng ban chủ biên tờ báo này có lập trường riêng, do một người con trai của ông Murdoch điều khiển. Bài viết hôm qua được đăng trong mục quan điểm chính thức của hội đồng chủ biên.
Nhưng ngay trong bài quan điểm đó, báo Wall Street cũng đoán rằng Tổng Thống Trump sẽ bỏ qua không nghe theo lời khuyên của họ. Ông chưa hiểu thực tế chính trị ở thủ đô nước Mỹ. Sang năm, nếu số người ủng hộ ông vẫn dưới mức 40% thì các đại biểu Cộng Hòa sẽ tìm cách xa lánh ông. Nếu đảng Dân Chủ chiếm đa số ở Hạ Viện, họ sẽ mở rộng cuộc điều tra mọi các hoạt động tại những cơ sở kinh doanh của gia đình Trump.
“Thực tế (chính trị) sẽ phá hoại ông Trump, gia đình ông và uy tín của họ trong kinh doanh, nếu họ không đổi sách lược trong cuộc điều tra về vụ Nga này. Thời giờ để thực hiện sách lược này cũng không còn nhiều nữa.”
Ngô Nhân Dụng.

.

LanChi Hoang Xuan NguyenXuan Nhu TranLinda Letran DuyenPhượng BíchBichXuan NguyenWilliam B. HoàngThảo An Nguyen ThiTrang NguyenChi DoJeanne Tran LeLuan NguyenTrong PhanTrong NguyenThanh NguyenThanhh TangHai Van VuHung PhamSee More

Anthony Luu Một ông nhà báo già nguơì Việt dám “khuyên bảo” TT Mỹ?! Thối! Chì biết theo đưội bọn Thổ tả media Mỹ ! Bình luân gia?? B.s!



Jeanne Tran Le Con ghét nhứt cái đám thổ tả idiots này đó Cô!

To Bao : Bọn nầy viết báo theo đơn đặt hàng ..

To Bao Dan DAN CHUI va TRUYEN THONG BAO CHI BAT CHANH dang tim moi cach de danh pha TT Trump.

 

-“Một nước Việt ở ngoài dải đất hình chữ S” – Nguyễn Lương Tuyền M.D.

Người Việt hải ngoại và viễn ảnh một nước Việt thứ hai tại hải ngoại, ở ngoài dải đất hình chữ S

Biến cố tháng 4 năm 1975 đã khiến hàng triệu, triệu người dân Việt phải rời quê hương để trốn chạy chế độ Cộng Sản, sống ở hầu như khắp mọi nơi trên thế giới tự do. Cuộc chiến do người CSVN gây ra đã khiến hơn 3 triệu người Việt bị chết. Sau ngày 30/4/1975, người Việt vẫn tiếp tục ra đi, từ chối sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản. Đó cũng là một hình thức phủ nhận sự hiện hữu của chế độ phi nhân, man rợ này ở quê hương. Cho tới những năm đầu thập niên 80, số người vượt biên, vượt biển giảm dần dần. Hàng trăm, trăm ngàn người đã bỏ mình trên đường vượt biên. Thảm cảnh vượt biên – Boat People – đã làm rúng động lương tâm nhân loại.
Một trong những thống kê đầu tiên nói về Người Việt Tỵ nạn CS là thống kê năm 2001. Theo thống kê này, vào thời điểm đó có từ 2 tới 3 triệu người Việt tỵ nạn CS định cư tại các nước tự do. Họ định cư rải rác tại nhiều quốc gia tự do. Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc, Anh Pháp… là những quốc gia nhận nhiều người tỵ nạn CS định cư.
Một vài cuốn sách viết về người Việt tỵ nạn CS – rất hiếm hoi – là cuốn Giá Tự Do với ấn bản tiếng Anh được xuất bản năm 2014 bởi Nhà Xuất Bản Truyền Thông. Tác giả là Ông Lâm Vĩnh Bình tức ông Lâm Văn Bé. Ông Lâm là một giới chức cao cấp trong ngành Giáo Dục của VN Cộng Hòa trước ngày 30/4/1975. Sách đã được tái bản năm 2015. Theo ông Lâm vĩnh Bình, US Bureau of Census làm Thống Kê về Người tỵ nạn Việt Nam mỗi 10 năm. Nhưng giữa 2 lần thống kê chính thức, US Census cũng làm thống kê mỗi 1 năm, mỗi 3 năm và mỗi 5 năm để cập nhật hóa một số dữ kiện.
Theo US Census, năm 2015 tại Hoa Kỳ, có 1.710.547 Người Việt Tỵ nạn CSVN định cư ở Hoa Kỳ. Nếu kể cả các con lai đa chủng, con số này sẽ lên đến 1.928.363 người.
Khi chế độ CS sụp đổ ở Nga, ở Đông Âu, một số lớn các lao động VN được CSVN gửi sang các nước đó làm ‘”lao nô” đã vượt biên giới sang sinh sống tại các nước tự do. Con số này lên đến 1,4 triệu người kể cả các du học sinh. Theo ông Lâm Vĩnh Bình, chúng ta phải phân biệt sự khác nhau giữa Người Việt Tỵ nạn Công Sản và những người này.
Người Việt Hải Ngoại đã rất thành công trong cuộc sống hội nhập mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai. Chính Người Việt tỵ nạn CS – (bọn đĩ điếm trốn nợ quê hương theo giọng điệu của Cộng Sản Việt Nam) – đã cứu nền kinh tế của CSVN khỏi bị sụp đổ vào những năm 80. Cũng chính các “khúc ruột ngàn dậm” (CSVN gọi người tỵ nạn CS bằng ngôn từ mới) đã gửi về VN hơn 12 tỷ Mỹ Kim mỗi năm.
Trước Thế Chiến thứ hai, rất nhiều nước trong đó có VN, bị các đế quốc đô hộ, nên hoàn toàn mất chủ quyền. Hiện nay vẫn còn vài nước bị đô hộ, dân tộc bị đồng hóa, bị diệt chủng.
Các nước hiện còn bị đô hộ, đồng hóa; dân tộc bị tiêu diệt bởi các hình thức đế quốc, thực dân:
Đế quốc Nga đã tan vỡ, các nước trong Liên Bang Sô Viết cũ đã được hoàn toàn độc lập. Các đế quốc khác như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha… đã trao trả độc lập cho các thuộc địa cũ. Chỉ còn một đế quốc duy nhất là Trung Cộng. TC đang đô hộ, đồng hóa và diệt chủng từ từ các sắc dân sau đây:
– Tây Tạng: TC chiếm Tây Tạng năm 1952. Văn minh Tây Tạng cũng như các di tích văn hóa của Tây Tạng đều bị TC phá hủy. Ngày 20 tháng 7 năm 2016, TC đã phá hủy Học Viện Larung Gar – một chứng tích của văn minh Tây Tạng -, mặc dù có nhiều sự phản đối cũng như cầu xin đến từ mọi nơi trên thế giới. Trước khi bị TC chiếm, dân số Tây Tạng khoảng 3 triệu người. Hiện nay số người định cư ở Tây Tạng là hơn 7 triệu người, nhưng gồm đa số là người Hán sang định cư. Dân Tây Tạng trở thành thiểu số trên quê hương của họ.
– Dân tộc Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương: đa số là người Hồi Giáo. Tân Cương trở thành 1 Đặc Khu Tàu từ năm 1826. Hiện nay người Duy Ngô Nhĩ chi còn độ 8,3 triệu. Số còn lại của 21 triệu 8 là người Hán đến định cư ở Tân Cương và một số nhỏ các sắc dân khác.
– Nội Mông Cổ: là Khu Tự Tri thuộc Trung Hoa từ năm 1947.. Dân Nội Mông Cổ bây giờ là dân thiểu số trên chính quê hương của họ: 3 triệu 7 versus 21 triệu 7 sau hơn 70 năm bị người Hán đô hộ.
Tham vọng kế tiếp của TC là biến VN thành một Đặc Khu nằm trong nước Đại Hán. Dân Việt chắc chắn sẽ bị Đại Hán diệt chủng từ từ.
Những dân tộc đang đi tìm một tổ quốc:
Chúng ta đang sống ở đầu thế kỷ thứ 21, nhưng trên thế giới vẫn còn có những dân tộc vẫn đang tìm, trong tuyệt vọng, một giải đất dung thân, để họ gọi là Tổ Quốc như:
* Người Arméniens: khoảng hơn 11 triệu. Họ sống rải rác tại nhiều nước trên thế giới như tại nước Pháp có độ 1/2 triệu người Améniens nhưng đông nhất là tại vùng Russia Armeny (khoảng hơn 3 triệu người).
* Người Kurdes: khoảng 23 triệu. Họ hiện sống ở vùng biên giới phía Bắc của Irak, Syria, Thổ Nhĩ Kỳ.
* Người Palestine: Hiện nay Do Thái đã trao trả cho người Palestine, giải đất Gaza và vùng West Bank. Tại Gaza có hơn 1 triệu người Palestine định cư trong khi tại vùng West Bank có độ từ 1 đến 2 triệu. Ngoài ra,người Palestine sống rải rác tại nhiều quốc gia, kể cả Hoa Kỳ, Gia Nã Đại… Sau khi có 1 giải đất để làm tổ quốc,các cuộc tấn công của người Palestine nhắm vào người Do Thái đã giảm thiểu rất nhiều.
* Trường hợp dân tộc Do Thái: Lịch sử lập quốc của người Do Thái là một lịch sử đầy máu và nước mắt cũng như những vinh quang. Dân tộc Do Thái bị phát vãng khắp nơi. Hơn 6 triệu người Do Thái định cư ở Âu Châu, đã bị Đức Quốc Xã tàn sát trong thế chiến thứ 2. Quốc gia Do Thái hiện nay được Liên Hiệp Quốc cho thành lập tại Trung Đông vào năm 1948, ngay tại một vùng Đất Thánh của nhiều sắc tộc Ả Rập. Cả nước Israel chỉ rộng độ hơn 20 000km2. (Trước khi mất Ải Nam Quan và mất một giải đất vùng biên giới vào tay Trung Hoa, VN có diện tích 330 000 km2, gấp 17 lần nước Do Thái hiện nay).
Lịch sử tái hồi nước Do Thái được khởi đầu vào năm 1948 khi Liên Hiệp Quốc dành giải đất ngay tại vùng Địa Trung Hải để Dân Do Thái có một tổ quốc. Khối Ả Rập không chấp nhận sự kiện nước Do Thái hiện hữu ở vùng Trung Đông, một vùng đầy dân Ả Rập rất bài Do Thái. Nhiều cuộc đại chiến đã xảy ra giữa Do Thái và khối Ả Rập. Do Thái đã toàn thắng tất cả các trận chiến, đã mở rộng đất đai của nước Israel. Hiện nay dân số của Israel có khoảng dưới 6 triệu nhưng đại đa số người Do Thái sống ở Hoa Kỳ (hơn 6 triệu) Anh, Pháp và Canada và một số nước ở Âu Châu. Người Do Thái rất thông minh, tài giỏi. Họ luôn luôn hỗ trợ rất tích cực quê hương Israel. Người ta có thể nói không ngoa là lực lượng bảo vệ nước Israel hữu hiệu nhất chính là khối người Do Thái sống ở bên ngoài chính quốc. Họ rất thành công: tại Mỹ, Gia Nã Đại… Ban Giảng Huấn tại các Đại Học nổi tiếng có nhiều người Do Thái. Người Do Thái cũng chi phối đời sống chính trị, kinh tế và văn học tại các nước mà họ định cư: Cựu Tổng Thống Pháp Nicolas Sarcozy, Thủ Tướng Pháp (nay là Ngoại Trưởng) Laurent Fabius là người gốc Do Thái. Nhiều người Do Thái được giải thưởng Nobel về mọi lãnh vực nhất là khoa học hơn bất kỳ một sắc dân nào trên thế giới. Độ 160 người Do Thái được giải Nobel kể từ ngày giải thưởng cao quí này được thiết lập (1/5 tổng số giải Nobel được trao tặng), trong khi cả khối người Ả Rập chỉ được trao tặng giải thưởng này có 11 lần.
Dù sống ở bất kỳ ở đâu, họ luôn luôn giữ sắc thái “Do Thái” của họ. Có lẽ tôn giáo, ngôn ngữ, văn tự… là keo sơn thắt chặt người Do Thái ở khắp mọi nơi trên thế giới với nhau.
Trường hợp Việt Nam:
Cũng như dân tộc Do Thái, lịch sử của dân Việt là lịch sử các cuộc chiến để bảo vệ tổ quốc trước dã tâm xâm lấn, rồi đồng hóa của người Tàu ở phương Bắc. Bị Tàu đô hộ, có khi kéo dài hơn 1000 năm, nhưng dân Việt không bị đồng hóa hay nói đúng hơn không đồng hóa được.
Khởi thủy, Tổ Tiên của người Việt – nhóm Bách Việt – cư ngụ ở bên trong nước Tàu, ở vùng Thiểm Tây, Tứ Xuyên, phía Nam sông Dương Tử. Các nhóm Bách Việt bị người Hán đồng hóa. Chỉ còn một nhóm chạy xuống lập nghiệp ở phía Nam, ngay tại châu thổ sông Hồng Ha, là còn tồn tại, không bị đồng hóa. Họ lập ra nước Văn Lang vào khoảng năm 700 trước Công Nguyên. Đó là khởi thủy lập quốc của Việt Nam. Trong quá khứ, Tàu đã đô hộ VN nhiều lần. Lần đô hộ lâu nhất kéo dài hơn 1000 năm nhưng người Tàu không đồng hóa được dân Việt. Tuy vậy văn hóa của Đại Hán đã ảnh hưởng sâu rộng lên dân Việt.
Trong suốt chiều dài lịch sử của dân Việt và ngay cả cho đến ngày nay, ý định xâm lăng, chiếm đóng, để rồi đồng hóa VN, lúc nào cũng ám ảnh người Tàu. Cơ may cho họ đã đến khi Hồ Chí Minh và đảng CSVN cầu cứu Tàu viện trợ về mọi phương diện trong 2 cuộc chiến tranh Đông Dương để áp đặt chế độ Cộng Sản lên dân tộc.
Thực ra “cam kết dâng nước Việt cho TC” đã được Hồ Chí Minh ký bằng “lời hứa danh dự” vào năm 1926 với 2 đại tướng Tàu cộng là Trần Canh, Vi Quốc Thanh, thay mặt cho Mao Trạch Đông. Khi thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam năm 1930, Hồ Chí Minh lại xác định một lần nữa với Thủ Tướng TC Châu Ân Lai: ”Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một nền văn hóa Một phong tục…”
Hồ Chí Minh đâu có ngờ – hay cố tình giả mù, giả điếc – hay không biết đến dã tâm của Tàu, trong lịch sử, từ cổ chí kim: đó là sát nhập VN vào nước Tàu.
Bản đồ Tàu vẽ lại năm 1954 tại Bắc Kinh sau khi Mao Trạch Đông hoàn toàn chiếm cứ nước Tàu, cho thấy TC vẫn coi VN là 1 phần lãnh thổ của Tàu.
Bản đồ “Đại Hán” do Trung cộng vẽ năm 1954 tại Bắc Kinh. Theo TC, nước Tàu bao gồm cả các nước ở Đông Nam Á, Đài Loan, bán đảo Triều Tiên, tất cả Biển Đông.
Sau khi CS sụp đổ ở Nga và tại các nước ở Đông Âu, để sống còn, CSVN bèn quay sang “lạy lục” TC để giao hảo lại. Mối giao tình đã trở nên lạnh nhạt sau cuộc chiến biên giới năm 1979. Nguyễn Văn Linh, người kế vị Lê Duẩn (chết năm 1987) trong chức vụ Tổng Bí thư của đảng CSVN, đã sang TC nhiều lần để bàn bạc với các thủ lãnh của TC như Đặng Tiểu Bình, Hồ Diệu Bang để: “cắt đất, cắt biển để sau cùng sát nhập VN vào Trung Quốc một cách êm ả qua chiến thuật: hòa bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo”.
Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng va Đỗ Mười, đã giấu nhân dân VN để ký với các lãnh tụ TC một Hiệp Ước bán nước tại Thành Đô nên được họ gọi là Hiệp Ước Thành Đô. Nguyễn Văn Linh nổi tiếng với câu nói để đời trong lịch sử của dân tộc Việt: “Tôi biết rằng đi với TQ là mất nước nhưng thà mất nước còn hơn mất Đảng.”
Nội dung của Mật Ước Thành Đô được giữ kín, nhưng các rò rỉ cho thấy việc sát nhập VN vào nước Đại Hán sẽ qua 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm kể từ năm 2020.
Trên thực tế, tới giờ phút này (cuối tháng 12/2016), VN đã bị TC hoàn toàn xâm chiếm mà TC không cần nổ một tiếng súng nào:
* Ở vùng biên giới, TC đã chiếm cứ hàng ngàn km2 vùng biên giới. Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc… nay thuộc TC.
* Các biển, đảo của VN (quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cũng như toàn Biển Đông đều bị TC chiếm cứ.
* Người Tàu đã có mặt trên toàn cõi VN. Các đặc khu Tàu mọc lên như nấm trên quê hương Việt Nam.
* Bên cạnh sự có mặt đông đảo của người Tàu tại VN, TC còn “bao vây” VN bằng những gọng kìm hiểm độc khiến VN bị bốn bề thọ địch:
– Phía Tây: giòng sông Mekong, huyết mạch của sự sống của cả Miền Nam nước Việt. Họ kiểm soát lưu lượng nước chảy xuống hạ nguồn của giòng sông khiến miền châu thổ của sông Cửu Long ở Miền Nam bị muôn vàn khốn đốn, ảnh hưởng đến sự sống còn của vài chục triệu người dân Việt.
– Biển Đông: bị TC chiếm đóng. Nghề đánh cá cũng như các hoạt động ngư nghiệp khác của ngư dân ở Miền Trung đang bị Hải Quân của TC cản trở. Về phương diện quân sự, Hải Quân TC coi Biển Đông thuộc về TC. Lãnh Hải của VN bị thu hẹp lại, chỉ còn là một giải nước chật hẹp dọc bờ biển Miền Trung.
Trong nội địa của nước Việt: TC đã gần như chiếm toàn cõi nước Việt bằng kinh tế, bằng di dân cũng như tàn phá môi trường quê hương cũng để giết hại người Việt trong ý đồ diệt chủng của họ bằng các chất độc. Điển hình là vụ Formosa ở Hà Tĩnh đã khiến biển Miền TRung bị triền miên nhiễm độc. 90% các dịch vụ đấu thầu đều rơi vào tay các nhà thầu TC. Người ta thấy đầy chất độc trong các thực phẩm, các dụng cụ, đồ dùng hàng ngày nhập cảng từ TC. Vụ Formosa là một trong muôn vàn thí dụ TC đang tàn phá môi trường của sự sống ở VN.
Tóm lại cả dân tộc Việt đang bị đầu độc để rồi bị tiêu diệt từ từ bởi Trung cộng. Người ta tin rằng TC có cả một chiến dịch để tiêu diệt dòng giống Lạc Hồng như họ đã và đang thi hành ở Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông… Dân số 90 triệu của VN sẽ còn lại độ bao nhiêu sau vài chục năm Hán thuộc?
Việt Nam ngày nay: sau gần 1 thế kỷ Xã Hội Chủ Nghĩa
Hai cuộc chiến tranh tàn hại trên nước VN do Hồ Chí Minh và đảng CSVN gây ra chỉ để nhuộm đỏ toàn nước Việt theo lệnh của CS Quốc Tế. Đó không phải là cuộc chiến tranh giải phóng như CSVN thường tuyên truyền. Hậu quả của 2 cuộc chiến đó là:
* Khoảng trên dưới 3 triệu người bị thiệt mạng;
* Quê hương bị tàn phá, tan nát không bút nào tả xiết vì “chiến tranh giải phóng” của CSVN;
* Người Việt bỏ xứ ra đi. Các hiểm nguy trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do không làm họ sờn lòng. Hàng triệu người đã bỏ mạng trên đường vượt thoát chế độ CS bất nhân, bạo tàn. Bi hùng ca “vượt biên, vượt biển” đã kéo dài hàng chục năm nhất là 5-6 năm đầu sau ngày định mạng 30/4/1975. Trong lịch sử của dân tộc, chưa bao giờ người dân lại phải bỏ quê hương, đi tha phương cầu thực đông như vậy, mặc dù quê hương đã im tiếng súng. Hàng triệu, triệu người đã chết tức tưởi trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, rời bỏ “thiên đường” Cộng Sản. Hàng triệu, triệu gia đình tan nát, chia lìa… vì cuộc chiến – một cuộc chiến vô ích, không cần thiết chỉ nhằm thiết lập một chế độ man rợ, đi ngược lại lương tâm con người bình thường.
* Năm 1975, ngay sau khi chiếm được Miền Nam, CSVN đã hành xử như những quân ăn cướp, thổ phỉ đến từ một nước ngoại quốc. Họ đã ăn cướp bằng đủ loại chiến dịch như đổi tiền, đánh tư sản, tịch thu các cơ sở thương mại kỹ nghệ của Miền Nam… Quân CS đến từ Miền Bắc quả là những tên ăn cướp, như những tên thổ phỉ đang bị đói, thiếu ăn, đến từ một nước khác. Quả thực “cuộc giải phóng” miền Nam của quân Bắc Việt Cộng Sản quả là một cuộc xâm lăng theo đúng nghĩa của 2 chữ này. CSVN đã lập ra những nhà tù trên khắp nước để cầm tù khổ sai trên 1 triệu Quân, Cán, Chính của Miền Nam.
* Văn hóa CS đã được Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông ta xâm nhập bằng võ lực sắt máu để bắt người dân phải theo. Đó là một nền văn hóa của nói dối, của lường gạt, chỉ tạo ra những kẻ ăn cắp ăn cướp giết người không gớm tay. Tất cả chỉ để tận diệt một nền văn hóa tiến bộ dung hòa giữa văn hóa Tây Phương và văn hóa cổ truyền của dân Việt.
* Hậu quả của gần 100 năm dưới chế độ CS,, xã hội VN là xã hội của ăn cắp, ăn cướp: ăn cắp từ trên xuống dưới. Quan lớn CS ăn cắp lớn, quan nhỏ ăn cắp nhỏ. Người Việt “nổi tiếng” ăn cắp trên thế giới vì khi ra ngoại quốc hay đi ăn cắp. Ngày nào các cơ quan truyền thông cũng loan tin các vụ ăn cắp, ăn cướp, các hành động cướp của giết người không gớm tay cũng như các vụ đâm chém nhau hàng loạt hầu như xảy ra mỗi ngày. Con người trở nên hoàn toàn vô cảm trước các tệ đoan xã hội, vô cảm hơn bao giờ hết. Vô cảm ngay đối với đại họa mất nước đang từ từ xảy ra cho quê hương. CSVN đang hủy hoại hoàn toàn không thương tiếc đất nước yêu quí này.
* CSVN, với lực lượng Công An, Cảnh Sát khổng lồ đang bắt cả dân tộc làm con tin cho chủ nghĩa Cộng Sản. Người dân bị cấm đoán, không được nói lên tiếng nói yêu quê hương của mình. Nền giáo dục, Y Tế đang bị hoàn toàn phá sản. Trong khi đó CSVN cố ru ngủ dân chúng bằng các chương trình văn nghệ giải trí, ăn chơi. Một số văn nghệ sĩ ở hải ngoại, đã tạm quên hay cố quên hẳn những ngày vượt biên, vượt biển đầy gian lao, quên cái quá khứ tỵ nạn, để về VN tiếp tay cho CS để tiếp tục hành hạ dân tộc.
Người Việt tại Hải Ngoại: nguồn hy vọng độc nhất cho dân tộc Việt
Khối người Việt tại Hải ngoại đã rất thành công trong non một nửa thế kỷ. Khả năng kinh tế, tài chánh của 3 triệu Việt Kiều (theo Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc kiêm Ủy Viên Bộ Chính Trị Nguyễn Thiện Nhân thì con số người Việt sống ở nước ngoài lên đến 4 triệu rưỡi) hơn hẳn khả năng kinh tế của hơn 90 triệu người tại quê hương VN. Số lượng các chuyên viên kỹ thuật, tài chánh v.v… có thừa khả năng thay thế đảng CSVN để điều khiển cả quốc gia với hơn 90 triệu người như VN hiện nay. Người Việt Tỵ nạn CS đã thành công trong mọi lãnh vực, hòa nhịp vào đời sống của xã hội mà họ được nhận vào định cư. Hoa mắt trước những thành công của Người Việt Hải Ngoại, chóa mắt vì những “đồng dollars” của “bọn đĩ điếm, bọn trốn nợ quê hương của ngày nào”, CSVN bèn đổi ngay thái độ, chuyển sang ve vãn những người đã từng là nạn nhân của cộng sản, bằng tất cả các “mỹ từ” để gọi các người đã bị “các đồng chí” làm cho khốn khổ khi còn ở quê nhà.
Khối người Việt hải ngoại là nguồn hy vọng:
– Cho sự sống còn của dòng giống Lạc Hồng.
– Cho việc duy trì và phát triển văn hóa của giống nòi Việt. Trong khi đó tại quê nhà, văn hóa cổ truyền của dân Việt từ ngàn xưa bị Cộng Sản Việt Nam thay thế dần dần bằng văn hóa Mác Xít – Lênin, văn hóa của nói dối, lường gạt, văn hóa của ăn cắp.
– Cho sự sống còn của quê hương trước sự xâm lăng của người Tàu từ phương Bắc. Các người cầm đầu của đảng CSVN đang hiến dâng quê hương cho kẻ thù truyền kiếp. Mọi biểu lộ công khai lòng yêu nước đều bị CSVN cấm đoán, đàn áp dã man. Ngay từ những ngày bắt đầu cuộc sống ly hương chạy trốn chế độ Cộng Sản, người Việt, được định cư tai các nước tự do trên quả địa cầu, đã tìm về sống gần bên nhau, những mong tìm được hơi ấm của tình đồng hương. Hô lập ra các Cộng Đồng Người Việt. Tại rất nhiều nơi, với sự giúp đỡ của các chính quyền sở tại, các Cộng Đồng Người Việt với lá cờ vàng ba sọc đỏ được chính thức nhìn nhận là các đại diện cho tập thể người Việt Quốc Gia, không Cộng Sản. Tại bất kỳ ở đâu, một ban đại diện của cộng đồng được thành lập một cách dân chủ tự do. Nhiệm vụ của các người lãnh đạo cộng đồng là giúp các đồng bào ổn định cuộc sống đồng thời duy trì và phát triển cộng đồng, gìn giữ và phát triển nền văn hóa dân tộc. CSVN tìm mọi cách xâm nhập các cộng đồng người Việt ở Hải Ngoại để phá hoại nhưng cho tới bây giờ họ vẫn không thành công. Trong số hàng trăm tổ chức cộng đồng Việt ở hải ngoại, không có một tổ chức cộng đồng nào trở thành một cộng đồng thân Cộng hay có những hành động cổ động cho chế độ phi nhân cộng sản. Các nhân vật CS đặt chân tới các cộng đồng hải ngoại đều bị đồng bào tẩy chay. Thậm chí tại nhiều nơi có đông đảo người gốc Việt định cư, các thành phần CS còn bị cấm cửa, không cho đặt chân tới.
Các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản đã thành lập ra một nước Việt thứ hai ở ngoài giải đất hình chữ S. Giải đất này đang dần dần mất vào tay ngoại bang với sự tiếp tay đắc lực của CSVN.
Để tạo thành một quốc gia, ta cần nhiều yếu tố như: lãnh thổ, dân tộc, một chính quyền… Ngoài ra yếu tố văn hóa cũng là yếu tố cực kỳ quan trọng. Người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Hải Ngoại có đầy đủ những yếu tố này để tạo thành một nước Việt Nam khác, hoàn toàn ở Hải Ngoại.
Lãnh thổ: Hiện nay với các phương tiện giao thông hiện đại, các phương tiện thông tin cực kỳ tối tân, con người đã có mạt tại khắp mọi nơi. Biên giới quốc gia bị thu nhỏ lại. Ta có quyền gọi một nơi nào đó trên thế giới là lãnh thổ của dân Việt bất cứ nơi nào có Cộng Đồng Việt sinh sống.
Dân tộc: Bất cứ một cộng đồng Việt tỵ nạn CS trên thế giới cũng là một phần của dân tộc. Thật đúng như người CSVN đang rêu rao: người tỵ nạn là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt. Không ngờ người CSVN lại đồng thuận với “một” quan niệm, một cái nhìn về nước Việt của Người Việt Quốc Gia về quê hương.
Chính quyền: Tại các cộng đồng Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới, những người lãnh đạo của cộng đồng chính là một hình thức chính quyền. Chính quyền này được bầu ra một cách hết sức dân chủ. Chính quyền này được dân chúng bầu ra để thực sự phục vụ cộng đồng. Không phải một loại “chính quyền” của đảng CS, được đảng CS đặt ra, theo kiểu đảng cử dân bầu – không qua một cuộc bầu cử dân chủ và công bằng tối thiểu nào.
Các cộng đồng người Việt di tản tại hải ngoại càng ngày càng vững vàng và hùng mạnh đầy khả năng, an cư lạc nghiệp trong một xã hội mới. Giai đoạn an cư lạc nghiệp của người Việt hải ngoại chỉ trong vài chục năm, đã thành công rực rỡ trên mọi lãnh vực của đời sống, ngay cả trong lãnh vực chính trị, khiến người CSVN vô cùng thèm muốn, pha lẫn ganh tị.
Giai đoạn kế tiếp là giai đoạn của phát triển và hội nhập hoàn toàn. Hơn lúc nào hết, vì tương lai của sự sống còn của dòng giống Việt, tương lai của văn hóa của dòng giống Lạc Hồng, các cộng đồng Việt tại khắp nơi trên thế giới sẽ phải hướng các hoạt động của tập thể Việt vào các lãnh vực này. Nước Việt ở ngoài quê hương ở bán đảo Đông Dương sẽ là một nước hùng mạnh, có khả năng lấy lại quê hương đang bị CSVN và CS Trung Quốc giày xéo.
Khối người Việt tỵ nạn cộng sản ở ngoài nước Việt đã hình thành một Tổ Quốc Việt Nam hùng mạnh, đầy khả năng trong khi quê cũ đang bị mất dần về tay Trung Cộng với sự đồng lõa của đảng Cộng Sản Việt Nam.
Người Việt Hải Ngoại đã thành công, bảo vệ lý tưởng quốc gia tại bất cứ nơi nào họ lập nghiệp. CSVN không thể xâm nhập vào các cộng đồng Việt để phá hoại. Một vài hoạt động chống CS đã gây được tiếng vang không những trong tập thể Người Việt tại khắp mọi nơi trên thế giới mà còn đạt được sự ngưỡng mộ và thán phục tại nhiều quốc gia có người Việt tỵ nạn CS lập nghiệp như:
– Phá vỡ huyền thoại Hồ Chí Minh khiến y không được Liên Hiệp Quốc vinh danh là vĩ nhân của thế giới;
– Ngày 11/5 mỗi năm được Quốc Hội Hoa Kỳ xác định là Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam;
– Cờ vàng ba sọc đỏ đã được nhiều Tiểu Bang của Hoa Kỳ, Gia Nã Đại… công nhận là cờ của tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản;
– Nhiều nơi ở Hoa Kỳ đã cấm nhân viên CSVN đặt chân tới cũng như mọi hình thức tuyên truyền như cờ đỏ đều bị cấm bằng các đạo luật do Quốc Hội sở tại ban hành;
– Nhiều người Việt trở thành Quan Toàn Quyền, Bộ Trưởng, Nghị Sĩ, các khoa học gia tại các đại học nổi tiếng. Nhiều tướng, tá gốc Việt đã và đang chiến đấu trong Quân Đội Hoa Kỳ, Quân Đội Úc, Quân Đội Gia Nã Đại…
Nhiệm vụ của mỗi Người Việt tỵ nạn CS là phải tiếp nối những người đi trước trong công cuộc bảo vệ, duy trì dòng giống Việt. Chỉ có nước Việt tại Hải Ngoại mới có khả năng, ý chí cũng như khát vọng bảo tồn và phát huy văn hóa Việt, một nền văn hóa đang bị CS tiêu diệt để giúp ngoại bang mau chóng đô hộ quê hương, diệt chủng giống Lạc Hồng.
Phát triển bền vững cộng đồng để tạo nên sức mạnh cần thiết cho việc quang phục quê hương để giải cứu giống nòi.
CSVN đã tàn phá quê hương, giết người hàng loạt trong vòng gần 100 năm để rồi họ dâng đất nước cho ngoại bang ở phương Bắc. Cuộc diệt chủng nhắm vào người Việt của TC đã và đang được tiến hành (như họ đã và đang làm tại Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông Cổ). CSVN đã làm tê liệt sức đối kháng, làm thui chột lòng yêu nước của toàn dân ở trong nước. Chỉ còn Người Việt ở Hải Ngoại là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Cuộc quang phục cứu quê hương, cứu dòng giống Lạc Hồng mới chỉ được bắt đầu. Xin mời bạn.
05.01.2017