Category Archives: Hàng Xóm

NGƯỜI VIỆT CÓ ĐUÔI – Lão Móc

NGƯỜI VIỆT CÓ ĐUÔI

AuthorLão Móc SourceTiếng Dân Posted on: 2017-07-23
heo tôi thì đây là những cách tiếp cận khác nhau nhưng có cùng mục tiêu là một chế độ dân chủ cho Việt Nam. Trong 36 năm qua, cộng đồng người Việt hải ngoại đã tham gia, ủng hộ hay chứng kiến những nỗ lực nhằm thay đối hay lật đổ chế độ độc tài CS bằng lực lượng vũ trang hay bằng cách vận động các thế lực quốc tế, nhưng tất cả đã thất bại. Ngày nay, hầu hết các tổ chức chống Cộng đều chuyển sang hướng đấu tranh cho dân chủ nhân quyền. Đây là sự chuyển hướng đúng, thực tế hơn và có thể được các chính phủ và tổ chức quốc tế hỗ trợ.
.
Một cách tiếp cận thực tế khác là phát triển sự trao đổi, phối trí hợp tác giữa trí thức trong và ngoài nước. Đây là một vệc làm công khai và hợp pháp theo nhận định của trí thức trong nước. Phương cách thực tế này có thể bị một số nhân vật trong cộng đồng hải ngoại coi là quá yếu, còn có thể kết tội là giúp duy trì chế độc tài, chẳng hạn Thư Ngỏ không quyết liệt đòi bãi bỏ điều 4 Hiến pháp hay đòi thực thi đa nguyên, đa đảng…” .
Tôi tin là sẽ có rất nhiều người rất ứa gan khi nghe ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa giải thích này nọ về cái gọi là “Thư Ngỏ” sặc mùi nịnh bợ, theo đuôi của “36 ông người Việt có đuôi” gửi cho những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN để xin xỏ được hoà giải, hoà hợp!
 .
Qua cái cách giải thích của ông ta, mọi người đều thấy rõ là ông ta biết ông ta và “những người Việt có đuôi” như ông ta sẽ bị búa rìu của dư luận, nhưng ông ta đã bất cần; hoặc ông ta có bổn phận phải làm như thế.
.
Đây không phải là lần đầu tiên ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa lên tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại xóa bỏ hận thù để hòa hợp hòa giải với VC để xây dựng đất nước. Trong khi chính ông ta phải biết, hơn ai hết, là CSVN không bao giờ hòa hợp hòa giải với người Việt hải ngoại.
 .
Hình như ông “người Việt có đuôi” Lê Xuân Khoa này bị bệnh cuồng danh nên cứ lâu lâu lại lên tiếng bợ đít VC để được dư luận chửi cha, mắng mẹ.
Ở hải ngoại cũng có nhiều “người Việt có đuôi” ưa làm chuyện chọc cho chúng chửi như ông Lê Xuân Khoa.
***
Cách đây nhiều năm, tôi rất là ứa gan khi đọc bài phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, Tổng lãnh sự VC đầu tiên ở San Francisco. Bài viết này được đăng trên tờ Thời Báo ở San José do ông Ký Còm Vũ Bình Nghi làm chủ nhiệm, chủ bút. Vì lý do này, tờ báo đã bị đồng bào biểu tình trước tòa soạn 86 lần. Ông chủ báo đã phải giở trò tà đạo là đem mắm tôm hư nặc nồng mùi hôi thối rải trước tòa soạn với mục đích vu vạ cho những người biểu tình; nhưng xui cho ông ta là bị người biểu tình chụp được ảnh chuyện làm hôi thối của ông chủ báo.
 .
Trong bài phỏng vấn, ông TLS Nguyễn Xuân Phong có đề cập đến chuyện có những anh em đi Mỹ theo diện HO có đến tâm sự với bà mẹ của ông ta là “họ được Đảng và Nhà Nước cho đi Mỹ để có đời sống kinh tế khá hơn chớ không phải họ đi Mỹ để chống phá Nhà Nước gì đâu (sic!)”.
 .
Lúc đó, tinh thần chống Cộng của người Việt Quốc gia tỵ nạn cộng sản ở Bắc Califonia còn rất cao và chưa có bị “đảng em của Việt Cộng” và bọn tay sai VC chia năm, xẻ bảy như bây giờ, nên suýt nữa là tờ nhật báo “chống người chống Cộng” Thời Báo đã suýt đi đoong. Ảnh hưởng vẫn còn tồn tại tới bây giờ: Khi chưa đăng bài phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, những ngày cuối tuần tờ báo này dầy khoảng 50 đến 50 trang. Bây giờ thì chỉ còn khoảng 10 trang.
 .
Có nguồn tin cho biết nếu không có “chi viện” thì tờ báo này đã
dẹp tiệm từ lâu.
.
Nếu Đại sứ Lê Văn Bàng ở New York nối tiếng là “Đại sứ Mò Sò… Lậu” vì anh này và tài xế lén vào khu vực cấm mò sò để… “cải thiện” bữa ăn, bị police Mỹ bắt thì anh này bèn “No English” để chạy tội. Và vì nhờ quyền đặc miễn nên anh này khỏi bị phú lít Mỹ bắt bỏ bót vì tội mò… sò, nhưng “danh tiếng” thì nổi như cồn!
 .
Ở miền Đông nước Mỹ có đôi câu đối truyền tụng trong cộng động người Mỹ gốc Việt:
Lê Thiệp khệnh khạng ngồi đớp phở
Lê Bàng lúi húi cúi mò sò!”
 .
Lê Thiệp là ông cựu ký giả của Việt Nam Cộng Hoà.
.
TLS Nguyễn Xuân Phong cũng có một nickname là “Tổng lãnh sự Đu Me”. Chuyện kể là anh này và tùy tùng đến Oakland để dự cuộc triển lãm 35 bức dị ảnh của Hồ Chí Minh do tên hoạ sĩ Davis Thomas triển lãm; đồng bào tỵ nạn biết được bèn bao vây lối về, anh TLS và đoàn tùy tùng phải chơi bạo là lái xe băng qua đường xe lửa để thoát thân. Chả biết là anh ta có chửi thề hay không nhưng mấy bà biểu tình chận đường có bà cả quyết là anh này đã lớn tiếng xài tiếng Đan Mạch. Do đó anh TLS này có hỗn danh “TLS Đu Me” – cũng giống như cựu Thủ Tướng VCPhan Văn Khải nổi tiếng với vụ khi hô to: “Đ.M. Chào cờ! Chào!”trong lúc điều khiển một buổi chào cờ.
.
Thực ra thì không phải mấy ông VC toàn là nói phét. Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói rất đúng vào trường hợp một số anh em đi Mỹ theo diện HO: Họ qua đây để có đời sống kinh tế khá hơn! Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói không đúng là có những người đi theo diện HO qua Mỹ lại quay lại đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản như ông “người Việt có đuôi” là ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần tức Lữ Giang, tức Tú Gàn. Ông này đánh phá những người chống Cộng một cách cật lực, kiên trì và đánh phá rất có bài bản. Dù đã bị đưa ra Toà và bị ông Toà phán phải lên đài phát thanh xin lỗi ông Bùi Bỉnh Bân; nhưng anh “người Việt có đuôi ” này vẫn trơ cái mặt tiếp tục đánh phá tất cả những người chống Cộng từ trong nước ra đến hải ngoại. Lão Móc đã viết rất nhiều bài để vạch mặt tên “người Việt có đuôi” này và công khai thách thức tranh luận; nhưng y ngậm câm miệng hến, trốn chui, trốn nhủi tiếp tục đánh phá những người chống Cộng. Mới đây, y tiếp tay với mấy ông “cộng sản lão thànhphản tỉnh cuội Nguyễn Minh Cần (đã quá vãng), Tô Hải để ngăn chận mùi hương của “cách mạng hoa Lài” làm “mấy anh lớn bên nhà” hoang mang, hoảng hốt.
***
Phải nói mấy anh VC, dù lớn, dù nhỏ, hễ mà có dịp nói là nói phét lên tới tận mây xanh. Nhưng mà càng bốc phét thì lại càng lòi cái đuôi ngu dốt và hợm hĩnh của mình ra như trường hợp ông “cộng sản lão thành phản tỉnh cuội” Nguyễn Minh Cần. Thấy trong bài “Cần Xua Tan Một Ngộ Nhận”, ông ta có khoe mẽ là tiếp xúc với “những người bạn của nhà tôi” (tức bà vợ người Nga La Tư của ông ta) mà ngán ngẫm. Bà vợ của ông ta giỏi lắm cũng chỉ là một giáo sư, hay là gì gì đó; thì “những người bạn của vợ ông ta” cũng có là cái thá ví gì đối với Đảng và Nhà Nước Liên Xô, thời còn cộng sản, và ngay sau khi chế độ cộng sản tan rã tại nước này?
 .
Chuyện khôi hài, phải nói là khôi hài đến chảy nước mắt là ở hải ngoại vẫn có những “ông bình luận gia nổi tiếng” ôm chầm lấy ông ta và ông “thằng hèn Tô Hải” mà hít hà khen lấy, khen để!
 .
Mấy tháng trước, Lão Móc lại phải một phen ứa gan khi đọc bài phỏng vấn của tên “người Việt có đuôi” Trần Nhật Phong phỏng vấn tên “Đại sứ bán đất” Lê Công Phụng, người được một blogger ở trong nước là Đinh Tấn Lực đặt tên là Lưng Cong Phệ. Nhìn cái mặt cười cầu tài của tên “người Việt có đuôi” Trần Nhật Phong mà tội nghiệp. Lại càng ứa gan khi nhìn cái bản mặt “cắt đất dâng Tàu” của tên Lưng Cong Phệ. Càng ứa gan hơn khi nghe y trả lời về chuyện Hoàng Sa, Trường Sa :
 .
“… Vấn đề biển Đông liên quan đến 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này của VN. Ông cha chúng ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, VN vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi”.
 .
Một thằng làm tới Đại sứ như Lê Công Phụng mà phát biểu một cách ngu dốt và vô trách nhiệm như vậy thì phải nói là… no water say (tức hết nước nói!).
 .
Chuyện ngu dốt của mấy thằng VC thì nói hoài không hết. Chuyện mà Lão Móc muốn nói trong bài viết này xin mời độc giả đọc tiếp những câu trả lời của Lê Công Phụng về chuyện bọn “người Việt có đuôi” ở hải ngoại mà Lão Móc đã lên tiếng lúc Tập thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà Hải Ngoại tổ chức Đại Hội Bất Thường.
 .
Xin nghe trả lời xấc xược, hợm hĩnh của tên Lưng Cong Phệ:
“… Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa 3 đợt đông tiến vào VN rồi. Ngày xưa, chế độ cùng với 50 ngàn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân VN đâu. Bây giờ những vụ cỏn con như thế này làm sao được. Quan trọng là người VN có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chửi bới. Nhưng anh nào đụng vào VN xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước VN, dân tộc VN sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá Hải Quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ VN cho phép. Tôi nghe xong nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của các bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ…”
 .
Hỡi những người Việt Quốc Gia tỵ nạn, hỡi các anh em Hải Quân còn giữ căn cước của người tỵ nạn, quý vị có cảm thấy nhục không khi thấy tên Đại sứ Lê Công Phụng xấc láo, hợm hĩnh nói về “một số đề đốc hải quân” đã tiếp xúc, nói chuyện ăn cơm với y ?!
 .
Dỉ nhiên chúng ta không nên hoàn toàn tin vào những gì từ những tên VC – như Đại sứ VC Lê Công Phụng đã trả lời phỏng vấn.. Nhưng không có lửa sao có khói? Nguồn tin này đã được lan truyền từ khi Đại hội Bất Thường của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa diễn ra tại Nam California. Nay, chính miệng tên “Sự Đái” Lưng Cong Phệ nói ra. Xin một số Đề Đốc Hải Quân nào đã đi ăn cơm, nói chuyện với Đại sứ VC Lê Công Phụng, xin xung phong về nước chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa nếu chính phủ (VC) cho phép, hãy can đảm vỗ ngực, xưng tên cho người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại chúng tôi biết để chúng tôi xá mỗi vị hai xá để… từ nay “kiềng” mặt “những người Việt có đuôi” là quý vị!
 .
***
 Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, nhất là những cựu quân nhân QLVNCH đã bị đoạ đày, hạ nhục trăm cay nghìn đắng bởi bọn VC trong những trại tù mà chúng mệnh danh là “trại cải tạo”; nhưng, không chua xót và đau đớn – trăm ngàn lần đau đớn bằng những việc làm “đâm sau lưng chiến sĩ” của bọn “người Việt có đuôi” xuất thân từ những người lãnh đạo cao cấp của chế độ VNCH và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa!
 .
Chuyện càng chua xót hơn là khi nhiều người lên tiếng vì Lẽ Phải và Sự Thật thì có những kẻ đã từng là sĩ quan cấp Tá, đã từng tự xưng ở Mạc Tư Khoa năm 1992 là “đã viết văn 40, viết từ năm 18 tuổi”, lại nhảy vào “nịnh sằng, nổ sảng”, lên tiếng thách thức mọi người… “chửi nữa đi em”… để được nổi tiếng!
***
 Sau 11 cuộc biểu tình của đồng bào trong nước biểu lộ lòng yêu nước phản đối Trung Cộng chiếm đất, lấn biển, áp lực VN, bắn giết, bắt đòi tiền chuộc mạng ngư dân VN với sự tham dự của một số trí thức trong nước thì, ở hải ngoại, người ta lại thấy lổm ngổm bò ra “36 ông bà người Việt có đuôi” được đăng đầy đủ tên họ, bằng to, chức bự dưới cái gọi là “Thư Ngỏ” nồng nặc mùi bợ đít cường quyền. Ông nào, bà nấy cũng ở vào tuổi thất thập, bát tuần.
 .
Thế mới biết:
 .
Bảy mươi chưa gọi mình lành!
 .
Vậy mà cứ tưởng ở hải ngoại chỉ có hai anh già “người Việt có đuôi” là (cố) Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ và nhạc sĩ Phạm Duy!
 .
Ai mà dè còn có tới 36 “người Việt có đuôi!”
 .
Có điều mấy chục ông bà” người Việt có đuôi” này không “can đảm” bằng hai ông Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy: Không dám về ở hẳn VN để hòa hợp hòa giải với VC để xây dựng đất nước, mà chỉ lâu lâu ló ra nhắc nhở bọn lãnh đạo VC: “Bọn chúng tôi còn sống đây” rồi lại thụt vào !
LÃO MÓC

———

 

Ai? Nhà báo “ngưởi vô dụng” (!)

CÁI GỌI LÀ BÌNH LUẬN GIA NGÔ NHÂN DỤNG CỦA BÁO NV- NAM CA

Tác giả: Hoàng Lan Chi Posted on: 2017-07-20

Hoàng Lan Chi viết:

1-Tuần trước, Báo NV, số July 12, 2017, ô Ngô Nhân Dụng, viết bài, trích từ Wall Street Journal và ghi theo kiểu “nhà quê” là “Hôm qua”. (Kiểu viết bây giờ phải viết vầy: “Theo XYZ, Wall Street Journal, Mục Bình Luận số XXX, ra ngày XXX”. Đây là kiểu viết của Mỹ, của người tử tế vì chỉ rõ “source” cho người đọc). Trong số NV, ra ngày July 12, 2017, ô Dụng đã tự ý Tóm lược 3 điều và ông gán cho Gerald F. Seib của Wall Street Journal là tác giả. Chúng tôi chờ ông cải chính và không thấy. Vì vậy, chúng tôi coi như vầy “Ô Ngô Nhân Dụng là một media Việt thổ tả vì bịa đặt tin xấu và gán cho Gerald F. Seib là tác giả”. Vừa ‘thổ tả”, vừa hèn và vừa vi phạm luật pháp: đó là Bình Luận Gia chính thức của báo Người Việt: Ngô Nhân Dụng.

2-Tuần này, báo NV, July 18, 2017 (http://www.nguoi-viet.com/binh-lu…/khuyen-bao-donald-trump/…) ông Dụng đã lấy nguồn chính, cũng từ Wall Street Journal. Toàn bộ bài viết chỉ là “viết lại” ý kiến của Wall Street Journal vì đa số là những gì “xấu” cho Trump. NHƯNG cái ‘”thổ tả” là ông Ngô Nhân Dụng đã “lươn lẹo” dịch ( ý kiến, chữ advice của báo Mỹ) thành hai chữ “khuyên bảo”

3) Hai chữ “khuyên bảo” chỉ dùng cho Cha mẹ/thầy cô dành cho con cái/học trò. Một tờ báo, một ký giả, chỉ có thể “góp ý” cho TT nhất là Trump đã ngoài 70, là tỷ phú, là chủ nhân một đế chế khá lớn ở Mỹ. Khi Ngô Nhân Dụng ( tôi xin phép bỏ chữ Ông vì sự khinh bỉ của tôi) dùng “Khuyên bảo’ thì chỉ lộ ra cái tâm ti tiện của những người mà tôi gọi là “Nhóm thổ tả”.

3) Nhận xét về “cái gọi là bài bình luận” của Ngô Nhân Dụng: tôi hỏi ông Dụng rằng ông nhận lời viết “Bình Luận” để làm gì khi ông chỉ “copy and paste” ý tưởng của người khác?

Bình luận” là khi ông cho ý kiến cá nhân sau khi tổng hợp tin tức, ý kiến của vài nguồn trái nhau; hoặc cũng có thể dựa vào các tin tức, hành động của Trump và cho ý kiến cá nhân. Trong hai bài July 12 và July 18,2017, ô Dụng không cho ý kiến gì cả. Ông Dụng đã “ăn cắp” một cách tinh vi, tư tưởng của báo Wall Street Journal. Nếu ông ghi “phỏng dịch” thì coi như ô Dụng KHÔNG CÓ BÀI NỘP CHO MỤC XÃ LUẬN. Do đó, ông Dụng “lăng ba vi bộ”, ông lấy toàn tin của Wall street Journal rồi viết lại và chỉ chêm vài chữ “chung chung” hoặc “xỏ lá” ( vd hai chữ khuyên bảo) . Sau đó mặc nhiên đăng vào mục “Xã Luận” của báo NV! Thật quá tệ hai cho ông Ngô Nhân Dụng và báo NV.

Theo tôi, nếu ông không dám cho ý kiến cá nhân vì “sợ” thì ông nên gác bút. Hoặc, nếu ông không đủ kiến thức, trình độ và cả khả năng để tổng hợp rồi cho ý kiến thì ông cũng nên gác bút.

BÁO NGƯỜI VIỆT VẪN TỰ CHO LÀ BÁO LỚN NHẤT CA NHƯNG QUẢ LÀ BAN BIÊN TẬP KHÔNG GIỎI, BÌNH LUẬN GIA THÌ QUÁ TỆ.

Hãy xem bài nguyên thủy: “Mr. Trump will probably ignore this advice, as he has most of what these columns have suggested. Had he replaced James Comey at the FBI shortly after taking office in January, for example, he might not now have a special counsel threatening him and his family.” Và Dụng viết vầy (Báo Wall Street đã từng khuyên bảo ông Donald Trump một lần hồi đầu năm 2017, đề nghị ông hãy cho Giám Ðốc FBI James Comey về hưu non – nhưng ông không nghe theo). Tôi HOÀN TOÀN KHÔNG HIỂU CÁI GỌI LÀ “TỪNG KHUYÊN VÀO ĐẦU 2017”, Ở GIÒNG CHỮ NÀO? PHẢI CHĂNG Ô NGÔ NHÂN DỤNG VẪN TIẾP TỤC VIẾT ‘THỔ TẢ”?

Dưới đây là bài nguyên thủy của Wall Street Journal và hãy coi Dụng đã “viết lại” như thế nào.

Even Donald Trump might agree that a major reason he won the 2016 election is because voters couldn’t abide Hillary Clinton’s legacy of scandal, deception and stonewalling. Yet on the story of Russia’s meddling in the 2016 election, Mr. Trump and his family are repeating the mistakes that doomed Mrs. Clinton.
That’s the lesson the Trumps should draw from the fiasco over Don Jr.’s June 2016 meeting with Russians peddling dirt on Mrs. Clinton. First Don Jr. let news of the meeting leak without getting ahead of it. Then the White House tried to explain it away as a “nothingburger” that focused on adoptions from Russia.
When that was exposed as incomplete, Don Jr. released his emails that showed the Russian lure about Mrs. Clinton and Don Jr. all excited—“I love it.” Oh, and son-in-law Jared Kushner and Beltway bagman Paul Manafort were also at the meeting. Don Jr. told Sean Hannity this was the full story. But then news leaked that a Russian-American lobbyist was also at the meeting.
Even if the ultimate truth of this tale is merely that Don Jr. is a political dunce who took a meeting that went nowhere—the best case—the Trumps made it appear as if they have something to hide. They have created the appearance of a conspiracy that on the evidence Don Jr. lacks the wit to concoct. And they handed their opponents another of the swords that by now could arm a Roman legion.

***
Don’t you get it, guys? Special counsel Robert Mueller and the House and Senate intelligence committees are investigating the Russia story. Everything that is potentially damaging to the Trumps will come out, one way or another. Everything. Denouncing leaks as “fake news” won’t wash as a counter-strategy beyond the President’s base, as Mr. Trump’s latest 36% approval rating shows.
Mr. Trump seems to realize he has a problem because the White House has announced the hiring of white-collar Washington lawyer Ty Cobb to manage its Russia defense. He’ll presumably supersede the White House counsel, whom Mr. Trump ignores, and New York outside counsel Marc Kasowitz, who is out of his political depth.

Former Bush Justice Department Official John Yoo on what constitutes collusion, conspiracy and treason. Photo credit: Getty Images.
Mr. Cobb has an opening to change the Trump strategy to one with the best chance of saving his Presidency: radical transparency. Release everything to the public ahead of the inevitable leaks. Mr. Cobb and his team should tell every Trump family member, campaign operative and White House aide to disclose every detail that might be relevant to the Russian investigations.
That means every meeting with any Russian or any American with Russian business ties. Every phone call or email. And every Trump business relationship with Russians going back years. This should include every relevant part of Mr. Trump’s tax returns, which the President will resist but Mr. Mueller is sure to seek anyway.
Then release it all to the public. Whatever short-term political damage this might cause couldn’t be worse than the death by a thousand cuts of selective leaks, often out of context, from political opponents in Congress or the special counsel’s office. If there really is nothing to the Russia collusion allegations, transparency will prove it. Americans will give Mr. Trump credit for trusting their ability to make a fair judgment. Pre-emptive disclosure is the only chance to contain the political harm from future revelations.

This is the opposite of the Clinton stonewall strategy, which should be instructive. That strategy saved Bill Clinton’s Presidency in the 1990s at a fearsome price and only because the media and Democrats in Congress rallied behind him. Mr. Trump can’t count on the same from Republicans and most of the media want him run out of office.
If Mr. Trump’s approval rating stays under 40% into next year, Republicans will begin to separate themselves from an unpopular President in a (probably forlorn) attempt to save their majorities in Congress. If Democrats win the House, the investigations into every aspect of the Trump business empire, the 2016 campaign and the Administration will multiply. Impeachment will be a constant undercurrent if not an active threat. His supporters will become demoralized.

***
Mr. Trump will probably ignore this advice, as he has most of what these columns have suggested. Had he replaced James Comey at the FBI shortly after taking office in January, for example, he might not now have a special counsel threatening him and his family.
Mr. Trump somehow seems to believe that his outsize personality and social-media following make him larger than the Presidency. He’s wrong. He and his family seem oblivious to the brutal realities of Washington politics. Those realities will destroy Mr. Trump, his family and their business reputation unless they change their strategy toward the Russia probe. They don’t have much more time to do it.

Hoàng Lan Chi

.

Link bài viết liên quan:
§ Ô Ngô Nhân Dụng tự viết và gán cho Gerald F. Seib hay sao mà tôi chưa tìm thấy? July 15, 2017
Khuyên bảo Donald Trump
https://www.wsj.com/art…/the-trumps-and-the-truth-1500332545

KHUYÊN BẢO TRUMP

Xin nói ngay để tránh hiểu lầm: Nhật báo Wall Street Journal mới “khuyên bảo” Tổng Thống Donald Trump vốn là một cơ quan ngôn luận kiên trì bảo thủ, là nơi các lý thuyết gia vẫn biện minh cho các chính sách của đảng Cộng Hòa.
Tờ báo mang tên phố Wall, trung tâm tài chánh của tư bản Mỹ, hiện nằm trong tay tỷ phú truyền thông Rupert Murdoch. Gia đình này cũng làm chủ cả hệ thống ti vi với đài Fox News, diễn đàn mạnh nhất của những người ủng hộ Tổng Thống Trump.
Ngày hôm qua, báo này mới viết bài quan điểm “The Trumps and the Truth” (Nhà Trump và Sự Thật) đề nghị ông tổng thống nên cho tất cả các người cộng sự và con cái ông nói hết những gì đã xảy ra liên quan đến họ với người Nga. Ông Trump hãy dùng chiến thuật “tấn công trước,” không nên để cho các tin tức rò rỉ ngày này qua tháng khác như trong nửa năm qua.
Báo Wall Street đã từng khuyên bảo ông Donald Trump một lần hồi đầu năm 2017, đề nghị ông hãy cho Giám Ðốc FBI James Comey về hưu non – nhưng ông không nghe theo. Họ mới nhắc lại chuyện đó trong một bài quan điểm, nói rằng nếu hồi Tháng Giêng ông Trump làm theo lời khuyên đó, thì giờ này chắc chắn không có cái ủy ban đặc biệt của ông Robert Mueller đang điều tra những quan hệ giữa ban vận động của ông Trump và chính quyền Nga.
Ngày hôm qua, ông Robert Mueller lại được tin tức nhắc tới, cho biết ông đã tìm ra “nhân vật số 8” trong cuộc gặp gỡ giữa Donald Trump Jr., người con trưởng của tổng thống, với bà luật sư người Nga vào Tháng Sáu năm ngoái. Tức là chỉ trong vòng một tuần sau khi Don Jr. thú nhận có cuộc gặp gỡ này, công tố viên đặc nhiệm Mueller đã “hỏi thăm sức khỏe” các nhân vật trong câu chuyện ly kỳ này.
Báo Wall Street vạch ra rằng Don Jr. chỉ chạy đuổi theo, sau các tin tức được loan truyền, rồi sau đó Tòa Bạch Ốc lại phản pháo bác bỏ rằng câu chuyện này trống rỗng chẳng có gì (nothingburger). Họ bảo ông con tổng thống chỉ nói chuyện người Mỹ bị cấm nhận con nuôi từ Nga mà thôi. Ðến khi biết nhà báo sẽ công bố thêm chi tiết mới, Don Jr. mới trình bày tất cả các email dẫn tới việc cả nhóm người Nga đến thăm Trump Tower tại New York, không xa phòng làm việc của ứng cử viên Trump.
Wall Street Journal nhận xét rằng dù tất cả câu chuyện trên không có gì cả, ngoài tính ngây thơ cả tin của Don Jr., thì bố con ông Trump lại làm cho người ngoài thấy như thể họ muốn che đậy cái gì đó! Cậu Trump Jr. đã cung cấp cho các đối thủ những gươm đao “giờ có thể vũ trang cả một binh đoàn quân La Mã – a Roman legion!”
Tờ báo nói thẳng: “Mấy người đã thấy rõ chưa?… Tất cả những chi tiết có hại cho gia đình Trumps rồi sẽ được tiết lộ, cách này hay cách khác. Tất cả. Xóa bỏ những tin rò rỉ đó, gọi là “tin bịa” sẽ không thuyết phục được ai ngoài những cử tri kiên cố của tổng thống, như chúng ta thấy hiện ông chỉ được 36% dân chúng ủng hộ.” (Don’t you get it, guys?… Everything that is potentially damaging to the Trumps will come out, one way or another. Everything. Denouncing leaks as “fake news” won’t wash as a counter-strategy beyond the President’s base, as Mr. Trump’s latest 36% approval rating shows).
Vì vậy, báo Wall Street Journal đề nghị gia đình Trump hãy cứu vãn tình hình bằng chiến thuật mới: Minh bạch cực đoan! (radical transparency)! Luật Sư Ty Cobb, mới được bổ nhiệm vào Tòa Bạch Ốc, hãy ra lệnh tất cả các người cộng sự và gia đình tổng thống hãy công bố tất cả những chi tiết nào liên hệ tới cuộc điều tra về vụ Nga. Ðặc biệt, tờ báo chuyên tin tài chánh đề nghị hãy công bố cả những bản khai thuế của ông Donald Trump để dân Mỹ biết ông đã đầu tư, kiếm lời và có những tài sản nào dính dáng đến nước Nga, người Nga.
Tờ báo Phố Wall kết luận: “Nếu thực sự không hề có chuyện thông đồng nào với người Nga, hành động minh bạch này sẽ cho mọi người thấy là không có. Dân Mỹ sẽ cho ông Trump điểm tốt vì ông tin tưởng họ có khả năng phê phán công bình.”
Trong vòng 24 giờ sau khi bài quan điểm của báo Wall Street lên mạng, lại có một tin mới “rò rỉ” được Tòa Bạch Ốc xác nhận: Bên lề hội nghị G-20 ở Humburg tuần trước, Tổng Thống Trump và Tổng Thống Nga Putin còn gặp nhau them “một lần khác nữa” mà trước đây chưa công bố!
Hai ông gặp riêng và trò chuyện với nhau trong bữa tiệc của các vị nguyên thủ G-20 kéo dài một tiếng đồng hồ buổi tối. Các nhà báo biết thêm rằng những người đứng đầu nhiều nước đã ngạc nhiên chứng kiến cảnh ông tổng thống Mỹ nói chuyện thân mật riêng với tổng thống Nga, mà không ngó ngàng đến các đồng minh của Mỹ tại Châu Âu.
Trong hệ thống các cơ sở truyền thông khắp thế giới của gia đình Rupert Murdoch, đài Fox vẫn là nơi những người ủng hộ ông Trump đặt niềm tin tưởng. Nhiều nhà bình luận và đọc tin của đài này chỉ nói đến những gì tốt cho ông tổng thống, không nhắc đến những gì bất lợi cho ông.
Nhưng trên một số báo, đài khác, gia đình Murdoch vẫn phổ biến những tin tức bất lợi cho ông Trump. Tại thành phố New York, gia đình Murdoch làm chủ hai tờ báo lớn, Wall Street Journal cho giới độc giả có tiền và có học, còn giới bình dân thích đọc tin giật gân thì có tờ New York Post.
Trong tháng trước, báo Post đã viết một bài quan điểm đề nghị ông Trump đừng “tuýt” nữa, hãy chấm dứt sử dụng twitter, với ba chữ ngắn: “Stop. Just stop.” Tuần trước, khi được tin Donald Trump Jr thú nhận đã gặp bà luật sư của chính quyền Nga, tưởng rằng sẽ nhận được các thông tin buộc tội bà Hillary Clinton, nhưng không được gì cả, tờ báo New York Post đã phê bình ông con trai trưởng tổng thống là “ngu” (idiot), và “ngu đến mức tội lỗi!” (criminally stupid).
Cuối tuần rồi, một tờ báo khác của gia đình Murdoch ở bên Anh, báo Sun cũng thuộc loại bình dân, mới tiết lộ ông Donald Trump đã “xin” (beg, trong nguyên văn) xin bà Thủ Tướng Anh Theresa May hãy tổ chức đón tiếp ông linh đình trọng thể. Biết chắc điều đó thì ông mới chọn ngày sang thăm Anh Quốc.
Những tin tiết lộ và quan điểm trên các tờ báo của gia đình Murdoch dành cho giới bình dân như Sun và New York Post có mục đích mua vui cho người đọc; nhưng bài viết trên tờ báo Wall Street có trọng lượng lớn hơn. Vì đó là thành trì của quan điểm bảo thủ ở nước Mỹ. Chính ông Murdoch vẫn trò chuyện thường xuyên với Tổng Thống Donald Trump, trước và sau khi ông nhậm chức; nhưng ban chủ biên tờ báo này có lập trường riêng, do một người con trai của ông Murdoch điều khiển. Bài viết hôm qua được đăng trong mục quan điểm chính thức của hội đồng chủ biên.
Nhưng ngay trong bài quan điểm đó, báo Wall Street cũng đoán rằng Tổng Thống Trump sẽ bỏ qua không nghe theo lời khuyên của họ. Ông chưa hiểu thực tế chính trị ở thủ đô nước Mỹ. Sang năm, nếu số người ủng hộ ông vẫn dưới mức 40% thì các đại biểu Cộng Hòa sẽ tìm cách xa lánh ông. Nếu đảng Dân Chủ chiếm đa số ở Hạ Viện, họ sẽ mở rộng cuộc điều tra mọi các hoạt động tại những cơ sở kinh doanh của gia đình Trump.
“Thực tế (chính trị) sẽ phá hoại ông Trump, gia đình ông và uy tín của họ trong kinh doanh, nếu họ không đổi sách lược trong cuộc điều tra về vụ Nga này. Thời giờ để thực hiện sách lược này cũng không còn nhiều nữa.”
Ngô Nhân Dụng.

.

LanChi Hoang Xuan NguyenXuan Nhu TranLinda Letran DuyenPhượng BíchBichXuan NguyenWilliam B. HoàngThảo An Nguyen ThiTrang NguyenChi DoJeanne Tran LeLuan NguyenTrong PhanTrong NguyenThanh NguyenThanhh TangHai Van VuHung PhamSee More

Anthony Luu Một ông nhà báo già nguơì Việt dám “khuyên bảo” TT Mỹ?! Thối! Chì biết theo đưội bọn Thổ tả media Mỹ ! Bình luân gia?? B.s!



Jeanne Tran Le Con ghét nhứt cái đám thổ tả idiots này đó Cô!

To Bao : Bọn nầy viết báo theo đơn đặt hàng ..

To Bao Dan DAN CHUI va TRUYEN THONG BAO CHI BAT CHANH dang tim moi cach de danh pha TT Trump.

 

Kẻ đại gian đại ác – Thái Bá Tân

Nhiều người cần biết, để thấy những cái chết nầy thật sự oan uổng.

Tân Thái Bá

FB bác Nguyễn Thông

Kẻ đại gian đại ác

Hai ngày nay không có thông tin gì mới về việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở sân bay Tân Sơn Nhất. Tự đáy lòng mình, tôi thầm cầu mong liệt sĩ sống khôn chết thiêng hãy phù hộ cho đội quy tập sớm tìm thấy các anh, mỗi người dù chỉ một mảnh xương (điều này thật khó bởi chôn không có áo quan, mà đã gần 50 năm rồi) để đưa về nghĩa trang, cho linh hồn các anh có nơi nương náu, chấm dứt cảnh lang thang vật vờ suốt nửa thế kỷ.

Có điều này tôi nghĩ nhiều người biết nhưng ngại nói ra, nhưng tôi thấy cần phải nói: Trong 2 ngày đầu tết Mậu Thân 1968 (mùng 1 và 2 tết), bộ đội hy sinh rất nhiều (không phải là thắng lợi rực rỡ, vẻ vang như lâu nay họ tuyên truyền). Dù những người chết là kẻ thù, là đối phương nhưng người Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã gom các thi thể chiến binh CS lại và chôn cất khá tử tế, dựng hẳn bia mộ rất to, ghi rõ trên bia, dường như để đánh dấu nhằm sau này dễ việc tìm kiếm. Rồi chiến tranh chấm dứt 7 năm sau đó, người CS đã chiến thắng, họ làm chủ miền Nam, tất nhiên làm chủ cả sân bay Tân Sơn Nhất.

Sau ngày 30.4.1975, không phải ai cũng có thể ra vào khu vực sân bay, nhất là nó được quân đội quản lý. Vậy có thể đặt ra câu hỏi: Ai (những ai) đã ra lệnh, đã phá 2 tấm bia mộ đánh dấu mộ tập thể chôn cất hàng trăm liệt sĩ kia. Họ phá đi để làm gì, liệu có phải nhằm xóa một dấu tích không lấy gì hay lắm đối với họ? Cứ cho là phá cũng được đi, nhưng tại sao không tiến hành cất bốc hài cốt liệt sĩ ngay lúc đó? Hàng trăm chiến sĩ mấy năm trời bị vùi trong đất, nếu lúc ấy mà cất bốc đưa về nghĩa trang có thể xương cốt vẫn còn nguyên vẹn. Vậy mà người ta nỡ lòng nào ỉm đi, xóa sạch dấu tích, để các anh nằm mãi trong đất lạnh tới nửa thế kỷ, không nén nhang, không hương khói, không vòng hoa tưởng niệm; để nhiều gia đình hàng mấy chục năm trời ngóng chờ tin tức con em mình. Nhà nước cứ tổ chức đi tìm hài cốt liệt sĩ ở khắp nơi, cả bên Lào và Campuchia nhưng ngay giữa thành phố Sài Gòn, nơi mà người ta biết từng có rất nhiều chiến sĩ hy sinh chưa tìm được thi thể thì người ta lại lờ đi không tìm.

Tôi cho rằng kẻ nào đã ra lệnh phá 2 tấm bia mộ tập thể nói trên, cố tình san lấp mộ phần chiến sĩ là những kẻ đại gian đại ác, trời không dung, đất không tha. Thiết nghĩ dù hơn 40 năm đã trôi qua nhưng tìm ra kẻ đại gian ác đó không phải là khó, để chuộc lỗi với các liệt sĩ, chỉ có điều chế độ này chẳng dại gì vạch áo cho người xem lưng.

Nguyễn Thông

Nhạc Sầu Tháng Sáu – Hoàng Hải Thủy

NHẠC SẦU THÁNG SÁU

Kỳ Hoa Đất Trích. Tháng Sáu 2017.

Tôi nhớ lại những sáng năm xưa tôi trở dậy trong xà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu, xương cốt mỏi nhừ vì nằm co quắp trên bệ xi-măng, ngồi trong vùng sáng mờ từ bên ngoài lọt vào qua ô cửa gió – ô cửa gió trên cửa sắt sà-lim nhỏ bằng quyển sách –  ca nước lạnh để trước mặt, thèm ly cà-phê nóng, thèm khói thuốc lá.., những sáng trong tù mà không biết ngày nào được trở về mái nhà xưa và vòng tay gầy của người vợ hiền, nhưng những buổi sáng xà-lim xưa ấy tôi không buồn, không tuyệt vọng… như những buổi sáng năm nay tôi sống an ninh ở xứ Mỹ.

Tại sao những sáng năm xưa ngồi trong xà-lim, với ca nước lanh trước mặt, tôi không buồn, tôi không cảm thấy tôi tuyệt vọng?

Tại vì: Những sáng năm xưa ấy tôi Năm Mươi tuổi. Năm Bó.

Tôi buồn, tôi tuyệt vọng vì năm nay tôi Tám Mươi tuổi. Tám Bó.

Tôi tìm được một số chuyện về Chết trên WEB. Mời quý vị đọc:

Chết (Huy Cận)

Chân quấn quít rồi đến ngày nghỉ bước;
Miệng trao lời rồi đến buổi làm thinh;
Thân có đôi chờ lúc ngủ một mình,
Không bạn lứa cũng không mền ấm nóng;

Tai dưới đất để nghe chừng tiếng sóng
Ở trên đời; – đầu ấy ngửng lên cao
Sẽ nằm im! Ôi đau đớn chừng nào;
Thân bay nhảy giam trong mồ nhỏ tí,

Một dáng điệu suốt trăm nghìn thế kỷ!
Ngày sẽ về, gió sẽ mát, hoa tươi,
Muôn trai tơ đi hái vạn môi cười,
Làn nắng ấm vào khua trong lá sắc;

Nhưng mắt đóng trong đêm câm dằng dặc,
Còn biết gì trời đất ở bên kia;
Bướm bay chi! tay nhậy đã chia lìa;
Tình gọi đó, nhưng lòng thôi bắt mộng.

Bỏ chung chạ để nằm khô một bóng;
Chẳng ai vào an ủi nắm bàn tay:
Khổ bao nhiêu cho một kẻ hằng ngày
Tìm thế giới để làm khuây lẻ chiếc!


Nhạc Sầu (Huy Cận)

Ai chết đó ? Nhạc buồn chi lắm thế !
Chiều mồ côi, đời rét mướt ngoài đường
Phố đìu hiu màu khói cũ lên sương
Sương hay chính bụi tàn phai lả tả
Từng tiếng lệ: ấy mộng sầu úa lá
Chim vui đâu cây đã gãy vài cành
Ôi chiều buồn ! Sao nắng quá mong manh
Môi tái nhạt nào mà cười héo vậy ?

Ai chết đó? trục xoay và bánh đẩy
Xe tang đi về tận thế giới nào ?
Chiều đông tàn, lạnh xuống tự trời cao
Không lửa ấm, chắc hồn buồn lắm đó
Thê lương vậy mà ai đành lìa bỏ
Trần gian sao? Đây thành phố đang quen
Nhưng chốc rồi nẻo vắng đã xa miền
Đường sá lạ thôi lạnh lùng biết mấy !

Và ngựa ơi, đi nhịp đằm chớ nhảy
Kẻo thân đau chưa quên nệm giường đời
Ai đi đưa, xin đưa tận cuối trời
Chớ quay lại nửa đường mà làm tủi
Người đã chết- Một vài ba đầu cúi
Dăm bảy lòng thương xót đến bên mồ
Để cho hồn khi sắp xuống hư vô
Còn được thấy trên mặt người ấm áp
Hình dáng cuộc đời từ nay xa tắp

Xe tang đi, xin đường chớ gập ghềnh
Không gian ơi, xin hẹp bớt mông mênh
Ảo não quá trời buổi chiều vĩnh biệt !
Và ngươi nữa, tiếng gió buồn thê thiết
Xin lặng giùm cho nhẹ bớt cô đơn
Hàng cờ đen là bóng quạ chập chờn
Báo tin xấu, dẫn hồn người đã xế…

Ai chết đó? nhạc buồn chi lắm thế !
Kèn đám ma hay ấy tiếng đau thương
Của cuộc đời ? ai rút tự trong xương
Tiếng nức nở gởi gió đường quạnh quẽ !
Sầu chi lắm! trời ơi, chiều tận thế !


CTHĐ tôi đọc bài Thơ Nhạc Sầu năm tôi mười tuổi – 1942, 1943. Trong bẩy mươi năm bài Thơ vẫn sống trong tôi. Nhưng tôi không nhớ toàn bài. Sáng nay tôi tìm được bài Thơ trên Internet. Tôi gửi tặng Bạn – Bạn, người đang đọc những dòng chữ này….

o O o

Điện thư Văn Quang gửi từ Sài Gòn, ngày 20 Tháng Hai 2016.

* Rất buồn nhận được mấy lá thư của mày về tình trạng bà Alice. Bà Ngân nhà tao dân dấn nước mắt khi vừa đọc xong thư mày. Tao an ủi nhưng bà ấy không cầm được nước mắt, chỉ lắc đầu không nói được câu nào. Tao biết tâm trạng rối bời đau thương của mày. Nhưng người đi được ra đi bên chồng con trong lúc tuổi già cũng là một Hạnh Phúc. Tao với vợ chồng mày là bạn thân thiết nửa thế kỷ rồi.  Dù thế nào vợ chồng tao cũng luôn cầu nguyện cho bà Alice.

Văn Quang+Ngân

o O o

Điện thư của Văn Quang, gửi từ Sài Gòn ngày 22/2/2016

Hoàng Hải Thủy ơi,

Hôm nay là Ngày Rằm Tháng Giêng và là Ngày Giỗ Bà Mẹ tao (bà mất ở Mỹ.) Tao nhận được meo này của mày khi tao đang ngồi ở Cafe với mấy đứa cháu. Tao mừng quá vội trả lời cho mày bằng cái iPhone của thằng con út tao cho, iPhone có viber để hai bố con nói chuyện với nhau và nhìn thấy nhau mà không mất xu nào. Mail không có dấu nên tao đánh vội vài câu. Bây giờ về nhà mới gửi meo đàng hoàng này cho mày và cho bà Ngân đọc mail của mày luôn. Bà ấy nói em vừa cúng Mẹ vừa cầu nguyện cho bà Alice. Được biết bà Alice từ bệnh viện về nhà, ăn được, đi lại được, Bà Ngân mừng lắm. Tao thấy Bà Alice còn ăn được mỗi bữa vài muỗng cơm và đi được vài bước là sẽ còn sống mí mày lâu, yên tâm đi, bà Alice sẽ khỏe lại. Tao tin thế.

Văn Quang

*

CTHĐ: Tháng Hai 2016 vợ tôi đau, nằm liệt mấy ngày. Phạm Thông, người chủ trương tờ báo tháng Con Ong, ở Houston, Texas, tưởng vợ tôi đã ra đi vĩnh viễn, gửi điện thư chia buồn với tôi:

* Đau đớn chia buồn cùng anh và các cháu. Chúng tôi cầu nguyện cho chị. Và xin anh bình tĩnh. Trước sau chúng ta cũng ra đi thôi.

Phạm Thông.

o O o

Bây giờ là 4 giờ sáng ngày 22 February 2016 ở Virginia. Câu Thơ về Luật Vô Thường đến với tôi:

Tử Sinh dẫu biết Luật Vô Thường
Nhưng khó ngăn dòng Lệ Tiếc Thương.

Thơ của ông Trần Văn Khê. Ông làm những lời Thơ này khi người đàn bà ông yêu thương ra đi lần cuối.

Câu Thơ này đến với tôi đã lâu, mấy ngày nay tôi mới thấm nó. Nguyên bài Thơ:

Tử Sinh dẫu biết Luật Vô Thường
Nhưng khó ngăn dòng Lệ Tiếc Thương.
Những tưởng phượng loan vầy một tổ,
Đâu ngờ cầm sắt rẽ đôi đường.
Tiễn Em chấp bút lau dòng lệ,
Điếu bạn nâng đàn đốt nén hương.
Cầu nguyện Phật Trời mau tế độ.
Dẫn Em siêu thoát tận Tây Phương.

Đoạn văn ông Trần Văn Khê viết trong Hồi Ký Một Gánh Nhạc, Một Cuộc Đời. Nguyên văn:

Ngày 10 Tháng Ba, 1997, tôi nhận được hung tin Em Đoan từ giã cõi đời. Lúc đó tôi vẫn chưa biết tôi có được thị thực nhập cảnh Mỹ hay không, đành giở lại hình ảnh những buổi cùng nhau du ngoạn ở Pháp, bên Mỹ, đọc lại vài bức thư của Em rối viết bài thơ phúng điếu, thắp nén hương, đờn lại những bản mà lúc sinh tiền Em thích nghe. Tôi đọc bài thơ qua điện thoại cho em gái của Đoan ghi lại để đọc trước lúc tẩm liệm:

Vĩnh Biệt Em
Tử Sinh dẫu biết Luật Vô Thường…

o O o

DANH NGÔN VỀ CHẾT

* Chúng ta không thể xóa đi nguy hiểm, nhưng chúng ta có thể xóa đi nỗi sợ. Chúng ta không được hạ thấp sự sống bằng việc đứng ngẩn ngơ nhìn cái Chết.

We cannot banish dangers, but we can banish fears. We must not demean life by standing in awe of death.

David Sarnoff       

* Người bạn công bằng: Cái Chết, vị thần bất tử duy nhất đối xử với chúng ta ai cũng như nhau; lòng thương, sự yên bình và che chở của Ngài dành cho tất cả – dù trong trắng hay vấy bẩn, dù giàu hay nghèo, dù được yêu thương hay bị chối từ.

The Impartial Friend: Death, the only immortal who treats us all alike, whose pity and whose peace and whose refuge are for all–the soiled and the pure, the rich and the poor, the loved and the unloved.

Mark Twain       

* Cuộc sống là một điều lạ lùng. Tại sao người ta lại khát khao cuộc sống như vậy? Đó là trò chơi mà không người nào thắng. Sống là lao lực vất vả và chịu đựng khổ đau, cho tới khi tuổi già trườn tới và chúng ta đặt tay xuống tro lạnh của lửa tàn. Sống thật khó khăn. Đứa trẻ đau đớn hít hơi thở đầu tiên, người già đau đớn hổn hển hơi thở cuối cùng, và tất cả ngày tháng tràn đầy rắc rối và buồn thương; và vậy mà con người tiến vào vòng tay rộng mở của cái chết, loạng choạng, ngã díu, đầu quay về sau, chiến đấu tới giây phút cuối cùng. Và cái chết đầy tử tế. Chỉ cuộc sống và những điều của cuộc sống mới đau đớn. Thế nhưng chúng ta vẫn yêu cuộc sống và căm ghét cái chết. Thật lạ lùng.

Life is a strange thing. Why this longing for life? It is a game which no man wins. To live is to toil hard and to suffer sore, till old age creeps heavily upon us and we throw down our hands on the cold ashes of dead fires. It is hard to live. In pain the babe sucks his first breath, in pain the old man gasps his last, and all his days are full of trouble and sorrow; yet he goes down to the open arms of death, stumbling, falling, with head turned backward, fighting to the last. And death is kind. It is only life and the things of life that hurt. Yet we love life and we hate death. It is very strange.

Jack London       

* I carry Death in my left pocket. Sometimes I take it out and talk to it: “Hello, baby, how you doing? When you coming for me? I’ll be ready.”

Tôi mang cái Chết trong túi áo trái. Đôi khi tôi lấy nó ra và nói với nó: “Chào cưng, dạo này cưng thế nào? Khi nào thì cưng đến với ta? Ta sẽ sẵn sàng.”

Charles Bukowski       

* Con người mù quáng đi trên đường đời, lờ đi cái chết giống như những người dự tiệc ngốn ngấu đồ ăn ngon. Họ không nghĩ đến việc sau đó sẽ phải đi vệ sinh, nên chẳng buồn tìm xem liệu có nhà vệ sinh không. Khi tự nhiên đòi hỏi, họ chẳng biết phải đi đâu, và trở nên rối loạn.

People go through life blindly, ignoring death like revellers at a party feasting on fine foods. They ignore that later they will have to go to the toilet, so they do not bother to find out where there is one. When nature finally calls, they have no idea where to go and are in a mess.

Ajahn Chah       

* Nếu con người bất tử, anh ta chắc chắn sẽ chứng kiến cái ngày mà mọi thứ anh ta tin tưởng sẽ phản bội anh ta, và, nói ngắn gọn, cuối cùng cũng tiến tới đau khổ tuyệt vọng. Anh ta rốt cuộc sẽ sụp đổ, giống như mọi cơ đồ, giống như mọi vương triều, giống như mọi nền văn minh. Thay vì điều này, chúng ta có cái chết.

If man were immortal he could be perfectly sure of seeing the day when everything in which he had trusted should betray his trust, and, in short, of coming eventually to hopeless misery. He would break down, at last, as every good fortune, as every dynasty, as every civilization does. In place of this we have death.

Charles Sanders Peirce       

* Để chống lại cái Chết, bạn không cần quá nhiều ở cuộc sống, chỉ một cuộc sống chưa kết thúc là đủ rồi.

To combat Death you don’t need much of a life, just one that isn’t yet finished.

Herta Müller       

* Linh hồn không mang gì theo nó sang thế giới bên kia, ngoài nền tảng giáo dục và văn hóa. Ở điểm khởi đầu của cuộc hành trình sang thế giới bên kia, nền tảng giáo dục và văn hóa có thể trở thành trợ giúp lớn nhất, hoặc nếu không sẽ thành gánh nặng lớn nhất của người vừa qua đời.

The soul takes nothing with her to the next world but her education and her culture. At the beginning of the journey to the next world, one’s education and culture can either provide the greatest assistance, or else act as the greatest burden, to the person who has just died.

Plato       

* Nếu bạn sợ bệnh, nếu bạn sợ chết thì hãy quán sát xem chúng từ đâu đến. Chúng đến từ sự sinh. Thế nên, đừng buồn khi có người chết. Cái khổ của họ trong đời này đã hết rồi. Chết là một chuyện tự nhiên thôi. Nếu bạn muốn buồn thì hãy buồn khi có người sinh ra đời: “ Tội nghiệp thay! Họ lại đến nữa rồi. Họ sắp phải đau khổ và sẽ phải chết nữa ”.

If you’re afraid of illnesses, if you are afraid of death, then you should contemplate where they come from. Where do they come from? They arise from birth. So don’t be sad when someone dies – it’s just nature, and his suffering in this life is over. If you want to be sad, be sad when people are born: “Oh, no, they’ve come again. They’re going to suffer and die again!”

Ajahn Chah       

* Cái Chết không dập tắt ánh sáng; nó chỉ là việc tắt đèn đi vì bình minh đã đến.

Death is not extinguishing the light; it is only putting out the lamp because the dawn has come.

Rabindranath Tagore       

* Ngay khi bạn sinh ra trên thế giới này, bạn đã đủ già để chết.

Once you are born in this world you’re old enough to die.

Soren Kierkegaard      

* Và tốt hơn biết bao khi chết trong thời gian hạnh phúc của tuổi trẻ còn chưa nản chí, sống hết mình trong ánh sáng rực rỡ, hơn là nhìn thể xác kiệt quệ và già nua và vỡ mộng.

And how much better to die in all the happy period of undisillusioned youth, to go out in a blaze of light, than to have your body worn out and old and illusions shattered.

Ernest Hemingway       

* Người hiểu biết phải ý thức rằng mọi pháp trên thế gian không có bản thể trường cửu. Bởi vậy, Người hiểu biết không vui hay buồn vì họ không bị cuốn trôi theo các pháp thế gian luôn luôn biến đổi này. Trở nên vui là sinh. Trở nên buồn là tử. Chết rồi lại được sinh ra, và sinh ra lại chết nữa. Sống và chết trong từng phút giây là sự luân lưu bất tận của vòng sinh tử.

The “one Who Knows” clearly knows that all conditioned phenomena are unsubstantial. So this “One Who Knows” does not become happy or sad, for it does not follow changing conditions. To become glad , is to be born; to becomes dejected, is to die. Having died, we are born again ; having been born . we die again . This birth and death from one moment to the next is the endless spinning wheel of samsara.

Ajahn Chah       

* Cái chết không phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy đến cho con người.

Death is not the worst that can happen to men.

Plato       

* Trong mỗi cái chết đều có sự hân hoan; trong mỗi khoái lạc đều có chút chết chóc.

In every death is a celebration; in every ecstasy, one little death.

Norman Mailer       

* Sinh và tử của ta chỉ là một. Bạn không thể có cái này mà chẳng có cái kia. Người ta buồn rầu than khóc khi có ai chết, và vui cười hớn hở khi thấy một đứa trẻ sinh ra đời. Thật khôi hài làm sao! Đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Nếu muốn khóc, hãy khóc lúc có ai sinh ra. Hãy khóc từ cái gốc, vì không có sự sinh thành, cũng sẽ không có cái chết. Bạn hiểu được không?

Our birth and death are just one thing. You can’t have one without the other. It’s a little funny to see how at a death people are so tearful and sad, and at a birth how happy and delighted. It’s delusion. I think if you really want to cry, then it would be better to do so when someone is born. Cry at the root, for if there were no birth, there would be no death. Can you understand this?

Ajahn Chah       

* Ngọt ngào sao tình yêu chân thực được trao đi trong vô vọng, ngọt ngào sao cái chết lấy đi những khổ đau.

Sweet is true love that is given in vain, and sweet is death that takes away pain.

Alfred Tennyson       

* Cái chết chỉ đơn giản là sự lột xác của thể xác cũng như con bướm chui ra khỏi kén. Nó là sự chuyển tiếp sang một trạng thái nhận thức cao hơn, mà ở đó bạn tiếp tục quan sát, nhận thức, cười, có thể trưởng thành, và thứ duy nhất mà bạn mất đi – cái mà bạn không còn cần nữa, đó chính là thể xác bạn. Điều này giống như việc bạn cất áo ấm khi mùa xuân tới và bạn biết cái áo đã trở nên quá mòn sờn và bạn không còn muốn mặc nó nữa.

Death is simply a shedding of the physical body like the butterfly coming out of a cocoon. It is a transition into a higher state of consciousness, where you continue to perceive, to understand, to laugh, to be able to grow, and the only thing that you lose is something that you don’t need anymore, and that is your physical body. It’s like putting away your winter coat when spring comes and you know that the Coat is too shabby and you don’t want to wear it any more.

Elisabeth Kubler-Ross       

* Tôi hy vọng cái chết sẽ là hạnh phúc lớn lao, hạnh phúc lớn lao như tình yêu, tình yêu thỏa nguyện.

I hope death will be a great happiness, a happiness as great as that of love, fulfilled love.

Hermann Hesse       

* Việc dễ nhất trên thế gian này là Chết. Việc khó nhất là Sống.

It is the easiest thing in the world to die. The hardest is to live.

Eddie Rickenbacker       

* Đức Phật dạy Ngài Ananda quán sát sự vô thường, quán tưởng cái chết trong từng hơi thở. Chúng ta phải hiểu sự Chết. Chúng ta chết để được sống. Câu nầy có nghĩa gì? Chết là chấm dứt mọi hoài nghi, mọi vấn đề và sống ngay trong hiện tại. Không phải ngày mai chúng ta mới chết, chúng ta phải chết ngay bây giờ. Bạn có thể làm được điều này không? Nếu làm được, thì chẳng còn vấn đề gì nữa và bình yên tĩnh lặng sẽ đến với bạn.

The Buddha told his disciple Ananda to see impermanence, to see death with every breath. We must know death; we must die in order to live. What does this mean? To die is to come to the end of all our doubts, all our questions, and just be here with the present reality. You can never die tomorrow; you must die now. Can you do it? If you can do it, you will know the peace of no more questions.

Ajahn Chah       

* Cái chết gần gũi với ta như hơi thở.

Death is as close as our breath.

Ajahn Chah       

* Nếu biết tự luyện và thực hành đúng cách thì bạn sẽ không sợ hãi mỗi khi bị bệnh và không còn đau buồn trước cái chết của người thân. Khi phải vào bệnh viện chữa trị thì hãy tự xác quyết rằng: Lành bệnh thì tốt mà không lành bệnh cũng tốt thôi. Nếu bác sĩ cho biết tôi bị ung thư và sẽ chết trong vài tháng thì tôi sẽ nhắn nhủ bác sĩ rằng: “ Hãy cảnh giác, cái chết cũng đang đến tìm ông đó! Vấn đề là ai đi trước và ai đi sau mà thôi! ”. Bác sĩ không thể chữa trị và ngăn ngừa cái Chết. Chỉ có Đức Phật mới làm được việc này. Vậy còn chần chờ gì nữa mà không dùng thuốc của Đức Phật?

If you trained properly, you wouldn’t feel frightened when you fall sick, nor upset when someone dies. When you go into the hospital for treatment, determine in your mind that if you get better, that’s fine, and that if you die, that’s fine, too. I guarantee you that if the doctors told me I had cancer and was going to die in a few months, I’d remind the doctors, “Watch out, because death is coming to get you, too. It’s just a question of who goes first and who goes later.” Doctors are not going to cure death or prevent death. Only the Buddha was such a doctor, so why not go ahead and use the Buddha’s medicine?

Ajahn Chah       

* Chúng ta sợ hãi cái Chết, ta run rẩy trước sự bất ổn định của cuộc đời, ta đau khổ khi thấy hết đóa hoa này đến đóa hoa khác héo tàn, và lá cây rụng xuống, và trong trái tim, ta biết ta cũng chỉ là một thoáng phù du và sẽ sớm tan biến. Khi người nghệ sĩ vẽ tranh và nhà tư tưởng tìm kiếm quy luật và hình thành tư duy, cũng chính là để cướp lấy thứ gì đó từ vũ điệu vĩ đại của cái Chết, để tạo ra thứ gì đó trường tồn hơn bản thân chúng ta.

We fear death, we shudder at life’s instability, we grieve to see the flowers wilt again and again, and the leaves fall, and in our hearts we know that we, too, are transitory and will soon disappear. When artists create pictures and thinkers search for laws and formulate thoughts, it is in order to salvage something from the great dance of death, to make something last longer than we do.

Hermann Hesse       

* Và một ngày nào đó, sẽ chẳng có gì còn lại của những thứ đã vặn vẹo cuộc đời tôi, không ngừng khiến tôi chất đầy đau khổ. Một ngày nào đó, trong cơn mệt mỏi cuối cùng, sự bình yên sẽ đến và đất mẹ sẽ đón tôi về nhà. Đấy không phải là kết thúc, chỉ là một cách để tái sinh, sự đắm chìm và giấc ngủ nơi những người già nua nằm xuống, nơi người trẻ bắt đầu hơi thở. Và rồi, với những suy nghĩ khác, tôi sẽ bước dọc theo những con phố, và lắng nghe các dòng chảy, và nghe điều bầu trời nói vào buổi chiều, không ngừng nghỉ.

And some day there will be nothing left of everything that has twisted my life and grieved it and filled me so often with such anguish. Some day, with the last exhaustion, peace will come and the motherly earth will gather me back home. It won’t be the end of things, only a way of being born again, a bathing and a slumbering where the old and the withered sink down, where the young and new begin to breathe. Then, with other thoughts, I will walk along streets like these, and listen to streams, and overhear what the sky says in the evening, over and over and over.

Hermann Hesse       

* Với sự trang nghiêm bao la, cái Chết là ánh sáng khiến những đam mê lớn lao, cả tốt và xấu, đều trở nên trong suốt, không còn bị giới hạn bởi vẻ bề ngoài.

Because of its tremendous solemnity Death is the light in which great passions, both good and bad, become transparent, no longer limited by outward appearences.

Soren Kierkegaard       

* Khi không hiểu được sự Chết thì cuộc sống này có nhiều lẫn lộn.

When one does not understand Death, life can be very confusing.

Ajahn Chah 

Ngôn từ và chữ viết của Vẹm cộng! [tn]

21 hrs ·

NHỮNG CHỮ DÙNG SAI THÔNG DỤNG CỦA VIỆT CỘNG:

Ví dụ:
***Việt cộng viết: Tàu ngầm Kilo không nhận lính con gái (đăng trên điện báo VTC News của việt cộng)
(‘Lính con gái’ là cái chó gì? Chữ dùng đúng phải là ‘nữ quân nhân’)
*** Việt cộng viết: Chiến sĩ nhí (Ðăng trên tờ điện báo VTC News ngày 17 tháng 6 -2015)
(Chữ dùng đúng phải là ‘thiếu sinh quân’. Dùng chữ ‘chiến sĩ nhí’ là không nghiêm túc, là chửi cha chính thằng viết bài, chửi cha tiếng Việt, chửi cha độc giả, coi thường độc giả và chửi cha luôn các cậu bé đang được huấn luyện trong quân đội!!!)
***Việt cộng viết: Chuyên cơ
(Chữ dùng đúng phải là ‘phi cơ riêng’)
***Việt cộng viết: Cơ trưởng, cơ phó
(Chữ dùng đúng phải là ‘phi công chính’, ‘phi công phụ’)
Ðây chính là sự rất ngu dốt của tên cán ngố “tổng biên tập” báo điện tử VTC News của việt cộng!
Theo tự điển Việt Nam của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ thì: ‘Cơ’, có nghĩa là:”… cơ khí, máy móc …”
‘Phi công chính’ là người phụ trách lái máy bay và chỉ huy luôn toàn bộ phi hành đoàn, gồm phi công phụ và các tiếp viên. Phi công là nghề cao quý vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi phải có thể lực tốt, phải có trình độ văn hóa giỏi và nhất là phải có đạo đức tốt, vì họ nắm trong tay hàng trăm sinh mạng của hành khách. Nếu tai nạn xảy ra, toàn bộ người trên máy bay sẽ bị thiệt mạng, và còn có thể làm cho nhiều người dưới đất bị chết.
Do đó, phải dùng chữ ‘phi công chính’ mới lột tả hết được những đặc tính nghề nghiệp của nghề phi công.
Không thể tùy tiện sáng chế ra mấy chữ ‘cơ trưởng’, ‘cơ phó’ để “hiếp dâm”, bôi nhọ tiếng Việt và chửi cha tiếng Việt! Nghề phi công thì phải dùng đúng chữ của nó là ‘phi công’, không thể tùy tiện biến nghề đó thành ra “máy trưởng” (thợ máy)! Nếu cứ tình trạng tùy tiện này thì có lẽ trong tương lai sẽ xuất hiện thêm chữ mới như “nước trưởng” (chủ tịch nước)!!!
Trước đây, việt cộng thường dùng chữ “giặc lái” hoặc “tổ lái” để chỉ các phi công của Việt Nam Cộng Hòa và phi công Mỹ!
Thật là đáng buồn, người ta nói hiện nay, nước Việt Nam đang ở trong thời đại sâu bọ lên làm người là rất đúng. Những thằng ba đời thất học, là bần cố nông thì bây giờ nó đang nắm trong tay những phương tiện truyền thông, cho nên bọn chúng tha hồ làm mưa làm gió, viết láo, viết bậy, chửi cha tiếng Việt, riết rồi đến mức, người Việt đọc tiếng Việt cũng không thể hiểu được gì nữa!!!
Ðây chính là một tội ác rất lớn của bọn việt gian cộng sản, đã dùng những thằng bần cố nông ba đời ngu dốt làm “tổng biên tập” các báo điện tử như TVC News, Kiến Thức, xâm lăng các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!!!
***Việt cộng viết: Mặt bằng
– Chúng tôi đang tìm kiếm mặt bằng để xây dựng nhà máy
(Chữ dùng đúng là: ‘miếng đất’ hoặc ‘khu đất’)
– Cần thêm mặt bằng để nới rộng phòng khách
(Chữ dùng đúng là: ‘diện tích’)
***Việt cộng viết: Cán bộ giải phóng mặt bằng
– Ðây là sự lươn lẹo về từ ngữ: ‘Cán bộ giải phóng mặt bằng’ chính là bọn cán bộ việt cộng chuyên đi ăn cướp đất, cướp nhà của người dân. Quý vị vào YouTube sẽ thấy bọn “cán bộ giải phóng mặt bằng” ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, đến nhà ông Nguyễn Trung Cang và bà Mai Thị Kim Hương để lập biên bản, “giải phóng mặt bằng” (ăn cướp đất)! Bây giờ người dân miền Nam đã sáng thêm mắt ra chưa về hai chữ GIẢI PHÓNG??? (phỏng dái!)
Có lẽ trên thế giới chỉ duy nhất ở Việt Nam có cái nghề hết sức quái đản này: “cán bộ giải phóng mặt bằng”!!!
***Việt cộng viết: Thể hiện
Ví dụ: Bài hát ‘Ðón Xuân’. Ca sĩ thể hiện: ABC
Dùng chữ ‘thể hiện’ là không đúng. Trong trường hợp này phải dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’.
Thể hiện là một cái gì chưa rõ, chưa đủ sức thuyết phục, gây được lòng tin nơi người khác, do đó nó phải được thể hiện thành hành động. Ví dụ:
– Những lời hứa hẹn giúp đỡ người nghèo đều đã được mọi người thể hiện bằng những hành động cụ thể.
– Các thanh niên đã thể hiện lòng ái quốc của mình bằng cách xung phong ra chiến trường.
Trước năm 1975, chúng ta thường dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’. Ví dụ:
– Chúng tôi xin giới thiệu: Bài hát ‘Cánh thiệp đầu xuân’ của Lê Dinh, ca sĩ trình bày: Thanh Thúy!
Khi giới thiệu một bản nhạc, người quốc gia luôn luôn giới thiệu tên nhạc sĩ sáng tác và ca sĩ trình bày.
Trong khi đó, bọn việt cộng bất lương chỉ giới thiệu tên ca sĩ, còn tên nhạc sĩ không bao giờ được giới thiệu, kể cả khi bọn chúng phát hành những video, CD hoặc băng cát xét!!!
Ðiều này cho chúng ta thấy bản chất của bọn việt gian cộng sản là ăn cướp, bóc lột xương máu và những công trình tim óc của giới nghệ sĩ sáng tác!
***Việt cộng viết: Ca từ
Chúng ta thường dùng chữ ‘nhạc và lời’. Ví dụ: – Giới thiệu bài hát ‘Chiều lên bản thượng’, nhạc và lời của Lê Dinh.
Hai chữ ‘ca từ’ hoàn toàn vô nghĩa, chỉ có bọn cán ngố việt cộng mới dùng!
***Việt cộng viết: Kỹ sư dân sự
Ðây là chữ dùng sai và vô nghĩa. Những tên cán ngố việt cộng dịch từ chữ ‘civil engineer’.
Trước năm 1975, chúng ta thường gọi là ‘kỹ sư công chánh’.
*** Việt cộng viết: Gậy tự sướng: công nhân sở điện lực Hà Nội dùng gậy tự sướng để ghi số điện tiêu thụ trong đồng hồ điện. (Ðăng trên báo điện tử VTC News của việt cộng)
Gậy tự sướng là cái chó gì?
Ðại khái, đó là cây gậy có gắn camera, dùng để “đọc” và lưu lại trong bộ nhớ những con số trong đồng hồ điện. Ở Hà nội, những đồng hồ điện thường được gắn trên cao nơi cột điện. Trước khi có gậy tự sướng thì công nhân phải bắc thang, trèo lên và ghi chép bằng tay.
Một lần nữa, đây là một ví dụ về sự dùng chữ bừa bãi của bọn cán ngố việt cộng ngu dốt nhưng thích làm “tổng biên tập”!
***Việt cộng viết: Ðâm xe liên hoàn trên cao tốc TP. HCM – Trung Lương (Báo VTC News online, ngày 13-8-2015)
– Hai xe đâm nhau, hai tàu thủy đâm nhau
Nhận xét:
(Chữ dùng đúng phải là ‘tông’, ‘tung’ hoặc ‘đụng’ chớ không có đâm chém gì ở đây hết! Bọn cán ngố việt cộng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đâm chém, giết chóc!)
Thế nào là liên hoàn?
Liên hòan là thành một vòng tròn. Ví dụ: Xe số một tông xe số hai, xe số hai tông xe số ba, rồi xe số ba lại tông xe số một …
Còn đụng xe trên xa lộ, nhiều xe nối đuôi nhau, tông nhau thì người ta nói là đụng xe giây chuyền. Hiểu chưa mấy thằng “tổng biên tập” cán ngố việt cộng. Dốt mà ưa khoe chữ!!!
***Việt cộng viết: cặp đôi
– Họ là cặp đôi hoàn hảo.
– Cặp đôi siêu mẫu X và Y vừa mới đi nghỉ mát tại Ý
– Cặp đôi tình nhân ôm nhau vỡ òa hạnh phúc!
Nhận xét:
Ðã ‘cặp’ rồi lại còn ‘đôi’, sao mà ngu quá vậy, mấy thằng cán ngố? Trong tiếng Việt, chữ ‘cặp’ tượng trưng cho con số 2, chữ ‘đôi’ cũng tượng trưng cho con số ‘2’. Ví dụ, chúng ta thường nói:
– Làm ơn đưa cho tôi đôi đũa. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI ÐŨA!)
– Tôi vừa biếu ông ấy một cặp rượu. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI RƯỢU!)
– Ðôi tình nhân rủ nhau đi nghỉ mát tại Ðà Lạt (Không có ai ngu nói là CẶP ÐÔI tình nhân!)
– Mấy tên cán ngố thường dùng mấy chữ ‘cặp đôi hoàn hảo’ là dịch từ chữ ‘a perfect couple’ trong tiếng Anh. Tiếng Việt chúng ta có câu tương đương: Ðôi tình nhân thật xứng, hoặc xứng đôi vừa lứa. Không có ai nói ngu là CẶP ÐÔI HOÀN HẢO hết! Ngay cả dân hai lúa nó cũng không nói như vậy!
Cũng như trường hợp cán ngố “tổng biên tập” dịch chữ ‘civil engineer’ thành ra ‘kỹ sư dân sự’! Cứ thấy chữ ‘civil’ là máy móc dịch thành ‘dân sự’!
‘Kỹ sư dân sự’ là cái chó gì! Chẳng ai hiểu tụi bay muốn nói cái gì! Do đó, cái đám cán ngố “tổng biên tập” tụi bay dầu có học một ngàn năm nữa cũng không bao giờ có thể bắt kịp được nền văn hóa, văn minh của nền Ðệ Nhất Cộng Hòa!!! Cái đầu óc khỉ đột của tụi bay làm gì có một chút tế bào não nào trong đó mà học!
***Việt cộng viết: Trại bò Ba Vì, sau khi khám sức khỏe một ngàn CÁ THỂ bò thì phát hiện ra mười CÁ THỂ bò bị bệnh!
– Trong thùng đồ hộp này có chứa hai mươi CÁ THỂ hộp cá mòi.
– Vườn cây ăn trái của tôi có hai mươi CÁ THỂ xoài, mười CÁ THỂ dừa, năm CÁ THỂ mít!
Nhận xét:
Tự nhiên lại làm cho ngôn ngữ thêm phức tạp, rắc rối bằng cách thêm hai chữ ‘cá thể’ vào!
‘Một ngàn CON bò’ dễ hiểu hơn là ‘một ngàn CÁ THỂ bò’!
‘Hai mươi CÂY soài’ dễ hiểu hơn là ‘hai mươi CÁ THỂ soài’
‘Năm cây mít’ chắc chắn phải dễ hiểu hơn là ‘năm CÁ THỂ mít’
‘Hai mươi hộp cá mòi’ là đủ nghĩa rồi, tại sao lại thêm hai chữ ‘CÁ THỂ’ vào?
Ðúng là bọn cán ngố việt cộng ngu dốt , chuyên chửi cha tiếng Việt!!!
***Việt cộng viết: Ðộng thái.
– Trung Quốc đang triển khai ÐỘNG THÁI đưa dàn khoan 981 đến gần Ðà Nẵng.
Nhận xét:
‘Ðộng thái’ là cái chó gì hở thằng cán ngố “tổng biên tập” báo VTC News của việt cộng? Chữ này hoàn toàn không có trong tự điển! Thiếu gì chữ dùng cho câu văn trên, ví dụ như: hoạt động, hành động, kế hoạch ..v..v..
***Việt cộng viết: xuất viện, nhập viện
– Anh ta vừa mới xuất viện (Ý nói ra khỏi bệnh viện!)
– Ông ấy vừa mới nhập viện (Ý nói vào bệnh viện!)
Ở Việt Nam có rất nhiều “viện”. Chẳng hạn như: viện Khổng Tử, viện Mác Lê, viện uốn tóc, viện bảo sanh, viện mồ côi, viện dưỡng lão, viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em ..v..v.. Vậy, ‘nhập viện’ và ‘xuất viện’ là viện nào hở thằng cán ngố ngu dốt? Nếu muốn nói đi bệnh viện hoặc rời bệnh viện thì phải nói cho rõ ràng!
***Việt cộng viết: Hoành tráng
Nhận xét:
‘hoành tráng’ là chữ dùng rất ngu dốt, vô nghĩa, không hề có trong tự điển, mà do bọn cán ngố “tổng biên tập” việt cộng chế ra! Chữ này được bọn chúng dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng có thể là “hoành tráng”! Ví dụ như: Cô gái đó có cái mông đít thật là … hoành tráng!
***Việt cộng viết: Ấn tượng – Thần tượng
Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển thì hai chữ này là danh từ. Nhưng việt cộng dùng các chữ ‘ấn tượng’, ‘thần tượng’ như một động từ. Ví dụ như:
– Tôi rất “ấn tượng” với lối trình diễn của ca sĩ A
– Tôi rất “thần tượng” ca sĩ A
Ðây là cách dùng chữ bừa bãi và ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chủ nào tớ nấy. Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã từng dùng chữ “tốt” như một trạng từ. Ví dụ:
– Học tập tốt, lao động tốt, ca hát tốt, đánh đàn tốt, dạy học tốt ..v..v..
***Việt cộng viết: Bức xúc
– Tôi rất bức xúc khi thấy cảnh tượng công an đánh dân
Nhận xét:
Chữ ‘bức xúc’ do bọn cán ngố việt cộng chế ra, không hề có trong tự điển và nó được dùng như một động từ và dùng bừa bãi trong nhiều trường hợp. Trong tiếng Việt, khi muốn diễn tả tâm trạng không hài lòng, chúng ta có rất nhiều tĩnh từ, ví dụ như:
– Bất mãn, bất bình, bất nhẫn, buồn bực, khó chịu, bực bội, lo lắng, lo âu, bồn chồn, bứt rứt, khó chịu ..v..v..
Tại sao lại dùng chữ “bức xúc” ngu dốt của giặc cộng? Bộ tiếng Việt do ông cha chúng ta để lại nghèo lắm hay sao?
***Việt cộng viết: Trải nghiệm
– Sau một tháng trải nghiệm du lịch ở Việt Nam, du khách quốc tế rất ấn tượng …
Nhận xét:
Ðây cũng là chữ dùng ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chữ này không hề có trong tự điển mà nó chui ra từ những bộ não của những con khỉ đột việt cộng. Cả đời bọn khỉ cộng sống chui rúc trong rừng, chưa bao giờ được trông thấy quyển tự điển. Bây giờ được đảng và nhà nước giao phó cho chức vụ “tổng biên tập” thì bọn chúng tha hồ múa may, quay cuồng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt về mọi mặt!
***Việt cộng viết: Cô ấy ăn mặc rất CHỈN CHU. (Ý nói ăn mặc đẹp. Ðăng trên báo VTC News)
Nhận xét:
Chữ này thối không chịu được. ‘Chỉn chu’ là cái chó gì? Nghe như một tiếng đánh rắm của người đang bị no hơi, đầy bụng! Ðúng là chữ nghĩa của bọn cán ngố việt cộng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt! Tại sao không viết:
– Ăn mặc đẹp, ăn mặc hợp thời trang, ăn mặc lịch sự, thanh nhã, đúng mốt ..v..v..
*** Việt cộng viết: Khả năng
– Ngày mai có KHẢ NĂNG mưa (Trời có thể mưa)
– Có KHẢ NĂNG Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam (Có thể Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam)
Nhận xét:
Việt Nam tự điển định nghĩa, ‘khả năng’ là: ” … tài sức, sức có thể cáng đáng …”
Khả năng là danh từ và thường được dùng cho con người. Ví dụ: Ông ấy có tài lãnh đạo nhưng thiếu khả năng chuyên môn.
Bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘khả năng’ một cách bừa bãi, kể cả trời đất gì cũng “khả năng”!
***Việt cộng viết: Sự can thiệp của dao kéo (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
– Cô ấy sở hữu khuôn mặt đẹp. Khả năng là có sự can thiệp của dao kéo.
Nhận xét:
Chúng ta thường nói: “Cô ấy có khuôn mặt đẹp. Có thể là nhờ giải phẫu thẩm mỹ”. Ðây là lối nói bình thường của những CON NGƯỜI. Chỉ có bọn cán ngố việt cộng SÚC VẬT mới dùng nhóm chữ “sự can thiệp của dao kéo”! Bọn cán ngố việt cộng đã quen giết người cho nên mở miệng ra nói toàn những: dao búa, dao kéo, đâm, chém, xử lý, giải phóng, khống chế, quản lý, quản chế!
***Việt cộng viết: SỞ HỮU (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
– Hot girl ABC SỞ HỮU khuôn mặt ấn tượng, sở hữu thân hình chuẩn
– Cô ấy SỞ HỮU đôi mắt đẹp.
– Người mẫu SỞ HỮU đôi chân dài miên man
– Ca sĩ SỞ HỮU chất giọng khàn
– Ðại gia X SỞ HỮU biệt thự tiền tỷ
Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển, chữ ‘sở hữu’ là một danh từ.
Ngoài ra có những danh từ kép như: sở-hữu-chủ, quyền-sở hữu, sở-hữu cá-nhân, sở-hữu cộng-đồng, sở-hữu tố-quyền.
Ví dụ: – Ai là sở hữu chủ của căn nhà này?
– Các nông dân được quyền canh tác nhưng không được cấp quyền sở hữu miếng ruộng.
Tuy nhiên, bọn cán ngố việt cộng đã dùng chữ ‘sở-hữu’ như một động từ, giống như tên Hồ tặc “học tập tốt, lao động tốt”!
Theo cách nói bình thường, chúng ta nói:
– Cô ấy CÓ khuôn mặt đẹp.
– Ðứa bé ấy CÓ đôi mắt đẹp
– Chàng trai ấy CÓ thân hình cường tráng
Chỉ có đám cán ngố việt cộng, thằng dốt ưa khoe chữ, càng khoe thì càng lòi cái dốt của mình ra, mới hợm hĩnh dùng chữ ‘SỞ HỮU’!
Chúng ta hãy đọc những câu thơ sau đây của nhà thơ Hữu Loan trong bài thơ ‘Màu tím hoa Sim’, được Phạm Duy phổ nhạc:
– “…. Nàng CÓ ba người anh, đi bộ đội lâu rồi. Nàng CÓ đôi người em, CÓ em chưa biết nói. Tóc nàng hãy còn xanh …”
Quý vị hãy tưởng tượng, nếu viết theo kiểu của bọn cán ngố việt cộng thì: ” … Nàng SỞ HỮU ba người anh đi bộ đội lâu rồi. Nàng SỞ HỮU đôi người em, SỞ HỮU em chưa biết nói …”
Như vậy thì tiếng Việt còn ra thể thống gì nữa???!!! Nó đã biến thành ngôn ngữ của loài súc vật!!!
***Việt cộng viết: XỬ LÝ
– Ca sĩ đó XỬ LÝ bản nhạc chưa được chuẩn!
– Xử lý thông tin, xử lý rác thải, xử lý tội phạm, xử lý số liệu, xử lý nước cống, xử lý đàn bò, xử lý những suy nghĩ tiêu cực.
Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển, ‘xử lý’ là “… cứ lý lẽ và luật lệ mà phân xử, không xét về mặt tình cảm và phạm tội”
Chúng ta chỉ dùng chữ ‘xử lý’ trong các vấn đề thuộc về luật pháp. Trong khi đó, bọn cán ngố việt cộng thì dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng ‘xử lý’, ví dụ như “ca sĩ xử lý một bản nhạc”; rồi thì: xử lý nước cống, xử lý tư tưởng, xử lý rác, xử lý đàn gà, xử lý cái mả bố của chúng nó!!! Bọn chúng nó đã quen giết người cho nên tâm địa của kẻ ác thường được thể hiện qua lời nói, ví dụ như: xử lý, giải phóng, quản lý, dao kéo, đâm chém ..v..v..
***Việt cộng viết: VÔ TƯ
– Các anh cứ ăn uống vô tư đi!
– Các cặp đôi cứ vô tư hôn nhau ngoài công viên
Nhận xét:
Theo Việt Nam tự điển: ‘vô tư’ là tĩnh từ. Nghĩa: ” … có óc công bình, không thiên vị …” Ví dụ: – Tâm hồn vô tư của trẻ thơ.
Nhưng bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘vô tư’ như một trạng từ. Nghĩa của nó tựa như chữ ‘thoải mái’. Do hợm hĩnh, ngu dốt, ưa khoe chữ nhưng thực ra bọn chúng chỉ khoe ra cái đuôi dốt của mình!
***Việt cộng viết: chất lượng
– Hàng hóa đảm bảo CHẤT LƯỢNG!
– CHẤT LƯỢNG giáo dục xã hội chủ nghĩa rất ưu việt!
– CHẤT LƯỢNG tư duy của trẻ em còn non nớt
Nhận xét:
– Viết đúng phải là: hàng hóa bảo đảm PHẨM CHẤT (quality)
Nếu dịch sang tiếng Anh:
Phẩm chất = quality
Lượng = quantity
Hai chữ ‘chất lượng’ là vô nghĩa. Ví dụ quý vị mua một chiếc xe hơi. Công ty bán hàng có thể bảo đảm về ‘phẩm chất’ chiếc xe chớ không ai có thể bảo đảm về “lượng”!
Các chữ ‘giáo dục’ và ‘tư duy’ là danh từ trừu tượng và là danh từ không đếm được (uncountable nouns). Dùng chữ ‘CHẤT LƯỢNG giáo dục’ là sai hoàn toàn. Xin hãy tẩy chay những chữ dùng sai của bọn cán ngố việt cộng!
***Việt cộng viết: Tố chất, chất giọng, chất thơ, chất nhạc
– Ðứa bé đó có tố chất thông minh (Viết đúng phải là: tư chất thông minh)
– Ca sĩ đó có chất giọng khàn! Viết đúng phải là: Ca sĩ đó có giọng khàn. Chữ ‘chất’ có nghĩa là ‘phẩm chất’ (quality). Phải có giọng khàn như thế nào mới đạt ‘phẩm chất’? Cán ngố việt cộng ưa dùng chữ bừa bãi, chửi cha tiếng Việt!
***Việt cộng viết: Nữ hoàng nội y Ngọc Trinh đi dự kiện(báo VTC News)
Ði dự kiện là đi dự cái gì? Phải chăng là kiện cáo ở tòa án?
Những tên cán ngố việt cộng đã dịch nhóm chữ ‘attending facts’ là ‘tham dự sự kiện’, rồi tự động rút ngắn thành “đi dự kiện”, làm cho độc giả hiểu lầm là có kiện tụng gì đó ở tòa án!
***Việt cộng viết: CHỌC KHE
Ví dụ: Vận động viên X vừa thực hiện một cú CHỌC KHE tuyệt đẹp, vượt qua được hàng rào hậu vệ của đối phương …
Nhận xét:
Trước năm 1975, ký giả Huyền Vũ thường dùng nhóm chữ ‘đá lòn banh’ để diễn tả thao tác đá lòn trái banh qua háng đối phương. Ví dụ: Trung phong số 7 của đội X đã khéo léo đá lòn banh qua hậu vệ số 9 của đội Y.
Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã “chọc khe” rất nhiều “cháu ngoan”. Ðây chính là “tài sản văn hóa” quý báu mà hắn đã để lại cho lũ hậu duệ, kể cả trong lãnh vực thể thao!
***Việt cộng viết: TÂM TƯ
Ví dụ: Tên việt gian Phùng Quang Thanh, đại tướng của ngụy quân việt gian cộng sản có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ ” Lý do là hắn thường nói:
– Tôi nói ra điều này chắc các đồng chí rất TÂM TƯ: gia cảnh tôi rất nghèo, cả hai vợ chồng với hai đứa con chỉ sống trong một căn hộ có 60 mét vuông!
Từ đó tên Thanh heo nọc đã có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ” và nhiều tên bồi bút đã bắt chước cái lối nói ngu đần đó, viết bừa bãi trên nhiều bài báo! Một thằng lãnh đạo, ủy viên bộ chính trị, cấp bậc là đại tướng, chức vụ là bộ trưởng mà nói ngu như vậy thì cả đất nước Việt Nam cũng sẽ bị ngu theo nó!

PHẦN KẾT LUẬN:
Kể từ năm 1945 đến nay, sau 70 năm cai trị, đảng việt gian cộng sản đã tàn phá rất khủng khiếp nền văn hóa của dân tộc Việt mà tổ tiên chúng ta đã khổ công gây dựng qua hàng ngàn năm. Không chỉ riêng phần tiếng Việt bị hủy hoại, mất gốc, quái thai mà các phong tục, tập quán, tín ngưỡng và nhiều lãnh vực khác cũng bị bọn chúng phá nát. Cụ thể như bọn giặc đã đem tượng Quan Công vào đền thờ Ðức Thánh Trần, đem tượng thằng đại việt gian Hồ Chí Minh vào các chùa, đặt ngang hàng với tượng Phật, đem tượng của con nữ tướng cướp Nguyễn Thị Ðịnh vào đền thờ Hai Bà Trưng!

Hiện nay sự phá hoại và xâm lăng văn hóa của bọn giặc việt gian cộng sản đang được bọn Mỹ chó đẻ tích cực yểm trợ. Cụ thể là khoảng 90 phần trăm truyền thông ở hải ngoại đang nằm trong tay bọn giặc và bọn Mỹ chó đẻ. Nhiều người đã thấy được sự nguy hiểm này nhưng họ sợ, không dám lên tiếng. Thôi thì cứ hùa theo số đông cho chắc ăn! Người ta sao mình vậy, người ta nói bậy thì mình cứ nói theo!!! Ðấu tranh chống cộng tức là đi đòi những cái không bao giờ đòi được! (dân chủ và nhân quyền)

Hai tờ báo điện tử trên internet, VTC News và Kiến Thức chính là hai ổ rắn độc, cực kỳ nguy hiểm, độc hại gấp trăm lần tờ báo Người Việt ở quận Cam. Bọn Mỹ chó đẻ và việt gian cộng sản đã thành lập hai tờ báo này. Mục tiêu chính của hai tờ báo này là nhằm nhuộm đỏ toàn bộ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Toàn bộ những ngôn ngữ ngu si, dốt nát, phản văn hóa đều xuất phát từ hai tờ báo này rồi lan truyền đi khắp trong nước và hải ngoại.

Tại sao chúng tôi dám nói hai tờ báo này là do việt cộng thành lập nhằm nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tại hải ngoại? Lý do: Nội dung các bài viết đều là viết cho các độc giả tại hải ngoại. Ví dụ như có những mục làm thế nào để xúc tuyết mùa đông mà không bị tai nạn. Ở trong nước làm gì có tuyết mà xúc? Các mục khác về đời sống như lái xe, nấu ăn, thời trang, việc làm, bảo trì hệ thống máy sưởi trong nhà, trang trí nhà cửa là đều dành cho những người đang sống tại xứ lạnh. Ngoài ra, hai tờ báo này thường xuyên có những mục “Những hình ảnh tại miền Nam trước năm 1975” là nhắm vào những thành phần “ngụy” VNCH, để họ nhớ về những kỷ niệm trong quá khứ, không thể nào quên được! Càng nhớ thương quê hương đã mất thì những người “ngụy” VNCH càng đâm ra “nghiện”, cứ vào hai tờ báo này của việt cộng mà đọc hoài! Chưa hết, hai tờ báo này thường đăng những ảnh “độc” về chiến tranh Việt Nam, và ghi chú rằng những ảnh này là do các cựu quân nhân Mỹ cung cấp. Những tấm ảnh này gợi cho những người “ngụy” VNCH thấy được quá khứ oai hùng của mình và đồng minh, để rồi từ đó họ có cảm tưởng rằng hai tờ báo này là báo của những “người quốc gia”!

Sự thật, đây chính là những ngón đòn “chiêu hồi”, một loại nước đường có pha thuốc độc. Những nạn nhân không bị chết ngay mà sẽ chết từ từ nhưng rất chắc chắn trong tương lai gần!

Tất cả những cái quái thai ngôn ngữ như “hoành tráng, bức xúc” là đều xuất phát từ hai tờ báo này, do những con khỉ đột bốn đời bần cố nông đang giữ vai trò “tổng biên tập”!!!
Khoe khoang lố bịch về những cái “phồn vinh” của sự phồn vinh giả tạo. Hai tờ điện báo VTC News và Kiến Thức thường xuyên đăng những hình ảnh rất “hoành tráng”, cực kỳ sang giàu của xã hội Việt Nam dưới ách cai trị của tập đoàn việt gian cộng sản. Những tòa nhà chọc trời, những lâu đài mọc lên như nấm. Người dân ai cũng là “đại gia”, vàng và kim cương đeo đầy người và hút thuốc thì mồi thuốc lá bằng giấy bạc 100 đô! Ði chỗ nào cũng thấy hot girl, hoa hậu, hoa nam, hot boy, siêu người mẫu mà chưa chắc gì chốn Bồng Lai hay vườn Ðịa Ðàng có thể sánh bằng!

Nói chung, bản chất của bọn cán ngố việt cộng là ưa phét lác, nổ một tấc tới trời, trong thời chiến cũng như thời bình. Trong thời chiến, bọn chúng đã từng nổ rằng đế quốc Mỹ chỉ là con hổ giấy, và rằng súng trường có thể bắn rớt máy bay “con ma” (F111) của Mỹ!

Những sự phét lác này nhằm tuyên truyền rằng: Dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, Việt Nam hiện nay đã trở thành “cường quốc” kinh tế! Tuy nhiên, nếu quý vị theo dõi bảng xếp hạng ‘The Good Country Index’ do Liên Hiệp Quốc thực hiện năm 2014 thì Việt Nam bị xếp hạng thứ 124 trên tổng số 125 nước, đứng hạng bét về mọi lãnh vực! Nói tóm lại, Việt Nam là nước NGHÈO NHẤT TRÊN THẾ GIỚI!!!
Xen lẫn với các hình ảnh về người lính VNCH thì hai tờ báo VTC News và Kiến Thức thường đăng những hình về các “bộ đội cụ Hồ” đánh thắng Mỹ Ngụy và ca ngợi đảng việt gian cộng sản. Ðây là hình thức hòa hợp hòa giải giống như tờ báo VietWeekly đã và đang làm.

LỆ THUỘC VỀ VĂN HÓA SẼ ÐƯA ÐẾN LỆ THUỘC VỀ KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ.

//

Bà Đầm Phạm Thành – Vũ Khí Mới Của Thế Giới Dân Chủ và Biện Pháp Chết Của Cộng Sản Việt Nam.

 

Bà Đầm Phạm Thành added 2 new photos — with Minh Tuan Nguyen and 15 others.

7 hrs · 

Vũ Khí Mới Của Thế Giới Dân Chủ và Biện Pháp Chết Của Cộng Sản Việt Nam.

II. Trong cơn giẫy chết, cộng sản Việt Nam sẽ ứng phó thế nào?

Nhờ thế giới dân chủ tự do mở cửa, hợp tác làm ăn mà kinh tế đất nước khá lên, cộng sản cầm quyền cũng mạnh lên. Lẽ ra, cộng sản phải biết trân trọng, dựa vào hiện thực đó để bỏ dần độc tài, nơi rộng dân chủ và tiến đến kiến tạo một nhà nước dân chủ thực sự. Nhưng như người xưa đã nói, “giang sơn dễ đổi bản tính khó rời”, cộng sản vẫn muôn đời là cộng sản. Chúng chỉ như giòi bọ, không có gen để chuyển hóa, phát triển thành sinh vật cao cấp hơn mà chỉ có khả năng biến đổi, làm sao cho phù hợp với đống cứt thối mà chúng đang sinh sống và tận hưởng ở trong đó. Chúng vững tin với khối tài sản khổng lồ mà chúng cướp được bằng mánh lới lừa thế giới, lừa dân trong nước mà có. Để rồi từ đó, chúng lại hiện nguyên hình một kẻ chuyên nghề lừa đảo có đẵng cấp, một quỹ Sa tan chỉ lấy giết chóc làm lẽ tồn tại của mình. Nghĩa là, chúng tiếp tục thực hiện chính sách ba gọng kìm: đàn áp, đói nghèo và ngu dân, nhằm kéo dài thêm tuổi thọ tội ác của chúng.

10 năm tù cho Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh- vừa bị tòa án CSVN tuyên vào ngày 29/6/2017 và vài tháng trước đây, hai nhà yêu nước Trần Anh Kim bị án 13 năm tù, Lê Thanh Tùng bị án 12 năm tù, là thực tế rõ ràng, cao độ thể hiện sự độc ác được tiếp tục không có giới hạn của chế độ độc tài cộng sản cầm quyền Việt Nam. Bên cạnh đó, để che dấu bộ mặt tội ác, từ đầu năm 2017, chúng nuôi dưỡng và sai khiến dân binh dân phòng, côn đồ xã hội đen ra mặt trấn áp, khung bố, hành hung bằng bạo lực đối với những người đấu tranh.Sự bạo tàn của chính quyền cộng sản chỉ có thể so sánh với sự bạo tàn của một nơi duy nhất còn lại trên thế giới, đó là chế độ vừa phong kiến, vừa độc tài của cộng sản Triều Tiên.

Tại sao CSVN lại bất ngờ trở nên tàn độc kinh khiếp đến như vậy?

Tôi cho rằng, sở dĩ cộng sản Việt Nam tàn ác như vậy là vì chúng tự biết, chúng khó có thể lừa được thế giới dân chủ thêm một lần nữa; và khi không thể lừa được nữa, chúng lại quay về với đường lối cố hữu: đàn áp, ngu dân và đói nghèo, nhằm hướng tới các mục đích:

1. Tiêu diệt không khoan nhượng, tiêu diệt hết tất cả những người dám đấu tranh. Tiêu diệt để người khác thấy phải sợ, không dám noi gương đi theo, làm theo. Tiêu diệt để thế giới và gia đình người bị hại phải sót thương, phải tìm cách đưa họ ra nước ngoài mà sinh sống; ai muốn sống ở Việt Nam nhất nhất phải sống kiếp chó lợn cho chính quyền. Không muốn sống kiếp chó lợn chỉ còn cách tìm đường chuồn khỏi Việt Nam. Dư luận viên của đảng, mấy năm nay, giường như được chỉ đạo và đã liên tục tung ra “chiêu sách” có tính chất “dọn đường” này.

2. Chúng muốn cho thế giới tự do dân chủ thấy, chúng ghê tởm như thế nào, chúng nhất quyết không chịu thay đổi như thế nào. Từ đó, thế giới tự do dân chủ sẽ tự thấy ghê tởm, tự thấy cần phải tự giác tránh xa chúng ra, như ghê tớm và tránh xa nước Triều Tiên vậy.

3. Chúng muốn nhân dân luôn phải sống trong tình cảnh đói rách. Vì, khi thế giới đã ghê tởm, đã tránh xa chúng ra, không còn sự hợp tác làm ăn, viện trợ, vay vốn ưu đãi thì sớm hay muộn đời sống của người dân, đặc biệt nông dân, những người hưởng lương cũng sẽ dần dần rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Khi đời sống người dân đã rơi vào cảnh sống khó khăn, thì con đường sống trước mắt của dân là phải bám chặt vào đảng và nhà nước để duy trì sự sống. Đồng tiền cướp được của đảng, nhà nước cộng sản sẽ trở nên có giá trị lạ thường với bất kỳ ai; đặc biệt những loại người chó, người bò, người lợn và đám doanh nhân, đồng tiền còn trở thành miếng mồi nhử thiêng liêng, hối thúc tính trung thành, tính gắn kết với đảng, nhà nước hơn lúc nào hết. Ở Việt Nam, số lượng người loại này, lúc nào cũng đông như quân Nguyên. Khi mọi công dân phải bám chặt vào đảng, nhà nước mới có miếng ăn, mới sống nổi thì đó là cơ sở để đảng, nhà nước cộng sản kéo dài thêm tuổi thọ tội ác.

Sự tàn ác tận diệt hết những người đấu tranh, những người có tư tưởng tiến bộ, rắp tâm bần cùng hóa đời sống nhân dân, thực hiện kế sách ngu dân của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cũng là chỉ nhằm tới mục tiêu chó má như vậy. Tôi không rõ các nước độc tài cộng sản khác có “sợi chỉ đỏ” cho mục tiêu xuyên suốt này hay không, nhưng tôi tin tưởng vững chắc vào mục tiêu chó má này của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Bởi chúng biết, chết ai khổ ai, chứ chúng và thân nhân của chúng thì không chết, không khổ. Thằng cộng sản cầm quyền nào cũng đã giầu nứt đổ đổ vách cả rồi. Việt Nam có bị cấm vận 10 năm, 20 hoặc 30 năm, chúng và đại gia đình chúng cũng vẫn còn dư dả của cải để sinh sống, vẫn còn dư dả của cải để an toàn thông qua đồng tiền nuôi dưỡng lực lượng đàn áp và bảo vệ cho chung. Chết ai khổ ai, chứ nhất định chúng và đại gia đình chúng không chết không chết. Hơn nữa, thằng nào chả có tài sản lớn ở nước ngoài. Không thích ở Việt Nam thì chỉ cần một “phút mốt” là chúng đã thành công dân của nước tự do dân chủ rồi.

Nhưng, thưa bọn độc tài cộng sản cầm quyền. Những thủ đoạn tàn độc như trên chỉ có thể tồn tại và có tác dụng khi thông tin bị bưng bít. Ngày nay, thông tin đã vào tận từng giường ngủ của mọi nhà, mọi người. Đòn tàn độc bất nhân của chúng sẽ nhanh chóng bị lật mặt. Sự cố tình lừa đảo nhiều lần chỉ làm cho lòng dân thêm căm phẫn. Dồn dân vào con đường “sống cũng như chết”, nhân dân không thể không vùng lên, không thể không đập tan xích xiềng khát máu, nô lệ; không thể không phanh thây kẻ thủ ác ra làm muôn mảnh. Đòn tàn tộc, kết cục sẽ chỉ như “gậy ông lại đập lưng ông” mà thôi. Càng tàn độc thì ngày chết, ngày phanh thây của cộng sản cầm quyền chỉ càng thêm ngắn lại. Có áp bức có đấu tranh là quy luật sống muôn đời. Nhân dân Việt Nam và thế giới tự do đã sẵn sàng cho một ngày cộng sản bị phanh thây đó rồi.

Trớ trêu thay, chính chúng đã tự đào hố chôn chúng bằng điều luật do chúng soạn ra. Thật là ông Trời có mắt. Dối gian không lại được với Trời:

“Người nào trong thời bình hay trong chiến tranh mà có hành vi tiêu diệt hàng loạt dân cư của một khu vực, phá hủy nguồn sống, phá hoại cuộc sống văn hóa, tinh thần của một nước, làm đảo lộn nền tảng của một xã hội nhằm phá hoại xã hội đó, cũng như có những hành vi diệt chủng khác hoặc những hành vi diệt sinh, diệt môi trường tự nhiên, thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình – Điều 342 Bộ luật hình sự Việt Nam 1999 quy định về Tội chống loài người”. ( Theo FB Đinh Văn Hải).

Ảnh 1: Đàn áp khốc liệt ở Hà Tĩnh đầu năm 2017.
Ảnh 2: Cụ Kình, 82 tuổi ở xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội, bị an ninh bắt cóc và đánh gãy chân đầu năm 2017.

Image may contain: 4 people, people sitting

Image may contain: 4 people, people sitting

//

Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái ! – Vũ Đông Hà

Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái

AuthorVũ Đông Hà SourceDân Làm Báo Posted on: 2017-06-29
 ếu ai hỏi tôi rằng sau ngày 30 tháng 4, 1975 cái gì mà cộng sản không thể “giải phóng” được; cái gì vẫn âm thầm nhưng vũ bão giải phóng ngược lại tâm hồn khô khốc của người dân miền Bắc lẫn nhiều cán binh cộng sản; cái gì vẫn miệt mài làm nhân chứng cho sự khác biệt giữa văn minh và man rợ, giữa nhân ái và bạo tàn, giữa yêu thương và thù hận; cái gì đã kết nối tâm hồn của những nạn nhân cộng sản ở cả hai miền Nam Bắc… Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
 .
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi, biết tiếc nuối một mặt bàn lớp học khắc nhỏ chữ tắt tên người bạn có đôi mắt người Sơn Tây, biết ngậm ngùi trăn trở chỉ vì một tiếng rao hàng đơn độc đêm khuya… Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
 .
Âm Nhạc Miền Nam đã trở thành một chất keo gắn chặt cuộc đời tôi vào mảnh đất mang tên Việt Nam. Âm Nhạc Miền Nam đã làm tôi là người Việt Nam.
*
Tôi lớn lên theo những con đường đất đỏ bụi mù trời và cây reo buồn muôn thuở. Niềm say mê âm nhạc đơm mầm từ các anh lớn của Thiếu và Kha đoàn Hướng Đạo Việt Nam, trổ hoa theo những khúc hát vang vang của các anh giữa vùng trời Đạt Lý đang vào mùa cà phê hoa trắng nở: “Tôi muốn mọi người biết thương nhau. Không oán ghét không gây hận sầu. Tôi muốn đời hết nghĩa thương đau. Tôi muốn thấy tình yêu ban đầu…” Các bậc đàn anh như nhạc sĩ Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang của Phượng Hoàng đã lót đường nhân ái cho đàn em nhỏ chúng tôi chập chững trở thành người, để biết ngước mặt nhìn đời và “cười lên đi em ơi, dù nước mắt rớt trên vành môi, hãy ngước mặt nhìn đời, nhìn tha nhân ta buông tiếng cười…”
 .
Những đêm tối, giữa ngọn đồi nhiều đại thụ và cỏ tranh, bên nhau trong ánh lửa cao nguyên chập chờn, chúng tôi cảm nhận được niềm hãnh diện Việt Nam với bước chân của cha ông và bước chân sẽ đi tới của chính mình: “Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng. Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm. Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng chân tươi. Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời…” Và anh Nguyễn Đức Quang, người nhạc sĩ của thị xã đèo heo hút gió đã trở thành thần tượng của chúng tôi. Có những buổi chiều buông trong Rừng Lao Xao bạt ngàn, những đứa bé chúng tôi theo anh ngậm ngùi số phận “Xương sống ta đã oằn xuống, cuộc bon chen cứ đè lên. Người vay nợ áo cơm nào, thành nợ trăm năm còn thiếu. Một ngày một kiếp là bao. Một trăm năm mấy lúc ngọt ngào. Ôi biết đến bao giờ được nói tiếng an vui thật thà.” Nhưng cũng từ anh đã gieo cho chúng tôi niềm lạc quan tuổi trẻ: “Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền. Hy vọng đã vươn lên trong lo sợ mùa chinh chiến. Hy vọng đã vươn lên trong nhục nhằn tràn nước mắt. Hy vọng đã vươn dậy như làn tên…” Và từ anh, chúng tôi hát cho nhau “Không phải là lúc ta ngồi mà đặt vấn đề nữa rồi. Mà phải cùng nhau ta làm cho tươi mới.” Cô giáo Việt văn của tôi đã mắng yêu tôi – tụi em thuộc nhạc Nguyễn Đức Quang hơn thuộc thơ của Nguyễn Công Trứ!
 .
Nguyễn Công Trứ. Đó là ngôi trường tuổi nhỏ có cây cổ thụ già, bóng mát của tuổi thơ tôi bây giờ đã chết. Tôi nhớ mãi những giờ cuối lớp tại trường, Cô Trâm cho cả lớp đồng ca những bài hát Bạch Đằng Giang, Việt Nam Việt Nam, Về Với Mẹ Cha… Đứa vỗ tay, đứa đập bàn, đứa dậm chân, chúng tôi nở buồng phổi vang vang lên: “Từ Nam Quan, Cà Mau. Từ non cao rừng sâu. Gặp nhau do non nước xây cầu. Người thanh niên Việt Nam. Quay về với xóm làng. Tiếng reo vui rộn trong lòng…” Nhìn lên lớp học lúc ấy, có những biểu ngữ thủ công nghệ mà cô dạy chúng tôi viết: Tổ quốc trên hết, Ngày nay học tập ngày sau giúp đời, Không thành công cũng thành Nhân… Nhưng đọng lại trong tôi theo năm tháng vẫn là những câu hát “Tình yêu đây là khí giới, Tình thương đem về muôn nơi, Việt Nam đây tiếng nói đi xây tình người…”
 .
Cô giáo của tôi đã ươm mầm Lạc Hồng vào tâm hồn của chúng tôi và cứ thế chúng tôi lớn lên theo dòng suối mát, theo tiếng sóng vỗ bờ, theo tiếng gọi lịch sử của âm nhạc Việt Nam, để trở thành những công dân Việt Nam yêu nước thương nòi và hãnh diện về hành trình dựng nước, giữ nước của Tổ tiên.
 .
Trong cái nôi nhiều âm thanh êm đềm nhưng hùng tráng ấy, trừ những ngày tết Mậu Thân khi tiếng đạn pháo đì đùng từ xa dội về thành phố, cho đến lúc chui xuống gầm giường nghe tiếng AK47 và M16 bắn xối xả trước nhà vào ngày 10 tháng 3, 1975, tuổi thơ tôi được ru hời bởi dòng nhạc trữ tình của miền Nam để làm nên Những Ngày Xưa Thân Ái của chúng tôi.
 .
Những ngày xưa thân ái xin buộc vào tương lai
Anh còn gì cho tôi tôi còn gì cho em
Chỉ còn tay súng nhỏ giữa rừng sâu giết thù
Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho em…
 .
Các anh, những người anh miền Nam đã khoát áo chinh nhân lên đường đối diện với tử sinh, làm tròn lý tưởng Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm, đã hy sinh cuộc đời các anh và để lại sau lưng các anh những ngày xưa thân ái cho đàn em chúng tôi. Nhờ vào các anh mà chúng tôi có những năm tháng an lành giữa một đất nước chiến tranh, triền miên khói lửa.
 .
Lần đầu tiên, chiến tranh tưởng như đứng cạnh bên mình là khi chúng tôi xếp hàng cúi đầu đưa tiễn Thầy của chúng tôi, là chồng của cô giáo Việt Văn, một đại úy sĩ quan Dù đã vị quốc vong thân. Cô tôi, mồ côi từ nhỏ, một mình quạnh quẻ, mặc áo dài màu đen, tang trắng, đứng trước mộ huyệt của người chồng còn trẻ. Cô khóc và hát tặng Thầy lần cuối bản nhạc mà Thầy yêu thích lúc còn sống – “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo… Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! Trên cõi đời này, trên cõi đời này. Từ nay mãi mãi không thấy nhau…”
 .
Và tôi say mê Mùa Thu Chết từ dạo đó. Trong những cụm hoa thạch thảo đầy lãng mạn ấy có đau thương đẫm nước mắt của Cô tôi. Có hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ phủ nắp quan tài của người Thầy Đại úy Sĩ quan Binh chủng Nhảy Dù vào mùa Hè hầm hập gió Nồm năm ấy.
*
Từ những ngày xa xăm tuổi nhỏ, những người lính VNCH là thần tượng của chúng tôi. Tôi mơ được làm một người lính Dù bởi anh là loài chim quý, là cánh chim trùng khơi vạn lý, là người ra đi từ tổ ấm để không địa danh nào thiếu dấu chân anh, và cuối cùng anh bi hùng ở lại Charlie. Giữa những đau thương chia lìa của chiến tranh, những dòng nhạc của Trần Thiện Thanh đã cho tôi biết thương yêu, kính trọng những người lính không chân dung nhưng rất gần trong lòng chúng tôi. Những“cánh dù ôm gió, một cánh dù ôm kín đời anh” cũng là những cánh dù ôm ấp lý tưởng đang thành hình trong tâm hồn tuổi nhỏ của chúng tôi.
 .
Nhìn lại quãng thời gian binh lửa ấy, tôi nhận ra mình và các bạn cùng lứa không hề biết rõ Phạm Phú Quốc là ai, chỉ biết và say mê huyền sử của một người được “Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời. Đặt tên cho anh, anh là Quốc. Đặt tên cho anh, anh là Nước. Đặt tên cho Người. Đặt tình yêu Nước vào nôi”, chỉ ước ao một ngày chúng tôi cũng được như anh, cũng sẽ là những “Thần phong hiên ngang chẳng biết sợ gì!” Chúng tôi, nhiều đứa núi đồi, rừng rú, chưa bao giờ thấy biển nhưng thèm thuồng màu áo trắng và đại dương xanh thẳm, thuộc lòng câu hát “Tôi thức từng đêm, thơ ấu mà nghe muối pha trong lòng. Mẹ là mẹ trùng dương, gào than từ bãi trước ghềnh sau. Tuổi trời qua mau, gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi. Nên năm hăm mốt tuổi, tôi đi vào quân đội. Mà lòng thì chưa hề yêu ai”. Chúng tôi cũng không tìm đọc tiểu sử, cuộc chiến đấu bi hùng của Đại tá Nhảy Dù Nguyễn Đình Bảo, cũng không biết địa danh Charlie nằm ở đâu, nhưng Đại tá Nguyễn Đình Bảo là biểu tượng anh hùng của chúng tôi để chúng tôi thuộc lòng khúc hát “Toumorong, Dakto, Krek, Snoul. Trưa Khe Sanh gió mùa, đêm Hạ Lào thức sâu. Anh! Cũng anh vừa ở lại một mình, vừa ở lại một mình. Charlie, tên vẫn chưa quen người dân thị thành.” Chúng tôi không biết “Phá” là gì, “Tam Giang” ở đâu, nhà thơ Tô Thùy Yên là ai, nhưng “Chiều trên phá Tam Giang anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận. Em ơi, em ơi…” đã thân thiết chiếm ngự tâm hồn để chúng tôi biết thương những người anh chiến trận đang nhớ người yêu, nhớ những người chị, cô giáo của chúng tôi ngày ngày lo âu, ngóng tin từ mặt trận xa xăm.
 .
Trong cái nôi của những ngày xưa thân ái ấy, từ nơi khung trời đầy mộng mơ của mình chúng tôi chỉ biết đến nỗi niềm của các anh bằng những “Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh, Đời lính quen yêu gian khổ quân hành”. Giữa mùa xuân pháo đỏ rộn ràng con đường tuổi thơ thì chính âm nhạc nhắc cho những đứa bé chúng tôi biết đó cũng là “ngày đầu một năm, giữa tiền đồn heo hút xa xăm, có người lính trẻ, đón mùa xuân bằng phiên gác sớm”. Giữa những sum vầy bình an bên cạnh mai vàng rực rỡ, thì ở xa xăm có những người con rưng rưng nhớ đến Mẹ già và gửi lời tha thiết “bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường, không lẽ riêng mình êm ấm, Mẹ ơi con xuân này vắng nhà…” Âm nhạc Việt Nam đã gieo vào tâm hồn chúng tôi hình ảnh rất bình thường, rất người, nhưng lòng ái quốc và sự hy sinh của thế hệ đàn anh chúng tôi – những người lính VNCH – thì ngời sáng. Và chúng tôi biết yêu thương, khâm phục, muốn noi gương các anh là cũng từ đó.
*
Sau ngày Thầy hy sinh, chúng tôi gần gũi với Cô giáo Việt Văn của mình hơn. Nhiều đêm thứ bảy, tôi và các bạn ghé nhà thăm Cô. Đó là lúc chúng tôi đến với Một thời để yêu – Một thời để chết. Chúng tôi bắt đầu chạm ngõ tình yêu với những Vũng lầy của chúng ta, Con đường tình ta đi, Bây giờ tháng mấy, Ngày xưa Hoàng Thị, Tình đầu tình cuối, Em hiền như Ma Soeur, Trên đỉnh mùa đông, Trả lại em yêu… Đó là lúc Cô đọc thơ Chiều trên Phá Tam Giang của Tô Thùy Yên cho chúng tôi nghe, giảng cho chúng tôi về tài nghệ “thần sầu” của Trần Thiện Thanh trong lời nhạc “anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ… ôi niềm nhớ…….. đến bất tận. Em ơi… em ơi!…” khi diễn tả nỗi nhớ ngút ngàn, và sau đó chú Trần Thiện Thanh Toàn – em ruột của nhạc sĩ Nhật Trường ở Sài Gòn lên thăm Cô, vừa đàn vừa hát. Những buổi tối này, mình tôi ở lại với Cô tới khuya. Cô đọc thơ và hát nhạc phổ từ thơ của Nguyễn Tất Nhiên, chỉ cho tôi tính lãng đãng của lời nhạc Từ Công Phụng, khắc khoải của Lê Uyên Phương, mượt mà của Đoàn Chuẩn – Từ Linh, sâu lắng của Vũ Thành An… Và qua âm nhạc, Cô kể tôi nghe chuyện tình của Cô và Thầy. Hai người đến với nhau khởi đi từ bản nhạc mà Cô hát khi Cô còn là nữ sinh Đệ Nhất và Thầy là Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Bản nhạc ấy có những dòng như sau:
 .
“Nhưng anh bây giờ anh ở đâu
con ễnh ương vẫn còn gọi tên anh trong mưa dầm
tên anh nghe như tiếng thở dài của lòng đất mẹ
Dạo tháng Ba tên anh lẫn trong tiếng sấm đầu mùa mưa
nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời.”
 .
Thầy và cô tôi yêu nhau từ sau khúc hát Người Tình Không Chân Dung ấy và “người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này” cũng là định mệnh Thầy, của cuộc tình bi thương giữa một cô giáo trẻ và người lính VNCH.
 .
Cô tôi sống một mình và qua đời vào năm 2010. Bạn cùng lớp của tôi là Phương lùn, vào một ngày cuối năm, từ Sài Gòn trở về Ban Mê Thuột, xách đàn đến trước mộ Cô và hát lại “Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo” để thay mặt những đứa học trò thơ ấu kính tặng hương hồn của Cô. Còn tôi, năm tháng trôi qua nhưng tôi biết rõ trong dòng máu luân lưu và nhịp đập của tim mình vẫn đầy tràn những thương yêu mà Cô đã gieo vào tôi bằng Âm Nhạc Miền Nam.
*
Một buổi tối chúng tôi ngồi hát với nhau. Các bạn từ Hà Nội, Nam Định, Yên Bái, Đà Nẵng, Sài Gòn… nhưng chỉ có mình tôi là sinh ra và lớn lên trước 1975. Các bạn tôi, hay đúng ra là những người em đang cùng đồng hành trên con đường đã chọn, đã thức suốt đêm hát cho nhau nghe. Rất tự nhiên, rất bình thường: toàn là những ca khúc của miền Nam thân yêu.
 .
Đêm hôm ấy, cả một quãng đời của những ngày xưa thân ái trong tôi sống lại. Sống lại từ giọng hát của những người em sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ độc tài. Các em hát cho tôi nghe về những người lính miền Nam mà các em chưa bao giờ gặp mặt “Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó, đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ, đem nỗi thương yêu vào niềm thương nhớ, anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về…”. Tôi hát cho các em mình về những ngày tháng mộng mơ trước “giải phóng” của những “Con đường tuổi măng tre, nắng vàng tươi đẹp đẽ, bóng người dài trên hè, con đường tình ta đi…” Các em tâm sự về cảm nhận đối với người lính VNCH qua những dòng nhạc êm đềm, đầy tình người giữa tàn khốc của chiến tranh: “Tôi lại gặp anh, người trai nơi chiến tuyến, súng trên vai bước lê qua đường phố; tôi lại gặp anh, giờ đây nơi quán nhỏ, tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ”.. Tôi chia sẻ với các em về nỗi ngậm ngùi quá khứ: “Như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ, hôm nay tình cờ, đi lại đường xưa đường xưa. Cây xưa còn gầy, nằm phơi dáng đỏ, áo em ngày nọ, phai nhạt mây màu, âm vang thuở nào, bước nhỏ tìm nhau tìm nhau”…
 .
Đêm ấy, khi các bạn nói lên cảm nhận về những mượt mà, êm ả, nhân ái của Âm Nhạc Miền Nam, tôi đã tâm sự với các bạn rằng: Chỉ cần lắng nghe và hát lên những dòng nhạc ấy, các em sẽ hiểu thấu được những mất mát khủng khiếp của con người miền Nam. Những mất mát không chỉ là một cái nhà, một mảnh đất, mà là sự mất mát của cả một đời sống, một thế giới tâm hồn, một đổ vỡ không bao giờ hàn gắn lại được. Khi những mượt mà, nhân ái ấy đã bị thay thế bởi những “Bác cùng chúng cháu hành quân” và “Tiến về Sài Gòn” thì các em hiểu được tuổi thanh xuân và cuộc đời của những thế hệ miền Nam đã bị đánh cắp hay ăn cướp như thế nào.
*
Gần 42 năm trôi qua, Âm Nhạc Miền Nam vẫn như dòng suối mát trôi chảy trong tâm hồn của người dân Việt. Chảy từ đồng bằng Cửu Long, xuôi ngược lên Bắc, nhập dòng sông Hồng để tưới mát tâm hồn của mọi người dân Việt đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa bạo tàn cộng sản. Dòng suối trong mát ấy cũng cuốn phăng mọi tuyên truyền xảo trá của chế độ về xã hội, con người miền Nam trước 1975 cũng như về tư cách, phẩm giá, lý tưởng của những người lính VNCH và tình cảm trân quý, yêu thương của người dân miền Nam dành cho họ.
 .
Gần 42 năm trôi qua, trong tuyệt vọng của những kẻ thật sự đã thua trận trong cuộc chiến giữa chính nghĩa và gian tà, nhà cầm quyền cộng sản đã tìm mọi cách để tiêu diệt Âm Nhạc Miền Nam. Nhưng họ không biết rằng, dòng âm nhạc đó không còn là những bản in bài hát, những CD được sao chép, bán buôn… Âm Nhạc Miền Nam đã trở thành máu huyết và hơi thở của người dân Việt, bất kể Bắc – Trung hay Nam, bất kể sinh trưởng trước hay sau 1975. Bạo tàn và ngu dốt có thể đem Âm Nhạc Miền Nam vào những danh sách cấm đoán vô tri vô giác, nhưng không bao giờ đem được Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi con người Việt Nam.
 .
Ai giải phóng ai? Hãy hỏi Con Đường Xưa Em Đi và đốt đuốc đi tìm xem Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân đang nằm trong cống rãnh nào trên những con đường Việt Nam!!!

 

24.03.2017
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

———