Tiết lộ những vi phạm động trời của Huawei khiến Mỹ ra tay!

Tiết lộ những vi phạm động trời của Huawei khiến Mỹ ra tay!

//

Tòa án Đức: giải thể tổ-chức “Liên Hiệp Người Việt Toàn Liên Bang Đức”…

Nguồn trích đăng:https://baotiengdan.com/2018/12/10/toa-an-duc-ra-phan-quyet-giai-the-lien-hiep-nguoi-viet-toan-lien-bang-duc-do-dsq-viet-nam-tai-berlin-dung-len/?fbclid=IwAR0vq9Y3reRWJM54Es83q30Y1tSpyiN2K2eGotcKyWmNPOjaQAO8GwhAibI

*

Tòa án Đức ra phán quyết giải thể “Liên Hiệp Người Việt Toàn Liên Bang Đức” do ĐSQ Việt Nam tại Berlin dựng lên

Linh Nhân, tổng hợp

10-12-2018

(Từ trái) Đại sứ Đỗ Hòa Bình, Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại, Phó Ban Tổ chức Lê Hồng Cường (biệt danh là Cường Liều và là “quân sư quạt mo” cho ông Thoại) cùng Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt am Main Trương Xuân Thanh

Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức được nặn ra để đại diện cho cộng đồng người Việt trước chính quyền Đức. Việc này đã bị cộng đồng người Việt tại Đức phê phán vào tố cáo mạo nhận danh nghĩa “đại diện tất cả“ người Việt tại Đức. Nhất là khối người Việt tị nạn cộng sản tại Đức đã tố cáo trước công luận Đức rằng, Liên hiệp đã tiếm danh người Việt tị nạn để tìm cách lấy tiền tài trợ của chính phủ Đức.

Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, cán bộ chuyên trách của Liên hiệp, là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam từ năm 2009, mà ai cũng biết Mặt trận Tổ quốc được lập ra nhằm quản lý các tổ chức xã hội, các đoàn thể, kể cả người Việt định cư ở nước ngoài.

Cách đây 7 năm, báo chí trong nước hân hoan đưa tin, sau gần một năm soạn thảo điều lệ và định hướng hoạt động, qua một lần đại hội trù bị, ngày 22/10/2011 tại hội trường Viethaus (Ngôi nhà Việt) ở trung tâm thủ đô Berlin, Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức (viết tắt là Liên hiệp) đã được thành lập dưới sự chứng kiến của Đại sứ Việt Nam Đức Đỗ Hòa Binh và Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt am Main Trương Xuân Thanh.

Trả lời phỏng vấn báo Nhân Dân, Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại thú nhận: “Việc thành lập được Liên hiệp là nhờ quyết tâm của cộng đồng, nhờ sự ủng hộ và giúp đỡ toàn diện của các nhiệm kỳ Đại sứ ở Berlin và Tổng lãnh sự ở Frankfurt. Qua báo NDĐT, tôi xin cảm ơn Đại sứ quán Việt Nam tại Đức và TLS Frankfurt đã song hành cùng chúng tôi”.

Theo bản tin chính thức trên trang web của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, thì Liên hiệp được thành lập để đại diện cho cộng đồng người Việt trước chính quyền Đức và Việt Nam. Điều lệ của Liên hiệp cũng ghi rõ, trích nguyên văn:

Nhiệm vụ của Hội:

– Đại diện cho cộng đồng người Việt, phát ngôn chính thức (có tính chất bảo vệ hay tuyên bố quan điểm) trước truyền thông, các tổ chức, các cấp chính quyền Đức và Việt Nam về các vấn đề liên quan đến cộng đồng người Việt ở Đức hay tại các điạ phương, trên cơ sở tổng hợp ý kiến các hội thành viên”.

Việc này đã bị cộng đồng người Việt tại Đức phê phán, tố cáo mạo nhận danh nghĩa “đại diện tất cả” người Việt tại Đức. Nhất là khối người Việt tị nạn cộng sản tại Đức, lên đến 60- 70 ngàn người, đã tố cáo trước công luận Đức rằng, Liên hiệp đã tiếm danh người Việt tị nạn để tìm cách lấy tiền “hỗ trợ xây dựng cơ cấu” của cơ quan BAMF (Cơ quan nhập cư và tị nạn) của chính phủ Đức.

Thật sự, trong vòng 3 năm, từ cuối năm 2013 đến đầu 2016, Liên hiệp đã được BAMF tài trợ tổng cộng gần 300.000 Euro (Bản dịch tiếng Việt đọc ở đây) theo dự án “hỗ trợ xây dựng cơ cấu” (Strukturförderung). Số tiền đó được dùng để trả tiền lương tới hơn 4.000 Euro/tháng cho nhân viên chuyên trách lấy từ đội ngũ Ban chấp hành, đó là bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh của hội Vifi ở Bochum.

Điểm đáng chú ý là bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam từ năm 2009, mà ai cũng biết Mặt trận Tổ quốc do đảng CSVN lập ra nhằm quản lý các tổ chức xã hội, các đoàn thể, kể cả người Việt định cư ở nước ngoài.

Muốn biết rõ về những thu chi tài chính mờ ám của Liên hiệp, có thể đọc thêm bài báo “Liên hiệp người Việt toàn LB Đức: Khi đồng Euro làm ‘tối mắt’ các vị lãnh đạo“.

Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, và Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại (đứng) đang chủ tọa Đại hội thường niên của Liên hiệp

Tòa án Đức ra phán quyết giải thể Liên hiệp

Ngày 27.11.2018 Tòa án Charlottenburg – bộ phận phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin – đã ghi vào hồ sơ Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức (đoạn trong khung màu đỏ trong ảnh chụp văn bản bên dưới): “Căn cứ vào điều § 42 Bộ luật Dân sự (BGB) thì Liên hiệp bị buộc phải giải thể qua Quyết định đã có hiệu lực của tòa án bác bỏ việc mở thủ tục phá sản vì Liên hiệp thiếu hụt tài sản để chi trả phí tổn của thủ tục”.

Văn bản về việc Liên hiệp bị giải thể của Tòa án Charlottenburg, bộ phận phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin.

Quyết định đã dẫn đến hậu quả Liên hiệp bị giải thể là Quyết định ngày 20.08.2018 của tòa án Berlin về phá sản (cũng nằm trong tòa án Charlottenburg) với số hồ sơ AZ: 36b IN 2714/18. Nội dung của Quyết định này là tòa án bác bỏ việc mở thủ tục phá sản nhằm thanh lý những tài sản còn lại của Liên Hiệp để thanh toán nợ nần (theo điều §26 của Luật phá sản), vì Liên hiệp không còn có khả năng chi trả (zahlungsunfähig) và bị vỡ nợ (überschuldet).

Quyết định của Tòa án về việc Liên hiệp không có khả năng chi trả và bị vỡ nợ

Để tránh bị bắt buộc phải giải thể, Chủ tịch Liên hiệp là ông Nguyễn Văn Thoại đã lập tức đưa đơn Khiếu nại (Beschwerde) chống lại Quyết định nêu trên. Đơn Khiếu nại này đã được chuyển lên tòa án cấp cao hơn để xét xử, đó là Tòa án bang Berlin (Landgericht Berlin).

Ngày 01/11/2018 Tòa án bang Berlin đã ra Quyết định bác đơn khiếu nại của Liên hiệp và Quyết định này có hiệu lực pháp lý ngay lập tức, không còn có thể đảo ngược được. Như vậy, Tòa án bang Berlin khẳng định, Liên Hiệp không có khả năng chi trả (zahlungsunfähig) và bị vỡ nợ (überschuldet), cho nên tòa án đã bác bỏ việc mở thủ tục phá sản (nhằm thanh lý những tài sản còn lại của Liên Hiệp để trả nợ nần) vì thiếu tài sản (theo điều §26 của Luật phá sản).

Hậu quả pháp lý thứ hai là BCH có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân trước chủ nợ

Quay trở lại sự kiện Liên hiệp bị phá sản. Quyết định của Tòa án về việc Liên hiệp không có khả năng chi trả và bị vỡ nợ, đã dẫn đến một hậu quả pháp lý là Liên hiệp bị giải thể. Tòa án Charlottenburg, nơi phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin, đã áp dụng điều §42 khoản 1 của Bộ luật Dân sự (BGB) CHLB Đức để giải thể Liên hiệp:

Điều § 42 Bộ luật Dân sự (BGB) của CHLB Đức

Bản dịch khoản 1:

Bộ luật dân sự (BGB) CHLB Đức

§42 Phá sản

(1) Hiệp hội bị giải thể qua việc mở thủ tục phá sản và qua quyết định đã có hiệu lực pháp lý về việc bác bỏ thủ tục phá sản vì thiếu hụt tài sản.

Ngoài hậu quả pháp lý là Liên hiệp bị giải thể, một hậu quả pháp lý thứ hai là những thành viên Ban Chấp Hành Liên hiệp có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân trước chủ nợ (phải trả nợ với tư cách cá nhân và bồi thường cho chủ nợ). Đó là cũng căn cứ vào điều § 42 của Bộ luật Dân sự (BGB), nhưng ở khoản số 2:

(2) Trong trường hợp mất khả năng thanh toán hoặc nợ quá hạn, Ban Chấp hành phải làm đơn mở thủ tục phá sản (tức là phải khai phá sản). Nếu việc đặt đơn (khai phá sản) bị trì hoãn, thì các thành viên của ban Chấp hành mà có lỗi (trong việc chậm trể này) phải chịu trách nhiệm trước chủ nợ về những thiệt hại phát sinh; họ phải gánh trách nhiệm với tư cách là người mắc nợ chung.

Hậu quả pháp lý thứ ba là Ban Chấp Hành có thể bị phạt tù

Theo điều §15 khoản 1 của Bộ luật Phá sản thì trễ nhất là 3 tuần sau khi mất khả năng thanh toán hoặc nợ quá hạn, Ban Chấp hành phải làm đơn mở thủ tục phá sản (tức là phải khai phá sản). Nếu không thì bị coi như là trì hoãn việc khai phá sản:

Điều §15a Bộ luật Phá sản của CHLB Đức

Hầu như tất cả những trường hợp bị coi là trì hoãn việc khai phá sản, tòa án phá sản (thuộc tòa án dân sự) đều chuyển hồ sơ qua Viện Công tố (Staatsanwaltschaft) để điều tra về hình sự.

Chủ tịch Nguyễn Văn Thoại và Ban chấp hành Liên hiệp chắc chắn bị coi là trì hoãn việc khai phá sản, vì từ trước đến nay chưa hề làm đơn khai phá sản cho Liên hiệp. Căn cứ vào điều §15 khoản 4 của Bộ luật Phá sản, thì Chủ tịch Nguyễn Văn Thoại và Ban chấp hành Liên hiệp có thể bị phạt tiền hoặc bị phạt tối đa 3 năm tù về hình sự. Trong trường hợp cẩu thả, chểnh mảng (tức là không cố tình trì hoãn việc khai phá sản) thì bị phạt nhẹ hơn: tối đa 1 năm tù (điều §15, khoản 4 của Bộ luật Phá sản).

Để biết tường tận nhiều chi tiết, độc giả có thể đọc thêm bài báo “Diễn tiến Liên hiệp Người Việt bị giải thể và hệ lụy”.

///

Người “đấm bóp” Tổng Thống Mỹ!

 Sent: Fwd by iPhone do HN; cám ơn_TN                                                        Subject: Người “Đấm bóp” Thống Mỹ!

Người “đấm bóp” Tổng Thống Mỹ

December 4, 2018
Anh Huynh (John Nguyên), Tổng Thống George H W Bush và tác giả. (Hình: Tác giả cung cấp)

Nguyễn Kim Nên

Đầu Tháng Mười Hai, 2018, nước Mỹ có một tin buồn. Đó là tin vị tổng thống thứ 41 của Mỹ là ông George H.W. Bush vừa mới qua đời, hưởng thọ 94 tuổi. Riêng đối với gia đình chúng tôi, ông cũng là người có nhiều kỷ niệm rất sâu sắc.

Số là thuở ban đầu, lúc mới đến Mỹ gia đình chúng tôi định cư tại thành phố Houston, Texas và làm việc cho công ty điện thoại AT&T. Làm được mười mấy năm thì cả hai vợ chồng đều bị mất việc vì hãng bị thua kiện mất bản quyền về ngành điện thoại, nên công ty lúc đó phải sa thải tất cả nhân viên làm việc dưới 15 năm.

Sau khi bị mất việc, chúng tôi cũng chán cảnh đi làm thuê cho hãng xưởng. Ông xã tôi bắt đầu làm nghề tự do là sửa chữa nhà cửa. Còn tôi nghe lời một người bạn hướng dẫn là nên ghi danh học nghề thẩm mỹ, vì chúng tôi chỉ được hưởng trợ cấp thất nghiệp có 6 tháng, không đủ thời gian đi học trở lại, thêm vào đó còn nặng gánh gia đình ở Việt Nam.

Trong thời gian hành nghề này, tôi nhận thấy rằng có một nghề lạ là “massage therapy” mà dân ta gọi nôm na là “đấm bóp”. Đây là nghề có thể kiếm được nhiều tiền mà không cần phải mất nhiều thời gian học tập. Tôi chợt nghĩ cái nghề này chắc tốt cho ông xã tôi hơn là cái nghề sửa nhà vất vả, có lúc tôi thấy anh phải làm việc ngoài trời dưới cái nóng cháy da hay cái lạnh buốt người… đã làm cho tôi thương tâm và buồn rất nhiều.

Báo Daily Mail phát hành tại Luân Đôn ngày Thứ Năm 18 Tháng Bảy, 1991 viết về anh Huynh (John Nguyên). (Hình: Tác giả cung cấp)Thế là tôi bàn với anh Huynh (tên ông xã tôi) là chúng tôi còn đủ vài ngàn đô la để đóng học phí cho anh, nhưng anh không chịu và nghe cái nghề đấm bóp là anh lắc đầu liền. Có lẽ anh nhớ đến ông mù rung chuông đi đấm bóp dạo trong xóm Đề Thám ngày xưa chăng? Dù sao bản tánh con nhà quan vẫn còn trong dòng máu “Thăng Long” của anh. Tôi lại một màn giải thích là ngày xưa tôi cũng là vợ sĩ quan vậy. Tôi chưa bao giờ làm lụng, nhưng qua đây tôi không kén chọn nghề, miễn sao nghề đúng đắn trong sạch là tôi làm. Vì tôi cần có tiền để phụ chồng nuôi 3 đứa con và nuôi cả đại gia đình bên quê nhà. Cuối cùng anh chịu đi học… Ba tháng sau anh có bằng cấp và giấy phép để hành nghề.

Hai tháng qua đi. Có nghề trong tay mà anh vẫn chưa tìm được làm. Tôi lại nghĩ trong bụng đã thất nghiệp không có tiền lại tốn thêm tiền học mà không tìm được việc làm thì chẳng biết làm sao đây… May quá, nhờ quen được vài người khách của tôi hướng dẫn nên ông xã tôi đã xin việc làm ở “Houston Club”, một câu lạc bộ dành cho những người giàu sang danh tiếng ở Houston. (Nhân đây tôi cũng chia sẻ kinh nghiệm của chính chúng tôi là khi mình chọn nghề về thẩm mỹ như: cắt tóc, làm móng tay, chăm sóc da mặt hay đấm bóp chúng ta nên tìm việc làm ở khu thuộc giới thượng lưu thì lương cao và đỡ vất vả hơn).

Làm việc được một thời gian thì anh Huynh (tên Mỹ là John Nguyen) được tin tưởng và câu lạc bộ yêu cầu anh đấm bóp cho một nhân vật quan trọng. Đó là ông George H W Bush – lúc đó là Phó Tổng Thống Mỹ. Nhận được tin nầy, tâm trạng anh nửa mừng nửa lo. Anh nói lúc đó hồi hộp vô cùng nhưng anh tin tưởng rằng nếu anh làm giỏi, ông Bush thích anh thì anh sẽ có được nhiều khách hàng hơn.

Báo Daily Mail phát hành tại Luân Đôn ngày Thứ Năm 18 Tháng Bảy, 1991 viết về anh Huynh (John Nguyên). (Hình: Tác giả cung cấp)May mắn vô cùng, chỉ lần đầu “đấm” là ông Bush thích anh ngay và từ đó anh là người duy nhất “đấm” cho ông mỗi khi ông cần thoải mái nghỉ ngơi sau những giờ phút căng thẳng mệt mỏi với công việc ở Tòa Bạch Ốc.

Công việc làm ăn của anh phát triển tốt đẹp. Khi ông Bush đắc cử tổng thống thì kể từ đó anh trở thành “người đấm bóp riêng của tổng thống Mỹ”. Đặc biệt là gia đình ông Bush đều là khách hàng của anh như: bà Barbara Bush, ông George W. Bush (còn gọi là Bush “con” – tổng thống Bush thứ 43 của nước Mỹ, và em là Neil Bush… Thêm vào đó ngoài những chính khách đến từ Washington DC như Bộ Trưởng Tài Chánh: James A. Baker III, Nicholas F. Brady, quý ông thượng và hạ nghị sĩ… còn có những thể tháo gia nổi tiếng như Mary Luo Retton – người đoạt huy chương vàng môn thể dục nhào lộn của thế vân hội mùa hè năm 1984 , Nancy Kerrigan – trượt băng nghệ thuật, Evander Holyfield – võ sĩ quyền Anh, và rất nhiều thể tháo gia và tài tử, minh tinh đến từ Hollywood. Khách hàng của anh toàn là dân giàu sang tiếng tăm trên đất Mỹ, họ đến với anh vì họ muốn lấy danh “người đấm bóp cho tổng thống”.

Tôi nhớ thời gian đó báo chí địa phương ở Houston xôn xao loan tin về một người Việt Nam tị nạn được tổng thống Mỹ khen gợi về tài đấm bóp của anh. “The president claims that we have the best masseur in the world here”. Lanzino said. Tạm dịch: “Tổng thống xác định chúng tôi có người đấm bóp giỏi nhất thế giới.” (Lanzino là Giám Đốc của Câu Lạc Bộ Houston).

Bạn bè quen biết của anh Huynh trong giới quân đội ngày trước, có dịp gặp nhau thì bàn tán: “Mày có biết người ta đấm vua là bị chém đầu, mà thằng Huynh ‘đấm’ vua là ra tiền.”

Ông Bush rất thương anh Huynh vì bản tánh anh rất vui vẻ, chân thật và ông biết anh là cựu sĩ quan QLVNCH nên rất an tâm (chắc chắn là cơ quan mật vụ của Mỹ đã điều tra lý lịch của anh rồi). Những cận vệ mật của tổng thống rất dễ dãi với anh không cần phải khám xét anh trước khi gặp ông Bush. Ngay cả chuyến đi Luân Đôn dự hội nghị G7 thứ 17 năm 1991 anh cũng được tháp tùng theo, lúc đó anh không chỉ làm việc mà còn được đứng trong phòng họp khi nguyên thủ các nước ký tên trong bản hội nghị.

Bưu thiếp của Tổng Thống George H W Bush gởi cho anh Huynh (John Nguyen). (Hình: Tác giả cung cấp)Nhớ lại khoảng 25 năm về trước, tôi có dịp gặp gỡ Tổng Thống Bush tại Houston Club. Khi đến nơi thì tôi mới biết ông đang trong phòng massage. Thế là tôi đứng ngoài hành lang chờ đợi. Không lâu thì người cận vệ của ông rất lịch sự bảo tôi vào phòng chờ (dù họ không nói lý do nhưng tôi biết họ muốn bảo vệ an ninh cho tổng thống, vì thế không ai được lãng vãng gần phòng massage của ông, cũng như những con đường ông sẽ đi qua, nhất là họ không biết tôi là ai).

Tôi vào phòng có cửa kiếng nhìn ra hành lang… Chừng vài phút sau tôi nghe tiếng ông Bush hỏi người cận vệ: “Kim đâu rồi?” (Kim là tên tôi thay vì Kim Nên). Tôi bước ra chào ông. Ông thật vui vẻ ân cần hỏi chuyện và bảo tôi lại gần để chụp hình với ông và anh Huynh… Thỉnh thoảng ông cũng gặp cho biết các con tôi, nhất là con gái út của tôi lúc đó cháu được học bổng đậu vào Học Viện Hải Quân là trường đào tạo sĩ quan nổi tiếng nhất nước Mỹ về Hải Quân (US Naval Academy) nên ông rất ngưỡng mộ.

Sau khi mãn nhiệm kỳ tổng thống ông rời Washington DC trở về sống ở Houston. Ông Bush không còn đến Houston Club nữa, từ đó anh Huynh thường xuyên đến tư gia của ông Bush để đấm bóp cho cả hai ông bà. Mỗi lần đi làm về đều có quà bánh, kỷ vật ông bà tặng cho. Ông xã tôi kể chuyện vui cho tôi nghe là ông rất yêu thương bà Barbara: “Ông Bush vui lắm. Mỗi lần anh đấm bóp cho bà Bush là ông bước vào khều bà một cái rồi ông cười cười bước ra”.

Hàng năm chúng tôi đều nhận được thiệp chúc mừng Giáng Sinh của Tổng Thống Bush gởi thăm. Thiệp Giáng Sinh của mỗi năm thường là hình ảnh đại gia đình của ông bà. Có thiệp hai ông bà ngồi trên giường ngủ với một đám cháu nội ngoại vừa mới thức dậy. Có thiệp ông bà đi ngoài vườn với hai con chó. Có thiệp cả gia đình con cháu đứng ngồi trên những ghềnh đá sau nhà là biển xanh Kennebunkport, Maine.

Sự liên hệ gần gũi giữa Tổng Thống Bush và gia đình tôi nói chung và anh Huynh nói riêng là sư hãnh diện, là những kỷ niệm thật đẹp cho tôi và các con. Tôi đã giữ kín những kỷ niệm ấy gần 30 năm nay bây giờ mới chia sẻ cùng mọi người. Đó là do Minh Tâm, một người bạn học cùng trường, đề xướng và khuyết khích, khi Tâm là người đầu tiên và có lẽ là duy nhất đã cảm nhận những hình ảnh và báo chí đã nói về Tổng Thống Bush và người “đấm” Tổng Thống Mỹ mà tôi đã bỏ lên facebook để tưởng nhớ Tổng Thống George H W Bush và người bạn đời của tôi – anh Nguyễn Duy Huynh.

(Houston, ngày 4 Tháng Mười Hai, 2018)

HIỆU ỨNG PLACEBO: Khi người ta xài “Dược liệu giả”!

Sent: Fwd by iPhone do HN chuyển tiếp; Cám ơn_TN
Subject: Hiệu ứng PLACEBO….khi người ta sài GIẢ DƯỢC
==============================================

Hiệu ứng Placebo: Khi người ta xài ‘giả dược’

💊 Trong Y học gọi là hiệu ứng Placebo, giả dược, hoặc nôm na là thuốc vờ! Thuốc vờ là thuốc như thật mà không phải thật, thế nhưng vẫn có ‘effect’ (hiệu quả) mới là lạ!
Một vị khách khó tính đang ngồi ăn tối trong một nhà hàng. Ông gọi người phục vụ lại, kêu nóng quá và đòi tăng độ lạnh của máy điều hòa lên. Người phục vụ lễ phép: “Vâng, thưa ông, tôi đi làm ngay đây ạ!”.

Vài phút sau, ông lại kêu người phục vụ lại, nói lạnh quá và đòi phải vặn nhỏ máy điều hòa lại. Người phục vụ vẫn lễ phép: “Vâng, tôi đi làm ngay đây ạ!”.

Cứ như thế hơn nửa giờ đồng hồ, ông khách khó tính cứ hết kêu nóng lại kêu lạnh và người phục vụ cứ lễ phép chiều ý ông. Một người khách thấy vậy nói với người phục vụ: “Anh giỏi chịu đựng thật, sao anh vẫn giữ được bình tĩnh thế?”. “Dạ không sao đâu ạ! Nhà hàng chúng tôi làm gì có máy điều hòa ạ!” – người phục vụ nhỏ nhẹ trả lời!

Ảnh minh họa.

Cái đó trong Y học gọi là hiệu ứng Placebo, giả dược, hoặc nôm na là thuốc vờ! Thuốc vờ là thuốc như thật mà không phải thật, thế nhưng vẫn có “effect” (hiệu quả) mới là lạ! Nhiều khi bệnh nhân chê một thứ thuốc này thuốc nọ mà đòi thứ thuốc khác, cùng đặc tính, cùng hàm lượng, chỉ khác cái tên, khác nhãn hiệu và giá tiền, thì nhiều khi bác sĩ cũng “bấm bụng” mà làm theo yêu cầu như anh chàng phục vụ nhà hàng nọ. Có khi bệnh không cần đến thuốc mà bác sĩ cũng phải chiều lòng (!) cho một vài thứ “Placebo” cho vui vẻ cả làng! Nếu không thì sẽ mất “khách”!

Placebo có đủ loại: thuốc uống, thuốc thoa và cả thuốc chích. Từ Placebo đã có từ xưa. Trong Kinh thánh của người Hebrew đã thấy có, với ý nghĩa là “Tôi sẽ thỏa lòng”. Đến năm 1785, Placebo đã có tên trong Tự điển Y học với nghĩa “Thuốc gây niềm tin” (make – believe medicine). Đó là một chất trơ, không gây dị ứng, hoàn toàn vô hại, thế nhưng lại có tác dụng đặc biệt trên một số bệnh nhân, cả tốt lẫn xấu, gọi chung là hiệu ứng Placebo. Dĩ nhiên, có nhiều trường hợp chẳng qua là sự trùng hợp tình cờ.

Thí dụ như khi bệnh sắp khỏi, hoặc trường hợp bệnh tự khỏi, mà dùng Placebo có thể tưởng là nhờ Placebo mà khỏi; ngược lại, bệnh sắp nặng, uống Placebo dễ đổ thừa tại thuốc mà nặng! Các nghiên cứu cho thấy Placebo có hiệu ứng với một số người nhạy cảm với nó. Những người này có một trạng thái tâm lý khá đặc biệt, dễ tin, dễ cảm xúc và dễ bị thuyết phục hoặc tự kỷ ám thị. Chuyện không lạ trong y học, thí dụ “Hội chứng áo choàng trắng”, gặp ở một số người khi được bác sĩ đo huyết áp, huyết áp thường tăng vọt.

Khi nghiên cứu mối quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân, người ta thấy trong những trường hợp mối quan hệ này tốt đẹp, lời nói của bác sĩ đã làm cho bệnh nhân tin tưởng, hy vọng, tạo cho bệnh nhân sự an tâm, hài lòng, cảm thấy nhẹ nhõm thì hiệu ứng Placebo từ đó mà sinh ra…

Ở trẻ con có hội chứng “Đau bụng sáng thứ hai” do sợ đi học và một số thí sinh mắc tiểu liên tục khi bước vào phòng thi! Đây là lĩnh vực y khoa tâm – thể (Médecine psycho – somatique) ngày càng được để ý nghiên cứu. Sau này người ta nghiên cứu sâu hơn, phân chia ra nhiều tuýp hành vi, và người thuộc nhóm hành vi này có thể sẽ dễ mắc một số bệnh mà tuýp khác không bị. Hai chị em cùng đi chơi lễ Thanh Minh mà Thúy Vân khác hẳn với Thúy Kiều là vậy!

Trở lại hiệu ứng Placebo, người ta thấy Placebo có thể chữa được các thứ “bệnh” như lo âu, căng thẳng, buồn bã, âu sầu, rối nhiễu tâm lý, các chứng đau, nhức đầu, ho, mất ngủ, say sóng, cảm, đau bao tử, nôn ói, cao huyết áp… Người ta ngạc nhiên thấy Placebo cũng gây “tác dụng phụ” (phản ứng thuốc) dù đó chỉ là thuốc vờ, không phải thuốc thật: cũng nôn ói, chóng mặt, buồn ngủ hoặc mất ngủ, uể oải, trầm cảm, ảo giác, hồi hộp, tiêu chảy, nổi ban… Dĩ nhiên tất cả đều do một sự “tự phản ứng” của cơ thể chớ không phải do thuốc. Sợ quá đến nỗi ruột thắt lại, gây tiêu chảy; lo quá đến chóng mặt, trầm cảm, hồi hộp vẫn là chuyện thường thấy.

Khi nghiên cứu mối quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân, người ta thấy trong những trường hợp mối quan hệ này tốt đẹp, lời nói của bác sĩ đã làm cho bệnh nhân tin tưởng, hy vọng, tạo cho bệnh nhân sự an tâm, hài lòng, cảm thấy nhẹ nhõm thì hiệu ứng Placebo từ đó mà sinh ra. Giải thích cơ chế tác dụng này, người ta cho rằng chính bệnh nhân đã có sự tự tin hơn ở năng lực khỏi bệnh của mình, có động cơ tốt cho sự hồi phục, từ đó hợp tác tốt với bác sĩ, theo đúng y lệnh, có hành vi sống lành mạnh hơn, nhờ đó mà khỏe ra. Tóm lại, Placebo không chỉ là thuốc mà cả mối quan hệ, cách truyền thông hiệu quả.

Placebo còn đặc biệt quan trọng trong nghiên cứu đối chứng tác dụng của thuốc trên lâm sàng (gọi là thử thuốc). Chúng ta biết rằng để cho ra được một thứ thuốc mới, có hiệu quả chữa bệnh, được phép lưu hành trên thị trường phải trải qua rất nhiều khâu thử nghiệm và kiểm chứng, kể cả giai đoạn nghiên cứu trên súc vật, trên nhiều thế hệ của súc vật để loại trừ tác hại về di truyền rồi mới thử trên con người (người tình nguyện) sau đó mới được đưa vào lâm sàng dùng cho bệnh nhân.

Ở giai đoạn này, để loại trừ hiệu ứng Placebo, người ta chia bệnh nhân làm hai lô, hoàn toàn giống nhau, có tiêu chuẩn chẩn đoán chính xác, có tiêu chuẩn khỏi bệnh đầy đủ, được chọn một cách ngẫu nhiên dựa trên thống kê, sau đó cho một lô uống thuốc cần thử, còn lô kia uống Placebo. Để cho bảo đảm, thuốc thử và thuốc vờ hoàn toàn giống nhau đến nỗi cả bác sĩ lẫn bệnh nhân đều không biết (gọi là mù đôi: double – blind), có như vậy mới loại trừ hiệu ứng Placebo do mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân như đã nói. Sau đó, theo dõi diễn tiến của bệnh và so sánh kết quả bằng phương pháp thống kê y học để biết chắc có sự khác biệt có ý nghĩa giữa hai lô hay không. Nếu có sự khác biệt thật sự, hiệu quả rõ ràng thuốc mới được cho sản xuất, đưa ra thị trường.

Dĩ nhiên, trong quá trình nghiên cứu phải đảm bảo sao cho không gây nguy hiểm cho người bệnh – do sự chậm trễ điều trị chẳng hạn – và những người tình nguyện thử thuốc phải được thông báo rõ ràng. Những quy định về y đức phải hết sức chặt chẽ.

*Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

TRUMP BIẾN TẬP TỪ THIÊN TỬ THÀNH THẤT PHU_ Trần Hùng

Nguồn trích đăng:

http://www.thesaigonposts.com/2018/12/trump-bien-tap-tu-thien-tu-thanh-that.html?fbclid=IwAR0OJ2pGhPWvSWdoBWkI2p1loVx3Bkcr3Gi8myYcP85EnnPibsHjjYDIv_w

TRUMP BIẾN TẬP TỪ THIÊN TỬ THÀNH THẤT PHU 
Việc Tập ngậm đắng nuốt cay trao cho Trump con tôm hùm tổ bố để nhận lấy con ruốc tí tẹo là phải nhượng bộ một số yêu sách của Trump để được hưu chiến 90 ngày phải nói là một sự thất bại ê…

*

TRUMP BIẾN TẬP TỪ THIÊN TỬ THÀNH THẤT PHU
.
Việc Tập ngậm đắng nuốt cay trao cho Trump con tôm hùm tổ bố để nhận lấy con ruốc tí tẹo là phải nhượng bộ một số yêu sách của Trump để được hưu chiến 90 ngày phải nói là một sự thất bại ê chề và đã làm phân hóa tư tưởng trên diện rộng của chính trường Trung cộng.
.
Ngay từ khi tranh cử tổng thống, chủ đề san bằng thâm hụt thương mại Mỹ – Trung đã được ứng viên Donald Trump nhắc đến nhiều lần và khi lên làm tổng thống Trump đã tiếp tục nhắc lại trực tiếp với Tập khi tiếp Tập tại nhà riêng. Không ai hết chính Tập phải tự hiểu sẽ không bao giờ có được thương mại bất công dưới trào Donald Trump nếu Mỹ không san bằng được thâm hụt thương mại với Trung cộng. Hiểu được quyết tâm của Trump, Tập đã nhúng nhường bằng việc cùng Trump chứng kiến lễ ký kết các hợp đồng thương mại với các doanh nghiệp Mỹ lên tới 250 tỷ USD trong chuyến công du của Trump đến Bắc Kinh vào tháng 11/2017. Tuy nhiên sau đó Tập lại bội ước vì vẫn duy trì chứng nào tật ấy buộc Trump phải dằn mặt bằng gói thuế 34 tỷ USD hàng hóa của Trung cộng.
.
Trước động thái cứng rắn của Trump, các học giả, các tinh hoa ở Đại lục có cả các đảng viên cộng sản và thầy của Tập Cận Bình là giáo sư Tôn Lập Bình đã lên tiếng cảnh báo Tập về hậu quả của việc đáp trả thuế quan với Mỹ. Mọi can gián, khuyên ngăn của họ đều bị Tập phủi tay, bỏ ngoài tai thậm chí cô lập, bức hại họ. Tập cùng đám truyền thông của mình vẫn cao giọng hô hào đánh Mỹ tới cùng, chúng còn cho rằng hành động của Trump là ngu ngốc.
.
Để rồi khi Trump liên tiếp nã đạn, kinh tế ngấm đòn thì Tập mới lạy lục, van xin Trump ngừng tay để Tập sửa sai. Hành động này với giới trí thức là một nỗi nhục khôn tả cũng như thể hiện sự ngu xuẩn tận cùng của Tập Cận Bình, biến Tập Cận Bình từ ngôi Thiên tử trở thành kẻ hạ nhân. Giờ đây Tập Cận Bình sẽ nói thế nào trước nhân dân, trước đồng đảng và đặc biệt trước những người đã từng lên tiếng khuyên can nhưng bị Tập phớt lờ, bức hại ?
.
Tộc Hán luôn tự hào là tinh hoa của nhân loại với Binh pháp tề gia – trị quốc – bình thiên hạ của Tôn Tử. Cái thâm thúy của Binh pháp Tôn Tử đã được nhân loại ghi nhận và học tập. Trong đó tại Mưu công thiên có dạy “Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bất đãi; bất tri bỉ tri kỷ, nhất thắng nhất phụ; bất tri bỉ bất tri kỷ, mỗi chiến tất đãi”, có nghĩa là “Biết địch và biết mình, trăm trận bất bại. Không biết địch chỉ biết mình, một thắng một thua. Không biết địch cũng không biết mình, đánh đâu thua đó”. Vậy mà Tập Cận Bình đã bỏ qua, thậm chí đi ngược lại tôn chỉ của tiền nhân. Chỉ chỗ này cũng đủ cho thấy Tập Cận Bình chỉ là tên thất phu, teo não.
.
Sở dĩ Trung cộng có được ngày hôm nay là nhờ vào nước Mỹ, dân Mỹ. Lẽ ra cái hồng ân này phải được trân quý theo nghĩa cử “ăn quả nhớ ơn người trồng cây”, thế nhưng Tập và đảng cộng sản của mình lạu “lấy oán báo ân”, vừa ăn cướp vừa la làng mình là nạn nhân. Đây là một sự phản bội mang tầm quốc tế, là đặc trưng cơ bản của loài cộng sản rác rưởi của cuộc đời như Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nhận định.
.
Như là quy luật, hễ cứ ngu dốt thì tham lam, hễ cứ tham lam thì thâm độc và thâm độc thì song hành với ngông cuồng. Nói về thói ngạo mạng, ngông cuồng, Binh pháp Tôn Tử tại Mưu công thiên đã dạy “Dụng binh chi pháp, thập tắc vi chi, ngũ tắc công chi, bội tắc phân chi, địch tắc năng chiến chi, thiểu tắc năng đào chi, bất nhược tắc năng tị chi”, nghĩa là “Phép dụng binh, hơn 10 lần thì bao vây, hơn 5 lần thì đánh, hơn 2 lần thì chia nhỏ ra đánh, ngang nhau thì có thể đánh, ít hơn thì có thể chạy trốn, không bằng thì có thể tránh”
.
Nếu như ngay từ đầu và trước lời can gián của trung dân – trung thần, Tập Cận Bình biết nghe lời ngay mà tự sửa thì chẳng việc gì giờ đây phải nuốt nhục lòn trôn Donald Trump. Triết lý trên của Tôn Tử đó là “Khi địch mạnh ta yếu, thì tránh giao chiến, có thể chạy được thì chạy, lựa chọn chiến thuật cơ động linh hoạt. Nếu không, hoặc là ngồi để tuột mất thời cơ, hoặc là mạo hiểm giao chiến, dẫn đến thất bại”.
.
Từ ngu ngốc đến tham lam, tàn độc, ngạo mạng, khinh địch, không biết mình biết người, nghe lời nịnh thần,… từ ngôi vị hoàng đế Tập Cận Bình đã bị Trump biến thành gã thất phu hạ đẳng trong lòng dân Đại lục và thế giới. Nhục nhứt là bị Trump tát cho tím mắt, ú mặt rồi mới chịu đầu hàng, dù được hàng nhưng háng đã rách nát thế mới đau.
.
Đau hơn cả là Tập sẽ bị giới học giả, tinh hoa, nhân dân ái quốc của mình dè bỉu “tao đã nói mà mày không chịu nghe còn đàn áp tao để rồi phải dâng lên lão Trump con tôm hùm mập ú nhận lại con ruốc bé như que tăm”. Trời cao ác thật, đã sanh Tập sao còn sanh Trump.
.
Rõ ràng Tập chỉ là tên thất phu, hạ đẳng vậy mà tên Hán nô đầu không còn cọng tóc đen là Nguyễn Phú Trọng lại tôn thờ hơn ông cố tổ của nó, khúm núm bắt hai tay, mở miệng khen trà do Tập ban ngon hơn trà do Trọng đãi. Nhục vãi ở chỗ là đưa tư tưởng Tập Cận Bình vào dạy cho bọn não teo trong bầy cộng sản Ba Đình. Nhục di truyền của loài cộng sản là đây chớ đâu./.
.
Tran Hung.
//

SÀIGÒN CỦA TÔI!

—– Forwarded Message —–
From: vanduc Nguyen’s email fwd.; cám ơn_TN
Sent: Friday, November 30, 2018,
Subject: SÀI GÒN CỦA TÔI…
*  *  *

TRi KỶ

—– Forwarded Message —–
From: QT Tran Fwd, chuyển tiếp; Cám ơn_TN
Sent: Monday, November 26, 2018,
Subject: TRI KỶ
*
TRi KỶ
Image result for images of Zen teapots and teacupsNgày xưa có một phú ông rất thích trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông đều sẽ sai gia nhân chiêu đãi.Một hôm, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa, không xin cơm, chỉ xin bát trà. Gia nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn. Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà không ngon”. Gia nhân nhìn hắn lấy làm lạ, rồi cũng đổi một bát trà khác ngon hơn.Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong.” Gia nhân ngạc nhiên nhìn hắn, liền vội đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía đón nắng của núi chất củi xốp, còn sau danh sơn kia chất củi chắc cứng.”

Gia nhân thấy người này không hề tầm thường, rất tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt đun nước pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp.
Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát. Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”. Phú ông nói: “Đây là chiếc ấm tốt nhất của ta”.

Tên ăn mày lắc đầu, cẩn thận lấy từ trong tay áo ra một ấm trà bằng đất tử sa đen bóng cao trà, đưa gia nhân pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử, kinh ngạc trước mùi vị ngào ngạt, mê hoặc của trà, lập tức chắp tay thi lễ: “Kính nể, ta xin mua lại chiếc ấm này. Lão cho giá đi, bao nhiêu cũng được”.

Gã ăn mày nhất định không bán, dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán” rồi vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm, vội vàng bước đi

Phú ông ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi” Tên ăn mày vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng: “Ta xin đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi.” Tên ăn mày nghe vậy, mỉm cười nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay.” Nói xong quay mặt bỏ đi.

Phú ông sốt ruột: “Như vầy đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta , ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào?”. Giật mình trước lời đề nghị, lão nhíu mày: cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không nhỉ?

Vậy là hắn ở lại. Ngày qua ngày tên ăn mày ăn cùng ở cùng phú ông, ngày ngày cùng nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau tâm tư, thưởng trà ẩm rượu vô cùng ăn ý. Cứ thế hơn mười năm qua đi, hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.

Thời gian trôi mau, phú ông và tên ăn mày cũng ngày càng già đi. Một hôm phú ông nói: “Ông già hơn tôi, không có con cháu nối dõi, không có ai thừa kế chiếc ấm trà, chi bằng một mai, khi ông khuất núi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?” Lão ăn mày rưng rưng đồng ý.

Không lâu sau, lão ăn mày thanh thản ra đi, phú ông thỏa ao ước có được chiếc ấm tử sa. Lúc đầu, ông chìm trong cảm giác vui sướng, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm, đột nhiên cảm thấy bản thân như thiếu thứ gì đó, cảm thấy lẻ loi. Lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng lão ăn mày vui vẻ thưởng trà. Chợt hiểu, lão lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất…

Theo dòng thời gian, có rất nhiều thứ đổi thay, tình nghĩa giữa lão và tên ăn mày đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng thức thì cũng mất đi ý nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ.

Trong cuộc sống có được một người bạn tri kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc kết được! Tình tri kỷ, như một thứ ấm áp không lời, một sự đồng hành vô hình.

Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói; có những khi chỉ cần một đoạn tin nhắn là có thể cảm động mãi sau này.

Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành trong tâm hồn; không trở ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói tâm hồn.

//