Trái đất vẫn còn có loài ‘cừu ghẻ’ hèn hạ !

Trên cánh đồng câm mồm, chúng ta cùng nhau gặm cỏ

Cánh Cò

phung_quang_thanh_bang_ten_chu_tau
Tất cả tướng lĩnh và quan chức cấp cao bộ quốc phòng CSVN
sử dụng bảng họ tên chữ Tàu trong một buổi họp xảy ra trên
phần đất Việt Nam.

Đất nước của chúng ta cừ khôi thật, không có gì làm cho một ngón tay bật được lên kể cả bom tấn sát bên hông nhà sắp nổ.

Chúng ta, cả tôi và bạn hình như đã quen với cách sống mòn nhìn mọi sự với đôi mắt cá chết bất kể ngoài kia cả một guồng máy đang vận hành trên mồ hôi nước mắt của người dân. Guồng máy ấy có lúc gầm rú có lúc êm ái rồi nhiều khi tỉ tê những bài hát của loại hồ ly ru ngủ cả một dân tộc bằng thứ thuốc gây mê mạnh nhất.

Rõ ràng rằng mọi điều mà họ làm, những câu mà họ nói chứng minh yếu tố khinh miệt công dân không cần che dấu nhưng chúng ta vẫn im lặng với thái độ của đàn cừu. Những con cừu có tấm bằng giáo sư tiến sĩ thì cùng là cừu như anh nông dân cắm đầu vào lúa, như tôi kẻ chạy xe ôm trên cái thành phố vĩ đại bậc nhất hành tinh này.

Họ, tất cả thành viên lớn nhỏ của chính phủ này và cả thân nhân của họ đều coi chúng ta là những hình nhân không trí óc. Chỉ trong vòng một tuần lễ ngắn ngủi từ ngày 18 cho tới 26 tháng 5, từ Tổng bí thư trở đi, đồng loạt chứng tỏ rằng nhân dân chỉ là một đám đông chỉ biết cắm cúi tìm thức ăn ngoài đồng, chỉ có bọn họ mới là chủ thật sự của đất nước này, muốn làm gì, nói gì hay cư xử thế nào là sự đồng thuận trong nội bộ của họ, nhân dân chỉ là đám hình nhân phất phơ trước gió.

Nếu không thì tại sao Tổng bí thư lại ngang nhiên xem chúng ta là cừu, và mỗi chúng ta, những con cừu nhẫn nhục hãy xứng đáng là công dân của đất nước Hồ Chí Minh?

Nếu không thì tại sao vào ngày 18 tháng 5, cả một bộ sậu của Bộ quốc phòng, dẫn đầu là Phùng Quang Thanh và Nguyễn Chí Vịnh ngồi họp với Trung Quốc trong sự kiện ‘Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt-Trung’ mà trước mặt của từng người trong bọn họ đều để tấm bảng chức danh bằng tiếng Tàu? Ừ thì khi đất nước đổi tên thì Chiêu Thống làm gì còn họ tên tiếng Việt! Nên nhớ, cuộc họp xảy ra trên phần đất Việt Nam nơi tiếng Việt được 90 triệu con cừu be he hàng ngày.

Ngày 19 tháng 5 con rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ tọa lễ khánh thành xây cất cầu trường cho đội cầu tân lập The Los Angeles Football Club tại thành phố Los Angeles. Phần hùn của anh này dĩ nhiên phải hơn 50% mới được cái vinh dự chủ tọa tại đất Mỹ. Ít ai có câu hỏi tại sao anh ta giàu nhanh như vậy khi bản thân chỉ là con của một HO, một sĩ quan ngụy, một kẻ mà ông Dũng vừa sỉ vả trong bài diễn văn hôm 30 tháng 4?

Ít ai đặt câu hỏi tại sao con gái, con rể, con ruột của Thủ tướng đương nhiệm đều giàu có tột đỉnh, vinh quang tột đỉnh. Chúng ta xem sự giàu có và vinh quang của tập đoàn gia đình trị này là lẽ đương nhiên và vì vậy sự im lặng cũng đương nhiên như một đàn cừu hiền lành đứng gậm nhấm từng cọng cỏ mang tên im lặng trên cánh đồng bát ngát của gian dối và bất công.

Chúng ta quen với những thái độ, hành vi đánh tráo lâu dần trở thành tê liệt óc phán đoán và tự mình che lấy mắt mình.

Ngày 26 tháng 5 Thủ tướng gặp các đại biểu trí thức trong Liên hiệp các Hội Khoa học và kỹ thuật Việt Nam và tuyên bố: “Tôi luôn lưu ý các bộ trưởng hết sức chú ý lắng nghe phản biện của đội ngũ trí thức, các nhà khoa học, tầng lớp tinh hoa của đất nước để đưa ra những quyết định đúng đắn, chính xác, mang lại lợi ích lớn nhất cho đất nước”

Không ai nhắc cho ông Thủ tướng nhớ cách đây 6 năm chính ông là người ra quyết định 97 nghiêm cấm các tổ chức khoa học công nghệ phản biện công khai, từ quyết định này mà Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS) đã tuyên bố đóng cửa vào ngày 14 tháng 9 năm 2009.

Nghe ông hôm nay nhớ việc ông làm ngày xưa mà chạnh lòng. Thương cho trí nhớ ông không còn minh mẫn nữa.

Có lẽ vì kém minh mẫn phần nào nên ông để kẻ dưới quyền thao túng. Ông khai sinh các tập đoàn quốc doanh nhưng cầm cương không nỗi. Hãy xem bọn họ thay nhau làm điều gì trên khắp đất nước này?

Mặc cho dân bức xúc, Petrolimex “hân hoan” lãi đậm là một cái tít trên báo chí phản ảnh sự “mờ ám công khai” của Bộ công thương-Tài chính tiếp tục cho phép tăng giá xăng để cứu tập đoàn này.

Bộ trưởng lương không đủ sống là một “vấn nạn” khác của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đang được Quốc hội mổ xẻ có lẽ cũng nên mang vào đây để bọn cừu chúng tôi be he bàn luận.

Lương không đủ sống nhưng không Bộ trưởng nào dám từ chức chống đối. Lương không đủ sống nhưng có ông bà Bộ trưởng nào ở nhà cấp 4 đi xe gắn máy hay ăn uống vỉa hè sau giờ nghỉ không?

Những chứng cứ ấy không làm chúng tôi, những con cừu, hài lòng vì tự thấy cần phải có thêm những bằng chứng khác thuyết phục hơn. Trong khi chờ đợi thì các ông các bà, các cô cậu con quan làm ơn để chúng tôi yên tâm nhai cỏ vì chúng tôi không làm gì khiến quý vị lo âu, miễn là số cỏ trên cánh đồng câm mồm ấy đủ cho chúng tôi liếm láp cho tới ngày các ông mở Đại hội đảng lần tới là vui rồi.

Cánh Cò
Nguồn: Blog Cánh Cò (RFA)

.

VC Bỏ phiếu Tín nhiệm - Hình Internet - posted by tunhan

VC Bỏ phiếu Tín nhiệm – Hình Internet – posted by tunhan

Chuyện vui cuối tuần – Đất lành chim đậu !

From: Que Tho Tran chuyển tiếp; Cám ơn -tunnhan

Đất lành chim đậu !

http://baomai.blogspot.com/

Bốn người khách vốn thuộc giới Văn Thi sĩ … vào một quán nhậu. Trong khi chọn món ăn, cô hầu bàn đến cười duyên :

-“Em rót bia cho mấy anh nhé?”

Anh A liền tán : -“Xin lỗi, em mỹ danh là gì và ở đâu ?”

Cô nàng cười dịu dàng:

http://baomai.blogspot.com/

-“Hỏi quê… rằng biển xanh dâu,

Hỏi tên… rằng mộng ban đầu đã xa !!!!”.

http://baomai.blogspot.com/

Anh B vỗ đùi:

-“Úi chà ! Giỏi thơ thiệt ! Tuyệt vời. Rót bia đi !”. -“Dạ . Cảm ơn quý anh !”.

Anh C đon đả : -“Lấy thêm ly. mời Em cùng ngồi uống cho vui”.

-“Dạ”.

Thế là bàn có một bông hồng giữa đám sỏi đá.

Anh D mời tất cả cụng ly : -“Coi bộ em giỏi thơ văn nhỉ !”.

Cô cười rất duyên :

-“Em cũng học mót chút ít để góp chuyện cho vui mà !.  Quý anh không thấy phiền chứ ? Chắc quý anh giỏi văn thơ lắm thì phải?”

Hiển thị

Anh A xoa bụng, ưỡn ngực : -“Cũng đủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt !”.

-“Thế là quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh về lĩnh vực văn học nhé?”

Cả bàn nhốn nháo hẳn lên, vui như cá gặp nước. Họ là Nhà giáo, Nhà thơ , Nhà văn cả … hớn hở cụng ly chờ đợi cuộc vui .

Cô gái cười, cất giọng oanh vàng : -“Nếu có một ông khỏa thân” (trần truồng) cõng một ông cũng khỏa thân… Câu tục ngữ nào tả được cảnh này ?”.

Bốn vị khách không tìm ra câu tục ngữ nói về trường hợp hy hữu này …

Anh C thẳng thắn : -“Chúng tôi thua. Cô giảng đi !.

Cô bình tĩnh giải thích: -Này, một ông khỏa thân, cõng trên lưng một ông cũng khỏa thân… Lúc ấy sẽ có tình trạng mà tục ngữ nói:“Gậy ông đập lưng ông !!!”.

http://baomai.blogspot.com/

-“Úi trời! Đúng quá”

Cả bàn cười rộ . Vừa rót thêm bia, cô vừa đố tiếp: -“Cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta nhảy tõm xuống ao, tục ngữ nói sao nào?”

Bốn vị khách lại bí … Họ lại yêu cầu cô giải đáp.

Cô cười tủm tỉm : -“Ông khỏa thân mà nhảy xuống ao sẽ gây nên cảnh: “Chim sa cá lặn !”.

http://baomai.blogspot.com/

Cả bàn cười vang như pháo Tết. -“ Úi trời ! Đúng quá đi. Cá trông thấy chim hãi quá phải lặn là cái chắc !”

Thừa thắng xông lên, cô ta đố tiếp: -“Thưa quí anh, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi lên hòn đá, tục ngữ bảo sao nào ?”

Bốn khuôn mặt thông minh kia lại đờ đẫn. Cô gái thong thả giải thích : -“Ông khỏa thân ngồi lên hòn đá, lúc ấy tục ngữ phán rằng: “Trứng chọi đá !”

http://baomai.blogspot.com/

Cả bàn cười vang.

Ông D hăm hở : -“Đúng quá đi chớ . Trứng này không bể được ! Còn nữa không ?

Cô gái tiếp : -Cũng cái ông khỏa thân đó nữa, nay lại ngồi bệt xuống đất không chịu đứng dậy thì theo «tục ngữ» các ông nói sao ?

Bốn khuôn mặt sáng láng trông thật thảm thương, bí rị.

Cô gái tiếp : -Cái ông khỏa thân ngồi bệt xuống đất diễn ra cảnh mà «tục ngữ» gọi là «Đất lành chim đậu !!!» .

http://baomai.blogspot.com/

Đúng chưa ?  Hi … Hi … Hi …

*

Mây sầu – t.h.ơ. Vivi

Mây sầu

Maysaux

Nửa bóng mây sầu treo nắng hạ
Bên đồi đỉnh nhớ đứng bơ vơ
Hướng về bên ấy phương trời lạ
Đếm hạt tình rơi vá mộng chờ

Chia ly từ thuở rừng thay lá
Nặng cánh chim di bước não nề
Thương người em gái thơ ngây quá
Tiễn bước lìa quê ước hẹn thề

Vạt nắng hạ về treo núi mộng
Liệm hồn non nước buổi xuân sang
Thơ thẩn bên bờ sầu vong Quốc
Vọng tình thiên cổ thắm màu tang

Mây sầu nghiêng bóng sầu trăn trở
Vắt nợ vá sầu rỗ mộ bia
Của người em gái sầu muôn thuở
Đổt lệ ngàn năm sông núi chia !

Vivi
Norway 06.8.2011

.

Kim Âu tiết lộ – Bưổi ‘trình diễn văn nghệ’ tại (hý viện) Kennedy Center (!)

Những chuyện không được nói đến trong buổi trình diễn văn nghệ Vinh Danh và Tri Ân ở Kennedy Center

Kim Âu

Hý viện Kennedy Center – hình chụp từ bờ sông Potomac (Hình Internet, posted by tunhan)

Hý viện Kennedy Center – hình chụp từ bờ sông Potomac (Hình Internet, posted by tunhan)

Thời gian như thoi đưa, mới đó đã sang tháng bảy. Trên diễn đàn lác đác còn những bản tin, bài viết về kỷ niệm 50 năm Ngày Quân Lực của các hội ái hữu quân đội VNCH. Xen lẫn trong đó có một vài bài viết về cuộc ‘Cuộc Tổng Vận Động Nhân Quyền Cho VN’ gởi đi từ trụ sở chính của tổ chức vô vụ lợi BPSOS – Nguyễn Đình Thắng từ Fairfax, Virginia. Đọc bản tường trình có tiêu đề khoa trương một cách lố bịch “Đánh dấu 40 năm tị nạn ở Kennedy Center: một sự kiện lịch sử. Chương Trình Vinh Danh và Tri Ân Thành Công Mỹ Mãn” về một “show” văn nghệ  “treo đầu dê bán thịt chó”, “buôn bán nhân nghĩa”  ế khách do bị toàn thể cộng đồng và hội đoàn Quân Cán Cảnh địa phương Virginia, Maryland, Washington DC tẩy chay, thất bại cả về lượng và phẩm .

Bài tường thuật của Mạch Sống ra sức ca ngợi chương trình như một sự thành công về mặt văn nghệ kèm theo nhiều hình ảnh nhưng không có bức nào hướng xuống phía khán giả. Tuy nhiên những video riêng lẻ được phát tán cho thấy số lượng khán giả ước tính khoảng chừng 700, phù hợp với số người tham gia cái gọi là “Tổng Vận Động Nhân Quyền Cho VN” do Nguyễn Đình Thắng, Cao Quang Ánh công bố và nội dung chương trình văn nghệ biểu diễn còn kém xa những buổi Hội Xuân Dân Tộc hàng năm của các cộng đồng. Ngoài ra theo như thông báo ngày 21- 2- 2015 của BPSOS có một ấn phẩm đặc biệt “Người Việt: 40 Năm Trên Đất Tự Do” phát hành trong ngày 19 – 6 – 2015 . Nếu không nhầm thì ấn phẩm đặc biệt này rơi vào trường hợp hoài thai khó đẻ nên đã trở thành một cú lừa vì bản tường trình không có một câu chữ nào nhắc đến.

Khi tổ chức “show” buôn bán nhân nghĩa này, Cao Quang Ánh – Nguyễn Đình Thắng dự tính vừa hốt bạc vừa nâng cao uy tín cá nhân nên Nguyễn Đình Thắng đã huy động tất cả mọi phương tiện của BPSOS quảng cáo với giọng   điệu huênh hoang, khoác lác, xấc xược hơn nửa năm.

Nguyễn Đình Thắng đặt tên cho chuỗi hoạt động của y là “Hành Trình Tự Do Của Chúng Ta” ra những tuyên bố rất khoa trương về “Chương trình Vinh Danh và Tri Ân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa” mà nhà báo Lê Thành Quang và chúng tôi – Kim Âu đã có những bài viết chỉ rõ có thái độ hỗn láo, ngu xuẩn của Nguyễn Đình Thắng. Sau những phản ứng mạnh mẽ của công luận, Nguyễn Đình Thắng thay đổi ngôn từ.

TRÍCH

(1) Tại sao chọn ngày 19/6 để kỷ niệm 40 năm đến Hoa Kỳ?

Chúng tôi tổ chức buổi Vinh Danh và Tri Ân ở Kennedy Center trùng với ngày mà cộng đồng người Việt ở khắp nơi sẽ tổ chức Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà là vì chúng tôi muốn công chúng Hoa Kỳ, đặc biệt là chính giới và các cựu chiến binh Hoa Kỳ, nhân ngày ấy sẽ cùng chúng ta vinh danh sự cống hiến của quân cán chính VNCH cho lý tưởng tự do. Còn để đánh dấu 40 năm người Việt đi tị nạn cộng sản, chúng tôi tổ chức một chuỗi sinh hoạt ở nhiều thành phố và kéo dài đến cuối năm. Chúng tôi mệnh danh chuỗi sinh hoạt này là “Hành Trình Đến Tự Do Của Chúng Tôi” (hay Của Chúng Ta), tiếng Anh là Our Journey To Freedom. Chương trình “Vinh Danh và Tri Ân” ở Kennedy Center ngày 19 tháng 6 nằm trong chuỗi sinh hoạt trong đó.”

(2) BPSOS tổ chức Ngày Quân Lực VNCH hay ngày kỷ niệm 40 năm mất nước?

Thắng  xác định: Chúng tôi không tổ chức “Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà” mà tổ chức buổi “Vinh Danh và Tri Ân”, thuộc chuỗi sinh hoạt “Hành Trình Đến Tự Do Của Chúng Tôi” như kể trên, nhưng muốn nó gắn bó và ăn khớp với Ngày Quân Lực VNCH sẽ được tổ chức quy mô trong các cộng đồng Việt ở khắp nơi. Do đó chúng tôi chọn ngày 19 tháng 6. Việc tổ chức Ngày Quân Lực VNCH là trách nhiệm của các tổ chức cựu quân nhân; họ đã làm bao năm qua và còn tiếp tục làm trong nhiều năm tới. Riêng năm nay, nhân dịp 40 năm kỷ niệm, chúng tôi tin rằng Ngày Quân Lực VNCH sẽ được tổ chức đặc biệt quy mô trong cộng đồng người Việt khắp Hoa Kỳ, nhất là ở Hoa Thịnh Đốn. Chúng tôi hoan nghênh điều này.

Đối tượng chính của chương trình Vinh Danh và Tri Ân ở Kennedy Center là công chúng Hoa Kỳ, vốn mang nhiều ngộ nhận hay thiếu hiểu biết về cuộc chiến Việt Nam. Chẳng hạn, người Việt tị nạn chúng ta hầu như ai cũng biết và cảm phục các vị tướng, tá và binh sĩ VNCH tuẫn tiết ngày 30 tháng 4, 1975, nhưng phần lớn người Mỹ không biết đến họ. Nay chúng tôi muốn nhiều thành phần ngưỡi Mỹ bắt đầu cùng chúng ta vinh danh những tấm gương anh hùng ấy ở nơi chốn trang trọng và uy nghi nhất quốc gia Hoa Kỳ. Và không gì bằng chọn đúng ngày 19 tháng 6 để thực hiện việc ấy. Lý do nữa để chọn ngày 19 tháng 6 là vì sẽ có nhiều sinh hoạt trong các ngày 18-20 tháng 6 mà chúng tôi đã hoạch định từ trước; như thế đồng hương ở xa về vùng thủ đô Hoa Kỳ sẽ có thể thuận tiện tham gia nhiều sinh hoạt khác nhau trong cùng một chuyến đi.

HẾT TRÍCH

Đọc hai câu trả lời của Nguyễn Đình Thắng, thấy rõ sự  điều chỉnh ngôn từ và hành động của Thắng nhằm tránh những phản ứng bất lợi nhưng đã muộn nên không tránh được  hậu quả như đã thấy. Tuy nhiên Nguyễn Đình Thắng vẫn chưa phân biệt rõ ràng chức  năng của BPSOS với các cơ quan dân cử như Morrow City hay Clarkston City và cũng chưa hiểu gì về nguyên tắc đồng cấp trong giao tiếp. Tất cả các cơ quan công quyền đều có thể ra quyết định vinh danh cho bất kỳ  người nào nhưng việc cho và nhận cần phải có sự đồng tình của hai phía. Quân Lực VNCH khi còn hiện diện là lực lượng vũ trang của một quốc gia nên không thể phá bỏ nguyên tắc đồng cấp vì thế những cựu quân nhân ý thức đầy đủ về Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm không bao giờ chấp nhận một sự ban khen từ những tổ chức không tương xứng về đẳng cấp.

Ngày nay QLVNCH đã là quá khứ, đã đi vào lịch sử, không bất cứ cá nhân nào, hội ái hữu quân binh chủng nào có quyền đại diện cho QLVNCH để nhận những mảnh giấy ban khen không phù hợp vì hành động thiếu suy nghĩ đó tác hại đến những giá trị của quá khứ. Lịch sử và niềm vinh quang của những người đã cống hiến, hy sinh không thể trở thành bàn đạp cho những kẻ mưu đồ bất chính. Không ai ngăn cản lòng tri ân, báo ân nhưng đối với một tập thể hàng triệu người đúng nhất là dùng danh từ phiếm chỉ, không nên cụ thể hóa vào cá nhân nào.

Hiện nay giới trẻ trưởng thành trong nền giáo dục của Hoa Kỳ khi tỏ lòng tôn kính thường dùng danh từ là “honnor” có nghĩa là vinh danh, tôn vinh nhưng khi chuyển ngữ sang tiếng Việt cần phải phân biệt giữa hai chữ vinh danh và tôn vinh tuy giống nhau nhưng lại rất khác biệt vì tôn ti, trật tự, lễ giáo của dân tộc Việt Nam không cho phép kẻ dưới ban ơn cho người trên, người đã khuất bóng.

Cựu tư lệnh sư đoàn 18 không tham gia “show” văn nghệ ở Kennedy Center

Khi mới khởi động Nguyễn Đình Thắng đưa ý tưởng “vinh  danh” cựu tư lệnh sư đoàn 18 Bộ Binh, tướng Lê Minh Đảo ra làm hòn đá tảng cho “show” diễn, tất nhiên mọi người đều nhận thấy hậu ý của Nguyễn Đình Thắng muốn lợi dụng danh tiếng người chỉ huy trận chiến oanh liệt cuối cùng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa trong nỗ lực bảo vệ  thủ đô Sài Gòn. Nhưng ông cựu tướng này cùng bà vợ đã vượt dặm trường thiên lý sang tận Montreal, Canada để cùng tưởng niệm Ngày Quân Lực với các chiến hữu chứ không xuất hiện cho “cáo mượn oai hùm” để rồi thân bại danh liệt vì tiếng đời nguyền rủa . Vậy mà có loại nặc nô dám múa mỏ rằng : “Tiếc cho tướng Lê Minh Đảo”. Phải chăng nặc nô Hoàng Lan Chi tiếc cho tướng Lê Minh Đảo đã không đến nhận “show” thả mồi, bắt bóng làm nền cho kẻ xấu diễn trò bịp bợm để rồi ông cựu tướng phải lãnh đủ một cơn bão táp búa rìu dư luận.

Vì chỉ có những kẻ ngu xuẩn, điên rồ vì danh hão mới không nhận ra trách nhiệm của QLVNCH là chiến đấu bảo quốc an dân chứ không phải làm cuộc “hành trình đến tự do của chúng ta”.

Chiến đấu tận lực để bảo vệ mảnh đất tự do của Việt Nam Cộng Hòa mới là điều đáng để hãnh diện chứ nhanh chân để  “hành trình đến tự do của chúng ta” chỉ là những ngôn từ vong thân, vong bản nhằm biện bạch cho sự hèn nhát chạy trốn vì không bảo vệ được tự do của đất nước. Người Việt tỵ nạn nếu không mang tính chất chính trị thì chẳng khác gì những người di dân kinh tế.

Việc cựu tướng Lê Minh Đảo không tham gia buổi diễn chính là một đòn đau cho Nguyễn Đình Thắng, Cao Quang Ánh, là một tiếng chuông cảnh báo cho những người nhẹ dạ cả tin vào những chuyện lòe bịp tỉnh giấc kịp thời.

Con số 44 thượng nghị sĩ, dân biểu Quốc Hội Liên Bang đồng chủ tịch không ai tham dự:

Ngoài việc mời tướng Lê Minh Đảo đại diện cho QLVNCH nhận “vinh danh và tri ân”, Nguyễn Đình Thắng – Cao Quang Ánh còn nuôi tham vọng  chứng minh uy tín trong chính giới Hoa Kỳ trước  tập thể  người quốc gia tỵ nạn bằng cách giương cái bẫy mời những nhà lập pháp làm đồng chủ tịch “show” văn nghệ “Vinh danh và Tri Ân?!!

Tham vọng của Nguyễn Đình Thắng, Cao Quang Ánh và được trình bày công khai như sau:

TRÍCH

2) Vận động dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ ủng hộ

Mọi đồng hương ở Hoa Kỳ đều có thể tiếp tay  vận động dân biểu và thượng nghị sĩ của mình làm “Đồng Chủ Tịch Danh Dự” cho công cuộc vinh danh và tri ân này và cho các sinh hoạt song hành khác, gồm có Ngày Vận Động Cho Việt Nam 18 tháng 6 cũng như Hội Nghị Toàn Quốc Lãnh Đạo  Việt-Mỹ và Dạ Tiệc Di Sản cùng ngày 20 tháng 6.

“Càng nhiều vị dân biểu và thượng nghị sĩ tham gia với chúng ta thì càng tăng ý nghĩa cho sự vinh danh và tri ân”, Ts. Thắng giải thích. “Mục tiêu của chúng tôi là đạt con số 100 vị dân biểu và thượng nghị sĩ trước ngày 19 tháng 6, và sau đó chúng ta vẫn tiếp tục vận động thêm nữa.”

Hiện có 10 vị dân biểu và thượng nghị sĩ thuộc cả hai Đảng Cộng Hoà và Đảng Dân Chủ nhập cuộc.

Ngày 8 – 1- 2015 “Mục tiêu  của chúng tôi là đạt số 100 dân biểu và thượng nghị sĩ ủng hộ,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc BPSOS, phát biểu. “Chúng tôi còn 5 tháng để đạt con số này”.

HẾT TRÍCH

Danh sách các Đồng Chủ Tịch Danh Dự:

Honorary Congressional Co-chairs:

U.S. Senators:

U.S. Senator John Cornyn (Texas)

U.S. Senator John Boozman (Arkansas)

U.S. Senator Ben Cardin (Maryland)

U.S. Senator David Vitter (Louisiana)

U.S. Senator Mark Warner (Virginia)

U.S. Senator Bill Cassidy (Louisiana)

U.S. Senator Richard Burr (North Carolina)

U.S. Senator Debbie Stabenow (Michigan)

U.S. Senator Chris Coons (Delaware)

U.S. Senator Johnny Iaskson (Georgia)

U.S. Representatives:

U.S. Congressman Christopher Smith (NJ-04)

U.S. Congressman Chris Van Hollen (MD-08)

U.S. Congresswoman Loretta Sanchez (CA-46)

U.S. Congressman Gerry Connolly (VA-11)

U.S. Congressman Ted Poe (TX-02)

U.S. Congressman Dana Rohrabacher (CA-48)

U.S. Congresswoman Ileana Ros-Lehtinen (FL-27)

U.S. Congresswoman Zoe Lofgren (CA-19)

U.S. Congresswoman Judy Chu (CA-27)

U.S. Congresswoman Barbara Comstock (VA-10)

U.S. Congressman Ed Royce (CA-39)

U.S. Congressman Mark Takano (CA-41)

U.S. Congressman Don Beyer (VA-08)

U.S. Congresswoman Grace Meng (NY-06)

U.S. Congressman Alan Lowenthal (CA-47)

U.S. Congresswoman Sheila Jackson Lee (TX-18)

U.S. Congressman Joe Barton (TX-06)

U.S. Congressman Al Green (TX-09)

U.S. Congressman Ted Lieu (CA-33)

U.S. Congressman Bill Huizenga (MI-02)

U.S. Congressman Lloyd Doggett (TX-35)

U.S. Congressman Keith Rothfus (PA-12)

U.S. Congressman Jim McGovern (MA-02)

U.S. Congressman John Yarmuth (KY-03)

U.S. Congresswoman Eleanor Holmes Norton (DC-01)

U.S. Congresswoman Katherine Clark (MA-05)

U.S. Congresswoman Madeleine Z. Bordallo (Guam)

U.S. Congressman Hank Johnson (GA-04)

U.S. Congressman Buddy Carter (GA-01)

U.S. Congressman Jeff Fortenberry (NE-01)

U.S. Congressman Scott Rigell (VA-02)

U.S. Congressman Sanford Bishop (GA-02)

U.S. Congressman Randy Weber (TX-14)

U.S. Congressman John Lewis (GA-05)

Theo danh sách cuối cùng được công bố thượng dẫn có đến 10 thượng nghị  sĩ, 34 dân biểu hạ viện.

Độc giả chỉ nhẩm tính con toán cộng rất đơn giản 10 cộng 34 tất nhiên phải ra kết quả là 44 (10+34=44).

Nguyễn Đình Thắng và  Cao Quang Ánh muốn dùng con số này để chứng minh “vốn chính trị” của các đương sự tại lưỡng viện quốc hội vào loại tầm cỡ dù việc chào hỏi, mời mọc vớ vẩn đó không phải là phương pháp “lobby” .

Tuy nhiên các đương sự vẫn tin tưởng chức đồng chủ tịch sẽ là miếng mồi hấp dẫn khách được mời tham gia. Khi mỗi vị nghị sĩ được giới thiệu chắc chắn khán giả tham dự buổi trình diễn “văn nghệ cây nhà lá dzườn” sẽ có 44 lần đứng lên tung hô vạn tuế các đồng chủ tịch. Nhưng không hiểu toán học hiện đại phát triển đến mức độ nào con số 10 cộng với 34 lại cho ra kết quả bằng ZERO (10 + 34 = 0). Quý vị độc giả nào có con cháu giỏi hay quen biết các nhà toán học lừng danh như Ngô Bảo Châu chẳng hạn nhờ giải hộ bài toán kỳ lạ mới được phát giác này.

Thật là “Trời hại người gian” KHÔNG MỘT THƯỢNG NGHỊ SĨ hay HẠ NGHỊ SĨ nào “chiếu cố”, gia ơn, quá bộ đến tham dự để cho đám khán giả ngu ngơ được thấy “vốn liếng chính trị dzĩ đại’ của Nguyễn Đình Thắng- Cao Quang Ánh. U.S. Congressman Christopher Smith là nhân vật được vinh danh cũng không xuất hiện chỉ cho một nhân viên thay thế. Hiện tượng đó cho thấy những chính trị gia Hoa Kỳ thừa hiểu cựu dân biểu chó ngáp phải ruồi Cao Quang Ánh và Nguyễn Đình Thắng – BPSOS mưu toan sử dụng họ làm bức bình phong, hậu cảnh cho vở tuồng bịp bợm “cáo mượn oai hùm” trong khi bản thân Cao Quang Ánh – Nguyễn Đình Thắng không tự xác định chúng là ai, đứng ở đâu trên bình diện chính trị lập pháp Hoa Kỳ để nuôi giấc mơ trở thành “lobbyist” KHÔNG TIỀN – KHÔNG PHIẾU.

Cao Quang Ánh là “dân biểu ăn may” và Nguyễn Đình Thắng chỉ là “tiến sĩ ăn mày”. BPSOS chỉ là một tổ chức làm công nhận tiền của “funder” để phục vụ yêu cầu hội nhập cho di dân, không có quyền dính líu đến hoạt động chính trị vì thế Nguyễn Đình Thắng tuyên bố không làm “chính trị” chỉ làm “chính sự”.

Tóm lại những mục tiêu lớn mà nhóm Nguyễn Đình Thắng- Cao Quang Ánh tin tưởng sẽ  đạt được thắng lợi qua những ngôn từ khoa trương đều trở thành sự lòe bịp, trơ tráo khi thất bại toàn diện, đau đớn và nhục nhã.

Bổn cũ soạn lại: năm 2012 Vào Tòa Bạch ỐC, năm 2015 xem hát ở rạp hát Kennedy.

Năm 2012, Nguyễn Đình Thắng, Nam Lộc Trúc Hồ đã từng lấy cái tên Vào Tòa Bạch Ốc nhử đám nhà quê ngớ ngẩn. Năm nay Nguyễn Đình Thắng và Cao Quang Ánh soạn lại bổn cũ lấy cái tên John F. Kennedy Center for the Performing Arts (Trung Tâm về Nghệ Thuật Biểu Diễn John F. Kennedy) gọi tắt là Kennedy Center làm mồi nhử.

Tập quán xã hội hay dùng tên họ những  người đã phương danh đặt tên cho đường xá, cao ốc, rạp hát, viện nghiên cứu, trường sở, địa điểm du lịch danh lam thắng cảnh v.v.

Nếu quả thật một rạp hát mang tên của một người  nổi  tiếng và tấm thảm đỏ lót sàn nhà bình thường có thể làm cho những kẻ mới“vượt ra khỏi lũy tre làng” thành danh, nức tiếng thì chắc chắn cái thảm đỏ đó sẽ bị cắt xé không còn một mảnh; cái rạp hát chẳng bao lâu cũng phải xây lại vì người ta sẽ tháo gạch, cắt gỗ, lấy vật liệu đem về làm kỷ niệm nhắc nhớ thời “oanh liệt” được ngồi trong rạp hát tuồng.

Nhiều lúc nhìn trò bịp trơ tráo của Nguyễn Đình Thắng chúng tôi không khỏi buồn cười nhưng khi thấy những đệ tử của hắn vẫn tự nguyện vào tròng, tôi hiểu Nguyễn Đình Thắng không hề làm việc với những người hiểu biết. Hắn chỉ nói chuyện với những kẻ hoang tưởng , huyễn ngã mới ra khỏi lũy tre làng đang háo hức mong được thành người nổi tiếng, được tâng bốc, vuốt ve bằng những lời khen.

Bệnh thèm khát lời khen là một bệnh tâm lý bất trị. Mọi người đều khát những lời khen dù là giả dối, lừa bịp  và luôn muốn người khác cảm thấy sự quan trọng của họ”.  Ham muốn đó giày vò, đâm rễ trong lòng người ta vì ít khi người ta cho ta cái đó. Những kẻ nào đã học được cái bí quyết làm thỏa mãn lòng đói khát lời khen của quần chúng, kẻ ấy “nắm được đối tượng trong tay mình”, được đối tượng tôn trọng, sùng bái, nghe lời, thậm chí “khi hắn chết đi, kẻ đào huyệt chôn người đó cũng phải khóc hắn”. Đơn cử như tên đại bịp Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam chẳng hạn.

Cuộc Tổng Vận Động do Nguyễn Đình Thắng và Cao quang Ánh khởi xướng hầu như chẳng đạt được mục đích nào, buổi trình diễn văn nghệ ở Kennedy Center với những mưu đồ nhắm tới hoàn toàn sụp đổ. Một cuốn sách hình để đánh dấu 40 năm tỵ nạn cũng không ai hưởng ứng, lời kêu gọi mất hút trong khoảng không. Hầu như toàn bộ các hội đoàn trong cộng đồng địa phương và các tiểu bang khác đều tẩy chay Nguyễn Đình Thắng – BPSOS và Cao Quang Ánh. Điều  đó cho thấy sự dối trá, lòe  bịp chỉ có tác dụng với một nhóm nhỏ nặng thị dục huyễn ngã như ánh hoàng hôn đang lui vào bóng đêm.

Kim Âu

July 02/2015

Ngày July 4th – Quốc Khánh Hoa Kỳ!

Quận chúa chào mừng quốc khánh ‘nước mình’

p1
2/9 là quốc khánh của tía. 4/7 là quốc khánh của con.

p3

Đời tía oánh Mỹ, đời con nhập quốc tịch Mỹ. Điện thoại Mỹ, cà-rem Mỹ, cà-phê Mỹ, hột xoàn Mỹ, cả chồng… cũng Mỹ.

Ảnh: Facebook LNHT

Ngư dân bám biển! Đảng bám bờ! Lãnh đạo bám ghế!

Không những để ngư dân bơi một mình mà còn cho… chết một mình

Hạ Trắng (Danlambao) – Ngư dân bám biển, đảng bám bờ, lãnh đạo bám ghế – chủ trương lớn này luôn được tái khẳng định rất nhiều lần bằng các phát ngôn hoa mỹ tương tự như “cùng bơi với ngư dân” của ông Trương Tấn Sang vừa qua…

*

Trong buổi tiếp xúc với cử tri Quận 1, thành phố (bị gọi) là Hồ Chí Minh sáng 29/6/2015, Chủ tịch (cái gọi là) nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang, đã nhấn mạnh: “Chắc chắn, chúng ta sẽ không thể để cho ngư dân tự bơi một mình được”.

.
Thực tế là: “Chúng ta không những để cho ngư dân tự bơi một mình mà phải để chúng nó chết một mình”. Thế mới phù hợp với chủ trương chính sách của đảng “ta” trong việc cho nhân dân ăn bánh vẽ, uống nước đóng chai chưa mở nắp và xứng đáng với danh hiệu công dân đất nước Hồ Chí Minh đời đời khốn khổ. Càng phù hợp với mười sáu “cục” vàng và bốn máng “tốt” dâng cống thiên triều của đứa con hoang qùy trước giặc cưỡi trên dân.
.
“Không để tự bơi” còn được hiểu là nhà nước (lấy tiền của dân) cho ngư dân… vay vốn để nâng cấp tầu đánh cá. Có nâng cấp tầu thì mới có thể đánh bắt xa bờ, mới đủ miếng ăn nuôi gia đình và nhất là không bị tai nạn chết oan trên biển vì tầu cũ, hỏng và lạc hậu. Nhưng để được lọt vào danh sách “con nợ” thì ngư dân phải bơi ngửa, bơi nghiêng, bơi ếch, bơi trên cạn và ngụp lặn trong hàng đống quy định để chứng minh mình “đủ điều kiện” vay vốn. Một trong những “điều kiện” để được vay là cần chứng minh tài sản thế chấp ngân hàng và phải có “vốn đối ứng” (tức phải có 30% vốn đóng mới tầu vỏ gỗ và từ 5 đến 10 % đóng mới tầu vỏ thép). Không có tài sản thế chấp ngân hàng thì đừng hòng mơ chuyện vay tiền. Chẳng khác nào đánh đố kiểu “mày không có tiền mày phải vay tao, nhưng mày muốn tao cho vay thì mày phải có tiền”.
.
Ngư dân nào may mắn lọt vào danh sách con nợ cũng sẽ thấp thỏm, chết sặc trong cả đống chính sách bủa vây như mạng nhện. Thắc mắc sẽ nhận được câu trả lời “hồ sơ gửi ngân hàng chưa hoàn thiện”. Cũng đừng tưởng vay được tiền rồi là đóng được tầu ngay. Phải chờ mẫu thiết kế tầu hoàn thiện và được công bố. Tức là từ chờ đợi cho đến… đợi chờ, dài bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm không nằm trong quyết định của ngư dân. Nó thuộc quyết định của các quan to quan nhỏ, quan lớn quan bé mà quan nào cũng là những con sâu béo ngậy Khi nào các quan sắp xếp ổn thỏa xong phần ăn chia nội bộ thì sẽ giải quyết cho dân. “Thằng dân” sau hàng loạt thử thách đã không còn sức để chạy theo cả mớ “luật chẳng ra luật” của các quan nhà cộng sản, đành bỏ cuộc.
.
Các quan chơi trò “Chúng mày đang đứng dưới hố, tao cho mượn cái thang nhưng cứ chèo lên là tao chặt từng bậc” thì đố thằng ngư dân nào ngoi lên được. Oái oăm thế đấy!
.
Sau khi ngư dân hụt hơi để hoàn thành phần “bơi trên cạn” sẽ chuyển sang màn “bơi dưới nước”, tức là thật sự chuyển qua “bơi một mình và chết một mình”. Ra khơi sẽ có “tàu lạ” của láng giềng tốt nghênh đón. “Tầu lạ” là cách gọi của báo chí đảng “ta”, chứ người dân ai cũng biết và chỉ đích danh tên thằng Tầu Khựa. Vì biển của ta từ lâu rồi đã được đảng “ta” bán cho đồng chí tốt, từ thời còn chưa có mồ ma ông Hồ, ông Đồng lận. Ngư dân Việt Nam không biết sự thật này nên cứ vô tư lao đầu vào chỗ chết.
.
Hải quân Trung cộng đã bắt, bắn, giết, tra tấn, cướp tầu, cướp tài sản của không biết bao nhiêu ngư dân Việt Nam nhiều năm nay dưới sự im lặng, đồng lõa và tiếp tay của nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhưng nhà nước vẫn sẽ tiếp tục lùa và lừa ngư dân ra biển với những mỹ từ nghe đến sướng lỗ tai “ngư dân bám biển để bảo vệ chủ quyền biển đảo”. Và không tiếc lời ca ngợi họ là những nhà ái quốc.
.
Ngư dân bám biển, đảng bám bờ, lãnh đạo bám ghế – chủ trương lớn này luôn được tái khẳng định rất nhiều lần bằng các phát ngôn hoa mỹ tương tự như “cùng bơi với ngư dân” của ông Trương Tấn Sang vừa qua.
.

Hạ Trắng
danlambaovn.blogspot.com

[Posted by tunhan]

[Posted by tunhan]

Hữu Nguyên – Viết về Trần Đăng Khoa

Trần Đăng Khoa, văn thi nô của chế độ VC!

.
.
Tối Thứ Tư, một người bạn ở Saigon gửi cho tôi một bài báo, tường thuật buổi toạ đàm, đề tài “Báo chí cách mạng với công tác xây dựng Đảng”,  do Đảng uỷ và Hội nhà báo Việt Nam tổ chức ngày 17.6.2015. Tại buổi toạ đàm, nhà thơ Trần Đăng Khoa, cựu thượng tá VC và hiện là Phó Bí thư Đảng ủy Đài Tiếng nói Việt Nam, đã đọc hai câu thơ của Tố Hữu, “Chết còn cởi áo cho nhau. Miếng cơm dành để người sau ấm lòng”, và nói: “Hai câu thơ đó viết về Đảng, viết về chiến sĩ cách mạng nhưng cũng làm cho người ta ứa nước mắt”. Khi một số người đòi hỏi nhà báo cần có can đảm để viết bài “phản biện xây dựng đảng”, Trần Đăng Khoa tuyên bố: “…công tác xây dựng Đảng có nhiều vấn đề, nhưng cũng chỉ có hai việc lớn: Làm sao chống tham nhũng cho hiệu quả và vấn đề biển Đông. Nếu làm tốt hai việc này, chúng ta sẽ củng cố được lòng tin của nhân dân đối với Đảng. Lúc đó Đảng của chúng ta sẽ ngày càng vững mạnh và linh thiêng”.
.
Đọc những dòng chữ trên, tôi thở dài thất vọng, và nhớ lại đầu tháng Giêng năm 2000, tôi đã viết bài “Trần Đăng Khoa Và Những Tiếng Thở Dài!”, ghi lại những suy nghĩ của mình đối với Trần Đăng Khoa. Sau đây, kính mời Quý vị theo dõi bài viết, để phần nào thấy được bi kịch văn thi nô, của Trần Đăng Khoa nói riêng, những người cầm viết nói chung, trong chế độ VC.
.
Tuần vừa rồi, qua trao đổi email với Đỗ Quyên, tạp chí Cánh Én ở Châu Âu, tôi hân hạnh được bạn Đỗ Quyên gửi cho một số bài trích trong cuốn Chân Dung Và Đối Thoại của Trần Đăng Khoa, mới được Thanh Niên xuất bản tại Việt Nam. Sau khi tôi gửi thư, trình bầy một số suy tư ngắn gọn của mình về Trần Đăng Khoa, bạn Đỗ Quyên muốn tôi viết thành một bài có đầu đuôi. Phần có những rung động chân thành, muốn giãi bầy sau khi đọc các bài viết của Trần Đăng Khoa, trong đó có bài Phù Thăng, phần trong thâm tâm, tha thiết muốn “bồi đáp tấm thịnh tình” của bạn Đỗ Quyên, nên dù bận rộn, tôi cũng đã cố gắng viết bài này, trình bầy vội vã những cảm nghĩ của mình. Tôi biết, khi đọc, có thể nhiều vị độc giả không đồng ý hoặc chỉ đồng ý với tôi phần nào. Tôi tôn trọng những dị biệt đó, và tha thiết mong muốn được qúy vị góp ý để vấn đề thêm sáng tỏ.
.
Trần Đăng Khoa, hình Internet -posted by tunhan

Trần Đăng Khoa, hình Internet – Posted by tunhan

Trần Đăng Khoa là người biết làm thơ từ khi còn nhỏ. Sinh ngày 24.4.1958, tại thôn Trực Trì, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách tỉnh Hải Dương. Không đầy mười năm sau, Trần Đăng Khoa đã có tập thơ đầu “Từ góc sân nhà em” được xuất bản vào năm 1968. Lớn lên, Trần Đăng Khoa đi bộ đội, làm thơ, viết trường ca, viết báo, viết văn… Tuy viết nhiều, xuất bản nhiều, tất cả các tác phẩm sau này của Trần Đăng Khoa đều không giá trị bằng tập thơ ông sáng tác năm ông mới lên 10.

Mặc dù được chế độ cộng sản đánh bóng, ca ngợi suốt nhiều thập niên, người đọc đều thừa nhận, nếu tập thơ “Từ góc sân nhà em” xuất bản năm 1968, đã khiến nhiều người coi Trần Đăng Khoa là một “thiên tài” có nhiều hứa hẹn đáng kỳ vọng, thì trái lại, qua những tác phẩm về sau của ông, độc giả đã thất vọng, coi ông chỉ là một người cầm viết có tài giống như phần đông văn sĩ, thi sĩ khác.
.
Những tưởng với tài năng thiên phú ngay từ khi còn nhỏ, nếu Trần Đăng Khoa không trở thành một thi hào cỡ Nguyễn Du, thì ông cũng dễ dàng sánh vai cùng hàng trăm thi sĩ nổi danh khác trên thi đàn Việt Nam. Đáng tiếc, thực tế đã không xảy ra như vậy. Tại sao?
.
Suốt thời gian hơn 30 năm qua, nhiều người Việt Nam yêu thơ Trần Đăng Khoa thuở đầu đã thắc mắc và cố gắng đi tìm một câu trả lời…
Có điều, khác hẳn tất cả những tập thơ, văn khác của Trần Đăng Khoa được độc giả chậm chạp đón nhận, tác phẩm “Chân dung và đối thoại” ông mới sáng tác, đã tạo nên một cơn sốt trên thị trường sách báo VN. Chỉ trong thời gian không đầy một năm, nhà xuất bản Thanh Niên đã phải tái bản 7 lần. Nhiều nơi, độc giả phải xếp hàng cả ngày hoặc phải đặt mua từ nhiều tuần trước, mới có sách. Trước hiện tượng này, một số người không thể không băn khoăn tự hỏi: Phải chăng, tài năng đích thực của Trần Đăng Khoa không phải là thơ mà phải là văn? Chẳng lẽ một người phải đi hết nửa cuộc đời mới phát hiện ra được chân tài của mình hay sao? Chuyện đó xưa nay đều có thể, nhưng có lẽ với Trần Đăng Khoa thì không hẳn như vậy.
.
Theo tôi, có hai nguyên nhân chính khiến độc giả “xôn xao” đón nhận Chân Dung & Đối Thoại của Trần Đăng Khoa. Một, Trần Đăng Khoa đã trình bầy trong tác phẩm những “bí mật” có tính “thâm cung bí sử”, tính “hậu trường” về thói quen, cá tính, tật xấu của những nhà văn, nhà thơ tên tuổi trong xã hội VC, kể cả Tố Hữu, Xuân Diệu, Nguyễn Tuân, Ngô Tất Tố, Nguyễn Khải…
.
Như đã nói ở trên, nhờ có tài biết làm thơ khi mới lên 8, Trần Đăng Khoa được nhiều nhà thơ lớn của chế độ trong đó có Xuân Diệu, Tố Hữu, Chế Lan Viên, trực tiếp dậy dỗ, bồi đắp “hồng chuyên” ngay từ khi ông mới còn nhỏ. Chính mối giao tiếp có vẻ “tình bạn vong niên” với những nhân vật thành danh trong chế độ, đã tạo cho Trần Đăng Khoa cơ hội “biết” những điều thiên hạ khao khát “muốn biết mà không thể biết”. Nay trong bầu không khí được coi là “cởi mở văn chương”, Trần Đăng Khoa phơi bầy những “thâm cung bí sử” đó trong tác phẩm. Do vậy, thiên hạ đổ xô đi mua là chuyện hợp lý.
.
Hai, trong tác phẩm, Trần Đăng Khoa vừa xoa vừa đấm, hầu hết những cai văn nghệ, những “thần tượng”, những nhà văn nhà thơ thành danh trong xã hội VC. Dĩ nhiên, ngay cả khi xoa, cái “xoa” của Trần Đăng Khoa cũng nặng phần hài hước, châm biếm, nên đôi khi xoa đấm đúng hơn là xoa ca. Dĩ nhiên, khi những thần tượng văn chương của chế độ bỗng nhiên bị đấm, chắc chắn độc giả, thù bạn của người bị đấm lẫn chính bản thân người bị đấm, đều tò mò muốn coi cho biết. Đó là thị hiếu tầm thường của con người, và Trần Đăng Khoa đã đáp ứng thị hiếu tầm thường này một cách tận tình.
.
Điều quan trọng được đặt ra ở đây là động cơ nào khiến Trần Đăng Khoa viết Chân Dung Và Đối Thoại với nội dung như vậy? Có thể có hai động cơ chính.
.
Thứ nhất, xuất phát từ thực tế, những nhân vật được gọi là thần tượng văn nghệ trong xã hội cộng sản chẳng qua chỉ là những “ông bình vôi”. Qua giao tiếp, thân cận, Trần Đăng Khoa có dịp nhìn thấy chân diện đích thực của những ông bình vôi này. Mặt khác, cho dù có những thần tượng thơ văn thật sự trong xã hội VC, không sớm thì muộn, những thần tượng đó cũng bị thất sủng. Dĩ nhiên, mặt trái của một thần tượng bị thất sủng, cùng những bí mật về thất sủng, luôn luôn là “chuyện quốc cấm”, có sức lôi cuốn người đọc mãnh liệt. Và chiều theo thị hiếu của độc giả, thường bao giờ cũng là sở thích của người cầm viết tầm thường.
.
Thứ hai, Trần Đăng Khoa là một người có tài. Đáng tiếc, tài năng của ông bị xã hội VC phát hiện quá sớm, nên tư tưởng, tình cảm của ông đã bị VC uốn nắn ngay từ khi còn bé. Hậu quả, tài năng của ông bị thui chột, văn thơ của ông trở thành công cụ tuyên truyền cho chế độ. Đau đớn hơn, vì được những cai văn nghệ chăm sóc ngay từ khi chưa đầy 10 tuổi, nên ông đã một lòng một dạ, tôn thờ những viên cai văn nghệ như là thần tượng, và ngoan ngoãn tuân theo những phương pháp sáng tác, được coi là “khuôn vàng thước ngọc” trong chế độ VC. Như vậy, điều được nhiều người ước mơ và được nhiều người cho là may mắn đối với “thần đồng Trần Đăng Khoa”, thực tế, lại chính là nỗi bất hạnh lớn lao đối với ông nói riêng và nhân tài sống trong chế độ cộng sản nói chung.
Sau này lớn khôn, qua tiếp xúc với đời, qua sách vở phim ảnh, qua những biến động của thế giới, nhất là qua chứng kiến, những thực tế phũ phàng của chế độ VC, cùng mặt thật của các thần tượng, Trần Đăng Khoa đau khổ nhận ra, tài năng cùng thời gian hơn nửa cuộc đời của ông, đã bị phung phí trong ảo tưởng luân lý, huyễn mộng đạo đức, do người cộng sản thêu dệt.
.
Chính bối cảnh hoàng hôn của chủ nghĩa cộng sản, cùng mặt thật của những thần tượng được phơi bầy, đã khiến Trần Đăng Khoa, cũng như nhiều văn nghệ sĩ có tài, nhiều người có lòng trong chế độ VC, bước vào giai đoạn khủng hoảng niềm tin. Từ khủng hoảng niềm tin, họ nhận ra, chính họ đã bị lừa, bị phản bội. Và một người, khi bước vào tuổi 40, nhận ra mình bị lừa, bị phản bội suốt mấy chục năm đẹp nhất của đời người, chắc chắn người đó có nhiều nỗi đau đớn uất giận phải giải tỏa, phải nói lên, phải viết ra… Vì thế, những gì Trần Đăng Khoa viết trong tác phẩm Chân Dung Và Đối Thoại, là điều tất nhiên, và đó chỉ mới là phần rất nhỏ so với những gì Trần Đăng Khoa đã biết và toan tính phơi bầy.
.
Giống như tất cả những người bị lừa về đức tin, về lý tưởng, tâm trạng của Trần Đăng Khoa là tâm trạng của Ruồi Trâu: Mấy chục năm tôn thờ một vị linh mục đức độ, khả kính, không ngờ khi lớn lên, phát hiện ra vị linh mục đó chính là cha đẻ của mình! Trong thâm tâm, Trần Đăng Khoa rất muốn bắt chước Ruồi Trâu, dùng búa đập tan những thần tượng của ông, nhưng ông không thể làm được. Đọc Chân Dung Và Đối Thoại, nhiều người tin rằng, tương lai, nếu mọi chuyện trôi chảy, Trần Đăng Khoa sẽ viết tiếp những chuyện động trời hơn, “xoa đấm” những nhân vật “cao qúy” hơn, thậm chí ông có thể dùng búa đập tan những thần tượng trong chế độ cộng sản, kể cả thần tượng Hồ Chí Minh.
Có điều Trần Đăng Khoa là người khôn ngoan, và biết sợ. Được chế độ cưng chiều, biệt đãi, lại thiếu bề dầy công lão hãn mã trong cuộc chiến “chống Mỹ”, lại có dịp giao tiếp với giai cấp lãnh đạo cao cấp của chế độ, Trần Đăng Khoa không thể có cái “dũng” của Trần Độ, của Dương Thu Hương, nhưng có dư cái “biết sợ” của Nguyễn Tuân. Vì sợ nên Trần Đăng Khoa vừa xoa vừa đấm. Đấm để giải thoát phần nào nỗi uất giận, của một người mấy chục năm tôn thờ những kẻ bất tài là thần tượng. Nhưng phải xoa để khỏi bị thất sủng, khỏi trở thành “thằng phu”, khỏi trở thành “hạt thóc”… Nhưng dù có biết xoa bóp cách mấy chăng nữa, khi viết cuốn Chân Dung Và Đối Thoại, Trần Đăng Khoa vẫn không thoát khỏi nỗi lo sợ bị “gà mổ”. Tâm trạng lo sợ tự kỷ ám thị “mình là hạt thóc” của Phù Thăng đã truyền sang Trần Đăng Khoa, và tâm trạng này này đã được thể hiện trong đoạn cuối bài ông viết về Phù Thăng: “Và câu chuyện mini của ông xưa, lại ám ảnh tôi, chợt làm tôi ớn lạnh. Bất giác, tôi nắm chặt bàn tay gầy guộc của Phù Thăng, lòng mơ hồ rờn rợn. Chỉ sợ ở một xó xỉnh nào đó, sau lùm cây tối sẫm kia, lại bất ngờ cất lên một tiếng gà gáy…”
.
Trần Đăng Khoa có tài làm thơ. Phát hiện ra tài năng đó, chế độ cộng sản và các viên cai văn nghệ đã khôn ngoan cưng chiều và nhuộm đỏ mầm mon văn nghệ Trần Đăng Khoa ngay từ thuở ấu thơ, nên ông không sớm có cơ hội nhìn ra bản chất của chế độ và người VC. Hậu quả, thơ văn của ông trở thành thơ văn “cung đình” phụng sự chế độ VC. Nay đau đớn nhận ra điều này, Trần Đăng Khoa muốn thanh toán nợ nần, muốn trả lại cho lịch sử chân diện đích thực của những “thần tượng” mà ông đã “mù quáng” tôn thờ hơn nửa đời người.
.
Tiếc thay, ông không có cái tài của một kẻ sĩ làm cách mạng, ông cũng không có cái “dũng” cần thiết để thành kẻ sĩ trong văn chương. Do đó, qua tác phẩm Chân Dung Và Đối Thoại, người đọc ngạc nhiên và thích thú trước những tiết lộ của một Trần Đăng Khoa “lê la lắm chuyện”, hơn là một Trần Đăng Khoa nhà văn, nhà thơ. Phải chăng vì thế, đâu đâu trong không trung, cũng vọng lên những tiếng thở dài của những người đã một thời ái mộ ông, một thời kỳ vọng vào ông?…

.

.