Gia đình và những người con của Tướng Kỳ.

Gia đình và những người con của Tướng Kỳ.

Gia đình và những người con của Tướng Kỳ.

Ông Kỳ theo học khoá 1 Sị Quan Nam Định sau đó theo học khoá 52 F ở Châu Phi. Khoá 52F có tất cả 22 người được đem qua Châu Phi để huấn luyện. Vì ông Kỳ và ông Trần Văn Hổ (Tư lệnh Không Quân) đã theo học khoá 1 Nam Định nên không phải học quân sự nữa mà chỉ học bay còn những người khác phải qua thời gian huấn luyện quân sự rồi mới học bay hay học nghề. Khi ờ An Giê Ri ông kỳ gặp bà đầm, vì lâu ngày quên tên nên không thể nhớ chính xác tên của bà đó nên xin quí vị thứ lỗi. Ông Kỳ làm giáy hôn thú với bà đầm ở An Gie Ri. Ông Kỳ có với bà đầm 5 người con là:

Thứ 1: Nguyễn Cao Thắng.

Thứ 2: Nguyễn Cao Trí

Thứ 3: Nguyễn Cao Đạt

Thứ 4: Nguyễn Cao Tuấn

Thứ 5: Nguyễn Cao Kỳ Vân

Với bà Huệ Lan (ngưoi vợ thứ 2) có cô Nguyễn Cao Kỳ Trang sẽ nói sau.

Với bà Tuyết Mai người vộ thứ 3 có Nguyễn Cao Kỳ Duyên.

Với bà Lê Kim Nicole thì nothing vì bút hết mực

Sau đó ông Kỳ bỏ bà Đầm và lấy 1 Vũ Nữ xinh đẹp rất đàng hoàng, đứng đắn nhưng hoàn cảnh lại rất nghèo nàn tên là Huệ Lan. Không biết ông Kỳ có làm hôn thú với bà Huệ Lan hay không ?? Khi bà Huệ Lan mang thai người con của ông Kỳ được 8 tháng, Ông Kỳ đuổi bà Huệ Lan ra khỏi nhà trong khi bà đang mang bầu ( Sau này bà Huệ Lan được 1 ông tướng Mỹ CIA cưới làm vợ). Người con của bà Huệ Lan với ông Kỳ chính là Nguyễn Cao Kỳ Trang mà báo chí it biết nên họ vẫn thường nói ông Kỳ chỉ có 6 người con (5 với bà Đầm và 1 với bà Đặng Tuyết Mai). Khi ông Kỳ đuổi bà Huệ Lan ra khỏi nhà cũng là lúc ông Kỳ rước bà Tuyết Mai vào nhà và có với bà Tuyết Mai cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên nổi tiếng ở Hải Ngoại và cả ở Quốc Nội. Như vậy ngoài 5 người con, 4 trai, 1 gái với bà Đầm, ông Kỳ còn có 1 người con gái với bà Huệ Lan và 1 con gái với bà Tuyết Mai. Sau đó ông Kỳ cũng bỏ bà Tuyết Mai để chung sống với bà Lê Kim Nicole trước là vợ của 1 Sĩ Quan cáp tá dưới quyền ông Kỳ. Theo những gì tôi biết thì ông Kỳ có đến 4 vợ chính thức còn chuyện tèm lem Mèo ăn vụng thì tôi không nhớ hết, không biết hết nên không dám nói Tầm Bậy mà Trúng Tầm Bạ. Về con thì ông Kỳ có 7 người chứ không phải 6 như báo chí thường nhắc đến. Ông Kỳ đã từng làm Tướng là Thủ Tướng là Phó Tổng Thống những gì ông làm, những gì ông nói, mọi người đều biết. Vì vậy sau khi ông qua đời chuyện đàm tiếu vẫn không chấm đứt. Ông chết chắc chắn sẽ chẳng được yên thân vì Cổ Nhân đã nói:
“Trăm năm bia đá cũng mòn_ Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.

*Thư gởi anh Nguyễn Cao Trí, con trai của ông Nguyễn Cao Kỳ

Vũ Linh Châu

Kính gửi anh Nguyễn Cao Trí, con trai Ông Nguyễn Cao Kỳ.

Cách đây khỏang mười năm, khi bố anh mới về Việt Nam làm ăn, tôi đã viết những dòng dưới đây..

Từ khi bố anh chết, tôi đã im lặng hoàn toàn.

Nhưng vì lá thư của anh mới đây, nên hôm nay tôi xin phổ biến lại bài đó.

Nếu anh và qúi vị, ai đã đọc rồi, thì xin đọc lại và đừng bỏ qua mấy dòng mới được viết thêm ở dưới cuối bài.

TƯỚNG KỲ.

Tướng Kỳ nổi tiếng là người sành ăn, sành chơi, vào thời gian ông đang bị dư luận chỉ trích gay gắt vì những câu phát ngôn bưà bãi khi ông về Việt Nam làm ăn với Việt Cộng , khi về lại Mỹ, ông vẫn thường tới ăn tại một tiệm phở nhỏ và sập sệ tại vùng L.A. Ngoài cánh cửa của tiệm phở này, từ lâu, người chủ đã dán một miếng giấy sticker nhỏ: “No animals allowed”, một kẻ tinh nghịch nào đó đã viết thêm “and Ky” vào sau chữ animals.

Trong thời gian biến động tại Miền Trung, tôi đã được tận mắt chứng kiến các cảnh tượng hãi hùng, các thái độ sôi sục căm thù của tín đồ thuộc hai tôn giáo lớn do “Phong trào nhân dân cứu quốc” gây ra.

Nếu không có sự gan dạ liều lĩnh của ông Tướng Râu Kẽm này thì ngay từ hồi đó, rất có thể VC đã thừa cơ tràn xuống chiếm hết các thành thị Miền Trung rồi. Tất cả mọi Giáo Hội đã bị chúng giải thể ngay từ hồi đó rồi. Các mồ chôn tập thể không phải chỉ có ở Huế mà còn cả ở Đà Nẵng, Tam Kỳ, Qui Nhơn, Quảng Trị, Nha trang, Tuy Hòa….nữa.

Một hôm, tại tiệm Phở nói trên, tôi vừa ăn xong thì tướng Kỳ ghé vào, ngoài hai người đàn bà, một đứng tuổi, một trẻ tuổi, còn có cả một thân chủ và cũng là người quen biết lâu năm của tôi nữa. Hình như người thân chủ này đã nói cái gì đó về tôi với tướng Kỳ, vì tôi thấy ông tướng đã nói lớn cố tình cho tôi nghe được: “Ở VN cũng thiếu gì người giầu”. Tôi đã rơi vào tình trạng tiến thối lưỡng nan, lẳng lặng bỏ đi cũng không tiện, mà cà kê dê ngỗng với họ thì cũng không được, bao nhiêu cặp mắt tò mò sẽ soi mói nhìn … Trước khi ra về, tôi đành ghé bàn của họ, gật đầu chào mọi người rồi nhìn thẳng vào mắt ông Tướng mà nói vừa đủ cho ổng nghe:

“Đứa nào biểu tình, tôi sẽ dội bom lên đầu nó”.(1) “Thượng Tọa Thích Trí Quang làm rung rinh nước Mỹ, nhưng không làm rung rinh được tôi”.(2)

Dứt lời, tôi gật đầu chào mọi người rồi vội vã quay đi. Nhưng hình như tôi thoáng thấy một cái gì chợt vụt sáng từ cặp mắt ốc nhồi to tròn của ông, nên tôi quay lại, nói thêm:

Qui est ce Kỳ?” (3)

Xin phép được “Tam quốc diễn nghĩa” về mấy câu nói trên, vì e rằng một số bạn trẻ sẽ không hiểu.

Câu (1), “Đứa nào biểu tình, tôi sẽ dội bom lên đầu nó ” . Sau khi Tổng Thống Ngô đình Diệm bị lật đổ, các thành thị Miền Nam rất bất ổn, tại Saigon, nhất là tại Huế và các tỉnh Miền Trung, các cuộc biểu tình bạo động đã xảy ra thường xuyên và rất dữ dội, người ta đã triệt để lợi dụng lòng mộ đạo của tín đồ để kích động thành sự căm thù cuồng tín… Tinh thần quân sĩ rất hoang mang giao động vì các xáo trộn tại hậu phương này.

Người em rể tôi, thuộc Tiểu Đoàn 8 Dù, được điều động đi dẹp biểu tình tại đường Trần Quốc Toản, bị ném đá vào ống chân trúng thương rất nặng, ít tuần sau thì bị Cộng quân bắn vỡ ngực, tử trận tại Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Khi liệm xác mới thấy vết thương bị ném đá ở ống chân vẩn còn rướm máu, chính vết thương này đã khiến cô em gái tôi uất ức cho đến tận bây giờ. Cô ta cứ khăng khăng rằng sớm muộn gì Miền Nam cũng tiêu, dù Quân đội có thắng ở chiến trường thì ta cũng thua tại hậu phương, vì địch có những pháo đài và áo giáp mà không súng đạn nào dám đụng tới.

Khi đó, tướng Kỳ đang làm Tư lệnh Không quân, trong một cuộc họp báo, ông đã tuyên bố như vậy. “Đứa nào biểu tình, tôi sẽ dội bom lên đầu nó” .Hình như chính vì câu nói này mà Ông được Quân Đội chỉ định làm Thủ Tướng (Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương) để thành lập Nội Các Chiến tranh.

Câu (2), “ Thượng Toạ Thích Trí Quang làm rung rinh nước Mỷ, nhưng không làm rung rinh đựơc tôi” . Tại Miền Trung, Thượng tọa Thích Trí Quang là người trực tiếp lãnh đạo các cuộc biểu tình nói trên, quan trọng nhất là chiến thuật “Bàn thờ Phật xuống đường”, Thượng tọa đã hô hào Phật tử đem bàn thờ Phật ra đặt trên các đường lộ, khiến cho lưu thông tắc nghẽn, các xe quân đội cũng không di chuyển được… Tờ tuần báo Times đã đăng hình Thượng Tọa lên trang bià với chú thích rằng đây là người đang làm rung rinh nước Mỹ. Nhưng trong một cuộc họp báo, tướng Kỳ đã tuyên bố như trên, rồi sai tướng Nguyễn Ngọc Loan đem quân ra dẹp tan cuộc bạo loạn này, bắt được TT Trí Quang mang về Saigon và vãn hồi an ninh trật tự cho các tỉnh Miền Trung.

Câu (3), “Qui est ce Ky” . Cũng trong một cuộc họp báo khác tại Paris, khi được một kí giả hỏi về một hành động chống Pháp của Thủ tướng Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Cao Kỳ, tướng De Gaule, khi đó đang là Tổng Thống Pháp, đã quay sang hỏi lại như vậy. (Kỳ là đứa nào?).Vì “Qui est ce Kỳ” được phát âm là “ki e ki”, nghe ngộ ngộ, kì kì, nên giai thoại này còn được truyền tụng đến ngày nay.

Biết đâu, trong một ngày xấu trời nào đó, chả có lúc, đang ăn thịt chẳng hạn, Cựu Phó Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa lại chợt ngộ ra rằng “miếng thịt là miếng nhục” và sẽ tự hỏi chính mình:“Qui est Kỳ?”

Ghi chú :

– Còn cái vụ Tướng Kỳ về Việt Nam để thi hành sứ mạng (mission) này, sứ mạng kia của chính phủ Mỷ thì qủa thật, kẻ hậu sinh này không tin. Ông Tướng ruột ngưạ đó chẳng có Mission nào cả, chỉ có…Commission (Tiền huê hồng) mà thôi, chỉ vì…miếng thịt mà thôi.

Thương nữ bất tri vong quốc hận!

Thưa anh Nguyễn cao Trí,

Từ khi bố anh chết, tôi đã im lặng hoàn toàn.

Nhưng gần đây, anh đã viết một lá thư ca tụng bố anh như là một con người đã đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong các quan hệ Việt-Mỹ. Mẹ anh cũng xuất hiện trên các cơ quan truyền thông để thanh minh thanh nga về các công việc kinh doanh của gia đình anh như là những việc làm cao cả vì dân vì nước.

Trong khi ai cũng biết bố mẹ anh đã về VN quị lụỵ và cam tâm làm tay sai cho bọn VC chỉ là để kiếm miếng ăn.

Mọi người đều đã biết những thất bại liên tiếp của bố anh trong các công việc kinh doanh tại Mỹ. Lần thất bại sau cùng là cái tiệm ăn “Miss Saigon” tại thành phố San Gabriel, Los Angeles. Chính lần thất bại sau cùng này đã dồn bố anh đến bờ tuyệt vọng và người ta đã ra tay cứu gíup để biến bố anh thành một tay sai đắc lực của chúng trong ván bài “hoà hợp hòa gỉai”.

Tóm lại, chỉ vì miếng ăn, chỉ vì một chút cơm thừa canh cặn mà bố mẹ và gia đình anh đã cam tâm làm tay sai cho bọn VC bán nước hại dân.

Đừng gái đĩ gìa mồm nữa.

Lý do mà chúng tôi vẫn kiên trì chống lại bè lũ Việt cộng và những tên Việt gian như bố mẹ anh là vì hiện nay, lý tưởng của tất cả chúng nó – cũng giống như bố mẹ và gia đình anh – chỉ là XÔI THỊT.

Chúng nó đang cấu kết với nhau để được độc quyền đớp hít Xôi và Thịt.

Chúng nó và bố anh, thì đớp hít những miếng thịt.

Mẹ anh và em gái anh, thì đớp hít những khúc thịt.

Thịt người.

Vũ Linh Châu.

Các ‘nhận xét’ bất hủ về chủ nghĩa cộng sản.

RIÊNG : CÂU ĐẦU TIÊN ĐÃ ĐÚNG 100% RỒI == (LỜI CỦA VỊ CHÂN TU)

30 câu nói bất hủ về chủ nghĩa cộng sản.

30 câu nói bất hủ về chủ nghĩa cộng sản.<image001.png>

1).. Người cộng sản làm cách mạng không phải để mang đến hạnh phúc
cho người dân , mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúcđến cho người cộng sản.

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

2).. Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh và là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

3). Cộng sản sinh ra từ nghèo đói và ngu dốt , lớn lên bằng dối trá và bạo lực và sẽ chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại.

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

4). Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.

(Thủ tướng Đức Angela Merkel)

5). Tôi lớn lên trong chủ nghĩa cộng sản tại Đông Đức và tôi hiều rõ về họ: cộng sản là chủ nghĩa gian trá và man rợ nhất của nhân loại! Chủ nghĩa cộng sản là một vết nhơ của loài người và thế giới văn minh!

(Thủ tướng Đức Angela Merkel)

6). Bất cứ nơi nào chủ nghĩa xã hội hay cộng sản được thực sự áp dụng, thì chỉ mang đến đau thương , tàn phá , và thất bại.

(Tổng thống Mỹ Donald Trump)

7). Tôi mà làm Tổng thống Hoa Kỳ thì bọn độc tài cộng sản sẽ chết.

(Tổng thống Mỹ Donald Trump)

8). Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của nhân loại.

(Nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch, Victor Hugo)

9). Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên và nói nó nói láo. Nếu không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo. Nếu không có can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.

(Nobel lauréat /laureat, Văn hào Nga Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn)<image002.png>

10). Những người theo xã hội chủ nghĩa muốn làm mọi việc tốt hơn bằng cách lấy hết tiền mọi người, và có những người cộng sản muốn làm mọi việc tốt hơn bằng cách giết hết mọi người trừ họ ra.

(Văn hào Richmal Crompton)

11). Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

(Cựu Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô, awarded Nobel prize in 1990, Mikhail Sergeyevich Gorbachev).

12). Cộng sản không thể nào sữa chữa mà cần phải đào thải nó.

(Cố Tổng thống Nga Boris Nicholalevich Yeltsin)

13). Chủ nghĩa xã hội là một hệ tư tưởng của sự thất bại, là tiếng kêu của sự ngu dốt, là lời truyền giáo của sự ganh tị, ưu điểm của nó là chia xẻ đồng đều sự nghèo khổ..

(Cố Thủ tướng Anh, Sir Winston Leonard Spencer Churchill)

14). Chủ nghĩa tư bản không chia đều sự thịnh vượng, nhưng chủ nghĩa xã hội lại chia đều sự nghèo khổ!

(Cố Thủ tướng Anh, Sir Winston Leonard Spencer Churchill)

15). Chủ nghĩa cộng sản là logic cuối cùng khi nhân loại không còn tồn tại .

(Đức cố Tổng giám mục Fulton John Sheen)

16). Vấn đề của chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ xài hết tiền của người khác!

(Cố Thủ tướng Anh Margaret Hilda Thatcher)

17). Nền kinh tế chủ nghĩa xã hội hoạt đông dựa trên tư tưởng rằng: sự hiểu biết của một nhóm người cao rộng hơn sự hiểu biết của hàng trăm triệu người . Đây là một sự suy nghĩ cực kỳ kiêu ngạo..

(Nhà kinh tế học Friedrich August von Hayek)

18). Chủ nghĩa xã hội nói chung đã thất bại rõ tới độ chỉ có những nhà trí thức mù mới có thể không nhìn thấy ( xin phép dịch thoát ý một chút).

(Nhà kinh tế học Thomas Sowell —> Socialism in general has a record of failure so blatant that only an intellectual could ignore or evade it.)

19). Tôi hiểu người cộng sản …hiểu sự xấu xa và gian dối của đảng cộng sản.

(Cố Thủ tướng Singapore, Lý Quang Diệu)

20). Chủ nghĩa tư bản không thể tồn tại nếu không có TỰ DO, chủ nghĩa cộng sản không thể tồn tại nếu cho phép TỰ DO.

(Nhà kinh tế học, Milton Friedman, Nobel prize for Economics in 1976)<image003.png>

21). Hãy nhìn bao nhiêu người từ các xứ cộng sản đã liều chết vượt biên, vượt biển qua các xứ tư bản tự do, nhiêu đó cũng đủ cho chúng ta biết nhân loại đã lựa chọn ra sao.

(Nhà kinh tế học, Milton Friedman, Nobel prize for Economics in 1976)

22). Khi bạn thấy một người mập đứng kế một người ốm, không có nghĩa là người mập lấy bớt phần ăn của người ốm. Nhưng đây là cách suy nghĩ của chủ nghĩa xã hội.

(khuyết danh)

23). Làm thế nào để bạn biết người đó là một người cộng sản? Đó là những người đọc Marx và Lenin. Và làm thế nào để bạn biết người đó là người chống cộng sản? Vì người đó hiểu Marx và Lenin.

(Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan)

24). Chủ nghĩa cộng sản chỉ có thể thành công ở hai nơi:

          – Thiên đường, nơi mà không cần có nó.

          – Địa ngục, nơi mà nó đã có rồi.

(Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan)

25). Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo của các nước cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, thì tại sao các ông phải xây những bức tường (điển hình là bức tường Berlin) để giữ mọi người lại, và dùng quân lực và cảnh sát chìm để bắt công dân của các nước ông im lặng?

(Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan)

26). Chấm dứt chiến tranh không phải đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho hòa bình là hàng ngàn năm tăm tối cho các thế hệ Vietnam sinh về sau!

(Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan)

27). Nếu Việt cộng thắng thì toàn thể Quốc gia Việt Nam sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung hoa cộng sản. Hơn nữa toàn dân Việt Nam sẽ mãi mãi sống dưới ách độc tài vong bản, vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo của cộng sản Việt Nam.

(Cố Tống thống Đệ nhất Viêt Nam Cộng Hòa , Ngô Đình Diệm)

28). Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm!

(Cố Tổng thống Đệ nhi Việt Nam Cộng Hòa, Nguyễn Văn Thiệu)

29). Đảng cộng sản Việt Nam đã hi sinh hơn 2 triệu cán binh của họ để biến toàn thể nước Việt Nam thành một nước cộng sản toàn trị. Nhưng cuối cùng họ lại dùng chủ nghĩa tư bản để làm giàu cho chính họ! Vậy hơn 2 triệu người Việt Nam chết để làm gì?

(Nhà văn Dennis Mark Prager, one of America’s most respected

Radio Talk Show hosts)

30). Giải mã nhân vật Hồ Chí Minh chính là giải mã lịch sử bất hạnh của dân tộc Việt Nam.

(Truth 23)<image004.png>

//

Tâm sự về nhạc phẩm “Lệ Đá”, sáng tác cùng Trần Trịnh

  • Tâm sự về nhạc phẩm “Lệ Đá”, sáng tác cùng Trần Trịnh

“Lệ Đá” là một nhạc phẩm  được nhiều người yêu thích với giai điệu thật tha thiết, ngọt ngào, ca từ óng chuốt. Tuy nhiên có một đôi điều mà ít người biết về bài hát này. Lệ Đá có một hoàn cảnh sáng tác khá đặc biệt. Khác với các ca khúc nhạc phổ thơ khác, người nhạc sĩ đem một bài thơ mà mình yêu thích, cảm xúc phổ lên thành bản nhạc, bài hát Lệ Đá thì ngược lại, giai điệu nhạc được nhạc sĩ Trần Trịnh sáng tác trước, lời được thi sĩ Hà Huyền Chi viết ra sau. Điều kỳ diệu là lời ca như chắp đôi cánh vào nét nhạc,  cả hai  hòa quyện vào nhau tạo nên một tác phẩm thật tuyệt vời đã nhanh chóng thu hút ca sĩ, thính giả, thế hệ xưa, thế hệ nay…Ngoài ra, bài hát Lệ Đá có 5 lời khác nhau chứ không chỉ có 1 lời như chúng ta thường nghe từ trước đến nay. 3 lời đầu được thi sĩ Hà Huyền Chi viết vào cuối thập niên 60, lời 4 thi sĩ viết vào tháng 4 -1975 và lời cuối cùng viết sau này bên xứ người. Hai lời sau là để kỷ niệm cho hai trong những cuộc tình bên lề của ông. Người nghệ sĩ thường mang giòng máu đa tình, đa cảm trong huyết quản. Những cuộc tình là chất men để nhờ đó họ mới có thể sáng tác, cống hiến cho đời những tác phẩm tuyệt vời.Bây giờ người viết lên những giòng nhạc của bài hát, nhạc sĩ Trần Trịnh  đã qua đời vào 8 năm trước, năm 2012, còn tác giả viết lên những  ca từ mượt mà, đầy xúc cảm đó đang sống già yếu bệnh hoạn ở một tiểu bang vùng Tây Bắc Hoa Kỳ nhưng “Lệ Đá” vẫn sống mãi trong lòng người  mộ điệu, người hát lẫn người nghe.Ng.

Nhạc phẩm Lệ Đá với 3 lời bài hát được xuất bản năm 1968

Tâm sự về nhạc phẩm “Lệ Đá”, sáng tác cùng Trần Trịnh

Nhà thơ Hà Huyền Chi có tên thật Đặng Trí Hoàn, sinh ngày 21/12/1935 tại Hà Đông, Hà Nội. Năm 1954 một mình đi vào Nam. Năm 1957 nhập ngũ theo đời binh nghiệp (Võ bị QG Đà Lạt), năm 1975 qua Mỹ và hiện cư ngụ tại Washington State, vùng Tây Bắc Hoa Kỳ.                              

   Nhà thơ Hà Huyền Chi

Hà Huyền Chi tập làm thơ hồi còn rất trẻ, tác phẩm đầu tay của ông là “Saut” Đêm xuất hiện vào năm 1963. Đến nay ông đã in 22 tập thơ, 8 truyện dài. (Giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật bộ môn Thơ, 1971). Đóng 8 phim và đạo diễn 2 phim (Giải Tượng vàng 1972, Đạo diễn xuất sắc nhất cho bộ môn phim tài liệu). Ông còn dùng nhiều bút hiệu khác như : Mậu Binh, Hồ An, Mã Tử, Hạc Bút Ông… Cũng tính đến nay, ông đã có 409 bản nhạc phổ thơ từ 48 nhạc sĩ. Nhưng nhạc phẩm được nhiều người ưa thích nhất là bài “Lệ Đá” do Trần Trịnh soạn nhạc và ông đặt lời, và bài “Goá Phụ Ngây Thơ” doTrần Thiện Thanh phổ nhạc sau này.

Tác phẩm Hà Huyền Chi đã xuất bản gồm Saut Ðêm (1963), Còn Gì Cho Anh, Khu Vườn Chim Sẻ, Những Nụ Gai Mòn, Rừng Ái Ân, Vũng Tối Ðầy (1970), Bước Ðam Mê, Mưa Ðêm Trong Chiến Hào (1971), Trên Cánh Ðồng Mây, Cho Mặt Trời (1975), Tên Nô Lệ Mới (1979), Như Ðá Ngàn Năm (1981), Cõi Buồn Trên Ta (1984), Ðời Bỗng Dưng Thừa (1987), Không Gian Vương Dấu Giày (1988), Hành Trình 30 Năm Thơ Hà Huyền Chi, Thơ Ðen (1991), Thơ Kẽm Gai, Tháng Một Buồn (1994), Thơ Trong Da Ngựa (1995), Một Túi Bình Sinh Một Túi Thơ, Ðồng Thiếp (1996), Bão Ðầy (1998), Bên Trời Mài Kiếm (thơ song ngữ-Anh,Việt 1999)

Theo nhà thơ Hà Huyền Chi cho biết, do tình cờ khi ông còn ở binh chủng Nhẩy Dù ông đã viết nhiều truyện ngắn và thơ. Có bài thường xuyên đăng trên báo quân đội, nên nhẩy vào nghề báo chí rồi nhẩy vào điện ảnh như một thử thách, vì có lúc ông làm phụ tá trưởng phòng Điện ảnh của cục Tâm Lý Chiến. Làm Đạo diễn trong Đạo diễn đoàn thuộc Nha Điện Ảnh của Bộ Thông Tin.

Nhà thơ Hà Huyền Chi vốn mê thơ, nên từ lúc ông còn đi học đã tập làm thơ, do nghĩ rằng làm thơ là lối đi dễ nhất để vào thế giới văn chương. Tuy nhiên theo ông tâm sự, để đi vào đường văn chương, bước đầu người ta nên tập viết truyện dài, sau đó tập viết truyện ngắn. Cuối cùng mới nên tập làm thơ, bởi thơ vốn là đỉnh cao nhất của văn chương. Còn ông đã đi ra khỏi cái quy luật thứ tự đó.

Có người thống kê, nhà thơ Hà Huyền Chi là thi sĩ có thơ được phổ nhạc nhiều nhất và người phổ thơ ông nhiều nhất là nhạc sĩ Mai Anh Việt, với 65 bài. Vì thế có người nhận xét “thơ Hà Huyền Chi mang nhiều chất nhạc”. Có lẽ khi ông làm thơ đã có ý niệm đem phổ nhạc, ý niệm này xuất phát từ khi nhạc phẩm “Lệ Đá” được ông đặt lời sau bản nhạc chưa lời của Trần Trịnh.

Luận về người làm văn chương – nghệ thuật

Khi nói về những người đang làm văn chương nghệ thuật hôm nay, theo nhà thơ Hà Huyền Chi cho biết :

– “Trước hết, chúng ta đang có tình trạng lạm phát số người muốn tự khoác cho mình chiếc áo thi sĩ, nhạc sĩ. Nhiều người đã tự bỏ tiền ra in thơ hay nhạc, mà trong lúc chưa nắm vững được kỹ thuật căn bản, nhập môn. Của niêm luật, vần điệu, thanh điệu, hợp âm và phối âm.

“Tình trạng trăm hoa đua nở này không có lợi cho sự tiến hóa chung của hai bộ môn nghệ thuật này. Nếu không muốn nói là có hại.

“Chúng ta hãy thử tưởng tượng, trên bất kỳ một sân khấu nào, ai cũng có quyền nhẩy lên ca, ngâm bạt mạng, thì sớm muộn gì cũng giết chết các sinh hoạt này”.

Rồi nhà thơ tâm sự tiếp : là một người thích sưu tập về thơ (collection, chưa là selection) mà ông không có cách gì mua được cho đầy đủ những thi tập được ấn hành ở hải ngoại. Có thể nói, mỗi tuần đều có “thi tập” mới ra lò. Về âm nhạc cũng vậy, các CD nhạc đang ở mức độ lạm phát, tràn ngập thị trường từ VN đem sang ở hải ngoại ấn hành. Nếu không nói các CD “thượng vàng hạ cám” đều xuất hiện hàng ngày. Chưa kể “trận giặc hạ giá” của các CD sản xuất từ VN gửi sang, đã tàn phá thị trường ca, ngâm. Có lẽ vẫn còn tình trạng lạm phát này dài dài.

CD hải ngoại bây giờ khó tiêu thụ, vì bây giờ gặp nạn các ca nghệ sĩ thường làm giá quá đáng, đòi “cát-sê” cao ngất từ 3 tới 5 ngàn đô cho một bài hát thâu âm, đang giết chết giới sản xuất. Giống như giới tài tử điện ảnh Mỹ đòi thù lao vài chục triệu đô cho mỗi phim, khiến hàng loạt các rạp chiếu phim phá sản vì giá vé cao. Cũng thế, ca sĩ hải ngoại đòi thù lao từ 3 tới 5 ngàn đô cho một bài hát thâu âm. Khiến giá bán một CD quá cao so với giá CD sản xuất từ VN, cho nên vẫn còn bế tắc, nan giải chưa thấy “ánh sáng cuối đường hầm”.

 Nói về nhạc phẩm Lệ Đá trước đây, nhà thơ Hà Huyền Chi cho biết :

Ngó lui mấy chặng đường Lệ Đá

– Nhạc phẩm “Lệ Đá” trước hết không phải là một bài thơ phổ nhạc. Phải nói là tôi đã đặt lời cho bản nhạc (vốn không tên) của nhạc sĩ Trần Trịnh. Do một cơ duyên đặc biệt, do người bạn tên Đông chơi Clarinet, giới thiệu Trần Trịnh đến với tôi, khi đó Trần Trịnh (giữa thập niên 1960) chưa có nhiều tiếng tăm trong làng tân nhạc thời bấy giờ :

– Nhạc Trần Trịnh khá lắm, nhưng rất ít người biết đến. Xin anh giúp thằng bạn em một lần, đặt lời ca giùm cho nó.

Nhạc sĩ Trần Trịnh
 

Tôi liền lắc đầu : “Em biết là anh vốn mù nhạc mà !”

– Em biết chứ, nhưng em thành thực nghĩ rằng chỉ có anh mới giúp được nó.

Còn Trần Trịnh cười hiền lành nói thêm :

– Xin anh giúp cho. Tôi nghĩ là sẽ có cách…

Bấy giờ tôi thẳng thắn đặt điều kiện :

– Nể thằng em, coi như tôi chấp thuận trên nguyên tắc. Tuy nhiên, tôi cần nghe anh đàn bản nhạc này vài lần để có khái niệm về nhạc tính. Và tôi cũng cần ý kiến thẩm định về nhạc thuật của bài này với những Pianist như Dzương Ngọc Hoán (chồng Pianist, ca sĩ Quỳnh Giao)

Chúng tôi kéo nhau lên đài phát thanh Quân Đội, Trần Trịnh ngồi vào piano. Và điều ngạc nhiên là tôi ưa ngay cái âm hưởng buồn ngất ngây dịu nhẹ đó, rất Pianissimo ấy. Melody thật tha thiết, ngọt ngào, bắt nhĩ. Khi ấy Đông đã kéo Dzương Ngọc Hoán qua và Hoán khen bản nhạc này không tiếc lời, khiến tôi có ngay quyết định giúp Trần Trịnh. Tôi nghe Trịnh đàn thêm vài lần nữa và cố gắng nhập tâm cái âm hương của bản nhạc.

Hôm sau, tôi đem đến Trần Trịnh lời ca thứ nhất của Lệ Đá. Kết quả ngoài sức tưởng tượng, là không biết bằng cảm hứng nào đó, tôi đã hòa được cái rung cảm đích thực của thơ tôi vào nhạc Trần Trịnh. Trần Trịnh mừng rỡ tới sững hồn. Anh và Hoán cùng hân hoan hát Lệ Đá khiến tôi cũng choáng ngợp trong niềm vui.

Lập tức tôi viết lời 2. Buổi trưa nắng gắt, dưới mái tôn thấp lè tè của quán cơm lính trong trại. Trên chiếc bàn bọc nhôm nóng bỏng, cáu bẩn, tôi thả hồn bay với Lệ Đá. Tôi viết thật dễ dàng, và khóc cũng dễ dàng với lời 2 này.

Tôi cứ vừa viết vừa khóc thế đó, như khi ngồi chép lại những dòng nàỵ Tôi bỏ dở bữa ăn, đem lời 2 lên đài Quân Độị gặp Nhật Trường trước phòng vi âm. Tôi đưa Lệ Đá ra khoe, Nhật Trường hát ngay với nỗi hân hoan bốc lửa. Hắn túm ngay lấy Trần Trịnh đòi soạn cấp kỳ hoà âm cho ban nhạc và 2 bè khác cho Mai Hương, Như Thủy ca. Khoảng nửa giờ sau Lệ Đá được thâu cấp kỳ. Nhật Trường, Mai Hương, Như Thủy, mỗi nguời trên tay một bản Lệ Đá “mì ăn liền” say mê hoà ca với nỗi xúc động đồng thiếp. “Take one Good take !” Hát và thâu hoàn chỉnh ngay lần thứ nhất.


Nhật Trường như bay ra khỏi phòng vi âm ôm lấy tôi và Trần Trịnh :

– Ông đặt lời thần sầu. Bản này sẽ là Top Hit.

Tôi nhún nhường:

– Top Hit được là nhờ nhạc Trần Trịnh bay bổng như diều đấy chứ.

Nhật Trường cướp lời :

– Nhưng ông là gió lớn. Đại phong mà…

Lời bài hát Lệ Đá (1)  sáng tác cuối thập niên 60

Hỏi đá xanh rêu…bao nhiêu tuổi đời / Hỏi gió phiêu du…qua bao đỉnh trời / Hỏi những đêm sâu… đèn vàng héo hắt

Ái ân… bây giờ là nước mắt / Cuối hồn một… thoáng nhớ mong manh

Thuở ấy tôi như… con chim lạc đàn / Xoải cánh cô đơn…bay trong chiều vàng / Và ước mơ sao…trời đừng bão tố / Để yêu thương… càng nhiều gắn bó / Tháng ngày là… men say nguồn thơ

Điệp khúc

Tình yêu… đã vỗ… cánh rồi / Là hoa.. rót mật… cho đời / Chắt chiu… kỷ niệm… dĩ vãng / Em nhớ gì… không em ơi

Mầu áo thiên thanh… thơ ngây ngày nào / Chìm khuất trong mưa… mưa bay rạt rào / Đọc lá thư xưa…một trời luyến tiếc / Nhớ môi em…và mầu mắt biếc / Suối hẹn hò… trăng xanh đầu non

Lời bài hát Lệ Đá (2)  sáng tác cuối thập niên 60

Tượng đá kiên trinh… ru con đời đời / Là nét đan thanh… nêu cao tình người / Là ánh chiêu dương… đẩy lùi bóng tối / Tháng năm xa… trùng trùng sóng gối / Ngóng nhìn từ… bát ngát chân mây

Bài hát ca dao… theo tôi vào đời / Và giữ cho tim… tôi xanh nụ cười / Nào biết trong em… còn nhiều trống vắng / Trái yêu đương… chỉ là trái đắng / Gã tật nguyền… buông trôi niềm tin

Điệp khúc

Tình yêu… đã vỗ… cánh rồi / Là hoa… rót mật… cho đời / Chắt chiu… kỷ niệm… dĩ vãng / Em nhớ gì… không em ơi

Tương đá kiên trinh… ôm con đợi chồng / Nhạc lá thu mưa… hay chân ngựa hồng / Lệ đá tuôn rơi… dòng dòng nối tiếp / Ngóng chinh phu… đời đời kiếp kiếp / Suối vọng tìm… trăng xanh đầu non

Cái ma kiếp của một bài ca được yêu chuộng thường yểu tử, và xuống cấp. Nhưng Lệ Đá thì không. Nó may mắn thoát khỏi định số ước lệ ấý. Vào những năm 67, 68 nhạc phẩm “Lệ Đá” được cất tiếng thường xuyên hầu như ở khắp mọi sinh hoạt văn nghệ mà thời kỳ này nhạc Trịnh Công Sơn đang được mọi người hâm mộ. Lệ Đá góp mặt hàng đêm ở các phòng trà, tiệm nhảy. Lệ Đá vào khuê phòng, ra máy nước. Rồi quán cà phê cũng Lệ Đá, phim ảnh cũng Lệ Đá với tiếng hát Khánh Ly, phim do Thanh Nga, Đoàn Châu Mậu diễn xuất, và Bùi Sơn Duân đạo diễn.

May sao, Lệ Đá vẫn chưa trở thành nhạc sến, nhạc đứng đường. May sao, tôi vẫn được yên thân, bởi vẫn giữ kín cơ duyên “nhảy dù” vào nghề viết lời nhạc. Để mọi người đều hiểu lầm rằng Trần Trịnh phổ thơ tôi.

Khi ấy tôi viết thêm lời 3 cho Lệ Đá khi đi công tác ở Sóc Trăng, Cà Mau. Nơi Rừng Mắm của Bình Nguyên Lộc với muỗi mòng dễ nể. Nhà văn Bình Nguyên Lộc dọa, chỉ cần quơ tay một cái là đã túm được cả chục con muỗí. Bạn bè hăm, trâu bò còn phải ngủ trong mùng. Khách sạn tỉnh lẻ không khá gì hơn mấy quán trọ trong phim Anh Hùng Xạ Điêu, Cô Gái Đồ Long. Thực khách vừa nhâm nhi, vừa quơ chưởng, đuổi muỗí. Mới chập tối, tôi đã chui vô chiếc mùng thố. Và buồn tình tôi viết lời Lệ Đá 3:

Lệ Đá lời 3 (Tháng 9, 1968)

Từ những đam mê… xa trong cuộc đời / Từ những cơn vui… tan theo nụ cười / Từ phút trao đi… cuộc tình thứ nhất / Giá băng khi… tuổi hồng đã mất / Dấu bèo chìm… khuất sóng xa khơi

Dòng tóc mây thơ… trên vai rủ mềm / Mười ngón tay em… đan trong tủi phiền / Lời hứa cao bay… cuộc tình cút bắt / Giấc mơ hoa… đầu đời đã tắt / Có gì vừa… trôi qua tầm tay

Điệp khúc

Người đi… đi mãi… không về/ Thời gian… xoá vội… câu thề / Bóng anh… nhạt nhoà… bóng núi / Em với tình… yêu trăng soi

Lạy chúa ngôi… ba nghe con nguyện cầu / Và giúp cho con… quên đi tình sầu / Lời thánh ru êm… giọt đàn thống hối / Chúa trên cao… mỉm cười thứ lỗi / Những giọt đàn… vang trong trời tin

Sáng hôm sau, chỉ có Chúa ngôi ba mới biết được cơn sợ hãi của tôi đến cỡ nào khi thức giấc. Trong mùng tôi, cả trăm con muỗi đen đủi no căng đu mình say ngủ an bình !!!

Lệ Đá lời 4 (Riêng cho Khánh Liên, tháng 4, 1975)

Chiều 27/4/1975 tôi còn cái hẹn với người tình Khánh Liên ở Thị Nghè. Tình hình thời cuộc lúc đó biến chuyển cực nhanh, nên tôi không đến được với Khánh Liên, tôi đã không thể thu xếp để tới chỗ hẹn, nói lời từ giã cuối cùng với nàng. Nỗi buồn đeo cứng lấy tôi. Khi ngồi nín thở dưới hầm, khi ráng ngoi nhìn mặt sông Lòng Tảo lần cuối. Nhìn mặt sông cuồn cuộn đau, khi thấp thoáng nghĩ ngàn dặm sẽ chia lìa cùng Sài Gòn, quê hương và người tình Khánh Liên…

Nên bài lời 4 này khởi viết từ tháng 4 và được hoàn chỉnh vào tháng 7/1975.

Lệ Đá lời 4

Từ nỗi xa đau… như đêm và ngày / Mỏi cánh thư bay… bay trong mùa đầy / Hòn đá đeo trên… cuộc đời héo hắt / Mãi bơi trong… vực sầu nước mắt / Chút tình buồn… lãng đãng men say

Người lỡ chia xa… đôi bên địa cầu / Tình lỡ chia xa… hai bên đỉnh sầu / Người đã xa khơi… cuộc tình tách bến / Chút hương xưa… làm thành vốn liếng / Cũng cùn mòn… theo chân thời gian

Điệp khúc

Muà xanh… đã khép… mắt đời / Hè khô… nức nở… ma cười / Gió thu… liệm vàng… nỗi nhớ / Đông xám… màu tang… nơi nơi

Một nét sao bay… trên khung trời buồn / Ngọn lá me khô… lăn trên mặt đường / Tưởng tiếng chân quen… tìm về lối ngõ / Tiếng chân xưa… chỉ là tiếng gió / Gió thở dài… lung lay hồn trăng

Không rõ điều gì đã khiến tôi không xa rời được cái giao hưởng của Lệ Đá 1, 2, khiến đôi khi, khúc này hầu như là một phó bản, mô phỏng của khúc trước. Nó dẫn tôi quanh quẩn trong trình tự ấy không rời.

Lệ Đá lời 5 (Riêng cho Nguyệt Lãng)

Có lẽ tôi là một kẻ chung tình mang trái tim phản trắc. Năm 1992, tôi đắm hồn vào một tình yêu mới. Nguyễn Tà Cúc – Nguyệt Lãng – Ác Bà Bà, là  Ba đại ác nhân và mỹ nhân, đã cho tôi hạnh phúc và hành tôi điêu đứng không cùng.

Nguyễn Tà Cúc thì không thể nào không… tà cho được. Nàng đến với tôi như một tiểu muội thứ thiệt. Rồi tôi đổ đốn đâm ra yêu tiểu muội, qua một phân thân của nàng là Nguyệt Lãng (sóng trăng).

“Tháng Một Buồn” in năm 1993, là thi tập ghi dấu tình tôi với nàng. Rồi Nguyệt Lãng lại phân thân, lần nữa. Từ cây bút hoa bướm hiệu đoàn, Ác Bà Bà soi kính chiếu yêu vào đời sống, văn chương. Và chứng tỏ năng khiếu trong lãnh vực phê bình văn học, và đàn hạch tư cách bất chính của nhà văn. Trong và ngoài văn chương.

Tôi xa nàng từ 1993. Dù cái tình của chúng tôi vẫn là ngàn đời chẳng thể chia xa. Và từ tháng Mười 1992 đến tháng Chạp 2002, đã là hơn 10 năm vèo qua trong thân tình, chúng tôi vẫn chưa hề giáp mặt nhau, dù chỉ một lần. Dù tôi đến Cali nhiều bận. Rất nhiều bận. Không gặp, phải chăng là cố gắng phi thường của chúng tôí. Để giữ cho tình mãi đẹp. Cho dù, những năm sau này, tiểu muội của tôi đã trong tình trạng không còn ràng buộc bởi hôn nhân.

Lệ Đá lời 5

Từ lúc yêu trăng… tiêu hoang cuộc đời / Từ phút say hoa… tương tư biển trời / Muội rót cho huynh… ngọt ngào suối biếc / Đắm say trên…từng hàng chữ viết / Cũng muộn phiền… suốt kiếp chưa vơi

Sợi tóc biên cương… xa hơn ngàn trùng / Nguyệt lãng sông chia… tang thương chẳng cùng / Là nhánh phong lan… vì người vẫy gió / Lúc trăng vơi… người còn mãi nhớ / Vẫn nồng nàn… thơm hương tịnh yên

Điệp khúc

Tình đau… lấp lánh… cuối trời / Ngàn khuya… gió thở… vai người / Tóc đêm… mượt mà… suối nhớ / Trăng đắm… hồn si… trăng trôi

Tình lỡ đăng quang… sông vui, dặm phiền / Còn chút dư hương… vương trên cỏ hiền / Để mãi thương nhau… đời này kiếp khác / Những đêm sâu… thảng lời gió hát / Khúc tình hoài… trăm năm, ngàn năm

Nguyễn Lê Quan

Hữu Loan, Dzũng Chinh, Vũ Anh Khanh: Ba người lạ cùng nhau nổi tiếng

Hữu Loan, Dzũng Chinh, Vũ Anh Khanh: Ba người lạ cùng nhau nổi tiếng

Aug 26, 2020 cập nhật lần cuối Aug 25, 2020


Văn Lang/Người Việt

SÀI GÒN, Việt Nam (NV)

– Hữu Loan, Dzũng Chinh, Vũ Anh Khanh, ba con người tuy hoàn cảnh và đường đời khác nhau nhưng đã tình cờ gặp nhau nơi con đường cái quan, trên đường tranh đấu, mưu cầu Xuân tự do cho quê hương, dân tộc.

Từ trái, nhạc sĩ Dzũng Chinh, nhà thơ Vũ Anh Khanh, nhà thơ Hữu Loan. (Hình: wikimedia.org & Người Đưa Tin)
*

“Nàng có ba người anh đi quân đội,” Hữu Loan mở đầu bài thơ khóc vợ mang tên “Màu Tím Hoa Sim” được ông làm từ năm 1949, sau được in trên tờ Trăm Hoa do Nguyễn Bính làm chủ nhiệm, đã đi vào lịch sử thi ca, như một chứng nhân của lịch sử. Còn ông, sau này trở thành chứng nhân của cuộc đời.

Khi Hữu Loan vướng vào vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm, cũng như những bất mãn trước đó trong cải cách ruộng đất, ông bỏ đảng, bỏ quân đội trở về vùng quê heo hút, Nga Sơn, Thanh Hóa, để làm một người phu kéo xe thồ đá. Bỏ lại phía sau lưng con đường công danh (mà ông cho là bại hoại) phía trước.

Hữu Loan làm thơ không nhiều. Thơ ông vượt tuyến, vào Nam, không biết có phải do được in trong tập “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Đất Bắc?”

Chỉ biết, bài “Màu Tím Hoa Sim” được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc, và truyền bá sâu rộng ở miền Nam. Ít nhất có ba bài được giới trẻ và giới trí thức thời bấy giờ yêu chuộng là “Những Đồi Hoa Sim” của Dzũng Chinh, “Màu Tím Hoa Sim” của Duy Khánh và “Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà” của Phạm Duy.

Riêng bài “Những Đồi Hoa Sim” của Dzũng Chinh và “Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà” của Phạm Duy, một bi ca, một hùng ca, cho đến nay vẫn là những tác phẩm nổi tiếng nhất dựa trên bài thơ gốc của Hữu Loan; trong đó, nhạc phẩm của Dzũng Chinh ra đời vào thập niên 1960, được cho là bản phổ nhạc sớm nhất.

Sau năm 1975, Hữu Loan có vô thăm Sài Gòn. Ông ra chợ trời, mua được mấy băng cassette cũ, trong đó có thâu bài “Những Đồi Hoa Sim” của Dzũng Chinh. Nghe nói, Hữu Loan nghe đi nghe lại, tỏ ra thích thú với Dzũng Chinh, người mà theo Hữu Loan phổ nhạc thơ ông hay nhất.

Nhạc sĩ Dzũng Chinh. (Hình: wikimedia.org)

Dzũng Chinh đưa Hữu Loan và Vũ Anh Khanh nổi tiếng hơn

Dzũng Chinh, một sĩ quan bộ binh trẻ tuổi, tài hoa trong Quân Lực VNCH, không chỉ “nổi” lên khi sáng tác bản nhạc “Những Đồi Hoa Sim” với tiếng hát của nữ ca sĩ Phương Dung (được khán giả đương thời ưu ái gọi là “Con nhạn trắng Gò Công”) vào thời điểm năm 1961-1962, mà ông còn được nhiều người biết đến với nhạc phẩm “Đêm Dài Chưa Muốn Sáng” qua giọng ca của Hoàng Oanh.

Nhạc phẩm này nói lên nỗi niềm bi thiết, trước lịch sử bi hùng của dân tộc, khát khao một mùa Xuân thanh bình, quê hương liền một huyết mạch lịch sử.

Lời nhạc trầm hùng, trong “Đêm Dài Chưa Muốn Sáng” của Dzũng Chinh làm người ta nhớ tới những tác phẩm bất hủ như “Hòn Vọng Phu” của Lê Thương; “Con Đường Cái Quan”của Phạm Duy; chút u uất, đau đớn vì những khát vọng thuần nhân bản bị đè nén, bức hại như trong “Người Anh Vĩnh Bình” của Nguyễn Đức Quang.

Nghe “Đêm Dài Chưa Muốn Sáng” của Dzũng Chinh, thấy thương tiếc cho ông. Một vùng trời âm nhạc bao la, ông vừa chạm đôi cánh vào. Nhưng chưa kịp vẫy vùng, tung cánh chim bằng lướt gió, thì lửa đạn chiến tranh đã đưa ông về tận đáy mồ sâu.

Ông hy sinh dưới chân núi Chà Bang (Ninh Phước) vào đêm cuối Tháng Hai, 1969. Năm đó Dzũng Chinh mới 28 tuổi (sinh năm 1941). Dzũng Chinh để lại cho đời tiếng kêu bi thiết, của một thời mà mãi trời chưa sáng: “Từ nghìn năm trước đất mòn nào đưa/ Tiếng gọi Trường Sơn theo bóng tối tuổi gầy mòn… Gục ngã nơi sa trường, manh áo nhuộm bụi đường/ Cây lá bạc màu xanh, một lời nguyền hy sinh chưa hề nhòa…”

Nơi Dzũng Chinh nằm xuống, cũng là một vùng có nhiều hoa sim tím, mọc dài theo triền đồi cát trắng, miền duyên hải.

Từ những đồi hoa sim của Hữu Loan, hay mùa sim tím theo những triền cát trắng của duyên hải miền Trung – Nam bộ, quê hương của mình, Dzũng Chinh mơ thấy Xuân về trên đỉnh Trường Sơn với bao thao thức: “Mấy mùa mùa đợi mong, mai nở ven rừng/ Xuân đến bao giờ người nào hay…”

Cũng như Hữu Loan, Dzũng Chinh không sáng tác nhiều (hay đúng hơn là chưa kịp viết nhiều). Ngoài bài “Những Đồi Hoa Sim,” “Đêm Dài Chưa Muốn Sáng,” “Lời Tạ Từ,” “Hoa Trắng Tình Yêu,” “Hai Màu Hoa,” thì Dzũng Chinh còn được biết đến với một bài nổi tiếng khác, là bài “Tha La Xóm Đạo,” phổ thơ Vũ Anh Khanh.

Nhà thơ Vũ Anh Khanh. (Hình: wikimedia.org)


Vũ Anh Khanh nổi lên với “Tha La Xóm Đạo”

Vũ Anh Khanh cũng là người ở vùng duyên hải miền Trung-Nam bộ. Ông quê ở Phan Thiết nhưng thuộc thế hệ trước. Ông viết văn, làm báo với Thẩm Thệ Hà, thập niên 1940-1950 ở Sài Gòn.

Ông là một cây bút chuyên viết truyện ngắn và tiểu thuyết. Tác phẩm của ông phần lớn được in trong năm 1949 tại Sài Gòn, với “số lượng phát hành chiếm kỷ lục trong số ấn phẩm thời đó,” gồm truyện dài “Cây Ná Trắc” (nhà xuất bản Tân Việt, Sài Gòn, 1947), “Nửa Bồ Xương Khô” (hai tập, nhà xuất bản Tân Việt Nam, Sài Gòn, 1949), “Bạc Xỉu Lìn” (nhà xuất bản Tiếng Chuông, Sài Gòn, 1949)…

Trong một lần cùng Thẩm Thệ Hà về thăm quê bạn ở Trảng Bàng (Tây Ninh), Vũ Anh Khanh có ghé thăm họ đạo Tha La, cám cảnh sinh tình ông viết ra bài thơ Tha La. Sau bài thơ này được in trong tiểu thuyết “Nửa Bồ Xương Khô” của ông.

Bài thơ “Tha La Xóm Đạo” cũng được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc, nhưng bài do nhạc sĩ Dzũng Chinh phổ nhạc là đi vào lòng người nhất. Theo wikipedia.org, “Tha La Xóm Đạo” đã được nhạc sĩ Dzũng Chinh, cũng là người Phan Thiết, phổ nhạc vào năm 1964.

Có lẽ, cũng như “Màu Tím Hoa Sim,” “Tha La Xóm Đạo” sẽ còn mãi với thời gian, như là chứng nhân của một thời – không thể nào quên.

 

Nếu như Hữu Loan đi kháng chiến ở miền Bắc, thì Vũ Anh Khanh đi kháng chiến ở miền Nam.

Sau 1954, Vũ Anh Khanh tập kết ra Bắc. Đến năm 1956, sau khi đi dự hội nghị nhà văn Á-Phi tại Ấn Độ, Vũ Anh Khanh trở về, sửa giấy phép đi đường, tìm cách tới bờ sông Bến Hải, với ý định vượt tuyến trở lại miền Nam tự do.

Nhưng khi Vũ Anh Khanh còn đang ở giữa dòng nước, chưa kịp chạm tới bờ Nam. Thì bị biên phòng Cộng Sản miền Bắc phát hiện, dùng tên tẩm thuốc độc, bắn chết ông.

Cái chết của Vũ Anh Khanh trở thành một khúc ca bi tráng, cho một văn-thi nhân sớm biết quay đầu là bờ. Ông đã không vượt qua nổi dòng sông định mệnh. Nhưng trong bóng đêm của hơn nửa thế kỷ trước, ông đã can đảm vượt qua dòng sông ý thức hệ. Nơi mà cho tới tận hôm nay, hàng triệu triệu con người, vẫn còn bị “mắc kẹt” ở bờ bên kia.

Năm Vũ Anh Khanh mất, ông mới 30 tuổi (ông sinh năm 1926).

Nhà thơ Hữu Loan. (Hình: Người Đưa Tin)

Hữu Loan, truân chuyên một đời

Như vậy, trong ba người văn nghệ khoác áo chinh nhân vì vận nước, chỉ có mình Hữu Loan là Trời cho (hay Trời bắt) được (phải) sống lâu. Vì sống lâu không phải để mong làm lão làng, mà chỉ để làm chứng nhân cho câu nói của người xưa – đa thọ, đa nhục (?!).

Hơn thế nữa, Hữu Loan phải sống như lời ông kể lại, trong thơ:

“Một bên là chính quyền có đủ thứ nhân dân
(quân đội, tòa án, nhà tù nhân dân)
Và nhất là
Cuồng tín nhân dân…”

Ông đã trả lời trong một cuộc thẩm vấn:

-Sao anh không làm nhà?

-Vì tôi mắc làm người!

Cả cuộc đời của Hữu Loan, vật lộn tranh đấu từng ngày, để chỉ được làm người – con người lương thiện, bình dị, không viết hoa (như Cộng Sản tuyên truyền).

Hữu Loan có hai người vợ. Cả hai đều là con địa chủ. Dù ông chỉ là con của một tá điền. Nhờ siêng năng tự học, ông lấy được bằng tú tài Tây. Tham gia kháng chiến, ông là tuyên huấn của sư đoàn, kiêm chính trị viên tiểu đoàn.

Người vợ đầu của ông mất trong thời chiến tranh, như trong bài “Màu Tím Hoa Sim” ông viết: “Nhưng không chết người trai khói lửa, mà chết người em gái nhỏ hậu phương.”

Nhà thơ Hữu Loan và người vợ thứ hai. (Hình: Người Đưa Tin)

Người vợ thứ hai, ông “nhặt được” sau cải cách ruộng đất.

Bà nguyên là con của một gia đình địa chủ, mà người cha trong kháng chiến thường cho tá điền gánh gạo tới ủng hộ quân lương cho sư đoàn của ông. Chính Hữu Loan nhiều lần đề nghị sư đoàn cấp giấy khen cho người địa chủ yêu nước kia. Nhưng trong cải cách ruộng đất, gia đình người địa chủ kia bị chôn, chỉ chừa cái đầu lên mặt ruộng, để trâu kéo bừa “cày” cho tới chết. Riêng cô con gái năm đó mới 17 tuổi, được tha, nhưng bị đuổi ra khỏi nhà, với chỉ thị của cán bộ là dân làng không ai được tiếp xúc với cô.

Cô đi lang thang, nhặt những mẩu khoai sót trên đồng để ăn, tối về ngủ trong miếu hoang. Trong nơm nớp lo sợ, trước sự cuồng tín của cán bộ và sự cuồng tín nhân dân…

Hay tin, Hữu Loan từ đơn vị trở về, đón cô gái bị chế độ căm thù, ruồng bỏ kia về nhà. Từ đó, ông bắt đầu một hành trình làm người gian nan, còn khổ nhục hơn cả thời tham gia kháng chiến.

Người ta phá, không muốn cho Hữu Loan thồ đá, vì không muốn ông làm người lương thiện (dám bỏ đảng, bỏ quân đội). Vợ ông buôn bán ngoài chợ, người ta bao vây, hất hết đồ xuống đất… Nhưng tất cả sự cuồng tín của một chế độ, cũng không chà đạp nổi nhân tính của một con người như Hữu Loan.

Nhiều người không hiểu chuyện, đố kỵ cho rằng Hữu Loan chỉ làm có một bài thơ thôi, mà nổi tiếng tới tận bây giờ. Sự thật, cuộc đời của Hữu Loan trong mấy mươi năm, cắn răng từng ngày, để được làm một con người lương thiện dưới chế độ Cộng Sản, còn đẹp hơn tất cả những bài thơ.

Ngoài bài “Màu Tím Hoa Sim,” Hữu Loan còn có những bài như: “Hoa Lúa,” “Đèo Cả”…

Tha La xóm đạo ở xóm An Hội, xã An Hòa, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh, nổi tiếng khắp nơi nhờ bài hát “Tha La Xóm Đạo” của nhạc sĩ Dzũng Chinh phổ từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Vũ Anh Khanh. (Hình: Flickr Vinh_Saigon)

Sau chiến tranh, trở về từ chiến khu, nhìn cảnh miền Bắc điêu tàn, nhất là sau cải cách ruộng đất. Hữu Loan làm bài thơ Tết, đăng trên Giai Phẩm – Xuân 1957, với câu như: “Tết và mùa Xuân/ Như mắt người ứa lệ.”

Nơi Nga Sơn, miền heo hút gió, người phu thồ đá vật lộn từng ngày với áo cơm, cùng hiểm nguy muôn thứ hận thù rình rập, vẫn không quên thế cuộc. Ông ngước nhìn mây bay trên đầu, như thấy tận đỉnh Trường Sơn, mượn tiếng quạ kêu, ông làm một bài thơ nói lên nỗi niềm ai oán. Thương cho những người lính ngã xuống, trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam-Bắc.

//

NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN HÃY TẨY CHAY TÊN LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT ĐÃ CHỬI “ĐỤ TRUMP”

NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN HÃY TẨY CHAY TÊN LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT ĐÃ CHỬI “ĐỤ TRUMP”

Thằng LS Nguyễn thành Tín mất dạy bị dân đánh phù mõ dập mặt
Mấy hôm nay cư dân mạng xôn xao về hình ảnh tên luật sư Mỹ gốc Việt mặc áo ghi dòng chữ đụ Trump tới quậy phá Hội nghị quốc gia Cộng Hòa và bị đánh dập miệng. Trong lúc chờ Tổng thống Trump đọc diễn văn tại Hội RNC.
Xin điểm qua một vài nét về tên luật sư giẻ rách này.

Tên đầy đủ của nó là Nguyễn Thành Tín và Tín Thành Nguyễn là tên gọi theo cách gọi của Mỹ. Nó sanh ra ở Nome, Alaska trong một gia đình người Việt tị nạn cộng sản nhưng nó đã dành phần lớn cuộc đời của nó ở Charlotte, North Carolina, nơi cả hai bên gia đình nó sanh sống. Năm 2002, nó tốt nghiệp tại Đại học Chapel Hill, North Carolina tại với bằng Cử nhơn Nghiên cứu Quốc tế và Nghiên cứu Châu Á. Năm 2006 nó lấy bằng Tiến sĩ Luật tại Trường Luật Đại học Trung tâm North Carolina.

Nó là người sáng lập và đối tác quản lý của công ty luật Tin Thanh Nguyen có trụ sở tại Charlotte, North Carolina, nơi được Đảng Cộng hòa chọn làm trung gian Hội nghị quốc gia Cộng Hòa năm nay.
Nó đã hành nghề luật sư hơn 11 năm. Nó hoạt động trong lãnh vực cung cấp các dịch vụ pháp lý cho khách hàng trên khắp Hoa Kỳ. Nó hỗ trợ khách hàng với nhiều vấn đề về nhập cư, từ đơn và đơn thỉnh cầu với Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) và xử lý lãnh sự các thị thực nhập cư và không nhập cư được chấp thuận tại các Lãnh sự quán Hoa Kỳ trên toàn thế giới cho đến đại diện cho các khách hàng bị Bộ giam giữ của Bộ An ninh Nội địa (DHS), Cơ quan Thực thi Hải quan Nhập cư (ICE) để bào chữa cho khách hàng trong thủ tục loại bỏ trước Tòa án Di trú và Hội đồng Kháng cáo Nhập cư (BIA), và đại diện cho khách hàng tại Tòa án Quận Liên bang Hoa Kỳ đối với các thủ tục tố tụng Writ of Mandamus và Habeas Corpus.
Nó là một thành viên tích cực của cộng đồng ở Charlotte. Nó là thành viên hội đồng sáng lập của Liên minh Đông Nam Á (SEAC), một tổ chức công bằng xã hội và thanh niên đa chủng tộc ở Charlotte. Nó là luật sư ủng hộ hàng đầu tại SEAC, đại diện cho các gia đình nhập cư / tị nạn là nạn nhơn của bạo lực cảnh sát. Nó cũng cung cấp hỗ trợ pháp lý, đại diện và cố vấn cho thanh thiếu niên bị vướng vào hệ thống tư pháp vị thành niên.
Nó được nhận vào các Quán bar của Quận Bắc Carolina và Mecklenburg, cũng như Tòa án Quận của Hoa Kỳ cho Quận Tây và Đông của North Carolina. Nó là thành viên của Hiệp hội Luật sư Nhập cư Hoa Kỳ (AILA) và từng là Chủ tịch Ủy ban Pro Bono trước đây. Nó từng là thành viên hội đồng quản trị của Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ – North Carolina (ACLU-NC) và hiện đang phục vụ trong Ủy ban Pháp lý.
Việc nó căm thù Tổng thống Trump và viết dòng chữ đụ Trump trên ngực áo tới quậy phá Hội nghị quốc gia Cộng Hòa nơi nó sống là vì nếu ông Trump đắc cử Tổng thống một nhiệm kỳ nữa thì nó sẽ húp cháo rùa vì cái nghề gian lận thị thực giúp cho tụi con cái đảng viên cộng sản ở Việt Nam, Tàu cộng,… sẽ bị phá sản do chánh sách nhập cư không khoan nhượng của ông Trump làm cho nó bị phá sản, thất nghiệp.
Mặc dù nó là kẻ tị nạn cộng sản nhưng những hành động của nó lại giúp ích cho cộng sản từ việc gian lận thị thực cho con cái cộng sản được nhập tịch Hoa Kỳ cho tới việc nó chửi rủa Tổng thống Trump, phá hoại Hội nghị quốc gia Cộng Hòa,…
Ngẫm mà đau, cũng là nạn nhơn của cộng sản, tị nạn cộng sản nhưng ông Tony H Pham thì được chánh quyền Tổng thống Trump trọng dụng, bổ nhiệm chức Quyền Giám đốc ICE để thắt chặt nhập tịch gian lận từ những người gốc Châu Á nói riêng và các cuộc di dân lậu nói chung, còn thằng luật sư Tin Thanh Nguyen này thì lại thể hiện bản chất mọi rợ khi viết dòng chữ đụ Trump trên ngực áo.
Vẹn cái Mai Khôi

Một hành vi vô văn hóa không thể có từ một luật sư, nó còn tệ hơn con Vẹm cái Mai Khôi vì con ca nô này chỉ dừng lại ở việc đòi đái vào mặt Trump còn thằng luật sư này thì đòi đụ Trump, thằng này là loại biến thái nặng rồi nên bị đánh dập mỏ là còn nhẹ đó.

Với tư cách cá nhơn, tui kêu gọi cộng đồng người Việt Nam không cộng sản hãy tẩy chay cái công ty của thằng luật sư mất nết Tin Thanh Nguyen kia.
Số phone của nó nè: Ở Hoa Kỳ là + 1.704.461.1527 và ở Việt Nam là + 84 9 69 89 60 79./.

Tran Hung

———-

Bài Tập_ Có thể giúp trị liệu “đau nhức”!

1/ BÀI TẬP 5 PHÚT TRỊ ĐAU CHÂN, ĐẦU GỐI VÀ HÔNG
Theo BRIGHTSIDE
Với một số người, đau đầu gối là một chấn thương nghiêm trọng bởi nó ảnh hưởng rất lớn đến các hoạt động hàng ngày
Dưới đây là một số bài tập đơn giản sẽ giúp bạn thoát khỏi nỗi ám ảnh về đau chân, đầu ngối và hông chỉ với 5 phút mỗi ngày:
1. Đứng bằng ngón chân
Để bắt đầu, hãy lấy một chiếc ghế và đứng sau nó.
– Nâng một chân lên.
– Từ từ nâng gót chân cho đến khi bạn đứng trên ngón chân.
– Từ từ đặt gót chân trở lại sàn nhà.
– Lặp lại bài tập này 10-15 lần trên mỗi chân.
Điều này sẽ làm mạnh mắt cá chân của bạn và tác động đến các cơ xung quanh đầu gối.
2. Đi bộ bằng ngón chân
Đây là một bài tập đơn giản mà bạn có thể tập ở bất cứ đâu ngay chính trong ngôi nhà của bạn hay trong khi bạn đang di chuyển để làm việc khác.
Bài tập này bắt đầu bằng việc đứng thẳng, kiễng chân và bước những bước ngắn, nhanh bằng ngón chân. Điều này giúp bắp chân của bạn săn chắc và giúp các ngón chân và mu bàn chân được rèn luyện.Tiếp tục đi bộ 5 đến 15 phút hoặc cho đến khi mỏi.
3. Bài tập mắt cá chân
Để cho mắt cá chân luôn hoạt động tốt, bạn nên làm những việc sau:
– Bạn có thể ngồi hoặc đứng, lấy 1 chân trụ rồi từ từ nâng chân kia lên.
– Từ từ xoay bàn chân nâng lên theo vòng tròn.
– Lặp lại 10 lần xoay tròn hướng vào trong và 10 lần xoay tròn hướng ra bên ngoài cho mỗi chân.
4. Bài tập với dây đàn hồi
Buộc dây đàn hồi cố định lại, sau đó tròng vào phần trên của mu bàn chân và kéo căng dây. Hơi giãn bàn chân về phía trước, sau đó từ từ dùng lực cổ và bàn chân kéo dây theo hướng ngược lại.
Dừng lại khi không thể gập cổ chân và thấy căng ở phần cơ cẳng chân. Trả lực lại tư thế ban đầu và tiếp tục thực hiện lại động tác. Tập động tác này từ 10-15 lần mỗi chân.
Đây là bài tập tổng hợp cho các cơ ở bắp chân, bên trong và bên ngoài đùi của bạn.
5. Trò chơi ngón chân
Để tập thể dục ngón chân của bạn hàng ngày, bạn có thể chơi một trò chơi gọi là “grabbies”.
Ban đầu bạn đặt một chiếc khăn trên sàn nhà sau đó lấy ngón chân của bạn để kẹp chiếc khăn lên. Hay bạn có thể đặt những viên sỏi nhỏ trên mặt đất và cố gắng sử dụng các ngón chân kẹp lấy viên sỏi lên một cách nhanh nhất có thể.
6. Đi bộ trên quả bóng
Tìm một quả bóng tennis hoặc một vật nào đó có hình tròn với đường kính tương tự.
Bạn ngồi trên trên ghế và đặt bàn chân của bạn vào quả bóng sau đó từ từ đẩy quả bóng lăn từ lòng bàn chân về phía các ngon chân rồi làm ngược lại.
Bonus:
Nếu bạn phải di chuyển quá nhiều trong ngày, hãy thử thư giản với việc massage chân bằng cách sau:
Đặt hai ngón tay cái của bạn vào các điểm trong hình (giữa các ngón chân 1 và 2, 4 và 5, khoảng 1 cm) và xoa nhẹ nhàng tầm 15 phút với mỗi chân.
2/BẤM HUYỆT TRỊ TÁO BÓN VÀ KHÓ NGỦ
Sưu tầm 
Xoa bóp huyệt lòng bàn tay và cổ tay chữa táo bón:
Người ta thường nói “nhìn tay có thể biết người đó có bị táo bón không”. Người bị táo bón thì ở chỗ gồ lên giữa gốc ngón út đến cổ tay thường không có thịt, màu xám, mạch máu nổi lên. Điều này giống như chẩn đoán của y học phương Đông nói rằng sau khi bị táo bón thì tay sẽ thay đổi.
Muốn khắc phục táo bón, có thể xoa bóp huyệt thần môn ở cổ tay. Thần môn thuộc kinh lạc tim, nó có quan hệ mật thiết đến khí quan tuần hoàn của tim và hoạt động tinh thần. Không những thế, nó còn có thể điều trị táo bón và trĩ.
Huyệt Thần môn nằm phía trong cổ tay gần ngón tay út. Người bị táo bón khi ấn huyệt này sẽ cảm thấy đau. Có thể thể dùng ngón cái để ấn huyệt. Phương pháp đơn giản hơn là dùng lực để xoa cổ tay. Trước tiên dùng ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa nắm chặt cổ tay của tay kia, sau đó xoay cổ tay sang trái sang phải. Như vậy cho dù không tìm được huyệt Thần Môn thì vẫn có tác dụng, đồng thời có thể xoa bóp các vị trí khác đặc biệt cùng lúc xoa bóp gốc ngón cái đến cổ tay và gốc ngón út đến cổ tay thì hiệu quả càng tốt.
Đối với táo bón do áp lực tinh thần hoặc quá mệt mỏi gây nên thì xoa bóp huyệt lao cung ở lòng bàn tay. Phương pháp này có thể tiến hành ngay cả khi xem tivi hoặc ngồi xe. Tốt nhất nên luyện thành thói quen hai tay xoa bóp lẫn nhau.
Xoa bóp huyệt lòng bàn tay và cổ tay chữa khó ngủ: 
Nếu bị khó ngủ, xin bấm vào 2 huyệt ở cổ tay, chổ có chấm hình màu đỏ, khoảng 5 phút thì sẽ dễ dàng đi vào giấc ngủ nhanh.
XIN XEM THEO HÌNH CHỈ DẪN TRÊN HUYỆT THẦN MÔN

Làn sóng đào tẩu của các quan chức Trung Quốc…

Làn sóng đào tẩu của các quan chức Trung Quốc: ‘Mỗi ngày đều có người mất tích’

Tác giả Vũ Dương_NguồnDKN – Decent & Kind News

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Nhà tài phiệt Viên Cung Di nói chính quyền Trung Quốc “…hoàn toàn không có cách nào nữa, cũng không có sức đánh trả“.
Cuối tháng 7, khi Hoa Kỳ và Trung Quốc đóng cửa lãnh sự quán của nhau, đã làm dấy lên quan ngại về sự chia cắt của quan hệ Mỹ-Trung. Gần đây, có thông tin cho rằng 40 nhà báo Trung Quốc tại Mỹ không được gia hạn visa, đối mặt với việc bị trục xuất. Thông tin trên kết hợp với báo cáo trước đó của tờ New York Times rằng chính quyền Tổng thống Trump đang cân nhắc đến việc cấm toàn diện đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và người nhà của họ đến Mỹ, đã khiến các ký giả, nhà ngoại giao và đảng viên ĐCSTQ hoảng sợ. Nhà tài phiệt Hồng Kông Viên Cung Di trong buổi ghi hình trò chuyện với truyền thông hải ngoại còn tiết lộ rằng rất nhiều đảng viên ĐCSTQ lo lắng sau khi trở về Trung Quốc thì không thể xuất ngoại được nữa, rất nhiều người đều đang bỏ trốn, thậm chí “mỗi ngày đều có người mất tích”.
Ngày 5/8, ông Viên Cung Di trong buổi phỏng vấn với Epochtimes tiết lộ rằng ông nghe nói có rất nhiều đảng viên ĐCSTQ đang ẩn náu ở Hoa Kỳ, có người là nhà ngoại giao, có người là nhân viên tình báo, có gần 1.000 người đã xin tị nạn chính trị. Lần này thật sự gay go rồi. Như vậy nó (ĐCSTQ) sẽ không thể giữ bí mật nữa, mọi hoạt động của trên đất Mỹ đều sẽ bị phơi bày (những đảng viên này muốn ở lại Mỹ sẽ thoái đảng và tiết lộ ví mật – PV).
Ông nói rằng có những người khi họ nhập cư vào Hoa Kỳ cũng là đảng viên ĐCSTQ, và họ đã không bộc lộ thân phận trước đó. Nhưng những người này đều không muốn quay về Trung Quốc, họ không biết một khi về đến đó rồi sẽ phải đối mặt với một thế giới như thế nào, họ lo lắng rằng một khi về đó rồi thì không thể xuất ngoại được nữa. Một số đảng viên ngầm và đảng viên giấu mặt cũng đã bước ra. Còn có rất nhà ngoại giao, rất nhiều quan chức làm việc tại lãnh sự quán, mỗi ngày đều có người “mất tích”.
Hoa Kỳ thay đổi sách lược, đào tẩu của giới truyền thông ngày càng nghiêm trọng
Theo phân tích của các chuyên gia và nhân sĩ quan sát các vấn đề Trung Quốc, Hoa Kỳ gần đây đã tuyên bố “làm trong sạch mạng lưới Internet”, cấm WeChat và TikTok, hạn chế thị thực đối với các nhà báo Trung Quốc. Đây đều là những tiêu chuẩn mới trong sách lược đối đầu với Trung Quốc của Hoa Kỳ: từ “có lợi cho nhau” chuyển sang “nhận gì trả nấy”. “Nhận gì trả nấy” có nghĩa là Hoa Kỳ xuống tay sẽ không còn khách khí nữa, Trung Quốc thế nào thì Hoa Kỳ sẽ đáp trả như thế ấy.
Trước khi Hoa Kỳ xuống tay với các công ty công nghệ internet đa quốc gia của Trung Quốc như ByteDance và Tencent, thì WeChat, QQ, Tik Tok và Weibo đều đã tiến nhập vào thị trường Hoa Kỳ, trong khi các công ty công nghệ của Hoa Kỳ như Google, Twitter và Facebook lại không thể hoạt động ở Trung Quốc.
ĐCSTQ có thể kể “những câu chuyện của Trung Quốc” trên các tấm bảng quảng cáo ở quảng trường Thời đại của New York; trong khi Hoa Kỳ ở Trung Quốc chỉ có thể kể “những câu chuyện của nước Mỹ” trên các trang web chính thức của đại sứ quán nước mình.
Người Trung Quốc có thể mua bất động sản ở Hoa Kỳ mà không phải chịu bất kỳ sự hạn chế nào, trong khi người Mỹ ở Trung Quốc phải làm việc hơn một năm để mua nhà, hơn nữa mục đích chỉ là để ở, và còn cần được các bộ phận liên quan “xem xét và phê duyệt”.
Thêm một ví dụ khác: Trung Quốc có 3.000 ký giả thường trú tại Hoa Kỳ, trong khi các ký giả của Mỹ ở Trung Quốc lại chưa đến 100 người. Ký giả Trung Quốc chỉ cần có thể duy trì tư cách nhà báo thì sẽ không chịu giới hạn thời gian cư trú của họ ở Hoa Kỳ; trong khi thẻ tác nghiệp của các phóng viên Mỹ tại Trung Quốc phải được chính quyền Trung Quốc gia hạn hàng năm.
Sau khi Hoa Kỳ dự tính “nhận gì trả nấy”, Hồ Tích Tiến, tổng biên tập tờ “Thời báo Hoàn Câu” – kênh truyền thông chính thức của ĐCSTQ, ngày 3/8 đã nói trên Weibo rằng thị thực của gần 40 phóng viên ĐCSTQ tại Hoa Kỳ sắp hết hạn, đến nay vẫn chưa có ai được gia hạn thị thực, và họ có thể bị buộc phải rời khỏi Hoa Kỳ.
Viên Cung Di cho rằng lần này áp lực lớn như vậy cho giới báo chí, các ký giả cũng không muốn quay về, nước Mỹ tốt như vậy, tại sao phải trở về Trung Quốc? Về rồi còn có thể bị đấu tố, vậy nên thật sự mà nói nếu trở về có thể lành ít dữ nhiều.
Ông Viên Cung Di ước tính rằng có rất nhiều phóng viên truyền thông sẽ nộp đơn xin tị nạn chính trị. Ở Mỹ đây là một vấn đề rất đơn giản, hơn nữa rất nhiều phóng viên trên thực tế đều là gián điệp của ĐCSTQ nhập cảnh vào Hoa Kỳ. Ông Viên nói, ĐCSTQ làm gì có phóng viên thật sự? Các phóng viên thông thường của ĐCSTQ kỳ thực đều là gián điệp cả. Ở đó có đến mấy trăm người. Theo công bố của chính phủ Hoa Kỳ thì có đến mấy nghìn người đã nhập cảnh vào Mỹ với tư cách là phóng viên. Bây giờ tất cả họ đều phải bị trục xuất. Nếu không muốn trở về Trung Quốc, lối thoát duy nhất chính là tìm kiếm tị nạn chính trị”.
Một nửa số hộ chiếu Hồng Kông được trao cho các quan chức cấp cao của ĐCSTQ
Ông Viên Cung Di nói rằng Hoa Kỳ đã biết rất nhiều phóng viên Trung Quốc có hộ chiếu Hồng Kông, trên thực tế những người này có liên quan với các quan chức cấp cao của ĐCSTQ. Chính phủ Hồng Kông đã đưa ra 10 triệu hộ chiếu, tuy nhiên dân số thực tế của Hồng Kông chỉ có 7 triệu người, trong đó số người Hồng Kông thật sự xin sử dụng hộ chiếu chỉ có 5 triệu. Điều này có nghĩa là một nửa số hộ chiếu Hồng Kông được dùng làm “quà tặng” cho các quan chức cấp cao của ĐCSTQ.
Người Trung Quốc có được hộ chiếu Hồng Kông có một số là phe phái ngầm, một số thì nhờ vào quyền lực của các quan chức cấp cao. Hiện giờ, chính phủ Hoa Kỳ cũng đã biết điều này, nên muốn bãi bỏ địa vị đặc thù của Hồng Kông.
Ông Viên bày tỏ việc hộ chiếu Hồng Kông bị lạm dụng cho thấy toàn bộ hệ thống của Hồng Kông đã bị phá hủy từ lâu. Trước khi Hồng Kông được chuyển giao chủ quyền cho Trung Quốc vào năm 1997, tư liệu cá nhân của người dân Hồng Kông đã được chuyển cho ĐCSTQ.
Ông Viên Cung Di nói rằng trên thực tế, các quan chức cấp cao của Trung Quốc hiện đã không còn lạc quan về Hồng Kông nữa, Hồng Kông đã bị ĐCSTQ làm thành như vậy, và hầu hết họ đều muốn được ở lại Hoa Kỳ.
Làn sóng đào tẩu mang tính toàn cầu của các quan chức ĐCSTQ
Mấy năm trở lại đây, những vụ đào tẩu của các quan chức trong thể chế ĐCSTQ liên tục bị phanh phui. Vào ngày kỷ niệm 16 năm của sự kiện Lục Tứ, ông Trần Dụng Lâm – Bí thư chính trị hạng nhất của Lãnh sự quán ĐCSTQ tại Sydney, ông Hách Phụng Quân – cựu quan chức Phòng 610 (công cụ Pháp Luân Công) và Cục Bảo vệ An ninh quốc nội Thiên Tân, cùng một quan chức cấp cao khác xin giấu tên, cả 3 người đã nộp đơn xin tị nạn chính trị lên chính phủ Úc. Tiếp sau đó, ông Hàn Quảng Sinh, cựu Cục trưởng Cục Tư pháp Thẩm Dương đã bỏ trốn sang Canada, sau 3 năm 9 tháng im lặng, ông cũng công khai tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ.
Năm 2006, ông Lý Phụng Trí, người từng làm việc trong Bộ An ninh Quốc gia của ĐCSTQ đã đào tẩu sang Mỹ và tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Trang Agence France-Presse (AFP) đưa tin, trong một cuộc họp báo do đoàn thể học viên Pháp Luân Công tổ chức ở Washington, ông Lý Phụng Trí đã tuyên bố rằng bản thân ông đã từng công tác vài năm trong Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc. Khi ông nhận thấy phạm vi công việc của ông bao gồm theo dõi những người bất đồng chính kiến, các học viên Pháp Luân Công, những người trong tôn giáo và quần thể những người yếu thế, ông cảm thấy “vô cùng phẫn nộ”.
Ông nói:ĐCSTQ không chỉ sử dụng dối trá và bạo lực để chống lại những người đòi hỏi các quyền cơ bản của con người, mà họ còn cố gắng hết mức để che giấu sự thật với cộng đồng quốc tế”.
Các quan chức ĐCSTQ đã nộp đơn xin tị nạn chính trị cho chính phủ Úc và Canada nói trên tuy chức nghiệp cụ thể và cấp bậc khác nhau, nhưng họ đều bày tỏ rằng cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công do cựu Tổng Bí thư Giang Trạch Dân phát động thật quá tàn nhẫn và đẫm máu, khiến họ thà từ bỏ lợi ích hậu hĩnh trong công việc, sẵn sàng chấp nhận rủi ro chính trị to lớn mà đưa ra lựa chọn đào tẩu.
Năm 2019, sự kiện cựu mật vụ của chính quyền Trung Quốc, Vương Lập Cường, xin tị nạn chính trị ở Úc khiến cả thế giới chấn động. Vương Lập Cường đã cung cấp cho chính quyền Úc một lượng lớn thông tin bí mật của ĐCSTQ và công bố trước quốc tế nội tình hoạt động gián điệp của ĐCSTQ tại Hồng Kông và Đài Loan.

Cựu mật vụ Trung Quốc Vương Lập Cường (ảnh chụp màn hình Youtube/South China Morning Post).
Tháng 10/2019, Vương Lập Cường đã khai và tuyên thệ về những gì mình cung cấp cho Tổ chức Tình báo An ninh Úc (ASIO), ông nói: “Bản thân tôi đã từng tham gia và có liên quan chặt chẽ đến một loạt các hoạt động gián điệp, nếu trở về Trung Quốc tôi có thể sẽ bị bắt và bị kết án”. Cuối cùng ông xin được tị nạn chính trị tại Úc.
Ông Viên Cung Di trong buổi phỏng vấn cũng tiết lộ rằng các quan chức cấp cao vì để người nhà mình xin được tị nạn chính trị ở nước ngoài, họ đã cung cấp thông tin bí mật đặc biệt cho người nhà của họ. Ông nêu ví dụ, ông Tôn Lập Quân đã cung cấp thông tin bí mật về virus Vũ Hán cho cung cấp tư liệu cơ mật cho vợ ông ta ở Úc, sau khi bị phát hiện đã ngã ngựa. Người cung cấp tư liệu mật có thể mau chóng lấy được thẻ xanh, thậm chí có thể thương lượng cả hộ chiếu.
Ông Viên Cung Di cũng tuyên bố rằng ĐCSTQ cũng không có cách nào để ngăn chặn các đảng viên đào tẩu. Ông nói: Cái gọi là tuyên truyền lớn của ĐCSTQ lần này, tôi thường gọi đó là một cuộc nổi loạn lớn, tạo phản lớn… Chúng ta hãy chờ xem, nó (ĐCSTQ) sẽ chỉ biết tấn công người ta, chứ nó không biết rằng người ta cũng sẽ phản công lại … Lấy đạo của người trả lại cho người, nó hoàn toàn không có cách nào nữa, cũng không có sức đánh trả”.
Ông Viên Cung Di nói rằng khi lãnh sự quán Trung Quốc ở Houston bị đóng cửa vào tháng 7, ông có nhận được thông tin nội bộ rằng trong lãnh sự quán có người đào tẩu và có người muốn được ở lại Hoa Kỳ. Khi đó ông tiết lộ rằng có hai thành viên trong lãnh sự quán đã biến mất, có thể họ đi tiết lộ thông tin với Hoa Kỳ hoặc đào tẩu. Trong tương lai không xa, làn sóng các đảng viên và quan chức ĐCSTQ đào tẩu có thể sẽ mang tính toàn thế giới.
.
Theo Yuan Ming Qing, SOH
Vũ Dương biên dịch
———-

‘Chú cừu của Trung Quốc’ Mark Zuckerberg …

‘Chú cừu của Trung Quốc’ Mark Zuckerberg đã trả lời trung thực tại Quốc hội Mỹ

Tác giả : Nguyễn Minh_Theo The Epoch Times

Giám đốc điều hành và người sáng lập Facebook Mark Zuckerberg làm chứng trong một phiên họp của Ủy ban Nhà trắng về Năng lượng và Thương mại Hoa Kỳ về Facebook tại Tòa nhà Quốc hội ở Washington, DC, Hoa Kỳ, ngày 11/4/2018. (Nguồn ảnh: Getty Images)
Mark Zuckerberg trả lời trước Quốc hội Mỹ rằng “đã có tài liệu rõ ràng [chứng minh] chính phủ Trung Quốc đánh cắp công nghệ từ các công ty Mỹ”.
Trong phiên điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ diễn ra vào ngày 29/7, các lãnh đạo cấp cao của những ông trùm công nghệ Mỹ đã được yêu cầu có mặt để giải trình, bao gồm: Giám đốc điều hành Apple Tim Cook, Giám đốc điều hành Alphabet Sundar Pichai, Giám đốc điều hành Amazon Jeff Bezos và Giám đốc điều hành Facebook Mark Zuckerberg.
Trước câu hỏi của một nhà lập pháp rằng liệu các giám đốc điều hành có tin rằng chính phủ Trung Quốc đánh cắp công nghệ từ các công ty Mỹ hay không, Mark Zuckerberg trả lời rằng “đã có tài liệu rõ ràng [chứng minh] chính phủ Trung Quốc đánh cắp công nghệ từ các công ty Mỹ”.
Câu trả lời này của Zuckerberg đã chọc giận ĐCSTQ.
Truyền thông nhà nước Trung Quốc phản bác lại câu trả lời của Zuckerberg bằng một bài báo được phát hành rộng rãi có tiêu đề: “Bộ mặt thật của con rể tốt của Trung Quốc: bóp nghẹt TikTok và chống Trung Quốc”.
Truyền thông Trung Quốc đặt biệt danh cho Zuckerberg là “con rể” Trung Quốc vì vợ anh, Priscilla Chan, là người gốc Hoa. Tuy nhiên, cô không mang quốc tịch Trung Quốc. Bố mẹ Chan là những người tị nạn Trung Quốc chạy trốn từ Việt Nam để đến Mỹ.
Biệt danh này của Zuckerberg có thể là do những hành động trước đây của vị giám đốc điều hành (CEO) Facebook để làm hài lòng chính quyền Trung Quốc. Chẳng hạn, Zuckerberg đã đưa giám đốc kiểm duyệt của Trung Quốc đi thăm các văn phòng Facebook vào năm 2014 và đăng tiểu sử của nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình; Zuckerberg còn chạy bộ trong khói bụi ngột ngạt ở Bắc Kinh khi anh đến thăm thành phố để tham dự một diễn đàn kinh doanh vào năm 2016.
Những bình luận trung thực gần đây của Mark Zuckerberg đã chọc giận ĐCSTQ. Bài báo của Trung Quốc mô tả Zuckerberg thuộc lực lượng “chống Trung Quốc”, và là “kẻ thắt cổ TikTok”. Phản ứng của Bắc Kinh được cho là nhằm đánh lạc hướng người dân khỏi vấn đề về ứng dụng chia sẻ video TikTok và các vấn đề an ninh khác của Trung Quốc. Chính quyền Trung Quốc cũng thực hiện chiêu vu khống Zuckerberg để kích động tình cảm dân tộc trong người dân Trung Quốc.
Bài báo cũng so sánh câu trả lời của 3 CEO đối với câu hỏi từ nhà lập pháp Mỹ trong phiên điều trần. Những CEO này được khen ngợi một cách tế nhị trong bài báo vì đã không xác nhận rằng ĐCSTQ đã đánh cắp công nghệ của Mỹ. Tất nhiên, động cơ của việc những CEO này không tự do phát biểu trước Quốc hội là do họ đều có lợi ích kinh doanh ở Trung Quốc và vì vậy đều sợ làm mất lòng ĐCSTQ.
Việc đánh cắp công nghệ của Mỹ được chính ĐCSTQ công nhận. Vào ngày 15/1, Trung Quốc đã ký Thỏa thuận thương mại ”Giai đoạn 1” giữa Mỹ – Trung; trong đó tuyên bố rằng Trung Quốc cam kết hạn chế chỉ đạo hoặc hỗ trợ các khoản đầu tư ra nước ngoài với mục tiêu mua lại công nghệ nước ngoài theo chính sách công nghiệp của Trung Quốc. Tuy nhiên, ĐCSTQ sẽ không cho phép người khác lên tiếng về điều này.
Lời xác nhận của Zuckerberg đã trực tiếp xé bỏ lớp mặt nạ của ĐCSTQ, khiến chính quyền này giận dữ và sử dụng các thủ đoạn như buộc tội vị CEO này lăng mạ ĐCSTQ – giống với thủ đoạn được dùng trong “Đại Cách mạng Văn hóa”.
Facebook cuối cùng đã không thâm nhập vào thị trường Trung Quốc, và có lẽ điều đó cho phép Zuckerberg dám lên tiếng thẳng thắn hơn 3 CEO khác – những người sợ nói ra sự thật sẽ ảnh hưởng đến lợi nhuận của cá nhân họ, dù cho an ninh quốc gia của Hoa Kỳ có thể đang bị đe dọa.
Liệu các CEO của Apple, Google và Amazon có thể hiện lương tâm của mình và rút ra bài học từ Zuckerberg? Thị trường Trung Quốc có thể mang đến cho họ một số lợi nhuận ngắn hạn, nhưng cái giá mà họ phải trả có thể rất cao — đó là rủi ro lớn đối với những đổi mới của nước Mỹ.
Tác giả của bài báo này hy vọng rằng Zuckerberg sẽ nhận ra bản chất thực sự của ĐCSTQ. Hãy đề cao lương tâm và sự trung thực của bạn.
Các CEO của Apple, Google và Amazon, cũng như nhiều doanh nghiệp khác đang hợp tác với ĐCSTQ cần phải nhận ra bản chất thực sự của chính quyền này. Điều này đòi hỏi sự thông thái của bạn, sự công nhận nền dân chủ và các giá trị phổ quát. Hãy tránh xa khỏi ĐCSTQ.
Chỉ khi các công ty công nghệ Mỹ đi đầu trong việc phá bỏ tường lửa internet của ĐCSTQ và chung tay với chính quyền Hoa Kỳ để đánh bại ĐCSTQ, thì Trung Quốc mới trở thành thị trường tự do và rộng mở cho toàn bộ thế giới yêu chuộng hòa bình.
.
Nguyễn Minh
Theo The Epoch Times
———-

Bài Viết Về PHẠM-DUY

Sent: Fwd bởi Ng. Hoang qua email; Cám ơn_ TN
Subject: Bài Viết về Phạm-Duy
===========================================
Bác sĩ Nguyễn Văn Bảo

Bài Viết về Phạm-Duy

Lời nói đầu

Nghĩa tử là nghĩa tận. Trước một “nhân vật của quần chúng” (a person of the public) vừa nằm xuống, giữ im lặng là thái độ nghiêm chỉnh nhất. Nhưng sự ra đi của Phạm Duy là một ngoại lệ. Nhiều người khen qúa độ. Nhiều người chê qúa lời. Nhiều người muốn khen, chê đúng mức mà không lên tiếng vì e ngại phản ứng của cả đôi bên. Đài BBC cũng tường thuật rất tỉ mỉ về đám tang của ông.
Hãy thử tìm con người đích thực của PD qua tác phẫm, hành động và lời nói của ông để biêt nguyên do của cái dư luận ồn ào sau tin ông qua đời.
.

PDPhạm Duy – Wikipedia en.wikipedia.org

A / NHỮNG LÝ DO KHIẾN PD ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI NHẮC TỚI:

1/ Ông là một nhạc sĩ được ngưỡng mộ bởi hàng triệu người Việt từ thế hệ trẻ tới thế hệ gìa, từ giới bình dân tới giới trí thức, từ thời chiến tới thời bình, từ chủ nghĩa Cộng Sản tới chủ nghĩa Tự Do, từ chính quyền độc tài tới chính quyền dân chủ, từ trong nước tới hải ngoại.
2/ Cảm tình của quần chúng đối với ông rất phức tạp. Nhiều người khen. Nhiều người chê. Nhiều người vừa khen vừa chê. Nhiều người trước khen nay chê. Nhiều người trước chê nay khen.
Phe Việt Cộng, sau nửa thế kỷ căm thù ông, nay mua chuộc ông để làm mồi cho chiêu bài “Hòa Giải Dân Tộc”.
Phe Tự Do, qua nửa thế kỷ qúy mến ông, nay ruồng bỏ ông vì nghĩ rằng ông bị kẻ thù mua chuộc.
Những biểu lộ ấy (khen-chê, yêu-ghét, mua chuộc-ruồng bỏ) rất thường tình. Thiên hạ không ngẫu nhiên ( mà có lý do thầm kín) gán ghép cho ông. Ông cũng không cố ý gây ra. Lối phát ngôn vụng về và nếp sống buông thả của ông đóng một vai trò quan trọng trong sự phán xét của họ.
3/ Những tác phẩm của ông, từ dân ca, tình ca, quân ca, đạo ca, nhi ca v. v.. đều có gía trị độc đáo: mang âm giai ngủ cung hài hòa của dân tộc và lời ca truyền cảm của ca dao.
4/ Nhạc phổ thơ của ông là một tuyệt kỹ. Giới truyền thông đã liệt ông vào hàng “phù thủy” của loại nhạc này. Dù phổ nguyên văn bài thơ (như Ngậm Ngùi của Huy Cận..) hoặc chỉ lấy ý thơ (như Tiếng Sáo Thiên Thai của Thế Lữ..) ông cũng làm cho thơ tăng thêm gía trị.
5/ Đời tư của ông có một vài tì vết. Ông sống buông thả theo thú vui xác thịt, bất chấp hậu qủa (vụ Khánh Ngọc và Julie Quang) khiến những người đạo đức khinh bỉ và những người đối lập khai thác.
6/ Lòng yêu dân, yêu quê, yêu nước trong những tác phẩm của ông rất hiển hiện. Một người có tình yêu gỉa tạo không thể nào làm được những bài Tình Ca, Tình Hoài Hương, Quê nghèo, Về Miền Trung, Bà Mẹ Gio Linh, Nhớ Người Thương Binh, Vợ Chồng Quê, Em Bé Quê, Ngày Trờ Về, Con Đường Cái Quan, Mẹ Việt Nam, v.v…


B/ KIỂM ĐIỂM NHỮNG LỜI KHEN

Hầu hết những người khen đều công nhận rằng ông là một “đại thụ” của nền tân nhạc Việt và là một nhạc sĩ có thiên tài, có lòng yêu dân, yêu quê, yêu nước chân thành. Có người đã tặng ông những đức tính mà thực sự ông không có (như khiêm nhượng, cao siêu).
Thậm chí, có người còn vinh danh ông là chiến sĩ chống Cộng hoặc nhà tư tưởng thâm thúy. Những nhận xét như vậy chỉ đúng nửa vời:
1/ Qủa thực ông là một đại thụ của nền tân nhạc Việt. Nhưng đại thụ ấy có tỳ vết: ông đã 2 lần vi phạm luân lý Việt ( vụ Khánh Ngọc và Julie Quang).
2/ Ông không khiêm nhượng mà còn háo danh. Một thí dụ: Trong cuốn video Paris By Night 19, ông trả lời ký gỉa Lê Văn của đài BBC: “ Tôi muốn hậu thế nhắc đến tôi như một người Việt Nam”. Khiêm nhượng thay câu trả lời! Nhưng cũng trong cuốn video ấy ông nói:
“ Tôi sẽ làm trường ca Hàn Mặc Tử bởi vì tôi đã có 10 bài Đạo Ca cho Phật giáo thì tôi cũng phải có một bài cho Công giáo mới công bằng”. Thế ra ông là người ban phát ân huệ cho 2 tôn giáo này! Nét háo danh đã lộ liễu trong lời nói vụng về ấy.
3/ Ông không phải là một chiến sĩ chống Cộng mà chỉ là một nhạc sĩ muốn được sinh hoạt văn nghệ mà không bị chỉ đạo bởi chính quyền. Ông bỏ Kháng Chiến về Thành không phải vì muốn xả thân cho lý tưởng chống Cộng mà vì muốn gia đình được sống thoải mái trong chính thể Dân Chủ và bản thân được tự do sắng tác theo tiếng nói của con tim.
Ông đã hưởng trọn vẹn ân huệ của những người đã hy sinh để bảo vệ chế độ dân chủ tự do cho gia đình ông sống yên vui. Bù lại, ông đã đền đáp công ơn của họ bằng vài trăm bài ca bất hủ xưng tụng những thứ cao đẹp mà họ trân qúy.
Tuy ông không hy sinh xương máu cho chính nghĩa tự do nhưng ông đã góp phần không ít vào việc tô điểm nó. Tuy ông có nhiều điểm đáng khen nhưng không nên tặng ông cái vinh dự mà ông không xứng (chiến sĩ chống Cộng).
4/ Ông không phải là một nhân vật thâm thúy. Suốt đời, ông chưa nói được một câu nào xứng đáng cho danh hiệu ấy. Một bài nhạc của ông có câu: “Đừng cho không gian đụng thời gian”. Ông mượn ý đó trong thuyết Tương Đối của Albert Einstein (Einstein cho rằng chỉ có không gian, không có thời gian vì thời gian chỉ là phương tiện để đo lường không gian; thí dụ: hai thiên hà cách xa nhau một tỷ năm ánh sáng). Có người đã xin ông giải thích câu đó nhưng ông chỉ trả lời loanh quanh, vô nghĩa, chứng tỏ ông đã không hiểu ông muốn nói gì.
Thật là khôi hài khi một anh chàng văn sĩ VC nói câu này trong đám tang của ông:
“ Nhạc PD còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn ”. Hắn nhái câu thậm xưng của Phạm Quỳnh trong thập niên 1930: “ Chuyện Kiều còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn”.
(Cũng nên mở một dấu ngoặc ở đây để nói rằng đừng vì một câu của một lãnh tụ CS ca ngợi ông mà chụp cái mũ “thân Cộng” cho ông).

C/ KIỂM ĐIỂM NHỮNG LỜI CHÊ

Những lời chê ông nở rộ trong 2 thời kỳ:
1/ Thời kỳ thứ nhất từ năm 1950 tới 2005:
Khi ông bỏ Kháng Chiến về Thành, VC đã chê ông là phản động.
Ông đã không phản động mà chỉ phản Cộng.
Phản Cộng vì Cộng không thể cung cấp những nhu cầu căn bản (cơm ăn, áo mặc) cho gia đình ông và không cho phép ông phục vụ văn nghệ theo sở trường mà còn buộc ông phải khai tử một bài hát vô tội (innocent): bài Bên Cầu Biên Giới. Giản dị thế thôi.
2/ Thời kỳ thứ hai từ 2005 cho tới nay:
Khi ông quyết định trở về VN để sống nốt tuổi gìa, một số nạn nhân bị CS đày đọa đã chê ông là phản bội những anh hùng chống Cộng.
Công bằng mà xét thì ông không phản bội ai cả. Lý do ông trở về quê bây giờ cũng giản dị như lý do ông về Thành thuở xưa.
Ở Hoa Kỳ, các con của ông không có nghề ngỗng gì ngoài nghề ca hát mà nghề này thì không cung ứng đủ những nhu cầu vật chất cho chúng.
Cộng đồng người Mỹ gốc Việt không bao bọc nổi vài trăm ca nhạc sĩ Việt. Những người lớn tuổi, đã về hưu, gắng gượng mới có tiền dự những buổi đại nhạc hội được tổ chức xuân thu nhị kỳ vì.
Giới trẻ trung thì thích nhạc Mỹ vì nó phong phú hơn, sống động hơn, giật gân hơn, hợp nhĩ hơn. Bản quyền sáng tác nhạc không được tôn trọng. Đĩa nhạc được sao chép và bán rẻ rúng công khai trong mọi tiệm nhạc.
Sống nhờ trợ cấp xã hội thì không cam lòng. Chìa tay nhận 2000$ để phổ nhạc vài bài thơ “con cóc” của “vô thượng thiền sư” Thanh Hải thì tủi thân cho một nhạc sĩ tài danh như ông.
Giữa lúc nghèo túng thì cơ hội chợt tới: một khế ước trị gía 400 ngàn đô-la trong 4 năm để sưu tầm, hòa âm, trình diễn tất cả những bài ca do ông sáng tác tại VN từ 1945 tới 1975. Khế ước đó không buộc ông phải hòa âm những bản nhạc của VC hoặc sáng tác những bài ca mới cho VC.
Thính gỉa của ông sẽ chỉ là những người thích nghe nhạc Phạm Duy bất kể chính kiến. Có thể ông đã biết một cái bẫy vô hình ẩn sau khế ước đó: sách lược“Hòa Giải Dân Tộc” của VC đang ở cao điểm trong thời gian này. Một người có “khí tiết” ắt không chấp thuận. Nhưng Phạm Duy không phải hạng người có khí tiết. Ông không thích sống “gương mẫu” mà thích sống thoải mái, buông thả, sung túc như thường tình.
Thế là ông đưa gia đình về quê hương sống ung dung trong 8 năm cho tới khi ông từ trần. Ông rất thích câu của ai đó nói rằng: “ Về đi thôi! Kiếp sau biết có hay không?”.
Tính tình của ông khác đời ở chỗ: rất thích thú khi được khen và rất ít phiền hà khi bị chửi.
Trong 8 năm ấy ông đã gặp đủ hạng người, trong mọi lứa tuổi: ca nhạc sĩ đã quen hoặc chưa quen, thính gỉa yêu nhạc của ông dù đã biết hoặc chưa hề biết tên ông, lãnh tụ CS kể cả những người đã từng cấm hát nhạc của ông như Võ Văn Kiệt, Tố Hữu và Trần Bạch Đằng, người đã tuyên bố một câu vô liêm sỉ năm 1989:
” PD hãy tự sát đi, chúng tôi sẽ cho phổ biến nhạc của ông ta”. Dĩ nhiên ông không thể từ chối gặp mặt những lãnh tụ CS đã mở đường cho ông trở về. Cũng không đáng phàn nàn nếu ông muốn gặp một vài lãnh tụ CS đã chơi thân với ông trong thời kháng chiến chống Pháp.
Ông rất dễ tính và vô tư trong việc gặp bạn cũ, chuyện làm qùa chỉ là chuyện tếu hoặc kỷ niệm xưa, không bàn về chính trị. Chả có gì đáng trách cho những cuộc gặp gỡ lấy lệ hoặc xã giao như vậy.
Có một điểm son đáng ghi nhận: ông không hề bợ đỡ một lãnh tụ CS nào và cũng không hề nói súc phạm tới bất cứ ai của chính thể VNCH trong suốt thời gian 8 năm ấy (cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ đã phạm lỗi này).
Tôi muốn tóm tắt thái độ của Phạm Duy trong một câu sơ sài: Khi sáng tác thì tận tình, khi vui chơi thì tận hưởng, khi nói năng thì thì tận tục.

Duyên Anh đã thuật lại rằng PD, trong lúc đùa rỡn với bạn bè, đã nói trong hơi men: “ Ai ngu mới thích nghe nhạc của tôi. Chúng đã được làm trong cầu tiêu”. Có lẽ ông đã làm những bài Tục Ca trong cầu tiêu.

D/ KẾT LUẬN:

Nhạc sĩ tài danh Phạm Duy là một người đáng thương hại nhiều hơn là đáng trách cứ. Cuộc đời của ông trôi nổi qua nhiều vinh nhục, thăng trầm. Ông thích sống buông thả và chỉ có một tham vọng tích cực (productive): sáng tác những bản nhạc có gía trị.

Lối phát ngôn của ông thuộc loại Tú Xương (“Một thày, một cô một chó cái” hoặc “Cao lâu thường ăn quịt, gái đĩ lại chơi lường”). Từ 50 năm nay, chả có ai coi ông như một “qúy nhân”. Họ mến ông vì ông đã cống hiến cho họ nhiều bài ca bất hủ, và đi chung với họ trên một đoạn đường dài nhất của cuôc đời để cùng nhau “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”.
Ông chưa bao giờ là công cụ của CS. Trong 5 năm theo Kháng Chiến chống Pháp, ông chưa hề làm một khúc ca xưng tụng một lãnh tụ CS nào mà chỉ xưng tụng những anh hùng, liệt sĩ chống ngoại xâm.
 Tới khi cáo hồ ló đuôi thì ông bỏ chúng về Thành.
Ông cũng chưa bao giờ là công cụ của chính quyền độc tài. Trong 25 năm sống trong chính thể Quốc gia, ông chưa hề làm một ca khúc suy tôn lãnh tụ nào. Những bài hát “xây dựng nông thôn” là những bài làm ra bởi một tác gỉa công chức hơn là bởi một nhạc sĩ chuyên nghiệp; chúng đã không thọ lâu.
Khoảng 100 bài ca bất hủ của ông đã đi sâu vào mọi làng xóm của thôn quê, mọi ngõ ngách của thành thị rồi “di tản” ra ngoại quốc để ve vuốt nỗi cô đơn của vài triệu người sống lưu vong.
Cuộc “trở về quê” của ông chỉ tổn thương cho thanh danh của cá nhân ông, không có ảnh hưởng đáng kể tới tinh thần chống cộng của quần chúng.
Chả có ai “hòa giải dân tộc” với VC chỉ vì Phạm Duy đã hồi hương. Sự hòa giải ấy sẽ không bao giờ xảy ra. Nói cách khác, chỉ có hòa giải khi nào chính thể CS bị giải thể hoàn toàn.
Còn nữa, chỉ có lực lượng của quần chúng ở trong nước mới có khả năng giải thể chúng. Vậy thì chả nên qúa quan tâm tới cái sách lược “Hòa Giải Dân Tộc” của chúng. Nó đã chết ngay sau khi vừa sinh ra. Chả nên chia sớt bớt nỗi căm thù VC rồi xối vào những ca nhạc sĩ như Phạm Duy, Từ Công Phụng, Khánh ly, Lệ Thu, Chế Linh v.v…
Có một cái gì “bất đắc dĩ” trong viêc trở về của họ (như đã nói ở trên). Vả lại, họ không đem đô-la về nước để góp thêm ngoại tệ cho VC (như một số thương gia và những kẻ ham du hí) mà còn tiêu bớt ngoại tệ của chúng (lãnh thù lao bằng đô-la). Hãy thông cảm cho họ (thông cảm không có nghĩa là cổ võ cho người khác trở về) miễn là họ chỉ thân thiện với dân, chỉ hát cho dân nghe những bài ca mà chúng ta chấp nhận và không nói lảm nhảm, súc phạm tới tinh thần chống Cộng.
Riêng đối với Phạm Duy, hãy để cho ông yên nghỉ, gọi là đáp lễ những bài ca bất hủ mà ông đã cống hiến trong suốt cuộc đời ông. Nghĩa tử là nghĩa tận. Có cả ngàn người (phần lớn là thường dân) đã tiễn đưa ông tới nơi an nghỉ cuối cùng. Vài nhóm trong số người này vừa khóc vừa đồng ca trước mồ ông một số bài chọn lọc, trong đó có bài Tình Ca và một bài chưa được chính quyền VC cho phép (Những Gì Sẽ Đem Theo Vè Cõi Chết). Từ vạn dặm, chúng ta hãy gửi tới ông một chút thương cảm, một chút ngậm ngùi, một chút vị tha. Người yêu chuộng tự do lúc nào cũng tôn trọng tự do ngôn luận (trong đó có tự do chọn lựa lối sống) hơn bất cứ điều gì trên đời.

.
Ngày 6-2-2013
Con Cò

BÁT MÌ ÐÊM GIAO THỪA

BÁT MÌ ÐÊM GIAO THỪA

Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào ngày 31/12 cách đây rất nhiều năm tại quán mì Bắc Hải Đình trên đường phố Trát Hoảng, Nhật Bản. Đêm ấy cũng chính là đêm giao thừa. Đêm giao thừa cùng gia đình ăn một tô mì là phong tục truyền thống của người Nhật Bản. Vì vậy, đến ngày này hầu như quán mì nào cũng rất đông khách, đắt hàng. Bắc Hải Đình cũng không ngoại lệ.

(Ảnh minh hoạ: Shutterstock)

*

gày hôm ấy, Bắc Hải Đình gần như cả ngày đều đông khách, mãi đến hơn 10 giờ đêm khách mới thưa thớt dần. Những ngày bình thường, giờ này vẫn còn rất đông người qua lại trên đường nhưng hôm nay ai ai cũng mau chóng trở về nhà sớm một chút để kịp đón giờ phút giao thừa. Vì vậy, trên đường phố phút chốc trở nên vắng vẻ yên tĩnh.

Đêm giao thừa, khi người khách cuối cùng rời khỏi quán, bà chủ đang định kéo cánh cửa tiệm lại thì cánh cửa lại một lần nữa được mở ra nhè nhẹ. Một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai cậu con trai bước vào. Đứa lớn ước chừng khoảng 10 tuổi và đứa nhỏ 6 tuổi. Cả hai đều mặc bộ quần áo thể thao giống nhau còn người phụ nữ kia mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ đã lỗi thời.

Bà chủ lên tiếng: “Xin mời ngồi!”. Người phụ nữ rụt rè nói: “Có thể… cho chúng tôi… một bát mì được không ạ?”. Hai đứa bé đứng yên lặng đằng sau mẹ và đưa mắt nhìn chăm chú.

“Đương nhiên… đương nhiên là có thể, mời ngồi qua bên này!”.

Bà chủ quán dẫn họ tới bàn số 2 rồi hướng vào trong bếp hô to: “Cho một bát mì!”.

Ông chủ liếc mắt nhìn ba mẹ con rồi lặng lẽ nấu một bát mì lớn đầy tràn, cả bà chủ và khách đều không biết. Ba mẹ con người phụ nữ ăn chung một bát mì rất ngon lành. Họ vừa ăn vừa khe khẽ nói chuyện.

“Ngon quá!” – đứa lớn nói.

“Mẹ! Mẹ cũng ăn thử đi” – đứa nhỏ vừa nói vừa gắp một miếng đưa vào miệng mẹ.

Chỉ trong chốc lát họ đã ăn hết bát mì, người mẹ thanh toán cho chủ quán 150 đồng. Ba mẹ con họ cùng đồng thanh khen: “Thật là ngon! Cảm ơn ông bà!”, rồi họ cúi chào và bước ra khỏi quán. Ông chủ và bà chủ cũng đồng thanh đáp trả: “Cảm ơn quý khách! Chúc quý khách năm mới vui vẻ!”.

(Ảnh minh hoạ: Shutterstock/Flickr)

Một năm trôi qua, ai cũng đều bận rộn với công việc của mình và chẳng mấy chốc đã đến giao thừa năm sau. Bắc Hải Đình vẫn làm ăn rất phát đạt. So với năm ngoái, đêm giao thừa năm nay họ có vẻ còn bận rộn hơn. Hơn 10 giờ, bà chủ đang định đóng cửa thì cánh cửa lại bị kéo ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm mì là một người phụ nữ trung niên và hai đứa trẻ.

Bà chủ quán nhìn thấy cái áo khoác kẻ carô cũ kỹ lỗi thời liền lập tức nhớ lại vị khách hàng cuối cùng đêm giao thừa năm ngoái.

(Ảnh minh hoạ: Flickr)

“Có thể… nấu cho chúng tôi một bát mì được không?”.

“Đương nhiên! Đương nhiên! Mời vào trong ngồi!”.

Bà chủ quán vừa dẫn họ đến chỗ ngồi bàn số 2 năm ngoái vừa cất tiếng: “Cho một bát mì!”.

Ông chủ quán một tay châm lửa lên bếp vừa mới tắt và lên tiếng: “Được! Được! Một bát mì!”.

Bà chủ đi vào bếp nói nhỏ với ông chủ: “Này ông! Nấu cho họ ba bát mì có được không?”.

“Không được đâu, nếu mình làm như thế chắc họ sẽ thấy ngại đấy!”.

Ông chủ trả lời như thế nhưng lại lấy thêm mì đủ ba người ăn cho vào nước, bà chủ đứng bên cạnh mỉm cười và nói: “Nhìn ông có vẻ khô khan nhưng xem ra tâm địa không đến nỗi!”. Ông chủ yên lặng làm một bát mì lớn thơm ngào ngạt rồi đưa cho bà chủ mang ra.

Ba mẹ con người phụ nữ lại ngồi quanh bát mì, vừa ăn vừa nói chuyện. Những câu chuyện của họ cũng lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

“Thơm quá… thơm quá… ngon thật!”.

“Năm nay chúng ta còn có thể được ăn mì Bắc Hải Đình, quả là may mắn!”.

“Sang năm lại được đến đây ăn thì tốt quá!”.

Sau khi ăn xong, người mẹ lại thanh toán 150 đồng và chào ra về.

“Cảm ơn quý khách! Chúc cả nhà năm mới vui vẻ!”. Nhìn bóng lưng ba mẹ con người phụ nữ, hai vợ chồng ông chủ đàm luận một hồi lâu.

(Ảnh minh hoạ: Sohu)

Đêm giao thừa năm thứ ba, Bắc Hải Đình vẫn rất đông khách, ông bà chủ bận đến mức không có thời gian để trò chuyện. Nhưng đã đến 9 rưỡi tối, hai vợ chồng họ bắt đầu có chút bất an. Đến 10 giờ, nhân viên trong quán đều đã nhận được bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số 2 bà chủ đã đặt lên đó bảng “Đã đặt chỗ” vào 30 phút trước.

Dường như ba mẹ con người phụ nữ ấy đợi cho khách rời hết mới bước vào. Đến 10h30 cả ba mẹ con họ cuối cùng cũng đã xuất hiện. Đứa lớn mặc bộ quần áo đồng phục còn đứa em mặc bộ quần áo của anh nên nhìn hơi rộng một chút.

Cả hai anh em đều đã lớn hơn rất nhiều. Người mẹ vẫn mặc chiếc áo khoác kẻ carô cũ kỹ và lỗi thời như hai năm trước.

“Mời ngồi! Mời ngồi!” – Bà chủ nhiệt tình mời họ vào tiệm ngồi.

Nhìn vẻ tươi cười của bà chủ, người phụ nữ dè dặt nói: “Phiền bà… phiền bà… nấu cho chúng tôi hai bát mì được không?”.

“Được! Tất nhiên là được! Mời ngồi qua bên này!”, bà chủ dẫn họ đến bàn số 2 rồi nhanh nhẹn giấu tấm biển đặt chỗ trước đi, bà hướng vào bếp gọi: “Cho hai bát mì!”.

“Được! Hai bát mì! Xong ngay đây!”. Ông chủ vừa nói tay vừa cho thêm ba nắm mì vào nồi nước nấu.

Ba mẹ con họ vừa ăn mì vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Hai vợ chồng ông bà chủ đứng ở chỗ nấu ăn nhìn họ vui vẻ, trong lòng cũng vui theo.

(Ảnh minh hoạ: Flickr)

“Tiểu Thuần và con trai cả này! Hôm nay mẹ muốn cảm ơn hai con! Cảm ơn hai con rất nhiều!”.

“Tại sao lại cảm ơn chúng con ạ?”.

“Là như thế này, vụ tai nạn của cha các con đã khiến cho tám người bị thương. Công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần số tiền này, số còn lại chúng ta phải trả. Mấy năm qua, mỗi tháng chúng ta đều phải nộp 50 ngàn”.

“À, chuyện này thì chúng con biết rõ rồi mẹ ạ”, đứa lớn trả lời.

Bà chủ cũng không động đậy mà lẳng lặng lắng nghe.

“Lẽ ra là phải trả đến tháng ba sang năm mới trả hết, nhưng mà năm nay mẹ đã nộp xong rồi”.

“Mẹ! Thật vậy sao?”.

“Ừ! Mẹ nói thật! Bởi vì anh cả rất chăm chỉ đi đưa báo còn Tiểu Thuần thì giúp mẹ đi chợ nấu cơm, khiến cho mẹ có thể an tâm công tác. Công ty mẹ đã phát cho mẹ một phần thưởng đặc biệt, vì vậy hôm nay mẹ đã đem số tiền đó trả hết phần nợ còn lại rồi”.

“Mẹ! Anh trai! Thật sự là quá tốt rồi, nhưng mà sau này mẹ hãy cứ để cho Tiểu Thuần nấu cơm nhé!”.

“Con cũng muốn tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, cố gắng lên nhé!”.

“Mẹ cảm ơn hai con, thật sự cảm ơn!”.

“Tiểu Thuần và con còn có một bí mật mà chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng 11, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến tham dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn viết một bức thư đặc biệt nói là bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết được, vì vậy hôm đó con đã thay mặt mẹ đến tham dự ạ”.

“Chuyện này là thật sao? Sau đó thì thế nào?”.

“Thầy giáo ra đề bài là: “Nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã viết về bát mì và đã được đọc trước tập thể ạ! Tiểu Thuần viết là: “Cha của em bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều nợ nần. Vì để trả nợ, mẹ em đã làm việc quên mình từ sáng đến đêm. Ngay cả việc con hàng ngày đi đưa báo, em cũng viết ra hết. Em còn viết cả: “Vào đêm 31/12, ba mẹ con cùng ăn chung một bát mì vô cùng ngon. Mặc dù ba người chỉ ăn một bát mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn nói lời cảm ơn lại còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa! Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, nhanh chóng trả hết phần nợ nần còn lại”.

“Vì vậy, Tiểu Thuần viết rằng sau này lớn lên muốn mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản và cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc quý khách hạnh phúc! Cảm ơn quý khách!”.

Đứng sau bếp, hai vợ chồng ông chủ nghe những lời này liền ngồi sụp xuống lấy khăn lau những giọt nước mắt đang trào ra trên khuôn mặt…

Ba mẹ con họ lặng lẽ nắm chặt tay nhau, vỗ vai động viên nhau và cùng ăn hết hai bát mì rồi trả 300 đồng, nói lời cảm, cúi chào ra về.

Nhìn bóng dáng của ba mẹ con họ, ông chủ quán nói theo: “Cảm ơn quý khách! Năm mới vui vẻ!”.

(Ảnh minh hoạ: Maksinwee)

Lại một năm nữa trôi qua, đêm 31/12, vào 9h30 bà chủ lại đặt biển “đã đặt chỗ” lên bàn số 2 nhưng ba mẹ con người phụ nữ kia đã không đến. Năm thứ hai, thứ ba… ba mẹ con họ vẫn không xuất hiện. Tiệm mì Bắc Hải Đình làm ăn ngày một phát đạt, toàn bộ đồ đạc và bàn ghế đã được thay mới duy chỉ có bàn số 2 là vẫn được để nguyên như cũ.

(Ảnh minh hoạ: Flickr)

Rất nhiều ngày 31/12 qua đi… nhưng chiếc bàn hai vợ chồng chủ quán dành tặng ba vị khách lạ năm nào vẫn luôn còn trống…

Và vào một ngày 31/12 của rất nhiều năm sau đó, khi khách khứa tấp nập vào quán mì Bắc Hải Đình vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa như thường lệ, thì có hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác ngoài đẩy cửa bước vào. Bà chủ đang định nói: “Thực xin lỗi, quán đã hết chỗ rồi!” thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc bộ ki-mô-nô đi đến, đứng giữa hai người thanh niên trẻ, cất lời: “Phiền bà… phiền bà… cho chúng tôi ba bát mì được không?”.

Bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh người phụ nữ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về khiến bà choáng váng. Đứng sau bếp nấu, ông chủ cũng choáng váng, đưa ngón tay chỉ vào ba người khách rồi lắp lắp nói không lên lời: “Các vị… các vị là…”

Một trong hai người thanh niên nhìn bà chủ và đáp: “Vâng! Vào một ngày cuối năm cách đây 14 năm, ba mẹ con cháu đã tới đây gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó mà ba mẹ con cháu có thêm nghị lực để sống tiếp. Sau đó, ba mẹ con cháu chuyển đến nhà bà ngoại cháu ở huyện Tư Hạ sinh sống.

Cháu đã thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập ở khoa nhi đồng của bệnh viện Kinh Đô. Tháng Tư sang năm cháu sẽ đến làm việc tại bệnh viện tổng hợp Trát Hoảng ạ! Hôm nay chúng cháu đến chào hỏi bệnh viện, thuận tiện viếng thăm mộ của cha cháu. Em cháu không trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản như mơ ước hồi nhỏ nhưng bây giờ đang làm việc ở ngân hàng Kinh Đô. Ước nguyện bấy lâu nay của ba mẹ con cháu là được đến hỏi thăm hai bác và ăn mì Bắc Hải Đình ạ!

Hai vợ chồng ông chủ quán mì vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt chảy ra ướt cả khuôn mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi ngay gần cửa ra vào đang ăn liền nuốt vội và nói: “Này ông bà chủ! Hai người làm sao thế? Chuẩn bị hơn 10 năm nay giờ mới được gặp mặt, còn không mau tiếp đãi khách rồi chiêu đãi họ đi à? Nhanh lên đi!”.

Bà chủ cuối cùng bừng tỉnh rồi vỗ vào vai ông chủ hàng rau, cười nói: “Phải rồi!… Xin mời! Xin mời! Mời ngồi bàn số 2, cho ba bát mì nhé!”

Ông chủ đang ngây người vội vàng lau nước mắt trả lời: “Được, được. Ba bát mì! Có ngay đây!”… Đây có lẽ là đêm giao thừa đẹp nhất trong cuộc đời ông…

(Ảnh minh hoạ: Shutterstock)

***

Đôi khi, chỉ một câu nói, một hành động nhỏ cũng giúp thay đổi số phận một con người mãi mãi. Vợ chồng người chủ quán mì, bằng nghĩa cử thầm lặng (bỏ thêm mì vào bát), bằng sự quan tâm, sẻ chia (gửi lời chúc năm mới) đã gieo một hạt mầm của hy vọng vào cuộc sống khốn khó của ba mẹ con. Họ đã phải sống một cuộc đời chẳng mấy dễ dàng.

Ba người phải ăn một bát mì chung, chỉ dám vào quán lúc khuya khoắt, vắng vẻ. Nhưng họ vẫn rất đàng hoàng, lịch sự, trả đủ tiền (dù hoàn toàn không biết suất của mình là suất đặc biệt). Ba mẹ con không xin ăn và vợ chồng chủ quán cũng không có ý định lấy bát mì ra làm của bố thí. Cả hai bên đều giữ được một phong thái rất cao cho dù nỗi đời cơ cực ngoài kia vẫn luôn vây bủa.

Cái kết của câu chuyện thật ấm áp, ấm áp như những bát mì đong đầy yêu thương của vợ chồng chủ quán tốt bụng. Có lẽ hai vợ chồng ông cũng không thể ngờ rằng một câu nói của mình có thể tạo ra động lực sống to lớn như vậy cho 3 mẹ con.

Người Bun-ga-ri có một câu ngạn ngữ thế này: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Khi bạn trao gửi đi yêu thương, nó không tan vào hư vô. Nó sẽ trở thành dòng suối mát lành, ngọt ngào chảy ngược lại xoa dịu chính tâm hồn bạn. Chẳng phải thế sao?

Theo NTDTV