Đỗ Trường_ VỊN VÀO LỤC BÁT, ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG CỦA TRẦN HOÀI THƯ!

VỊN VÀO LỤC BÁT, ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG CỦA TRẦN HOÀI THƯ

Image may contain: one or more people

VỊN VÀO LỤC BÁT, ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG CỦA TRẦN HOÀI THƯ
Không ngờ thi tập Vịn Vào Lục Bát từ Hoa Kỳ được gửi đến tôi sớm như vậy, chỉ hơn chục ngày sau in ấn, ra lò. Vâng, chắc chắn đó là sự ưu ái của nhà xuất bản Thư Ấn Quán và nhà văn Trần Hoài Thư đã dành cho tôi. Một chút đó thôi, ấy vậy để lại trong lòng người một ấn tượng, một cảm xúc thật sâu sắc.
Tuy trước đây, rải rác đâu đó đã đọc một số bài, nhưng khi nó được chọn đóng thành thi tập chuyên lục bát một cách có hệ thống, đọc lại cho tôi cảm xúc khác hẳn. Có thể nói, đây là tập thơ quan trọng, và tâm huyết nhất của Trần Hoài Thư. Nó như một điểm tựa sống cuối cùng của ông. Bởi, bệnh tật và thời gian khắc nghiệt đã làm bạn bè, người thân, từng ngày, từng ngày rời bỏ ông. Do vậy, sự biên tập từng phần, từng giai đoạn gắn với thân phận của thi sĩ và xã hội, một chủ ý rõ ràng của tác giả. Có điều đặc biệt, dường như tập sách nào của Trần Hoài Thư dù viết, in ấn ở trong nước (trước 1975), hay nơi hải ngoại đều mang hơi thở của chiến tranh. Và Vịn Vào Lục Bát cũng vậy, tuy là tập thơ với cái tôi riêng tư nhất, nhưng nó vẫn không thoát ra khỏi cái lẽ thường ấy. Ngoài hai phần viết về bản thân, gia đình, và bạn bè thì chiến tranh khói lửa vẫn đậm đặc trong thi tập này.
Vịn là động từ, nhưng ở đây nó đã chuyển thành tính từ, hình tượng hóa tâm trạng bi đát, ngã lòng ấy của người thi sĩ, xuyên suốt thi tập Vịn Vào Lục Bát. Tính hình tượng này, trước đây, cũng như hiện nay đã có nhiều người sử dụng, tuy nhiên làm người đọc rung động từ đầu đến cuối trang của một tập thơ lục bát, không phải ai cũng làm được như nhà văn Trần Hoài Thư.

Có thể nói, những năm gần đây bạn bè lần lượt ra đi, nhất là từ khi người bạn đời bị đột quỵ, nhà văn Trần Hoài Thư đến với thơ nhiều hơn. Và lục bát như những liều Aspirin giảm đi nỗi đau tâm lý trong tâm hồn ông. Tuy nhiên, thơ Lục bát dễ làm nhưng khó hay. Do vậy, để có một tập thơ Lục bát là thử thách không nhỏ đối với một nhà văn như ông. Và khi nhận được thi tập Vịn Vào Lục Bát, tôi đã đọc ngay, đọc một mạch. Đọc rồi, đâu đó, vẳng lên tiếng thét, sắc nhọn như mũi khoan xoáy thủng hồn người, xuyên thủng 143 trang sách trước mặt. Và “Dường Như“ là một bài thơ, hay là một câu hỏi tu từ cho cả tập thơ, mà buộc tôi phải tìm lời giải đáp trong bài viết này:

“Dường như tôi sắp quị rồi
Nghe chăng tiếng thét vỡ màng nhĩ tôi
Này em, em đừng bỏ tôi
Này thơ, xin đừng bỏ tôi một mình
Tôi cần thơ, tôi cần mình
Sao mình cứ mở mắt nhìn ở đâu…“ (Dường Như)

Với Trần Hoài Thư bao năm xa quê là bấy nhiêu năm thương nhớ. Thân gửi nơi đất khách, hồn vẫn nơi quê nhà. Thật vậy, có lẽ, chỉ những người xa quê, xa Tổ Quốc trên ba mươi năm, và đường trở về mịt mù, xa vời vợi như chúng tôi đọc “Tiếng Mưa“ mới thấu hiểu hết nỗi lòng của Trần Hoài Thư. Mang theo một nỗi buồn thường trực, một tiếng mưa rơi bất chợt trong đêm cũng làm nhà thơ thổn thức. Để rồi, nghe giọt mưa rơi ấy, cứ ngỡ tiếng mưa nơi quê nhà:

“Ở đây đất lạ quê người
Mấy mươi năm cũng một đời xứ xa
Ngày ở Mỹ đêm quê nhà
Có khi thức giấc, bên ngoài, trời mưa!
Buồn ơi lạnh khép chăn thưa
Nghe như lời vọng quê nhà: Tiếng mưa !!!“
Có thể nói, Vịn Mẹ, Vịn Cha chưa phải là hai bài thơ hay nhất, nhưng nó lạ, và cảm động nhất trong thi tập này. Bởi, cái nhìn từ ân và bi ân mang tính Phật Pháp về cha mẹ của tác giả. Và nếu đặt hai bài thơ này ở cạnh nhau, ta mới thấy hết được tài năng nghệ thuật đối cú và đối ý trong thơ của Trần Hoài Thư. Từ những hình ảnh so sánh đó, cho ta thấy sự khác biệt khi biểu hiện tình cảm, dưỡng dục của cha mẹ, cũng như cảm được cái điểm tựa đầu đời vô cùng quan trọng. Và điều đó chắc chắn không chỉ ở riêng Trần Hoài Thư:
“Lan can mẹ, mẹ khom lưng
Để con được vịn, khỏi cần nhón chân
Đứng bên mẹ, bé vô cùng
Thấy như tay mẹ sẵn sàng dẫn con…” (Lan Can Mẹ)
“Lan can ba, ba thẳng lưng
Ba dạy con, chân đạp bùn mà đi
Con nhón chân, con đưa tay
Con vịn ba với cái đầu
ngẩng lên !…” (Lan Can Cha)

Nói, thể thơ chỉ là hình thức, tải đến người đọc là những ngôn từ. Thơ hay hoặc dở, cũ hay mới, chẳng liên quan gì đến thể loại. Thế nhưng viết về những người mẹ, người vợ, có lẽ không thể thơ nào được sử dụng nhiều bằng lục bát. Và Trần Hoài Thư cũng không nằm ngoài cái lẽ đó. Bài Vịn Em, được ông viết khi vợ bị đột quỵ phải đưa vào nhà thương, nhà dưỡng bệnh. Với phép so sánh tu từ, người vợ hiện lên như Chúa, như Phật trong lòng Trần Hoài Thư. Cái đoạn trường khổ đau ấy, dường như vợ ông đã giành hết cho mình. Nó như một sự khai sáng và giải thoát cái linh hồn nhà văn, người lính trận Trần Hoài Thư vậy. Tôi nghĩ, đây là một trong những bài thơ hay, chân thực và cảm động nhất trong tập lục bát này:
“Lòng em là cả trăng rằm
Lòng tôi trăng tối như nhằm ba mươi
May nhờ tôi được dựa hơi
Nên lòng cũng nhẹ, ít nhiều hồi tâm
——
Lời Phật em tụng hằng đêm,
Nghe chừng như thể em cầu cho tôi
Cho tôi, bớt điếc bớt mù
Bớt sân si, bớt dâm tà tham lam…
——–
Em đi để nhận đoạn trường
Xe lăn định mệnh, chiếc giường nghiệp oan
Hay là em chuộc dùm chồng
Như xưa Chúa đã chuộc dùm thế gian ?“
Trần Hoài Thư đã viết nhiều về tình bạn, tình đồng đội trong văn xuôi của mình, nhưng quả thật đến tập thơ này, cái tình bạn ấy, mới cho tôi đến đỉnh cảm xúc, khi đọc. Tình bạn được nhà thơ hình tượng hóa một cách cụ thể. Và chiếc lan can kia đâu phải chỉ là nơi những cánh tay vịn tựa nhau, mà còn là những sẻ chia vui buồn. Tuy viết theo thể lục bát, nhưng từ ngữ trong thơ Trần Hoài Thư mộc mạc, với những khẩu ngữ thường nhật. Đây cũng đặc điểm nổi bật trong lục bát Trần Hoài Thư. Vịn Bạn là một bài thơ như vậy của ông:
“Lan can bạn – vịn thân tình
Để còn thấy được cuộc đời dễ thương
Chai rượu quí chắc phải buồn
Nếu không có bạn, ai người cụng ly ?”
Không rõ cái lịch sử tình bạn của các bác nghệ sĩ miền Trung, xứ Huế như thế nào, nhưng trước đây đọc nhà văn Lữ Quỳnh và lúc này đọc Trần Hoài Thư cùng viết về họa sĩ Đinh Cường, quả thật tôi không kìm được cảm xúc của mình. Có thể nói, không chỉ có Lữ Quỳnh, mà Trần Hoài Thư cũng vậy, ông đã dành hình ảnh, câu thơ đẹp nhất để viết về người bạn quá cố. Dường như, nó khác hẳn cái khẩu ngữ thường nhật khi ông viết về bạn bè khi còn bù khú bên nhau. Vẫn sử dụng phép tu từ, với lối hoán dụ, bài thơ Còi Tàu Hụ Nhớ Đinh Cường cho ta thấy rõ tài năng của Trần Hoài Thư không chỉ ở trong lãnh vực văn xuôi:
“Kể từ bạn bỏ đi xa
Con tàu vẫn đến nhà ga mỗi ngày
Còi tàu vẫn vút lên mây
Cớ sao thưa bạn hôm nay quá buồn!
Tàu ngừng, chở tiếp hoàng hôn
Làm sao chở hết nỗi buồn của tôi?”
Những quán hàng dân dã, với những căn nhà liêu xiêu đầy mộng mị, nhưng là một phần ký ức quan trọng đối với Trần Hoài Thư. Ký ức ấy, đã được ông hóa vào thơ, bằng chân dung bạn bè Khu Sáu- Bình Định, thời bom rơi đạn nổ. Tuy buồn, nhưng những nét vô tư vẫn hiện về. Có thể nói, Trần Hoài Thư luôn dành cho bạn những trang thơ đẹp và trân trọng nhất, kể cả những người không đồng chí hướng. Với Thái Ngọc San, không phải là bài thơ hay trong thi tập này, nhưng đã cho người đọc hiểu thêm nhân cách sống Trần Hoài Thư:
“Từ ngày bạn bỏ hàng quân
Có Khu Sáu mở rộng lòng chở che
Ngày ngày thuốc lá cà phê
Chẳng cần thắc mắc mô tê bạn thù
Bạn chửi tôi lính đánh thuê
Tôi giận quá đập chai bia xuống bàn
Bạn hãnh diện thắng miền Nam
Tôi hãnh diện vì cháu con nên người…”
Không chỉ văn xuôi, mà cả những bài thơ viết về thời chiến là những trang viết hay nhất của Trần Hoài Thư. Nếu Điếu Thu, một bài thơ được cho là phá cách hay nhất được viết trong thời gian gần đây, thì Nước Lên là bài thơ hay và đẹp nhất, viết trong một lần hành quân tác chiến của ông. Cùng với thủ pháp nghệ thuật ngắt nhịp, xuống dòng, đọc Nước Lên, tưởng như mình đang đứng trước một bức tranh thủy mặc về hoàng hôn, mang mang nét hoài cổ vậy:
“Nước lên, trời thổ mật vàng
Nửa lan mây núi 
nửa tràn bãi sông
Nước lên kéo mặt trời gần
Khanh vàng lai láng 
một dòng vàng khanh
——
Nước lên, bờ tả đã mờ
Chỉ còn bờ hữu nắng vàng níu chân
Nước lên trời cũng tối dần
Quân qua bỏ lại một dòng quạnh hiu”

Có thể nói, Vịn Vào Lục Bát là tập thơ buồn. Bởi, nó là hiện thân của cuộc đời nhà văn người lính, tù nhân Trần Hoài Thư. Nếu bác nào chu chỉnh về lục bát không nên đọc tập thơ này, vì sự phá cách, phá niêm luật của tác giả. Và bác nào thần kinh yếu, cũng không nên đọc, bởi sẽ bị ám ảnh, gây ra mộng mị, dẫn đến mất ngủ. Thật vậy, một loạt bài Mục Tiêu Một, Mục Tiêu Hai….tuy viết đã lâu, và chiến tranh đi qua trên bốn mươi năm, nhưng đọc lên vẫn thấy mới, làm nhức nhối lòng người:

“Bữa cơm đã dọn ra rồi
Người Ô-đô nói ngậm ngùi bên tai:
“Hôm nay lại thiếu thằng Tài
Em bới một chén mời về ăn chung…”
—–
Khẩu súng cắm giữa gò bồi
Hai hàng quân đứng ngậm ngùi tiễn đưa…”( Mục tiêu 5)

Gấp cuốn Vịn Vào Lục Bát lại, và dường như có tiếng vọng vẫn còn đọng lại trong tôi: “Trên nhành một lũ quạ đen/ Oác lời cho thảm điệu kèn điếu thu” Nhưng tôi hoàn toàn không tin, đây là tiếng vọng lên cuối cùng của Trần Hoài Thư. Bởi, tuy là điểm tựa cuối cùng, nhưng lục bát cũng như tình yêu và nghị lực sống của ông còn nồng nàn, mãnh liệt lắm.

Leipzig ngày 3-8-2017

Đỗ Trường

4 cách để mở khóa iPhone

Sent from my iPhone; Cám ơn_tunhan_
Subject: Fw: Fwd: cách để mở khóa iPhone nếu lỡ
quên mật khẩu.
4 cách để mở khóa iPhone nếu lỡ quên mật khẩu

Việc cài đặt mật khẩu cho chiếc điện thoại iPhone giúp bảo mật dữ liệu được tốt hơn, tránh để người khác lợi dụng vào những mục đích xấu. Nhưng nếu một ngày, vì sơ ý mà chúng ta quên mất mật khẩu vừa cài đặt thì phải làm sao? Càng bối rối, cố gắng thử nhập hết mật khẩu này đến mật khẩu khác nhưng vẫn sai có thể khiến máy bị khóa. Trong trường hợp này, phải bình tĩnh, thử áp dụng 4 cách mở khóa iPhone nếu lỡ quên mật khẩu sau đây nhé:

1. Cách 1: Mở khóa bằng Touch ID

Kể từ phiên bản iPhone 5S trở đi, các thiết bị đã được bổ sung thêm tính năng Touch ID nên thay vì người dùng mở khóa bằng mật khẩu, chúng ta có thể mở khóa màn hình bằng Touch ID. Khi đó nếu quên mật khẩu thì có thể phá khóa máy nhờ vào Touch ID mà mình đã thiết lập trước đó.

Bước 1: Đầu tiên chọn mở khóa bằng Touch ID. Tiếp theo vào mục cài đặt và tìm tới mục Find my iPhone và tắt nó đi. Khi chọn tính năng này hệ thống sẽ đòi mật khẩu iCloud. Vì mật khẩu iCloud rất quan trọng nên phải lưu lại và không được phép quên.

Bước 2: Điền mật khẩu iCloud vào và tắt hoàn toàn tính năng Find my iPhone.

Bước 3: Kết nối điện thoại với máy tính, mở iTunes lên -> chọn restore iPhone để cài đặt lại cho iPhone.

Bước 4: Khi hoàn thành, cài đặt mật khẩu sẽ bị xóa. Lúc này chúng ta phải cài đặt lại mật khẩu cho điện thoại lần nữa.

Mở khóa bằng Touch ID

2. Cách 2: sử dụng iTunes

Bước 1: Tải và cài đặt phiên bản iTunes mới nhất về máy tính.

Bước 2: Hãy kết nối iPhone với máy tính thông qua phần mềm iTunes.

Bước 3: Nhấn vào nút Back Up Now để tạo một bản sao lưu tất cả dữ liệu trên máy.

Bước 4: Khi đã hoàn tất, người dùng hãy chọn Restore Backup, tìm đến bản sao lưu gần đây nhất để tiến hành phục hồi lại.

Bước 5: Khi hoàn tất, chúng ta có thể sử dụng iPhone bình thường mà không cần nhập mật mã.

Kết nối điện thoại với máy tính

3. Cách 3: Sử dụng tài khoản iCloud

Cách mở khóa iPhone nếu lỡ quên mật khẩu bằng tài khoản iCloud được tiến hành như sau:

Bước 1: Sử dụng trình duyệt web bất kỳ, chúng ta truy cập vào trang quản lý iCloud và đăng nhập tài khoản iCloud đang sử dụng trên thiết bị cần phá khóa mật khẩu.

Bước 2: Tại đây các bạn lựa chọn mục Find iPhone (Tìm iPhone) để phá khóa mật khẩu iPhone cũng như tắt tính năng Find iPhone.

Bước 3: Giao diện Find iPhone (Tìm iPhone) hiện ra, các bạn nhấn vào All Device (Tất cả các thiết bị) rồi chọn tên thiết bị của mình. Lúc này chúng ta sẽ thấy được hệ thống đã định vị được vị trí hiện tại của thiết bị.

Bước 4: Tại hộp thoại bên phải trình duyệt, các bạn chọn Erase iPhone (Xóa iPhone) để xóa dữ liệu từ xa. Nếu đã sao lưu dữ liệu lên iCloud, bạn có thể khôi phục lại các dữ liệu đã sao lưu và đặt mật khẩu mới sau khi đã xóa hết dữ liệu.

Bước 5: Một hộp thoại nhỏ xuất hiện với yêu bạn xác nhận lại tiến trình, nhấn Erase để tiếp tục tiến trình xóa iPhone cũng như phá khóa mật khẩu iPhone khi quên mật khẩu.

Sử dụng tài khoản iCloud để phá khóa máy iPhone

4. Cách 4: Sử dụng chế độ Recovery

Nếu 3 cách mở khóa iPhone nếu lỡ quên mật khẩu trên không hiệu quả, chúng ta chỉ cần dùng chế độ Recovery để phục hồi.

Bước 1: Tắt nguồn và ngắt kết nối iPhone với máy tính.

Bước 2: Nhấn và giữ nút Home, kết nối thiết bị với máy tính, sau một vài phút, nó sẽ xuất hiện dòng chữ Connect to iTunes trên màn hình iPhone, lúc này có thể thả nút Home ra.

Bước 3: Cuối cùng, nhấn OK và bấm vào nút Restore iPhone rồi tìm đến các bản sao lưu trước và thực hiện tương tự như trên.

Sử dụng chế độ Recovery

Nguồn: webtretho

//

Mai Vân (rfi.fr.)_ Trung Quốc đã tính toán sai lầm….

—– Forwarded Message —–
From: vanducng <….> Fwd chuyển tiếp; Cám ơn_tunhan_
Sent: Sunday, August 5, 2018,
Subject: TQ da tinh toan sai lâm
*

Trung Quốc đã tính toán sai lầm trong cuộc chiến thương mại với Mỹ ?

.
Mai Vân
media
Ảnh minh họa
Reuters Ngày 01/08/2018, đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer chính thức loan báo việc tổng thống Donald Trump ra lệnh xem xét khả năng đánh thuế 25% lên 200 tỷ đô la hàng hóa Trung Quốc, thay vì 10% như từng đề xuất lúc ban đầu. Đây mới chỉ là một lời đe dọa vì các sắc thuế mới, nếu được quyết định, sẽ chỉ có hiệu lực vào tháng 9 tới đây mà thôi. Tuy vậy, Bắc Kinh đã lập tức lên tiếng cảnh cáo là sẽ trả đũa nếu Hoa Kỳ tiếp tục kế  hoạch “bắt bí” Trung Quốc.

Chính quyền Donald Trump như vậy đã bắn đi tín hiệu là họ sẵn sàng leo thang mạnh mẽ trong cuộc đọ sức thương mại với Trung Quốc, đã mở màn tháng 07 vừa qua với khối lượng khoảng 74 tỷ đô la hàng hóa của cả hai bên bị áp thuế quan.

Điều mà giới quan sát ghi nhận là thế bị động hiện nay của Trung Quốc, chỉ biết ăn miếng trả miếng trước các đòn tấn công của Mỹ, chứ chưa thấy có những biện pháp đối phó mạch lạc, có tính toán kỹ lưỡng như thường thấy trước đây. Bắc Kinh cũng có vẻ bị cô lập trong cuộc chiến thương mại, không lôi kéo được các thế lực kinh tế khác cùng chung sức chống Mỹ, mặc dù quyết định đánh thuế của ông Trump không chỉ nhắm vào một mình Trung Quốc, mà còn nhắm vào cả Liên Hiệp Châu Âu, Nhật Bản, hay một số nước khác.

Nhật báo Hồng Kông, The South China Morning Post, trong số ghi ngày 30/07/2018, đã đăng tải một bài phân tích của chuyên gia Trương Lâm (Zhang Lin),thuộc Viện Nghiên Cứu Kinh Tế Thiên Tắc (Unirule Institute of Economics) tại Bắc Kinh, đã không ngần ngại cho rằng Bắc Kinh đã phạm phải « Hai sai lầm lớn » trong cuộc chiến tranh mậu dịch với Washington : Đó là đánh giá sai lạc về cả tổng thống Mỹ Donald Trump lẫn liên minh Mỹ-Liên Hiệp Châu Âu.

Đối với Trương Lâm, vì các sai lầm đó, Trung Quốc sẽ phải trả giá đắt, một cái giá mà tác giả gói trong khái niệm « Bẫy thu nhập trung bình – Middle income trap », một khái niệm của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế FMI, mô tả tình trạng một nền kinh tế thu nhập trung bình bị đình đốn và không còn khả năng vực dậy sau đó.

Bắc Kinh đã đánh giá sai về tổng thống Mỹ như thế nào ?
Về tổng thống Mỹ, chuyên gia Trương Lâm cho rằng sai lầm cơ bản của Bắc Kinh là quá coi thường ông Donald Trump, cho rằng các lời đe dọa đánh thuế hàng Trung Quốc mà ông đưa ra chỉ là đòn gió, nhằm đánh lừa đối phương mà thôi.
Theo tác giả, chính quyền Trung Quốc đã sai lầm khi cho rằng tổng thống Donald Trump chỉ là một doanh nhân và những đe dọa chiến tranh thương mại của ông chỉ là đòn phô trương thanh thế bề ngoài trước các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ mà thôi.
Bắc Kinh đã quên là trong thực tế, trong bản Chiến Lược Quốc Phòng công bố trước khi căng thẳng thương mại leo thang, Washington đã xác định rằng họ không thể chấp nhận các hoạt động thương mại và kinh tế của Trung Quốc như hiện nay. Thông điệp được đưa ra là Bắc Kinh sẽ không thể vừa kiếm tiền từ Mỹ vừa thách đố Washington.
Trên vấn đề sai lầm trong đánh giá nói trên, hôm 27/07, báo South China Morning Post đã có một bài phân tích dài giải thích vì sao Trung Quốc lại bị bất ngờ trước các động thái quyết đoán về thương mại của tổng thống Donald Trump, đồng thời nêu bật sự thiếu nhạy bén của Bắc Kinh, quá coi thường tâm lý bài Trung Quốc đang dâng cao trong giới ưu tú tại Mỹ.
Đối với nhật báo Hồng Kông, sự kiện chính quyền Trung Quốc siết chặt quyền kiểm soát trên các think tank, tức là các cơ quan tham vấn, và việc đẩy mạnh chiến dịch chống lãng phí có dấu hiệu là đã tác hại đến cách thức giới lãnh đạo Trung Quốc xử lý các vấn đề đối ngoại – và làm suy yếu sự hiểu biết của Bắc Kinh về chính trị Mỹ dưới thời tổng thống Donald Trump.
Một cựu cố vấn về chính sách Mỹ, xin giấu tên, đã cho rằng cả giới lãnh đạo lẫn các nhà nghiên cứu Trung Quốc đều không thấy được là tâm lý chống Trung Quốc ở Mỹ đã lên cao như thế nào, mà chỉ cho rằng tổng thống Mỹ chỉ tung đòn gió để tìm thắng lợi cho phe ông nhân cuộc bầu cử giữa kỳ, và mọi thứ sẽ thay đổi sau đó.
Đối với nhà quan sát này, thì cái nhìn trên hoàn toàn sai lạc, và Bắc Kinh hoàn toàn hiểu lầm về tình hình. Nguyên nhân, theo ông, đến từ việc giới lãnh đạo Trung Quốc đã tự cô lập mình nhiều hơn, trong lúc không một ai trong nước dám nói với giới lãnh đạo Bắc Kinh rằng họ đang sai.
Nhiều nguồn tin ngay tại Trung Quốc và một sô quan sát viên đã xác nhận với tờ South China Morning Post rằng chính sách mà Bắc Kinh đang áp dụng nhằm củng cố quyền lực của đảng Cộng Sản, đã khiến cho các cố vấn chính sách Trung Quốc tránh thảo luận sâu với các đối tác Mỹ, điều có thể giúp họ hiểu rõ hơn về tư duy mới nhất ở Washington. Chính sách đó cũng làm cho họ ngần ngại, không dám nói lên suy nghĩ của mình.
Chính sự thiếu vắng thông tin đó đã khiến cho Bắc Kinh không ra được một chiến lược toàn diện để đối phó với chính quyền Trump, ít nhất là trên mặt trận thương mại, tại một thời điểm mà quan hệ hai bên đang rất căng thẳng.
Bắc Kinh ngộ nhận về quan hệ đồng minh Mỹ-Liên Âu
Theo chuyên gia Trương Lâm, sai lầm lớn thứ hai mà Trung Quốc đã phạm phải là không thấy được mối quan hệ chặt chẽ giữa Mỹ và Liên Hiệp Châu Âu, và đã hy vọng một cách thiếu thực tế rằng có thể hình thành liên minh thương mại với Châu Âu để đối phó với Washington.
Ông Trương Lâm thẩm định : Dù quan hệ xuyên Đại Tây Dương có nhiều bất đồng – như việc Anh, Pháp và Đức đều tham gia Ngân Hàng Đầu Tư Cơ Sở Hạ Tầng Châu Á do Trung Quốc dẫn đầu bất chấp phản đối từ Mỹ – nhưng nhìn chung, các nước phương Tây đều cùng chia sẻ một số giá trị chung cốt lõi.
Tuyên bố mới nhất về thương mại giữa Mỹ và Liên Âu EU đã gửi thêm một thông điệp đến Bắc Kinh, cho biết là Washington và Bruxelles sẽ « làm việc chặt chẽ với nhau, cũng như với các đối tác cùng chí hướng » để giải quyết một loạt vấn đề như « đánh cắp tài sản trí tuệ, ép buộc chuyển giao công nghệ, trợ cấp công nghiệp, tình trạng thị trường bị các công ty nhà nước bóp méo, và tình trạng sản xuất dư thừa ».
Đối với ông Trương Lâm, chẳng khó chút nào khi trả lời cho câu hỏi là Trung Quốc có nằm trong số các “đối tác cùng chí hướng” nói trên hay không.
Vì những sai lầm trên đây, Bắc Kinh đã bị đẩy vào một cuộc đọ sức thương mại với cường quốc kinh tế số một thế giới hiện nay, với hệ quả là “thời đại vàng son của ngành xuất khẩu” Trung Quốc kể từ khi nước này gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế giới WTO năm 2001 được cho là đang trên đà cáo chung.
Một tín hiệu đáng ngại cho Bắc Kinh : Theo thống kê chính thức của Trung Quốc, công bố hôm 31/07 vừa qua, hoạt động thương mại của Trung Quốc trong tháng 7 đã giảm đi rõ rệt, giá cả tăng lên, cho thấy là căng thẳng thương mại với Mỹ đã bắt đầu ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế.
Rơi vào cái « bẫy thu nhập trung bình »
Chuyên gia Trương Lâm đánh gía là  ngoại thương giảm sụt – hệ quả từ cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ – có thể tác hại sâu đậm bất ngờ đến nền kinh tế Trung Quốc, thậm chí đẩy Trung Quốc rơi vào cái bẫy thu nhập trung bình, một khái niệm lần đầu tiên được Ngân Hàng Thế Giới đưa ra vào năm 2006 để chỉ một nền kinh tế thu nhập trung bình trì trệ và không thể khôi phục đà phát triển cao hơn.
Đối với ông Trương Lâm, « Phép mầu kinh tế » của Trung Quốc trong vòng 4 thập kỷ qua dựa vào hai yếu tố: Một là một khối kinh tế nhà nước hoạt động không hiệu quả mở đường cho nền kinh tế tư nhân sinh động, bên cạnh đó là tiến trình hội nhập của kinh tế Trung Quốc vào nền kinh tế toàn cầu thông qua thương mại và đầu tư.
Từ năm 1978, khi Trung Quốc cải cách và mở cửa theo chủ trương của Đặng Tiểu Bình, kinh tế Trung Quốc đã trải qua 4 chu kỳ tăng trưởng. Lẽ ra, kinh tế nước này có thể được hưởng một chu kỳ tăng trưởng thứ năm, nếu tiếp tục tự do hóa nền kinh tế trong nước, và mở rộng thêm cửa ra nước ngoài. Điều đó tuy nhiên đã không xẩy ra, và từ năm 2013 đến nay kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng chậm lại
Trong mô hình phát triển kinh tế hiện nay, với nhà nước đóng vai trò chủ đạo, các doanh nghiệp nhà nước lấn lướt trong khi khối tư nhân lùi bước, làm cho một trong hai trụ cột tăng trưởng bị phá hủy. Cuộc chiến thương mại với Mỹ bắt đầu làm lung lay trụ cột còn lại. Kết quả là cả hai trụ cột tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc đều lỏng lẻo, đe dọa đến triển vọng kinh tế Trung Quốc.
Nếu Mỹ, Liên Hiệp Châu Âu, và thậm chí Nhật Bản, hình thành một khối tự do thương mại mới trong thời điểm kinh tế Trung Quốc đang chững lại, Bắc Kinh sẽ càng bị khó khăn trong việc phục hồi đà tăng trưởng…
Trung Quốc đang cố gắng giải quyết tình hình bằng cách đẩy mạnh mở cửa thị trường cho các nhà đầu tư nước ngoài, đồng thời bổ nhiệm phó Thủ tướng Lưu Hạc – người đã có những bước đi táo bạo để cải tổ khu vực kinh tế nhà nước gần đây – lãnh đạo một cơ quan cải cách các doanh nghiệp nhà nước.
Theo ông Trương Lâm, rõ ràng là Trung Quốc phải nhanh chóng hành động, và không được phép có thêm sai lầm.

Thời sự – Mai Vân – RFI

//

“Họa sĩ may” duy nhất trên thế giới!

  • Bài do HT chuyển gửi; Cám ơn_tunhan_
“Họa sĩ may” duy nhất trên thế giới
Anh Arun Kumar Bajaj Ở Ấn Độ Có Một Kỹ Năng Rất Đặc Biệt – Anh Có Thể Vẽ Tranh Bằng Máy May.
Về lý mà nói, đó là thêu, không phải vẽ, nhưng những tác phẩm nghệ thuật của anh quá chi tiết đến nỗi chúng trông tựa như những bức vẽ siêu thực trong con mắt của các khán giả nghiệp dư. Và việc anh làm ra toàn bộ các tác phẩm bằng máy may chỉ khiến nó càng trở nên” ấn tượng” hơn mà thôi.
Họa sĩ may
Arun rất giỏi vẽ và mơ ước sẽ trở thành một họa sĩ nổi tiếng. Nhưng cái chết bất ngờ của cha anh 15 năm trước đây đã làm tan nát giấc mơ này và buộc anh phải bỏ học để phụ giúp gia đình kiếm sống. Cha của anh là một thợ may và anh nối nghiệp cha, nhưng anh đã không để cho chất nghệ sĩ trong mình mai một. Thay vào đó, anh bắt đầu “vẽ tranh” bằng đường kim mũi chỉ. Nhưng thay vì dùng tay, anh quyết định dùng một phương tiện thêu khá đặc biệt – chính là máy may. Phải mất một đoạn thời gian anh mới có thể làm chủ được loại hình nghệ thuật độc đáo này, hiện nay anh được xem là nghệ sĩ sử dụng máy may duy nhất trên thế giới.
họa sĩ may
“Tôi đã khâu vá được 23 năm, kể từ khi 12 tuổi”, người nghệ sĩ 35 tuổi nói với DNA India. “Cha tôi là một thợ may nhưng ông mất sớm khi tôi mới 16 tuổi, tôi đã phải bỏ học để tiếp quản tiệm may. Tôi vẽ rất khá ở trường, và đây là cách tôi kết hợp hai loại hình nghệ thuật lại với nhau.”
“Tôi không muốn làm thợ may cả đời,” Arun nói thêm. “Tôi muốn làm nên tên tuổi cho mình, kể cả khi nỗi ám ảnh đó có thể đem đến sự bấp bênh về kinh tế cho gia đình tôi.”
họa sĩ may
Bức tranh Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi do “Họa sĩ may” kỳ công lảm ra được trao cho Thủ tướng.
Thật may, sự kiên trì của anh đã được tưởng thưởng xứng đáng, những tác phẩm của anh được tìm mua khắp nơi ở cả Ấn Độ và nước ngoài. Thật đơn giản để lý giải cho điều này, vì bạn chỉ cần nhìn vào” chất lượng” của chúng. Nhưng điều thực sự khiến những bức tranh thêu của anh trở nên đặc biệt chính là phương tiện mà anh sử dụng.
Rất nhiều quốc gia có truyền thống lâu đời về thảm thêu, bạn có thể tìm thấy một số tấm có thể so sánh với các tác phẩm của Arun Kumar Bajaj về độ chi tiết, nhưng đố bạn tìm được cái nào được làm từ máy may. Điều đó là không thể, và có một lý do hợp lý cho điều đó.
“Bạn cần phải cực kỳ chính xác, vì một khi mũi kim đã hạ xuống, thì không cách nào sửa lại được nữa… Tôi cũng không may đè lên – tất cả đều được thêu một lớp để giúp bức tranh có được “chất lượng tinh xảo.”
Một trong những tác phẩm ấn tượng nhất của “Họa sĩ may” là bức tranh thêu vị thần Krishna kích thước 1.8 x 1.2m, người nghệ sĩ đã phải mất 3 năm và khoảng 28.390.000m chỉ để hoàn thành. Hay bức phiên tòa Ranjit Singh kích thước 1.2m x 0.6m dựa trên câu chuyện thần thoại Maharaja của đế chế Sikh và miêu tả gần 2.000 nhân vật. Bức tranh mất 1 năm để hoàn thành.
Arun có một cửa hàng may ở Adalat Bazar bang Patiala, nhưng anh dành rất nhiều thời gian cho đam mê nghệ thuật của mình.
//

CÒN GẶP NHAU ĐÂY _ Nhạc Võ Tá Hân

CÒN GẶP NHAU ĐÂY

Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương

  • Hợp ca: Ngọc Quỳnh – Hồng Tước – Ngọc Tuyết – Lâm Dung Chương trình “Giấc Mơ Của Chiều” – Câu Lạc Bộ Văn Nghệ – Viện Việt Học 11/11/2017

//

 

Viên-Linh_ Bạn cũ như lá vàng!

  • Nguồn trích đăng Internet.
Bạn cũ như lá vàng
  • Viên Linh


Thiếu nữ Huế những năm 1960 qua ống kính của phóng viên tuần báo Life.

– Còn nhớ Giáng Sinh năm ngoái khi đặt chân xuống phi trường Dulles ở vùng ngoại ô Washington, D.C., lúc 5 giờ sáng, tôi suy đi nghĩ lại không biết nên gọi ai đi đón mình.

“Cố hữu như hoàng điệp
Lạc địa nhất vô thanh
Bạn cũ nh
ư lá vàng
Rụng êm không một tiếng…”

Không nói đến con cháu trong nhà, tôi chưa từng nhờ chúng đưa đón, chúng có đời sống riêng của tuổi trẻ, của mái ấm gia đình. Những người mình có thể làm phiền phải là những người bạn, nếu không nghĩ ra ai, thì sẽ đi taxi, chứ không muốn nhờ đến bọn nhỏ.

Ba mươi năm qua sống ở California, mỗi Giáng Sinh tôi đều về thăm nhà, về thăm các con cháu, đó là dịp chúng rảnh rang nhất, có lẽ là dịp nghỉ lễ lâu nhất trong một năm, kéo từ Giáng Sinh qua Tết Tây; ngoài dịp này không còn dịp nào khác để mấy đứa con cùng được nghỉ lễ lâu hơn.

Và ngoài gia đình, bằng hữu cũ, nhất là bằng hữu thuở lưu vong năm thứ nhất, 1975, nó khác xa với những bằng hữu nào khác. Lúc ấy mới thấm thía câu thơ của thi bá Vũ Hoàng Chương: “Chúng ta mất hết, chỉ còn nhau.”

Còn nhớ, Tháng Tám, 1975, tại Arlington gần trụ sở của một trường đại học, tôi đi bộ dọc đường Wilson, gần đến chợ Mekong, không thấy ai ngoài mình trên lề đường. Dưới đường xe chạy, hẳn nhiên không hy vọng có bạn mình. Trên lề đường không một bóng người quen.

Thình lình tôi giơ tay lên, mừng quá, vừa thấy một người da vàng. Ít ra ông ta cũng là người Á Đông hiếm hoi hôm ấy mà tôi gặp. Tôi biết ngay đó là người Bắc phương, khuôn mặt dài, da mịn trắng bạch, không có tí “gene” đặc thù nào của người Việt. Mà vẫn mừng.

Tháng Tám, 1975, ngay ở một cái chợ Việt Nam, cũng thật vắng vẻ đồng hương. Nghe nói chợ đó lui tới số người Việt làm việc trong Tòa Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa trên thủ đô, dân tị nạn đâu mới có khoảng vài chục người.

Niềm vui bừng lên khi tôi thấy một mảnh giấy nét chữ quen thuộc ghim trên cái bảng bằng bấc ép, và dòng chữ  “Ngô Vương Toại tìm bạn.” Gặp Toại nhiều lần ở Sài Gòn, lúc Việt Cộng nằm vùng cướp diễn đàn ở sân khấu Văn Khoa, Toại đã hùng dũng nhảy lên giật lại, và bị chúng, hình như hai tên, một nam một nữ, bắn xả vào bụng, đâu đến năm phát, khoảng tuần sau tôi có vào bệnh viện thăm người bạn trẻ.

Dần dà trong vùng Falls Church, Alexandria, có thêm Giang Hữu Tuyên, những người làm Hoa Thịnh Đốn Việt Báo, cha Nhất làm Việt Chiến, Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng mà tôi giúp tìm cho nhà in để in báo Văn Nghệ Tiền Phong ở Arlington, Virginia, tôi cũng giữ mục “Tiếng Xưa” in lại những bài thơ hay tiền chiến cho báo này ngay từ mấy số đầu, đó là những người trong lớp làm báo viết báo, và anh Lê Minh Chính dân đài phát thanh Quốc Gia Sài Gòn… Giờ này những người ấy không còn nữa.

Những năm cuối 1970 vùng Tam Biên Washington, D.C.-Maryland-Virginia nhộn nhịp một vùng định cư Việt Nam đầm ấm. Có các đại lão học giả văn nhân Hoàng Văn Chí, Trương Cam Khải, Kim Y Phạm Lệ Oanh, có Giáo Sư Trần Văn Kiệm, nữ thi sĩ Song Thi, chị em xa gần với bà Tương Phố, có họa sĩ Võ Đình, Ngọc Dũng, ca sĩ Quỳnh Giao, có Nguyễn Đình Hùng, Hùng bảnh làm World Bank cuối tuần ôm đàn ca hát với Châu Đình An, nay Hùng đã về Việt Nam sống, An qua Florida, còn thì như lá vàng, đã rụng.

Mới đầu còn nghe tin thông báo, sau không nghe thấy nữa. Khi biết ra thì đã không còn. Lặng lẽ rời cành như chiếc lá.

Rụng sớm nhất có lẽ là nhà thơ Nguyễn Đức Vinh khởi xướng thơ “Phi Thi,” ra “Tuyên Ngôn Thơ Phi Thi” từ 1965 ở Sài Gòn, ra hải  ngoại có xuất bản tập thơ đáng kể là “Chiếc Nón Bài Thơ.” Thơ Vinh uẩn xúc, bao la, trong mọi sự có gửi gấm tình yêu mặc dù quen biết nhau từ khi anh làm báo trường Dược và tôi làm tuần báo Nghệ Thuật, 1965, chưa từng thấy anh lập gia đình và cũng chưa từng gặp anh đi bên một phụ nữ nào. Trong nhà ở Sài Gòn anh có nuôi một con trăn rất lớn.

Nguyễn Đức Vinh làm thơ cho những người xa lạ mà như làm thơ cho người thân yêu của mình. 

Hương Xuân

Hồn anh bát ngát cơn yêu
Ngó em là đã trăm chiều ái ân
Xứng đôi người ngỡ vợ chồng
Dù đôi ta vẫn chưa từng quen nhau.
(Nguyễn Đức Vinh, Chiếc Nón Bài Thơ, trang 1)

Như Cưới Em Rồi

Yêu em như cưới em rồi
Sao lưu luyến thế hỡi người chưa quen
Tình anh mở lối siêu nhiên
Dắt em hăm hở thăm miền ái ân
Guốc cao hồng gót chân trần
Lâu lâu lại lén nhìn anh mỉm c
ười
Đồi dâng cỏ biếc hoa tươi
Long lanh t
ơ nắng au ngời má ngoan
Thông trang nghiêm đứng sắp hàng
Mây may áo c
ưới vừa mang gấm về
Nhìn nhau mà ngỡ phu thê
Ngỡ bên nhau mãi không hề cách xa.
(trang 3)

Thấy rõ đó là tình yêu tưởng tượng. Tình yêu của Nguyễn Đức Vinh vì là tưởng tượng, nên rất mơ màng, rất đẹp. Ngay khi anh nhớ về quê hương nơi nửa vòng trái đất bên kia, sự tưởng tượng ấy vẫn như thật. Đây là Sài Gòn, là Thị Nghè trong tình yêu của tác giả “Chiếc Nón Bài Thơ:” 

Hương Sao

Nếu anh chưa ghé môi trên tóc
Trên tấm thân hồng mướt búp sen
Thì xin hôn vết chân trên cát
Hôn những con đường thoáng bóng em
 

Anh ôm hôn cả Sài Gòn
Nghiêng vai nghe thoáng chiều th
ơm Thị Nghè
Hôn ngàn khơi cánh chim xa
Cho nguôi phút nhớ quê nhà Á Châu
Anh ôm hôn riết địa cầu
Hôn mây trắng nuốt nh
ư mầu áo em
Hôn triền miên ánh sao đêm:
Muôn con mắt dõi tìm em khắp trời…
(Chiếc Nón Bài Thơ, trang 4) 

Khác với những người bạn độc thân khác của tôi, Vinh làm việc ở Richmond thủ đô Virginia nhưng cuối tuần hay lui tới các club Mỹ khu Georgetown gần cầu Key, hay trên đường M thuộc thủ đô Hoa Kỳ. Tôi đã vào cả hai nơi ấy nhưng bị bật ra ngay: nó ồn ào không thể chịu nổi. Thời gian thịnh hành của bản nhạc Lambada, sàn nhảy không thể nhảy được nữa, vì người là người. Tôi hình dung một tai họa có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Vinh từ trần khi tôi đã rời bỏ vùng thủ đô khoảng 15 năm, dường như vừa qua 50.

Tác phẩm Nguyễn Đức Vinh đã xuất bản có “Thơ Phi Thi,” Sài Gòn 1965; “Quê Hương Tinh Thần,” Hoa Kỳ 1979; “Như Cưới Em Rồi,” Hoa Kỳ 1979; “Miền Tâm Thức,” 1982, và tác phẩm cuối cùng “Chiếc Nón Bài Thơ,” 1993. Anh viết văn ký bút hiệu Đông Linh, Xuân Mục, Hoan Châu, và chủ trương nhà xuất bảnVăn Hóa Việt Nam với biểu tượng con cá hóa rồng. 

Viên Linh

__._,_.___

Chân dung khoa học gia 17 tuổi của NASA

  • Ghi chú: Bài chuyển gửi, Fwd by HT; Cám ơn_tunhan_

Chân dung khoa học gia 17 tuổi của NASA

 
2438 1 ChaDungKHGia17tuoi NASADHST
     Moshe Kai Cavalin có hai bằng đại học, nhưng lại chưa đủ tuổi đi bầu cử. Cậu sắp có bằng lái máy bay, nhưng chưa đủ tuổi lấy bằng lái ôtô.
2438 2 ChanDungKHGia17tuoiNASADHST
Cavalin, người không thích bị gọi là thiên tài.

     Theo AP, đó là chân dung đầy tương phản của Cavalin, 17 tuổi, người San Gabriel, California, Mỹ. Cậu có bằng đại học từ năm 11 tuổi, 4 năm sau, cậu lấy tiếp bằng cử nhân toán học ở đại học California, Los Angeles.
2438 3 ChanDungKHGiaDHST
Năm nay, cậu bắt đầu học trực tuyến lớp thạc sĩ về an ninh mạng của đại học Brandei. Tuy nhiên, Cavalin quyết định hoãn lại việc học, để giúp Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) phát triển công nghệ giám sát máy bay nói chung và máy bay không người lái nói riêng.
2438 4 ChanDungKHGiaDHST
nasa drone transitions

     Cậu cũng vừa xuất bản cuốn sách thứ hai, dựa trên trải nghiệm bị bắt nạt hồi đi học, và những câu chuyện người khác kể lại. Cavalin dự định sẽ lấy bằng phi công cuối năm nay.
2438 5 ChanDungKHGiaDHST
Trong nhà cậu ở Los Angeles, là một bộ sưu tập giải thưởng và danh hiệu các giải đấu võ thuật của Cavalin.

     Tuy nhiên, cậu khẳng định, mình cũng giống mọi thiếu niên khác. Lớn lên trong một gia đình có mẹ là người Đài Loan, bố người Brazil, Cavalin được tự do làm điều mình thích sau giờ học ở trường.
“Trường hợp của tôi không có gì đặc biệt. Chẳng qua là sự kết hợp giữa giáo dục gia đình, động lực và cảm hứng”, Cavalin nói, sau khi vào làm việc trong Trung tâm nghiên cứu bay Armstrong của NASA ở Edwards, California.
“Tôi không hay so sánh bản thân với người khác. Tôi chỉ luôn cố gắng hết sức mình”.
2438 6 ChanDungKHGiaDHST
Giải thưởng võ thuật trưng bày tại nhà riêng của Cavalin
Bố mẹ Cavalin kể lại, con trai thông minh từ nhỏ. Lúc 4 tháng tuổi, cậu nói ra từ đầu tiên trong cuộc đời, bằng cách chỉ vào một máy bay phản lực trên trời và đọc tên hãng bằng tiếng Trung Hoa. Năm 7 tuổi, Cavalin hoàn thành môn học lượng giác cuối cùng trong chương trình tự học ở nhà, và mẹ chuyển cậu vào học ở cao đẳng cộng đồng.

“Tôi cho rằng, mọi người đều nghĩ rằng thằng bé là một thiên tài bẩm sinh”, Daniel Judge, giáo sư toán học, người dạy Cavalin hai năm ở cao đẳng East Los Angeles cho biết. “Nhưng thực ra, đó là một học trò rất chăm chỉ, người nỗ lực nhất mà tôi từng dạy”.
     Năm đầu tiên ở cao đẳng, cậu ước mơ trở thành một nhà thiên văn học. Khi bắt đầu học vật lý cao cấp, hứng thú này giảm dần, rồi chuyển sang mật mã học.. Cậu lại theo đuổi khoa học máy tính..
2438 7 ChanDungKHGiaDHST
 Việc này thú vị hơn nhiều, Cavalin nói. Cậu rất bất ngờ, khi NASA gọi tới mời làm việc, sau khi từng từ chối cậu vì chưa đủ tuổi. Ricardo Arteaga, cấp trên kiêm người hướng dẫn Cavalin tại NASA cho biết, cậu là người hoàn hảo cho dự án kết hợp toán học, khoa học máy tính và công nghệ bay.
“Tôi cần một người biết viết phần mềm, am hiểu về thuật toán toán học”, Arteaga nói.
“Đồng thời, tôi cũng cần một phi công biết điều khiển máy bay Cessna”.
    
Tại văn phòng làm việc, Cavalin là một nhân viên ít nói, nhưng luôn toát lên vẻ hài hước tinh tế, Arteaga nhận xét. Họ bàn luận và cười đùa về nhiều vấn đề khoa học. Công việc thường ngày của Cavalin ở NASA là điều hành mô phỏng va chạm của máy bay và máy bay mô hình, tìm cách đưa chúng đến mục tiêu đã định an toàn.
“Cậu ấy thực sự rất giỏi toán”, Arteaga nói. “Chúng tôi đang cố khơi gợi tài năng này ở cậu ấy”.
2438 8 ChanDungKHGiaDHST
car driving inflatable person
    Sau khi lấy bằng thạc sĩ, Cavalin hy vọng sẽ học tiếp thạc sĩ kinh doanh ở Học viện Công nghệ Massachusetts. Sau đó, cậu sẽ mở công ty an ninh mạng riêng. Còn bây giờ, Cavalin đang đếm từng ngày chờ sinh nhật 18 tuổi để lấy bằng lái theo luật California. Cậu nóng lòng muốn tự lái xe đi làm, vì đến giờ, đồng nghiệp vẫn chở cậu đi làm mỗi ngày.
     Về chuyện yêu đương như bao thiếu niên khác, Cavalin nửa đùa nửa thật nói rằng, sẽ tìm bạn gái khi nào học xong tiến sĩ.

Nguồn Internet – ĐH sưu tầm