Mai Khôi – Một thông điệp của ĐCS Việt nEm !

MAI KHÔI, MỘT THÔNG ĐIỆP CUẢ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Author: Tôn Nữ Hoàng Hoa Posted on: 2017-01-17
Tôi, bạn bè tôi, anh chị em lưu lạc xa quê hương trên 40 năm. Bốn Mươi năm hoài niệm quê hương trên dòng ký ức . Đọc bài của ông Nguyễn Xuân Thọ bên Đức với cái tựa đề : MAI KHÔI, MỘT THÔNG ĐIỆP CUẢ CUỘC SỐNG . Đọc xong thấy như mình đang BACK TO FUTURE .
 .
Trước khi đi vào bài viết này, thiết tưởng chúng ta ai ai cũng biết đời sống của con dân VN hiện nay đang sống dưới chế độ độc tài, độc đảng của VC rất khó khăn và nghèo khổ? Chỉ có thành phân đảng viên của đảng CS mới ăn no, mặc âm cộng thêm tham nhũng triền miên.
 .
Vậy thì khi ông Nguyễn Xuân Thọ khai bút cho rằng: (trích):” LGT: Mai Khôi cách đây một năm còn là một ca sỹ chuyên làm chuyện giật gân, scandal ở Việt Nam. Chỉ từ sau khi biết được phong trào tự ứng cử do TS Nguyễn Quang A phát động, Ca Sĩ Mai Khôi tự ra ứng cử. Cho đến lúc đó cô không hề có chút ý thức chính trị nào, chỉ lo kiếm tiền. Thậm chí còn có lần tham gia hát mừng ngày 30.4 v.v. Việc ứng cứ là do ý thích tự do vậy thôi. Nhưng sau khi cô làm video mời Obama gặp cô và các đại diện XHDS khi sang VN thì cô bắt đầu bị sức ép từ phía chính quyền.”
 .
Chúng ta thấy gì ở câu nói này. Đắp cho ca sĩ văn công VC Mai Khôi một chiếc áo quốc gia mà lại HÁT MỪNG NGÀY 30/4 (!!)

Ngay30/4 là NGÀY QUỐC HẬN CUẢ NGƯỜI QUỐC GIA . Không ai ca hát NHẢY LIÊN HOAN TRONG NGÀY NÀY CẢ thưa ông Nguyễn Xuân Thọ . Chỉ có bọn VC mới ăn mừng Ngày 30/4 mà thôi.

Sống trong chế độ cộng sản không phải ca sĩ nào cũng có quyền tham gia văn nghệ trong các tổ chức sinh hoạt của Đảng , mà nếu cá nhân đó được tham gia thì phải là Đảng viên của Đảng và có ăn lương của nhà nước.

Nói một cách khác đó là bộ máy tuyên truyền cho Đảng, cho chế độ và cho xã hội chủ nghĩa dưới mọi hình thức, miễn đạt được mục tiêu bảo vệ chiến lược . Chiến lược đó, CHÍNH LÀ SỰ TỒN TẠI CUẢ ĐẢNG TRONG BỐI CẢNH CHÍNH TRỊ HÔM NAY..
 .
Tiếp theo ông Nguyễn Xuân Thọ viết: (trích)
Sự ra đi của kinh tế XHCN đã góp phần hình thành một tầng lớp trung lưu được sở hữu quá nhiều thứ để mất: địa vị, danh vọng, tiền tài, cuộc sống ấm no và hạnh phúc gia đình. Một số nhỏ trong đó dám chấp nhận hy sinh các lợi ích trên, chỉ để bảo vệ những giá trị mà họ ôm ấp: Tự do, Công bằng và Bác ái. Những người trẻ hơn tôi cả một thế hệ còn chấp nhận thêm một hy sinh: Sự nghiệp. Ca sỹ Do Nguyen Mai Khoi là một người trong số đó (hết trích)

Theo ý kiến thô thiển của tôi thì ông NXT đã thiếu sót trong câu văn trên. Vì sao ? Vì kinh tế của Xã Hội Chủ Nghĩa không ra đi hoàn toàn mà là VC thi hành KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA tức là cái đuôi xã hội chủ nghĩa vẫn lủng lẳng trên cái kinh tế thị trường.

Vì sư sống còn của Đảng VC mới xài chiêu bài ĐỔI MỚI cho tây phương vào vơ vét tài nguyên của dân tộc VN. Bọn VC cao cấp một tay cuỗm tiền viện trợ của các quốc gia trên thế giới giúp đở con dân của các nước nghèo nàn sau chiến tranh, một tay bày trò tham nhũng .

Để trung thực hơn tại sao ông không đề cập đến vấn đề đó mà lại ca tụng như đang tuyên truyền VN đang có cuộc sống tự do hạnh phúc . Cuộc sống như vậy thì còn gì mà đòi hỏi hơn nữa thì tại sao Mai Khôi lại đi tranh đấu cho Tự Do. Ông có thấy ông đang dùng chân trái đá chân phải không?
.
Còn chuyện Mai Khôi đâu tranh cho tự do dân chủ mà Đảng csVN cho được gặp mặt TT Obama ? Theo ông vì lời ca tiếng hát của Mai Khôi như Lady Gaga(!) Mô Phật! Ông đang ở Đức mà biết gì Obama mà nói .
Obama mà nghe Lady gaga VN Mai Khôi hát chắc ngọng hồi nào không hay!
.
Obama có tiêp đón Mai Khôi là do danh sách tuyển chọn của Đảng csVN dàn dựng. Thiệt tình, gần một thế kỷ rồi, thời đại điện toán rồi mà VC không khá hơn chút nào vẫn xài nguyên lố LỪA BỊP.
.
Tiếp theo ông Nguyễn Xuân Thọ viết: (trích):” Tôi thì coi sự so sánh Mai Khôi với Lady Gaga là rất khiên cưỡng. Khác biệt cơ bản: Lady Gaga của nước Mỹ có thể tự do làm mọi việc mà không sợ bị ảnh hưởng đến cuộc sống, điều mà Mai Khôi ở Việt Nam không thể có.”
Theo ông ở VN có cuộc sống ấm no, có gia đình hạnh phúc tức là có tự do mới có hạnh phúc chứ ? Vậy ai cũng có tự do mà Mai Khôi không có. Nếu không có tự do mà Mai Khôi có thể ngồi họp với TT Obama thì qúi vị nghĩ sao? Ông Nguyễn Xuân Thảo có nghĩ là “bài ca tụng liệt sĩ Mai Khôi của ông chưa đạt được chỉ tiêu” không?”
.
Hơn nữa ông dùng chữ “khiên cưỡng” thì ông nội tui cũng không hiiểu là là gì? chữ thời thượng ngàn Trường Sơn trong thời gian ở Rừng phải không? Nếu nói theo giọng mấy đồng chí thì :” Lày đồng chí NXT bài viết xiễn dương đồng chí Mai Khôi của ĐC chưa đạt được chỉ tiêu đấy nhé! Về viết lại đi”.
.
Để bài viết khỏi dài lòng thòng, độc giả đọc hoài thấy ngán như ngán ba cái luận điêu tuyên dương ca tụng anh hùng cá nhân của VC tôi xin tóm tắt như sau:
.
Ông NXT cho Mai Khôi đang tranh đấu cho Tự Do? vậy tại sao khi đến cộng đồng D.C thì cô lại cấm không cho người ta treo cờ? vậy cô Mai Khôi tranh đấu Tự Do cho ai đây ông Nguyễn Xuân Thọ.
.
Bài viết của ông có dẫn chứng ba cha bảy Mẹ ca sĩ nào bên Đức chúng tôi không biết mà biết chắc chắn là ca sĩ văn công VC Mai Khôi đang thi hành bộ máy tuyên truyền cho Đảng qua công tác Triệt Tiêu Lá Cờ vàng cũng như kêu gọi tất cả các hoạt động từ chính trị, xã hội kinh tế phải liên quan mật thiết với nhau và không muốn một bộ phận nào riêng rẽ có nghĩa là tất cả phải làm công cụ cho Đảng cho một hiện hữu độc nhất là Đảng?
.
Cho nên cho dù qúi vị VC Việt gian hay Việt kiều yêu nước có theo chỉ thị mà ca tụng MAI KHÔI TIÊNG NÓI BẤT KHUẤT HAY THÔNG ĐIỆP CUẢ CUỘC SỐNG thì cũng chả có ai nghe mà chỉ có những đảng phái cò mồi cho VC tại hải ngoại mới chuyễn đi chuyển lại mà thôi .
.
Còn đối với TẬP THỂ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS TẠI HẢI NGOẠI Mai Khôi đồi với họ là một THÔNG ĐIỆP CUẢ ĐẢNG CSVN cho dù qúi vị cố rãi dâu cho con tằm Mai Khôi nhả tơ nhưng trên thực tế con tằm Mai Khôi đã hoá ra NHỘNG TỪ LÂU RỒI.
.
Xin hết
Tôn Nữ Hoàng Hoa
1/17/2017

xxxx

Cộng sản Hà Nội tuyên truyền ‘Bịp bợm’ vì thua trận An Lộc, mùa Hè 1972 !

Nguyễn Văn Quờn – Bình Long viếng mộ

3000 NGƯỜI BỊ BOM MỸ HỦY DIỆT, nên ghi:

NƠI AN NGHỈ TẬP THỂ CỦA ĐỒNG BÀO, CHIẾN SĨ BÌNH LONG (lính VNCH, Bộ đội CSBV) ĐÃ CHẾT TRONG CUỘC CHIẾN MÙA HÈ1972 TẠI AN LÔC.

Vì con số 3000 không đúng sự thực (Lấy xe ủi công chánh lùa xuống cho khỏi mất vệ sinh, ai mà đếm được )

Bị bom Mỹ hủy diệt cũng không đúng sự thực (dân BL đều biết như thế)

Mộ tập thể 3.000 (?) tại Bình Long

Mộ tập thể 3.000 (?) tại Bình Long

ĐỪNG VÌ TUYÊN TRUYỀN MÀ LÀM MÉO MÓ SỰ THỰC”.

(Ghi chú thêm của BBT: Đúng như người Bình Long (người cũ là nạn nhân, người mới biết lịch sử địa phương), đây là ngôi Mộ Tập Thể chôn vội: xác thân của đồng bào Bình Long, của những người lính QLVNCH, của những anh bộ đội CSBV xăm nhập) trong chiến cuộc mùa hè đỏ lửa tại An Lộc năm 1972 .

Nhưng chế độ trong nước không tôn trọng sự thật, tôn trọng anh linh người chết, ghi cho đúng dữ kiện lịch sử; trái lại vẫn tuyên truyền che đậy sự thật mà ai cũng biết rất rõ là :

*Trong ba tháng tấn công vào TX An Lộc ( từ ngày 5-4 đến tháng 6-1972) mỗi ngày Cộng quân pháo kích vào thành phố nhỏ này hàng ngàn quả đạn lớn nhỏ; ngày cao điểm có khi cả 10 ngàn quả . Ngoài bộ binh cài răng lược vào tuyến phòng thủ của quân trú phóng, xe tăng T54, PT76 chạy càn, bắn phá vào trung tâm An Lộc; gây ra bao nhiêu là đau thương, chết chốc, thương tật cho dân lành vô tội, người lính VNCH giữ quê hương, những anh bộ đội trẻ sinh Bắc tử Nam .

 Những xác thân này là người Việt máu đỏ da vàng, nằm chung nấm mồ tập thể, đáng lẽ phải được làm một đại lễ truy điệu, một lễ thánh cầu hồn, hay một lễ cầu siêu trang trọng để vong linh an giấc ngàn thu . Trái lại: Chế độ tuyên truyền sai lạc, đổ thừa cho bom Mỹ hủy diệt (nếu bom đã dội vào TX An Lộc -1km vuông, chắc không ai còn sống sót để chôn xác đồng đội, đồng bào và cả kẻ thù !?)

*Đây là một vết nhơ của lịch sử, sự thật cần phải viết lại, bia mộ cần phải tạc lại cho đúng . Người khuất mặt không cần xây dựng tượng đài bia mộ hào nhoáng; anh linh chiến sĩ trận vong, vong linh đồng bào chiến nạn sẽ không phù hộ cho kẻ dương gian dối trá, lừa đảo .Ngưòi sống đương thời cũng chê cười cho công trình tôn tạo xây dựng lên từ tuyên truyền ngụy tạo, lừa phỉnh .

Biên Khảo Tỉnh Bình Long xin giới thiệu một bài thơ của đồng hương) :

Bình Long viếng mộ

Hôm nay đã cạn hết tình thơ

Trăng treo như cố đợi ta về

Hôm qua ta thấy chiều thăm thẵm

Chầm chậm trôi đi chẳng đợi ai

Bên hè nấm mộ của năm xưa

Trường ta một thuở vẫn đi về

Ba ngàn người gọi hồn vây lại

Lớp lớp người xuôi, lớp lớp ngồi

Ai thấy được không trong mộ kia?

Tay ôm tay dắt lũ con về

Như thuở hôm nào nâng niu lắm

Hôn mãi mắt môi của bé thơ

Thì ra nàng vẫn sống ở đây

Dưới đáy mộ kia với bao người

Cùng hưởng hương tàn trong chết lịm

Bồi hồi rơi lệ, nỗi niềm ai

Ai biết được đây một khúc xưa

Bao nhiêu tình tự trước sân trường

Bổng đâu một bữa hồn vây lại

Xây mộ bên hè của lối xưa

Hôm nay và cả những hôm qua

Trong ta niệm khúc mỗi khi về

Gặp biết bao người đôi mắt lệ

Và những hồn hoang mắt nhạt nhòa

Hỡi những hồn ơi, hỡi những ai!

Hôm nay xây lại bức dư đồ

Góp những tấm lòng trân trọng lại

Ngàn sau tưởng nhớ nấm mộ xưa

Đây mồ tập thể đây dư lệ

Tưởng niệm ba ngàn dưới mộ xưa

(13-01-2016)

nguyễn văn quờn

PS: Hơn 2 phần của ngôi mộ tâp thể 3000 ngươi này được chôn và xây dựng trong khuôn viên của THBL Hiện nay đang đươc tôn tạo và xây dưng mới để trở thành di tích lich sử chiến tranh của thị xã Bình Long

(Trích Biên Khảo Tỉnh Bình Long)

//

Bùi Bảo Trúc – “Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?”

  • From: KTran Fwd chuyên tiếp; Cám ơn – tunhan –

Cột Mốc Chủ Quyền Trường Sa – Đảo Song Tử Tây  [Được dựng trên đảo từ thời chính phủ VNCH]

ts

Đây là tấm bia ‘nguyện vẹn’ của Chinh phu VNCH, chưa bị bọn Vẹm cộng Hà Nội xâm lược đập bể! [Noted by tunhan]

Sau ngày xâm lược miền Nam VN, 30-4-1975; Bắc cộng Hà Nội ngang nhiên đục bỏ phần 'tháp' phía trên để phá hủy Di tích Chủ quyền quần đảo Trường Sa thuộc Chính phủ VNCH.

Sau ngày xâm lược miền Nam VN, 30-4-1975; Bắc cộng Hà Nội ngang nhiên đục bỏ phần ‘tháp’ phía trên để phá hủy Di tích Chủ quyền quần đảo Trường Sa thuộc Chính phủ VNCH. [Noted by tunhan]

So sánh hai cột mốc 'di tích lịch sử Chủ quyền' của chính phủ miền Nam VNCH, và 'cột mốc mới' do Bắc cộng xâm lược Hà Nội, ngụy tạo, vá víu để sử dung vào thời kỳ đang xẩy ra tranh chap quốc tế về Biển, Đảo!

So sánh hai cột mốc [Left] ‘di tích lịch sử Chủ quyền’ của chính phủ miền Nam VNCH, và [Right] ‘cột mốc mới’ do Bắc cộng Hà Nội xâm lược, ngụy tạo, vá víu để sử dung vào thời kỳ đang xẩy ra tranh chap quốc tế về Biển, Đảo! [Noted by tunhan]

Thư gởi bạn ta, Bùi Bảo Trúc

Đứa nào bán nước?

Đoạn video (https://www.youtube. com/ watch?v=XeQCDsUfPU8 ) xem được trong internet về chuyến đi mới đây của một nhóm người đến đảo Song Tử Tây, một hải đảo thuộc quần đảo Trường Sa, cho thấy cảnh một sĩ quan hải quân Cộng Sản Việt Nam đứng giải thích cho những người trong chuyến đi về một cột mốc bằng xi măng dựng trên đảo. 
Bằng giọng Bắc đặc sệt, người quân nhân này vừa chỉ vào tấm bia xi măng vừa nói rằng cột mốc là một bằng cớ quan trọng có thể dùng để trưng ra làm bằng cớ về chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta chỉ vào tấm bia có từ ngày 22 tháng 8 năm 1956 do hải quân Việt Nam Cộng Hòa dựng lên nhân một chuyến đi thị sát nghiên cứu và thăm đảo. Tấm bia ghi rõ quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Phước Tuy của Việt Nam Cộng Hòa. Anh ta nói rằng tấm bia rất quan trọng vì nó chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta nói thêm đó là bằng chứng lịch sử xác thực do hải quân của “chế độ cũ”, tức là chế độ Ngô Đình Diệm dựng lên. Kế đó, anh nói thêm đó là tấm bia ghi rõ Việt Nam Cộng Hòa chứ không phải Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Rồi anh chỉ vào một chi tiết khác của tấm bia và nói đó là biểu tượng của “ngụy quân Sài G̣òn và chính phủ Ngô Đình Diệm.”
.

Mẹ kiếp, các con muốn dùng những thứ ấy trong những tranh chấp về lãnh thổ với Bắc Kinh thì trước hết, các con phải thay đổi ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của các con. Tiếp tục gọi chính phủ ở miền nam vĩ tuyến thứ 17 là “ngụy quyền” thì các tài liệu, lập luận của các con liên quan đến Trường Sa và Hoàng Sa sẽ không có giá trị gì hết.

 Các con coi Việt Nam Cộng Hòa là “ngụy quyền”, là “chính quyền lập ra để chống lại chính quyền hợp pháp của nhân dân chống xâm lược”. Các con coi chỉ có các con mới là chính quyền hợp pháp (tức là chính phủ Việt Nam Cộng Hòa của cả hai nền cộng hòa ở nam vĩ tuyến 17 là bất hợp pháp) thì tại sao các con lại lôi các tài liệu bằng chứng lịch sử của chính quyền “ngụy” ra để chống lại lập luận xâm lược của Tầu Đỏ bây giờ?

Các con phải bỏ ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của cả nhà các con mỗi khi nói về các chính phủ ở nam vĩ tuyến 17 trước năm 1975 thì mới có thể trưng ra những bằng cớ hợp pháp về chủ quyền của Việt Nam tại các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Làm như thế mới có được sức mạnh đoàn kết của toàn dân mà các con rất cần vào lúc này. Phải công khai nhìn nhận các nỗ lực và hy sinh của người dân và quân đội Việt Nam Cộng Hòa đối với toàn vùng lãnh thổ của đất nước.

Ngày nào mà các con không chịu công nhận và ghi ơn những hy sinh của các chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa ở Hoàng Sa trong trận hải chiến kéo dài từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 1 năm 1974, và tiếp tục cái lối ăn nói mất dậy gọi Việt Nam Cộng Hòa là “ngụy”, thì ngày đó các con sẽ vẫn chỉ là một bọn phản quốc, sẵn sàng cắt đất, dâng đảo ngoài khơi và sẵn sàng ăn cứt cho bọn Tầu Cộng.

Nên nhớ tấm bia của quân đội Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1965 không có nghĩa là chỉ từ ngày đó trở đi, chủ quyền của Việt Nam mới có trên đảo, mà còn cả trước đó nữa. Bắc Kinh không hề có bất cứ một chứng cớ nào có thể đưa ra về chủ quyền của chúng trên các đảo này.

Nhưng cái này khó hơn cho các con trong những tranh cãi về lãnh thổ với Bắc kinh. Tấm bia của Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1956 thì ngày 14 tháng 9 năm 1958, tức là sau ngày dựng tấm bia hai năm, thì thủ tướng của các con gửi cha nó một công hàm cho Chu Ân Lai nói rằng nhà nước của các con “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 58 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung quốc”.

Cũng trong bức công hàm ô nhục đó, Phạm Văn Đồng còn viết thêm là sẽ “chỉ thị cho các cơ quan nhà nước tôn trọng quyết định của Bắc Kinh trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể”.

Rành rành ra như thế rồi thì làm thế nào các con vô hiệu hóa được cái công hàm khốn nạn đó. Chính thủ tướng của các con đã ngu xuẩn và nhanh nhảu viết bức công hàm đó chỉ 10 ngày sau khi Bắc kinh tuyên bố láo lếu về chủ quyền của bọn chúng, và tình nguyện nhìn nhận, tôn trọng quyết định ngang ngược xâm lăng của bọn Tầu.

Đến nay, các con mới quýnh quáng không biết ăn làm sao, nói làm sao vì cái miệng mắc bố nó cái quai công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng. Trong khi đó, sau 38 năm các con vẫn chưa dám nói về trận hải chiến ở Hoàng Sa và các hy sinh của hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Các con vẫn không dám gọi thẳng bọn Tầu khốn nạn là bọn xâm lược thì các con chống Tầu thế chó nào được, và các con vẫn tiếp tục đàn áp những tiếng nói yêu nước khi người dân Việt lên tiếng về việc lãnh thổ của cha ông bị bọn chó Bắc kinh xâm chiếm thì các con sẽ không bao giờ có được hậu thuẫn và ủng hộ rất cần của toàn dân để chống lại Trung quốc.
Mẹ kiếp bây giờ đã thấy rõ đứa khốn nạn chó dại nào bán nước cầu vinh chưa? 


Bùi Bảo Trúc
.

HUY PHƯƠNG – Cờ vàng, cờ đỏ!

HUY PHƯƠNG: Cờ vàng, cờ đỏ


alt
Ca sĩ Mai Khôi. 
 .
Câu chuyện cờ vàng cờ đỏ này không phải là câu chuyện mới, nó đã xảy ra hàng chục năm nay trên xứ Mỹ, vốn là mảnh đất tự do, chốn dung thân và làm lại cuộc đời của người Việt Nam tị nạn Cộng Sản.
 .
Lá cờ đỏ sao vàng thì gần 42 năm nay, khi người Việt chạy khỏi chế độ Cộng Sản đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ và sau khi Hoa Kỳ bang giao với nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, lá cờ này chỉ thấy, hay chỉ được treo tại tòa đại sứ hay lãnh sự của Cộng Sản Việt Nam, mà không thấy ở bất kỳ ở một công thự hay một tư gia nào cả, thậm chí cả xe của đại sứ, lãnh sự Việt Cộng khi chạy vào khu có sự hiện diện của người Việt cũng phải cuốn cờ lặng lẽ mà đi, nếu không muốn xảy ra chuyện ném đá. Đành rằng ngoại giao đoàn ở đâu cũng được các lực lượng an ninh sở tại bảo vệ, nhưng không ai lường trước được sự bất mãn và cuồng nộ của những nạn nhân, chống đối nó.
 .
Vụ Trần Trường xảy ra năm 1999, với chỉ một lá cờ nhỏ và bức ảnh Hồ Chí Minh treo trong tiệm sang băng của ông là một bài học để đời cho chính đương sự, cho cả chính quyền trong nước mon men làm những cuộc thử nghiệm tại hải ngoại và cả các cơ quan công lực của địa phương với vấn đề an ninh của dân chúng.
 .
Lá cờ đỏ nói chung cho đến ngày nay, hiện diện ở đâu thì người Việt tị nạn cũng sẽ tìm cách triệt hạ nó, trừ phi những con người yêu xã hội chủ nghĩa, yêu lá cờ đỏ dùng nó để may đồ lót (chữ nghĩa của Việt Nam bây giờ là nội y) thì những người ghét bỏ nó mới đành bó tay thôi. Một tên loạn trí mặc áo cờ Việt Cộng chụp ảnh phô lên Facebook, nhưng khi đến Little Saigon cũng chỉ dám mặc một cái áo màu đỏ cũng đã phải bỏ chạy, vì gây bất ổn cho cả một khu dân cư. Một ca sĩ được cộng đồng người Việt tị nạn trên đất Mỹ dung nạp, trong lúc về Việt Nam cao hứng, đã chụp ảnh khoe áo dài đỏ sao vàng, đưa loạn xạ ra trên mạng, sẽ trả giá chuyện ngu đần này khá đắt, hải ngoại không còn ai chấp nhận bỏ một đô la cho phép cô đứng trên sân khấu ở đây nữa.
 .
Đây không phải là một thái độ quá khích mà là một thái độ phân biệt dứt khoát, nó là hai mặt của một đồng xu, mà theo một nghĩa khác, chúng ta không thể nhìn thấy nó cùng một lúc.
Tổng Thống Barack Obama của Mỹ có thể đứng đọc diễn văn dưới lá cờ đỏ sao vàng và cạnh tượng Hồ Chí Minh vì nghi lễ ngoại giao, nhưng chúng ta thì không, dù có là công dân hay thường trú nhân của nước Mỹ. Nhiều người tị nạn của chúng ta, nêu lý do hoàn cảnh, về nước đi qua những cổng chào giăng cờ đỏ, treo hình Hồ Chí Minh và những khẩu hiệu tâng bốc đảng Cộng Sản, chắc là du khách không có quyền bảo chính quyền địa phương gỡ bỏ cờ xí, khẩu hiệu khi họ về đây, tiêu xài những đồng đô la dư dả.
 .
Nhưng những phái đoàn trong nước qua đây xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa, dự những nghi lễ tôn giáo, ca hát hay dù nói chuyện đấu tranh, trong đó có cả chuyện đấu tranh với chế độ Cộng Sản, cũng không thể bắt chúng ta, những người hải ngoại, mà đại diện là ban tổ chức các sự kiện, phải dẹp bỏ lá cờ Việt Nam của chúng ta trước khi họ bước lên sân khấu.
 .
Tôi xin kể chuyện lá cờ VNCH liên quan đến một vị linh mục đang sống ở Việt Nam, đó là Đức Cha Hoàng Đức Oanh, Giáo Phận Kontum. Khi công an trao sổ thông hành (Cộng Sản gọi là hộ chiếu) đi Mỹ cho ông, họ dặn dò: “Khi ông qua bên đó đừng có nói năng gì về chế độ hiện tại ở Việt Nam, và nhất là đừng đứng chụp hình, quay phim dưới lá cờ vàng!” Đức Cha Oanh đưa trả lại sổ cho công an, thẳng thắn trả lời: “Nếu vậy, thôi chả đi nữa, trả passport lại cho các ông đây!” Công an hỏi tại sao? Ông trả lời: “Thế này nhé, tôi đến nhà người ta, chủ nhà bầy biện, trang hoàng nhà họ. Chẳng lẽ tôi là khách bắt họ phải dẹp cái này, bỏ cái kia, tôi mới vào, làm như vậy coi sao được?” Cuối cùng công an CSVN phải trả lại giấy tờ cho ông.
 .
Không thể lấy lý do “còn phải về Việt Nam” để chúng ta phải di chuyển lá cờ VNCH đi chỗ khác, vì đó là lý do của họ, không phải là lý do của chúng ta. Dù họ cần đến đây để vắt sữa từ “con bò sữa hải ngoại” để ca hát hay diễn thuyết đi nữa, thì họ cũng phải tuân thủ những quy tắc của chúng ta.
.
Trước đây vào năm 2008, Hội Người Việt ở San Fernando Valley ở thành phố Winnetka, California, đã tổ chức gây quỹ cho cô Aline “Tim” Ribeaud, gốc Thụy Sĩ, giám đốc “Maison de Chance” ở Việt Nam, cũng với yêu cầu của người đi xin tiền, ban tổ chức đã dẹp cờ VNCH trên sân khấu.
 .
Ngày 14 Tháng Bảy, 2015, đại sứ Mỹ tại Việt Nam là ông Ted Osius đến San Jose để tiếp xúc với cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại tòa thị chính. Buổi nói chuyện do văn phòng Dân Biểu Mike Honda phối hợp với Nghị Viên Ash Kalra tổ chức. Phòng hội, theo yêu cầu của Bộ Ngoại Giao, không có trưng bày lá cờ VNCH. Một người tham dự có mang sợi dây in lá cờ vàng trên cổ cũng được yêu cầu gỡ xuống. Trong hoàn cảnh này, chúng ta cũng còn được một thứ quyền là quyền “tẩy chay” không tham dự buổi tiếp xúc.
 .
Và mới đây thôi, tại Annandale, Virginia, một ca sĩ từ Việt Nam sang hát tại một phòng hội nhỏ có khoảng mươi người tham dự cũng từ chối đứng trên sân khấu có lá cờ vàng. Dù cô mang theo đến Mỹ thứ hào quang nào đi nữa? “Lady Gaga” của Việt Nam, “ứng cử viên ngoài đảng vào Quốc Hội Việt Nam,” “có mặt trong buổi họp giữa các nhà hoạt động xã hội dân sự với Tổng Thống Barack Obama,” thì đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở đây, cô vẫn chỉ là một người khách. Những phát biểu của Mai Khôi trên trang nhà của cô sau khi sự việc xảy ra chứng tỏ cô là một đứa trẻ quen nuông chiều, hỗn láo, chuyện này làm tôi lại bất chợt liên tưởng đến hai tiếng “nhãi ranh” của nhà báo quá cố Bùi Bảo Trúc.
 .
Tuy nhiên, tôi vẫn không giận cô bằng những người có trách nhiệm, hiện diện trong cái buổi “trình diễn” chết tiệt hôm ấy. Xem đoạn phim quay lại cảnh quý ông loay hoay với hai lá cờ Việt Mỹ, hết đem đến để cạnh cửa sổ, rồi lại đem dựng lại sau lưng khán giả, người xem ai cũng phẫn nộ.
.
Buổi trình diễn không phải mua vé vào cửa, vì vậy chắc không phải xót đồng tiền mà quý vị không đứng dậy bỏ ra về. Cô Mai Khôi nói “không” với lá cờ, chúng ta cũng có thể nói “không” với nhiều chuyện: không giới thiệu chương trình, không ca tụng, không phỏng vấn và nhất là không chịu ngồi lỳ ra đó để nghe và để vỗ tay hoan hô cho đến cuối chương trình.
Lý do gì để quý vị không dám nói “không?” Lịch sự, nể nang, một sự nhịn chín sự lành hay chúng ta bị mê hoặc với những danh từ “nhà tranh đấu của giới trẻ,” “phong cách nhạc và trang phục phá cách,” “xu hướng phục hưng, Gipsy…”
 .
Cô Mai Khôi này đến Mỹ với mục đích gì, ai cho phép cô đi, ai giới thiệu và tổ chức cho cô buổi “trình diễn” này.
.
Tôi không tiếc giùm cho quý vị trong ban tổ chức đã mất toi một buổi chiều Chủ Nhật đẹp trời, tôi chỉ thấy quý vị đã tạo một lỗi lầm đáng tiếc, đã không có nổi một sự can đảm tối thiểu, vậy thì còn dám đương đầu tranh đấu với ai, làm gương gì cho giới trẻ? Tôi cũng đã đọc những lời hối lỗi “chân thành” của cô ca sĩ trong câu chuyện này, của người đã giới thiệu cô đến Virginia, nhưng tất cả đều đã muộn, một khi ly nước đã đổ xuống đất!
 .
Đây là một câu chuyện khó tha thứ, và cũng là một bài học đắt giá cho tất cả những người Việt đã sống chết hết cuộc đời mình với một lá cờ.
__._,_.___
 .
/

người lính già Oregon – KHÔNG CÒN CÁI NHỤC NÀO HƠN!

KHÔNG CÒN CÁI NHỤC NÀO HƠN

KHÔNG CÒN CÁI NHỤC NÀO HƠN
Author: người lính già oregon Posted on: 2017-01-15

1. Đọc tin, và kiên nhẫn xem cho hết cái video, về vụ “ca sĩ Mai Khôi” cắc ké nào đó, từ VN sang, được “nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình” cũng cắc ké nào đó (tên nghe lạ hoắc, không biết từ đâu chui lên) mời đến Cộng đồng VN tại thủ đô DC ngày 8/1/2017, để trình diễn “nhạc thính phòng”, nhưng ca-nô Mai Khôi từ chối, một cách hỗn xược, đứng chung với lá cờ VNCH, tiện nhân thấy đó không còn là một chuyện nhỏ, thuộc loại tin xe cán chó, chó cán xe nữa, xem qua rồi bỏ. Mà, trái lại, thấy tức anh ách, và nhục cho, Cộng Đồng DC nói chung, Ban Tổ Chức và cái đám khán thính giả về già, mặt trơ trán bóng, nói riêng, đã không dám làm gì để bảo vệ cho lá cờ thiêng liêng thân yêu. Bèn lại phải lên tiếng thôi. Bởi vì việc bọn trong nước qua Mỹ từ chối đứng bên, hay chào, lá cờ Vàng, đã xảy ra ít nhất bốn lần tại Mỹ này rồi, hai lần tại Washington DC –đã bị tập thể người Việt quốc gia tỵ nạn VC phản đối, đòi đuổi cổ về nước– mà BTC và cái đám khán thính giả DC mê sảng tiếp đón ca-nô Khôi kia vẫn không rút được bài học nào.

.
Xin nhắc lại, này nhé:
(a) Ả Tim, tức Aline Rebeaud, thiện nguyện viên Thụy Sĩ, từ VN, năm nào qua Mỹ xin tiền (cho VC), cũng bỏ ra ngoài không chịu chào cờ Vàng, bị đồng bào Houston, TX (?) phản đối, tẩy chay, và sau đó ả không dám vác cái mặt kênh kênh đến Mỹ nữa.
(b) Tại Úc, lần nào, Hồng y quốc doanh Phạm Minh Mẫn từ khước lá cờ Vàng do một người tặng, lại còn nói, rất bựa rằng: “Chúng ta mặc áo đỏ, áo vàng gì cũng đều là con Mẹ Việt Nam” (vì thằng VC làm quái gì có gia đình, tổ quốc mà bảo nó gọi “mẹ Việt Nam”?).
(c) Năm 2014, tên nhà báo Điếu Cày tự nhận “bị VC tống xuất từ nhà giam”, tại phi trường LA, cũng tránh né Cờ Vàng, và khi đến Washington DC, tuyên bố lếu láo cho lá Cờ Vàng cũng “chỉ là biểu tượng”, và không dám trả lời câu hỏi về Hồ Chí Minh. Như vậy, đã hai lần Cộng đồng VN tại DC bị làm ê mặt, một lần do một bộ đội dép râu láu cá, và lần này bởi một ca-nô nhãi ranh Cam Ranh mất dạy –cả hai mạo danh đối lập (thực ra là cuội) để lừa bịp cái đám người Việt hải ngoại nông cạn, ngây thơ, hễ thấy đứa nào tự nổ là “phản kháng”, “đấu tranh” từ trong nước ra, liền sướng quá, híp mắt lại, vồ lấy, mà không chịu bắt não bộ phân tích thiệt hay giả.
(d) Chưa kể tên đại sứ  chuyên bợ đỡ VC,  tức Ted Osius của Obozo, năm 2015, đến nhà mợ Thượng Janet Nguyễn tại Santa Ana, và Cộng đồng VN San José, đã từ chối thẳng thừng không muốn chụp hình bên lá Cờ Vàng.
2. Tại sao những tên Việt Cộng (Điếu Cày), thân Cộng (Rebeaud, Osius) nói trên, bị công dân Mạng (Netizens), xin nhắc lại, chỉ công dân Mạng thôi (chưa hề thấy các tham dự viên tại chỗ), phản đối, thậm chí chửi bới tơi bời, vậy mà những đứa khác, như mới nhất là ca-nô Mai Khôi, đến Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia của nước sở tại vẫn cứ né, cứ khinh lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, chưa nói đứng chào cờ? Xin trả lời ngay: tại vì thái độ và phản ứng của các Ban Tổ Chức và tham dự viên tại nơi đó.
Quả vậy, nói chung, ở tiểu bang nào, Cộng đồng người Việt cũng có thập thò, thấp thoáng, ít nhiều, bóng dáng những tên Việt Gian và tay sai nằm vùng của Việt Cộng. Với sự mời mọc và yểm trợ của lũ VG và tay sai này, bọn VC “phản kháng” cuội có dám xuất hiện hay không trong các Cộng đồng, dám công khai thách đố (không chịu chào hay đứng bên lá Cờ Vàng) hay không những người chống Cộng thật, là còn tùy theo phản ứng của mỗi Cộng đồng. Nếu, trước tình huống ấy, những tham dự viên trong Cộng đồng còn có chút liêm sỉ tối thiểu, biết cảm thấy nhục, biết đứng lên chửi vào mặt chúng nó, kể cả tên đại sứ Mỹ Osius, và biết bỏ ra về, thì bố bảo không thằng VC nào, con VC nào, dám hành động mất dạy như vậy nữa. Nhưng điều đó, trong quá khứ, đã không hề xảy ra tại Santa Ana, San José, Washington DC.
Tiện nhân dám nói thế, vì muốn thách những loại rác rến, ễnh ương –những Tim Rebeaud, những Điếu Cày, những Ted Osius, những Mai Khôi và đồng bọn– cứ thử làm một chuyến đến Cộng đồng Oregon (trên dưới khoảng 30 ngàn người, có nhiều vị HO và vượt biên tỵ nạn VC chống Cộng cùng mình, và đặc biệt Mục sư Huỳnh Quốc Bình, người tỵ nạn duy nhất đã chỉ mặt mắng tên thủ tướng VC Phan Văn Khải, là “đồ nói láo” trong cuộc họp báo của hắn tại Seattle ngày 19/6/2005) để xem phản ứng của đồng bào Oregon như thế nào. Không biết quý bạn phe ta còn nhớ vụ ứng cử viên Thượng viện Mỹ, Faye Stewart, năm ngoái, đã ngu, có lời lẽ khinh miệt đối với đồng bào tỵ nạn VN khi mới tới Mỹ, và đã bị Cộng đồng VN Oregon phản đối như thế nào, không nhỉ? Chắc chắn bọn bỏ cờ này sẽ bị phản đối, đuổi cổ ra khỏi hội trường, sẽ ôm đầu máu (nghĩa bóng, dĩ nhiên) mà chạy có cờ… Không tin, cứ thử đến Oregon đi!
3) Trở lại buổi nhạc thính phòng tại Cộng đồng VN Washington DC. Dĩ nhiên, ai cũng biết ca-nô cắc ké Mai Khôi (“Mai Khôi, theo báo VC” về lý lịch của nó) là một đứa hỗn láo, do không được học hành, giáo dục tử tế bởi gia đình và xã hội dưới chế độ VC, tài và sắc lại dưới trung bình, vì vậy NLGO tôi không nỡ bắt một con nhái bén mất dạy muốn to thành con bò, nằm xuống đét cho vài roi. Nhất là sau khi đọc thêm lá thư viết trên facebook của nó, cũng rất cà chớn, được thiên hạ phổ biến tràn lan trên Mạng, phân trần về sự việc xảy ra (đổ lỗi cho BTC đã xé bỏ thỏa ước là sẽ không có Cờ Vàng), tiện nhân thấy, nếu đúng, tất cả mọi sai trái là do BTC, gồm hai ông Đào Hiếu Thảo (không tự giới thiệu là ai trong Cộng đồng DC), và Nguyễn Mậu Trinh (một lần đã bị chỉ trích vì việc muốn giữ khư khư câu hát cũ trong quốc ca VNCH, “Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng”, thay vì “Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi” được sửa lại từ thời Đệ Nhất Cộng Hòa, cf bài của ông Hoàng Thế Định, Florida, ngày 10/11/2015), phóng viên RFA và SBTN Thanh Trúc (điều khiển chương trình), và “nhà văn” cắc ké Nguyễn Thị Thanh Bình (đứng ra mời, và theo ca-nô, với thỏa thuận sẽ không có cờ, không chào cờ).
a. Buổi tổ chức từ đầu đã diễn ra luộm thuộm, chậm trễ, với cảnh dời tới dời lui hai lá cờ Vàng và cờ Mỹ từ trên sân khấu xuống phía dưới sau hàng ghế khán giả, rồi trở lên bên hông hội trường. Tội nghiệp cho hai lá cờ linh thiêng, vô tội. Và hèn ơi là hèn cho mấy tên đàn ông, không rõ mặt, mà nhìn phía sau những cái đầu hói và bạc tiện nhân đoán cũng đã có một thời cầm súng để bảo vệ lá Cờ Vàng thân yêu? Dời cờ như thế, bọn họ muốn làm vừa lòng một ca-nô hạng bét Mai Khôi từ VN đến!
b. Trong khi ca-nô còn đứng ở bên ngoài cửa, trong hành lang hội trường (có lẽ muốn tránh chào cờ, như nhà báo Bùi Dương Liêm gợi ý?), MC Thanh Trúc bắt đầu nói lia nói lịa, kêu gọi khán thính giả, đa số đáng tuổi cha chú, cô dì, nên thông cảm, và lên lớp rằng thì là chúng ta phải biết tha thứ cho nhau, phải yêu thương nhau hơn –điều mà, dù không muốn chụp nón cối, ai cũng có thể nghĩ rằng chỉ cần thêm câu “xóa bỏ hận thù”, “khúc ruột ngoài ngàn dặm” nữa là ô-tô-ma-tíc-cờ-măng trở thành điều khoản “hòa hợp hòa giải” của Nghị quyết 36 VC? Sau đó, y thị bắt đầu đút ống đu đủ bơm con gà Mai Khôi.
Nào là, trước tiên, giải thích lăng nhăng, lung tung, tầm bậy tầm bạ cái tựa đề vô nghĩa, lố bịch, lãng nhách “Trói vào tự do” (trong đó có một câu ngây ngô, đại khái, “Miền Nam ta cũng đã bị trói vào tự do, nhưng không biết giữ nó…”).
Nào là, tiếp theo, ca tụng những người trẻ quốc nội đang dấn thân vào sinh hoạt “dân sự xã hội” (là cái quỷ quái gì?) để phản kháng bằng âm nhạc, văn chương, nghệ thuật, vì đó là những người sẽ tranh đấu mang lại tự do cho đất nước, ví dụ Mai Khôi. Y thị không có một lời nhắc đến công lao chống Cộng của những người già ngoài và nhất là trong nước. Của những người trẻ tranh đấu khác trong nước đã hay đang bị gông cùm, đày đọa trong các trại tù, như Lê Thị Công Nhân, Việt Khang, Mẹ Nấm, Huỳnh Thục Vy v.v… hay tin mới nhất, hôm nay 13/1, do thân hữu gửi đến, như cô gái Hồng Thái Hoàng, từ miền Bắc, sinh ra sau chiến tranh, đã dám tuyên bố yêu mến lá cờ Vàng VNCH. Y thị cũng quên một điều là những người phản kháng chân chính, thật sự, như cha Nguyễn Văn Lý, đã bị VC bắt hết, còn những đứa “chống đối” trên facebook hoặc được VC cho ra ngoại quốc, kiếm ăn, kiếm danh, hoặc tuyên truyền cho chế độ… đều là những tên phản kháng lèo, lúc nào cũng từ chối đứng với lá cờ quốc gia, miệng leo lẻo là về lại sợ VC trả thù, chứ thực ra chúng là VC đứt đuôi con nòng nọc, hoặc tệ hơn là công an, tình báo, giả dạng thường dân.
Nào là, cuối cùng, bốc tài nghệ âm nhạc (giống Đào Hiếu Thảo, trong bài giới thiệu, đã đem ca trù kết hợp với nhạc jazz để tung hê “dòng nhạc” Mai Khôi và so sánh ca-nô với Lady Gaga) và nhất là thành tích chính trị của ca-nô lên chín tầng mây: đã qua mặt an ninh (VN thì OK, còn Mỹ, bộ họ đui mù hết cả sao?) thế nào để được lên bàn ngồi bên Obama trong chuyến ông viếng thăm VN vừa qua. Tưởng gì chứ ngồi bên con vịt què (lame duck) Obozo, thì có gì là vinh dự, là kỳ công để phải kể mãi? Lại nữa, ca-nô đã nói gì, và có đủ chữ nghĩa không để nói, với Obozo về tranh đấu, về nhân quyền, về tự do cho đất nước, hay chỉ ngồi chụp hình như phỗng đá cốt để hù thiên hạ, y chang Điếu Cày năm nào tại tòa Bạch Ốc? Mặc kệ, Thanh Trúc vẫn cho, như thế, ca-nô là người “dũng cảm”, là bla bla bla… là chán quá!
c. Qua video, lần đầu tiên tiện nhân mới thấy, và nghe, “nhà văn” (vẫn cắc ké) Nguyễn Thị Thanh Bình. Ả Bình này mới chính là “thủ phạm” đã gây ra mọi rắc rối. Tại sao phải mời “ca sĩ Mai Khôi”, bộ những ca sĩ tranh đấu trong và ngoài nước chết hết rồi sao, ngoại trừ trường hợp ả có bà con với ca-nô? Tại sao, cho một buổi nhạc thính phòng, có tính cách riêng tư, thân mật (như ca-nô Mai Khôi đã tiết lộ mà ả Bình không đính chính, thì cứ coi là đúng), ả không tổ chức tại một tư gia, với số khán thính giả lèo tèo như thế, để cho việc treo hay chào cờ không còn là vấn đề? Đằng này, ả đã mướn, hay mượn, hội trường của Cảnh sát DC to rộng, có sân khấu, có giàn âm thanh, để làm gì? Lại còn mời các phóng viên, nhà báo, đến quay phim, chụp hình, thì như vậy, vấn đề treo và chào cờ đương nhiên phải đặt ra. Và như vậy, rõ ràng y thị phải có “ý đồ”: trước mọi người, quảng cáo, đánh bóng cá nhân, hay là lăng-xê tên tuổi cho ca-nô cắc ké từ Cam Ranh sang? Còn nữa, nếu điều than phiền của ca-nô là thật, thì ả Bình này rất đáng trách: đã thỏa thuận với người ta là không tổ chức trong hội trường và không treo cờ, rồi lại bội ước, thì đó không phải là thái độ và tư cách của một người lớn và một “nhà văn”, dù là cắc ké. Rồi không đủ can đảm lên micro, công bố thỏa ước, giải thích sự thay đổi, và cho biết đầy đủ sự thật, xin lỗi về rắc rối do chính mình gây ra cho mọi người bởi sự dối trá. Nhưng, thay vì, ả lại chạy tới chạy lui như con gà mắc đẻ.
4) Sau cùng, xin hỏi cái đám tham dự viên DC bữa ấy: tại sao, trước việc yêu sách quá đáng, bất kính của ca-nô Mai Khôi, mà mọi người vẫn không có phản ứng, dù là chỉ một cái nhăn mặt, thở dài, khó chịu, vẫn ngồi yên, miệng túm lại như miệng “ông bình vôi” của Phan Khôi, kiên nhẫn chờ cho đến khi ca-nô trở vào phòng, rồi còn vỗ tay rào rào. Vô cảm, thụ động y chang cái đám tham dự viên cò mồi Cali năm 2015 trong buổi gặp gỡ Ted Osius tại Santa Ana và San José. Than ôi!
Ông bà ta quả nói không sai: Hiền quá hóa ngu.
.
người lính già oregon
Portland, 13/1/2017.
 
Ý KIẾN ĐỘC GIẢ:-

 

TNHH TRẢ LỜI BÀI VIẾT CUẢ NGUYỄN QUỐC KHẢI

BBT: Bài dưới đây do tác giả Tôn Nữ Hoàng Hoa (TNHH) viết để phản bác lại bài “ Lại Chuyện Cờ Đỏ Cờ Vàng” của ông Nguyễn Quốc Khải được đăng trên Ba Cây Trúc hôm qua.
 

TNHH TRẢ LỜI BÀI VIẾT CUẢ NGUYỄN QUỐC KHẢI
Author: Tôn Nữ Hoàng Hoa Posted on: 2017-01-16
Sau việc bà nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình đem cô ca sĩ văn công VC đến Hội trường sinh hoạt của người việc tại D.C với hành vi công khai không chấp nhận CỜ VÀNG và KHÔNG MUỐN ĐỨNG CHUNG DƯỚI LÁ CỜ NÀY thì rõ ràng cô ca sĩ văn công VC đã tiến hành một CONG TAC CUA VC trên thái độ GÂY HẤN VÀ TẠO SỰ TRANH CÃI TRONG CỘNG ĐỒNG GIỮA HAI THANH PHẦN QUỐC GIA TỴ NẠN CS TẠI HẢI NGOẠI VÀ THÀNH PHẦN VIỆT GIAN ĐANG NÚP DƯỚI CÁI ÁO CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA VỚI MỤC TIÊU GÂY BẤT ỔN ĐỊNH TRÊN SINH HOẠT CUẢ CỘNG ĐỒNG
Về bà văn sỉ (!) Nguyễn Thị Thanh Bình chắc cũng là một “nhà dăng đã lớn lên dưới mái trường xã hội nên bà đã dăng bút toàn ngôn(g) từ VC. Bà có công tác lý luận rất hay, tạo hoang mang cho quần chúng bằng sự việc: là không biết Mai Khôi không muốn chào cờ VNCH” trong khi cô ca sĩ VC khẳng định KHÔNG THÍCH CỚ VÀNG CỜ ĐỎ MÀ CHỈ THÍCH CỜ HỒNG và nhất là không có mục đích giải thể chế độ cộng sản!
Đến ông Nguyễn Quốc Khải cũng nhào vào “bào chữa cho Mai Khôi” với cái tựa đề phải nói là RẤT LÁU CÁ “LẠI CHUYỆN CỜ VÀNG CỜ ĐỎ” cho thấy ông ta ở vào một thái độ bực mình khinh thường chuyện phê phán ca sĩ văn công VC rồi chê bai là chuyện trẻ con (!)
Này ông Nguyễn Quốc Khải, tôi thường hay thưa gởi đến những tha nhân khi họ có những ý kiến không đồng thuận với chúng tôi trên Lằn Ranh Quốc/Cộng. Nhưng với ông thì không ! Khi ông lộ cái bản chất thiếu giáo dục qua tựa đề “Lại chuyện Cờ vàng Cờ Đỏ” đã không cho phép tôi thưa bẫm với những kẽ thiếu học hay nếu có học thì cũng chưa đến nơi, đến chốn .
Sở dĩ tôi phải dẫn nhập cái tựa đề rất láu cá của ông để đồng hương tôi thông cảm cho tôi trên văn phong tôi đã dùng.
Ông nói đúng, ông có quyền lên tiếng ai đúng, ai sai theo lập trường chính trị của ông nhưng trên MẶT TRẬN TRUYỀN THÔNG mà VC dùng qua ba mặt trận KINH TẾ, CHÍNH TRỊ VÀ VĂN NGHỆ để thâu tóm cái thành trì Người Việt Quốc Gia tại hải ngoại, chúng tôi bắt buộc phải làm sáng tỏ vấn đề của VC đang dùng mặt trận Văn Nghệ khi thì công khai khi thì âm thầm để nhấn mạnh chiêu bài cần phải bãi bỏ tại hải ngoại : Đó chính là Biểu Tượng Thiêng Liêng của Lá Cờ Vàng chứ không phải là “chuyện bà 8 “Cờ Vàng Cờ Đỏ” như ông đã hỗn hào trên cái tựa đề “LẠI CHUYỆN CỜ VÀNG CỜ ĐỎ”
Tại sao tôi nói là khi công khai, khi thì âm thầm là bởi cái cô ca sỉ VC Mai Khôi là một THIẾU NHI ĐOÀN KHĂN ĐỎ và cô đã biểu hiệu qua hình ảnh chiếc khăn quàng rộng vành màu đỏ chói. Tượng hình đó, đã đập vào mắt khán giả cho họ hình dung Lá Cờ Đỏ mà không dám công khai có Sao vàng.
Thứ hai theo lịch trình của cô ca sỉ văn công VC này ban đầu tiến hành cuộc thăm dò bằng cách trình diễn trong các tư gia. Sau hai ba lần không thấy ai phản đối thì tiến về thủ đô có lớp lang tiến hành rất nhịp nhàng. Qua ba lần êm ru bà rù khi tới hội trường Mason District Government Center Annadale Virginia ca sỉ (!) Văn công VC những tưởng tất cả là của phe ta nên nếu có phản đối thì cũng chả có ai sừng sộ với mình. Chính điễm này bà NTTB đã nói láo và ông Nguyễn Quốc Khải đã công khai phản đối BTC để bảo bọc cho thành phần Văn Công đang công tác tại hải ngoại.
Hơn nữa ông còn đòi hỏi người ta phải cư xử tế nhị cho hợp lý. Nếu muốn nói đến sự hợp lý thì phải có sự đồng thuận mới có chuyện hợp lý. Cô ca sĩ văn công VC Mai Khôi đã dám công khai chê bai Lá Cờ Vàng tức là cô ta đang làm chuyện nghịch lý thì làm sao mà phải cư xử cho hợp lý theo như ông nói đưọc. Cái cư xử hợp lý nhất là Ban Tổ Chức phải tống cổ cô ca sĩ văn công VC này ra khỏi Hội trường ngay. Đó mới chính là điều hợp lý
Ông Nguyễn Quốc Khải ca tụng ca sĩ văn công VC MK và cho là cô ta là một người trẻ dũng cảm, đã từng quan tâm đến chính trị, đòi hỏi quyền được yêu, được nói bla bla bla. Nhưng chính ngay trong youtube mà bà Nguyễn Thị Bé Bảy thâu tại Hội trường là tên ca sĩ văn công này đang thi hành công tác lý luận 3 mặt giáp công của VC từ chính trị, kinh tế và văn nghệ phải liên quan mật thiết với nhau để xâm lăng Cộng Đồng VN tại hải ngoại Những chiến thuật của VC dùng xưa nay là để bảo vệ một chiến lược duy nhất: Đó là Đảng csVN.
Như vậy kinh tế và văn nghệ đi liền với chính trị chỉ làm một công cụ duy nhất là đạt được mục tiêu cho chính trị tức là cho sự TỒN TẠI CUẢ ĐẢNG CỘNG SẢN HÔM NAY mà thôi
Nếu ông Nguyễn Quốc Khải ca tụng cô ca sỉ (!) văn công VC là Can Đãm thì cũng chưa bằng các thiếu nữ VN trong tuổi thanh xuân mà bị Đảng CSVN bắt đi làm vợ cho những tên liệt sĩ VC tàn tật trong cuộc chiến xâm lăng Nam VN
Tôi không biết ông dạy ai ở bên Đức mà có người gọi ông là Giáo Sư. Còn tôi chỉ biết hôm nay những thành phần giáo sư cộng sản đang giảng dạy tại Đại Học Chính trị Havard cũng đang bị dân chúng Mỹ xem chúng không bằng giá trị một cục phân.
Trong một đoạn ông viết: (trích) Một dịp khác tôi được hân hạnh nói chuyện với sinh viên tại Université de Quebec tại Montreal ngay tại một phòng hội của trường đại học. BTC thuộc nhóm Ngàn Thông đã khéo léo không treo cờ để cho mọi sinh viên có thể đến tham dự. Kết quả là một số đông sinh viên từ Việt Nam qua Canada du học đã đến nghe thuyết trình một cách vui vẻ. Nếu để lá cờ vàng trong phòng hội chưa chắc những sinh viên này dám tới. Mục đích của chúng ta là chuyển đạt tư tưởng chứ không phải là chào cờ (hết trích)
Đây cũng lại là một công tác lý luận của bọn VC trong việc chối bỏ sự hiện diện của LÁ QUỐC KỲ VNCH
Theo ông LÁ CỜ VÀNG đang làm trở ngại cho những người trong nước như du sinh không tham gia và cũng theo ông mục đích của chúng ta là chuyễn đạt tư tưởng chứ không phải chào cờ.
Tôi không biết ông ở đây theo diện nào: Đoàn tụ, hôn nhân, kinh tế hay Tỵ nạn Chính trị? Nếu ông là một người tỵ nạn chính trị mà không chịu chào cờ là ông thuộc loại người không có lập trường chính trị rõ ràng. Một khi lập trường không rõ ràng thì làm sao có tư tưởng minh bach mà dám nói đến chuyện chuyễn tải tư tưởng?
Du sinh đến tham dự nghe ông đọc bài là bởi chúng thương hại cho ông đang làm trò cười cho chúng trên cái háo danh rỗng têch của một người khoát áo chính nghĩa Quốc Gia. Còn Du sinh, một khi chúng được ra hải ngoại du học thì thứ nhất chúng là con ông cháu cha của bọn cs cao cấp. Thứ hai chúng đã lớn lên trên loa phường, loa xóm và nhất là trãi qua những tư tưởng của VC đã nhồi sọ chúng dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa.
Không lẽ tư tưởng của ông trong một hai tiếng đồng hồ lại có thể “động não” mấy tên du sinh CS. Ông có ở gần Kho Đạn Long Bình không vậy? Chẳng qua khi nghe ông khoác lác, chúng chỉ thương hại cho ông trong công việc tiếp tay chối bỏ sự hiện diện của LÁ CỜ VÀNG mà thôi.
Hơn nữa những người tỵ nạn cs đã vượt thoát chế độ CS tức là họ không chấp nhận chủ nghĩa cs tại VN. Khi ra hải ngoại họ thành lập những cộng đồng Người QG. tức là chúng ta đã có hai tập thể CS trong nước và Quốc Gia tại hải ngoại.
Phải nhớ rằng Cộng Đồng NVTNCSHN là một mái nhà che chở tính đề kháng chống chủ nghĩa cộng sản vô thần. Vào nhà của người ta phải tuỳ tục . Hơn nữa cái Lệ của họ là vinh danh biểu tượng cuối cùng còn lại là LÁ CỜ VÀNG MÀ HỌ ĐÃ CƯU MANG TRONG SUỐT CHIỀU DÀI LỊCH SỬ, CHỐNG CỘNG SẢN NGOẠI XÂM. Những tên cs trá hình ra hải ngoại dưới lớp nguỵ trang đấu tranh chống CS mà không chào cờ VNCH tức là không tôn trọng cái lệ của Người Tỵ nạn CS tại đây. Nên nhớ rằng Phép Vua Còn thua Lệ làng đấy nhé !.
Trong một đoạn khác ông viết: (trích)
CSVN từng tố cáo vô tội vạ những người chúng muốn loại trừ là phản động. Trong công cuộc đấu tranh chung dành tự do cho đất nước, phe ta cũng có kẻ thô bỉ không kém chụp mũ người không chống cộng sản theo cách của mình là cộng sản, hoặc vơ đũa cả nắm cho rằng tất cả những người bị CSVN đầy đọa ra nước ngoài đều là những kẻ nằm vùng cho CSVN. Đây là một định kiến tự hủy diệt. Chính những người này tự bôi nhọ lá cờ mà họ muốn vinh danh, làm người khác xa lánh và làm cho đối phương có cô hội lợi dụng chia rẽ chúng ta tối đa như hiện nay đang xẩy ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Ông Nguyễn Quốc Khải có phải tên thiệt không hay bí danh? Ông cho rằng chỉ đấu tranh chung để dành tự do mà không giải thể chế độ CS tại Viêt Nam thì đó không phải là nguyện vọng của những ngưòi thật tâm chống CS. Phe ta ở đây không hiểu ông đang ngậm ngùi chung hay ông phản đối lập trường minh bạch chống cs của Tập Thể Người Việt Tỵ nạn cs tại hải ngoại. Con chó có tiếng sủa. Khi con chó mà nói tiếng người mới là loạn. Cũng như các loại thú vật khác tất cả đều có âm thanh tiêu biểu. Nếu những người Quốc Gia mà lý luận làm lợi cho cs hay tiếp tay duy trì những chiến thuật của VC qua Nghị Quyết 36 của CS đã được những tên cs nằm vùng khuynh loát trong TTNVTNCSHN thì phải tố cáo chúng ngay chứ không chơi cái trò ởm ờ tung hứng như ông.
Ông đừng lo cho đây là định kiến tự huỷ diệt mà phải nói là lập trường vinh danh LÁ CỜ VÀNG tại hải ngoại cũng đã làm cho phần đông chính quyền tại đây ủng hộ và thậm chí có những Dân Biểu Nghị sĩ còn treo Lá Cờ Vàng trong văn phòng của họ. Như vậy sư tố cáo bọn CS nằm vùng và sự VINH DANH LÁ CỜ VÀNG CUẢ ttnvtncshn ĐÃ LÀM CHO Đảng csVn đã vất vả trăm chiều qua nhiều chiến thuật khi cho những con chốt ra hải ngoại để đối phó với tình hình này. Như một Cù Huy Hà Vũ đã hiện nguyên hình tên cộng sản nằm vùng và cả Điếu cày Nguyễn văn Hải qua thái độ mới chân ướt chân ráo đến hải ngoại thì đã bày đặt từ chối nắm lấy Cờ vàng. Cuối cùng cũng chỉ còn lại cái tro tàn của một chiếc que diêm .
Ông lại viết tiếp: (trích)” Theo tinh thần tự do và dân chủ, Cô Mai Khôi có toàn quyền chọn lựa mầu cờ cô muốn phục vụ theo quan điểm chính trị của mình. Người hải ngoại có thể hợp tác với cô Mai Khôi miễn là chúng ta cùng chống lại cờ đỏ, tượng trưng cho độc tài và tham nhũng, và cùng tranh đấu cho chính nghĩa tự do. “
Ông có phải là giáo sư không vậy? Theo tinh thần tự do và dân chủ cô ta có toàn quyền chọn lựa màu cờ ? Cái tinh thần tự do dân chủ mà ông nói đến, nó không nằm trong phạm vi luật pháp. Đó là tự do dân chủ của Luật rừng. Còn tự do dân chủ có nền tảng pháp trị nằm trong Hệ Thống Pháp Quyền hẵn hoi thì trong phạm vi tự do đó ông không có quyền vi phạm vào quyền tự do của người khác.
Cô Mai Khôi có quyền chọn lựa màu cờ cô thích nhưng khi cô vào Cộng Đồng người Việt Quốc Gia mà cô không tôn trọng cái lệ của Người Quốc Gia trong việc tôn trọng biểu tượng thiêng liêng của họ thì cô sẽ bị đuổi ra khỏi phạm vi của người Việt Quốc Gia. Có hiểu không? Ông có hiểu về Hệ Thống Pháp Quyền không? và ông có hiểu VÌ SAO VC KHÔNG CÓ HỆ THỐNG PHÁP QUYỀN để ông phát biểu tư tưởng về TỰ DO DÂN CHỦ NHƯ LUẬT RỪNG không? Cái Tự Do Dân Chủ mà ông đang phát biểu đó chính là TỰ DO DÂN CHỦ HỖN LOẠN. Có biết không?
Còn trong đoạn chót ông viết: (Trích) ““ Còn những ai yêu quý cờ Vàng cũng đừng nên ép buộc người khác phải yêu màu cờ của mình, hãy tìm cách giải thích, đưa dẫn chứng, tài liệu, lập luận chứng minh cho người ta hiểu, nếu người ta vẫn không hiều thì thôi, hồn ai nấy giữ vậy “
Ông Nguyễn Quốc Khải ạ! Không ai ép buộc những tên VC trá hình ra hải ngoại phải yêu màu cờ của Tập Thể Người Việt Quốc Gia mà chính họ là những người gây hấn làm tổn thương danh dự của TTNVQG tại hải ngoại để hoàn tất công tác lý luận chối bỏ Cờ Vàng của bọn csVN.
Thật ra thì những bài viết của bọn kiều vận CS thường hay có những câu chống cộng cũng như có những công tác lý luận của những chiêu bài chúng đang thi hành để làm hoang mang người đọc. Bài viết của ông Nguyễn Quốc Khải khi đục khi trong nhưng tiếc thay kiến thức của Người Việt Tỵ nạn cs hôm nay không còn nằm trong ao tù của những người dân đói cơm rách áo trong nước. Chính vì lẽ đó bài viết của ông Nguyễn Quốc Khải có những câu nịnh hay câu trung cũng chỉ đi từ mục đích đó mà thôi.
Ông nói là cứ để vậy hồn ai nấy giữ vậy sao ông không về trong nước để “Giữ lấy hồn mình” mà phải lang thang ngoài hải ngoại?
Hay ông đang tỵ nạn kinh tế để kiếm cơm?
Chí lý thay!!!
Tôn Nữ Hoàng Hoa
1/16/2017———

Ý kiến độc giả:

Nguyễn Quốc Khải viết : “Cô Mai Khôi có toàn quyền chọn lựa mầu cờ cô muốn phục vụ theo quan điểm chính trị của mình…” nhưng ông không viết thêm được là phải chọn lựa cách nào để sống còn khi đi vào một môi trường khác lạ. Một con giòi trong bải cứt mà nhận công tác xâm nhập vào thế giới gà để thuyết phục gà nên ăn cứt như nó… thì hẳn nó phải chết trước khi khi thốt ra được lời tuyên truyền. Một con cá xin được đưa lên đỉnh núi hoặc con chim xin được xuống lòng biển thì phải chăng chúng có quyền đòi hỏi đỉnh núi phải có nước mặn cho nó sống và đáy biển phải có không khí cho nó thở chăng ? Một Mai Khôi đứng trong hội trường của VC tại VN có dám đòi hỏi cán bộ phải dẹp bỏ cờ đỏ hay không ? dù thị không thích cờ đỏ ? hay là thị phải nói dối mình rất thích lá cờ máu đó ?? Cũng vậy, văn công Mai Khôi nói không muốn đứng với Cờ Vàng thì đó chính là lời dối trá để che dấu sự đê hèn của mình, kiểu dối trá giả hình giống y chang bọn Hồi Giáo tỵ nạn tại Mỹ hay Âu Châu, miệng thì đả kích phụ nữ mặc bikini ở bải biển, nhưng lại rình rập lột quần họ ở nơi vắng vẻ để hiếp dâm vậy. Toàn là thứ chết nhát và giả hình một cách trắng trợn. Cái HÈN lộ liễu ai cũng thấy thế mà lại được ông “trí thức” Nguyễn Quốc Khải khen là “can đảm” thì quả thật ông Khải có mắt như MÙ !!!

JB Trường Sơn

Ca Sĩ “Đười Ươi” Xã Nghĩa Vẹm+!

Ca Sĩ Đười Ươi Xã Hội Chủ Nghĩa
sang giao lưu văn nghệ ! ! !
*
Ca sĩ mình mỗi người một giọng
Cất tiếng ca ta biết giọng ai
Người biết tiếng kẻ yêu tài
Thính giả mến mộ thương hoài giọng ca

Con cháu Bác chạy ra ngoại quốc
Mang theo tiền Đảng cướp của dân
Theo lệnh của Đảng dần dần
Len lỏi hoạt động trong …quần chúng ta

Chúng tổ chức đàn ca nhạc hội
Tung tiền ra lừa bịp cộng đồng
Cò mồi báo chí , phát thanh
Ca tụng tiếng hát nổi danh nước nhà

Giọng Opera từ nhà qua đấy
Đã nhiều năm lừng lẫy tiếng tăm
Rất kền nhạc lý hòa âm
Rống lên nó hát như kèn…đám ma

Nó trình diễn vừa la vừa giẫy
Hú gào lên rồi nhẩy tưng tưng
Trông như chó dại nổi khùng
Hóa than Khỉ Đỏ bỏ rừng qua đây

Ca sĩ hải ngoại nó chê hết thẩy
Không biết nghề học nhẩy tay ngang
Karaokê ca sĩ một bầy
Nhạc lý không biết thì hay chỗ nào ?

Con cháu Cộng chui sang nói láo
Bọn mi chê sao hát nhạc vàng
Nhạc vàng là nhạc quốc gia
Tại sao cháu Bác thích ca suốt ngày ?!

Bọn Vẹm chuyên cãi chày cãi cối
Ba mươi năm không viết ( được) một bài !
Đem đi trình diễn nước ngoài
Lại cho cháu Cụ hát bài quốc gia !
*

Sưu Tầm (Không rõ Tác Giả)

 ///