Đọc Báo Vẹm! – Số lần: 495

Đọc Báo Vẹm số 495

Do Nguyên Khôi và Hoàng Tuấn phụ trách;

  • Đọc dùm quý vị những tin tức ‘nóng hổi’ được đăng trên các Báo Nhà nước Xã nghĩa, tức Báo của ĐCS VN!
  • Tin ‘TƯƠI’ được trích đọc từ Báo Vẹm!

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây: Đọc báo Vẹm ‘online’ : http://docbaovem.net/

Cù Huy Hà Vũ: “Tôi không chống Đảng !”.

Cù Huy Hà Vũ: “Tôi không chống Đảng!”.

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Câu nói trên, ở tựa đề của bài viết này, là do chính miệng của Cù Huy Hà Vũ đã nói ra, và đã được BBC Tiếng Việt đăng tải:

“Cù Huy Hà Vũ: Tôi không chống Đảng”. Cập nhật: 06:38 GMT – thứ ba, 2 tháng 8, 2011”.

“Phát biểu tại tòa, ông Hà Vũ khẳng định ông không có tội và ông không chống lại Đảng Cộng sản.”

chhv

[Hình trich đăng Intenet]

Nói đến cái tên Cù Huy Hà Vũ, người đang được các báo chí ngoại quốc và đặc biệt, là được nhiều người Việt Nam lên tiếng bênh vực. Bênh vực cho một người đã công khai như BBC Tiếng Việt đã đăng tin: “ông Hà Vũ khẳng định ông không chống lại Đảng Cộng sản.”

 

Và vì để “Phải dò cho tới ngọn nguồn lạch sông”, (Kiều) nên chúng tôi phải tìm lại những gì mà Cù Huy Hà Vũ đã làm từ trước, bắt đầu  như sau:

Ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin:

Năm 2006 Cù Huy Hà Vũ  đã nộp đơn tự ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin.

Trong những  cuộc trả lời phỏng vấn, Cù Huy Hà Vũ cho rằng: “ Chẳng có lý do gì mà việc ứng cử của “ông” không thành công. Theo lời của CHHV, thì không khí dân chủ còn quá ít ở Việt Nam và mọi người chưa quen với những việc thế này, do đó dù lần này không trúng cử thì năm sau “ông” vẫn tiếp tục vì tin rằng việc làm này là có lý, đồng thời tuyên bố sẽ không lùi bước. Kết quả, việc ứng cử chức Bộ trưởng của Cù Huy Hà Vũ đã không thành công”.

Tranh cử Đại biểu Quốc hội: 

Năm 2007, Cù Huy Hà Vũ từng tranh cử “Đại biểu Quốc hội” với tư cách “ứng viên độc lập”, nhưng bị loại ngay từ vòng “lấy ý kiến cử tri của tổ dân phố”.

Với những sự kiện đã chứng minh một cách rõ ràng như thế, thì có phải những người đã và đang lên tiếng “tuyệt thực vì Cù Huy Hà Vũ”, là họ đều ủng hộ, hoặc cùng một lập trường như chính Cù Huy Hà Vũ đã khẳng định:

“Không chống đảng Cộng sản” ???

Ngoài ra, những người đã và đang lên tiếng ủng hộ Cù Huy Hà Vũ, thì chính họ cũng đã công khai rằng: họ ủng hộ và tranh đấu, để Cù Huy Hà Vũ được làm “Bộ trưởng Thông tin Văn hóa” và “Đại biểu Quốc hội” của đảng Cộng sản Hà Nội, và tất nhiên, họ cũng “Không chống Cộng sản” như Cù Huy Hà Vũ.

Về hoàn cảnh hiện tại của Cù Huy Hà Vũ, thì người viết không biết đâu là chân, là giả. Bởi những gì do đảng Cộng sản Hà Nội đưa ra, thì khó có thể tin; nhưng những gì mà gia đình của một công thần của chế độ Cộng sản: “Bộ trưởng Cù Huy Cận” đưa ra, thì lại càng khó tin hơn nữa. Và đây là những “thành tích cách mạng” (Công sản) của bố đẻ của Cù Huy Hà Vũ:

“Tháng 8 năm 1945, Cù Huy Cận là một trong ba thành viên của phái đoàn “Chính phủ Lâm thời “(gồm Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận) đi vào kinh đô Huế để tiếp nhận lễ thoái vị của Vua Bảo Đại.

Sau “Cách mạng tháng tám”, khi mới 26 tuổi, đã là Bộ trưởng Bộ Canh nông trong “Chính phủ liên hiệp lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, do Hồ Chí Minh đứng đầu. Trong những năm 1945-1946, là “Ủy viên Ban thanh tra đặc biệt của Chính phủ” (Cộng sản).

Sau này từng làm “Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Bộ trưởng đặc trách Văn hóa Thông tin” trực thuộc “Hội đồng Bộ trưởng” trong “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.

Từ 1984,  là “Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên hiệp các Văn học nghệ thuật Việt Nam (Cộng sản) – Đại biểu Quốc hội khóa I, II, và VII”.Tháng 6 năm 2001, đảng Cộng sản Hà Nội ca tụng: “Cù Huy Cận được bầu làm “Viện sĩ Viện Hàn Lâm Thế giới”. (Không biết những ai bầu).Cù Huy Cận chết vào ngày 19 tháng 02 năm 2005 tại Hà Nội.

Với những “chức” to lớn của Cù Huy Cận là  như thế, thì Cù Huy Hà Vũ đã khẳng định “Tôi không chống lại đảng Cộng sản” là đúng với “tinh thần cách mạng Cộng sản”. Bởi vì, làm sao Cù Huy Hà Vũ “chống lại” chính bố đẻ của mình. Xin các “ngài” học rộng, chữ nghĩa bề bề, hãy nhớ cho khi Cù Huy Hà Vũ đã dùng hai chữ “chống lại” khác với một chữ “chống”. Đừng giả vờ ngây thơ…

Về việc Cù Huy Hà Vũ “Ứng cử chức bộ trưởng văn hóa Thông tin”, theo người viết, thì Cù Huy Hà Vũ đã từng “học Luật” tại Pháp, đã được tự do vào hệ thống Internet, để tìm hiểu các thể chế của các nước dân chủ tự do ở Âu- Mỹ, hoặc nói ngay tại nước Pháp, thì làm sao Cù Huy Hà Vũ không biết: Những chức Bộ trưởng của các Bộ, đều do Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm, chứ không có một ai tự ra “ứng cử” cả. Như vậy, có phải chăng, Cù Huy Hà Vũ sang Pháp, là không phải để học về Luật, mà “học” về những ngành chuyên môn khác???

Tại sao những người lên tiếng ủng hộ cho Cù Huy Hà Vũ:

Điều này, chúng ta cần phải nhớ lại những năm trước đây, khi Nguyễn Hộ, một đảng viên Cộng sản kỳ cựu, với câu nói sắt máu, ác độc để đời:

“Sau chiến thắng: Nhà của ngụy ta ở, vợ của ngụy ta lấy, con của ngụy, ta bắt làm nô lệ”.

Và Nguyễn Hộ đã được đảng Cộng sản Hà Nội chỉ thị, nên đã lên tiếng:

“Tôi đã thủ sẵn lựu đạn trong nhà tôi. Nhà của Nguyễn Hộ cũng là mồ chôn của Nguyễn Hộ, và cũng là mồ chôn của Đảng cộng sản Việt Nam”.

Thế nhưng, sau những lời “tuyên bố nẩy lửa” này, thì đã có một “lực lượng hùng hậu” có vô số người tranh giành nhau có mỗi Nguyễn Hộ, và qua cái gọi là “Đại hội Liên kết trong ngoài” người ta đã tung hô Nguyễn Hộ lên làm “Minh chủ”; nhưng rồi sau đó, cũng chính Nguyễn Hộ đã thẳng tay tạt vào mặt của mấy “nhà dân chủ” này bằng những gáo nước lạnh đến kinh hồn. Các “ngài” chắc chưa quên chứ ???

Những điều này, đã chứng tỏ cho mọi người thấy rằng: các “nhà dân chủ”, các “nhà tranh đấu” kiểu này, chỉ lên tiếng tung hô những đảng viên và con cháu của  đảng viên Cộng sản kỳ cựu, và chỉ theo đuôi của ngoại nhân, là những thế lực đã và đang lên tiếng, chỉ vì quyền lợi của chính họ mà thôi.

Ngoài ra, cũng xin các “ngài” hãy nhớ cho: Vụ án Tết Mậu Thân, 1968, với hơn 6.000 đồng bào vô tội đã chết một cách đau đớn, với những hình ảnh kinh hoàng như cả thế giới đều thấy. Thế nhưng, chẳng có một tổ chức “quốc tế” nào chịu ghé mắt tới, trong suốt mấy chục năm qua. Đừng vọng ngoại.

Có thể có nhiều Sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã và đang còn ở trong tù thật:

Người viết vẫn thường theo dõi những tin tức về những tù nhân trong các nhà tù của chế độ Cộng sản Hà Nội. Vì thế, người viết đã đọc được những tin tức về Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, là người đã ở tù lâu nhất, hiện nay vẫn con ở trong tù. Tuy nhiên, người viết không biết rõ ràng về vụ án của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, nhưng theo các bài báo, thì nếu quả thật, mọi sự đều đúng như những bản tin ấy, thì cảnh ngộ của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, một vị Sĩ Quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã một thời cầm súng, trên mọi bước đường gian lao, nguy hiểm, để bảo vệ đồng bào, ngăn chặn đoàn quân xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt, thì mới cần cho mọi người phải lên tiếng, lên tiếng một cách mạnh mẽ, hầu cứu Đại úy Nguyễn Hữu Cầu trước khi quá muộn!

Nhưng lạ thay, vì những người đã và đang kêu gọi và “tuyệt thực cho Cù Huy Hà Vũ”, thì lại không lên tiếng cho Đại úy Nguyễn Hữu Cầu. Điều ấy, có phải chăng, đã cho mọi người hiểu rằng: Mạng sống của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, vị Sĩ Quan QLVNCH không quan trọng bằng mạng sống của con đẻ của Cù Huy Cận: “Bộ trưởng Bộ Canh nông” trong “Chính phủ liên hiệp lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, do Hồ Chí Minh đứng đầu -”Ủy viên Ban thanh tra đặc biệt của Chính phủ” (Cộng sản) – “Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Bộ trưởng đặc trách Văn hóa Thông tin” trực thuộc “Hội đồng Bộ trưởng” trong “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – “Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên hiệp các Văn học nghệ thuật Việt Nam (Cộng sản) – Đại biểu Quốc hội khóa I, II, và VII”.

Và, vì nếu Đại úy Nguyễn Hữu Cầu có được ra tù, thì cũng như bao nhiêu cựu tù “cải tạo” của QLVNCH  khác, cũng không bao giờ được làm “Bộ trưởng Thông tin Văn hóa” như “Ứng viên” Cù Huy Hà Vũ, thì làm gì có được chút xơ múi gì đâu.

Vậy thì, chi bằng, cứ lên tiếng “tuyệt thực cho Cù Huy Hà Vũ” để biết đâu mai kia, khi Cù Huy Hà Vũ được lên ngôi như bố đẻ là Cù Huy Cận, hoặc trở thành một ông “Vua”, thì những người từng theo hầu “điếu đóm” cho Cù Huy Hà Vũ sẽ có được những cơ may, mà hưởng ơn mưa móc!

Cuối cùng, người viết muốn nói với các “ngài”, là đừng lo cho Cù Huy Hà Vũ “sẽ chết”. Vì như chính Hòa thượng Thích Quảng Độ, người đang đứng đầu của “Khối Ấn Quang” đã từng nói:

“Ông ấy là là con giòng cháu giống, chứ không phải như người phàm phu tục tử như người khác. Thân phụ ông là ông Cù Huy Cận một nhà thơ lớn thời tiền chiến đồng thời lại là khai quốc công thần của chế độ Cộng sản hiện nay… ông ấy là một người giòng giống cách mạng…”.

Xin quý vị nhớ cho: Chính HT Thích Quảng Độ, mà còn nói Cù Huy Hà Vũ “không phải như người phàm phu tục tử như người khác”. Nghĩa là đã thoạt tục, đã là “thánh nhân” rồi, và  ”Thân phụ ông là ông Cù Huy Cận một nhà thơ lớn thời tiền chiến đồng thời lại là khai quốc công thần của chế độ Cộng sản hiện nay… ông ấy là một người giòng giống cách mạng…”.

Như thế, thì đảng Cộng sản Hà Nội, làm sao mà dám để cho Cù Huy Hà Vũ chết cho được chứ.

Tin mừng mới đến: Cù Huy Hà Vũ… ăn !

Thật ra, người viết không thể ngờ, giữa ăn với không ăn của Cù Huy Hà Vũ lại nhanh chóng quá như vậy. Bởi, mới tối qua, 20/6/2013; người viết đã nói về sự “tuyệt thực” của “thánh Cù”. Nhưng chỉ mới qua một đêm thôi, thế mà sáng nay, 21/6/2013, thì BBC Tiếng Việt đã đưa tin:

“Ông Cù Huy Hà Vũ “ngừng tuyệt thực”. Nghĩa là Cù Huy Hà Vũ ăn!

Nói là tin mừng, là tin mừng cho các “ngài” đã và đang “tuyệt thực vì Cù Huy Hà Vũ” , thì bây giờ các “ngài” đã được phép cùng nhau “ăn vì Cù Huy Hà Vũ”. Bởi vì, “thánh chỉ” của “thánh Hoàng Cù” như thế nào, thì “các quan” của “ngài Cù” phải đều “khâm tuân – phụng chỉ” hết.

Nhưng có một điều, mà người viết không thể hiểu: Nếu mai mốt, lỡ Cù Huy Hà Vũ bỗng trở chứng, lại tuyên bố “tuyệt… đại, tuyệt… tiểu”, thì chẳng biết có bao nhiêu “anh hùng”  sẽ “tuyệt… đại, tuyệt… tiểu vì Cù Huy Hà Vũ” ; vì cái chuyện này, hơi khó đấy. Nhưng biết làm sao hơn, khi đã trót đem thân theo hầu “thánh Hoàng Cù” rồi, thì suốt đời, “phải ăn,  phải ngủ,  phải ị,  phải í vì Cù Huy Hà Vũ” cho trọn nghĩa “vua tôi”!

Vậy thì, một lần nữa, cũng như tối hôm qua; người viết xin nhắn với các “quan” của “thánh Hoàng Cù” rằng:

Hãy yên chí lớn: Hãy cứ ngồi hay nằm, hoặc ngủ yên trong những chiếc tháp ngà, vì biết đâu, có thể một ngày nào đó, như đã nói tối hôm qua, là  sẽ được những “giọt nước cành Dương”… toong… toong… rơi xuống. Còn bây giờ, khi đã có tin mừng: Cù Huy Hà Vũ đã ăn trở lại rồi, thì những “giọt nước cành Dương” nó không phải chỉ toong… toong…toong,  mà vì quá vui, để đón mừng hỷ tín: “thánh Hoàng Cù” đã ăn trở lại, nên nó cứ tuôn trào… chảy ra lai láng. Tha hồ mà “hưởng”!

 

Paris, 21/6/2013

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

“Việt gian – Việt cộng – Vịt kìu”!

LGT:_ Bài viết được chôm trên Net – Cám ơn, tunhan!

” Xin lỗi… không biết Tác Giả là ai! Và may quá tôi không nằm trong danh sách này.”

VIỆT KIỀU 

*

Việt kiều về nước xôn xao
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên 
Trốn chui trong những khoang thuyền 
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa
Rủng rỉnh vài đồng đô thừa
Ào ào về lại nơi vừa bỏ đi
Mặt mày vênh váo phương phi
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về
Thói đời nhìn thấy ủ ê
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon
Khi về đến tận Sàigòn
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi
Rằng là giám đốc Realty
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông
Giáo sư dạy học trường công
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài
Mục đích “nổ” để thị oai 
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào
“Nổ” để mong kiếm ít “đào”
Gái tơ, mơn mởn ra vào hotel
Ở đời chẳng biết phân minh 
Giữa cái ô nhục – hiển vinh con người
Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông
Nổi nhục chưa giải quyết xong
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui
Nhiều tên chơi trò hên xui
Đem tiền về “cúng” tìm mùi” đầu tư”
Nghe lời kêu gọi giả hư
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam
Ngày xưa chinh chiến cho cam
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau
Ngày nay “thống nhất” một màu
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non
Nghe lời dụ dổ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten
Bỏ của chạy thoát thân hèn
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà 
Nào là phát triển xa hoa 
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưa
Ăn chơi “bốn vách” dư thừa
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều
Về đi nhà nước đón chiều
Hueo côm (Welcome) chất xám đủ điều lời ru
Nhiều tên trí thức còn ngu
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù
Chúng qua nước Mỹ công du
Để mà xin được ấp – ru (approve) việc làm
Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào
Múi mặt xa rời đồng bào
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh
Nhiều tên Hát Ô rỡm ranh
Chạy trốn cộng sản lại quanh trở về
Ăn chơi trác táng phủ phê
Nhiều tay già lại còn mê gái làng
Góp phần phá vở tan hoang 
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua
Người Việt truyền thống ông cha
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng
Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào
Còn nói “ăn chơi cấp cao”
Việt kiều phải biết “mận” “đào” khác nhau
Thôi thôi thành thật xin chào 
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông.
………………………… ………………
Việt gian , Việt Cộng , Vịt Kìu .
3 Việt họp lại , tiêu điều Việt Nam .

Bằng Phong Đặng văn Âu – BÌNH LUẬN CỦA CỘNG SẢN VỀ “VIỆT TÂN”! [tn]

BÌNH LUẬN CỦA CỘNG SẢN VỀ VIỆT TÂN

Author: Bằng Phong Đặng văn Âu Posted on: 2016-09-24
Thưa quý anh chị,
Việt Cộng là vua tung hỏa mù để chẳng ai biết được âm mưu của chúng. Bằng chứng là trong Đại Hội Đảng XII vừa qua, chúng ta không cách gì đoán đúng sự diễn biến của chúng.
Năm 2011, tôi về Nghệ An để dự buổi chôn cất tro cốt của anh tôi mất ở Pháp và được con của ông anh tôi mang về VN. Tôi bị giữ lại ở phi trường Nội Bài và phải “làm việc” với hai anh Công An Văn Hóa trong 90 phút. Họ in tất cả những bài viết của tôi đăng trên mạng và đặt trên bàn trước mặt tôi. Họ nói: “Vì tôi ở nước ngoài nên không rõ tình hình thực sự về Đất Nước, khiến tôi có những luận điệu tiêu cực. Nếu tôi là người trong nước thì họ đã bỏ tù tôi từ lâu rồi. Ba ngày sau vẫn hai anh Công An Văn Hóa đó đến tại Hotel tôi ở và tiếp tục “làm việc” với tôi suốt 4 giờ liền. Họ đặt cho tôi nhiều câu hỏi và tôi cũng đặt ngược lại nhiều câu hỏi.
Có một câu hỏi liên quan đến cái Video Clip (mà tôi kèm theo dưới bài để quý vị xem cho biết) là:
– “Xin bác cho chúng tôi biết hoạt động của Việt Tân ở Mỹ”.
Không một giây suy nghĩ, tôi đáp ngay:
– “Việt Tân là của các anh thì các anh biết rành hơn tôi; chứ sao các anh lại hỏi tôi?”.
Anh Công An lớn tuổi quát:
– “Bác nói bậy! Việt Tân là một tổ chức phản động, tại sao bác nói Việt Tân là của chúng tôi?”.
Không một chút nao núng vì tiếng quát của anh Cộng An, tôi giải thích:
– “Tại vì mỗi khi có người trong nước đứng lên đòi tự do, đòi nhân quyền thì các anh đều vu cho người đó là Việt Tân. Theo tôi, viêc làm đó của các anh là nhằm mục đích tạo thành tích cho Việt Tân để biến Việt Tân thực sự Chống Cộng. Do kinh nghiệm Miền Nam bị thua các anh, là vì các anh có nhiều thủ đoạn khiến cho tôi tin rằng chắc chắn các anh đã “nắm đầu” được Việt Tân, vì các anh nắm được con bài tẩy về những việc làm mờ ám, khuất tất của họ”.
Hai anh Công An Văn Hóa nghe tôi giải thích như thế thì không cãi cọ gì với tôi nữa.
Trong cái Video Clip mà tôi kèm theo đây thì VC trong nước lên án Việt Tân là tổ chức khủng bố, theo tôi, là họ làm bộ họ chống Việt Tân mà thôi. Đó là cách họ chuẩn bị để tạo dáng cho Việt Tân mai kia có thể ngồi vào bàn Hội Nghị với họ. Vì vậy, tôi kính mong quý anh chị hãy thận trọng để đừng rơi vào cái bẫy của bọn ma đầu cộng sản.
Trong cái Video Clip dưới đây, VC đề cập đến bài viết của tôi đả kích Mặt Trận/ Việt Tân giống như thể họ đồng tình với tôi; nhưng kỳ thực đấy chỉ là mưu mẹo của loài quỷ đấy! Chúng chẳng tốt lành gì với ai đâu! Mời quý anh chị xem cho biết.

Thân kính,

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

Vẻ vang dân Việt (nEm)! [tn]

From: TP Nguyen <> Fwd, chuyển tiếp – Cám ơn -tunhan-
Date: September 8, 2016 at 4:33:03 PM PDT
Subject: Vẻ vang dân Việt…cộng

Vẻ vang dân Việt !!!!

Tụi này mới đi cruise phía Eastern Caribbean về chiều Chúa Nhật 15/5
 .
Vì có nhiều người quen và bà con do hai trường Trung-Học Bùi Thị Xuân và Trần Hưng Đạo tại Đà-lạt tổ chức rủ đi nên cũng muốn biết chiếc Oasis of the Seas của hảng Royal Caribbean nó vỹ đại như thế nào ? ( 6 ngàn hành khách so với 3.500 trong 14 chuyến hải hành tụi này đi những lần trước . )
 .
Trong dịp này có hỏi anh trưởng phái đoàn là mấy tàu kia cùng hảng có thấy người Việt mình làm phòng ( nghe họ nói tiếng Việt nhưng giọng nghe không giống giọng người mình !! ), kỳ này không thấy 1 người Việt nào cả, toàn là Phi luật Tân , Mã lai , Đại hàn, Haiti, Yugoslavia Mexico.v.v.
Thì được trả lời là bà xã anh làm travel agent nên anh cũng có dịp đi cruise làm hướng dẫn viên mấy chục lần rồi. Các hảng Tàu như lớn như Carnival , Holand, Rayal Caribbean từ nay đều đồng loạt sa  thải và không bao giờ  mướn người “ Việt Nam “ nửa. Lý do trên các tàu có nhiều tần , mấy ngàn phòng ngủ thì họ chia ra từng section, cho Phi luật tân , cho Mã lai, cho Mexico.v.vv
 .
Các section khác mọi việc đều an lành, chỉ có section do người “Việt” đảm trách thì thường bị báo-cáo mất đồ đạc của hành khách nhiều quá !!!
 .
Nên nhớ các tàu này chạy ngoài biển nên coi như 1 quốc gia quốc tế nhỏ vì từ thuyền trưởng đến tất cả các nhân viên phục vụ đều là người ngoại quốc chớ không nhất thiết phải là người Mỹ hay quốc tịch Mỹ, họ sang thẳng các nước như Phi-Luật Tân Mã lai Việt-Nam, Haiti, Mexico để mướn các nhân viên phục vụ nên các “ Người Việt” được các hảng này mướn họ mướn từ VN gồm các con ông cháu cha loại nhí từ vỹ tuyến 17 trở ra ( Nói như vậy quý vị hiểu rồi ).
Anh trưởng phái đoàn nói tôi làm việc vì cớ sinh nhai, nhưng mỗi lần nghe mấy chuyện này tôi thấy nhục nhã và đau nhói trong tim ( Anh cũng là cựu quân nhân VNCH). Anh mĩa mai nói đó quý vị thấy vẽ vang dân Việt mình là ở chỗ đó! Người chủ tàu hay các nhân viên phục vụ họ chỉ biết là người “Việt-Nam” thôi chớ họ đâu có phân biệt được người Việt Nam trước 75 hay người  Việt Nam sau 75! Người Việt Nam tỵ nạn hay là người Việt mà họ đã mướn thẳng từ VN!
 .
Thôi tạm ngừng, nghe mà xấu hổ quá viết thêm không được!
//

Tội phạm hiếp dâm trẻ em còn bị bạn tù dùng những “nhục hình” kinh khủng thế này – khổ thân minh béo

 Những tên tội phạm hiếp dâm trẻ em ngoài việc chịu án tù thích đáng họ còn phải đối mặt với những “hình phạt” ghê sợ do bạn tù gây nên.

“Địa ngục trần gian” của các tội phạm hiếp dâm
Trong nhà tù, các tù nhân nói rằng có một “bộ luật đạo đức”. Những kẻ phạm tội hiếp dâm hay xâm phạm tình dục trẻ em sẽ bị “đánh thuế” hay “chỉnh đốn” theo cách của các tù nhân.
Ở trong thế giới của những kẻ phạm tội, các tù nhân phạm tội xâm phạm tình dục trẻ em thường là những đối tượng bị khinh bỉ nhất. Những đối tượng này thường xuyên bị các tù nhân khác đánh đập, hành hạ, thậm chí sát hại dã man.
Theo một bài viết được đăng tải trên ABCNews, tác giả Michael James đã kể về những cực hình cũng như cách đối xử tàn tệ mà những phạm nhân khác dành cho những kẻ lạm dụng tình dục trẻ em trong tù.
Daryell Dickson Menezes Xavier – một võ sư có tiếng tại Brazil đã phải vào tù vì tội danh đánh đập và hiếp dâm con trai riêng của vợ mình một cách dã man. Tháng 3/2014, Xavier bị tạm giam 30 ngày để phục vụ công tác điều tra. Tại đây hắn đã phải bị 20 tù nhân khác liên tiếp cưỡng hiếp gây tổn thương nghiêm trọng cho vùng hậu môn.

Những tù nhân phạm tội hiếp dâm trẻ em sẽ bị bạn tù dằn mặt bằng nhiều chiêu thức khác nhau.

Điều kinh khủng hơn là sau khi được bác sĩ chăm sóc và khâu lại hậu môn thì các tù nhân chung trại lại tiếp tục cắt đứt chỉ khâu và hiếp dâm. Một số “cực hình” phổ biến mà các phạm nhân lạm dụng tình dục trẻ em thường phải đối mặt: bị cướp thức ăn, bị các phạm nhân khác “phóng uế” trong phòng giam, bị đánh đập khi quản ngục vắng mặt…
Không chỉ chịu đối xử thậm tệ từ bạn tù, thông thường các tù nhân bị kết tội lạm dụng tình dục cũng sẽ nhận phải thái độ không mấy mặn mà từ quản ngục.
“Nếu để các tù nhân khác biết tội của mình, các phạm nhân lạm dụng tình dục trẻ em thường không chịu nổi. Đa phần các phạm nhân lạm dụng tình dục trẻ em chỉ thoát nếu giữ kín được tội danh của mình. Một khi đã nói ra thì sẽ ăn đòn” – Đại úy Ken Lewis, phát ngôn viên Trại giam Los Angeles, California, phát biểu.

 
Các tù nhân nói răng trong tù có một “bộ luật đạo đức” để “chỉnh đốn” tội phạm ấu dâm (ảnh minh họa)

Nhận mọi sự kì thị
Ngay cả khi bị giam riêng, các tội phạm ấu dâm cũng phải đối mặt với sự xua đuổi, xúc phạm nặng nề bằng lời nói của các tù nhân khác xung quanh, thậm chí là của cả giám thị trại giam. Chính vì các hình thức bắt nạt ghê gớm này mà thường những kẻ ấu dâm khi vào nhà tù ở nước Mỹ bị mắc chứng trầm cảm, tổn thương tâm lý nặng nề… thậm chí nhiều kẻ còn tìm cách tự kết liễu cuộc sống của mình trong buồng giam.
Ở California, Mỹ bang có các nhà tù tồn tại hệ thống phân cấp giữa các tù nhân khá rõ ràng, tiếp nhận khoảng 1.300 tù nhân phạm tội lạm dụng tình dục mỗi năm, trong đó có ấu dâm. Có 11 tù nhân trong số này bị sát hại trong các vụ tấn công trong tù mỗi năm.

 
Những tù nhân phạm tội hiếp dâm đa phần bị mọi người xa lánh, kì thị.

Nhà tâm lý học tội phạm Rebecca Trammell trong một cuốn sách nghiên cứu về nhà tù của mình, đã từng phỏng vấn một cựu tù nhân tên Jimmy để làm rõ điều này và nhận được câu trả lời: “Nếu ai đó hãm hiếp con cái của bà, bà có muốn chúng phải chết không? Đương nhiên là có chứ, ai chả muốn vậy, đó là một ân huệ với gia đình nạn nhân”- Jimmy nói.
Chưa hết, các tù nhân khác không bao giờ muốn ở chung phòng giam với những kẻ ấu dâm bởi họ biết rằng bản thân cũng sẽ chịu ảnh hưởng bởi những trò bắt nạt. Do đó có thể nói, tội phạm lạm dụng tình dục trẻ em sẽ phải chấp nhận một cuộc sống ghẻ lạnh, bị kì thị ở trong tù. Tội ác càng nhiều thì họ càng phải chấp nhận những hình phạt khắc nghiệt từ những tù nhân khác.

MM chuyển

Năm thứ 38 (2013-1975) ngày Miền Bắc ‘được’ Giải phóng !!!

From: J. B.Sent.

Thư của “Bộ đội cụ Hồ” gửi anh lính Miền Nam

Anh Chổi,Trước hết tôi xin phép anh, thú thật, nhờ đọc những bài viết của anh suốt mấy năm nay, từ Cu Tèo trong mục “Bác cháu ta lên mạng” đến Kỵ Binh rồi Nguyễn Bá Chổi, tôi biết được anh từng là một người lính trong Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trước 30 tháng Tư 1975, và biết được tuổi anh với tôi cũng xêm xêm nhau. Tôi viết “xêm xêm” theo kiểu nói người Miền Nam các anh hay dùng để anh hay rằng tôi, một bộ đội cụ Hồ thập thành trước kia nay đã tự giác tự nguyện tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc trên con đường Ngụy-quân hóa và Mỹ-cút hóa (con cháu tôi bây giờ học tiếng Mỹ thay vì tiếng Nga, như đảng ta đã bái bai Kinh Tế Tập Trung đói meo chạy theo Kinh Tế Thị Trường béo bở, bỏ đồng Rúp núp đồng Đô – theo văn phong kiểu anh viết vậy).

Bởi vì sau khi giải phóng Miền Nam , tôi khoái quê hương của anh quá xá rồi xin chọn nơi này làm quê hương luôn đó anh. Xin anh đừng buồn hay thấy bị xúc phạm khi tôi dùng chữ “Ngụy” trong thư này, lý do giản đơn là, một phần do quen mồm quen mép, một phần khác quan trọng hơn là, nhờ ở lại Miền Nam, sống giữa đồng bào Miền Nam mà tôi đã chuyển biến từ sai lầm đáng tiếc căm thù khinh bỉ Ngụy thành khoái cụ tỷ Ngụy, bái phục văn hóa “đồi trụy” Ngụy, và nhất là Quân đội Miền Nam các anh có anh hùng Ngụy… Văn Thà, trong khi Thủ tướng Miền Bắc của chúng tôi tự cho mình là chân chính lại ký công hàm bán nước, dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu cộng, mà bây giờ nhờ đọc qua loạt bài “Những sự thật không thể chối bỏ” của Đặng Chí Hùng kèm theo những hình ảnh tư liệu dẫn chứng, tôi mới biết được thực sự ai ngụy ai ngay, nhưng đây không phải là nội dung tôi muốn đề cập đến trong thư này.

Thưa anh Chổi, điều tôi muốn đề cập với anh hôm nay là cám ơn các anh đã… thua cuộc chiến tranh mà trước kia chúng tôi hăm hở gọi là “giải phóng Miền Nam”.

Thực tế cho thấy đó là “giải phóng Miền Bắc”. Nói thế nghe ra là ”phản động”, nhưng thực chất là vậy.

Nếu bác Hồ từng nói “Nước Việt nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” – cứ cho bác Hồ nói đúng đi, mặc dầu theo sách giáo khoa Cách mạng dạy thì Việt Nam ta không chỉ có một mà có tới 53 dân tộc (trong Nam các anh gọi là 53 sắc tộc, xem ra đúng hơn), thì ta cũng có thể nói, nhờ chiếm được Miền Nam mà Miền Bắc được giải phóng, sông có thể cạn núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy nay đã hiển nhiên không thể chối cãi.

Thực tế đó là gì?

doi-trá 2

[Hình lượm trên Internet- posted by tunhan-]

Cũng giản đơn và dễ dàng như tòa án Hải Phòng vừa xử phạt tù anh em Đoàn Văn Vươn là nạn nhân, và phạt tù treo đám thủ phạm tép riu, còn đám đầu sỏ chủ mưu thì hoàn toàn vô can, trong vụ cưỡng chế tài sản nhân dân mà chính Thủ tướng kết luận “hoàn toàn trái pháp luật”. Nếu các anh không thua cuộc chiến thì bộ đội cụ Hồ chúng tôi đâu có thu được hàng tỷ khối chiến lợi phẩm mang về làm náo nức nhân dân Miền Bắc, trong đó có cậu bé 13 tuổi quê hương Xô Viết Nghệ Tĩnh sau này là nhà báo Huy Đức ghi lại:

“Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn:
–    Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe;
–     Cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra;
–     Con búp bê nhựa – biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe – buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.

–      Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh… được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dày [1], Thép Đã Tôi Thế Đấy [2]…
–      Những chiếc máy Akai, radio cassettes, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”.
Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.” (Bên Thắng Cuộc).

Còn chính bộ đội cụ Hồ như chiến sĩ gái Dương Thu Hương háo hức bao nhiêu trên đường giải phóng Miền Nam thì sau 30/4/75, khi vào đến Sài Gòn đã… Ta thử đọc trích đoạn cuộc trao đổi giữa cô với nhà báo Đinh Quang Anh Thái (*)

“Đinh Quang Anh Thái: “Bà từng viết rằng, ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trồ trước sự trù phú vật chất của miền Nam thì bà ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn. Bà có thể nhắc lại tâm trạng của bà lúc đó?”

– Dương Thu Hương: “(thở dài) Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.

Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc.  Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette.
Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ. Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý.
Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc.
Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói.
Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn.
Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải.”

Rồi chuyện ông bác sĩ bộ đội cụ Hồ mà anh gặp tại nhà người bạn chiến hữu của anh ở Tân Định ngay sau khi mới giải phóng Sài Gòn trông như người ngoài hành tinh mới đến, cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, bảo có vào đây mới biết đồng bào Miền Bắc ngoài đó quá khốn khổ.

Anh Chổi ơi, vài mẩu chuyện trên đây là của vài ba cá nhân lẻ tẻ nhưng là đại diện cho tâm trạng chung của tuyệt đại bộ phận đoàn quân “đại thắng mùa xuân” ngay sau khi mèo mù vớ được cá rán Miền Nam đó anh. Bây giờ thôi những mẩu chuyện cá nhân để nhìn vào tổng thể sờ sờ trước mắt.

Giá như ngày đó Mỹ không chịu cút, Ngụy không chịu nhào và các anh cứ tiếp tục giữ vững Miền Nam với chế độ Tư Bản một mình thì chúng tôi, tức Miền Bắc, cứ vẫn xếp hàng cả ngày và chỉ được tiêu chuẩn mỗi năm ba tấc vải thô, lấy gì che kín cụ Hồ em ơi”, Ba Ếch cứ tiếp tục trốn chui trốn nhủi trong rừng tràm U Minh, đêm du kích ngày chích mông, chứ làm gì có nhà thờ họ hoành tráng lừng lựng giữa Rạch Giá như bây giờ.

Nói chung không nhờ Miền Nam các anh thua thì làm gì chúng tôi được nếm mùi bã Tư bản để được như ngày nay.

Không nhờ các anh bỏ của chạy lấy người thì của đâu cho Cách Mạng lấy làm giàu như bây giờ. Không nhờ các anh thua cuộc thì ngày nay chắc chắn Miền Bắc chúng tôi còn tệ hơn nước anh em XHCN Bắc Triều Tiên của cậu Giun Kim Ủn bây giờ.

Nói tom lại, kỷ niệm ngày 30 tháng Tư 75 là để mừng cho Miền Bắc chúng tôi được giải phóng, chứ Miền Nam các anh thì bị một vố phỏng dai’ nhớ đời này qua đời khác.

Nhưng ở đời này, anh còn lạ gì, khốn nạn của người này là hạnh phúc của người kia.
Thôi thì Miền Nam các anh đã hưởng lâu rồi, nhiều rồi, nhường cho đồng bào Miền Bắc chúng tôi được giải phóng một ti’, cho công bằng.

Cảm ơn anh đã đọc hết thư này của một người cựu thù cùng máu đỏ da vàng, cùng quê hương “ông bác” mà ngày nay mỗi lần nghe nhắc đến là tôi muốn độn thổ vì xấu hổ.

Trân trọng chào Anh,

Một cựu bộ đội cụ Hồ trong đoàn “giải phóng quân” 1975.

Sài Gòn, năm thứ 38 (2013) ngày Giải phóng Miền Bắc.

//

giaiphong2_anh Tram nguyen

[Pic. copied from internet- posted by tunhan]