Phải mất bao nhiêu năm, mới xây dựng được một nền văn hóa ?

HÀ THÀNH THANH LỊCH – Phải biết bao nhiêu năm, mới xây dựng được một nền văn hóa ?

“Vì lợi ích 10 năm,trồng cây. Vì lợi ích 100 năm, trồng người” Và chỉ sau thời gian ngắn, với chính sách trồng người này đã phá nát nền văn hóa Hà Thành thanh lịch như thế nào ?
Nền văn hóa thanh lịch của Hà nội, được hình thành, phát triển, và củng cố từ mấy trăm năm, qua bao nhiêu thế hệ tiếp nối nhau, vẫn phát huy rực rỡ dưới 80 năm đô hộ của thực dân Pháp , nhưng lại bị yểu tử dưới bàn tay của những người Cộng Sản …
Hơn nửa thế kỷ trước, Hà nội được mệnh danh là đất “ngàn năm văn vật”, nơi đã trải qua “4,000 năm văn hiến”. Hà nội được xưng tụng là “Hà Thành thanh lịch”, đào tạo ra những “trai thanh, gái lịch”. Các“nam thanh, nữ tú” đã làm Hà nội hãnh diện bằng 2 câu thơ:
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài.
Dẫu không thanh lịch, cũng người Tràng An
Hà nội xa xưa, chỉ là một thành phố xinh xắn,hiền hòa, với 36 phố phường và 5 cửa ô. Phố xá Hà nội ngắn, gọn, và sạch sẽ,nhà cửa khang trang. Người Hà Nội hầu như quen biết nhau gần hết. Họ chung sống hài hòa, và đối xử với nhau lịch sự tới độ khách sáo. Khoảng cách giữa giàu và nghèo không chênh lệch là mấy.

alt

 Hà nội còn nổi tiếng về các vùng phụ cận như làng Nhật Tân ven Sông Hồng, nhờ thổ nhưỡng đặc biết đã trồng được loại hoa đào đẹp nhất miền Bắc. Hoa đào Nhật Tân, sắc hồng thắm rực rỡ, cánh kép lâu tàn, nụ hoa chi chít trên cành. Ngày mùng một Tết, đào Nhật Tân nở rộ, những bông hoa tươi thắm còn ngậm sương mai, xen lẫn với các nụ hoa chúm chím, và lất phất những cánh lá non mươn mướt trên cành, trông đẹp vô tả. Theo dòng lịch sử, ngày mùng 5 tháng Giêng năm Kỷ Dậu, khi vừa chiến thắng trận Đống Đa, vua Quang Trung vào thành Thăng Long, và đã tới ngay làng Nhật Tân để chọn một cành đào đẹp nhất, gửi về tặng Bắc Cung Hoàng Hậu, là công chúa Ngọc Hân.
alt
Hà Nội còn nổi danh với khu Khâm Thiên, nơi giải trí của các bậc thức giả phong lưu. Họ đã ngẫu hứng sáng tác ra những bài ca trù, cho các ả đào ngâm nga bên khay rượu. Giọng ngâm thơ, xen lẫn với tiếng trống chầu thưởng, phạt, khen, chê đã nâng cao trình độ nghệ thuật của một thú ăn chơi nửa thanh nửa tục. Nhiều bài hát ả đào đã nổi danh, được lưu truyền trong văn học, và làm phong phú thêm cho nền văn hóa Việt Nam.

alt

 Hà Nội mang nhiều dấu ấn lịch sử, trải qua nhiều triều đại. Năm 1010, khi vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư, ra thành Đại La, đột nhiên thấy trên trời hiện ra đám mây mang hình dáng một con rồng đang bay lượn. Vua cho đó là điềm lành, nên đổi tên ra Thăng Long thành. Rồi tới đời vua Minh Mạng, năm 1831, lại đổi tên từ Thăng Long ra Hà Nội.
Hồ Hoàn Kiếm, một danh lam thắng cảnh ở trung tâm Hà nội, ghi lại huyền thoại vua Lê Thái Tổ du ngoạn trên hồ, khi vừa đại thắng quân Minh, năm 1428. Một con rùa vàng trồi lên mặt nước, đòi lại thanh bảo kiếm, đã cho nhà vua mượn diệt giặc. Nhận được thanh kiếm, rùa bèn ngậm vào miệng, và lặn xuống đáy hồ. Vua Lê Thái Tổ bèn đặt tên cho hồ, là Hồ Hoàn Kiếm.
Thăng Long thành còn ghi lại chiến tích oai hùng của trận Đống Đa, khi vua Quang Trung đại phá quân Thanh vào ngày mùng 5 Tết năm Kỷ Dậu, 1789, khiến Thái Thú Sầm Nghi Đống phải treo cổ tự vận, và tướng giặc Tôn sĩ Nghị phải bỏ cả ấn tín, tháo chạy về Tàu.

alt

 Đất Hà Thành là đất địa linh nhân kiệt. Người Hà Thành tao nhã, lịch sự từ lời ăn tiếng nói, tới cách phục sức, và giao tế.
Cái văn hóa của người Hà nội xa xưa, là hình ảnh của những người đàn ông phong lưu, lịch lãm, tề chỉnh mỗi khi bước ra khỏi cửa, là các bà nội trợ nề nếp, đảm đang, khăn nhung, áo lụa, khoe tài nữ công gia chánh qua những mâm cỗ thịnh soạn vào các ngày giỗ, ngày Tết, là các cô thiếu nữ duyên dáng, e ấp trong tà áo nhung, tấm khăn quàng, lên chùa lễ Phật buổi đầu năm. Người Hà nội, khi vui không sôi nổi, ồn ào, khi bất bình, giận dữ, biết kiềm chế lời ăn tiếng nói, để tránh xung đột.
alt
Cái thanh lịch của người Hà Nội không phải chỉ tập tành trong một sớm một chiều mà có được. Cái phong thái đó, phải có sẵn trong nếp nhà, từ trước khi đứa trẻ sinh ra đời, để rồi khi lớn lên, đứa trẻ cứ rập khuôn theo cái nếp có sẵn, mà học theo cách cư sử, phép giao tế, lời ăn tiếng nói, nếp sinh hoạt của những bậc trưởng thượng. Thêm vào đó, là sự theo dõi, uốn nắn, dạy dỗ của các bậc phụ huynh, để rồi khi tới tuổi trưởng thành,người con trai trở nên một thanh niên phong lưu, lịch lãm, mạnh dạn bước vào đời, và người con gái trở thành một thiếu nữ đức hạnh, đảm đang, có khả năng quán xuyến một gia đình mới.
alt
Có người nhận xét, người Hà nội khéo ăn khéo nói, nhưng không thực lòng, xử sự mềm mỏng nhưng thiếu chân tình, lịch sự, nhã nhặn nhưng ngầm kiểu cách. Có người còn nói, người Hà Nội coi trọng thể diện, giữ gìn mặt mũi, và sợ dư luận, nên họ sống cho người ngoài, nhiều hơn cho chính họ.
alt
Những nhận xét đó, không phải là sai. Ngày tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường nhắc nhở: “ Ở trong nhà thiếu thốn, thì cũng chỉ có mình biết, nhưng bước ra ngoài, mà sử sự hẹp hòi, thì sẽ bị thiên hạ chê cười, làng nước đàm tiếu.” Bởi vậy, các khoản chi tiêu về giao tế như hiếu, hỷ, hay mọi đóng góp, mẹ tôi đều rất hào phóng. Để bù lại, bà thẳng tay cắt xén những khoản chi tiêu trong gia đình, kể cả khoản tiền chợ mỗi ngày. Mẹ tôi còn kể cho tôi nghe rằng ngày bà còn trẻ, trước khi đi ăn giỗ, ăn cưới, bà đều bị bà ngoại tôi ép ăn cơm trưóc ở nhà, để khi tới nơi, không vì đói mà ăn uống thô tục. Con gái của gia đình lễ giáo là phải …khảnh ăn, thanh cao, và đài các.
Tôi đã từng theo mẹ tôi đi tham dự các buổi họp mặt với bạn bè của bà. Vừa ăn xong, là các bà tranh nhau trả tiền, để chứng tỏ rằng mình là người lịch sự, hào phóng, nhưng khi về nhà, thì lại ngồi tiếc tiền. Có lần tôi nghe bà bạn hỏi ý kiến mẹ tôi về cái áo choàng của chồng bà vừa mua tặng từ Hồng Kong. Mẹ tôi hết lời khen ngợi, nhưng khi bà khách vừa ra về, thì mẹ tôi lại nói với ba tôi là cái áo màu mè, coi thiếu thẩm mỹ. Tôi thắc mắc về thái độ này, thì mẹ tôi giải thích rằng: “chiếc áo đã lỡ mua rồi, không thay đổi được, thì can chi làm buồn lòng người khác !”
alt
Ngày còn nhỏ, tôi cứ phân vân, không biết những thái độ này là đúng hay sai, nhưng từ khi biết suy nghĩ, tôi lại thấy, có lẽ những cách xử thế này, đã góp phần không nhỏ trong việc kiến tạo cái xã hội thanh lịch của người Hà thành. Vì họ luôn muốn vui lòng người khác, trọng “thể diện”, và sợ tai tiếng, nên họ thận trọng từ lời ăn, tiếng nói, tới cách thức giao tế, và dạy dỗ con cái. Thà là bản thân và gia đình chịu o ép, thiệt thòi, chứ không để cho thiên hạ dị nghị, chê cười.
alt
Đó là những người Hà Nội của hơn nửa thế kỷ trước.
Người xưa nói, “cùng một giống quýt, trồng ở Giang Nam thì ngọt, trồng ở Giang Bắc thì chua”. Như vậy, môi trường đã đóng góp không nhỏ vào việc hình thành phẩm chất của cây trái.
Con người cũng vậy. Bản chất con người cũng thay đổi theo hoàn cảnh và môi trường sống. Sau khi đất nước bị chia đôi năm 1954, miền Bắc được giao cho CS, thì từ cảnh quang, tới con người Hà nội, đều mau chóng….bị phá sản. Nếp sống lễ giáo, gia phong của người Hà nội, bị CS lên án là “phong kiến”, “tiểu tư sản”, và hô hào từ bỏ, để học theo “nếp sống mới”.
alt
“Nếp sống mới” khai thác sức lao đông của con người. Nông trường và công trường được thành lập để mọi người tham gia lao động tập thể. Tà áo dài duyên dáng,thướt tha, được thay thế bằng quần đen, áo ngắn, vừa gọn gàng, vừa đỡ tốn vải.Có lao động mới được nhà nước bán cho 15 kí gạo mỗi tháng, đuợc mua nhu yếuphẩm theo giá quy định, và được phân phối 3 mét vải may quần áo mỗi năm. Văn chương, thi phú, và âm nhạc bị kết tôi là văn hóa nô dịch, văn chương tiểu tư sản, ủy mị, ru ngủ con người, nên bị cấm lưu hành và trình diễn. Vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm” năm 1957, đã tận diệt các nhà trí thức, và các văn nghệ sĩ đòi hỏi quyền được tự do sáng tác. Nhà nước nắm quyền chỉ đạo văn hóa, xử dụng cho mục đích tuyên truyền và khích động đấu tranh. Bằng chính sách văn nghệ chỉ huy, CS đã bóp nghẹt tự do ngôn luận, và tước đi cái khả năng sáng tạo của người làm văn nghệ. Tôn giáo cũng bị bài xích, vì cho là thuốc phiện, làm mê muội trí óc.

alt

 Tiếp thu Hà nội, CS chào mừng dân chúng bằng “Tuần Lễ Vàng”, kêu gọi mọi người đóng góp vàng và các quý kim, để nhà nước có tiền kiến thiết đất nước. Ban đầu,là tự nguyện, nhưng sau khi “ tuần lễ vàng” kết thúc, cán bộ ngầm tiếp xúc với những gia đình khá giả, rỉ tai hăm dọa và bắt buộc họ đóng góp theo mức ấn định của nhà nước. “Tuần lễ vàng” là hình thức cướp của, và bần cùng hóa nhân dân,giống như những đợt đánh tư sản tại miền Nam, năm 75, sau khi CS cưỡng chiếm.
alt
Ngay khi vừa ổn định, chính quyền CS đã có kế hoạch dồn những người Hà nội ra các vùng phụ cận thành phố, để lấy chỗ cho những người có công với cách mạng, từ các vùng nông thôn Hà Đông, Nam Định, và Ninh Bình vào nhập cư. Những người Hà nội còn sót lại, như cá nằm trên thớt, cố uốn mình để thích nghi theo nếp sống của những người mới nhập cư, mong được yên thân.
alt
Để củng cố thể chế, nhà nước đã đặt tai mắt khắp mọi nơi, mọi chỗ, ngấm ngầm chỉ định những người láng giềng, bạn bè, thân tộc, nhòm ngó, theo dõi lẫn nhau, để báo cáo cho chính quyền. Ngay cả các học sinh, cũng được cán bộ chỉ dẫn về nhà nghe lén những lời trò chuyện trong gia đình, để rồi báo cáo lại với thầy cô, tạo ra một bầu không khí ngột ngạt, bất an, nghi kỵ lẫn nhau trong gia đình và xã hội.

alt

Đợt cải cách ruộng đất trời long đất lở, vào những năm 54-56, đảng CS đã phá vỡ cái kỷ cương và lễ giáo của một xã hội đặt nặng đạo đức và nền tảng gia đình,của người dân miền Bắc. Để đạt chỉ tiêu, cán bộ đã bắt buộc, thúc đẩy, hăm dọa,để con cháu đứng lên đấu tố ông bà, cha mẹ, học trò tố khổ thầy, những tay chân thân tín kể tội chủ bằng những câu chuyện bịa đặt, các lời lẽ hỗn hào, thô lỗ, thậm chí “mày tao chi tớ”, “thằng này, con kia” bất kể tới tuổi tác và tôn ty trật tự, ngay trước mặt đám đông.

alt

Nhà nước giữ độc quyền quyết định và phân phối những nhu cầu sống căn bản của người dân như gạo, đường, muối, vải…. Trong thời kỳ kinh tế bao cấp, người dân triền miên sống trong tình trạng thiếu thốn, và trở nên thèm thuồng đủ thứ. Con người dần “biến chất”, trở thành ích kỷ, hẹp hòi, và ty tiện. Đi chơi xa, phải xách theo khẩu phần gạo của mình, nếu không,chỉ được ngồi nói chuyện xuông, nhìn gia đình chủ nhà ăn cơm, vì mỗi người chỉ có đủ khẩu phần gạo cho mình. “Bần cùng sinh đạo tặc”, xã hội nảy sinh ra nhiều tệ trang như tham nhũng, móc ngoặc, cắt xén, phe phẩy. Người ta sẵn sàng bán rẻ bạn bè, thân tộc, vì những quyền lợi vật chất nhỏ nhen. Con người mất hết nhân phẩm.

alt

 Trong các sinh hoạt công cộng, những buổi học tập chính trị, diễn giả đã không ngần ngại dùng những từ ngữ … thiếu văn hóa “thằng này, con nọ”, “mày, tao,chi, tớ”. để khích động lòng căm thù của người nghe. Thậm chí, đến những câu vè, câu thơ, công cụ tuyên truyền, cũng mang đầy tính chất bạo lực đến… rợn người:
“ Bún xào thịt giặc mới ngon.
“Cơm chan máu địch cho con no lòng…”
hoặc 
 
Giết! Giết nữa,bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Stalin bất diệt“ (1)
 

alt

Được trưởng thành trong một môi trường… vô văn hóa, thiếu nhân bản, và tràn ngập hận thù như vậy, người dân dễ dàng trở nên hiếu động, hung hăng, sẵn sàng đỏ mặt, xăn tay áo gây gổ, mở miệng ra là chửi thề, dùng các danh từ thô lỗ “đéo…” “đếch…” để mở đầu câu chuyện. Xã hội cũng xuất hiện những hàng quán loại“cơm mắng, cháo chửi”, chẳng giống ai. Ở đây, khách hàng không phải là thượng đế, mà bị đối xử tàn tệ hơn cả … con ở. Nhiều người đã lập lại ngôn từ của bà chủ quán: “ Này ! không chờ được thì.. xéo đi, lấy chỗ cho người khác, đừng có đứng đó mà lải nhải…”, hoặc là “Mắt để ở trên trán hay sao mà xớn xác, không chịu nhìn. Nước mắm để ở góc bàn kia kìa…” Điều ngạc nhiên, là mỗi lần nghe chửi mắng, thì thực khách trong quán đã không tức giận, mà lại còn nháy mắt với nhau, và…rú lên cười. Người ta bảo, sở dĩ quán đông khách là vì các món ăn vừa rẻ, vừa ngon. Hóa ra, chỉ vì tham ăn, tục uống mà người Hà Nội bây giờ mất hết cả tư cách.

alt

Ăn uống ở Hà nội, thực khách xả rác vô tư.Những xương xẩu, giấy chùi tay, đàm rãi khạc nhổ đều dùng sàn nhà, ngay dưới chân. Cười nói, đùa rỡn quang quác như ở chỗ không người. Ra đường, muốn đi tiểu thì quay đi quay lại, thấy vắng người là vạch quần …xả xú bắp.
Về cảnh quang, Hà nội ngày nay, không còn là một thành phố hiền hòa và sạch sẽ như nửa thế kỷ trước. Cho dù, Hà nội đã có những tòa cao ốc chọc trời, những sân golf trưởng giả, những khách sạn nguy nga, nhưng sự phát triển của Hà nội, là sự phát triển không đồng đều, và thiếu kế hoạch. Khu giàu sang sát ngay bên khu nghèo khó, giống như một cái áo cũ mang nhiều miếng vá khác nhau. Hệ thống thoát nước không được phát triển song hành, nên sau mỗi trận mưa lớn, là thành phố ngập lụt, gây trở ngại giao thông. Cảnh sống tập thể của 5, 7 gia đình trong một căn nhà, đã thường xuyên xảy ra xung đột, xô xát, gấu ó lẫn nhau. Vì cảnh “cha chung không ai khóc”, nên không ai quan tâm tới việc tu bổ hoặc bảo trì nhà cửa. Vôi tường tróc lở, mái ngói rêu phong, cửa nẻo xộc xệch, quần áo phơi kín ban công. Ngoài phố xá, thương buôn ngồi la liệt chật kín vỉa hè, xả rác vô tội vạ, bất chấp khách bộ hành.Trên trời, đường dây điện chằng chịt như bát quái trận đồ. Dưới lòng đường, xe cộ quá tải, bụi bậm mờ mịt, khói xe đầy trời, tạo nên nạn ô nhiễm môi trường.
Người Hà nội ngày nay, giàu nghèo cách biệt như hai thái cực. Giai cấp giàu có tụ tập trong những khu sang trọng, ở nhà cửa kiến trúc theo kiểu Âu Mỹ, có bảo vệ giữ an ninh, có xe hơi sang trọng, có con cái ra ngoại quốc du học, và khi đau ốm, thì bay sang các nước tân tiến điều trị. Giai cấp nghèo thì buôn gánh bán bưng, ăn bữa sáng lo bữa tối, sống trong những căn nhà lụp xụp, bên đống rác. Sư cách biệt vật chất, tạo nên tình trạng phân hóa trong xã hội.
Thương buôn ở Hà nội ngày nay đã biết mánh mung, lừa lọc, làm hàng giả, hàng nhái, pha trộn hóa chất vào thực phẩm để trục lợi. Du sinh sang Nhật, móc nối với tiếp viên hàng không, ăn cắp mỹ phẩm trong siêu thị, mang về VN bán kiếm lời. Nữ sinh đánh lộn, xé quần áo, lột trần nhau giữa chốn thanh thiên bạch nhật. Thanh niên giựt bóp, cướp xe ngay giữa ban ngày…
Bảy mươi năm trời, vận nước oan khiên đã đưa Hà nội vào vòng tay sắt máu của chế độ CS, khiến Hà nội bị… phá sản, cả về hình thức, lẫn nội dung. Nền văn hóa của Hà nội hiện nay, là loại “văn hóa chợ trời” do cuộc sống sô bồ, chụp giựt.Các nam thanh nữ tú, cũng được thay thế bằng các chị cán bộ cục mịch, dữ dằn,và các anh thanh niên vai u, thịt bắp, chửi thề như …pháo nổ.
Trở về thăm cố hương, những người Hà nội năm xưa, không khỏi ngậm ngùi, tiếc nuối cho một nền văn hóa đã từng vang bóng một thời, và dư âm còn kéo dài cho tới ngày nay. Và rồi đây, nếu chế độ CS còn tồn tại, thì nền văn hóa “Hà Thành thanh lịch” năm nào, sẽ dần đi vào quên lãng với thời gian.
Đoan Nghi
(1) Trăm Hoa Đua Nở trên đất Bắc, trang 37

__._,_.___

 Posted by: Lan Luong <lanluongv@yahoo.com>

TC và Luật AN NINH MẠNG!

 Tom Nguyen shared a post.

45 mins · 

*
Image may contain: outdoor

Nguyễn Lan UyênFollow

TRUNG QUỐC TẨY NÃO NGƯỜI DÂN BẰNG AN NINH MẠNG NHƯ THẾ NÀO?

Với kiến thức hạn hẹp của mình, tui chỉ viết lại qua trải nghiệm thực tế của hai lần sang Trung quốc với mục đích du lịch, nên có thể không hiểu hết, hoặc không biết hết, chỉ share lại để có thể mập mờ đoán về một tương lai an ninh mạng ở VN.
Lần đầu sang TQ tui đi Thượng Hải, Bắc Kinh, Hàn Châu, Tô Châu. Lần sang TQ gần nhất, tui đi qua Đại Lý, Côn Minh, Lệ Giang, Lugu, Shangri-La. Vì chưa tìm hiểu trước, nên khi vừa bay đến Côn Minh đã vô cùng hoảng hốt vì không thể truy cập được facebook, google, instagram, google play, google map, Apple Store, Viber, youtube…… Chỉ duy nhất 1 thứ vào được trong điện thoại là Zalo.
May trong nhóm 3 đứa tui có 1 đứa gốc Hoa, tụi tui đi hỏi vòng quanh sân bay, những người làm dịch vụ, là những người tiếp xúc thường xuyên với du khách quốc tế nhất, nhưng tụi tui hoảng hốt hơn là tất cả đều hỏi:” facebook, google là cái gì vậy?”
Đường phố hay tất cả các hàng quán đều sử dụng duy nhất chữ viết tiếng Hoa và không có chữ cái Latinh, mặc dù lúc book phòng khách sạn ở VN thì tui vẫn thấy ghi tên KS bằng chữ Latinh, hay trước đây vẫn dò đường bằng google map…. thì qua đây tui như người câm, điếc, và mù.
Ở đây họ xài Baidu thay google, Wechat thay Facebook,…. không chỗ nào chấp nhận thẻ visa thanh toán tiền, tóm lại tất cả những ứng dụng cả thế giới đều sử dụng, thì người TQ không phải không xài mà là KHÔNG BIẾT TỚI.
Nhờ sự hỗ trợ từ bạn bè qua Zalo, sau gần 2 ngày trời sống tách biệt với nhân loại, cuối cùng chỉ duy nhất 1 cái dt Iphone của bạn tui đã có thể tải được ứng dụng bẻ khóa VPN để vào facebook. Khi mở app facebook, sau vài chục giây như hàng chục thế kỷ chờ đợi, 1 tiếng ” ting ” thông báo quen thuộc vang lên, 3 đứa tui ôm nhau gào khóc ngoài sân bay như 3 con điên. (Đang chuẩn bị bay sang Lệ Giang). Sau đó 3 đứa tui phải thay nhau sử dụng bằng 1 chiếc dt đó suốt chục ngày trời.
Tất cả những thông tin trong nước và quốc tế đều phải qua bàn tay nhào nặn từ chính phủ. Search 1 số sự kiện thì ra thế này:
_Thảm sát Thiên An Môn 10.000 người chết: thì bên này chỉ có hình ảnh người dân đang đi dạo
_ Các từ khóa : Lục Tứ, chiến tranh biên giới Liên Xô-TQ, sự kiện 709 (là sự kiện chính quyền Trung Quốc bắt và sách nhiễu ít nhất 319 người đấu tranh nhân quyền vào tháng 7/2015), hay những từ khóa cơ bản như :dân chủ, nhân quyền, lưu vong, ĐCSTQ, Độc lập Tân Cương, độc lập Tây Tạng, Đạt lai Lạt ma, Đàn áp ở Tây Tạng… tất cả đều 0 kết quả.
_ Và những sự tẩy não khủng khiếp như truyền thông Trung Quốc đã liên tục đưa ra các tin tức giả mạo để phỉ báng môn tu luyện Pháp Luận Công, khiến người dân ác cảm và thậm chí cả thù hận. Người dân chỉ biết tin và nghe theo những gì được tuyên truyền mà không hề hay biết rằng đằng sau đó những người tập Pháp Luân Công đã bị bắt giam, tra tấn, khiến hàng triệu người mất tích hoặc chết một cách bí ẩn vì bị mổ nội tạng.
… Khi tui đến Shangri-La nhận phòng hostel, 1 đám thanh niên chủ hostel ngồi ăn nhậu, 1 người ra check in, xem passport xong thì hỏi:
_ Mày người Thái Lan à?
_ Không, passport ghi Việt Nam mà.
_ Vậy hả, nhưng có phải mày là người Thái Lan không?
_ Không, Việt Nam, là Việt Nam.
_ À, mày là người Việt Thái à?
Sau 1 hồi giải thích nó mới chịu là người VN, nhưng vấn đề, không phải nó không biết, mà NÓ BIẾT. Ngay sau đó nó kêu cho xem 1 tờ tiền VN, bạn tui móc ra tờ 100k. Nó nhìn xong nói:” Tiền nước mày hình như có in hẳn mấy tờ mệnh giá 1 triệu, 5 triệu, 10 triệu luôn hả, hay mỗi lần mua đồ mày phải xách theo 1 bao tiền?”. Xong cả đám đó lăn ra cười hô hố.
Lúc đó tui ko hiểu sao chúng nó cười, lúc lên phòng, bạn tui dịch lại tui mới cảm thấy điên máu, kêu con nhỏ bạn tui cùng đi xuống đó chửi vào mặt nó 1 trận, nhưng bạn tui ko chịu.
Chứng tỏ rằng, nó hoàn toàn biết, và ý của nó là tờ tiền VN không có giá trị.
Tui nhớ đến năm 2015, ở TQ có cho ra 1 bộ phim hoạt hình gọi dân VN là 1 lũ khỉ. Nên thông tin ở TQ nói về VN như thế nào, về thế giới như thế nào, bẻ cong sự thật, tẩy não người dân thế nào? Thì chỉ họ mới biết. Nhưng qua cái đám người cười hô hố vào đồng tiền VN đó, tui có thể hiểu họ bị gieo rắc vào đầu những thứ chẳng mấy tốt đẹp.
Ngày cuối cùng bay về VN, cả cái sân bay bự chà bá với hàng ngàn người xí xa xí xồ chen lấn xô đẩy, tất cả đều là người TQ, tuyệt nhiên cả cái sân bay, 3 đứa tui là 3 khách ngoại quốc duy nhất, cả chuyến bay của tui cũng vậy.
Đứng xếp hàng ngay ngắn ở cửa ra máy bay để nhân viên soát vé, thì 1 đám hàng chục bô lão TQ kéo tới chen lấn đẩy tụi tui tuốt ra phía dưới, đẩy tui té ngã, sau đó 1 tốp TQ khác kéo tới chen lấn hỗn loạn như cái chợ. Nhân viên soát vé bình thản như chuyện thường ngày ở huyện. Tụi tui thầm nghĩ ” What the fuck !”
Ngay lúc đó, tui đã post lên FB 1 câu ” Tui thề không bao giờ trở lại TQ nữa, vì hệ thống nhà vệ sinh đầy cứt đái vương vãi, không nước không cửa không bàn cầu, chỉ là 1 cái rãnh, họ có thể vừa ỉa vừa nhìn nhau cười nói huyên thuyên với đủ thứ bài tiết hầm bà lằng xung quanh, không chỉ nhà VS công cộng, mà ngay cả nhà hàng cũng tương tự, và vì tui quá sợ hãi bởi sự bưng bít thông tin, bẻ cong sự thật của chính phủ, và vì người dân TQ họ chả biết con mẹ gì ở thế giới ngoài kia, họ tin mình là bá chủ thiên hạ, họ tin TQ là đất nước hùng mạnh nhất thế giới??? Họ chả cần học tiếng nước ngoài, họ tin vào những điều truyền thông TQ tuyên truyền, vì thưc ra họ chả có cái gì để so sánh, họ cứ ngang nhiên chen lấn, khạc nhổ, mỉa mai người khác như cái cách mà cả thế giới đang nhìn về họ. Nhưng, họ không biết, không ý thức, họ ngồi trong cái giếng quá lâu mà họ vẫn hãnh diện với điều đó.
Tui chỉ cảm thấy rợn gai óc về sự khủng khiếp của việc tẩy não thông qua an ninh mạng. Rồi tương lai con cháu của chúng ta sau này, sẽ như thế.
– Quan điểm cá nhân trên trải nghiệm ngắn ngủi cá nhân, về những gì đã trải nghiệm, về những thứ đã thấy, về những con người đã gặp, dĩ nhiên đa số tui toàn gặp người tốt, nhưng đây không phải là 1 bài review du lịch, nên tui chỉ nói những thứ cần nói. Ai tin thì tin. Ai không tin coi như đọc truyện hài, chứ tui ko cần giải thích –

//

 

Hội Thảo ‘thống nhất về Chính tả’ cho Việt ngữ! Cali_11 & 12 Th. 8

On ‎Monday‎, ‎July‎ ‎16‎, ‎2018‎ ‎04‎:‎22‎:‎40‎ ‎AM‎ ‎PDT, U Bui <ubui1964@yahoo.com> wrote:

Thân kính gửi quý anh chị,

Đã trên 40 năm qua, chúng ta tạm thời rời bỏ quê nhà đi tỵ nạn tại nhiều nước trên thế giới, nhưng không bao giờ quên tiếng Việt. Trái lại, chúng ta đã  truyền bá được Tiếng Mẹ Đẻ thân thương qua nhiều tác phẩm, sách báo, truyền thông như truyền thanh, truyền hình, internet và mở được nhiều trung tâm dạy Việt Ngữ khắp nơi. 

Trong khi đó, theo thời gian Tiếng Việt đã thay đổi, nhất là ở trong nước, nhiều tiếng mới trong đó bao gồm tiếng địa phương, tiếng lóng, tiếng đường phố hoặc tiếng chuyển ngữ từ Tầu, được sử dụng và lưu truyền, lâu ngày thành quen…

Mặt khác, tiếng Việt là một sinh ngữ như các tiếng nói khác của các dân tộc văn minh trên thế giới, nên có nhu cầu phát triển, thay đổi, để theo kịp sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật. Vấn đề là phát triển, thay đổi như thế nào? Theo phương pháp nào? Thay đổi tiếng nói hay chỉ thay đổi chữ viết? Nếu thay đổi chữ viết, tiếng nói có bị ảnh hưởng và trở thành lai căng không? Và còn nhiều vấn đề liên quan nữa…

Như vậy, một Hội Nghị về Chính Tả tiếng Việt tại hải ngoại ngày nay chính là một nhu cầu rất cần thiết, mà đáng lẽ người Việt hải ngoại đã phải thực hiện từ lâu. Tuy nhiên, trễ còn hơn không, “Nhóm Thực Hiện Từ Điển Tiếng Việt tại hải ngoại”, được thành lập từ năm 2011, đã xuất bản “Sổ Tay Chính Tả Tiếng Việt – Tập I” vào năm 2017 và sắp xuất bản Tập II, xin phép được mạo muội đứng ra triệu tập “Hội Nghị Thống Nhất Chính Tả Tiếng Việt” tại hải ngoại trong hai ngày 11 & 12 tháng 8 năm 2018.

THỜI GIAN: Từ 8:00 AM Thứ Bảy 11 tháng 8, 2018 & kết thúc vào 4:00PM Chủ Nhật 12 tháng 8, 2018

ĐỊA ĐIỂM: COASTLINE COMMUNITY COLLEGE (Garden Grove Center), 12901 Euclid Street Garden Grove, CA 92840.

Ban tổ chức kính mời quý anh chị cùng thân hữu tham dự Hội Nghị. Trong trường hợp không thể tham dự hai ngày Hội Nghị mời tham dự buổi Khai Mạc sẽ diễn ra từ 8:00 AM đến 10:00 AM Thứ Bảy, ngày 11 tháng 8, 2018, tại địa điểm nêu trên. Vui lòng cho biết số người tham dự giúp BTC thu xếp được chu đáo. Để có thêm chi tiết vui lòng xem thêm trong websitehttps://hoinghitiengviet.com. Quý anh chị có thể tham gia một trong hai chương trình:

– ($55): Hai ngày Hội Nghị + Cẩm Nang + Tài liệu Đúc kết+ 2 bữa ăn sáng + 2 bữa ăn trưa + Đêm Văn Hoá tại nhà hàng Crystal Restaurant và Banquet, HAY

– ($20): Chỉ tham dự Đêm Văn Hoá tại nhà hàng Crystal Restaurant và Banquet.

Sự tham dự của quý anh chị cùng thân hữu cho chúng tôi sự khích lệ và cũng nói lên tầm quan trọng trong việc gìn giữ ngôn ngữ, văn hoá dân tộc và những nét đẹp truyền thống của tiếng Việt tại hải ngoại.

Trân trọng kính mời,

TM. Ban Tổ Chức:

Nguyễn Song Thuận

Bùi Đức Uyên

Nguyễn Văn Khoa

 

Inline image
Inline image

Một Ngày Một Đời!_ Nhạc và lời Thanh Trang

MỘT NGÀY MỘT ĐỜI

*
Nhạc & Lời: Thanh-Trang
Tiếng hát: Hồng-TướcVương-Lan
Thu âm tại: Châu Hiệp Studio

Vi Anh_ Cả Thế Giới Chống Trung Cộng! 

Cả Thế Giới Chống TC 

AuthorVi Anh SourceViệt Báo Posted on: 2018-06-30
Chưa bao giờ TC bị hầu như cả thế giới, Đông cũng như Tây phương, chống như bây giờ. Chống TC cướp giựt biển đảo ngoài Biển Đông. Chống TC quân sự hoá Biển Đông, bất chấp Luật Biển Quốc tế qui định tự do hàng hải mà TC đã ký gia nhập, gây bất ổn cho con đường hàng hải huyết mạch trong vùng của Ấn độ-Thái bình dương. Các cường quốc trên thế giới, các nước láng giềng bị TC tóm thâu biển đảo không còn sự chọn lựa nào khác là phải chống TC, phá thế TC cưỡng chiếm Biển Đông. Chống bằng xung đột võ trang, bằng chiến tranh, không chiến, hải chiến, chỉ sớm hay muộn thôi. Mà vai trò chánh yếu sẽ là Mỹ, chính TT Trump đã công khai tuyên bố TC là ‘đối thủ’.
Càng ngày càng xuất hiện những sự kiện, tuyên bố cho thấy thế giới tiến dần tới cuộc đại chiến chống TC. Diện của chiến tranh này là Á châu Thái bình dương và điểm là Biển Đông. Tiêu biểu mới đây, thái độ hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông đã trở thành trung tâm chú ý của Đối thoại Shangri-La. Hội nghị Thượng đỉnh An ninh Á châu hay còn được biết đến với tên Đối thoại Shangri-La (SLD) là một diễn đàn an ninh liên chính phủ tổ chức hàng năm bởi một tổ chức cố vấn độc lập – Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS). Hội nghị có sự tham dự của các Bộ trưởng Quốc phòng, các Bộ trưởng thường trực và các Tướng lĩnh quân đội của 28 quốc gia châu Á-Thái Bình Dương. Diễn đàn được đặt theo tên của khách sạn Shangri-La ở Singapore, nơi nó đã được tổ chức từ năm 2002.
.
Bên cạnh bài phát biểu chỉ trích Trung Quốc rất thẳng thừng của tướng Mattis là Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ, điều đáng chú ý là nhiều bộ trưởng QP các nước, kể cả bộ trưởng Hoàng Vĩnh Hoành (Ng Eng Hen) của nước chủ nhà Singapore, đều cho rằng việc Bắc Kinh quân sự hóa Biển Đông là mối quan ngại hàng đầu. Tướng Mattis chỉ mặt, kêu tên Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông. Đây là lần đầu tiên một quan chức cao cấp Mỹ chỉ đích danh Trung Quốc âm mưu độc chiếm Biển Đông, tại một hội nghị quan trọng như Đối thoại Shangri-La. TC mang tai mang tiếng xấu là kẻ cướp biển đảo của các nước láng giềng gây bất ổn con đường hàng hải huyết mạch đi qua Biển Đông. Tướng Mattis công khai và minh thị tuyên bố “Chúng tôi đã cảnh báo Bắc Kinh là sẽ phải đối mặt với một loạt thách thức và cơ hội trong những năm sắp tới… Trung Quốc đã quân sự hóa các đảo nhân tạo trên Biển Đông, kể cả bố trí các hỏa tiễn chống hạm, hỏa tiễn địa-không, thiết bị điện tử gây nhiễu, và mới đây nhất là việc cho oanh tạc cơ hạ cánh xuống đảo Phú Lâm.
 .
Mặc dù Bắc Kinh chối cãi, sự bố trí các hệ thống vũ khí này trực tiếp gắn với việc sử dụng trên phương diện quân sự, mà mục đích là hù dọa và bức hiếp. Việc quân sự hóa Biển Đông cũng trái ngược hẳn với những cam kết công khai của chủ tịch Tập Cận Bình [với TT Obama], ngay tại Vườn Hồng ở Tòa Bạch Ốc vào năm 2015. Vì những lý do đó, tuần trước Hoa Kỳ đã rút lại lời mời hải quân Trung Quốc tham gia cuộc tập trận RIMPAC 2018.”
 .
Báo India Today ngày 05/06/2018 dẫn lời Thủ Tướng Modi của Ấn độ lên tiếng tố cáo thái độ hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông chống lại các hành vi bành trướng, coi thường luật lệ quốc tế mà Trung Quốc đang áp đặt, đặc biệt là tại Biển Đông. Ấn Độ đã bình thản tiến thêm một bước trong việc củng cố tương quan ngoại giao và an ninh ở Đông Nam Á trong một động thái rõ ràng là thách thức Trung Quốc. Ấn Độ đã ký với Indonesia thỏa thuận phát triển một cảng ở thành phố Sabang nhìn ra lối vào phía tây của Eo Biển Malacca, một trong những tuyến đường biển nhộn nhịp nhất hành tinh. New Delhi đồng thời thỏa thuận với Singapore về cung cấp hậu cần cho tàu chiến, tầu ngầm, máy bay quân sự trong các chuyến ghé cảng. Ông Modi cũng đã bay sang Kuala Lumpur trong một chuyến thăm lên chương trình vào giờ chót để tiếp xúc với tân thủ tướng Malaysia Mahathir. Ông Modi tuyên bố sẽ cùng làm việc với các quốc gia ASEAN để phát huy trật tự dựa trên luật pháp ở vùng Ấn Độ -Thái Bình Dương.
 .
Trong khi đó, Trung Quốc thất thế, thất thần tại Shangri-La. Báo South China Morning Post ghi nhận một cảm giác hoang mang, thất bại của cả phái đoàn TC. Trung tướng Hà Lôi (He Lei), phó viện trưởng Viện hàn lâm Khoa học Quân sự Trung Quốc tuy mạnh miệng nói rằng «Hoa Kỳ là nguồn gốc gây xung đột trong khu vực», nhưng phía sau hậu trường, đoàn đại biểu Trung Quốc cảm thấy hoàn toàn ở thế bất lợi tại Đối thoại Shangri-La năm nay.
 .
Còn Đài Loan kẻ thù bất cộng đái thiên của TC đang được Mỹ tăng cường giúp thành mũi nhọn tấn công thứ hai nhắm vào TC sau mũi nhọn thứ nhất là Biển Đông. Hoa Kỳ hôm 12/06/2018 đã khánh thành một cơ quan đại diện ngoại giao mới ở Đài Bắc trị giá 256 triệu đô la. Cơ quan này mặc nhiên đóng vai trò đại sứ quán của Mỹ, đã làm nổi bật quan hệ chiến lược Mỹ-Đài Loan trong tình hình căng thẳng tăng cao giữa Đài Bắc và Bắc Kinh.
 .
Giới phân tích cho là «sự kiện thật» về việc Washington củng cố thêm sự hiện diện quân sự tại khu vực quanh Đài Loan và quan hệ quốc phòng với Đài Bắc, xem đấy là một trong hai mũi dùi nhằm đối phó với thái độ ngày càng hung hăng của Bắc Kinh.
Theo ghi nhận của hãng tin Anh Reuters ngày 12/06, tuy đã cắt đứt quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan vào năm 1979, nhưng Hoa Kỳ vẫn là đồng minh mạnh mẽ nhất và là nguồn cung cấp vũ khí ngoại quốc chánh yếu cho Đài Loan.
 .
Đối với Reuters, trong một tuyên bố rõ ràng là để chọc tức Trung Quốc, tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn, đã đánh giá rằng cơ sở mới của Mỹ một sự tái khẳng định quyết tâm của hai bên nhằm vun bồi một mối «quan hệ then chốt».
 .
Phát biểu trong buổi lễ khánh thành, bà Marie Royce, phụ tá ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề giáo dục và văn hóa, thông báo là cơ sở mới của Hoa Kỳ là biểu tượng cho sức mạnh và sự năng động của quan hệ đối tác Mỹ-Đài Loan.
 .
Trong khi đó Pháp từ Âu châu cũng thách thức TC ở Biển Đông. Hôm 12/6, thông tấn xã AFP của Pháp đưa tin Pháp đang gửi tàu chiến đến Biển Đông và lên kế hoạch diễn tập trên không để giúp đối kháng với sự quân sự hóa của Trung Quốc ở vùng tranh chấp. Tháng trước, Tổng thống Pháp Macron đã đến Úc, và kêu gọi sự cần thiết bảo vệ khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương khỏi “sự bá quyền” – ý nói đến Bắc Kinh. Bà Bộ Trưởng QP Parly nói để “Thực hiện tự do hải hành, chúng tôi cũng xác định lập trường kiên quyết chống đối sự thành lập và tuyên bố chủ quyền thực tế trên các đảo.” Vào tháng Tám, lực lượng không quân Pháp sẽ tổ chức các cuộc diễn tập lớn nhất từng có ở khu vực Đông Nam Á như một phần chiến lượng để đánh dấu sự hiện diện của Pháp.
 .
Còn Anh, Ngoại trưởng Boris Johnson cam kết sẽ đưa các tàu hàng không mẫu hạm tới khu vực Biển Đông đang có tranh chấp để thực thi quyền tự do hàng hải.
Và VNCS cũng đã hết chịu nổi hành động TC xâm lấn biển đảo của Việt Nam. Thế nước lòng dân VN đã áp lực CSVN phải mở rộng các tiền đồn trong quần đảo Trường Sa, gần đây nhất là tại Đảo Đá Lát, theo tường trình của Sáng kiến Minh bạch Hàng hải Châu Á AMTI ngày 13/6/18. Theo AMTI, quyết định mở rộng sự hiện diện ở Đảo Đá Lát, trong đó có việc nạo vét kênh để hỗ trợ tiếp ứng và cho phép tàu lớn vào đầm phá này, là điều đặc biệt đáng quan tâm. Đảo Đá Lát nằm ở cực Tây của các đảo đá và bãi đá ở Trường Sa.
 .
Sau cùng, tinh hình cho thấy nếu các nước nạn nhân của TC trong vùng và các siêu cường thế giới muốn bảo vệ tự do hàng hải qua Biển Đông, đồng lòng, đồng loạt quốc tế hoá Biển Đông là TC sẽ thua. Thua vì TC là một anh khổng lồ cô độc, cô đơn, vị kỷ, nói láo, ỷ mạnh hiếp yếu, xâm lấn các nước và đang biến Biển Đông thành ao nhà của TQ./.(VA)
 .
——–

Chương trình HỒN NHẠC_Kỷ Niệm Sài-Gòn; giọng ca Hồng-Tước

Chương trình HỒN NHẠC

Kỷ Niệm Sài-Gòn; giọng ca Hồng-Tước

Nhạc: Hồng Tước; Lời, thơ: Nguyễn Tùng.
Nhạc đệm, hòa âm: Phạm Quốc Đông
(QuocDong Studio, Westminster, Cali.)

*

//

HỒI CHUÔNG BÁO TỬ Cho băng Đảng CS vn!

 HONG NGUYEN
Sent: Fwd, chuyển gửi; cám ơn -tunhan-

*

BAO GIỜ HỒI CHUÔNG BÁO TỬ SẼ VANG LÊN CHO CÁC ĐẦU LĨNH BĂNG ĐẢNG VIỆT CỘNG?

Lão Móc

AuthorLão Móc
Posted on: 2018-06-15

[Hình cóp trên Internet; posted by tunhan]

Người ta thường nói: “Chó chết hết chuyện!” . Nhưng, sau khi bị móc ra từ một miệng cống và bị bắn chết như một con chó, và bị lôi xác trên đường phố, cái chết của tên bạo chúa Muammar Gadhafi lại gây nhiều tranh luận. Và, cuối cùng, theo thông báo của Chính phủ Chuyển tiếp Lâm thời (NTC), thi thể của tên bạo chúa đã được chôn ở một nơi bí mật ở sa mạc.
Đúng là “cà cuống chết đến đít còn cay”, trong “ di chúc” để lại trước khi bị bắn chết, Gadhafi vẫn còn “ lên gân” kêu gọi những người ủng hộ ông ta “ hãy tiếp tục đấu tranh, chống lại bất kỳ kẻ thù xâm lược nước ngoài nào tới Libya, từ hôm nay, vào ngày mai và cho tới mai sau nữa! ”.
Đúng là miệng lưỡi của những tên độc tài cũng không khác gì miệng luỡi của những tên cộng sản. Hẳn mọi người còn nhớ, khi lực lượng nổi dậy để lật đổ tên bạo chúa Gadhafi vào tháng 2 năm 2011 thì, vào tháng 2-2011, tên bạo chúa này tuyên bố: “Libya sẽ là một Việt Nam thứ hai!” (Muammar Gadhafi has promised “another Vietnam” if foreigne powers answer a plea by Libyan dissents military intervention).
Cách đây 7 năm, hồi chuông báo tử đã vang lên cho Gadhafi – kẻ đã từng tuyên bố “Libya sẽ là một Việt Nam thứ hai”. Vậy khi nào thì Việt Nam sẽ là Libya thứ hai? Và khi nào những đầu lĩnh của Việt Cộng sẽ là những Gadhafi trong tương lai?
*
Trước khi bàn đến chuyện khi nào thì VN sẽ là Libya thứ hai, và khi nào những đầu lĩnh VC sẽ là những Gadhafi, chúng tôi xin mời độc giả cùng chúng tôi tìm lại cội nguồn vì sao Hồ Chí Minh và những người thừa kế của Hồ đã liên tục lừa bịp, lợi dụng những người trí thức VN để ngồi trên đầu trên cổ người dân Việt Nam từ năm 1954 đến nay, qua lời kể của một người trong cuộc là cố nhà văn Xuân Vũ, như sau:
“… Năm 61, 62 chi đó, tôi có gặp 4 nhân sĩ trí thức ở miền Nam ra miền Bắc. Trong các vị, có một tên là Tôn Thất Dương Kỵ thì phải. “Họ không chịu nổi chế độ độc tài” Ngô Đình Diệm, nên xin ra sống ở xứ Bắc Kỳ Xã Hội chủ nghĩa thiên đàng. Và đã được chính phủ Sàigòn cho phép. Gặp các cụ đi lóm thóm ở phố Tràng Tiền, nom nom ngó ngó và ở các tủ kiếng mậu dịch Bách Hóa Tổng Hợp chưng toàn là “hàng mẫu, không bán” gồm có rượu Tây, vải ta, nồi soong chảo bằng gang của Hợp Tác Xã sản xuất) những tám váng sặc sỡ của người Thượng (tất cả đều là hàng để xem chơi chớ không bán!). Không hiểu các vị có định mua món gì không? Nếu muốn mua chắc không dễ như ở Sàigòn. Tôi tự nhủ thầm: Tôi muốn trốn về Sàigòn mà không trốn được, các cụ ở trong đó lại chui ra đây! Rõ thật tréo cẳng ngổng quá trời! Sau này không rõ các cụ được ưu đãi đến mức nào mà không thấy nói tới nữa.
Ai cũng biết ở miền Bắc có 2 nhà trí thức lớn nhất dân tộc Việt Nam: Đó là cụ Nguyễn Mạnh Tường và cụ Trần Đức Thảo. Cụ Nguyễn đã được phép sang Paris chơi vài tháng đâu hồi 92 thì phải. Về Hà Nội cụ viết cuốn “Kẻ bị khai trừ”. Người ta hỏi, cụ không sợ tù à? Cụ bảo tôi 82 tuổi rồi còn sợ gì?
Cụ Trần cũng được Hà Nội cho sang Paris công tác ( gì đó không hiểu – vận động trí thức Pháp và trí thức ta chăng? ) Ở đây cụ đã nói chuyện trước nhiều loại thính giả. Trong một cuộc nói chuyện cụ bảo “Chính Mác sai!” Người ta hỏi tại sao? Cụ bảo: Mác lấy các điểm trong duy tâm luận của Hégel (không phải Angels) làm ra duy vật biện chứng. Duy tâm áp dụng trên trời có sai cũng không hại ai, còn duy vật đem ra áp dụng trên mặt đất sẽ làm chết người. (Mà chết người thật! Chết hàng trăm triệu người chớ không ít.) Chỉ vài hôm sau cụ qua đời.
Ai cũng biết Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm gồm toàn những văn nghệ sĩ ưu tú của dân tộc đi kháng chiến 9 năm trở về Hà Nội, hãy còn chân ước chân ráo đã quay ra chống Đảng quyết liệt: Hoàng Cầm, Văn Cao, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt. Phần lớn là đảng viên. Thế có lạ không?
Tại sao họ không yêu Đảng của họ nữa? Hỏi tức trả lời vậy.
Khi nhạc sĩ Văn Cao qua đời, trước khi nhắm mắt, ông nói: “ Bây giờ tôi không còn sợ nữa. Tôi cứ nói… “Tố Hữu đã ‘phạt’ tôi 30 năm không sáng tác gì được!” Đau đớn cho ông là năm 1994, trong một buổi lễ phát phần thưởng về Âm Nhạc, ông được xếp hạng 13 (gần hạng bét) đáng lẽ phải hạng nhất, không có hạng 2 đến hạng 10.
Trên đây tôi vừa liệt kê một vài trường hợp trí thức văn nghệ sĩ Xã Hội Chủ Nghĩa chống Đảng, thà chịu khổ nhục nhận “ hình phạt đày ải” của Đảng Cộng Sản, chớ không thay đổi thái độ với nó kể từ họ bắt đầu “ghét” Đảng. Nhìn kỹ lại không thấy ai nói “ghét” thành “yêu” đối với Cộng Sản bao giờ. Những người trước kia yêu, nay cũng ghét Đảng.
Khi đọc cái bài tường thuật của cụ Trần Đức Thảo ở Paris, tôi mới thấy não lòng. Một triết gia độc nhất Việt Nam được người ngoại quốc kính nể trên thế giới lại không được dùng đúng chỗ ở chính trên quê hương mình.. Phải biết rằng chính cụ cũng đã mê Mác Xít khi còn ở Paris cho nên cụ đã xin về Việt Nam để phục vụ đất nước trong công cuộc kháng Pháp, xây dựng thiên đàng. Về đến nơi thì than ôi! Thiên đàng đâu không thấy chỉ thấy tang thương địa ngục.
Nhiều người đứng ở ngoài Chủ Nghĩa Xã Hội cứ tưởng nó là thiên đàng. Nhưng khi nhảy vào sống với nó rồi mới biết mặt mũi nó mồm ngang miệng dọc ra sao. Chừng đó muốn thối lui cũng không được. Phải ghê gớm lắm mới dứt nổi “đường tơ”.
Nếu Mác bảo tôn giáo là thuốc phiện mê hoặc con người thì Mác Xít chính là thuốc độc giết chết con người. Và tác hại vô cùng cho dân tộc nào cưu mang nó Picasso về già mới trả thẻ đảng. Howard Fast cũng xin ra Đảng lúc gần đất xa trời. Phải khó khăn lắm mới nhận ra bộ mặt thật của nó. Chẳng thế mà dân Liên Xô bị bịp trên 70 năm!
Tôi cũng đã sống 10 năm trên miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa. Tôi không có lý luận như cụ Trần, nhưng bằng cảm tính nảy ra trong sinh hoạt hàng ngày, trước tiên tôi thấy Chủ Nghĩa Mác kỳ cục. Nếu biết trước nó như thế này thì không ai đi đánh Tây làm gì. Bởi vì như Nguyễn Chí Thiện đã nói:
“So với Đảng thì móng vuốt thực dân êm dịu gấp 10 lần”. Nhưng đã lỡ nhúng chàm rồi, có nhiều người đành cam chịu, không nói ra, để cho những người hậu tiến mắc lầm như mình. Dại rồi nên ngừa cho người khác đừng dại như mình… … Người Cộng Sản hễ nói là nói láo. Nhưng trước đây vẫn có nhiều người tin. Tin rằng chính sách hợp tác xã, tổ chức quốc doanh… đều tuyệt vời. Nay thì dân chúng đã thấy ở giữa miền Bắc và miền Nam ai hơn ai, giữa Liên Xô và Hoa Kỳ ai đi trước ai (những 50 năm). Tất cả nhân loại đều đã bừng mắt trước một sự thực vô cùng rõ rệt: chủ nghĩa Cộng Sản chỉ là một sự ngu xuẩn và chính những kẻ theo đuổi nó gần 1 thế kỷ nay cũng không hiểu nó là cái gì. “Tiếng chuông báo chết cho ai” đã đổ ở Liên Xô, ở Đông Âu bằng những triệu chứng xáo trộn và bằng sự nổi dậy của dân chúng bị bịp. Nó cũng đã báo chết cho Trung Cộng bằng Thiên An Môn. Việt Cộng đang lo sợ tiếng chuông ấy vang lên ở Ba Đình nơi tên bịp lớn nhất lịch sử đang nằm rã rục.”
*
Xin thưa đây là “Vài cảm nghĩ về quyển tiểu luận “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” của bà Nguyễn Việt Nữ của (cố) nhà văn Xuân Vũ vào năm 1995.
Phần trình bày rất thấu lý, đạt tình của cố nhà văn Xuân Vũ, tác giả những truyện ngắn, truyện dài “Chuyện Bò Đái”, “Đường Đi Không Đến”, “Xương Trắng Trường Sơn”, “Đồng Bằng Gai Góc” … là đưa ra mặt thật và móc moi ra cả tim, gan, phèo, phổi của cái gọi là thiên đàng”
Chủ Nghĩa Xã Hội miền Bắc với hình ảnh mở đầu là “4 vị nhân sĩ trí thức miền Nam đi lóm thóm ở phố Tràng Tiền” trong đó có một vị “đi chàng hảng” được nêu danh là Tôn Thất Dương Kỵ. Xuân Vũ tên thật là Bùi Quang Triết, là một nhà văn tập kết ngay sau khi hiệp định đình chiến 1954 được ký kết.
“Tôi tự nhủ thầm: Tôi muốn trốn về Sàigòn mà không trốn được, các cụ trong đó lại chui ra đây! Rõ thật là tréo cảng ngổng quá trời!” Cái giọng văn chơn chất của người miền Nam đã cực tả cái cảnh:
“Thiên đường xã nghĩa cong cong
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào!”
Sau hiệp định Paris năm 1972, nghe nói cũng có những kẻ “ Đông gia thực phạn, Tây gia miên” (tạm dịch “Ăn cơm ở nhà bên Đông mà lại ngủ ở nhà bên Tây”) như luật sư Nguyễn Long, sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm… cũng được trao trả về “thiên đường xã hội chủ nghĩa” của họ.
Chuyện gần đây các ông “người đuôi chó” như Lê Xuân Khoa, Vũ Quốc Thúc, Nguyễn Hữu Liêm, Nguyễn Cao Kỳ, Trần Thiện Khiêm v.v… theo tôi, không có gì đáng trách; bởi vì họ “chưa biết… mặt thật của thiên đường xã hội chủ nghĩa” cũng như họ chưa phải gánh chịu những đau thương, nhục nhã trong những trại tù của VC.
Chuyện lạ là chuyện của những kẻ đã từng phải ở lại trong nước sau ngày 30-4-1975, đã phải hèn nhát nói lời nịnh bợ Đảng và Nhà Nước để được yên thân như các ông nhà văn Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác (đã quá vãng) , cựu Thẩm phán Nguyễn Cần tức Lữ Giang, Tú Gàn, bác sĩ Bùi Duy Tâm v.v… ; sau đó, đã phải liều chết tìm đường vượt biên hoặc được đi Hoa Kỳ theo diện HO. để lo cho bản thân mình và tương lai của gia đình mình; nay, lại quay lại nói lời bợ đỡ, kiss ass nhà cầm quyền Việt Cộng.
Nói theo cách nói hơi tục một chút của tác giả tập thơ vô đề , nhưng rất cực tả là “những kẻ này nhớ cái cũi mà bọn VC đã rọ mõm họ”.
Bài viết này không nói về “những người đuôi chó” này. Kể lại những chuyện này để thấy rõ nguyên nhân vì sao đảng CSVN vẫn chưa “chết không kịp giẫy” – như các nước độc tài khác.
Mục đích của bài viết này muốn nói đến hồi chuông báo tử đã và đang vang lên tại các nước theo chủ nghĩa cộng sản và độc tài.
-Năm 1986, hồi chuông báo tử vang lên tại các nước theo chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu dẫn đến việc vợ chồng Tổng bí thư Causecu của Rumani bị dân chúng lôi ra cắc bùm ở pháp trường.
Khi bức tường Bá Linh bị sụp đổ, “đồng chí” Erich Honecker bị dân Đức lôi ra tòa để trả lời những “công đức” trong quá khứ. May nhờ có ông bạn tên “Bệnh Ung Thư” dẫn người qua thế giới bên kia để tỵ nạn bằng không thì cũng đến khổ.
-Sau đó hồi chuông báo tử vang sang cái nôi của chủ nghĩa cộng sản là Liên Xô. Người cắt “cái cây cộng sản đại thụ” Liên Xô của “đồng chí” Tố Hữu – người thương các ông Lê-Nin, Sít-Tả-Lìn còn hơn cả thương cha mẹ, ông cố nội, ông cố ngoại của mình là Tổng Thống M. Gorbachev và ông ta đã bị đối thủ chính trị của ông ta là Boris Yeltsin gạt ra khỏi chiếc ghế quyền lực. Nước Nga bây giờ đã là một nước tự do, dân chủ.
-Năm 1992, “tiếng chuông báo chết” cho Trung Cộng cũng đã vang lên tại Thiên An Môn; nhưng, nhà cầm quyền sắt máu Trung Cộng đã dùng quân đội ngoại biên kéo về nả súng bắn vào đoàn sinh viên biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn. Tuy cuộc biểu tình bị thất bại nhưng bức ảnh một thanh niên Trung Hoa tay không cản bước bánh xích xe tăng rầm rập xốc tới đã là ngọn đuốc tranh đấu đã bừng lên tại đất nước có dân số đông nhất thế giới này. Và năm 2010, đất nước này đã bị mất mặt vì đã hèn nhát không dám để người nhà của nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba (đang bị nhà cầm quyền Trung Cộng nhốt tù) đến Olso lãnh giải thưởng Nobel Hòa Bình.
-Năm 2010, cuộc xuống đường biểu tình của người dân Tunisia khiến Tổng Thống Ben Ali của xứ sở độc tài này phải cuốn gói trốn ra nước ngoài tỵ nạn.
Nguyên nhân cuộc xuống đường là từ cái chết của anh sinh viên nghèo 26 tuổi Mahamed Bouazizi bán hàng rong trên đường phố bị cảnh sát tịch thu cả gánh hàng rong.
Anh sinh viên nghèo đã tỏ thái độ phản kháng bằng cách biến thân mình thành ngọn đuốc sống. Ngọn lửa đấu tranh để thiêu rụi chế độ bạo tàn đã bùng lên khi hàng ngàn người tham dự tang lễ của anh. Hàng ngàn người tham dự tang lễ của người sinh viên Tunisia can đảm đã biến thành cuộc biểu tình tuần hành – như trước đây, hàng ngàn người dân Ấn Độ đã nghe theo lời kêu gọi của “Thánh” Mahatma Gandhi, cha đẻ của chủ thuyết bất bạo động đi làm muối để tranh đấu cho độc lập, tự do, dân chủ cho Ấn Độ thoát khỏi ách thực dân của đế quốc Anh. -Hương thơm của cuộc “Cách Mạng Hoa Lài” đã lan sang các nước láng diềng như Ai Cập, Libya.
Trong một cuộc biểu tình tại Ai Cập, một thanh niên đã hô to khẩu hiệu: “ Hãy treo cổ nó lên!” Và nhà độc tài Mubarak của Ai Cập đã phải ra tòa trả lời những tội ác của ông ta trong một chiếc lồng sắt.
-Và, ngày 20-10-2011, tên bạo chúa Gadhafi, kẻ đã hùng hổ tuyên bố “sẽ biến Libya thành một Việt Nam thứ hai” vào tháng 3 năm 2011, đã bị bắn chết như một con chó sau 5 tháng chống cự với dân chúng nổi dậy.
*
Bao giờ thì Việt Nam sẽ là một Libya thứ hai? Bao giờ những đầu lĩnh của băng đảng Việt Cộng sẽ là những Gadhafi thứ hai?
Đây là ước mơ cháy lòng của 90 triệu đồng bào trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.
Hy vọng hồi chuông báo tử cho chế độ cộng sản bạo tàn sẽ sớm vang lên trên đất nước Việt Nam để toàn dân có cuộc sống đầy đủ tự do, dân chủ và nhân quyền!
LÃO MÓC