Bất động sản “vỡ”, nhà xây xong sẽ bỏ không (!)

From: Dao Van chuyển tiếp; Cám ơn – tunhan

Bong bóng bất động sản vỡ, Trung Quốc có thêm hàng loạt “thành phố ma”

VOV.VN – Tình trạng nhiều tòa nhà cao tầng ở thành phố Ordos trở thành “sa mạc” khiến nhiều công ty xây dựng lao đao.

>> Trung Quốc có nguy cơ vỡ nợ do thâm hụt ngân sách

Bloomberg đưa tin, thành phố Ordos, nơi các tòa tháp mọc san sát trên diện tích nông nghiệp của Khu tự trị Nội Mông, Trung Quốc, giờ đã trở nên hoang vắng, cho thấy những hậu quả đầu tiên sau một thập kỷ bùng nổ xây dựng.

Tập đoàn Đầu tư Huayan, chủ đầu tư của rất nhiều dự án xây dựng tại ‘thành phố ma’ Ordos, đang phải đối mặt với nguy cơ vỡ nợ liên quan đến lượng trái phiếu trị giá 1,2 tỷ Nhân dân tệ (trương đương 194 triệu USD) nếu các nhà đầu tư không đồng ý gia hạn thêm thời gian trả nợ vào tháng 12 tới.

Những căn hộ không có người ở tại thành phố Ordos, khu tự trị Nội Mông (Ảnh: Mark Ralston/AFP)

Rất nhiều công ty lớn khác ở thành phố này cũng đang trong tình trạng tương tự, bao gồm Công ty Hengda Phát triển Hạ tầng Nội Mông. Công ty này đã phải đưa ra thông báo kêu gọi các chủ nợ hoãn sử dụng quyền bán lại chứng khoán sở hữu cá nhân vào tháng 4 do tình trạng thiếu hụt tài chính.

Nhiều tòa nhà cao tầng ở thành phố Ordos đã trở thành “sa mạc” khi không có một bóng người đến ở. Tình trạng này khiến nhiều công ty xây dựng lao đao. Người dân địa phương nơi bong bóng bất động sản vỡ và để lại những tòa nhà xây dựng dang dở, đã chặn các tuyến đường để phản đối những khoản đầu tư xấu.

Ordos từng có cơ hội phát triển khi ngành khai thác than đá bùng nổ, nhưng hiện nay thành phố này đang phải vật lộn với đà lao dốc của thị trường bất động sản. Theo các nhà phân tích, tình trạng suy sụp của thị trường bất động sản biến ít nhất 10 thành phố của Trung Quốc thành “thành phố ma”.

Boomberg nhận định, việc kinh tế Trung Quốc hiện tăng trưởng ở mức thấp nhất kể từ năm 1990 cùng với sự chuyển đổi từ các ngành công nghiệp truyền thống gây ô nhiễm sang các ngành dịch vụ đã gây áp lực lên những khu vực kém phát triển của nước này. Điều này tạo sức ép lên những nỗ lực thúc đẩy tăng trưởng của khu vực này, trong đó có chiến lược “Hướng Tây” được khởi động từ năm 2000 với mục tiêu thúc đẩy mạnh tăng trưởng ở sáu tỉnh trong đó có khu tự trị Nội Mông.

Theo Boomberg, nguồn thu tài khoá của thành phố Ordos, nơi chiếm một phần sáu trữ lượng than đá của Trung Quốc, đã giảm trong năm 2014. Số lượng việc làm mới ở thành phố này giảm xuống 20% trong quý I/2015 so với cùng kỳ năm ngoái do nhu cầu thuê lao động của các ngành công nghiệp khai thác mỏ và xây dựng đều giảm./.

Trần Ngọc/VOV.VNTheo Bloomberg

“Tiếng hát từ thành phố: Không phải súc vật”!

“Tiếng hát từ thành phố: Không phải súc vật”

“Tiếng hát từ Thành phố mang tên Người” chứ không phải súc vật?
.
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – Ngày 25/5 Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc vừa tổ chức một chương trình nghệ thuật mang cái tên rất lạ là: “Tiếng hát từ Thành phố mang tên người” tại Hội trường Han Kyungchik Memorial Hall – Seoul Hàn Quốc.
.
[Hình Internet,  HCM dưới nét vẽ 'Hí Họa' - posted by tunhan]

[Hình Internet, HCM dưới nét vẽ ‘Hí Họa’ – posted by tunhan]

Nói lạ là vì trên thế giới cũng như tại Việt Nam hiếm có một thành phố nào mang tên súc vật, lục lọi tìm hiểu mãi mới biết chương trình ca múa nhạc này là để kỷ niệm 125 năm ngày sinh Hồ Chí Minh. Nhưng sao đại sứ quán và “nhà nước đảng ta” không cho nó mang tên chính thức là “Tiếng hát từ Thành phố Hồ Chí Minh” nhỉ? Như thế có lẽ nó hợp lý và hay hơn không, lại đặt cho cái tên như đánh đố là: “Tiếng hát từ Thành phố mang tên người” đôi khi làm cho người Hàn Quốc nghĩ khác đi là cho nó phân biệt với “Tiếng hát từ thành phố mang tên súc vật”!.
.
Nhưng rồi nghiệm suy sâu sắc mới vỡ lẽ ra rằng nếu mang cái tên cúng cơm “Tiếng hát từ Thành phố Hồ Chí Minh” thì nó nhạy cảm quá, bởi vì cái câu nói âm vang lồng lộng từ Hà Nội của “Hồ Chí Minh” lúc sinh thời mà chắc nhiều giới chức và nhân dân Hàn Quốc nghe thấy, chưa quên:
.
“…Tôi sẵn sàng mua chiến thắng dẫu phải đốt sạch cả dãy Trường Sơn hay phải đánh Mỹ đến người VN cuối cùng để cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới…” (HCM).
.
Nhưng hiện nay ở Hàn Quốc sau 60 năm vẫn còn 40.000 ngàn quân Mỹ ăn ngũ và tập trận ì xèo cùng quân đội Hàn Quốc…
.
Bộ binh và Không quân Mỹ đồn trú ở căn cứ Kunsan, Hàn Quốc ngày nay. 
.
Mà chủ nghĩa xã hội thì nó “hoàn toàn sụp đổ” chỉ còn sót lại 4 nước đang nuốt vào không được, mà ói ra cũng không xong.
.
Riêng “bác Hồ Chí Minh” và đảng ta thì rất hào phóng dùng tới 4 triệu xác đồng bào mình để thống nhất nước nhà xây dựng xã hội chủ nghĩa mà thành quả ngày hôm nay đong đo kiểm đếm được là hiện có tới 130.000 con em thanh niên nam nữ con cháu của “Bác Ta” đang làm vợ hờ, osin, bán cơ bắp tại Hàn Quốc. Mà một Hàn Quốc “đếch cần thống nhất” bằng máu xương hiện đang bị “quân xâm lược Mỹ đô hộ” nhưng nhìn cái bảng thành tích phát triển kinh tế thì không chắc một thế kỷ nữa CHXH/CN/VN có bò tới rờ được cái gót chân nước Hàn không (trong phát triển không ai đứng lại chờ).
.
GDP – Hàn Quốc – 1.736 tỷ USD – GDP người dân: 22.600 USD/năm.
GDP – Việt Nam – 176 tỷ USD – GDP người dân : 1.960 USD/năm.
.
Chắc vì cái “nhạy cảm” này mà thay cái tên “Hồ Chí Minh” bằng cái tên “Tiếng hát từ Thành phố mang tên người” chớ không phải súc vật, cho các quan “đảng ta” bay qua tham dự mặt mày nó tươi tỉnh hơn với đối tác Hàn Quốc một đất nước bị chia đôi như Việt Nam nhưng dứt khoát không lấy máu xương thống nhất mà ngày nay thì hàng trăm ngàn nam nữ công dân nước CHXHCN/CSVN phải xếp hàng xin qua “ở đợ”. Được biết các quan sau đây có mặt… Lê Thanh Hải – Ủy viên Bộ Chính trị – Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh, Phạm Hữu Chí – Đại sứ Việt Nam tại Hàn Quốc, Nguyễn Hữu Tín, Hứa Ngọc Thuận – Ủy viên Ban thường vụ Thành ủy – Phó Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh cùng đoàn lãnh đạo TPHCM.
.
25/05/2015
.

Hãy nhìn cho kỹ! “Cờ Vàng” có mặt tại Hội Nghị Á Phi – Bandung, Indonesia, 24-4-2015 !

Thế này ‘nà’ thế nào?!

Tú Hoa (Danlambao) – Vào ngày 24 tháng Tư năm nay, tức là trước sáu ngày Hà Nội long trọng tổ chức ăn mừng 40 năm chiến thắng 30 tháng Tư sau khi xé bỏ cam kết hòa bình trong Hiệp Định Paris 1973, tấn công bức tử Việt Nam Cộng Hòa bằng vũ lực, thì tại thành phố Bandung, Indonexia, có tổ chức Hội Nghị Á Phi với sự tham dự hơn một trăm nguyên thủ của các quốc gia, có cả Chủ Tịch Trương Tấn Sang của Cộng Sản Hà Nội tham dự. Tại Hội Nghị này, ban Tổ Chức lại treo LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ của chính thể Việt Nam Cộng Hòa ngay hàng thẳng lối cùng các lá cờ của các quốc gia khác.
 .
Ban Tổ Chức Hội Nghị mần ăn cái kiểu gì mà “lọa” thế?! Tại sao lại đi treo cờ của một chính thể, một quốc gia được coi là không tồn tại 40 năm một cách công khai trong Hội Nghị như thế nhể?
 .
Điều đáng nói là Bộ Ngoại Giao của Cộng Sản Hà Nội lại không lên tiếng phản đối về việc treo cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa như thế. Chỉ có điều, hình chụp báo chí trong nước bị cắt đi.
 .
Ông Hà Như Ngọc, Thứ Trưởng Ngoại Giao của Cộng Sản Hà Nội được phỏng vấn đăng trên “Quân Đôi Nhân Dân Online” tuyên bố như sau: “Với việc thông qua 10 nguyên tắc Băng-đung, hội nghị đã có đóng góp to lớn vào việc xây dựng những quy tắc ứng xử chung trong quan hệ giữa các quốc gia, trong đó có những nguyên tắc rất quan trọng như tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, không xâm lược hoặc đe dọa xâm lược hoặc sử dụng vũ lực, giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc.”
 .
Hà Thứ Trưởng phát biểu như thế thì chẳng lẽ nào lại đi chê bai hành động dùng vũ lực của Cộng Sản Hà Nội, xé bỏ mọi cam kết hòa bình tại Paris năm 1973, tấn công có cả xe tăng T54 do Liên Xô viện trợ ồ ạt vào miền Nam Việt Nam, bức tử Việt Nam Cộng Hòa đã thực thi đúng mọi cam kết của Hiệp Định?
 .
Riêng trong bài phát biểu của chủ tịch Sang tại Hội Nghị, ông cũng nhấn mạnh sự phản đối sử dụng vũ lực, trích nguyên văn như sau: “Việt Nam cho rằng hai châu lục chúng ta cần tăng cường hợp tác để tạo dựng và bảo đảm môi trường hòa bình, an ninh-điều kiện tiên quyết cho sự phát triển bền vững. Do đó, chúng ta cần tuyệt đối tuân thủ 10 nguyên tắc Bandung mà đến nay vẫn còn nguyên giá trị, đặc biệt là “tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ”, “không xâm lược, đe dọa xâm lược và sử dụng vũ lực”, “giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình phù hợp với Hiến chương Liên Hợp Quốc”, thúc đẩy các lợi ích chung…”
.
[
[“Cờ Vàng” trong bức hình phóng lớn – posted by tunhan]
Như vậy, dựa trên phát biểu của chủ tịch Sang, vì Việt Nam Cộng Hòa là một chính thể chính trị có giá trị PHÁP LÝ trước quốc tế, tới nay VẪN CÒN ĐƯỢC TREO CỜ TẠI HỘI NGHỊ thì chủ tịch Sang giải thích thế nào trước hội nghị về sự sử dụng vũ lực thôn tính Việt Nam Cộng Hòa của Cộng Sản Hà Nội, vào ngày 30 tháng Tư?
 .
Sau đây là mười điểm tuyên bố của Hội Nghị Bandung tổ chức lần đầu vào 24 tháng Tư 1955:
 .
1. Tôn trọng các quyền cơ bản của con người theo các nguyên tắc của Hiến chương (nhân quyền) của Liên Hợp Quốc
 .
2. Tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của tất cả các quốc gia.
 .
3. Công nhận sự bình đẳng của tất cả các chủng tộc và sự bình đẳng giữa các nước lớn và nhỏ
 .
4. Không được có những can thiệp hoặc can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác.
 .
5. Tôn trọng quyền của mỗi quốc gia để bảo vệ chính mình, đơn lẻ hoặc tập thể, phù hợp với các điều lệ của Liên Hiệp Quốc.
 .
6.
(A) Bỏ phiếu chống cho việc sử dụng các thỏa thuận quốc phòng tập thể để phục vụ bất cứ lợi ích cụ thể của các cường quốc lớn.
 .
(B) Bỏ phiếu chống cho bất kỳ quốc gia nào cố tình gây những áp lực lên các nước khác .
 .
7. Không được đe dọa xâm lược hoặc sử dụng vũ lực chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ và độc lập chính trị của bất kỳ quốc gia.
 .
8. Giải quyết tất cả các tranh chấp quốc tế bằng biện pháp hòa bình, chẳng hạn như thương lượng, hòa giải, trọng tài hoặc giải quyết tư pháp cũng như các biện pháp hòa bình khác mà các bên liên quan điều đồng thuận, phù hợp với các điều lệ của Liên Hiệp Quốc.
 .
9. Xúc tiến các lợi ích và hợp tác lẫn nhau.
 .
10. Tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế và công lý.
 .
Chế độ Cộng Sản Hà Nội mà Chủ Tịch Sang đại diện có bao giờ thực hiện mười điểm cam kết của Hội nghị Bandung chưa mà đọc diễn văn suông sẽ xôm tụ lừa phỉnh trơn tru thể!
 .
Hãy lấy hai điểm đầu tiên từ mười điểm nêu trên làm “thí điểm” để xem xét Cộng Sản Hà Nội thực thi mười điểm ra sao:
 .
Điểm 1. Tôn trọng các quyền cơ bản của con người theo các nguyên tắc của Hiến chương (Nhân quyền) của Liên Hợp Quốc:
Thành tích tôn trọng nhân quyền của Cộng Sản Việt Nam sáng chói làm năm châu phải rùng mình
 .
Điểm 2. Tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của tất cả các quốc gia.
 .
Xâm lược Việt Nam Cộng Hòa bằng vũ lực là thành tích rất là sáng chói của sự cam kết tôn trong chủ quyền của Cộng Sản Hà Nội theo điểm 2 tại Hội Nghị Bandung tháng Tư 1955
 .
Giá trị về CHỮ TÍN trong lời nói của chính phủ trên trường ngoại giao vô cùng quan trọng. Nếu không có giá trị này, thì bài phát biểu của chủ tịch Sang chỉ cố tình làm mất thời giờ của các nguyên thủ trong Hội Nghị. Nói mà chẳng ai tin thì nói làm gì! Chân lý đơn giản xưa nay vẫn thế !
 .
Chủ Tịch Sang còn phát biểu tiếp tại Hội Nghị như sau: “Chúng tôi kiên trì chủ trương giải quyết hòa bình các tranh chấp trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, thực hiện nghiêm túc và đầy đủ tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) và thúc đẩy sớm đạt được “bộ quy tắc ứng xử ở biển Đông (COC).””
 .
Các quốc gia trong Hội Nghị chắc sẽ trố mắt nhìn Chủ Tịch Sang, đại diện cho một chính thể chính trị chuyên môn xé bỏ cam kết, lừa đảo mà nay tuyên bố… cam kết tuân thủ các nguyên tắc công ước quốc tế thì quốc nhà nào trong nghị sẽ tin đây?
 .
Và đương nhiên, Việt Nam sẽ lấy tư cách gì mà trách cứ Trung Quốc khi Trung Quốc vi phạm luật biển vì Trung Quốc sẽ nhắc lại chuyện năm xưa, Cộng Sản Hà Nội vi phạm hiệp định Paris 1973, giấy trắng mực đem hẳn hòi? Mình vi phạm bất tín khi cam kết thì bây giờ ai tặng chữ tín cam kết lại cho mình?
 .
Điều quan trọng hơn hết, tại sao Chủ Tịch Sang lại không dám phản đối mạnh mẽ Ban Tổ Chức Hội Nghị khi thấy cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa treo công khai, bỏ đi ra ngoài Hội Nghị. Tại sao mà ông vẩn muối mặt ngồi lì, phát biểu ba lăng nhăng thế!
 .
Hay là, cờ Vàng của chính thể Việt Nam Cộng Hòa được treo lên như thế, tuy vẫn tồn tại về mặt PHÁP LÝ trước quốc tế nhưng không có người đại diện… nên Chủ Tịch Sang ta chơi…”sang” …nàm nuôn…. đại diện cho Việt Nam Cộng Hòa?
 .
24/05/2015
 .

Nghề “Nail” tại xứ Mỹ với những bước thăng trầm !

  • Nguồn trích đăng Internet.

Nghề Nail khắp Hoa Kỳ bị vạ lây bởi chiến dịch tổng thanh tra tại New York

Ngày 11 tháng Năm 2015, sau một bài phóng sự dài hai kỳ của báo New York Times, thống đốc tiểu bang New York là ông Andrew Cuomo đã bất ngờ ban lệnh khẩn cấp thành lập một lực lượng đặc nhiệm để rà soát lại toàn bộ vấn đề quyền lợi lao động và hoàn cảnh làm việc của tất cả thợ tại các tiệm Nail trong toàn tiểu bang.

.
[Hình minh họa, Nguồn Internet- posted by tunhan]

[Hình minh họa, Nguồn Internet- posted by tunhan]

Cali Today News -Theo nhận định của chánh quyền tiểu bang, rất nhiều nhân viên trong các tiệm Nail tại New York đang phải làm việc trong tình trạng thiếu an toàn và không đượng hưởng sự công bằng về quyền lợi lao động, vì vậy tiểu bang cần phải có ngay hành động để giải quyết vấn đề. Điều đáng lưu ý rằng hầu hết số thợ Nail lâm vào tình trạng vừa kể trên đều là những di dân không có giấy tờ hợp pháp và đi làm chui, vì vậy cũng không có bằng hành nghề. Dầu vậy, luật lao động Hoa Kỳ vẫn luôn bảo vệ mọi người làm việc ở đây, bất luận tình trạng di trú. 
.
Trong vòng mấy ngày sau đó, thống đốc Cuomo đã đệ trình quốc hội New York một số dự luật, và ban hành thêm những quy định với mục đích bảo vệ thợ Nail và đóng cửa các tiệm vi phạm luật lệ. Đặc biệt trong hai ngày 20 và 21 tháng Năm, cùng lúc với những buổi thuyết trình hướng dẫn được tổ chức tại thành phố New York, hàng trăm tình nguyện viên cũng đã xuống đường khắp New York để giải thích và phân phát các tờ thông tin liên quan đến quyền lợi lao động của thợ Nail được in bằng 9 ngôn ngữ khác nhau. Riêng trong ngày 21 tháng Năm, thành phố New York đã tổ chức “ngày hành động” và các tình nguyện viên đã đến viếng hơn 1 ngàn tiệm Nail trong các vùng Bronx, Brooklyn, Manhattan và Queens để giải thích cho thợ Nail hiểu rõ quyền lợi lao động. Thợ nail cũng được khuyến khích phải mạnh dạn tố giác chủ tiệm vi phạm luật. Mặt khác, thợ Nail cũng được nhắc nhở là phải học và thi lấy bằng hành nghề thì mới hợp lệ theo luật của New York.
.
Một quy định khá đặc biệt vừa được ban hành tại New York là buộc tất cả chủ tiệm Nail muốn xin giấy phép kinh doanh, phải có “bond” hoặc bảo hiểm đảm bảo việc bồi hoàn tiền lương đã trả thiếu cho thợ Nail khi có lệnh của tòa án. Và đây là biện pháp nhằm đối phó trường hợp chủ tiệm Nail sau khi bị tòa xét đã phạm luật lao động, thường tìm cách tẩu tán tài sản để trốn tránh bồi thường cho thợ Nail theo án lệnh của tòa.
.
Những sự kiện vừa kể trên quả là chưa từng thấy xảy ra tại Hoa Kỳ, vì vậy đã trở thành một thứ tin tức gây chấn động được đồng loạt loan tải bởi các hệ thống truyền hình và báo chí Mỹ, gián tiếp tạo nên một hình ảnh chẳng mấy gì tốt đẹp cho nghề Nail tại đây. Và hậu quả là các chủ tiệm Nail khắp Hoa Kỳ bổng chốc đã phải chịu nhiều dư luận và định kiến vô cùng bất lợi.
.
Chuyện gì sẽ đến với nghề Nail tại Hoa Kỳ?
.
Tiếp theo những hành động quyết liệt của thống đốc Cuomo nhằm chấn chỉnh toàn bộ nghề Nail tại New York, chính quyền của các tiểu bang khác hiện nay cũng đang bị nhiều áp lực về nhiều mặt và từ nhiều phía khác nhau, do đó nhất định phải có những biện pháp cứng rắn và chặt chẽ hơn để giám sát vấn đề thuê mướn người làm và môi trường làm việc trong các tiệm Nail. Vì vậy, chủ tiệm Nail các nơi trong những ngày tới đây có thể sẽ gặp nhiều khó khăn nếu không hiểu thấu đáo các quy định và luật lệ lao động áp dụng tại tiểu bang đang hành nghề. 
.
Ngoài ra, những gì đang diễn ra trong nghề Nail tại tiểu bang New York cũng tạo sự chính đáng cho nhiều thợ Nail khắp Hoa Kỳ trong việc khiếu nại với cơ quan lao động khi chủ tiệm phạm luật. Thêm vào đó, giới luật sư cũng không bỏ qua cơ hội này để giúp thợ Nail kiện chủ tiệm.  Chỉ trong vài ngày sau khi thống đốc Cuomo ban lệnh tổng thanh tra tiệm Nail tại New York, nhiều chủ tiệm Nail tại đây đã bị thợ kiện ra tòa vì các vấn đề liên quan đến luật lệ lao động và tình trạng làm việc thiếu an toàn trong tiệm, mà điển hình là các tiệm Nailsway, Naulo Nails, Nailsmetic và Nailscure. Ngày 12 tháng Năm vừa qua tại tòa án quận Los Angeles, California, một thợ Nail cũng vừa nộp đơn kiện chủ hệ thống các tiệm Nail Garden, cáo buộc đã bị đuổi việc trong lúc đang mang thai.  Cũng cần lưu ý rằng khi giúp thợ Nail kiện chủ tiệm, luật sư không cần lấy trước tiền công mà chỉ chờ ăn chia số tiền chủ phải thương lượng trả cho thợ để giải quyết vụ kiện. Nếu nội vụ được đưa ra xử trước tòa, chủ tiệm thua kiện sẽ phải trả tiền luật sư của thợ Nail. Nhưng về phía chủ tiệm Nail dầu thắng hay thua trong những vụ thưa kiện của thợ, cũng vẫn phải chịu phần phí tổn luật sư của mình.
.
Tuy nhiên, nếu xét về mặt tích cực thì vụ tổng thanh tra các tiệm tại New York là một thông điệp cho mọi người trong nghề Nail khắp Hoa Kỳ hiểu rằng: Phải tôn trọng luật lệ thì mới có thể tồn tại lâu dài. Vì vậy, đây cũng được xem là tiếng chuông cảnh báo để nguời Việt trong nghề Nail ở Mỹ, cả chủ tiệm cũng như thợ Nail, có cơ hội chấn chỉnh lại việc chấp hành các thứ luật lệ liên quan đến nghề Nail, từ luật thuế vụ, luật lao động đến luật di trú.
.
Nhìn chung thì do hậu quả của vụ tổng thanh tra các tiệm Nail tại New York từ giữa tháng Năm 2015, chủ tiệm Nail người Việt ở Mỹ dầu lớn hay nhõ đều sẽ rất dễ bị rắc rối với luật pháp nếu không cẩn thận khi bao lương hàng ngày hay hàng tuần cho thợ, trả tiền mặt cho thợ mà không báo cáo với cơ quan thuế vụ, thuê người không có quyền làm việc ở Mỹ hoặc không đủ điều kiện hành nghề, phân loại người làm không đúng quy định của liên bang và tiểu bang, v.v…  Cũng cần lưu ý rằng khi đã phạm luật ở Mỹ, người ta không thể dựa vào lý do không hiểu luật để biện minh cho sự vi phạm. 
 .
 
T.Huỳnh,
.

Con Rể Thủ Tướng, hết ‘Ăn Nhanh’ lại đến ‘Bóng Đá’!

Con rể Nguyễn Tấn Dũng mua đứt sân vận động ở Los Angeles, Hoa Kỳ

Los Angeles: Theo những tin tức vừa công bố hôm thứ ba ngày 19 tháng 5, Henry Nguyễn, con rể thủ tướng Việt cộng, Nguyễn Tấn Dũng, đã chủ tọa lễ khánh thành việc xây cất cầu trường túc cầu cho đội cầu tân lập The Los Angeles Football Club tại thành phố Los Angeles.

Cầu trường sẽ được xây cất và hoàn thành vào năm 2018, với chi phí lên đến 250 triệu mỹ kim.

Ông Henry Nguyễn cho biết cầu trường 22 ngàn chỗ sẽ là một “vương cung thánh đường” so với các cầu trường túc cầu khác trong hiệp hội túc cầu Bắc Mỹ MLS.

Ông Henry Nguyễn là một thành viên trong tập đoàn chủ nhân của đội cầu,và cũng là người được đặc quyền khai thác hệ thống tiệm bán đồ ăn nhanh McDonald’s ở Việt Nam.

Nhưng đặc biệt , Henry Nguyễn là con rễ của thủ tướng Việt Cộng Nguyễn tấn Dũng, và số tiền của ông có, chắc quý độc giả cũng thừa hiểu nguồn gốc từ đâu tới. NO COMMENT.


Gia đình con gái Nguyễn tấn Dũng

http://www.mlssoccer.com/news/article/2015/05/19/lafcs-henry-nguyen-our-stadium-will-be-one-cathedrals-soccer

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 22-5-2015

bbt-me1bb9bi-nhoCác bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta

*

EM LỚP SÁU

hocsinh saigon

Tôi tìm thấy bức ảnh ấy trong Internet nhưng không biết ai là người chụp nó. Cố gắng mãi tôi cũng không biết cô học sinh nhỏ ấy học trường nào mặc dù ở cổ áo dài trắng của cô có gắn huy hiệu trường. Tôi chắc đó phải là một trường nữ nào đó: tất cả các bạn của cô đều mặc đồng phục trắng, và tuổi khoảng 11 hay 12 là cùng.

Cô học sinh trong ảnh là một cô gái nhỏ ưa nhìn. Cô có mái tóc ngắn uốn quăn, không một nỗ lực làm dáng hay chải chuốt nào. Cô đeo ở tai một cặp tòn ten, miệng cười chúm chím. Cô có cái nét tươi tắn hơn tất cả những người bạn cùng lớp trong ảnh. Ở tuổi đó, chắc cô đang học lớp đầu trung học, có thể là lớp Sáu. Có một điều lạ trong bức ảnh đó: cô có nét mặt rất miền Nam. Hỏi cái nét miền Nam đó là nét gì thì quả thực tôi không biết trả lời làm sao. Nhưng nhìn cô học sinh nhỏ ấy, tôi nghĩ ngay cô là một cô bé miền Nam. Hồn nhiên, hiền lành, đằm thắm. Cô cười, hai mắt cũng cười theo.

Tự  nhiên khi xếp những chi tiết tưởng tượng đó lại gần nhau, tôi nhớ ngay đến một bài thơ đăng trong tờ Bách Khoa mà một người quen mua được ở Việt Nam khoảng hơn hai chục năm trước và cho lại tôi. Bài thơ ấy nguyên được tìm thấy trong tờ báo xuân năm 1975  của trường trung học Bùi Thị Xuân. Tác giả là một người tên Trần Bích Tiên, chắc là một nữ sinh Bùi Thị Xuân Đà Lạt. Bài thơ nhan đề  là “Nói Với Em Lớp Sáu”.

Bài thơ viết bằng  7 chữ có 9 đoạn 4 câu, tổng cộng 36 câu kể lại cuộc gặp gỡ  tình  cờ buổi chiều ngoài phố. Cô học sinh lớp  Sáu tung tăng chạy trước, tác giả Trần Bích Tiên đi sau. Tác giả nhìn cô rồi nhớ lại  tuổi thơ trong lửa đạn của mình. Cha mẹ đã khuất, nhà cửa tan nát vì binh lửa, và người từng rót  vào hồn tác giả những lời hạnh phúc ngày nào cũng không còn nữa. Tác giả muốn người bạn nhỏ mới quen cứ hồn nhiên, vô tư đuổi hoa bắt bướm như trong buổi chiều hai người quen nhau vì chính tác giả đã đánh mất cái thời hoa niên đẹp đẽ đó.

Câu cuối cùng “Giữ hoài cho chị tuổi Hoa Niên” cũng làm nhớ một câu trong một ca khúc của Lê Trạch Lựu: “Đường đời anh muốn em còn mơ”.

Bức ảnh ít nhất phải được chụp từ hơn 40 năm. Cô học trò nhỏ đó ngày nay phải ở tuổi ngoài 50. Cô đang ở đâu nơi quê hương mù mịt đó? Cô có còn ở cái thành phố nơi cô đi học và lớn lên không? Đời sống của cô như thế nào? Cô có làm được như lời căn dặn của câu cuối trong bài thơ không? Và cả Trần Bích Tiên nữa. Cô có còn làm thơ nữa không? Thơ cô làm còn buồn như bài thơ cô viết cho báo xuân năm nào?

Này em lớp sáu này em nhỏ Gặp em rồi không quen em đâu Chiều nay hai đứa về qua phố Rất tự nhiên mà mình quen nhau

Em chạy tung tăng không mắc cở

Chị thì bước bước chậm theo sau Tuổi mười hai chị xa vời quá Chị gọi em chờ, em chạy mau

Này em lớp sáu này em nhỏ Em hãy dừng chân một chút lâu Chị vuốt tóc em rồi chị nhớ Tóc em thơm ngát mùi hương cau

Hương cau vườn chị xa như tuổi Ba má chị nằm dưới mộ sâu Vườn cũ nhà xưa tàn với lửa Chị đi về hai buổi âm u

Gặp em ngoài phố mình như bạn Thời mộng trong bàn tay nắm nhau Chị ngắt cho em hoa cúc nhỏ Em cười cái miệng mới xinh sao

Ngày xưa chị cũng như em chứ Cũng rất ngây thơ rất ngọt ngào Chị nhớ mỗi chiều tan học sớm Bạn bè đuổi bướm thật xôn xao

Những con bướm lượn trên bờ cỏ Chị cũng như em chạy đuổi mau Bây giờ bướm biệt trên đường phố Em đuổi sương mù chơi chiêm bao

Này em lớp sáu này em nhỏ Gặp em rồi muôn thuở không quên Trời ơi câu đó ngày hôm trước Ai rót vào hồn chị hỡi em?

Sách trên tay chị nghe chừng nặng Sao cặp em đây vẫn nhẹ tênh? Thôi nhé em về con phố dưới Giữ hoài cho chị tuổi Hoa Niên

Cầu mong cho những cô học sinh nhỏ trong bức hình, cô học sinh lớp Sáu trong bài thơ của Trần Bích Tiên và  luôn cả Trần Bích Tiên   nữa bình an, giữ mãi được tuổi Hoa Niên cho dù bất cứ ở đâu trong thế giới này.//

BÙI BẢO TRÚC

BÙI BẢO TRÚC

.

[Hình Internet- posted by tunhan]

[Hình Internet- posted by tunhan]

.

.

.

GỌI BỐ VỢ BẰNG …THẰNG – Truyện ngắn HoàngLongHải –

GỌI BỐ VỢ BẰNG …THẰNG

 *
            Gọi bố vợ bằng thằng là điều không ai chấp nhận được. “Tứ thân phụ mẫu”, cha mẹ vợ hay cha mẹ chồng đều phải được kính trọng, thương yêu như nhau.

Cha vợ hay cha chồng đều gọi bằng cha, bằng bố. Mẹ vợ hay mẹ chồng đều được gọi bằng mẹ hay má, v.v… Trong luân lý nầy, người Mỹ khác với người Việt. Không phải là cha mẹ sinh ra mình, mà cha mẹ của vợ hay chồng, họ thêm vào chữ “in law”. Tại sao phải phân biệt cha mẹ vợ hay cha mẹ chồng?

Thế mà tôi gọi bố vợ bằng “thằng”.

            Nếu người ta chưởi cho, mắng là đồ mất dạy, hổn láo, vô văn hóa cũng là chuyện thường.

Bố vợ tôi không phải là người mất tư cách hay vô lương tâm, hay làm điều chi vô luân bại lý mà để tôi khinh thị gọi bằng “thằng”. “Ông” là người rất hiền lành!

Thế mà một buổi sáng, bọn tôi ba “đứa”, những “đứa” còn sót lại trong cuộc chiến tranh tàn khốc vừa qua, nay “lưu lạc” ở xứ “Mỹ cờ hoa” nầy, ngồi uống cà-phê trong một cái quán ăn sáng ở Orange County, quán tuy không đẹp nhưng thanh lịch, cây cỏ chung quanh tươi mát đẹp đẽ, vậy mà Quang mắng tôi một câu nghe thật buồn cười:

-“Mày dẹp cái trò “bố bố con con” của mày lại đi. Mày, tao với nó là bạn, bạn từ hồi còn mặc quần xà-lỏn, gọi nhau “mày mày tao tao” quen đã mấy chục năm. Bây giờ nghe mày xưng “bố con” với nó, tao không thấy buồn cười mà thấy bực mình, mất vui.”

Quang gọi là “nó”. Nó là bố vợ tôi đấy, là một đứa bạn trong bọn tôi đấy.

Sao gọi là “bọn tôi”?

&

Trước Hiệp Định Genève 1954 thành phố Saigon chỉ “rộng” tới cầu Trương Minh Giảng. Bên kia cầu, còn là vùng đất hoang, lầy lội, lau sậy mọc um tùm. Vùng đất ấy, xưa, chỉ có một xóm nhà nhỏ, của dân mò cua bắt ốc và trộm cắp. Người ta gọi đó là “Xóm Vẹc”.

Hồi ấy, dân chúng tập trung sống ở trung tâm Saigon, còn như ai ở “Xóm Vẹc”, là vùng ngoại ô, mất an ninh. Dân nhậu Saigon, nhà ở Xóm Vẹc, một là nhậu cho “tới chỉ” thì ngủ lại nhà bạn. Còn như ai muốn về thì lo về sớm. Về khuya trên đường Xóm Vẹc, không chừng bị du đảng đánh cho, bị cướp tiền bạc, bị lấy xe đạp.

Lỡ như ai đó nhậu chưa tới, nửa muốn ở, nửa muốn về, bạn bè sẽ có người bảo: “Thôi để cho ông ấy về, đường khuya nguy hiểm”.

&

Thế rồi cả triệu người di cư năm 1954. Ai gốc nông dân, người ta định cư ở vùng nông thôn, dinh điền, khu trù mật… tiếp nối cái nghề tổ tiên để lại. Ai dân Hà Nội hay thành phố ở ngoài Bắc, không quen làm ruộng thì tập trung ở Saigon hay các thành phố khác phía nam vĩ tuyến.

Không còn đủ đất ở trung tâm Saigon, nên thủ đô miền Nam phình rộng ra.

Ngay xứ tôi ở, Xóm Vẹc ngày xưa, nay dân di cư tập trung đông đúc. Từ phía đầu cầu Trương Minh Giảng, lên tới “Lăng Cha Cả” là chỗ người Bắc định cư. Những khu vực được nhiều người nhắc tên mới là “Xóm Bùi Phát”. Có phải họ gốc Bùi Chu/ Phát Diệm? Nhà Thờ Ba Chuông, Cư Xá Đô Thành.

Nhà Thờ, Chùa và Chợ theo dân mà mọc lên.

Lăng Cha Cả ở cuối đường Trương Mình Ký, ngày xưa vắng vẻ, quạnh hiu, nay thành nơi đô hội. “Cái nhà lăng” kiểu xưa, ngói âm dương, cột kèo cũ kỷ nằm chơ vơ, xa lạ trước những ngôi nhà lầu cao vài ba tầng, kiểu mới, hiện đại.

Bọn tôi, cũng gốc “rân ri-cư”, – như chúng tôi thường gọi đùa chính mình -, từ năm lên năm, lên mười, lớn lên ở cái “Xóm Vẹc” thời xa xưa ấy. Tên đường Alfred Eyriaud Des Vergnes đổi thành đường Trương Minh Giảng, nối dài tới cuối đường, chỗ gần tới cổng Bộ tổng Tham Mưu Quân Đội VNCH là đường Trương Minh Ký.

Chúng tôi bỏ không gọi Xóm Vẹc mà gọi theo những cái tên mới, xuất hiện cùng thời với dân di cư đến định cư ở đây. Tên “Xóm Vẹc” biến mất hồi nào mà không ai hay! Tội nghiệp hay không tội nghiệp cho một ông Tây tên Vẹc, một ông “thực dân”?

Bọn tôi không dưới năm đứa, không quá mười tên, học tiểu học với nhau, đầu tiên ở cái trường tư trong xóm, do một ông giáo già người Bắc di cư, nay đã nghỉ hưu, mở lớp dạy tư tại nhà. Một phần là vì chính phủ chưa kịp mở trường cho dân di cư, một phần, học ở đây thay vì phải vào thành phố.

Học ở “Trường Xóm”, chúng tôi khỏi phải đi xa, xe cộ bất tiện, tai nạn nguy hiểm. Học gần nhà, bố mẹ dễ “kiểm soát”, lại có ông thầy già nghiêm khắc, bọn chúng tôi bớt hoang nghịch.

“Trường Xóm” của chúng tôi nó tương tự như trường của mấy ông đồ ngày xưa ở làng quê: Học trò đủ hạng tuổi, đủ hạng lớp… Kể theo cách ngày trước, thấp nhất là lớp Năm. Lớp nầy đông nhất, trên hai chục “đứa”. “Đứa” là học sinh nhỏ đấy. Rồi đến lớp Tư, học sinh ít hơn. Lớp Nhất là ít nhất, chỉ có mấy “anh”. “Anh” cũng là học sinh, nhưng lớn tuổi hơn bọn tôi, nên phải gọi bằng “anh” cho “phải phép”. Lớp nầy thầy dạy kỹ lắm vì năm tới phải thi vô trường công, khỏi học trường tư. Trường tư phải đóng học phí. Không kịp đóng học phí, học sinh sẽ bị đuổi học, về nhà xin tiền đóng tiếp để được học tiếp. “Tiên “học phí”, hậu học văn”. “Trường tư” thường bị mang tiếng kinh doanh hơn giáo dục. Nhưng không đóng học phí, tiền đâu trả lương cho thầy?!

Được mấy năm, ông thầy già qua đời. Nghề làm thầy giáo mà: “Tổn lắm”. Bố tôi thường nói vậy. Mẹ tôi bảo làm thầy giáo “dễ bị ho lao”. Người đời thì bảo là nghề “bán cháo phổi”. Ông thầy già, sức yếu, lại nhiều năm gian khổ, dù không bị bệnh lao, ông vẫn qui tiên sớm là chuyện thường.

Ổng chết rồi, bọn chúng tôi vẫn nhớ ông, và thương ông nữa, bởi ông có một điều đáng quí: Tận tâm với bọn trẻ chúng tôi, mặc dù chúng tôi vẫn ngán cây roi mây của ông, một là để thầy nhịp nhiều lần trên mặt bàn, nhắc chúng tôi im, không được nói chuyện, phải học bài làm bài chăm chỉ, và cũng “phết vào đít” thằng nào đó, cái tội nghịch trong giờ học hay đánh lộn ngoài giờ.

Ông thầy già qua đời rồi, trường “Xóm Vẹc” của tôi đóng cửa. Không ai nối nghiệp ông ở cái xóm mới định cư nầy.
Chúng tôi xuống học lớp Nhất ở một cái trường tư khác, trên đường Kỳ Đồng, của “ông cha nhà thờ”. Trường có lớp nầy lớp kia đàng hoàng, nhưng bọn học trò chúng tôi thì không đàng hoàng. Sau giờ học, có khi bỏ cả giờ học, chúng tôi leo “Xe Buýt Đỏ”, loại nầy vừa thay cho “Xe Buýt Vàng”, để chui vào Sở Thú chơi.

Ông tuyệt vời! Những buổi lang thang trong Sở Thú. “Làm học trò nhưng không sách cầm tay! Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ” Ông nhà thơ Đinh Hùng nói chỉ đúng có một nửa, vì chúng tôi “Có tâm sự” gì đâu!?
Tới giờ, lo tìm về cho đúng giờ để “ông bô bà via” của chúng tôi vẫn nghĩ chúng tôi là những đứa học trò ngoan.

Lên Trung Học, mỗi đứa chúng tôi xa nhau hơn. Đứa vào trường công, đứa vào trường tư. Gần thì Huỳnh Thị Ngà ở Xóm Chùa, vào Huỳnh Khương Ninh ở Đa-Kao, đứa xa hơn, Hưng Đạo, gần đường Trần Hưng Đạo.

Bấy giờ thì tình hình Saigon “vui lắm”. Biểu tình, đá đảo, hoan hô, tuyệt thực, tự thiêu, đảo chánh, “biểu dương lực lượng”… xảy ra đều đều, tháng nào cũng có hay mỗi năm, năm bảy bận. Cũng có khi chúng tôi đi biểu tình “cho vui”, cho đời thêm “màu sắc”
Image result for sinh vien si quan
   Đậu tú tài, được vô đại học; nhưng chiến tranh đã gần kề. Súng không còn nổ ở Bình Giả, Đắk-Tô, Ban-Hét… “xa tít mù khơi” nữa mà gần kề hơn, có khi ngay tại Saigon. Việt Cộng gài lựu đạn, mìn, khủng bố. Thế rồi chúng tôi lần lượt vô quân trường lúc nào mà ngay chính mình cũng không nhớ tới nữa.
Tới tuổi rồi, không đi sao được. Với lại, mấy ông thầy đứng trên bục giảng làm chúng tôi “hứng chí” không ít: “Áo chàng đỏ tựa ráng pha, ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in”.

Chúng tôi bỗng thấy “gần gũi” với màu áo lính trận, màu xanh cây rừng, màu hoa dù, màu rong biển…

Vài bữa đi học về, nghe bố mẹ hay ai đó trong gia đình nói: “Thằng X. đi Võ Bị rồi!” Rồi lại: “Thằng Y. vô Không Quân”, rồi lại “Thằng Z. đi Nhảy Dù”, “Thằng T. đi Biệt Động Quân”. Biệt Động Quân là cọp “Ba Đầu Rằn” đấy.

Một hôm, gặp “Thằng bố vợ tôi”, sau nầy. Nó bảo: “Tao đi Quân Cụ”. Tôi ừ, nghĩ “Lớ ngớ như mày, ra đơn vị tác chiến, “bỏ mạng sa tràng sớm.” Nói thì nói vậy, chứ đời chưa hẳn vậy. “Đơn vị không tác chiến, có khi bỏ mạng sớm, còn như ai đánh giặc ngày nầy qua tháng khác, lại sống nhăn.

Thế rồi có đứa hy sinh, có đứa bị thương, thành thương binh, có đứa bị Việt Cộng bắt.

Trong bọn tôi, tôi là người bị bắt sớm nhất, tù Việt Cộng sớm nhất. Năm 1971, tôi bị chúng nó bắt ở Hạ Lào. Những đứa còn lại, đều thua tuổi tù tôi những 4 năm. Sau Ba mươi tháng Tư, chúng nói mới lục tục kéo nhau “trình diện”, “đóng tiền đi ở tù”. Xem ra, tôi là “tù trưởng” của bọn chúng.

Từ Hạ Lào, Việt Cộng đưa “bọn tù binh chúng tôi” ra Bắc. Năm ký Hiệp Định Paris, tưởng chúng tha về, như các tù binh khác, nhưng không thấy động tĩnh gì cả. Sau nầy mới biết, khi Chính Phủ VNCH yêu cầu thả chúng tôi ra, bọn Việt Cộng nói chúng tôi bị bắt ở Lào là do Pathet Lào giam giữ, chúng nó không có trách nhiệm.
Miệng lưỡi Cộng Sản, ghê gớm thật!
Mãi tới 16 năm sau, tôi mới “được tha ra khỏi trại cải tạo”. Đó là câu ghi trong cái gọi là “Lệnh Tha”.

Sau 16 năm tù, về lại xóm cũ thấy quạnh hiu. Quạnh hiu là ở lòng người! Nhà cửa thì vẫn thế, không thay đổi gì nhiều. Người tuy đông mà vắng vẻ. Thế hệ cha ông chúng tôi, hầu như “qui tiên” hết cả rồi. Thế hệ tôi thì cũng tan tác. Mười phương tám hướng chúng nó đi hết: Vượt biên, kinh tế mới, về quê làm ruộng, đi làm ăn xa. Bọn trẻ lớn lên, nhiều đứa nhìn tôi xa lạ. Tôi xa nhà đã hơn hai mươi năm. Những đứa ngày tôi ra đi, nay hơn hai chục tuổi, làm sao chúng biết tôi là ai?

&

Image result for xe xich lo dap
Khi tôi đạp chiếc xích-lô ngang cổng nhà người bạn cũ thì một cô gái khoảng hai mươi tuổi, tất tả từ trong nhà chạy ra, tay xách, tay mang, gọi ơi ới:

-“Chú Đức, chú Đức, chở cháu đi với.
Tôi dừng xe lại chờ.

Ra tới nơi, cô gái hỏi:

-“Chú đưa cháu qua chợ Hòa Hưng được không? Cháu đi gấp, sợ trễ.”

Tôi hỏi:

-“Cô muốn đi đường nào? Qua ngã Tân Sa Châu hay lên Thoại Ngọc Hầu. Đi ngã Tân Sa Châu ngắn hơn.”

-“Đường Tân Sa Châu xấu lắm. Lên Thoại Ngọc Hầu dễ đạp hơn.”

Cô gái ngồi lên xe xong, tôi nghiêng mình lấy đà đạp xe đi.

Một chốc, cô gái hỏi:

Image result for xe xich lo dap
“Chú ăn gì chưa?”

-“Dân Saigon không ăn sáng, chỉ uống càphê thôi. Trưa mới ăn.”

-“Buổi trưa chú ăn ở đâu?”

-“Không chắc ở đâu, ngang đâu tấp đấy, miễn no với rẻ thì thôi.”

-“Khổ nhỉ? Chốc nữa chú uống càphê với cháu. Có chỗ nầy càphê ngon lắm.” Cô gái nói.

-“Cô sợ trễ mà?” Tôi hỏi.

-“Một chút không sao!” Cô ta trả lời.

Một lúc cô ta hỏi:

-“Chú đạp xe từ hồi nào?”

-“Cải tạo về tới giờ!” Tôi trả lời.

-“Sao gọi là cải tạo? Tù chớ.” Cô gái cải chính.

-“Với ai quen mới gọi tù. Lỡ gặp cán bộ, gọi tù nó phê bình đấy!” Tôi nói.

-“Ối giời! Bây giờ ai còn ngại gì nữa. Cán bô, Công An cũng như mình thôi, kiếm ăn cả. Cứ theo “Chính sách đường lối” thì lấy gì sống!” Cô gái trả lời.

Lại một lúc, cô ta nói:

-“Bố cháu cũng tù về đấy! Chú biết không?”

-“Biết sao không? Ông ấy là bạn với tôi từ hồi còn nhỏ đấy! Bố cháu cũng đỡ vất vả. Mẹ cháu và chị em cháu đảm đang. Ông ấy chỉ giúp vợ việc lặt vặt.”

Tôi nhới tới Hiền. Có lẽ là bố cô gái. Nó hiền đúng như tên nó. Dù có lính lác như tôi, nhưng nó ít gian khổ hơn nhiều. Nghĩ thế, tôi nói:

-“Ai có gia đình cũng đỡ. Tôi tù về thì không còn ai!”

-“Cháu biết, hàng xóm mà! Người trong nhà chú lần hồi đi cả. Mấy anh lớn chị lớn vượt biên. Ông cụ qua đời, ít lâu bà cụ cũng đi theo. May họ chưa lấy nhà, nhờ bà cô già.”
Quả thật khi tôi tù về thì nhà không còn ai, chỉ còn bà cô già, chị của bố tôi. Bà ở góa từ khi còn trẻ, không chồng con gì cả. Trước 1975, bà vô chùa. Sau đó, thấy bố mẹ tôi cô quạnh, cô bỏ chùa về săn sóc, cơm nước cho bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi mất rồi, Việt Cộng tính lấy nhà vì bà là chị bố tôi, chúng nại cớ bà không có quyền thừa kế, thì tôi về. Cũng may, còn được căn nhà che mưa nắng, không thì ngủ gầm cầu.

Trong khi uống càphê, cô gái hỏi:

-“Hồi còn trẻ sao chú không lấy vợ như ba cháu?”

-“Lấy vợ sao được? Ba cháu ở “đơn vị không tác chiến”, có “chữ thọ”, lấy vợ không lo gì, chớ như bọn tôi, hành quân “mút mùa Lệ Thủy”, có ở nhà đâu. Với lại: “Lỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ…”

-“Chú cũng thơ thẩn dữ!” Cô gái cười nói.

-“Thơ người ta! Với lại, hồi đó chương trình Việt Văn thơ văn nhiều lắm. Bọn tôi phải học Chinh Phụ Ngâm.”

-“Cháu học sau “giải phóng”, chẳng biết gì hết! Cháu có nghe nói Chinh Phụ Ngâm, nhưng có biết gì đâu!”

-“Đó là bản dịch của bà Đoàn Thị Điểm. Hay lắm. Tôi nghe ông thầy giảng mấy lần câu “Cổ lai chinh chiến địa, kỷ kiến hữu nhân hồi”, nên khi đi lính rồi, ngại tính việc lấy vợ.” Tôi giải thích.

-“Câu chú đọc nghĩa như thế nào?” Cô gái hỏi.

-“Những người đi chinh chiến, ít thấy trở về!” Tôi nói lại theo lời thầy giảng ngày trước.

-“Đang đánh nhau với ngoài kia, mà lại dạy cho học trò như thế, cháu thấy có mâu thuẫn đấy!” Cô ta nhận xét.

-“Dĩ nhiên! Nhưng mà đất nước tự do, không cấm được. Đi lính là bổn phận, không lý không cần tới văn chương!” Tôi nói.

Cuối cùng, trước khi đi tiếp tới chợ, cô ta nói:

-“Nói chuyện với chú vui đấy! Hay cứ mỗi sáng, chú đưa cháu sang chợ. Cháu khỏi lo trễ chợ, chú cháu mình lại uống càphê. Tiền xe cháu tính đủ cho chú.”

Image result for xe xich lo dap
-“Được thôi! Tôi chạy một ngày sao cho đủ mua gạo với rau muống là đủ, về nghỉ. Thành ra cũng thoải mái.”
Vậy rồi, mỗi ngày, tôi đưa cô ra ra chợ. Quen dần, chiều lại thêm một “cuốc”, đón cô ta về.

Công việc cứ thế diễn ra gần nửa năm. Trong khoảng thời gian đó, vì cùng xóm, có lần cô ta vào nhà thăm tôi, xem tôi ăn ở như thế nào, và bày tỏ vài ý kiến về cảnh sống của tôi: Đàn ông không vợ, sống với bà cô già. Bà cô đã già, nấu cơm bằng củi, khi chín khi khê, áo quần tôi lâu ngày không giặt, treo trên vách, thúi hoắc mồ hôi…

Vì vậy, một lần cô ta hỏi tôi:

-“Chú Đức! Sao chú không lấy vợ đi?”

Tôi thành thật nói:

-“Ai chịu làm vợ tôi bây giờ? Cô thử nghĩ đi!”

Một lúc tôi lại nói:

-“Nửa đời nửa đoạn, trẻ không còn trẻ, già cũng chưa già hẳn.” Rồi tôi đọc nhại câu ca dao “Lấy ai ai lấy bây giờ lấy ai!” Trẻ thì họ không thể lấy tôi, ít ra tôi cũng lớn hơn vài chục tuổi. “Nửa đời hương phấn” thì “có đũa có đôi.” Còn lại thì có ai đó góa chồng mà tay dắt tay bồng:“Em tay bế tay bồng”, đâu phải “người yêu năm cũ” để mà “thương thiếu phụ bên sông!”

-“Hồi ấy chú không có người yêu?” Cô ta hỏi.

-“Vâng! Tôi nói rồi! Sợ người ta “Góa phụ ngây thơ!”

-“Hồi ấy tại sao chú đi lính?” Cô ta lại hỏi.

-“Ai cũng đi thì mình đi. Tôi có anh bạn cùng ở Dù. Anh nó quá ba mươi, đang dạy học, bỗng tình nguyện đi lính?” Tôi nói.

-“Không được miễn lính à?”

-“Có đâu! Mậu Thân ở Huế, ông người Huế – thấy học trò mang khăn tang nhiều quá nên ông bỏ dạy đăng lính. Có vợ con rồi đấy.”

-“Bây giờ mà chú không lấy vợ, cháu cũng không lấy chồng!”

-“Sao kỳ thế?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Cô ta chưa kịp trả lời thì xe đã tới chợ. Cô ta xuống xe, quày quả vào chợ!”

&

Thế rồi ngày ngày qua đi…

Một hôm, tôi gợi chuyện:

-“Mấy bữa nay, tôi cứ suy nghĩ hoài! Tại sao cô nói cô không lấy chồng.”

-“Chú nghĩ coi! Đời bây giờ có anh thanh niên nào vừa mắt mình để lấy làm chồng! Con gái phải có “thần tượng” chứ! Cháu lớn lên, thế hệ chú và ba cháu qua rồi, vô tù hết cả rồi. Nhưng hình ảnh những người lính thời đó, vẫn còn lại trong lòng cháu. Cháu thấy thích và ngưỡng mộ khi nghĩ đến họ. Còn như đời bây giờ…” Cô ta bỏ lửng câu nói.

-“Bây giờ thì sao?” Tôi giả bộ hỏi.

-“Bây giờ, thời bình, cái hào hùng của người lính không còn nữa. Giữa cái hổn độn xã hội bây giờ, cháu biết tìm ai?” Cô ta tâm sự.

-“Cũng có người cho cô vậy!” Tôi an ủi.

-“Khó lắm chú à! Thanh niên bây giờ, muốn kiếm sống, phải lo chạy mánh.”

-“Cô cho chạy “mánh” là không đứng đắn sao?” Tôi hỏi.

-“Mánh là mánh mung. Mánh mung thì làm người đứng đắn thế nào được?” Cháu lấy một anh chạy mánh làm chồng sao?” Cô gái than thở.

-“Gắng tìm một người không chạy mánh mà chọn làm chồng.” Tôi nói.

-“Khó lắm chú à! Ai cũng phải chạy mánh hết, ai cũng phải mánh mung để kiếm sống! Muốn sống, buôn bán như cháu cũng mánh. Lấy một công nhân, viên chức, muốn sống cũng chạy mánh. Mánh với mọi người, riết rồi vợ mánh với chồng, chồng mánh với vợ. Vợ chồng coi như xong.”

-“Đó là cách “quản lý xã hội” của họ đấy. Ai cũng phải có một cái gì đấy, để chính quyền coi như cái án treo, khi cần thì cho vào tù cho dễ.”

-“Kinh thật chú nhỉ? Thành ra cháu không thể lấy chồng, đành chịu vậy!”

Image result for xe xich lo dapLại đến chợ! Cô ta quày quả vào chợ.
Thế rồi ngày ngày qua đi…

Một hôm cô ta hỏi tôi một câu, tôi cho là “động trời!”

-“Cháu muốn chú cưới cháu làm vợ!”
Tôi lặng người đi, vừa kinh ngạc, vừa lạ lùng. Tôi hỏi:

-“Tại sao cháu nói thế?”

-“Không phải cháu muốn đi HO với chú. Gia đình cháu cũng chuẩn bị đi HO như chú. Không lấy chú, không đi HO với chú, cháu đi với ba mẹ cháu. Cháu muốn chú cưới cháu vì suy đi tính lại, cháu chẳng thấy ai hợn.”

-“Tại sao cháu nghĩ thế? Tuổi tác xa nhau quá mà!”

-“Hai chục tuổi mà xa gì. Đàn bà mau già lắm. Mẹ cháu nói vậy. Cháu sinh vài đứa con, coi như cháu… già bằng chú. Vả lại tình yêu chú à! Cháu nghĩ cháu cũng có thể yêu chú vậy. Cháu có đọc sách Chu Tử. Tình yêu không cần tuổi tác.”

-“Chú nghĩ cháu không yêu chú! Cháu chỉ thương hại!”

-“Ba cháu nói người Việt giàu tình thương. Cha mẹ, vợ chồng, anh em, bà con, tất cả đều bắt đầu bằng tình thương. Ngày xưa, không yêu nhau mà lấy nhau, người ta thương nhau, rồi yêu nhau. Sau nầy người ta đổi chữ đấy chú à!” Cô gái nói.

-“Đổi chữ là sao?” Chú chưa hiểu.

-“Ba cháu nói hồi xưa ít dùng chữ “yêu” mà thường nói chữ thương. “Thương nhau cởi áo cho nhau…” Chớ đâu phải “Yêu nhau…” Yêu nhau là nói theo cách bây giờ. Xưa là “Thương nhau…” Ba cháu nói bản “Nắng chiều”, chú nhớ không? In đầu tiên, ông nhạc sĩ viết “Lạnh lùng nhìn anh, em nói “mến” anh.” Mà không viết “yêu anh”. Sau nầy người ta hát “yêu anh” là sai đấy! Phải không?” Thành ra, cháu có “thương hại” chú, rồi có… “yêu chú” cũng không có gì lạ cả. Con người ta, căn bản là tình thương, không phải tình yêu. Ba cháu giải thích “thương” là cho mà không đòi lại. Yêu là cho mà đòi lại. “Yêu rất nhiều song chẳng nhận bao nhiêu.”

-“Cô sâu sắc đấy!” Tôi nói.

-“Không phải đâu! Ba cháu giải thích cả đấy!”

-“Cóc mở miệng,” (Thằng) đó mà nói là như “Cóc mở miệng”. Nói xong, tôi thấy ngại.

Tôi lỡ lời, gọi bố cô ta bằng “thằng”.

Một chốc, tôi nói:

-“Nhưng chú thấy ngại quá! Làm sao chú có thể mở miệng xin cưới cháu với bố mẹ cháu được?”

-“Chú đừng lo! Cháu sẽ nói. Cháu mở đường xong thì chú tiếp tục… rán mà đạp xe xích lô.” Cô ta nói nửa đùa nửa thật.

&

Thế rồi “thằng” ấy trở thành bố vợ tôi.

Tôi rất thương vợ, và kính trọng bố vợ như cô ta kính trọng cha mẹ cô ta vậy. Ở địa vị người rể, tôi gọi thằng bạn thân ấy là “bố” và xưng “con” như vợ tôi vậy!

Rắc rối là từ khi qua Mỹ rồi, cùng ở Orange County, lại cũng đã già, “đất khách quê người”, tình bạn cũ càng thêm khăng khít nên ít nhất, mỗi tuần, sáng Chủ Nhật, cả bọn năm bảy đứa, họp nhau uống cà-phê ở một quán quen, để kể chuyện cũ, vui đùa, chọc quê nhau, một phần vì bạn với nhau từ khi thơ ấu, một phần, cũng “quen đời lính” “lúc nào cũng vui đùa” để quên bớt… súng đạn. Đúng là thói cũ khó chừa.

Cũng rắc rối là cái thằng Quang. Ngồi chung một bàn, quen như ở nhà, – vợ chồng tôi ở chung với bố mẹ vợ – nên cứ quen miệng “bố bố, con con” khiến thằng Quang chưởi tôi không ít bận, cho là gai tai nó. Tôi bỏ “họp mặt” mấy lần, khiến bọn nó nhắc hoài.

Hôm qua, Lộc gọi cho tôi:

-“Ê! Đức, mai chủ nhật, mày vắng mặt là tụi nó chưởi cho đấy!”

-“Nhưng tao…” rồi tôi ngập ngừng.

Lộc nói:

-“Mày sợ thằng Quang chớ gì. Thằng chó “đập chó không ngó đằng sau”.  Tù về, nó mới lấy vợ. Vợ nó trước kia góa chồng, tử trận, để lại hai con, lớn hơn nói ba tuổi. “Trai tân lấy gái nạ dòng”, có ai nói gì đâu!”

Thế là tôi thủ sẵn “vũ khí”.

Ngày hôm sau, đang ngồi cười đùa vui vẻ, thấy tôi “bố bố, con con” với bố vợ, Quang nói:

-“Mày dẹp cái “trò bố con” của mày lại đi. Tao gai quá!”

Tôi phản pháo ngay:

-“Nói thật với mày. Tao thương vợ nên gọi “nó” bằng bố. Mày có thương vợ mày không? Nếu mày thương vợ thì mày gọi vợ mày bằng “Chị” hay bằng “Em? Mày nói “Em yêu chị” hay “Anh yêu em”. Trả lời đi!”

Cả bọn cười ồ.

Vậy là coi như xong một màn “Hài kịch thời đại”!

hoànglonghải

*
bugle2