Tôn Nữ Hoàng Hoa – Con Cũng Xin Lạy Cha Luôn!

CON CŨNG XIN LẠY CHA LUÔN

Tôn Nữ Hoàng Hoa

*  *

Tối hôm qua về nhà rất muộn, tôi nhận được điện thoại của một người đấu tranh như những ai đấu tranh chống Việt gian, Việt Cộng tại Houston. Đôi lúc tôi chán ngán cho bối cảnh sinh hoạt của Cộng Đồng hôm nay. Chị lại là một trong những người thường gọi tôi, thúc đẫy tôi, khuyến khích cho tôi viết. Bây giờ lại xảy ra chuyện nhà thờ ăn mừng vui chơi ca hát nhảy nhót trên nỗi đau mất nước của con dân tỵ nạn CS, trên những xác thân vùi sâu dưới lòng biển và trên 300 ngàn gia đình tan nát trên cái gọi là chiến thắng mùa Xuân .

Từ cái khi những nhà thờ ở Tampa, Largo và St.Petersburg lũ lược kéo về bỏ phiếu cho một Liên Danh của một bà bác sĩ Thụ Uỷ với ước mơ thầm ấp ủ trong nước là khi làm chủ tịch cộng đồng thì sẽ giúp đở Du Sinh và tu sĩ Quốc Doanh. Thêm vào đó Linh Mục hướng dẫn cho những nhà thờ này phần đông là những Linh Mục từ VN mới  qua và linh mục thuộc thành viên đảng Việt tân thì tôi đã nãn.

Cả một trùng dương quá khứ thương đau, cả những nhiệt  tình quyết tâm đấu tranh để được về lại quê hương cùng với xương cốt của mẹ cha chờ ngày đem về cố hương chôn cất đều đã phải khuất phục dưới sự lấn áp của VC qua chiêu bài Tôn Giáo Vận.

Khỏi cần dông dài tín đồ của tôn giáo nào cũng xem Cha như Chúa xem Tăng như Phật. Vì lẽ đó khó mà có lý trí đi vào để phân biệt đúng hay sai trên cái tư cách hiện diện của mình tại xứ người.

A-LMVuThanhXếp Sòng tổ Chức Hội Chợ Spring Crawfish Festival từ ngày 27 – 30/4/2017
ảnh của @TinParis

Vì thế tôi chỉ xin đi thẳng vào cái Thông Báo của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Houston.

Ngay trong phần mở đề, bản Thông Báo tố cáo ngay sự không hợp lý mà đáng ra những người đã hy sinh sự sống riêng tư để phục vụ Chúa thì phải đi theo con đường Chúa dạy .
Trong bản Thông Báo đã viết:

“trong vài ngày vừa qua Ban Tổ Chức Hội Chợ Spring Crawfish Festival thuộc Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Houston đã nhận được những tin nhắn trên điện thoại hay trên mạng điện toán, đã phản ảnh bất đồng với Giáo Xứ trong việc tổ chức Hội Chợ Crawfish Festival trong những ngày 28, 29 và 30 tháng 4 năm 2017” (Hết trích)

tức nhiên ở đó đã cho thấy sự phản đối chính đáng vì Cha Vũ Thành đã tổ chức Vui chơi trong ngày tang chế của Tập Thể Người Việt Tỵ nạn CS tại hải ngoại. Nhưng bản Thông báo lại chơi trò hoang mang dư luận trên cái công tác lý luận ” có lợi cho những thành phần có chủ ý không tốt” đối với buổi tổ chừc này.

Thử hỏi qúi vị trong ngày tang chế của qúi vị có một nhóm người đem đàn nhạc ca hát nhảy disco thì qúi vị sẽ làm gì ? Có phải qúi vị sẽ gọi Cảnh Sát hay lấy chổi  chà quét chúng đi không?

Nhưng ở đây cha Vũ Thành không thấy điều đó thì cũng đúng thôi vì làm Cha thì không có làm chính trị nhưng chắc chắn Cha sẽ có đầu óc suy nghĩ việc làm đúng hay sai ?

Không lẽ trong ngày kỵ giỗ, Cha cho mướn ca sĩ tới nhảy nhót vui chơi sau đó mới sụt sùi tưởng niệm ngày đau thương của gia đình. Vậy trong một buổi lễ mà cười cho đã xong mới khóc thì không giống ai? Cha Vũ Thành có thấy cái vô lý đó không ? Người điên mới làm vậy vì không biết cười ở đâu và khóc ở chỗ nào?

Thứ nữa khi Cha quãng cáo về ngày Hội Chợ Spring Crawfish Festival của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạ0.04.2017o Việt Nam Houston người ta chỉ có thấy ăn Crawfish và ca hát với một lô ca sĩ nhảy nhót ăn chơi chứ người ta đâu có thấy cái chương trình như Cha mới đưa ra sau này có cho thêm ngày Quốc Hận với tưởng niệm và chào cờ.

Thưa Cha. Vì Cha đang mặc chiếc áo dòng nên con mới thưa Cha. Nhưng cái chương trình Cha đã đưa ra sau khi bị phản đối đã làm cho con dân tỵ nạn lại phẫn nộ thêm .

Vì sao thưa Cha? vì thái độ “đòi để cho , thỉnh cầu thì ta ban xuống” của Cha đã vô tình làm tổn thương đến danh dự của người Việt Tỵ  nạn CS tại đây cũng như Cha đang làm một hành vi bôi nhọ vào trang sử thương đau của người tỵ nạn .

Ngày Quốc hận 30/4/1975 là một ngày đau thương nhất của dân tộc VN. Một ngày bi thương thống hận có một trong hai trong lịch sử nhân loại. Cũng giống như ngày đã có nhiều tín đồ Công giáo mang cây thánh giá đã đóng đinh Chúa vào đó đi lên trên những ngọn đồi tưởng niệm cho ngày đau thương nhất của lịch sử Công giáo. Thưa Cha. Cha có cảm nhận nỗi bàng hoàng xúc động của không biết bao nhiêu người cho dù là tín đồ Công Giáo hay không khi nhìn thấy hình ảnh đau thương đó?

Vậy tại sao Cha là con dân VN Cha lại không có cảm xúc thương đau trên nỗi đau chung của dân tộc Việt  . Không lẽ Cha không nhìn thấy hay chẳng lẽ Cha lại bị bịt mắt nên không thấy  chuyện phải trái ra sao , vì thế không có thể du di cho khóc xong rồi mới cười được hay sao?

“Vì Lễ Phục Sinh thay đổi mỗi năm nên năm nay ngày Chúa Nhật thứ 2 rơi vào đúng ngày 30 tháng 4”.. Vậy thì tại sao Cha không dùng ngày đó để cầu nguyện cho những oan hồn đã chết trong rừng, trên biển và ngay cả trên đường bộ để những linh hồn đó có cơ hội gọi Chúa trên cao hoà lẫn trong tiếng chuông nhà thờ cho họ có những bình an trên cõi vĩnh hằng rồi sau đó Cha cho ăn Crawfish hay nhảy disco thì có phải vẹn tình, vẹn nghĩa và vẹn cả lòng tin vào Chúa của con người hay không ?

Còn như Cha cứ khư khư giữ ngày Chúa Nhật thứ 2 rơi vào ngày 30/4 và cho ăn chơi nhảy múa trước, thì có khác chi Cha đang giới thiệu giờ phút tưởng niệm mà lại thấy một đoàn ca sĩ nhảy ra “Em oi! 100 phần trăm em ơi! thì nó chẳng giống ai cả? Có đúng không thưa Cha.
Hơn nữa, khi làm Linh Mục mặc chiếc áo dòng của đạo thì cha phải biết tâm lý của tín đồ để một khi họ tới xưng tội với Cha thì Cha có thể dùng tâm lý đó để khuyên răn, để an ủi họ và hướng họ đi về con đường chính đạo của Chúa. Còn nều như Cha bảo “ tôi không cần cái tâm lý đó vì Thép Đã Tôi”.  Thế Ấy  rồi, thì con cũng xin lạy Cha luôn./.

Tôn Nữ Hoàng Hoa
23/3/2017

Thông báo của Giáo xứ Thánh Tử Đạo Việt Nam Houston !

C:UsersOwnerDownloadsThông báo cùa Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Houston.jpg

Ý kiến độc giả:

Tự ái của con người cao vời vợi, hèn gì mà Chúa Giêsu phải khiêm nhường chịu chết kể cứu loài người khỏi hình phạt vì tội kiêu ngạo của chúng.

Hiện nay Giáo xứ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM ở Houston vẫn kiêu ngạo KIÊN TRÌ giữ vững lập trường ĂN CHƠI TRONG MÙA CHAY của dân Việt Tỵ Nạn (tháng Tư Đen). Rồi mai mốt bị Việt Cọng xúi dục, chúng sẽ ăn chơi ngay trong MÙA CHAY THÁNH của giáo hội nữa. Chơi với quỷ rồi cũng theo quỷ mà thôi. Mấy thằng quỷ đã thành công kéo các linh mục vào chỗ hiếp dâm con nít, ăn cắp tiền của giáo xứ và hằng tá tội lỗi khác. Sao không mở mắt để hối cải mà con vênh váo kiêu căng tự ái ??
Vấn Đề Hôm Nay Phỏng Vấn Linh Mục Vủ Thành -Trịnh tiến Trinh-23-3-17

Xin chú ý: Linh Mục Vũ Thành đã khẳng định rằng: “Xin quý đài có thể gửi cái thông điệp của tôi, cái ngày 30 đối với chúng tôi không phải là ngày Quốc Hận, Quốc Tang…” . Vì thế chúng ta khảng định rằng ông Vũ Thành này không phải là người Việt Tỵ Nạn VC mà là tay sai của VC đang tuyên truyền cho chúng. Sao lại có thể để cho một tên tay sai của VC làm lãnh đạo của một giáo xứ ? Hãy nhìn bản mặt của linh mục Vũ Thành thì thấy rằng ông ta chẳng phải la vị tu hành. Theo tướng số thì đây là một khuôn mặt thịt có nụ cười nham nhiểm, ham mê tiền tài vật chất, mê dâm dục (là cái chắc !!). Tin rằng ông ta đã trải qua khóa huấn luyện “xữ dụng condom điêu luyện” dành cho các tu sĩ của Việt Cọng vô thần duy vật đã tổ chức trong thời gian gần đây.

JB Trường Sơn

“Nhận xét” VỀ THÔNG BÁO CỦA VP GIÁO XỨ CTTĐVN Houston!

VỀ THÔNG BÁO CỦA VP GIÁO XỨ CTTĐVN Houston
Author: nlgo Nguyễn kim Quý Posted on:2017-03-25
I.- Đọc Thông Báo (notice, warning), đúng ra phải là một Thư Ngỏ (open letter, vì có phần “thưa gửi” tùm lum, còn thông báo thì không cần), do Văn Phòng Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Houston, Texas, mới phổ biến, mà không thấy ký tên ai, không thấy đề ngày tháng, không thấy đóng dấu, NLGO tôi có cảm tưởng đang đọc một bức thư nặc danh, đầy dẫy trên Spam của tôi, mặc dù, ngược lại, trên tờ giấy có đầy đủ logo, cờ quạt, màu mè, hoa hòe hoa sói, làm mờ mắt thiên hạ, trong cả hai nghĩa đen, và, nhất là, nghĩa bóng. Bởi thế, tôi phải đi ngay đến kết luận, mà không sợ sai là: những người lãnh đạo giáo xứ, từ ông linh mục chánh xứ trở xuống, đang chơi trò ma mãnh. Vì sao? Có hai chọn lựa:
.
(a) Hoặc là các ông (ở đây, tôi dùng “các ông” thay cho “các ông ấy”, they, ngôi thứ ba, chứ không phải “các ông”, you, ở ngôi thứ hai, vì tôi không có thói quen đối thoại với tác giả của những bức thư nặc danh) không biết phép lịch sự sơ đẳng của những người văn minh, chưa nói là có học: viết thư, hay gửi thông báo, cho ai, phải ghi ra đầy đủ danh tánh và ký tên vào, thì lá thư mới có giá trị pháp lý (xin nhắc: danh xưng “Văn phòng giáo xứ…” khơi khơi chưa đủ tư cách pháp nhân để rút tiền ở nhà băng, chẳng hạn, hoặc nói chuyện đường hoàng với bất cứ ai, các ông biết quá mà!).
.
(b) Hoặc là các ông hèn nhát, vì thiên hạ sẽ không thể quy trách nhiệm cho ai trong đám các ông, nếu, ví dụ thôi, nội dung yêu nước thương nòi trong Thông Báo không được các ông thi hành, vào phút chót. Nghĩa là, lúc đó, các ông có quyền chối biến tác giả không phải là linh mục chánh xứ và hội đồng giáo xứ, mà một tên lưu manh nào đó đã lẻn vào văn phòng ăn cắp giấy tờ của giáo xứ. Đàng nào, các ông cũng “thoát hiểm” dễ dàng.
.
II.- Về nội dung của cái gọi là Thông Báo. Không cần phải đọc kỹ, hay phân tích dài dòng, con nít cũng thấy Thông Báo đó là một kế hoãn binh, cốt xoa dịu công luận, lừa phỉnh người ngây thơ, hay cuồng tín, được “lên kế hoạch” (xuất hiện hai lần: tiếng VC đó nghe, người quốc gia nói: “đặt kế hoạch”) một cách vụng về, lộ liễu, ấu trĩ của những anh ăn vụng không biết chùi mép, hay, nặng hơn, của những kẻ khinh thường trí tuệ của độc giả. Xin đừng ai vội sửng cồ, tôi giải thích, sau đây:
.
1. Để tránh những ngộ nhận đưa đến những điều đáng tiếc có thể xảy ra làm tổn thương nhau, và phá vỡ sự Đoàn Kết của Người Việt Quốc gia tại Hải Ngoại, có lợi cho những thành phần có chủ ý không tốt.
.
Ngộ nhận ở chỗ nào? Phá vỡ sự đoàn kết ở chỗ nào? Trên những tờ quảng cáo cho Hội Chợ của giáo xứ không có lấy một chữ, một dòng, một câu nào dính líu tới nội dung quá cao quý của Thông Báo. Nói cách khác, tinh thần quốc gia và tình yêu của các ông dành cho “Quê Hương Việt Nam, choAnh linh các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ mình hy sinh để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc, cho linh hồn những đồng bào đã bỏ mình trên biển cả và trong rừng sâu để tìm Tự Do, cho các nạn nhân của chế độ cộng sản vô thần” bla-bla-bla… chỉ bộc lộ một cách tha thiết, tràn đầy, sau khi các ông bị những đồng hương tỵ nạn chân chính và công luận chống VC trên toàn thế giới sờ gáy, hay, bình dân hơn, hỏi thăm sức khỏe. Như vậy, các ông rõ ràng mới là những kẻ “thiếu lương thiện” (chữ của ông Đỗ Văn Phúc, Chủ tịch Cộng đồng Người Việt tại Hoa Kỳ, trong thư đáp lễ). Rồi nữa, thành phần có chủ ý không tốt gồm những ai? Nếu ám chỉ những tên lưu manh, mất dạy, tại các cộng đồng, luôn ngồi rình những biến cố xảy ra tại một cơ sở tôn giáo, là lợi dụng nhảy vào sủa hôi, chửi luôn cả tôn giáo đó bằng những lời bẩn thỉu nhất, thì các ông nói đúng. Còn chúng tôi , gồm tín đồ của mọi đạo giáo khắp nơi, chỉ bàn về vấn đề (issue), tức là phản đối việc các ông chọn hai ngày trước và đúng Ngày Quốc Hận 30/4 để tổ chức Hội Chợ, chứ không phản đối việc tổ chức Hội Chợ per se (tự nó), và như vậy, các ông nói điêu.
.
2) Theo truyền thống trong suốt 15 năm qua [các ông nhấn mạnh] 3 ngày Hội Chợ Spring Crawfish Festival là một sinh hoạt của Giáo Xứ được tổ chức sau lễ Phục sinh 2 tuần với mục đích duy nhât là mừng Chúa sống lại. Vì Lễ Phục Sinh thay đổi mỗi năm nên năm nay ngày Chúa Nhật thứ 2 rơi vào đúng ngày 30 tháng 4.
.
Truyền thống của giáo xứ (tổ chức vui chơi hai tuần sau lễ Phục Sinh), dù từ 15 năm qua, hay 300 năm, là do các ông tự đặt ra thì các ông cũng có thể tự rút vào, ai cấm? Luật lệ còn thay đổi được, huống chi truyền thống. Ví dụ, từ 2000 năm, luật lệ (khác với tín lý, tức lời Chúa dạy) Giáo Hội Công Giáo bắt các linh mục phải độc thân, mà mới đây, đương kim Giáo Hoàng Francis nói, ngài đang cứu xét việc phong chức cho những người có vợ, bởi những lý do hay nhu cầu chính đáng (hiện nay, theo lời ngài, tại những vùng quê hẻo lánh, quá thiếu linh mục, vì số người đi tu giảm sút). Thì truyền thống 15 năm của các ông, so với luật lệ khắt khe 2000 năm của Giáo Hội, chỉ là… cắc ké, nghĩa là chỉ là ca hát, đú đởn và ăn tôm (hùm? crawfish?) sau Lễ Phục Sinh, làm chi mà quan trọng dữ rứa, đến nỗi không thể sửa đổi được, hả mấy ông? Hay có phải vì năm nay ngày chót của Hội Chợ rơi vào đúng Ngày Quốc Hận 30/4, nên lâu lâu mới có dịp may ngàn vàng này, các ông không muốn thay đổi, vì tiếc rẻ, đúng không? Mà tại sao “truyền thống” bắt phải hai tuần sau lễ Phục Sinh mới được, mà không một tuần, hay ba tuần? Còn nữa, sau lễ Phục Sinh hai tuần rồi mà các ông còn tổ chức mừng Chúa sống lại làm chi nữa, đã mừng ngày Chúa Nhật 16/4 rồi, chưa đủ sao? Mừng cái gì mà mừng lắm thế hả? Ăn chơi thì cứ việc ăn chơi, đâu có tội, cớ sao lại lợi dụng, đem Chúa vào đây để đỡ đạn cho mình? Toàn là ngụy biện để che đậy thâm ý, VC gọi là “ý đồ”, một cách vụng về, gượng ép?
.
Quý vị độc giả cũng biết, theo lịch Công giáo, Lễ Phục Sinh thường rơi vào tháng 4, là tháng Quốc Hận của dân quân Miền Nam. Họa hoằn lắm mới trúng tháng 3 (sớm), và hình như không bao giờ gặp tháng 5 (trễ). Vì vậy, đối với chúng tôi, tháng tư là tháng chống VC, nhưng để phù hợp với truyền thống, các ông đã đổi câu ca dao thành: Tháng tư là tháng ăn chơi / Tháng năm cờ bạc tháng sau (sáu) hội hè…
.
Một điều lạ, giáo xứ CTTĐVN Houston, khác với những họ đạo Việt và Mỹ khác, không có truyền thống tổ chức vui chơi một cách “hoành tráng” vào dịp Lễ Giáng Sinh (luôn luôn rớt vào ngày 25/12), và sau hai tuần không mừng Chúa sinh ra đời nữa. Mà chỉ dành ưu tiên cho Lễ Phục Sinh. Sao lọa vậy?
.
3) Vì thế khi lên kế hoạch tổ chức, chúng tôi đã dự tính dành ngày 30 tháng 4 để kỷ niệm biến cố đau thương của đất nước.
.
Ô hô! Hu hu! Nghe muốn rớt nước mắt! À, tôi hiểu rồi. Té ra, các ông cố tình chọn ngày 30/4, không phải để hùa theo VC, nhưng để khóc cho quê hương đấy mà. Này, mấy ông đạo đức giả trong xứ đạo CTTĐVN, xạo vừa thôi chứ! Nói dối là một trọng tội đấy nhé! Kỷ niệm biến cố đau thương của đất nước là một điều cao quý, điều tốt đẹp, điều hợp lý, điều thiêng liêng, tại sao các ông không in lên ngay tờ quảng cáo để câu khách ngoài Công giáo, đa số là dân tỵ nạn, và cựu quân nhân (bây giờ toàn “người lính già”, biết thế nào là VC, là nỗi hờn vong quốc và sự tủi nhục của kiếp lưu đày), mà phải chờ cho đến sau khi bị công luận đánh cho tơi tả các ông mới nói “đã dự tính”, một cách láo khoét, khờ khạo?
.
4) Sau đó là nghi thức rước Quốc Kỳ Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ từ nhà thờ lên sân khấu tại hội trường, và những bài hát và nhạc cảnh đấu tranh cho Tự Do, nhân quyền, cho Quê Hương, cho Dân Tộc sẽ được các Ca Nghệ sĩ thực hiện.
.
Lại xạo nữa, mấy cha nội! Những ca sĩ chuyên nghiệp được mướn, dĩ nhiên với giá cắt cổ, đến từ các nơi, chỉ để hát “những bài hát và nhạc cảnh đấu tranh…” không thôi sao? Rồi, trong cái đám “ca nghệ sĩ” tạp pí lù, thượng vàng hạ cám, dán trên tờ quảng cáo có những đứa được huấn luyện trong lò VC từ bé, qua đây theo diện gì không biết nữa, nhưng chắc chắn không phải tỵ nạn chính trị, như các ông, như tôi, làm sao biết hát một cách thành tâm những bài đấu tranh, hay những đứa đang trở về hát cho VC có dám đứng lên đòi hỏi tự do, nhân quyền cho đất nước không? Ngoài ra, nếu chỉ để trình diễn những ca khúc và nhạc cảnh đấu tranh ấy, tại sao không bảo ca đoàn cây nhà lá vườn của các ông “thực hiện”, biết đâu hát còn hay hơn, và cho đỡ tốn tiền mướn? Còn nữa. Lấy cái gì bảo đảm là các ông sẽ thực hiện “nghi thức rước Quốc Kỳ” đúng như lời hứa trên một Thông Báo nặc danh? Giả dụ, ẵm tiền bán vé xong, đến ngày ấy, các ông giở quẻ, lật lọng, không tổ chức rước Cờ nữa, “vì lý do kỹ thuật”, thì đồng hương không lẽ bắc thang lên hỏi ông Trời /  tiền trao cho giáo xứ có đòi được không
.
5) Chúng tôi sẽ lên tiếng ủng hộ lời kêu gọi tổng biểu tình của LM Nguyễn Văn Lý vì tự do và vì nạn nhân của Formosa. Chúng tôi sẽ để một bàn giấy thu thập chữ ký của các tham dự viên.
.
Trời ơi, nghe mà giật mình, muốn xỉu. Linh mục Nguyễn Văn Lý đã tổ chức tổng biểu tình từ cả tháng nay rồi, và vì thế đã bị VC và tay sai bên này chửi bới, bôi nhọ, ra rả suốt ngày, và biết bao đồng bào, đa số Công giáo, tham gia biểu tình đã bị bọn súc vật Công an VC đánh đập,  xúc phạm, bắt bớ, lúc ấy có ai nghe các ông nói một lời ủng hộ, dù nhỏ, dù một lời không đáng chi (trích câu trong một bài hát sến), hay thấy đặt một bàn giấy nào “thu thập chữ ký” của bá tánh chưa? Không. Trăm lần không. No. Non. Nein. Niet. Nada. Các ông bỏ mặc cha Lý và “những nạn nhân của Cộng sản vô thần” (cf Thông Báo), để  suy nghĩ “lên kế hoạch” tổ chức xướng ca, ăn uống linh đình. Khi bị thiên hạ tố là vô cảm, là vô sỉ, là vô tâm, mấy ông mới vội vàng chìa mặt ra, “Dạ, có em đây mà!”.
.
III.- Thôi nhé, giấy vắn tình dài. Tôi rất tiếc đã chẳng đặng đừng phải viết những lời không vui, không đẹp, về các ông và giáo xứ CTTĐVN Houston. Nhưng tôi, cũng như tất cả đồng hương tỵ nạn chống VC trên toàn thế giới, chỉ muốn nói lên Sự Thật rằng kẻ thù chung, và duy nhất, của người Việt Nam trong và ngoài nước chính là lũ Việt Cộng và Tàu Cộng, quan thầy của chúng. Mà trọn tháng 4 là tháng biểu hiện mối hận thù của đồng bào, ít nhất là hải ngoại, đối với VC. Chúng ta không bao giờ lơi lỏng trong việc cảnh giác, làm bất cứ điều gì, với bất cứ danh nghĩa nào, để Việt Cộng, Việt Gian, và tay sai gian manh có thể lợi dụng tuyên truyền.
.
Bởi thế, các ông hãy chịu khó lắng nghe tiếng nói chính trực của những đồng hương còn quan tâm đến tiền đồ của dân tộc và danh tiếng của Giáo xứ CTTĐVN. Các ông hãy nghĩ lại mà dời ngày, hoặc bỏ hẳn, Hội Chợ trong tháng tư đen, hay tháng tư quốc hận, và sẽ không có gì phiền toái lắm, kể cả tiền bạc. Không tự ái, không sợ mất mặt, không coi thường công luận, nhất là trong thời đại Net mà mọi tin tức loan truyền đi nhanh như tên bắn. Được như thế, giáo xứ CTTĐVN sẽ trở thành tấm gương sáng cho những cơ sở tôn giáo khác noi theo, trong sự thán phục của mọi người.
.
Còn nếu các ông cố chấp, khăng khăng giữ đúng “truyền thống” kỳ quặc của giáo xứ, liệu các ông sẽ được thành công như mong muốn? Lãnh đạo là phải biết tiên liệu. Các ông có nghĩ đến trường hợp đồng hương Texas tẩy chay không tham dự, hay đi biểu tình chống các ông, không? Và xa hơn, nếu thành công, thì liệu mớ tiền mà các ông hốt được có thể mở hé cánh cửa thiên đàng cho các ông chui qua, như lời Chúa phán dạy không?

Portland, ngày 23/3/2017

NLGO / Nguyễn Kim Quý
Đại úy QLVNCH,
cựu tù nhân cải tạo và vượt biên

*

Nhớ ký thỉnh nguyện thư gởi Giáo Hoàng Phanxicô

*

Ý KIẾN ĐỘC GIÂ.

– Envoyé le : Dimanche 26 mars 2017 10h18
Objet : Hãy phản đối và tẩy chay những ai vui chơi ca hát vào Ngày Quốc Hận 30.04
Thưa Quý Vị,
 
Bất cứ ai đóng vai trò gì trong trần thế này, cũng phải nhớ đến nguồn gốc Việt  Nam của mình. Nhờ làn sóng tỵ nạn, những ai đó mới được sống trên miền Đất Hứa Hoa Kỳ. Như vậy những ai đó mang ơn đất nước Hoa Kỳ cưu mang mình, nhưng đồng thời cũng phải nhớ đến gốc gác tỵ nạn VC của mình. Nhờ ” gốc gác ” đó mình mới được Hoa Kỳ mở rộng vòng tay nhân đạo đón tiếp.

Lời nói và hành động phủ nhận Mùa Quốc Hận rất đáng bị kết án.
 
Ngày Quốc Hận 30.04 hằng năm là Ngày Đau Thương cho tất cả Đồng Bào Việt
Nam nói chung và cho Đồng Bào Miền Nam nói riêng.
Trong trường hợp linh mục chánh tòa khăng khăng giữ quyết định tiếp tục tổ  chức ca hát/vui chơi cho bổn đạo tại một giáo xứ ở Houston vào Ngày Quốc
Hận 30.04,
đề nghị Giáo Dân gốc Tỵ Nạn VC chân chính hãy tẩy chay ông ta
vì hành động bất xứng và vô liêm sỉ của một người Việt Nam.
 
Tôn-thất Sơn
_____________________________________________________

https://www.youtube.com/watch?v=fmF0JishL0k&feature=youtu.be

Thưa Linh Mục,
Trong cuộc phỏng vấn hôm qua với ông Dương Phục có đưa lên Youtube trên, ở phút 3:44, ông  Linh mục nói nguyên văn: “Xin quý đài có thể gửi cái thông điệp của tôi, cái ngày 30 đối với chúng  tôi không phải là ngày Quốc Hận, Quốc Tang…”
Tôi xin hỏi lại Linh Mục có phải là người lớn lên, tu hành, thụ chức tại miền Nam hay ở miền Bắc và cùng gia đình vào Nam sau 1975?
Linh Mục, nếu không có dính líu gì đến miền Nam, thì chúng tôi xin không còn ý kiến gì nữa. Vì
Linh Mục có quyền bày tỏ quan điểm của mình dù trái nghịch với chúng tôi.
_____________________________________________________

2017-03-24 15:53 GMT-05:00 Michael Do<md46usa@gmail.com Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. >:

Thưa ông Linh Mục,
Hôm nay, tôi nghe được tin sau buổi họp của Giáo Xứ với các đại diện Cộng Đồng Houston rằng Giáo Xứ đã “nhượng bước” mà bỏ bớt đi một ngày vui chơi.
Cũng trong mấy ngày hôm nay, chúng tôi đã đọc, nghe, xem hàng trăm lời than phiền, lịch sự có, mắng mỏ gắt gao cũng có, và nặng hơn, là đã có người đội lên đầu ông Linh Mục chiếc nón cối  của VC (cùng lúc với cả ông Linh Mục Nguyễn Tấn Sang đang tổ chức ca nhạc tại vài nước Âu Châu trong ngày 30-4).
Việc Giáo Xứ hủy bỏ bớt một ngày vui như để xoa dịu phẫn uất của đồng bào tị nạn, thưa Linh
Mục, theo tôi thấy, chẳng có gì thay đổi cả!
Hoặc Giáo xứ hủy bỏ tất cả những ngày Hội Xuân để chúng tôi đánh giá Linh Mục là người có lương tri, biết nhận thức trong quan hệ xã hội, phục thiện.
Hoặc, Giáo Xứ cứ vui vẻ đủ ba ngày để thoả mãn lòng tự ái, và hoàn tất kế hoạch chính trị xóa bỏ ngày Quốc Hận của đồng bào miền Nam.
Chúng tôi chờ thiện chí của quý vị trước khi phát động một bước mới mà e rằng uy tín của Linh
Mục sẽ bị giảm sút trầm trọng. Sự kiên nhẫn của chúng tôi cũng có giới hạn.
//

Sách giáo khoa Vẹm Hà Nội: *Thánh Gióng đánh giặc xong nhảy xuống Hồ Tây tắm ?

BBT: Tổ cha thằng Việt Cọng bán nưóc, không những bán đất biển mà còn bán luôn cả ngành văn hóa giáo dục của nước nhà cho bọn Tàu để chúng vẽ với chế riểu dân tộc Việt.

Thánh Gióng đánh giặc xong nhảy xuống Hồ Tây tắm ?
Author: Thái Bá Source: Dân Trí Posted on:2017-03-25
Một bài học trong sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 5 chọn đoạn văn có nhắc đến Thánh Gióng để dạy về từ ngữ thay thế, trong đoạn văn có chi tiết liên quan đến nhân vật truyền thuyết này khiến phụ huynh, học sinh và giáo viên băn khoăn.
Thời gian gần đây, nhiều phụ huynh có con em đang theo học lớp 5 trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa đang xôn xao và đưa ra nhiều ý kiến trái chiều về một bài học trong sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 5 và sách Hướng dẫn học Tiếng Việt lớp 5 tập 2A (sách thử nghiệm).

Hai cuốn sách Hướng dẫn học Tiếng Việt và Tiếng Việt lớp 5 có đoạn văn “lạ” về sự tích Thánh Gióng.

Cụ thể trong cuốn sách Hướng dẫn học Tiếng Việt lớp 5 tập 2A, tại bài 26C “Liên kết câu bằng từ ngữ thay thế” ở phần 1 đưa ra 2 câu hỏi (a và b) là: Những từ in đậm trong đoạn văn dưới đây dùng để chỉ nhân vật nào? và việc dùng nhiều từ ngữ thay thế cho nhau như vậy có tác dụng gì?.
Nghe chuyện Phù Đổng Thiên Vương, tôi thường tưởng tượng đến một trang nam nhi, sức vóc khác người, nhưng tâm hồn còn thô sơ và giản dị như tâm hồn tất cả mọi người thời xưa. Tráng sĩ ấy gặp lúc Quốc gia lâm nguy đã xông pha ra trận, đem sức khỏe mà đánh tan giặc, nhưng bị thương nặng. Tuy thế người trai làng Phù Đổng vẫn còn ăn một bữa cơm rồi nhảy xuống Hồ Tây tắm, xong mới ôm vết thương lên ngựa đi tìm một rừng cây âm u nào, giấu kín nỗi đau của mình mà chết.

Đây là sách dạy thử nghiệm.

Ngoài hai câu hỏi này, còn có hình ảnh về một nhân vật đang cưỡi ngựa, hai tay cầm chắc một khóm tre đánh giặc.
Qua tìm hiểu, đoạn văn trên là nói đến Thánh Gióng – một nhân vật trong cổ tích của dân gian Việt Nam. Theo sự tích kể lại, Thánh Gióng sinh ra ở xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội vào thời Hùng Vương thứ 6. Ông là “người trời” đã đầu thai xuống trần thế để giúp nhân dân ta đánh giặc Ân sang xâm lược. Sau khi đánh tan giặc Ân, ông đuổi giặc đến chân núi Sóc (Sóc Sơn), rồi lên đỉnh núi cưỡi ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn ông, phong là Phù Ðổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà.
Sau khi đọc đoạn văn trong sách Hướng Dẫn học Tiếng Việt lớp 5, phụ huynh B.V.T ở huyện Hậu Lộc (Thanh Hóa) phân vân: “Theo truyền thuyết và nhiều tài liệu về chuyện cổ tích Thánh Gióng tôi được biết thì không hề thấy có đề cập đến việc Thánh Gióng đánh giặc xong ăn bữa cơm, nhảy xuống Hồ Tây tắm, ôm vết thương đó vào rừng giấu kín nỗi đau mà chết. Không hiểu sao trong sách lại ghi như vậy”.

Đoạn văn viết về Thánh Gióng khác với chuyện cổ tích khiến nhiều phụ huynh băn khoăn, đưa ra ý kiến trái chiều trong cuốn sách Hướng dẫn học Tiếng Việt lớp 5.

Không chỉ mình anh T và nhiều phụ huynh khác có con em đang theo học lớp 5 ở Thanh Hóa cũng tỏ ra bất ngờ về đoạn văn này. Trao đổi với Dân trí, bà Tạ Thị Ánh – Hiệu trưởng trường Tiểu học Quang Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa cũng khá bất ngờ về đoạn văn trên. Bà Ánh cho hay, cuốn sách Hướng dẫn học Tiếng Việt lớp 5 nhà trường được Bộ GD-ĐT đưa về để giảng dạy theo chương trình VNEN (Dạy học theo mô hình mới Việt Nam). Về việc Thánh Gióng đánh giặc xong, ăn cơm, nhảy xuống Hồ Tây tắm.. Bà Ánh cũng chỉ biết về việc Thánh Gióng đánh giặc xong bay về trời chứ chưa nghe có chuyện như đoạn văn trên.
Cô giáo Triệu Thị Ngư, giáo viên Trường Tiểu học Quang Lộc cho hay: “Chúng tôi dạy theo sách của Bộ GD-ĐT nên chỉ đi sâu vào dạy học sinh về mặt nội dung. Còn về sự khác nhau, chúng tôi thấy đoạn văn trong sách Hướng dẫn học Tiếng Việt lớp 5 cũng giống với nội dung hiện hành (sách Tiếng Việt Lớp 5 – PV), không có sự thay đổi nên cũng không có ý kiến gì”.
Ông Hoàng Việt Cường – Phụ trách chuyên môn bậc Tiểu học Phòng GD-ĐT huyện Hậu Lộc (Thanh Hóa) chia sẻ: “Tôi chưa tin vào đoạn văn này, có sự khác xưa rất nhiều. Thông tin về bài văn của học sinh còn chấp nhận được chứ đoạn văn trong sách thì khó tin lắm. Trong nhiều văn bản trước có khác nhưng đối với đoạn văn này khác xưa rất nhiều”.

Sách Tiếng Việt lớp 5 cũng có đoạn văn tương tự.

Ông Nguyễn Văn Sĩ – Trưởng phòng GD-ĐT huyện Hậu Lộc cho biết, chương trình VNEN do Bộ GD-ĐT triển khai ở huyện Hậu Lộc có 5 trường tham gia là: Trường Tiểu học Quang Lộc, Tiểu học Mỹ Lộc, Tiểu học Phú Lộc và Tiểu học Hưng Lộc 1. Chương trình được thực hiện trong những năm qua, đến năm học này mới triển khai đến lớp 5.
“Đến giờ tôi mới nhận được thông tin này, chưa thấy các trường có báo cáo lên. Đúng sai thế nào chúng tôi cũng chưa dám khẳng định. Chúng tôi sẽ cho kiểm tra lại tại các trường, nếu có sự sai lệch sẽ làm báo cáo lên cấp trên”, ông Sĩ nói.
Dân trí sẽ tiếp tục thông tin về sự việc trên.
Thái Bá

Nguyễn thị Cỏ May – « Lời Ai điếu » của Lê Phú Khải !

· 1 hr ·

* * *

Nguyễn thị Cỏ May
.

Người cộng sản Nam kỳ Qua “Lời Ai điếu” của Lê Phú Khải

Một hôm bà Nguyễn thị Bình triệu tập một nhóm trí thức hơn 10 người lại, đặt câu hỏi : chúng ta sai từ bao giờ ?

Sinh Viên trí thúc miền Nam từng ủng hộ CS nhiệt thành

« Lời Ai điếu » của Lê Phú Khải phát hành đã khá lâu (Người Việt Books, mua qua Amazon London in, 12/2016) nên đã có nhiều người đọc, giới thiệu hoặc phê bình . Nay Cỏ May tôi không làm thêm công việc đó, mà chỉ lược qua, ghi lại vài chuyện nho nhỏ, thú vị, lìên quan tới những nhơn vật Nam kỳ, trí thức, tiểu tư sản, hăng sai chạy theo cộng sản để phục vụ lý tuởng giành độc lập dân tộc, đất nước không còn bóng ngoại xâm, xây dựng một xã hội công bằng, người không bốc lột người Nhưng mộng không thành! Đến lúc được hưu trí sớm hoặc già, phần nhiều chọn sống im lặng ở Việt nam hoặc đi ra ngoại quốc .

Nguyễn Khắc Viện giữ THƠ, bỏ NGÂY

Chuyện Nguyễn Khắc Viện theo cộng sản hết mình, người ta chỉ biết ông có thể chết sống với cộng sản, nhưng ít ai biết, từ 1942 – 1945, ở Paris, ông từng chạy theo Hitler, tuyển sinh viên Việt Nam gởi qua Berlin học, ông cho rằng có tương lai hơn ở Pháp vì Pháp là xứ thua trận.

Những năm, Việt Nam cơ hồ như sắp sụp đổ do kinh tế kiệt quệ, dân đói kém, Nguyễn Khắc Viện dâng sớ yêu cầu thay đổi. Quốc Hội lờ đi, ông gởi sớ thẳng tới Lê Duẩn và cũng không nhận được trả lời. Nhưng ông vẫn vui vẻ sống với tư tưởng vĩ đại của ông, và nhờ đó mà ông sống được ngoài 80 tuổi với cộng sản « Nóng không quạt, ngứa không gãi, chọc không tức » . Không biết ngày nay Nguyễn Phú Trọng và TW đảng có học tập nhuần nhuyễn tư tưởng này hay không mà thấy họ vẫn an nhiên tự tại, chạy ôm đít Tàu, giữ đảng, hốt bạc, ai đòi thay đổi thì lùa công an tới đánh đập thẳng tay?

Theo ông, cộng sản nên chống Mỹ tới cùng . Ông nhận xét kinh tế tư bản « Thử tưởng tượng nếu 6, 7 tỷ ngưòi trên trái đất này đều có mức sống như người Mỹ hiện nay, mỗi người một chiếc ô-tô , 50 đến 60 bộ quần áo, hằng năm đi du lịch khắp thế giới, thì năng lượng và tài nguyên của trái đất này còn gì nữa ? » . Và lẽ ra ông đã phải hô hào đào mồ chôn tư bản để cứu trái đất này chớ ?

Sau khi Liên–xô sụp đổ, Lê Phú Khải hỏi Nguyễn Khắc Viện, được Khải tôn kính như thầy « Bây giờ Liên-xô sụp đổ, cụ tính sao ? » .

Viện trả lời «Tôi đi theo chủ nghĩa tư bản văn minh . Chơi hẳn với phương Tây , không chơi với bọn tư bản man rợ mới ngoi lên ở châu Á như Đài Loan, Hồng Kông, Nam Triều Tiên , Singapore”

Nguyễn Khắc Viện vốn là người học giỏi có tiếng, thế mà ông vẫn không thấy sự chênh lệch về mức phát triển giữa Việt nam với “bọn tư bản man rợ mới ngoi lên” lúc đó . Bây giờ thì phải ít lắm 30 năm nữa may ra Việt nam bám gần đít họ .

Ông Nguyễn Khắc Viện trước giờ có tiếng là người yêu nước chân thành, yêu đảng chân thành . Vậy mà tới Đại hội đảng kỳ VII, ông lại dâng sớ một lần nữa đề nghị TW hảy gìải tán đảng :

“Nổi thống khổ, và thời gian không cho phép chúng ta trù trừ làm thỏa thuận mãi được . Đảng nên tự giải tán, trao chức năng quản lý cho nhà nước, quyền làm chủ tập thể cho nhân dân ” (Lê Phú Khải trích Báo Đất Việt, Bỉ, số 273, 1988) .

Năm 82 tuổi, ông tâm sự “Đời tôi là một đời “ ngây thơ ” . Thơ là đi kháng chiến cứu nước, tôi giữ nó lại . Ngây là đi theo chủ nghĩa xã hội, tôi vứt nó đi . Nhưng nếu phải sống lại, tôi vẩn đi con đường đó ! ” .
Nhưng ông không phải là người “ ngây thơ” mà là người nằm mơ giữa ban ngày . Chẳng lẻ ông đi làm “ kháng chiến cứu nước ” tại Paris và Hà Nội ?

Cộng sản sai từ bao giờ?

Nhà báo Nguyên Ngọc kể với Lê Phú Khải : “Một hôm bà Nguyễn thị Bình triệu tập một nhóm trí thức hơn 10 người lại, đặt câu hỏi : chúng ta sai từ bao giờ ?

Mọi người đều nói : Sai từ năm 1951, khi Đại hội lần thứ II, đảng lấy chủ nghĩa mác-lê và tư tưởng Mao trạch- đông làm kim chỉ nam cho mọi đường lối chính sách của mình . Riêng tôi nói : sai từ đại hội Tours . Bà Bình không đồng ý . Vây mà sáng hôm sau, bà bảo tôi: “Chị đã suy nghĩ suốt đêm qua . Em nói đúng đấy ! ” .

Thật ra, hội nghị Tours chỉ mới là cơ hội để Hồ Chí Minh được mang hia mão trình làng và nhờ đó lọt vào mắt của Lê –nin . Qua tháng3/1923, Hồ Chí Minh mới rời Paris, qua Nga làm gián điệp cho Staline .

Và từ đây, Hồ Chí Minh mới thật sự làm người cộng sản hết mình hoạt động cho cộng sản . Vốn ít học lại tham vọng quá lớn, chỉ muốn làm quan, phục hận cho cha và bản thân gian khổ, Hồ Chí Minh chỉ biết say mê vũ lực cướp chánh quyền để cầm quyền . Khi nắm được quyền lực bằng mọi thủ đoạn thì chỉ lo giữ chặt chánh quyền bằng bất cứ giá nào, giết hại nửa triêu nông dân vô tội, dìm xã hội xuống đáy vực thẳm cũng làm không chút ngần ngại .

Vụ vừa giết vừa bêu riếu Bà Năm Cát Hanh Long, người đóng góp lớn cho Việt Minh, là tâm gương chiếu rọi bản chất gian ác của CB, tức Hồ Chí Minh . Đám cầm quyền cộng sản đều ít học hoặc vô học, gốc nghèo đói, khi có quyền hành trong tay thì việc gì cũng dám làm nên hủy hoại văn hóa dân tộc, cướp bóc, vơ vét của dân đến cọng rau muống cuối cùng là thực tế ngày nay trên đất nước Việt nam . Cũng đều bắt nguồn từ Hồ Chí Minh từ sau hội nghị Tours .

Cho Hồ Chí Minh sai từ Hội nghị Tours là đúng nhưng bà và cả nhiều người cộng sản khác vẫn giử im lặng tiếp tục phục vụ đảng cho tới chết ! Có ai bất chợt suy nghĩ tại sao lại như vậy không ?

Trên đời dễ có mấy ai

Số Nam kỳ tập kết ra Bắc sau 1954, phần lớn được cho đi các nước Đông Âu thuộc phe XHCN anh em để học nghề chuyên môn về khoa học kỹ thuật . Những người có học Trung học trong Nam rồi thì dễ học tiếp để trở thành kỹ sư thật sự . Vì cũng không thiếu bác sĩ “chẻ củi nấu cơm” ở bệnh viện hoặc kỷ sư “cầu đường” chuyên làm WC 2 ngăn theo Trung cộng . Hỏi tại sao thì được trả lời rất biện chứng “ trong chế độ XHCN, công tác nào cũng là công tác phục vụ đảng ” .

Thầy Bảy, tức Nguyễn văn Trân và người con trai Nguyễn Hồng Đăng là trường hợp điển hình về mẫu người Nam kỳ thiếu “ lý luận”, như Nguyễn Phú Trọng nói, nên theo cộng sản chỉ có tan xương nếu không, thì cũng sớm thân bại danh liệt mà thôi .

Bảy Trân không phải Nguyễn văn Trấn tuy hai người đều quê Cần giuộc, tỉnh Chợ lớn (trước 1954). Nguyễn văn Trân sanh quán ở Bình Đăng trên tỉnh lộ đi Gò công, vừa qua khỏi Cầu Nhị Thiên đường chừng 3,4 km là tới . Đi thêm 16, 17 km nữa là tới Quận Cần giuộc, cũng là quê hương của Cụ Nguyễn Đinh Chiểu, quê ngoại của Nguyễn An Ninh . Bình Đăng là cái nôi của Bình Xuyên . Bảy Viễn quê ở Phong Đước, cách Bình Đăng chừng 3,4 km nữa, về phía tay mặt cùng tỉnh lộ, hướng đi Cần giuộc (7 Trân đặt tên con là Hồng Đăng – Đăng để nhớ sanh quá “Bình Đăng”, Hồng là để nói mình là người cộng sản từ bên Tây lúc đi học) .

Nguyễn văn Trấn, tác giả hồi ký “Viết cho Mẹ và Quốc hội ”, quê ở Chợ Đệm, cũng thuộc Quận Cần giuộc nhưng nằm phía quốc lộ đi về Miền Tây qua ngã Phú Lâm . Cùng ở vùng này, có hung thần Trần văn Giàu chủ trương giết hết những người kháng chiến thật sự yêu nước nhưng không cộng sản để giành độc quyền lãnh đạo kháng chiến cho cộng sản .

Trở lại với Thầy Bảy, với giai thoại của Thầy và Ba Đăng . Ra Hà nội, ông theo học lớp bồi dưởng chánh trị việt nam ở trường đảng Nguyễn Ái quốc để chuẩn bị vào Trung ương đảng, đi làm Đại sứ ở Liên-xô . Tổng Bí thư Trường Chinh gìảng về lịch sử kháng chiến Nam bộ năm 1945 “ Tổ chức Thanh Niên Tiền Phong ở Nam Bộ trước kia là tổ chức phản động thân Nhật ”. Thầy Bảy đứng dậy nói: “Thanh Niên Tiền Phong ở Nam Bộ lúc đó do tôi cử Trần Văn Giàu đi gặp Phạm Ngọc Thạch để tổ chức ra nó . Tuy cái vỏ bên ngoài là của Nhật , nhưng cái ruột bên trong là của ta . Đồng chí không biết lịch sử Nam Bộ thì đừng nên giảng như thế ” .“

Chỉ ít lâu sau , Bảy Trân nhận được quyết định về hưu lúc mới ngoài 50 tuổi” ( Lời Ai điếu, trg 213 -214).

Thầy Bảy có viết hồi ký về Nam kỳ kháng chiến . Thầy viết rất đúng sự thật của phong trào ở Nam kỳ từ cuộc khởi nghĩa năm 1940 nhưng không có nhà xuất bản nào dám xuất bản .

Sau 1975, Hồng Đăng có đem về Sài gòn tập hồi ký nhưng bây giờ hai người đều không còn nữa . Muốn tìm lại, không biết hỏi ai đây .

Ba Đăng làm Phó Chủ nhiệm Ủy Ban kế hoặch tỉnh Tây ninh, đi họp về cải tạo tư sản ở dinh Thống Nhứt, nghe Đỗ Mười định nghĩa “Cải tạo tư sản là cướp đoạt lại tài sản của giai cấp tư sản ”, Ba Đăng phản ứng “Người cách mạng không cướp của ai cả ! ” .

Thế là anh Ba phải về vườn như cha của anh đã cải lại Trường Chinh năm xưa ở Hà nội .

Cũng trong một Hội nghị Trung ương, một dân Nam kỳ khác là Dương Bạch Mai, học Luật ở Paris, theo cộng sản, về nước hoạt động cho cộng sản, phê bình “Mao Trạch-đông là tên thổ phỉ, không thể nghe ông ta được ” trong lúc Lê Duẩn đi theo Mao vì, theo Duẩn, chỉ có Mao mới có vũ khí và dũng khí cách mạng chống lại Mỹ, và đủ trình độ lý luận để chống chủ nghĩa xét lại . Và Dương Bạch Mai lại không chấp hành nghị quyết 9 thì chỉ có chết mà thôi .

Về cái chết của Dương Bạch Mai, 2 ông Hoàng Minh Chính và Nguyễn văn Trấn tiết lộ, Trần Đĩnh kể lại trong “Đèn Cù, trang 225 :

“Nguyễn Văn Trấn rất kính trọng Dương Bạch Mai . Nói học Mai nhiều lắm . Học nhiều cả tiếng Pháp . Trấn cũng nói với tôi như Hoàng Minh Chính đã nói : Họ cho anh Mai uống bia có thuốc độc , chết chưa kịp buông cốc , ngay tại Quốc hội .

Lúc ấy , Hoàng Minh Chính nhờ Mai đưa lên Quốc hội thư ta nên tham gia vào lưới điện toàn phe của Comecom . Mai đưa xong thì phó chủ tịch Hoàng Văn Hoan chỉ ngay tay vào mặt phó chủ tịch Mai chửi “thằng phản động “. Sau đó, Hoàng văn Hoan trốn qua Tàu tỵ nạn và chết luôn ở bên quê hương củ .

Ta lúc ấy đang hăng hái quyết một lòng nghe Trung quốc mà, ông chắc nhớ quá . Viết gì thì viết, thế nào cũng phải có đoạn nói về xét lại các ông , Trấn nói . Anh Mai bị mưu sát là cái chắc . Tuân Nguyễn ở Đài phát thanh làm bài thơ khóc Mai thì rồi bị bắt luôn . Có lẽ là người tù xét lại đầu tiên ở ta” .

Còn cán bộ người Bắc theo Liên-xô như Hoàng Minh Chính, Nguyễn Kiến Giang, … bị đi tù, được Lê Đức Thọ gắn huy chương “ Các cậu ở tù cũng là tham gia chống Mỹ cứu nước”.

Năm 74 tuổi, đang nằm trên giường bịnh nghe Lê Đức Thọ nói, Nguyễn Kiến Giang giận dữ đã phải chửi thề .

Triệt tiêu Nam kỳ vốn là chủ trương của Hồ Chí Minh

Người trong cuộc biết cái bí ẩn của Nam Kỳ Khởi Nghĩa (22/11/1940). Không phải bỗng nhiên nhóm Thường vụ Trung ương đảng lẫn trốn ở Hóc Môn, Bà Điểm mà Pháp biết được và bắt trọn ổ. Đó chính là miền Bắc “chỉ điểm cho Pháp”, vì muốn thanh toán sạch cái Trung ương đảng miền Nam để chỉ có Trung ương đảng Bắc Kỳ lãnh đạo. Họ mượn tay người Pháp để tiêu diệt cấp lãnh đạo gốc Nam Kỳ, như Võ Văn Tần, người Đức Hòa, Tân An, Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ, …

Từ đó, Hội nghị thứ 7 Ban chấp hành Trung ương đảng CS Đông Dương đưa Trường Chinh lên làm Tổng Bí thư Lâm Thời và đầu não cộng sản dĩ nhiên nằm tại Bắc Kỳ. Các đảng viên Bắc và Trung Kỳ chia nhau nắm giữ các chức vụ then chốt trong kháng chiến cũng như sau khi hòa bình. Đó là chủ trương thầm kín của Hồ Chí Minh . Sau khi Nhật đầu hàng, các phần tử trí thức Nam kỳ như Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Trấn, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Tạo, Huỳnh Văn Tiểng, Ngô Tấn Nhơn, Phạm Ngọc Thạch,.. lập ra Ủy Ban Hành Chánh Kháng Chiến Nam Bộ, muốn tách ra khỏi sự khống chế của nhóm đảng viên Trung và Bắc Kỳ để thành lập 1 quốc gia cộng sản Nam Kỳ. Không ngờ Hồ Chí Minh biết thâm ý này nên sai Cao Hồng Lĩnh, Hoàng Quốc Việt vào Nam bắt cóc Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai đem về giam lỏng ở Hà Nội.

Nhờ Nhựt đầu hàng, Lê Duẩn ra tù Côn Đảo, được Hồ Chí Minh gọi ra Hà Nội nhận chỉ thị. Khi cuộc chiến tranh Việt – Pháp lan rộng ở Nam Kỳ, Hồ cử Lê Duẩn với chức vụ Bí Thư Xứ Bộ Nam Kỳ đi vào Nam. Đi theo Duẩn có Lê Đức Thọ. Hồ muốn Duẩn vào Nam để lãnh đạo cuộc kháng chiến. Những người Trung và Bắc từ trước đến nay sống ở miền Nam như Trần Văn Trà, Võ Quang Anh, Phan Trọng Tuệ, Nguyễn Kim Cương…được Hồ cất nhắc lên cấp chỉ huy. Năm 1951, khi Trung Ương Cục Miền Nam thành lập, Duẩn được cất nhắc lên làm Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam. Từ đó, Hà nội qua Duẩn nắm trọn Miền Nam trong tay .

Vậy dân Nam kỳ khi làm cộng sản phải biết khôn, phải biết gột bỏ đi cái chất “Nam kỳ cuốc ”, và nếu còn muốn có chức có quyền, thì nên học lấy tư tưởng vĩ đại của Nguyễn Khắc Viện “ Nóng không quạt, ngứa không gải, chọc không tức ” mới mong may ra được yên thân vả thêm vài đồng bạc lẻ !

Nhưng sướng hơn hết là bán đất, bán nhà nếu còn, rút về quê, cất cái chòi lá ở cho mát mẻ, tì tì ba-xi-đế, sáng say, chiều xỉn . Nhớ chuyện thế sự, chửi thề vài ba tiếng rồi đi ngủ !

Nguyễn thị Cỏ May

Image may contain: 2 people, people on stage

[Hình nầy là chân dung tác giả Lê Phú Khải (?)]

Nhân Một Trăm Ngày Quá Vãng – Tưởng Nhớ Nhà Báo BÙI-BẢO-TRÚC ! [tn]

Ký mục gia BÙI BẢO TRÚC
(1944 – 2016)

Ông sinh năm 1944 tại làng Trình Phổ, tỉnh Thái Bình. Đi học ở tỉnh Hải Phòng năm 1952, sau lại dời lên Hà Nội vào năm 1953 để theo học Tiểu học tại trường Lý Thường Kiệt nằm ở phố Sinh Từ. Thời gian này ông cư ngụ ở ngõ Yên Sơn, đối diện với Chùa Bà Ngô, là một ngôi chùa nhỏ kế cận Văn Miếu, tức Quốc Tử Giám, Hà Nội. Ông thường nói ông đã từng có tuổi thơ vui đùa chạy nhẩy trong Văn Miếu với những cây muỗm cây xoài rậm rạp và những con rùa đội bia tiến sĩ ở nơi này.

Năm 1954 ông di cư theo gia đình vào Nam, theo học nốt chương trình bậc Tiểu học ở trường Nguyễn Tri Phương, Sài Gòn, sau đó tiếp tục bậc Trung học ở trường Chu Văn An, và tốt nghiệp Tú tài Toàn phần, Ban C năm 1963.

Sau đó ông du học ở Tân Tây Lan (New Zealand) và trở về nước năm 1965 để dạy Anh ngữ ở Hội Việt Mỹ và trường London School của giáo sư Nguyễn Ngọc Linh.

Thời gian sau ông qua làm việc với Phủ Tổng Ủy Dân Vận và Chiêu Hồi của ông Hoàng Đức Nhã.

Năm 1973 ông đảm nhiệm chức vụ phát ngôn viên chính phủ, mà trong cương vị này, với khả năng Anh ngữ lưu loát, ông đã đối phó với nhiều ký giả ngoại quốc một cách thích đáng và hữu hiệu để bảo vệ lập trường của Việt Nam Cộng Hòa trong tình thế khẩn trương – Hồi đó, do cuộc chiến càng lên cao độ, ký giả ngoại quốc càng hay soi mói, đặt ra nhiều vấn đề.

Năm 1974, ông làm việc tại Tòa Đại Sứ Việt Nam ở Anh Quốc, và sau biến cố tháng 4-1975, ông qua Canada vào tháng 6 cùng năm.

Năm 1977 ông làm việc cho đài VOA ở Hoa Thịnh Đốn cho đến năm 2001 thì nghỉ hưu. Tuy nhiên ông vẫn tiếp tục viết loạt bài Thư Gửi Bạn Ta cho nhiều báo, được rất đông độc giả tán thưởng.

Ông cũng cộng tác với đài Little Saigon Radio, Hồn Việt TV trong hai chương trình Ngày Này Năm Xưa, Chào Hoàng Hôn mỗi ngày, và Anh Ngữ Trong Đời Sống hằng tuần.

Sau vài tháng trở bệnh, ông từ giã cõi trần hồi 11:45 pm hôm 16-12-2016 tại Fountain Valley, California.

//

Bà Hoàng Lan Chi – điểm tin – BBC phỏng vấn ô Đỗ Thông Minh

BBC phỏng vấn ô Đỗ Thông Minh

Author: Hoàng Lan Chi Posted on:2017-03-21
Ông Đỗ Thông Minh bình luận về cố ký giả Đạm Phong và ‘vụ K9’

1-Ô Minh tóm tắt diễn tiến Mặt Trận từ khi thành lập cho đến khi ông ra khỏi: rõ ràng

2-Ô Minh kể về vụ AC Thompson phỏng vấn hai lần, chỉ chiếu sau lưng vài giây và minh họa cho cái câu ( có nhiều người sợ, dấu mặt) ( Hoàng Lan Chi viết: Theo tôi, AC Thompson, vô tình biết có 5 ký giả VN bị giết, nảy ra tư tưởng làm phim, với mộng đoạt giải Emmy. AC Thompson đã thuyết phục được cấp trên câp ngân quỹ và phải nói cuốn phim rất công phu vì đi qua cả Thái, gặp tướng Thái. Bố cục khá chặt chẽ. Vì mục đích của mình, Thompson, đã luôn tìm cách phỏng vấn/hướng người được phỏng vấn về K9. Sau này, Terror in Littls Sài Gòn có đi dự thi Emmy nhưng không trúng giải. Có thể AC Thompson sẽ làm thêm và dự thi lần thứ hai. AC Thompson, theo tôi là một phóng viên trẻ, có tài, thừa láu cá. CHính Thompson, đã “hạ gục” KTG Nguyễn Xuân Nghĩa hai lần. Cụ Nghĩa đã bị (một tên oắt con) cho vào tròng. Cụ ngậm đắng nuốt cay!
3-Ông Minh nhận định về giai đoạn sau, về Nguyễn Thanh Tú, nhất là buổi họp báo: không cung cấp tin gì mới vì chỉ nói nửa chừng; mọi người vẫn không biết thủ phạm là ai; ô Minh khôn khéo cho biết ông ủng hộ việc đi tìm công lý cho cha của ô Tú. Ô Minh cho biết, ô rời Mặt Trận và hoàn toàn không biết gì về K9.
Nhận định chung về Mặt trận: Ô Minh cho rằng Hoàng Cơ Minh và các anh em trong giai đoạn đầu, có tinh thần thật, hy sinh thật. Việc “chấm mút” ở “hậu phương” chắc cũng có. Vì thế nói kháng chiến Ma là không đúng.
Hoàng Lan Chi viết: khi mọi người viết “kháng chiến ma” có lẽ mọi người ám chỉ những trận đánh tưởng tượng, ma. Ô Minh đã “cố tình” quên chi tiết động trời: Yung Krall bị cảnh sát Douglas tố cáo bà là nhân viên CIA vào thời gian đó và đã giúp Hoàng Cơ Định trốn thoát lưới IRS (thuế). Nhưng ô Minh lại cung cấp tin này: bà Yung Krall kể lại bà ta có tham gia với CIA, trong việc điều tra cái chết của 5 ký giả. Ngoài ra, Ông Tú, trong các cuộc họp báo hay trả lời phỏng vấn có nói rõ nhưng chắc ô Đỗ Thông Minh quên: Mục tiêu của ô Tú, sau này, không phải là đưa kẻ sát nhân ra tòa vì họ đã già ( chắc cũng có kẻ ăn năn, đoái công chuộc tội, đang cộng tác với Tú ???!!) mà là tổ chức VT-ma phải biến mất vì đây là tổ chức lường gạt đồng bào. Như thế, tôi tự hỏi, có bao nhiêu người thích ô Tú phải chỉ tận tay, day tận mặt, thủ phạm cho mọi người biết? Và có bao nhiêu người nhắm vào đầu rắn nên đồng ý với ô Tú là phải ngăn chận sự lường gạt đồng bào của VT-ma? Cá nhân tôi, không giống ô Đỗ Thông Minh, mà nghiêng về loại 2: triệt tiêu VT-ma!
KẾT LUẬN: tôi cho rằng ô Tú đã đi đúng hướng. Với IRS, kỳ này VT-ma, sẽ khó thoát khỏi lưới thuế. Dù sao, kể từ khi ô Tú lên tiếng qua 22 thông báo với bằng cớ rất công phu, thì mọi hoạt động của VT-ma đã chìm hay dậm chân. Nguyễn Văn Khanh-RFA, không dám tạo diễn đàn cho VT-ma nhiều như ngày xưa nữa. Trịnh Hội-Voice, bị lột “áo mão” cũng đã không còn hoạt động nhiều. Toàn bộ vòi ( SBTN, calitoday, Giao chỉ Vũ Văn Lộc, Voice..) đều “chìm” khá nhiều (Ngoài đề: thời gian qua, Calitoday và cả Trịnh Hội đã bị phỉ nhổ vì vụ bầu cử Hoa Kỳ rất nhiều).
Ngày nào IRS còng đầu được đám thủ lãnh VT-ma vì tội trốn thuế hay thêm vài tội khác như (rửa tiền) thì có thể coi như ô Tú sẽ được lui về với gia đình, cộng đồng được sinh hoạt trong sáng hơn (tôi là nhân chứng cho vụ VT-ma lũng đoạn vụ bầu cử Tổ Chức Cộng Đồng ở Hoa Thịnh Đốn năm 2016. VT-ma, đã nắm được Tổ Chức Cộng Đồng San Jose và ôm mộng nắm cộng đồng Hoa Thịnh Đốn để tiếp tục con đường của họ ( đã tạm thời bị ách ở Nam CA). Tuy thế, trời có vẻ vẫn còn có mắt.
Ông Đào Vũ Anh Hùng, 1987, ngậm ngùi với (Vàng Rơi Không Tiếc) thì bây giờ hẳn bớt được nỗi ngậm ngùi chăng?
Riêng tôi thì vẫn ngậm ngùi. Ngậm ngùi vì thương cho hai chữ VN. Mất nước, tha phương mà còn bị một nhóm người lợi dụng lòng yêu nước của những bà mẹ già, (hàng chủ nhật gói bánh đem ra Little Sài Gòn hay Eden bán, chắt chiu đóng từng xu lẻ cho lon kháng chiến), của bao người làm công nhân nhưng vẫn đều đặn đóng hàng tháng cho Mặt Trận. Tất cả chỉ vì chúng ta yêu nước quá và niềm mơ ước trở về quê hương đau đáu quá. Ôi cái thân phận của dân tộc VN quả là long đong khốn khổ.
Hoàng Lan Chi
3/2017
———