Tiếng gõ lúc GIAO THỪA !

Tiếng gõ lúc GIAO THỪA !
*  *  *
Năm – Bốn – Ba – Hai – Một !

Inline image
Trong suốt 365 ngày của năm vừa qua, có biết bao nhiêu khoảnh khắc trôi đi, nhưng ít khi nào ta lại để ý đến nó cho bằng lúc này. Khi ta có thật nhiều cái gì đó, ta thường không mấy trân trọng nó như cho bằng lúc nó chỉ còn sót lại chút ít ỏi và sắp sửa mất đi. Chẳng hiểu sao, vào lúc năm cũ và năm mới chuyển giao, ta lại quý thời gian đến thế. Ta đếm từng phút, từng giây trôi qua với một tâm tình pha chút bâng khuâng lẫn nôn nao háo hức.
Tối cuối cùng trong tháng 12 âm lịch của Việt Nam, gọi là đêm Giao thừa. Theo từ điển Hán-Việt, “giao thừa” có nghĩa là “Cũ giao lại, mới tiếp lấy”. Giao thừa là thời điểm chuyển tiếp giữa ngày cuối cùng của năm cũ sang ngày đầu tiên của năm mới.  Ở Việt Nam, Giao thừa còn gọi là “đêm năm mới” hay “đêm 30 Tết”.
Inline image

Đêm giao thừa! Cái khoảnh khắc này rất lạ kỳ, vì đã trở thành cái cũ nhưng không là cái cũ, nó chưa là cái mới nhưng đã có nét mới trong mình. Nó là điểm giao nhau giữa hai thời khắc trọng đại của dòng thời gian. Nhờ đó mà nó trở nên vừa thiêng liêng vừa quý báu.

Đêm giao thừa nhắc ta nhớ rằng không gì trên thế giới này quý giá cho bằng những tương quan gắn kết. Chỉ còn một vài khoảnh khắc ngắn ngủi nữa thôi, hãy dành cho nhau những gì quý giá nhất. Đừng vì ngại ngùng mà không dám nói lời yêu thương. Đừng vì xấu hổ mà không dám mở miệng nói câu xin lỗi. Hãy bộc hạch hết tất cả những điều bí ẩn của trái tim. Hãy nói cho bố mẹ biết là ta yêu thương họ thế nào và tri ân họ biết bao. Hãy nói với anh chị em lời cảm ơn vì bao kỷ niệm và tình cảm ngọt ngào mà chúng ta đã có với nhau. Hãy tỏ bày với bạn bè, họ hàng thân thuộc những ước mong tốt đẹp mà ta dành cho họ.
 
Inline image
 

Còn những gì của quá khứ, hãy trả nó về cho quá khứ. Những thất bại, những đổ vỡ, những buồn phiền… hãy để cho thời gian cuốn đi tất cả. Quên những gì cần quên thì đầu óc ta mới được thanh thản đón nhận những gì sắp tới. Kim đồng hồ có quay ngược lại cũng chẳng thể đưa ta trở về quá khứ để thay đổi những gì đã xảy ra. Đêm giao thừa mời gọi ta hướng đến ánh ban mai tinh khôi, sẽ bừng lên trong phút chốc nữa. 

Đêm giao thừa! Chiếc kim thời gian đưa ta về điểm xuất phát mới. Dòng thời gian đã mang đi tất cả, nhưng cũng mang đến một chân trời mới đầy mộng mơ. Cái gì sẽ đợi ta phía trước, cuộc sống của ta trong năm mới sẽ ra sao, khoảng thời gian 365 tới đây có giống như năm này không, hạnh phúc sẽ mỉm cười với ta hay sẽ quay lưng lại với ta? 
Chẳng ai có thể cho ta câu trả lời chính xác. Nhưng điều duy nhất ta biết là nó sẽ tùy thuộc vào thái độ sống của ta hôm nay. Đêm nay, đêm Giao thừa, trong vài ba giây ít ỏi còn sót lại, ta được mời gọi để suy gẫm về tất cả những điều ấy, để hướng lòng lên cao, rồi trải lòng ra với muôn loài. 
Hít một luồng hơi nhẹ vào người. Rồi từ từ thở ra. Ta mỉm cười, hân hoan đón chào một năm mới.
Inline image
Còn 5 phút nữa thôi!
.
Nào! Bốn, ba, hai, một… !
.

BINH VỰC HAY KHÔNG BINH VỰC MC NGUYỄN NGỌC NGẠN ?

BINH VỰC HAY KHÔNG BINH VỰC!

.
Bài của Nguyễn Quốc Đống
.
MC Nguyễn Ngọc Ngạn (NNN) là một người nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản nhờ vai trò làm MC trong các chương trình ca nhạc nhiều năm nay tại hải ngoại. Tuy nhiên ông Ngạn cũng mang tai tiếng vì có nhiều lời nói, và hành động sai trái trong khoảng thời gian này.
Sau đây là một vài trường hợp tiêu biểu:
.
1– Năm 1997, ông Ngạn làm MC trong cuốn băng Thúy Nga Paris By Night số 40, chủ đề “Mẹ”. Trong băng DVD này, khán giả thấy cảnh người dân miền Nam Việt Nam chạy loạn dưới làn mưa bom của máy bay thuộc Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, thấy hình ảnh chim bồ câu trắng ngậm nhánh lúa đỏ rải trên cánh đồng VN. MC NNN có lời phát biểu “Hãy để cuộc chiến tranh Việt Nam đi vào tiền kiếp… Mẹ VN trông mong đàn con khắp nơi trên thế giới chung tay xây dựng lại nước Việt…”. Người Việt TNCS tại Orange County, Nam California phẫn nộ trước việc phổ biến hình ảnh sai trái về chiến tranh VN, trước lời tuyên bố của ông Ngạn mang tính hòa hợp hòa giải với kẻ thù CS, nên đến biểu tình trước TT Thúy Nga, đập nát nhiều cuốn băng số 40, đồng thời gọi cuốn băng nhạc này là “B–40”, tên một vũ khí của VC, được dùng để bắn vào cộng đồng người Việt TNCS. TT Thúy Nga sau này phải xóa bỏ những hình ảnh bỏ bom của máy bay VNCH trong các ấn bản mới.
.
2– Năm 2012, ông Ngạn được chọn làm MC cho chương trình ca nhạc “Tình Ca Mùa Xuân” dự định được tổ chức tại Berlin, Đức quốc, ngày 30/4/2012, tức Ngày Quốc Hận của người Việt TNCS. Trước sự phản đối của cộng đồng, người tổ chức đã hủy bỏ chương trình. Khi trả lời phỏng vấn của cô Hoàng Anh, trên TV Canada, ông Ngạn cho biết việc phản đối chương trình ca nhạc tổ chức ngày 30/4 là sai, 30/4 cũng chỉ là một ngày sinh hoạt bình thường, không có gì phải kiêng kỵ; người phản đối chỉ nhắm “đả kích” ông, vì “ghét” ông, vì “ông được nhiều bà khán giả ái mộ”…. (?) Ông Ngạn đã coi thường Ngày Quốc Hận 30/4, một sự kiện quan trọng đối với đồng bào người Việt TNCS.
.
3– Năm 2015, trong bài viết “Bên Thắng Cuộc”, ông Ngạn viết “Việt Nam bây giờ không còn là nước cộng sản, chỉ là nước độc tài”. Đây là lời tuyên bố sai trái, độc hại, vì nếu VN không còn là cộng sản, thì “việc chống cộng sản VN” thành vô ích hay sao ? CSVN vẫn chưa đổi tên nước, vẫn theo chủ nghĩa Mác–Lênin, sao dám bảo VN không còn là nước cộng sản! Lời tuyên bố này là lời chỉ trích nhắm vào cuộc tranh đấu chống cộng vẫn đang tiếp diễn dưới nhiều hình thức của người Việt TNCS tại hải ngoại.
.
4– Tuy nhiều lần nói sai và làm sai, nhiều lần phản bội người Việt TNCS, ông Ngạn vẫn có thái độ ngạo mạn, coi thường dư luận, vẫn “ngựa quen đường cũ”, vẫn “chứng nào tật nấy”.
Tháng 12, 2019, mạng internet có phổ biến một video clip về một chương trình ca nhạc tại Đức, do ông Ngạn làm MC. Tại chương trình này, ông Ngạn tuyên bố “50,000 người Mỹ chạy tỵ nạn sang Canada, vì bạo chúa Trump”. Đây là lời vu khống đối với chính sách di trú của chính phủ Hoa Kỳ, và là lời mạ lỵ tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump.
Không hề có chuyện “50,000 người Mỹ phải chạy sang Canada tỵ nạn, do TT Trump là một bạo chúa, đã cho thi hành chính sách di dân khắc nghiệt”. Theo thống kê (trích từ video do facebooker Steven Nguyễn thực hiện), từ tháng 2, 2017 đến tháng 9, 2019 có hơn 50,000 người vượt biên giới Hoa Kỳ–Canada, sang Canada xin tỵ nạn, họ thuộc nhiều quốc gia như Nigeria, Haiti, Colombia, Turkey… và chỉ có hơn 1,000 là người Mỹ. 50,000 “người Mỹ chạy tỵ nạn sang Canada” mà ông Ngạn nhắc tới này có mặt tại Mỹ chỉ với chiếu khán du lịch, và họ chỉ dùng lãnh thổ Mỹ để đi đường bộ sang Canada xin tỵ nạn (trích video của Trần Mai Cô). Nếu con số 50,000 người Mỹ phải sang Canada tỵ nạn, ông Ngạn hàm ý “Chính phủ Mỹ có chính sách di dân khắc nghiệt, TT Trump độc ác, khiến người Mỹ phải bỏ nước ra đi; chính phủ Canada có chính sách di dân nhân đạo…”. Sự thực, chính sách di dân của Canada cũng giống chính sách di dân của Hoa Kỳ: muốn xin tỵ nạn, phải có những điều kiện được chính phủ chấp nhận, và người có quốc tịch vẫn bị tước quốc tịch và bị trục xuất về nguyên quán, nếu phạm luật. Theo thống kê, trong số 50,000 người nói trên, chỉ có hơn 10,000 người được Canada cho tỵ nạn, và số người Mỹ được nhận tỵ nạn chỉ có 7 người.
Để chứng minh cho việc TT Trump “độc ác”, ông Ngạn kể câu chuyện “một bà mẹ VN 4 con, đã sống ở Mỹ 17 năm, vừa bị trục xuất về Việt Nam vào đầu tháng 12, 2019”. Nếu bà mẹ này bị oan ức, có lẽ bà đã được nhiều tổ chức trong cộng đồng tranh đấu đòi công lý cho bà, không cần phải chờ MC NNN nói lời công đạo cho bà ta. Hoa Kỳ là một nước lớn, có nhiều sắc dân, mọi chuyện đều phải được giải quyết đúng luật pháp. Bà mẹ nói trên bị trục xuất về VN vì là người di trú bất hợp pháp tại Mỹ suốt 17 năm. Tại Mỹ, bà ta sanh 4 đứa con, là đã hưởng biết bao phúc lợi của xã hội Mỹ, lấy từ tiền thuế của người dân Mỹ. Nay Sở Di Trú Mỹ phải giải quyết các trường hợp di trú bất hợp pháp tồn đọng quá lâu, và bà mẹ nói trên ở trong trường hợp này. Bà không phải là nạn nhân của TT Trump, người theo ông Ngạn chỉ biết đi “moi móc hồ sơ di trú, để đuổi người này, trục xuất người kia…”. Luật trục xuất này là luật của chính phủ Mỹ, do tòa di trú Mỹ thi hành, đâu phải là luật do TT Trump tùy tiện đặt ra. Bà mẹ VN trên bị trục xuất như vậy là đúng luật, là công bằng, có gì là oan uổng?
Hai lời tuyên bố sai nói trên của ông Ngạn chứng tỏ tư cách thấp kém, và mục đích xấu xa của ông. Ông Ngạn là một quân nhân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, là một người Việt tỵ nạn cộng sản. Hai lần ông phải chạy nạn cộng sản, lần thứ nhất từ bắc vào nam năm 1954, lần thứ hai từ miền nam VN ra hải ngoại sau 1975. Lần thứ hai ông đã gặp nạn, vì trong chuyến vượt biển này, chỉ có ông sống sót, còn vợ và con đều chết thảm, không đến được bến bờ tự do. Một người xuất thân là công dân VNCH, là quân nhân VNCH, là nạn nhân của cộng sản VN, những tưởng ông phải là người có lập trường quốc gia, chống cộng dứt khoát, nhưng thực tế nhiều năm qua đã chứng minh điều ngược lại.
TT Trump là người lên án mạnh mẽ chủ nghĩa cộng sản tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, tạo niềm tin và hy vọng cho người chống cộng. Ông Ngạn buông lời mạ lỵ TT Trump, vậy ông là ai? Việc ông Ngạn làm, lời ông Ngạn nói rõ ràng đang “làm lợi” cho cộng sản, và “làm hại” cho người chống cộng.
TT Trump là tổng thống Hoa Kỳ duy nhất đã thi hành chính sách thương mại cứng rắn với Tàu cộng để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ và công dân Mỹ, qua đó người dân nhiều nước trên thế giới cũng được hưởng lợi theo. Tàu cộng bị trừng phạt về thương mại, kinh tế bị suy yếu, tất nhiên Việt Nam cũng sẽ dễ thở hơn, đỡ bị tên bá quyền phương bắc bắt nạt. Ông Ngạn không nhìn thấy việc làm này của TT Trump là có lợi cho VN hay sao? Khi ông buông lời độc ác, nói TT Trump là “bạo chúa”, không những ông xúc phạm đến cá nhân ông Trump, mà còn xúc phạm đến nhiều triệu người Mỹ đã bầu cho ông Trump năm 2016, trong đó có nhiều đồng hương Việt TNCS của ông, và hơn thế nữa, ông còn xúc phạm đến cả nước Mỹ, vì ông Trump là tổng thống của Mỹ.
Hơn 30 năm nay, ông Ngạn sống được, và làm giàu nhờ các chương trình ca nhạc được tổ chức trên đất Mỹ, nhờ vào đồng tiền của đồng hương người Việt TNCS tại Mỹ. Nay ông nói lời sai sự thật, về chính sách di trú Mỹ, về tính cách của tổng thống Mỹ, xúc phạm không những quốc gia Mỹ, mà còn cả tổng thống, và người dân Mỹ. Ông còn có can đảm tiếp tục xin chiếu khán vào Mỹ kiếm ăn hay không? Nếu còn chút liêm sỉ, ông không nên vác mặt sang Mỹ nữa !
30 năm qua, nhiều lần ông Ngạn nói bậy, làm bậy, và nhiều lần ông đã thoát nạn. Đó chính là vì nhiều khán giả quá dễ dãi, cho phép mình bị “đầu độc” bởi các lời dẫn giải dối trá của ông, cứ nghĩ rằng “giải trí” là chính, cần gì phải quan tâm đến các vấn đề chính trị, ông Ngạn có nói sai vài điều thì cũng không có gì quan trọng. Khán giả không biết rằng những lời dối trá đó chính là thuốc độc sẽ làm xói mòn niềm tin trong cộng đồng, làm suy yếu tinh thần chống cộng của cộng đồng. Sau vụ phản đối băng nhạc Thúy Nga số 40 năm 1997, tại Little Saigon, sau vụ chống đối chương trình ca nhạc “Tình Ca Mùa Xuân” năm 2012 tại Đức… đông đảo khán giả vẫn tham dự các chương trình ca nhạc của ông Ngạn! Khán giả của ông Ngạn thuộc nhiều thành phần, tỵ nạn CS và không phải tỵ nạn CS, quân nhân và không phải quân nhân, có học và ít học… nên ý thức chính trị, trình độ hiểu biết, và cách xử sự của họ trong cùng trường hợp cũng khác nhau. Kết quả là ông Ngạn vẫn tiếp tục coi thường dư luận, coi thường khán giả, làm xáo trộn và gây chia rẽ trong cộng đồng.
Kết luận, sau việc làm sai trái của MC Nguyễn Ngọc Ngạn vào cuối tháng 12, 2019 tại Đức, tôi nghĩ các người Việt TNCS, các quân nhân Quân lực VNCH cần bày tỏ thái độ tẩy chay dứt khoát đối với ông Ngạn. Chúng ta có thể làm những việc cụ thể như sau:
• Không mua vé đi xem chương trình ca nhạc có NNN làm MC.
• Khuyến khích gia đình, người thân và bạn hữu không đi xem chương trình ca nhạc có NNN.
• Không mời NNN làm MC, nếu tổ chức các chương trình ca nhạc trong cộng đồng người Việt TNCS.
• Gửi thư đến Sở Thuế Hoa Kỳ (IRS), yêu cầu điều tra việc đóng thuế lợi tức của NNN sau các chương trình ca nhạc của ông ta tại Mỹ.
• Gửi thư đến Tổng thống Trump, và Sở Di Trú Mỹ (INS), tố cáo hành vi sai trái của NNN, đồng thời yêu cầu không cấp chiếu khán nhập cảnh Mỹ cho đương sự.
Mỗi người chúng ta hãy lên tiếng, hãy hành động, cùng góp một bàn tay để những kẻ “vì tiền đã đánh mất lương tâm, mất lý tưởng quốc gia, dân tộc, mất lập trường chống cộng, quên căn cước tỵ nạn cộng sản”, như Nguyễn Ngọc Ngạn ý thức được hành động sai trái, phá hoại cộng đồng của họ. Hiện tượng sai trái này đã tiếp diễn nhiều chục năm qua tại hải ngoại, làm hại không ít cho công cuộc tranh đấu vì tự do, dân chủ tại quê nhà của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản.
.
Nguyễn Quốc Đống
Cựu SVSQ/TVBQGVN/Khóa 13
31/12/2019
———

Trần Hùng_ Tại sao DemocRat quyết tâm truất phế Trump!

ĐỂ HIỂU RÕ NGUYÊN NHÂN ĐẢNG DÂN CHỦ QUYẾT TÂM TRUẤT PHẾ TỔNG THỐNG DONALD TRUMP

** * **

Đại án tham nhũng chấn động nước Mỹ: Lộ phương thức
rửa tiền hàng tỷ USD của triều đại cựu Tổng thống Obama Rửa tiền của chính quyền Obama là một trong những đại án tham nhũng mà tổng thống Donald Trump sẽ phải truy tố vào nhiệm kỳ 2 trong khẩu hiệu “Keep America Great – Giữ cho Nước Mỹ vĩ đại”. Vì vậy bằng mọi giá đảng Dân chủ Mỹ phải lật đổ tổng thống Donald Trump nếu không muốn bị ông Trump đào tận gốc, trốc tận ngọn.

Để rửa tiền nhưng không bị lộ, chính quyền Obama đã lập nên một đường dây xuyên quốc gia, nối kết Ukraine với Tàu cộng thông qua công ty bình phong của con trai Joe Biden.. Cụ thể:

Lấy chiêu bài “hỗ trợ an ninh” cho Ukraine, từ năm 2014, chính quyền Obama đã giải ngân cho chánh quyền Poroshenko của Ukraine với số tiền 1,5 tỷ USD từ tiền thuế của dân Mỹ. Riêng Liên Âu đã hỗ trợ cho Ukraine khoảng 15 tỷ USD (chủ yếu dưới dạng các khoản vay).

Kết quả là Ukraine vẫn không làm gì được Nga ở vụ Nga cướp bán đảo Crimea của Ukraine bởi vì số tiền này đã bốc hơi khỏi Ukraine chui vào túi của Obama, Joe Biden và các quan chức đảng Dân chủ Mỹ.

Để lấy được khoản tiền “hỗ trợ an ninh” kia, con trai Joe Biden là Hunter Biden đã được công ty Burisma của Ukraine nhận vào làm việc với mức lương 50 ngàn USD/tháng, con trai của Nancy Pelosy là Paul Pelosy cũng có chân ở Ukraine.

Ngoài ra, con trai Joe Biden và con gái của Hillary Clinton cũng có chân ở Tàu cộng mà theo nguồn tin từ cuốn sách Secret Empires của Peter Schweizer thì “Hunter Biden bay đến Tàu cộng trên Air Force Two với cha mình vào năm 2013. Và 10 ngày sau khi cha con Biden đến Tàu cộng, công ty của Hunter Biden đã ký được hợp đồng trị giá 1,5 tỷ USD với một công ty con của nhà băng Tàu cộng”.

Như vậy có thể hình dung, việc công ty của Hunter Biden ký kết hợp đồng với nhà băng Tàu cộng vào năm 2013 là để “lót đường” cho việc rửa tiền được vào năm 2014 khi khoản “hỗ trợ an ninh” cho Ukraine được chính quyền Obama giải ngân. Tức là khi chính quyền Obama nhận được các hóa đơn của Ukraine trình lên chứng minh chánh quyền của tổng thống Poroshenko đã đặt mua các công cụ “hỗ trợ an ninh” từ Tàu cộng thì Obama sẽ ký lệnh giải ngân.

Tiền từ kho bạc Mỹ sẽ chạy vào tài khoản của chánh quyền Poroshenko rồi chạy vào túi của Hunter Biden dưới hình thức trả lương từ công ty Burisma của Ukraine và hình thức thanh toán cho Tàu cộng để Tàu cộng chuyển vô nhà băng của mình rồi chạy vào tài khoản của công ty Hunter Biden ở Tàu cộng theo hợp đồng đã ký kết năm 2013 có giá trị 1,5 tỷ Mỹ kim như nói ở trên.

Đó là lý do mà ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của tổng thống Donald Trump vừa phàn nàn “làm ơn, bạn có thể chuyển hướng các nỗ lực điều tra tham nhũng của mình để tập trung vào … Bao nhiêu viện trợ thuế của Mỹ đã đến một công ty Ukraine trả cho con trai của Joe Biden trong khi Joe Biden chịu trách nhiệm viện trợ?”.

Vì vậy nên ông Trump mới yêu cầu phía Ukraine và Tàu cộng nên phối hợp với Mỹ để điều tra nghi án tham nhũng khủng khiếp của Obama – Joe Biden bất chấp phe Dân chủ đang quyết tâm theo đuổi việc luận tội ông. Đầm lầy Nước Mỹ sẽ còn nhiều kịch tính khi tổng thống Ukraine là Zelensky và Tập Cận Bình sớm bay qua Mỹ để hội kiến Tổng thống Donald Trump.

Nước Mỹ và cả Liên Âu sẽ sốc nặng khi hành vi tham nhũng rất tinh vi của Obama – Joe Biden – Hillary Clinton – Nancy Pelosy và Poroshenko bị đưa ra ánh sáng. Đường dây tham nhũng này sẽ là quả bom hạch tâm thổi bay trò “cả vú lấp miệng em” của đảng Dân chủ Mỹ: màn kịch luận tội tổng thống Donald Trump.

Tran Hung
———————-

Trích dẫn

Em-Xi Nguyễn-Ngọc-Ngạn lên tiếng trên mạng (?)

via Nguyễn Ngọc Ngạn phản bác dưới tên ” Hội những người yêu thích TN-PBN ” đăng ở Facebook của con trai ô Ngạ n- Jan 1st 2020

====================================

LanChi Hoang

8 hrs ·

Đây là bài từ Facebook của con trai ô Nguyễn Ngọc Ngạn Rất nhiều người phản bác trong này

Mọi người THEO LINK XEM: SẼ THẤY :

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10162793240105319&set=a.10155195796945319&type=3&theater

Hoàng Lan Chi viết:

Xem tổng cộng 12 trang vừa bài của con trai ô Ngạn vừa các comment, tôi có suy nghĩ sau:

🍀1) Lẽ ra, ngay khi mới có một vài người lên tiếng, Ô Ngạn phải lên tiếng ngay, xin lỗi về những “information” sai mà ông đã phát biểu. Nếu được thế thì không có nhiều người mắng nữa

🍀2) Nhưng có lẽ ô Ngạn tự kiêu, tự đắc nên không làm thế. Rồi bây giờ ông phản biện mọi người bằng bài viết ký tên con ông.

🍀3) Mọi lập luận của con trai ông đều bị mọi người bẻ gãy hết:

🏵 Già ngoài 70t nói cái gì liên quan luật pháp thì phải nói cho đúng. Không thể nói bậy bạ được. Bịa đặt nhiều quá: 50.000 người Mỹ chạy sang Canada; mỗi năm Canada tốn cả trăm triệu nuôi đám người chạy qua, sống 17 năm có 4 con mà bị đuổi; các tổng thống trước không như thế, nay ô Trump moi móc..Chính vì nói nhiều lần nên mọi người CÓ QUYỀN NGHI NGỜ Ô NGẠN NHẬN TIỀN ĐỂ NÓI BẬY
🏵-Người ta đuổi vì ông nói “mọi người chạy sang Canada hết”
🏵-Ông cho ví dụ Mai Khôi thật sai quấy. Hải ngoại chống vì Mai Khôi đòi dẹp cơ vàng khi đến hát ở DC. Chính vì ô Ngạn KHÔNG XEM NET, KIẾN THỨC TỔNG QUÁT VỀ CÁC LÃNH VỰC KHÁC BỊ HỤT RẤT NHIỀU. Còn công dân Mỹ Việt tử tế, bao gồm cả người ủng hô DC, CH lên án Mai Khôi vì TT qua VN về vấn đề kinh tế mà cô ta giương bảng rất dơ, rất mất dạy “Piss on Trump”.
🏵-Ông đăng đàn nói ở sân khấu hai lần thì KHÔNG BAO GIỜ NGƯỜI TA LẠI GÓP Ý QUA MAIL CẢ. Người ta phải viết công khai vì điều ông nói không phải là sai tên bản nhạc mà sai quá nhiều nhằm mục đích bôi bác, mạ lị tổng thống của Hiệp Chủng Quốc HK

KẾT LUẬN: ông Nguyễn Quốc Đống có đề ra một số biện pháp đối phó với ô Ngạn. Mọi người hãy xem và cho ý kiến

Hoàng Lan Chi

********************************

John Dinh Vuong NguyenFollow

December 31, 2019 at 3:29 AM

Cái giá của sự nổi tiếng!

Những ngày qua, cái tên Ngạn được nhắc đến nhiều hơn bao giờ hết. Trong nước thì có Ngạn trong Mắt Biếc, ở ngoài nước thì có Ngạn nhà văn – một nhân vật quen thuộc của chúng mình, một người mà bản thân mình và hàng triệu người đã thần tượng.

Không nói về Ngạn Mắt Biếc vì không liên quan đến page mình, mình nói về bác MC Nguyễn Ngọc Ngạn trong topic này. Nếu ai chưa biết thì mình nói ngắn gọn là trong một show diễn ở Đức ngày 27.12, bác Ngạn có nói về chuyện nước Mỹ, về tổng thống Trump trục xuất những người không có hộ chiếu Mỹ, thời gian qua đã có 50.000 người Mỹ đã “vượt biên” sang Canada… Mình không đi sâu vào vấn đề này vì bản thân không tìm hiểu nhiều và không có hiểu biết sâu về tình hình chính trị tại Mỹ, kẻo bị những người đang đánh phá NNN vào đây chửi bới mình luôn.

Vì sao bác Ngạn lại bị phản đối? Vì họ nói rằng ông không hiểu gì về di trú Mỹ, không hiểu gì về chính trị mà đi phát biểu lung tung. Nếu đúng là như vậy, thì mình cũng cần một lời đính chính từ bác Ngạn như những lần MC đã nói sai trong các chương trình PBN để các khán giả không tiếp nhận những thông tin sai lạc. Chuyện cũng chỉ đơn giản là vậy thôi nếu như viễn cảnh bác Ngạn là một người không đủ sự nổi tiếng, không đủ sức ảnh hưởng đến đám đông. Ở hải ngoại dường như có nhiều thế lực luôn lăm le vào những sai lầm của người khác để đánh phá, chụp mũ nghệ sĩ. Luôn là những câu từ quen thuộc “ăn tiền Cộng Sản” hay “lũ văn nghệ sĩ thổ tả”… Mình không nghĩ là tiếng Việt lại có những từ ngữ nặng nề để xúc phạm, hạ bệ nhau như vậy. Ở Mỹ luôn đề cao tự do nhân quyền, tự do ngôn luận, vậy thì tại sao lại chửi bới một người khi họ phát biểu không cùng chí hướng với mình? Vẫn có những cách để góp ý nhân văn với nhau mà…. Chưa kể ông Ngạn còn bị những lời đe doạ rằng “nếu ông không xin lỗi tổng thống của chúng tôi thì ông không còn đường kiếm tiền ở Nam Cali…” kinh khủng thật. Nếu đơn giản chỉ là một người MC phát biểu sai thì có cần phải takedown sự nghiệp của họ đến vậy không? Nếu là mình, thì mình chọn cách góp ý qua thư từ, ông ơi ông phát biểu như vậy là sai, vì chuyện của tổng thống Trump là abc…xyz… mới là đúng. Ông nên xem lại những nguồn thông tin báo chí mình tiếp nhận vì dù sao ông cũng là một người có sức ảnh hưởng nhất định tới cộng đồng… Làm vậy thì có phải đẹp lòng đôi bên không? À mà khi đụng đến 2 từ chính trị thì làm gì có đúng hay sai? Vì chính trị thuộc về tư tưởng của mỗi một người rồi. Ở Mỹ có bao nhiêu đài truyền hình bày tỏ lập trường của họ là theo Dân Chủ hay theo Cộng Hòa, ông Trump bị chửi lên bờ xuống ruộng đó. Chắc gì những người chửi bới ông Trump nặng nề như vậy đã hiểu biết chính xác về di trú ở Mỹ, chắc gì tất cả những người bầu cử cho một người tổng thống đã có thời gian tìm hiểu kỹ ông Trump đúng hay bà Hillary sai?

Nếu mình không thích ông Trump giống ông Ngạn, mình làm clip chửi bởi ổng thì sẽ không ai quan tâm, nhưng với Nguyễn Ngọc Ngạn thì sẽ là một câu chuyện khác, vì những thế lực lăm le, trực chờ đánh phá ông rất nhiều. Chưa nói đến chuyện bác Ngạn phát ngôn đúng hay sai, nhưng chỉ nội chuyện dùng những lời lẽ nặng nề để xúc phạm một người hơn 70 tuổi đáng tuổi ông mình thì đã quá đáng rồi, chẳng phải người lớn hay dạy trẻ con là phải tôn trọng người lớn tuổi sao? Hơn 25 năm qua, Nguyễn Ngọc Ngạn đã đóng góp bao nhiêu cho văn nghệ Việt Nam, đã sáng tác bao nhiêu câu chuyện cho văn học hải ngoại. Không cần biết những người đó lấy lí do gì để chống đối bác Ngạn, nhưng với mình – và mình tin là hàng triệu fans bác Ngạn, fans PBN cũng sẽ có cách nhìn công tâm cho sự việc này. Nếu bác Ngạn sai, thì bác sẽ có cách để đính chính vì chuyện đó liên quan đến uy tín của bác. Còn những người đang đánh phá chụp mũ bác Ngạn nhận tiền của Dân Chủ này nọ thì hãy nghĩ lại xem, bằng chứng đâu?

Ở show PBN 130 vừa qua, cũng có một chuyện không vui bắt đầu từ một youtuber nổi tiếng của Việt Nam sang xin quay phim bác Ngạn nhưng bị bác từ chối vì bác có hợp đồng hình ảnh với Thúy Nga. Điều đó hoàn toàn đúng, Youtuber này cũng không trách gì bác Ngạn nhưng những người xem video đó vẫn dùng những từ ngữ nặng nề chửi bới bác “chảnh”, nào là “tên phản động”… Qua những sự việc trên mình mới thấy được cái giá của sự nổi tiếng nó kinh khủng đến thế nào, mình đúng hay sai chưa cần biết. Mà trước tiên sẽ tồn tại một nhóm người luôn chờ đợi để chửi bới, hạ bệ.

Với cá nhân mình, qua những gì mình đã học hỏi, đã nhìn thấy ở bác Ngạn hơn 20 năm qua, mình luôn TIN rằng ông không phải xấu xa như những thế lực chống phá nói.

Hy vọng rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn hôm nay! Và những người chống phá MC Nguyễn Ngọc Ngạn không kéo vào page mình để chửi bới!

-written by Hội những người yêu thích TN-PBN (30.12.19)

Mời bạn xem talkshow về Ghen Tuông & Ganh Tị mà bác Ngạn đã nói cách đây không lâu:

COMMENT

Catherine Nguyen Theo em biết thì có thể nói bài này ông Ngạn viết và đề tên con trai vì em không nghĩ con trai ông viết được. Giả thuyết ông Ngạn nói vì tiền cũng khá hợp lý vì không bầu show nào cho phép ông bỏ ra 1 khoảng thời gian dài như vậy để nói về đề tài này trong 1 show ca nhạc, ngoại trừ đã có sự đồng ý của bầu show . Đơn giản : ai đó mướn ông Ngạn nói và ông ngạn điều đình chia tiền kiếm được với bầu show . Qua bài này lại càng khẳng định tính tự cao tự đại của ông Ngạn , ông cũng có ” to ” thật nhưng ông cứ nghĩ mình ” to lắm lắm ” nên có lúc ông cố nín thở phình bụng, phùng mang trợn mắt cho to hơn nên xém tắt thở ! 😎😃🙃😉

LanChi Hoang Đương nhiên là ô Ngạn viết, con trai ký tên

Thanh Le Dưới cuối bài phản biện trên có đề là “-written by Hội những người yêu thích TN-PBN” chứ không phải do con ông Ngạn viết. Có điều ai là người trong cái hội này “yêu thích PBN” nhất

LanChi Hoang Ô Ngạn!

Phan Lê Việt Anh Nếu là facebook của con trai NNN thì hắn nên bảo bố hắn là lập facebook rồi lên nói phét thoải mái chứ đừng lợi dụng show ca nhạc để tuyên truyền chống phá tổng thống được nhân dân bầu cử một cách hợp pháp của hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Cái nhiều người phàn nàn là việc lão ta lợi dụng show diễn để tuyên truyền chống phá.

Catherine Nguyen Đây là câu ông Ngạn viết : ” Vì sao bác Ngạn lại bị phản đối? Vì họ nói rằng ông không hiểu gì về di trú Mỹ, không hiểu gì về chính trị mà đi phát biểu lung tung. Nếu đúng là như vậy, thì mình cũng cần một lời đính chính từ bác Ngạn như những lần MC đã nói sai trong các chương trình PBN để các khán giả không tiếp nhận những thông tin sai lạc. Chuyện cũng chỉ đơn giản là vậy thôi nếu như viễn cảnh bác Ngạn là một người không đủ sự nổi tiếng, không đủ sức ảnh hưởng đến đám đông. ” Tôi kèm theo đây là link những trường hợp những người nổi tiếng về ngành giải trí và truyền thông tại Mỹ bị mất việc vì những lời nói của họ. Trong tất cả các trường hợp xảy ra với những người nổi tiếng của Mỹ họ đều xin lỗi sau đó. Thay vì 1 lời xin lỗi ,ông Ngạn lại buông ra những lời ngạo mạn ngu xuẩn để cho rằng mọi người ganh tỵ tài năng của ông ??? He is so SICk : https://www.usmagazine.com/…/sta…/kathy-griffin-w485106/ Điển hình Kathy Griffin : ” Kathy Griffin
CNN fired the comedian from its New Year’s Eve special after she posed for a photo featuring a decapitated head that resembled President Donald Trump. “CNN has terminated our agreement with Kathy Griffin to appear on our New Year’s Eve program,” the network tweeted on May 31, 2017. Hours earlier, Griffin — who also lost an endorsement with Squatty Potty over the incident — apologized for her actions. ”

LanChi Hoang Catherine phản bác đúng.Không nói bậy. Không chửi rủa.
1-Ông Ngạn nói là tại sao không nhắc qua mail. Chị đã viết: NO. Điều ông nói đã đi xa và ảnh hưởng đến TT, đến cuộc bầu cử sắp tới. Do đó, người khác BẮT BUỘC PHẢI ĐƯA PUBLIC
2-Nó khác xa khi Ngạn nói lộn tên tác giả bài hát. So sánh không đúng.

LamDong Vu Trong show, NNN đã nói khá dài, khả nhiều chi tiết ( rẩt mập mờ, sai, đánh lận con đen) thì rõ ràng ông ta đã có chuẩn bị kỹ để nói. Chứ không phải là vô tình, bộc phát nhất thời mà nói sai tên một ca sĩ, hay một bài hát.

Anh Giai Tôi thật sự khinh bỉ tên bưng bô NNNgạn khi niṇh bợ, tâng bốc và SUCK Ô. TT Trudeau quá lộ liễu “very obvious” trong khi Ô. TT Trudeau khó xử “very embarrassing” .. lúc tên nịnh NNNgạn lôi TT Trump và Kim jong Un ra so sánh, đây là tư cách của người trí thức “kiss ass” ??? Mong đồng bào tẩy chay tên MC KISS ASS Trudeau này là vưà.

Ganh tị” Cái nhận định đến ngay trong trí tôi. là Nguyen ngọc Ngạn chỉ là 1 tên trí thức hạ cấp, vô liêm sĩ,,,1 loại GÁI ĐĨ GIÀ MỒM vì nói bậy mà không biết nhìn nhận , sửa sai lại còn MỒM LOA , MÉP GIẢI
Nếu NNN càng chống chế, biện bạch 1 cách càng gở , thì anh ta càng nhận thêm nhiều những lời phỉ báng mà thôi Đừng ngu NNN !!!

Đoàn-Dự_ Chuyện bên nhà: Con heo trong hội đồng thi_

Chuyện bên nhà: Con heo trong hội đồng thi

Đoàn Dự
 

Kỳ chấm thi phổ thông trung học (tú tài) năm ấy, tôi được Ty Giáo dục tỉnh cử làm tổ trưởng Tự nhiên, trông coi việc chấm thi 3 môn: Toán, Lý hoá, Sinh vật, còn tổ trưởng Xã hội gồm 3 môn: Văn, Sử địa, Ngoại ngữ thì do giáo viên của trường khác làm. Sự thực, không phải Ty Giáo dục biết mặt, biết tên chúng tôi mà đề cử (hồi đó mới sau 75, còn gọi là “Ty” Giáo dục, sau này mới đổi thành “Sở” Giáo dục & Đào tạo), mà là do anh – hiệu trường tôi được cử làm chủ tịch hội đồng giám khảo nên đề nghị ty cử tôi làm tổ trưởng Tự nhiên chứ tôi cũng chẳng có tài cán gì. Anh này là hiệu trưởng từ ngoài Bắc vào, quê ở Hà Tĩnh, đã từng tốt nghiệp ĐHSP Hà Nội và đi bộ đội về, đảng viên khá nhiều tuổi đảng (hiệu trưởng một trường cấp 3 tất nhiên phải là đảng viên cốt cán). Tính anh nghiêm túc, bắt các giáo viên trong trường làm việc quá chừng nên chúng tôi thường nói ngầm với nhau là anh “hắc ám” nhất trong các hiệu trưởng của 9 trường cấp 3 trong tỉnh.

Giáo viên đi coi thi thì gọi là giám thị, thuộc hội đồng giám thị. Sau đó khi đi chấm thi thì gọi là giám khảo, thuộc hội đồng giám khảo. Mỗi ngày mỗi người chúng tôi được 1$ công tác phí ngoài số lương khoảng 40$/ tháng, tức tương đương với 20.000$ thời cũ. Trước năm 75, lương tôi 43.000$/tháng, lại đi dạy thêm tại các trường tư nữa, nay chưa được một nửa, không còn trường tư nên nghèo là ở chỗ đó. Trên nguyên tắc, 1$ tương đương với 500$ thời cũ vì mới đổi tiền, một đồng ăn 500 đồng, nhưng trên thực tế, tiền mất giá khủng khiếp, cái gì cũng khan hiếm nên không thể so sánh 1$ tiền mới với 500$ tiền thời cũ được. Các giáo viên nghèo xơ xác. Dân chúng phải ăn bo bo, khoai lang, khoai mì mà cũng không đủ.
Lễ khai mạc hội đồng giám khảo diễn ra rất long trọng vì có ông bí thư tỉnh uỷ đến dự. Tiếp theo, ông ta chỉ thị cho chúng tôi rằng năm ngoái, năm kia, năm nào tỉ lệ thí sinh thi đậu cũng đạt từ 95 phần trăm trở lên, vậy thì năm nay ít nhất cũng phải như thế, không thể kém hơn.

Ngay sau đó anh chị em về ban của mình, bắt đầu chấm bài theo lối “chấm kép”, ngày trước thường gọi là “double correction” theo tiếng Pháp. Nghĩa là mỗi xấp do hai người chấm, cho điểm riêng biệt với nhau, khi xong xấp thì sẽ hội ý để cho mức điểm chung nếu có chênh lệch.

Buổi trưa, mọi người xuống phòng ăn bên cạnh bếp ăn cơm, riêng tôi và cô Thủy, tổ trưởng Xã hội, giáo viên môn Văn trường Cấp 3 Thị xã, tức trường Thánh Giuse cũ nay đã bị lấy làm trường công lập, thì phải ở lại làm báo cáo đã chấm được bao nhiêu bài, số bài bị 0 điểm, số bài được trung bình từ 4 đến 5 điểm, số bài từ 6 – 7 điểm trở lên…, rồi đem báo cáo đó và các xấp bài chưa chấm hoặc đang chấm dở lên nộp trên văn phòng, chiều cũng sẽ làm như vậy.

Tôi rất đói bụng mà cũng uể oải nữa, vì từ sáng đến giờ chưa được miếng gì vào bụng. Lý do đơn giản là trường Trịnh Hoài Đức ở Lái Thiêu sau 75 đổi tên thành trường Bồi Dưỡng Cán Bộ – nơi chúng tôi đang chấm thi – nằm bên cạnh quốc lộ 13, chung quanh không có hàng quán gì cả, muốn ăn thì phải xuống Búng. Mà ở Búng cũng chẳng có gì ngoài một quán bán bánh bèo bì rất nổi tiếng, nhưng ăn vừa mắc lại vừa không thể no bụng, tiền đâu mà sáng nào cũng xuống và làm gì có thì giờ.
Bụng đói nhưng trong phòng ăn, cơm đựng trong những chiếc rổ đã nguội ngắt, thức ăn gồm hai món là cá đuối khô kho lõng bõng nước với củ cải khô xắt lát và “canh” rau muống bằm nhỏ nấu với muối trắng thêm tí bột ngọt, tôi nuốt không nổi. Lạ lùng là cá đuối khô mà kho có nước là nó tanh òm, vừa tanh lại vừa có mùi ngai ngái rất kỳ lạ.

Các bàn khác anh em ăn xong đã lên phòng cả, chắc cũng nuốt không nổi nên cơm và hai món thức ăn còn ê hề, các “chị nuôi” chưa kịp dọn. Tôi vào trong bếp xin một ít muối trắng ra ăn rồi húp thêm nước “canh”, cũng trôi xuống bụng được chừng hai lưng chén.

Buổi chiều cũng như vậy, vẫn canh rau muống bằm nhỏ nấu với muối trắng thêm chút bột ngọt và cá đuối khô kho lõng bõng nước với củ cải khô xắt lát. Hồi còn dạy ở Bạc Liêu, tôi thấy đồng bào người Miên gọi là xá- bấu, rẻ mạt, người Việt rất ít khi ăn.
Tôi nói với các chị nuôi:
– Khổ lắm các chị ơi, con heo nó ăn người ta còn nấu rau muống với cám. Đằng này chúng tôi ăn, các chị chỉ nấu rau muống với muối trắng thêm tí bột ngọt thì nuốt sao nổi. Đề nghị từ mai trở đi các chị cho thêm ít cám vào để chúng tôi được bằng con heo.

Chị nuôi lớn tuổi nhất trong số ba chị nuôi nói:
– Em biết chớ, cũng tội nghiệp các thầy lắm chớ. Nhưng thầy thử nghĩ coi, mỗi ngày các thầy đóng được 1 đồng với nửa ký gạo. Gạo thì đủ, hổng thiếu, còn tiền thì 1 đồng chỉ đủ mua củi, muối, nước mắm, bột ngọt chớ đâu có dư. Rau muống là tụi em xin rau già người ta bán ế ở chợ. Còn khô cá đuối với củ cải xá- bấu họ cũng bán ế, giá rẻ mạt thì tụi em mua. Tiền ít, các thầy chịu vậy chớ biết sao bây giờ.
Thì ra thế. Tôi nhớ lúc anh em mới lên, đóng tiền và gạo, anh Ba Thiện phó ty đặc trách đời sống cũng có mặt ở đấy, tôi nói với anh, mỗi người đóng 1 đồng một ngày không đủ đâu anh, chấm thi coi vậy chứ ngồi suốt ngày cũng mệt, mọi thứ đắt đỏ, phải 2 hay 3 đồng ăn uống kha khá mới đỡ mệt. Anh Ba Thiện là cán bộ ngoài Bắc vào sau 75, tôi với anh có dịp chuyện trò mới biết là người cùng quê, nên anh coi tôi nửa như đứa em vì tôi nhỏ tuổi hơn anh, nửa như bạn đồng nghiệp vì anh vốn coi trọng dân “Bắc kỳ di cư 54” sống ở trong Nam, do họ có trình độ. Anh nói, có, tớ có góp ý với ông Chín Đức, nhưng ông ấy bảo 2 hay 3 đồng nhiều quá, sợ anh em có người đóng nổi, người không đóng nổi, đóng 1 đồng vừa bằng với tiền công tác phí của ty cho thì ai cũng đóng được, tớ thấy hợp lý nên cũng im lặng.

Sáng hôm sau, ông Chín Đức đến hơi sớm, cỡ khoảng 6 giờ 30 và nói là muốn tìm tôi. Gặp tôi ở sân do bạn bè chỉ, ông hỏi: “Đồng chí là tổ trưởng Tự nhiên phải không?”. Ông Chín Đức là cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc năm 54, người cao và gầy, môi thâm mắt trắng, rất khó tính, không bao giờ có được nụ cười nên chúng tôi rất e dè mỗi khi có việc lên Ty gặp ông. Tôi trả lời rất lễ phép chứ không dám xuề xoà như đối với anh Ba Thiện: “Vâng ạ”. “Đồng chí thấy tình hình bài thi thế nào?”. “Dạ thưa rất kém. Hôm qua mới bắt đầu chấm nên mỗi người mới chấm được khoảng 2 xấp, sáng một xấp, chiều một xấp. Các bài đa số đều dưới trung bình, cỡ 1 – 2 điểm. Thậm chí có bài môn Toán, nó làm không nổi nhưng không được phép ra sớm nên ngồi viết lăng nhăng, mở đầu bằng hai câu thơ của Hoàng Trung Thông: “Bàn tay ta làm nên tất cả. Có sức người sỏi đá cũng thành cơm” rồi bảo đấy là thơ trong truyện Kiều của cụ… Nguyễn Trãi và lan man tán dóc đặc kín cả 4 trang giấy”. “Không phải nó tán dóc đâu, nó có tinh thần cách mạng đấy. Giám khảo cho bao nhiêu điểm?”. “Dạ thưa zê- rô. Anh ấy bảo môn Toán là phải chính xác, nó viết như vậy lạc đề hoàn toàn nên cho zê- rô”. “Không được, phải cho điểm nó chứ, công lao động viết 4 trang giấy của nó để đâu”. Rôi ông hỏi tôi: “Theo đồng chí dự đoán, tỉ lệ thí sinh thi đậu năm nay khoảng bao nhiêu phần trăm?”. “Dạ thưa chưa rõ, chấm xong mới biết. Nhưng theo tôi nghĩ, số thí sinh thi đậu có lẽ rất thấp, chắc chỉ khoảng 20 – 21 phần trăm là nhiều”. Nét mặt ông Chín Đức tự nhiên sa sầm, ông bảo tôi: “Không thể được, tôi đã hứa với ông bí thư tỉnh uỷ và ông trưởng ty Giáo dục là trên 95 phần trăm rồi mà. Anh kiếm cho tôi cô gì tổ trưởng Xã hội được không?”. “Dạ được chứ ạ”. Tôi định đi, ông Chín Đức đi theo: “Tôi phải đi với anh cho lẹ chớ không thôi nóng ruột quá…”.

Cô Thủy ở với các bạn trong các phòng học phía bên trái dẫy nhà lầu. Cô và các bạn đã mặc đồ đàng hoàng để chuẩn bị lên phòng lo việc chấm thi, nên nghe các bạn nói có ông Chín Đức kiếm là cô ra ngay. Ông Chín Đức cũng hỏi cô những điều như đã hỏi tôi. Đặc biệt, về tỉ lệ thí sinh thi đậu, cô cũng nói cô đoán khoảng 20- 21 phần trăm đúng như tôi đã nói. Ông Chín Đức bồn chồn nói: “Thôi chết, thế này thì chết, hư bột hư đường hết trơn hết trọi!…” rồi ông xăm xăm đi lên phía văn phòng ban lãnh đạo hội đồng.

Có lẽ ông Chín Đức đã gặp anh Liêm chủ tịch hội đồng và coi lại điểm các bài thi đã chấm, nên một lát sau tôi nghe có tiếng micro phụt phụt “a- lô, a- lô” trên loa phóng thanh rồi giọng anh Liêm ra lệnh cho toàn bộ giám khảo phải tạm ngừng chấm, tập trung lên phòng khánh tiết nghe đồng chí Chín Đức phó chủ khảo phổ biến một số việc cần.

Chúng tôi xuống phòng khánh tiết, không ai dám vắng mặt. Một lát, ông Chín Đức đi vô nhưng chỉ có một mình, không có anh Liêm đi cùng vì anh muốn tránh mặt, không can thiệp vào việc thí sinh thi đậu nhiều hay ít.

Khởi đầu, ông Chín Đức cho biết ông đã coi lại các bài thi đã chấm. Điểm cho như vậy là tốt nhưng quá khắt khe, không thể đạt được tỉ lệ 95 phần trăm trở lên như ông đã hứa với ông bí thư tỉnh uỷ và ông trưởng ty Giáo dục. Tiếp theo, ông tâm sự: “Nói thiệt với các đồng chí, tuy các đồng chí là giám khảo nhưng tất cả đều là giáo viên thuộc 9 trường cấp 3 trong tỉnh, bạn bè với nhau. Học trò các lớp 12 đều do các đồng chí dạy. Trường nào tỉ lệ học sinh thi đậu dưới 95 phần trăm có nghĩa là giáo viên trường đó lười biếng, dạy kém, không đạt yêu cầu, sẽ bị ty trừng phạt, đổi đi trường khác hoặc cho nghỉ dạy. Tình nghĩa bạn bè của các đồng chí như vậy không tốt. Chỉ vì các đồng chí chấm thi quá khắt khe nên bạn bè của các đồng chí bị trừng phạt, các đồng chí có sung sướng không? Tại sao các đồng chí hổng cho rộng điểm để ai cũng vui vẻ về thành tích hội đồng chúng ta đã đạt được?”.

Ông còn nói nữa. Cuối cùng, ông đem câu chuyện một thí sinh thi môn Toán đã đưa hai câu thơ của Hoàng Trung Thông ra viết tầm bậy mà tôi đã nói với ông ra làm ví dụ:
– Tôi hỏi các đồng chí, nếu bây giờ một thí sinh thi môn Toán nhưng nó làm bài không nổi, đem hai câu thơ gì đó ra tán dóc từ đầu đên cuối đặc kín hết 4 trang giấy thì các đồng chí cho điểm như thế nào?
Mọi người im lặng không dám trả lời. Ông hỏi lại lần nữa, không đừng được, một anh phải giơ tay đứng lên:
– Thưa anh, toán học là một khoa học chính xác, trong trường hợp thí sinh làm bài hoàn toàn lạc đề như vậy chúng tôi cho không điểm.
Nói xong anh vẫn đứng đấy, ông Chín Đức vẫy cho anh ngồi xuống rồi hỏi:
– Ai đồng ý với anh bạn đó?
Không ai trả lời. Ông lại hỏi:
– Ai không đồng ý với anh bạn đó?
Cũng không có ai trả lời.
Ông chỉ thẳng tay vào mặt người vừa phát biểu và nói gằn giọng:
– Anh là một tên phản động, không có lập trường giai cấp. Công lao động viết đặc kín hết 4 trang giấy của nó anh để đâu? Mặc dầu nó hoàn toàn lạc đề nhưng phải tính công lao động cho nó chớ. Anh không tính công lao động cho nó là bắt chước bọn tư bản bóc lột, là hạng phản động theo đuôi đế quốc!
Ông còn mắng nữa, sau đó dịu giọng:
– Nói vậy chớ các đồng chí cũng nên thông cảm. Con em của chúng ta suốt bao nhiêu năm bị Mỹ Nguỵ dày xéo, áp bức bóc lột, các em học hành chưa đến nơi đến chốn, làm bài nếu có sai sót là do bọn Mỹ Nguỵ chớ không phải lỗi tại các em. Vậy tôi đề nghị các đồng chí chấm bài thiệt nương tay. Chúng ta nhứt quyết đạt được tỉ lệ thí sinh thi đậu từ 95 phần trăm trở lên, nắm lá cờ đầu toàn quốc. Các đồng chí nhất trí chưa nào? Ai đồng ý thì giơ tay?
Mọi người bắt buộc phải giơ tay, đồng ý trăm phần trăm.
– Rồi, xong, bây giờ mời các đồng chí lên phòng tiếp tục làm việc.
Nói xong ông đi ra. Chúng tôi nhìn theo, một anh cười cười nói đùa: “Nhất trí trăm phần trăm! Thành công mỹ mãn! Cho điểm lớn nắm lá cờ đầu toàn quốc!”.
Buổi tối anh Ba Thiện từ nhà tập thể trong Ty đến chơi thăm anh em. Anh ngồi nói chuyện với tôi trên thành hành lang:
– Cậu có biết hôm qua đứa nào phát ngôn bừa bãi, nó bảo với các chị nuôi là cho thêm cám vào canh rau muống cho được bằng con heo chứ anh em ăn uống thua con heo.
Tôi nói:
– Em đấy anh ạ. Em nói thật chứ không phải phát ngôn bừa bãi.
– Biết ngay mà. Tao hỏi vậy thôi chứ không hỏi cũng biết là mày. Cái mồm mấy thằng Thái Bình Thái lọ độc địa, cứ hễ nói ra là chết trâu chết bò. Mày coi chừng cái mồm mày đấy mày!…
– Đã nói là em không sợ, đã sợ là em không nói. Thế bộ anh không phải dân Thái Bình Thái lọ?
– Tao khác, mày khác. Tao là cán bộ, đã đi bộ đội đánh nhau suýt chết mấy lần ở bên Campuchia về, chẳng ai làm gì được tao.
Sau đó anh hạ thấp giọng, thân mật:
– Chỗ anh em cùng quê, tao biết mày từ hồi mày còn mặc quần thủng đít nên nói cho mày để ý vậy thôi. Mày loan báo giùm với anh em là kể từ ngày mai trở đi, tao đã xin được bánh mì của cửa hàng thực phẩm quốc doanh, mỗi sáng mỗi người sẽ được nửa ổ bánh mì ăn cho đỡ đói.
Rồi anh nói thêm:
– Tao cũng đã nói chuyện với ông Chín Đức, từ trưa mai mỗi bàn 4 người sẽ được tăng cường một đĩa thịt kho nho nhỏ. Vậy là không còn ai than phiền gì nữa phải không?
– Vâng, cám ơn anh.
Đúng như lời anh Ba Thiện đã nói, sáng hôm sau mỗi người chúng tôi được nửa ổ bánh mì đã cắt sẵn, do cửa hàng thực phẩm quốc doanh huyện Thuận An tức hai huyện Lái Thiêu và Dĩ An nhập lại, bán ế từ hôm trước, nguội ngắt, đựng trong chiếc bao tải để trên hành lang. Nhiều anh đứng ăn ngay tại chỗ còn các cô thì lấy chung cho nhau đem về phòng. Buổi trưa thì mỗi bàn ăn 4 người được “tăng cường” thêm một dĩa thịt kho bé tí, mỗi người gắp được vài miếng, anh em phấn khởi ra mặt.
Do đã được ông Chín Đức “lên lớp” và thức ăn đã được tăng cường nên điểm của các bài thi tăng lên rõ rệt. Tuy nhiên, theo tôi nghĩ, tỉ lệ thí sinh thi đậu dù tăng đến đâu cũng chỉ vào khoảng 40 – 45% là cùng chứ không thể hơn.
Ông Chín Đức lại hỏi, tôi lại nói tôi thấy như thế. Ông ngớ người có vẻ không hài lòng: “Tại sao anh em vẫn cứ chấm khe khắt?”. “Không phải khe khắt đâu anh ạ, tại vì tình hình kinh tế khó khăn, học sinh nhiều đứa bỏ học hay không chịu học nên đi thi làm bài quá kém, không thể cho điểm lớn chứ không phải anh em khe khắt”. “Thôi được, để tôi bàn lại với ông Sáu Việt xem sao chớ tỉ lệ thi đậu như vậy thì chết rồi!”. Tiếng “chết” ông Chín Đức nói theo giọng Bắc nghe không ra Bắc cũng chẳng ra Nam.
Gần trưa hôm sau, cỡ 10 giờ 30, anh em nghỉ giải lao, nhiều anh xuống sân cho được thoải mái. Bỗng có tiếng còi xe tin tin và tiếng xe lam kêu lạch bạch, khói phun ra bình bình ở cái ống bô dưới gầm xe. Chú gác dan vội chạy ra mở rộng cả hai cánh cổng. Chiếc xe hơi Mỹ màu đen bóng loáng có tài xế lái của ông Sáu Việt đi trước, theo sau là chiếc xe lam cũ kỹ. Lạ lùng là trên xe lam có một con heo to bự như con bê, đứng thò mõm ra ngoài kêu ụt ịt. Ở khoảng giữa tai bên phải của con heo có một cái lỗ có lẽ lâu ngày nên đã rộng ra, cột sợi dây thừng. Tôi chưa từng thấy heo xỏ lỗ tai cột dây thừng giống như con trâu xỏ lỗ mũi bao giờ cả.
Anh em xúm lại xem, có anh nói con heo có lẽ nặng tới một tạ rưỡi, có anh nói hai tạ, thậm chí có anh nói ba tạ. Toàn là nói mò nhưng anh nào cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao ông trưởng ty lại đem một con heo to bự đến hội đồng thi như vậy.
Ông Sáu chỉ cho chú gác dan cột sợi dây thừng vào chỗ gốc cây có bóng mát rồi cười cười, xoa hai tay vào nhau:
– Heo mua trong trại heo Mồng 3 Tháng 2 dưới Dĩ An đấy, nhưng chưa trả tiền. Mua để vài bữa nữa làm thịt, liên hoan ăn mừng tổng kết hội đồng.
Rồi ông vẫn cười cười, nói tiếp nửa như thật, nửa như đùa:
– Hễ tỉ lệ thí sinh thi đậu trên 95 phần thì liên hoan, còn nếu dưới 95 phần trăm sẽ trả con heo lại cho trại, không liên hoan liên đồ gì hết ráo trọi. Các đồng chí muốn ăn thịt heo thì ráng cho điểm lớn vô…

Chúng tôi cười xoà vui vẻ. Kể từ hôm đó cả hội đồng đều biết chuyện ông trưởng ty mua con heo đại bự để sẽ liên hoan ăn mừng tổng kết hội đồng nếu tỉ lệ thí sinh thi đậu trên 95 phần trăm. Nhiều anh nói đùa: “Cho điểm lớn vô bà con ơi! Ráng nhắm mắt vô mà cho điểm!”, khiến ai cũng cười.
Điểm cho tưng bừng, thậm chí không cần chấm kép nữa, cứ một người chấm, người kia thêm vô một ít rồi ký tên, coi như đã cho điểm thống nhất. Có hôm, một cô hỏi tôi: “Bài nó chỉ viết có hai chữ bài làm rồi bỏ trống hết thì cho điểm thế nào hả anh?”. Tôi chỉ xuống dưới sân: “Kia kìa, cô muốn ăn thịt heo thì cho điểm, còn nếu không muốn ăn thì thôi, cho nó số không cũng được”. “Nhưng chỉ có hai chữ bài làm, biết cho thế nào?”. “Kệ, cô cho nó một điểm hay nửa điểm tuỳ ý. Hễ cô cho một điểm hay nửa điểm thì tôi khỏi phải làm báo cáo, còn nếu cho số không, tôi phải làm báo cáo giải thích lý do tại sao cô cho số không rồi cô ký tên xác nhận, mất công”. “Vậy thì em cho nửa điểm, chứ có hai chữ bài làm mà cho một điểm thấy hơi kỳ kỳ”. “Vâng, tuỳ cô”.

… Thế rồi việc chấm thi cũng xong. Hôm làm lễ tổng kết hội đồng, ngoài ông bí thư tỉnh uỷ ra còn có ông chủ tịch UBND tỉnh và các ban bệ khác tham dự nên buổi lễ lại càng long trọng. Khởi đầu, anh Liêm nhân danh chủ tịch hội đồng giám khảo lên báo cáo kết quả kỳ thi đã đạt được. Nói chung, thí sinh cả tỉnh đậu 97,5% so với 95,2% năm ngoái và 94,5% năm kia. Riêng trường tôi đậu 98,5%, trường cấp 3 Lái Thiêu 98,2%, trường cấp 3 Tân Uyên 97,8%, còn các trường khác trường nào cũng đậu từ 97% trở lên. Hội nghị vỗ tay và người hãnh diện nhất có lẽ là ông Chín Đức. Tiếp theo, ông Sáu Việt trưởng ty Giáo dục lên khen ngợi các trường đã đạt thành tích tốt nhất. Sau đó, ông chủ tịch UBND tỉnh lên thay lời ông bí thư tỉnh uỷ phát biểu, khen ngợi toàn thể ban lãnh đạo ty Giáo dục và hội đồng giám khảo… Cuối cùng, buổi lễ chấm dứt, anh Ba Thiện phó ty đặc trách đời sống cầm micrô đứng tại chỗ mời tất cả các anh chị em xuống phòng ăn bên dưới dự tiệc liên hoan, còn quý vị đại biểu và quý vị trong ban lãnh đạo cũng như các nhân viên trong Ty Giáo dục thì xin mời sang phòng bên cạnh.

Chúng tôi xuống sân, anh nào cũng xách theo túi xách đã để sẵn trước cửa phòng hội nghị lúc vào dự lễ tổng kết, hễ ăn uống xong, có xe buýt tới là sẽ dông liền.

Khốn nỗi, khi vào phòng ăn, thức ăn bày trên các dẫy bàn dài thì nhiều nhưng toàn những món được làm theo kiểu cỗ bàn nhà quê ngoài Bắc: thịt heo luộc, lòng heo luộc, xôi đậu xanh, nước suýt (nước luộc thịt, luộc lòng) bỏ hành lá… Những năm trước, liên hoan tổng kết tuy không giết heo nhưng anh nuôi, chị nuôi là người Nam, làm các món ăn miền Nam như cà- ri bánh mì, bún thịt nướng, thịt phá lấu, thịt kho tàu…, chúng tôi ăn rất ngon lành. Năm nay không hiểu sao lại đổi anh nuôi, chị nuôi là người Bắc, nấu theo kiểu Bắc, chúng tôi ăn không quen nên rất ngại ngần, chẳng anh nào muốn ngồi vào bàn.
Bỗng bên ngoài có tiếng ai đó nói: “Xe buýt tới, xe buýt tới…”, vậy là mọi người vội vàng xách theo túi xách chạy ra cổng, hối hả lên xe buýt, những anh lên chậm phải chờ chuyến khác nhưng chẳng ai ở lại ăn uống.

Xe chạy. Một anh đứng bên cạnh tôi, tay bám vào thành ghể đã có người ngồi, chuyện trò:
– Sao năm nào thi cử họ cũng tìm cách bắt tụi mình cho điểm thật lớn cho có tỉ lệ thí sinh thi đậu thật cao thế nhỉ?
Tôi nói:
– Tại bệnh thành tích đấy. Ông nào cũng muốn có thành tích cao để giữ địa vị hoặc thăng tiến địa vị. Đấy, ông thấy, ông Sáu Việt trưởng ty thì đi xe Mỹ bóng loáng có tài xế lái, còn ông Chín Đức với ông Ba Thiện phó ty thì đi xe Honda. Tôi nghi cái xe Honda đó chắc các ông ấy cũng kiếm ở đâu chứ từ ngoài Bắc vào, nghèo muốn chết làm gì có xe Honda.
Người bạn nói:
– Muốn thí sinh thi đậu bao nhiêu phần trăm là quyền của họ, tại sao họ cứ bắt tụi mình nhúng tay vô, cho thí sinh đậu thật nhiều trước khi họ tăng lên tới 97,5 phần trăm một cách vô lý?
– Vấn đề tâm lý vậy thôi. Ví dụ thí sinh thi đậu 20 – 21 phần trăm, các ông ấy bắt tụi mình tăng lên 60 – 70 phần trăm trước khi họ tăng lên tối đa thành 97,5 phần trăm thì họ thấy thoải mái hơn đang từ 20 – 21 phần trăm cho vọt thẳng lên 97,5 phần trăm, đúng không?
– Đúng, nhưng thi với cử, chán muốn chết. Thà đừng thi thố gì nữa còn hơn!

***

Mọi chuyện qua đi, ít lâu sau tôi được đổi về một trường tại Sài Gòn nên không biết ở tỉnh có còn cái vụ “đạt thành tích cao, nắm ngọn cờ đầu toàn quốc” như trước nữa hay không.

Thế rồi thời gian trôi qua, có lẽ khoảng 10 hay 12 năm tôi không nhớ rõ. Một hôm tôi bị cảm sốt, uống loanh quanh Paracetamol và Panadol mãi không khỏi, bèn ra tế phường khám bệnh.

Bác sĩ còn khá trẻ, cỡ ngoài 30 tuổi trông rất quen, sau tôi nhớ ra đó là Nguyễn Văn Quý, học trò cũ của tôi ở D.A khi tôi còn dạy ở đấy. Sở dĩ tôi tôi nhớ mặt, nhớ tên vì Quý học rất kém, lớp 12 A2 Quý học lại do tôi làm chủ nhiệm nên biết rất rõ từng người. Quý kém đến nỗi anh Liêm hiệu trưởng định không ghi tên trong danh sách thí sinh thi tốt nghiệp phổ thông vì sợ làm giảm tỉ lệ học sinh thi đậu của nhà trương. Nhưng vì ông già hay chú bác gì đó của Quý làm lớn trong tỉnh ai cũng biết tiếng nên đành phải cho đi thi. Thế rồi với tỉ lệ thí sinh thi đậu 97,5% của tỉnh, tất nhiên Quý cũng đậu.

Chẳng những thi đậu tốt nghiệp cấp 3 mà Quý còn được học Y khoa tại Đại học Y Dược Sài Gòn. Chúng tôi rất ngạc nhiên. Thi vô Y khoa rất khó, hàng ngàn người mới đậu vài người, làm sao Quý có thể đậu được? Thì ra, Quý học Y khoa theo hệ “học gửi”. Ở Việt Nam hiện nay, Đại học Y Dược đào tạo các bác sĩ theo 3 hệ: Thứ nhất, hệ chính quy, sinh viên thi vào rất khó, học trong 6 năm cộng thêm 1 hay 2 năm chuyên ngành, tức 7 đến 8 năm, loại này rất giỏi. Thứ hai, hệ “học gửi”, không phải thi cử gì cả, chỉ do địa phương chịu đóng mọi chi phí rất lớn cho nhà trường rồi gửi lên học. Các sinh viên “học gửi” này thường ỷ mình là do địa phương quản lý, không bắt buộc phải chăm chỉ như các sinh viên chính quy nên thường lơ là, ít để ý đến việc học. Thứ ba, hệ “đôn cấp”, các y tá hoặc y sĩ trung cấp sau khi đã phục vụ tại các bệnh viện hoặc các phường, xã từ 3 đến 5 năm, nếu được cấp trên cứu xét, gửi lên Đại học Y Dược và cũng chịu các khoản phí tổn giống như sinh viên học gửi thì sau 2 hay 3 năm sẽ ra bác sĩ.
Theo nguyên tắc, các bác sĩ “học gửi” hoặc “đôn cấp” sau khi ra trường sẽ về làm việc tại địa phương, nhưng không hiểu Quý chạy chọt thế nào lại được làm bác sĩ ở Sài Gòn tại phường tôi.
Quý chỉ chiếc ghế trước mặt cho tôi ngồi rồi mở sổ hộ khẩu tôi vừa nộp coi sơ tên tuổi, địa chỉ của tôi và hỏi:
– Hồi trước ông là giáo viên dạy ở trương Cấp 3 D.A phải không?
– Vâng.
– Ông có nhớ tui là ai không?
– Nhớ, Nguyễn Văn Quý, lớp 12 A2 tôi làm chủ nhiệm.
Quý nói có vẻ hãnh diện:
– Ông thấy không, hồi đó mấy giáo viên dạy lớp ai cũng la tui học dở, bây giờ tui cũng bác sĩ như ai chớ có thua kém ai đâu.
Rồi hắn hỏi tiếp:
– Sao nào, thầy bịnh gì nào?
Tôi nói tôi bị cảm sốt, uống Paracetamol và Phanadol mãi không khỏi. Hắn lấy ống thính chẩn nghe ngực, nghe lưng rồi ghi toa cho tôi gồm 3 thứ thuốc tôi nhớ là Dectancyl, Ampiclox và Vitamin C, chữ nguệch ngoạc như người tập viết.
– Ngày uống ngày 3 lần sáng chiều tối, mỗi lần mỗi thứ 1 viên tui đã ghi rõ.
– Vâng, cám ơn bác sĩ.
Tôi cầm cuốn sổ hộ khẩu trên bàn rồi đi như một người hoàn toàn xa lạ.
Buổi tối hôm ấy ăn cơm xong tôi mới uống 1 viên Dectancyl, 1 viên Ampiclox còn Vitamin C để lại vì sợ ban đêm khó ngủ thì cỡ 2 giờ sáng bỗng thức giấc vì bụng đau như cắt. Đau đến mức tôi cứ vừa bóp bụng rên la vừa bò từ trên giường xuống đất vẫn không đỡ đau. Lại ói nữa, trong chất nhớt dãi ói ra có lẫn với máu. Cả nhà sợ hãi nhưng không biết phải làm sao. Mẹ tôi nói: “Hay sang gọi cửa nhờ cô y tá cô ấy qua coi giùm xem sao…”. Nhà tôi định đi, em gái tôi nói: “Để em đi cho”, rồi em tôi đi.

Nhà của cô y tá thường gọi là cô Năm ở cách nhà tôi mấy căn. Lát sau cô sang, cầm theo ống thính chẩn và chiếc túi xách đựng các đồ y tề. Thấy tôi đang bò dưới đất hai tay bóp bụng cho đỡ đau, cô hỏi đau thế nào, tôi cố nín đau kể lại chuyện hồi chiều đi khám bệnh ngoài phường, buổi tối mới uống hai viên thuốc Dectancyl và Ampiclox, cỡ hai giờ sáng bị đau dữ dội lại ói cả ra máu nữa. Cô bóp bóp bụng tôi: “Thôi chết, vậy là bị hai thứ thuốc đó phá bao tử rồi. Tôi chích cho cậu một mũi Atropin đặng đỡ đau rồi phải đưa đi bệnh viện cứu cấp lập tức. Nếu để lâu, trong vòng 3 tiếng đồng hồ nữa, bao tử bể ra, bị xuất huyết nội thì cậu sẽ chết”. Cô chích cho tôi một mũi Atropin sau đó gia đình đưa tôi đi bệnh viện.
Vị bác sĩ tương đối đã lớn tuổi trực phòng cấp cứu tại Bệnh viện Bình Dân đêm ấy lại là học trò cũ của tôi ở Bạc Liêu ngày trước. Anh hỏi nhà tôi: “Thầy là giáo sư dạy tại Trung học Bạc Liêu hồi xưa phải không cô?”. Nhà tôi nói vâng. Anh quay sang tôi: “Em là Hứa Ngọc Xướng, học trò cũ của thầy ở Bạc Liêu hồi đó đây thầy. Thầy đau thế nào phải đi cấp cứu?”. Tôi nói tôi uống lầm thuốc giống như đã nói với cô y tá. Anh Xướng hỏi ngay: “Thầy có đem theo toa thuốc đó không, đặng em biết cách chữa?”. Cũng may là từ hồi chiều về đến giờ tôi vẫn để cái toa thuốc trong túi áo ngực nên lấy đưa ra. Vị bác sĩ coi xong, nói: “Cái thằng cha đó tầm bậy thiệt, bộ vừa nghe lời thầy giảng vừa ngủ gục hay sao mà nó hổng biết Dectancyl và Ampiclox là hai loại thuốc chống viêm, trị cảm sốt rất tốt nhưng không được uống chung với nhau. Nếu uống chung, nó phá bao tử bịnh nhơn sẽ chết”. Rồi anh bảo tôi: “Thầy ói ra máu nghĩa bao tử đã bắt đầu đứt các mạch máu nhỏ rồi đó thầy. Phải mổ ngay nếu không nó bể tung ra, bị xuất huyết nội không cứu được nữa”. “Vâng, tuỳ anh. Nếu cần làm giấy tờ gì nhà tôi ký sau cũng được”. “Dạ”. Xướng phụ với nhà tôi đỡ tôi lên cái giường có bánh xe rồi tự tay anh đẩy đi. Tới phòng nào anh cũng đều nói: “Thầy cũ, thầy cũ, mổ gấp, mổ gấp, làm lẹ giùm”. Chỉ nửa tiếng sau là tôi đã được đưa vào phòng mổ và được cứu thoát…

Thưa quý bạn độc giả, tôi kể lại câu chuyện “Con heo trong hội đồng thi” trên đây không phải để nói xấu hay chỉ trích ai cả mà chỉ muốn thưa với quý bạn rằng vấn đề giáo dục quan trọng như thế đó, nó sẵn sàng “trả đũa” con người ta một cách nhanh chóng, trông thấy nhãn tiền. Trong kỳ chấm thi tôi không làm gì cả, chỉ trông nom cho anh em chấm và liên lạc giữa ban lãnh đạo hội đồng với anh em mà thôi, nhưng đã bị nó quật như vậy. Ngoài ra, một người học trò cũ “thời mới” suýt làm tôi nguy hiểm, một người học trò cũ “thời đó” cứu tôi, cả hai đều là bác sĩ nhưng trình độ của họ khác nhau do hai nền giáo dục khác nhau, đó mới là điều đáng nói phải không thưa quý bạn?

Đoàn Dự

__._,_.___

Me tôi_ Bà Vũ Thị Ngãi

Madame NGÃI “người mẹ của ngàn đứa con”.

Tiếp câu chuyện di tản 219 cô nhi Việt, 12 Tháng Tư 1975.

Bảy lần di tản, nuôi một ngàn cô nhi, làm người di tản cuối đời.

Image may contain: 1 person, smiling

Các em cô nhi vui mừng ôm chấm lấy mẹ
Bà Vũ Thị Ngãi trong ngày bà vừa đến Columbus Georgia vào đúng ngày 30/4/1975.
Hình Hà Giang chụp lại tư liệu của bà Betty Tisdele

Trong số báo cách đây ít ngày, độc giả được đọc câu chuyện về người phụ nữ Mỹ, tên là Betty Tisdale, từng mang 219 cô nhi Việt Nam ra khỏi Sài Gòn những ngày cuối Tháng Tư, 1975. Trong câu chuyện mà bà Tisdale, nay đã 87 tuổi, kể cho phóng viên Hà Giang của nhật báo Người Việt, bà có nhắc đến một phụ nữ Việt Nam, mà bà gọi là một vị Thánh. Người phụ nữ Việt Nam này tên là Vũ Thị Ngãi, từng cưu mang đến cả ngàn cô nhi miền Bắc, hồi thập niên 1940s, 1950s. “Madame Ngãi” theo cách gọi của bà Tisdale, từng là tiểu thư của một trong những gia đình giàu có bậc nhứt Thanh Hóa một thời. Gần 220 “đứa con” cô nhi của Cô Nhi Viện An Lạc thoát ra khỏi Sài Gòn năm 1975. Cuộc đời bà Vũ Thị Ngãi sau đó ra sao? Bà Betty Tisdale gặp vị Thánh Nguyễn Thị Ngãi của mình như thế nào? Xin theo dõi tiếp câu chuyện sau đây.

Lật từng trang, rồi từng trang, cuốn “sổ đời” của bà Betty Tisdale, chúng tôi trở về với khung cảnh của cô nhi viện An Lạc, của Sài Gòn yêu dấu, và của những thay đổi của cô nhi viện này từ năm 1961, đến cuộc di tản Tháng Tư năm 1975.

Thời gian làm những tấm ảnh úa vàng, hoen ố nhiều chỗ. Nhưng bà Betty vẫn vanh vách đọc tên những khuôn mặt của từng người trong hình. Chắc hẳn bà đã nhiều lần xem đi xem lại những dấu tích kỷ niệm.

Một tấm hình trắng đen chợt rơi ra.

Cầm hình lên ngắm nghía một lúc, bà Tisdale đưa hình cho tôi rồi nói bằng một giọng chợt nặng trĩu.

“Ðây là madame Ngãi, đang săn sóc một em bị ghẻ lở.”

Image may contain: one or more people and people sitting

Bà Vũ Thị Ngãi chăm sóc một em cô nhi bị ghẻ lở tại cô nhi viện An Lạc Sài Gòn vào khoảng năm 1961

Image may contain: 3 people, indoor

Các em cô nhi vây quanh người mẹ chung là Bà Vũ Thị Ngãi và Bác sĩ Tom Dooley, vị ân nhân của cô nhi viện An Lạc .Trước khi Bác sĩ Tom Dooley qua đời

“Bà Ngãi bây giờ còn sống không? Sau khi đám cô nhi được di tản, thì chuyện gì xảy ra cho bà?”. Tôi hỏi.

Thay vì trả lời tôi, bà Tisdale mơ màng: “Người ta gọi madame Ngãi là người mẹ của ngàn đứa con!”

“Tôi coi madame Ngãi như một người mẹ. Bác Sĩ Tom Dooley là hai người Thánh sống.”

“Nếu không có Bác Sĩ Tom Dooley thì tôi đã không đến thăm cô nhi viện An Lạc.”

“Nhưng nếu không có Madame Ngãi thì cũng không có cô nhi viện An Lạc, và cũng tôi cũng không ngồi đây nói chuyện với cô ngày hôm nay.”

“Tôi thật may mắn được sống cùng thời với hai vị Thánh”. Bà nói.
Rồi bà bảo tôi ngồi yên chờ bà đi pha ấm trà.

Biết bà đang muốn che giấu xúc động, tôi ngồi yên chờ đợi.

Trở lại với hai tách trà nghi ngút khói, và cuốn sách “Deliver Us from Devil” của Bác Sĩ Tom Dooley bà nói:

“Tôi biết cô rất muốn tìm hiểu về Madame Ngãi, nhưng không hiểu tại sao cứ kể về bà thì tôi lại xúc động quá không nói được.”

“Những gì Bác Sĩ Tom Dooley kể về bà trong cuốn sách này tôi thấy rất chính xác!”

“Cô đọc đi nhé!”

Tôi cầm lấy cuốn sách, đọc chương Bác Sĩ Tom Dooley kể về Madame Ngãi và cô nhi viện An Lạc: “Những ngày công tác ở Hải Phòng để giúp những người Bắc di cư vào Nam, với chúng tôi là những ngày u buồn. Buồn không phải vì làm việc vất vả, nhưng vì những đau thương của bệnh nhân quanh chúng tôi quá nhiều, săn sóc không xuể.”

“Người bạn thường xuyên của chúng tôi là nỗi buồn, thế nhưng nếu chúng tôi muốn trốn nỗi buồn mà bỏ đi một buổi chiều nào đó, thì mặc cảm tội lỗi lại khiến chúng tôi hết vui nổi.”

“Cũng may còn có đám trẻ con của bà Ngãi, và cô nhi viện mà bà đã đặt cho cái tên không chính thức là An Lạc.”

“Họ đã mang đến cho chúng tôi những niềm vui hiếm có. Ðám cô nhi này là con của bà Ngãi, và giờ đây, họ cũng trở thành con chúng tôi.”

“Trong khốn khó, chúng tôi đón nhận nhau như những người thân trong gia đình. Và tôi cùng với các y sĩ phụ tá, trở thành viện y tế của các em cô nhi.”

“Madame Ngãi là một người đàn bà có nhiệt huyết của một cô gái 16, trông trạc tuổi ba mươi, nhưng bà đã hơn năm mươi tuổi.”

“Sanh trưởng trong một gia đình giàu có ở miền Bắc, nhưng Madame Ngãi thật dễ thương.”

“Bà có làn da mịn màng, tóc đen nhánh, nụ cười rất tươi, đôi mắt sáng, và hơi xếch “rất Á Ðông”, đã làm nhiều người say đắm ngay từ phút đầu gặp gỡ.”

“Madame Ngãi là một người rộng lượng. Một người trông coi cả một cô nhi viện thì hẳn phải là một người có đầu óc và trái tim rộng lượng.”

“Bà muốn ôm hết tất cả những trẻ thơ xấu số vào lòng, để thương yêu, để chăm sóc. Bà Ngãi có biệt tài chiếm được cảm tình của mọi người đối diện, nhứt là những người Mỹ vừa có lòng hảo tâm vừa có điều kiện giúp những em cô nhi của bà.”

“Những em cô nhi được bà quan tâm đặc biệt thường là những em bị tật nguyền, xấu số nhứt, thí dụ như cậu bé tên Nguyên.”

“Không ai biết cậu họ gì. Bà Ngãi cho biết bà nhặt cậu ở Thái Bình lúc mới lên 4. Giờ thì cậu đã 6 tuổi và có một nụ cười thật dễ mến. Nguyên bị lao xương sống lưng khiến cậu bị hơi gù. Nhưng Nguyên không bao giờ để việc đó làm mình buồn. Khi đi đứng, cậu thường xuyên bị té xuống, có khi thay vì đi thì lại lăn người trên đất, nhưng lúc nào cậu cũng phá lên cười.”

“Một em bé nữa cũng được Madame Ngãi rất thương, tôi không nhớ rõ tên. Em mới hai tuổi mà đã hoàn toàn bị mù, vì em bị đau mắt hột nặng cả hai mắt từ lúc mới sơ sinh. Tôi nhớ Madame Ngãi hay ôm em mà nói: “Giá mà lúc mới bị đau, em đã được chữa ngay thì đâu đến nỗi…”

“Có những em khác bị giang mai bẩm sinh, bị quặt lưỡi, què quặt, hay người đầy ghẻ lở khiến các bác sĩ dù cũng phải thấy hơi ghê sợ khi phải chăm sóc, nhưng bà Ngãi hình như lại lo cho các em một cách đặc biệt.”

“Gần bà, trẻ em hầu như không sống với mặc cảm, các em vẫn vui tươi, và tiếng cười hồn nhiên của các em trong những cảnh khốn cùng nhất làm cho chúng tôi quên hết mệt nhọc và thấy đời sống thật đẹp và có ý nghĩa.”

“Vì yêu các em, và vì yêu mến bà Ngãi, mà các người lính hải quân cứ có tí thì giờ rảnh là vào khu được gọi là cô nhi viện.”

“Và để cám ơn chúng tôi, bà không có gì hơn là đã chúng tôi những bữa ăn tối thật ‘thịnh soạn’ , nhưng với chúng tôi đôi khi là một mạo hiểm. Hãy thử tưởng tượng món súp nấu với đầu cá, gà luộc để nguyên cái đầu, mắm tôm, thì có thể hiểu nổi sự ‘hãi hùng’ của chúng tôi.”

“Madame Ngãi cứ lặng lẽ làm việc, chẳng bao giờ kể gì về mình.”

“Một lần tò mò, chúng tôi hỏi bà là cô nhi viện từ đâu mà có, những trẻ em từ đâu ra? Và bà làm sao có tiễn để nuôi dưỡng chúng?”

“Lúc đó, Madame Ngãi mới kể chuyện cho chúng tôi bằng một giọng mơ màng, như người kể chuyện cổ tích.”

“Tôi sanh trưởng ở Thanh Hóa.”

“Gia đình tôi có lúc giàu có nhứt Thanh Hóa. Chúng tôi có một ngôi nhà lớn thật đẹp và chung quanh là ruộng cò bay thẳng cánh. Mặc dầu sau chiến tranh, căn nhà của chúng tôi bị sập đổ nhiều, nhưng vẫn còn ở được. Tôi cứ ra đường gom góp các em bé vẫn còn sống, mang về nhà, và tôi cùng các gia nhân cho các em tá túc.”

“Vào năm 1946, tai Thanh Hóa có rất nhiều trận chiến. Gia đình tan nát, Làng mạc đầy người chết, Trẻ con bị bỏ rơi trên các nẻo đường, hay thơ thẩn bên cạnh xác chết của cha mẹ. Chiến tranh không có thì giờ để dừng lại chăm sóc cho trẻ em.”

“Khi chiến tranh tiến sâu vào Thanh Hóa, tôi biết rằng mình phải di tản, Lòng thật buồn, tôi bán nhà, gom góp tiền bạc và vòng vàng mang đi, đến tỉnh Nam Ðịnh. Tại Nam Ðịnh, tôi mua một căn nhà khác, và tiếp tục nuôi đám cô nhi, giờ đã lên đến 600 đứa. Khi Nam Ðịnh rơi vào tay Việt Minh năm 1949, tôi lại phải di tản nữa, lần này mang theo 1,000 cô nhi.”

“Chúng tôi đã phải di tản như thế tất cả là 5 lần, và cuối cùng tôi đến ở Hải Phòng.”

“Trong lần di tản cuối cùng, vào Nam, bà chỉ còn mang theo được 80 em cô nhi, và tại Sài Gòn, cơ quan ‘Công Tác Nước Ngoài Hoa Kỳ’ (United States Oversea Mission) đã cất sẵn cho bà một cô nhi viện, mà bà đặt tên là cô nhi viện An Lạc.”

Ðọc xong chương sách, tôi nhìn bà Tisdale, chép miệng.

“Không ngờ, hai mươi năm sau Madame Ngãi lại phải di tản cô nhi viện An Lạc một lần nữa.”

Bà Tisdale, dường như đã lấy lại được bình tĩnh, bắt đầu kể chuyện:

“Sau khi đã đưa các em cô nhi về đến Geogia an toàn, tôi bắt đầu lo cho Madame Ngãi.”

“Tôi gọi cho Ðại Sứ Martin và nhờ ông đến cô nhi viện An Lạc đưa Madame Ngãi cùng người phụ tá, cũng là cháu của bà tên Thúc, và 3 người nữa đến tòa đại sứ.”

“Tôi khẩn khoản nhờ ông bằng mọi cách phải đưa bà ra khỏi Việt Nam vì nếu không tánh mạng bà sẽ bị nguy hiểm khi Cộng Sản chiếm được Sài Gòn.”

“Mấy ngày sau tôi nhận được tin báo là Madame Ngãi đã được đưa đến Guam an toàn.”

Image may contain: 3 people, people smiling, selfie

Bà Vũ Thị Ngãi giữa và Betty Tisdele phải trước giờ các em cô nhi được đưa lên máy bay qua Hoa Kỳ vào ngày 12/4/1975

Kể đến đây, bà Tisdale tìm trong cuốn scrap book, trao cho tôi một bài báo có tên “Orphanage Head May Be Adopted” của tờ Times Daily, đăng ngày 28 Tháng Tư, 1975, bảo tôi đọc đi, rồi ra khỏi phòng.

Bài báo viết: “Bà Vũ Thị Ngãi, 70 tuổi, một phụ nữ đã bỏ ra 30 năm trời nuôi dưỡng các em cô nhi tại cô nhi viện An Lạc, Sài Gòn, giờ đây có lẽ cũng có người nhận mang về nuôi.”

“Ðược Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ giúp ra khỏi Sàigòn từ tuần trước, hiện nay đã đến Guam.”

Cựu Ðại Tá Bác Sĩ quân y Patrick Tisdale cho biết vợ ông, Betty Tisdale đã bay đến Guam vào ngày hôm qua, Chủ Nhật, 28 Tháng Tư, để đón bà về Columbus, Georgia.”

“Tôi nghĩ có lẽ kỳ này chúng tôi sẽ chánh thức nhận Madame Ngãi làm mẹ nuôi. Từ trước đến giờ vợ chồng tôi vẫn xem bà như một người mẹ. Bà rất gần gũi với vợ tôi”. Bác Sĩ quân y Tisdale nói.

“Dù không muốn bỏ hơn 100 người con nuôi lại An Lạc, Madame Ngãi bắt buộc phải rời Sài Gòn trước khi Cộng Sản vào, vì chắc chắn họ sẽ trừng phạt bà, chúng tôi không nghi ngờ gì về điều này.”

“Ông Tisdale, 45 tuổi, một đại tá bác sĩ quân y về hưu, đã phục vụ tại Việt Nam một năm, cho biết Cộng Sản đã công bố trên chương trình phát thanh của họ, là Madame Ngãi nằm trên một danh sách những người sẽ bị xử tử.”

“Có rất nhiều lý do khiến họ muốn giết bà, nhưng việc mà bà nhứt định phải di tản hơn 200 cô nhi qua Mỹ là một lý do quan trọng.”

Bà Tisdale bổ túc bài báo bằng những lời giải thích: “Chồng của Madame Ngãi là một nhà tư bản công nghiệp giàu có, cùng với một người con trai đã bị mất tích, biến mất trong cuộc hỗn loạn xẩy ra đầu năm 1954, khi quân Việt Minh giao tranh với quân Pháp.”

“Khi di cư vào năm 1954, Madame Ngãi đã mang 80 cô nhi từ Bắc vào Nam. Ở đó, bà dựng ra cô nhi viện An Lạc, với sự giúp đỡ của Bác Sĩ Quân Y Tom Dooley, người đã phục vụ ở Việt Nam vài năm trước khi ông qua đời năm 1961, ở tuổi 34.”

“Madame Ngãi không phải là một người làm chánh trị, bà rất cẩn thận để tránh khỏi bị gán cho từ đó. Thế nhưng bà vẫn có những lý do cá nhân để không thích cộng sản.”

“Bà cho biết lý do bà để cho các cô nhi rời khỏi Việt Nam vài tuần qua cũng giống như lý do tại sao bà mang các em rời khỏi miền Bắc vào năm 1954: Bà không muốn các cô nhi của mình phải sống dưới chế độ Cộng Sản.”

“Nhưng bà Ngãi bây giờ còn sống hay đã chết?”

Tôi chợt hỏi.

“Tìm Madame Ngãi tại Guam, tôi đưa bà về Columbus, Georgia để ở với chúng tôi.”

“Chúng tôi xây một căn nhà riêng cho bà ở sau vườn.”

“Ngày bà đến Georgia, gần như hầu hết các em cô nhi đều ra đón. Mọi người ai cũng vui quá.”

“Nhưng bà chỉ ở được với chúng tôi ba năm, rồi qua đời năm 73 tuổi, sau khi bị stroke.”

“Tại sao những người tốt lại chết sớm?” Bà Tisdale hỏi.

“Bác Sĩ Tom Dooley cũng là người tốt mà còn mệnh yểu hơn.” Tôi nói.

Rồi bà hỏi, như tự trả lời.

“Ừ, tôi nghĩ có lẽ điều quan trọng không phải là sống được bao lâu, mà là đã làm gì được cho ai, và khi chết đi có ai thương tiếc, phải không?”

//

Hà Giang, báo Người Việt.

THẦN DƯỢC ĐÂY! MẠI DÔ, MẠI DÔ!

THẦN DƯỢC ĐÂY! MẠI DÔ, MẠI DÔ!

TV nhà tôi không bao giờ tắt. Người ta xem TV để mở rộng kiến thức, còn nhà tôi coi TV để sưởi ấm cái phòng khách và làm từ thiện cho công ty điện SCE. Dẫu muốn hay không tôi cũng phải nuốt cho trôi mấy cái quảng cáo rẻ tiền lè nhè suốt ngày, thét rồi thuộc làu làu lúc nào không biết. Nếu học ESL mà nhớ được như vậy, chắc tôi không dốt như ngày nay.

Nghe hoài sinh bực, tôi định viết bài vạch trần cái trò bịp bợm của mấy ông ”bác sĩ“ gõ leng keng, chuyên nghề đấm bóp thành bác sĩ bào chế thần được để thành triệu phú. Nhưng tôi nghĩ lại, chắc không có đài TV hoặc một tờ báo nào nhận đăng bài của tôi đâu, vì nếu công chúng thức tỉnh, không mua thuốc dỏm nữa, các hãng thuốc sập tiệm, thì họ lấy đâu ra quảng cáo mà sống?

Làm sao mà nuốt được khi nghe quảng cáo “thuốc” Đông Trùng Hạ Thảo thu hoạch trên vùng núi cao hiểm trở ở tận Tây Tạng, đem về bào chế theo tiêu chuẩn Mỹ để chỉ bán trong mấy tiệm thuốc Bắc Việt Nam, lại “on sale” mua một tặng một!!

Có nhiều ông bà nổi tiếng trong cộng đồng người Việt đã bán rẻ lương tâm và và danh dự của mình làm “cò mồi” cho bọn cá mập. Trong đó có một ông trí thức quảng cáo một sản phẩm tân tiến, kết quả của “sự hợp tác của 3 quốc gia Úc, Mỹ, Đại Hàn”, để chế ra… “thuốc gội đầu”!!!

Tệ hơn, còn có cái ông bà gì đó, dám lấy cái danh dự của mình để chứng minh là “thuốc” đau khớp có hiệu quả tốt trên cá nhân mình. Họ đều là người có trình độ, nhận tiền để xúi người làm bậy, chứ dại gì làm con chuột bạch, để thử nghiệm mấy cái đồ dổm này trên cá nhân mình.

Có cô xướng ngôn viên, quảng cáo mỹ phẩm làm bằng “tinh chất hạt trai”, “bột kim cương”. Tội nghiệp cho Cô, chắc cô học luật nhiều nên dốt đặc củ khoai về hóa học. Hạt trai và kim cương thuộc loại khoáng chất thì làm gì có tinh chất?!! Kim cương là tinh thể của than ròng, không có phản ứng hóa học với các hóa chất (inert) thì làm làm sao có thể giúp cho sản phẩm làm đẹp của cô?!! Lần sau làm ơn nhớ đọc cho kỹ lời quảng cáo trước khi nhận lời.

Dùng tên tuổi mình để làm quảng cáo là chuyện thường tình. Michael Jordan lợi tức quảng cáo hàng năm lên tới $100 triệu. Tiger Wood kiếm $55 triệu. Nhưng họ dùng tên tuổi mình để đem sự chú ý đến sản phẩm mà mình quảng cáo, chứ không ai dùng danh dự mình để bảo đảm món hàng dổm là thứ thiệt! Không biết mấy vị trí thức nhưng chậm hiểu VN bị chúng gạt, hay họ tình nguyện bán rẻ lương tâm và danh dự của mình, để hùa theo bọn con buôn, lường gạt người đồng hương nhẹ dạ?

Có vô số kể hàng dỏm loại này. Nào là “Đông Trùng Hạ Thảo, “Rêu Hoàng Hậu”, “Bạch Liên Trà”, Nấm “Linh Chi”, … Từ cổ chí kim, có ai nghe đến mấy cái tên lạ quắc này bao giờ, không biết họ lượm được ở đâu, đem về quảng cáo rầm rộ, “hô biến” thành thần dược, bán như tôm tươi..

Với một chút “động não”, có ai tin một loại thuốc có thể trị bá bịnh, mà toàn là các bịnh nan y??? Đố ai tìm được một loại thuốc Tây trị bịnh cao máu, cao mở, tiểu đường, đồng thời ngăn ngừa ung bứu, chống ung thư, tăng cường miễn nhiễm phòng ngừa bịnh tật…?!!! Chỉ cần một loại thuốc này thôi là đủ để thay thế cho cả một hệ thống y khoa tân tiến ngày nay.

 

Nếu thật sự có ai khám phá ra cách ngừa hoặc chữa bịnh ung thư, làm mọc tóc vĩnh viễn, thì đã là một vĩ nhân của nhân loại, và đã là triệu phú qua đêm, khỏi chơi cái trò quảng cáo lường gạt này chi cho mệt.

Để cạnh tranh quảng cáo cho nổi hơn các đối thủ, các “tác giả” nghĩ ra các quảng cáo nghe nổ như sấm, nhưng ngây ngô như con nít . Thí dụ : Sản phẩm được tinh chế từ “mầm tế báo gốc của nhau trứng cá hồi”. Chu choa ơi! Nhau chỉ có ở đông vật có vú, lúc có con. Cá Hồi làm gì có nhau, mà đây là nhau của trứng cá !!! Hơn nữa, sản phẩm còn ghê gớm hơn nhiều, làm từ “mầm tế bào gốc”(stem cell) !!! Chỉ một câu thôi, nó hàm chứa tất cả (sự ngu xuẩn!) những chất liệu kỳ diệu của y khoa, thuốc tiên mà !!!.

Đám lang băm nhắm vào nhu cầu của bịnh nhân để chế ra sản phẩm. Gia đình nào có thân nhân bị mắc bịnh nan y, bác sĩ chạy, chuyện xí cô hồn vài trăm bạc mua “”thần dược” về xài thử cầu may là chuyện nhỏ. Tuổi già da nhăn, da xệ, không đủ tiền đi căng da mặt, xài sản phẩm Collagen vừa rẻ vừa dễ dàng. Mỗi nạn nhân cúng cho lang băm vài trăm, đủ cho họ làm giàu.

Phong trào thuốc tiên đang đánh mạnh vào các thành phần “no cơm rửng mỡ”…

Ngày xưa còn nghèo, không đủ cơm ăn cho no, thì lấy đâu ra mỡ mà rửng? Bây các cụ có check “Obama” gởi tận nhà băng, các mệ giũa móng, tiền “bo” rủng rỉnh. Giàu sang sinh lễ….mễ, chuyện nọ kia cho vui vẻ cuộc đời!

Các cụ tuy “ lực bất tòng tâm” nhưng tim còn rộn rả, lâu lâu mới được sổ lồng về Việt Nam để “ cứu đói giảm nghèo” cho mấy em chân dài, chém cha cũng dấu dưới gầm giường một hai chai Đông Trùng Hạ Thảo để xài thử cầu may. Mấy mệ sồn sồn, điện nước bất thường, đầm khô cỏ cháy, đặt hy vọng vào sữa ong chúa sẽ làm mượt da, mát thịt, đầm ướt cỏ tươi. Mỗi mệ đóng hụi chết mổi tháng vài chục thôi, cũng đủ giúp các “Bác sĩ” gõ leng keng thành triệu phú.

Ai có đi “bác sĩ đông y dỏm” khám bịnh, thế nào cũng lòi ra bịnh “yếu”: Yếu tim, yếu gan, yếu phổi, yếu phèo… cho nên sinh ra hằng trăm thứ thuốc bổ : Bổ tim, bổ gan, bổ phổi, bổ phèo…! Với Tây Y, có bịnh thì chữa, không bịnh thì đi về, không có chuyện “yếu”. Nếu ‘Yếu”cần uống thuốc “bổ” thì còn có lý, nhưng không “yếu” uống thêm thuốc cho ”bổ” thì bó tay, hết bàn!!

 

Chuyện thần dược xưa như trái đất.. Sâm, nhung, mật gấu, sừng tê giác, ngọc dương hải cẩu đã xưa rồi. Gần đây có phong trào nhào Noni, sữa ong chúa, nấm Linh Chi, đang đi vào quên lãng. Hiện tại đang rầm rộ phong trào mới đang hốt bạc: Đông Trùng Hạ Thảo, rong biển, collagen và tế bào gốc. Bà con lẹ tay mua đi vì giá còn cao, nếu chậm tay sẽ mất giá, quý vị mất đi cơ hội làm từ thiện đó.

Thần dược phải là hàng quý hiếm. Lên núi cao tìm Đông Trùng Hạ Thảo, hái Sâm, hái nấm Linh Chi, lặn dưới bể sâu hái rong biển Rêu Hoàng Hậu, leo vách núi cheo leo thu hoạch Yến sào…. (chỉ có vua chúa ngày xưa mới có mà xài), bây giờ bán đầy chợ Việt Nam, giá rẻ như bèo, lại đang “on sale” bao nhiêu cũng bán. Đồ quý hiếm không bao lâu sẽ không quý hiếm nữa. Sâm Đại Hàn nay được trồng như củ cải. Đông Trùng Hạ Thảo, nuôi cấy như làm giá. Nấm Linh Chi trồng như nấm mèo, nấm rơm.

Theo thống kê, (Nếu không biết dùng thuốc quý hiếm) tuổi thọ bình quân toàn cầu năm 2010-2013 là 71.0 tuổi. Vua chúa ngày xưa được dùng thuốc quý hiếm nên tuổi thọ các ngài trên dưới 40 !! Có cụ ngày nay có phương tiện sống như vua chúa ngày xưa, dùng các bí quyết gia truyền để mang tuổi thọ của mình xuống 40. OK. Nếu đó là nguyện vọng của các cụ. Không ai dám cản.

Ai quảng cáo thế nào thì mặc họ, nghe hay không là quyền của chúng ta, đừng để mình bị mắc lừa bởi bọn con buôn. Chúng ta phải biết rằng những sản phẩm đang được (bác sĩ đông y dổm) quảng cáo rầm rộ là “thuốc” để trị bịnh đều là “dinh dưỡng phụ trội” (Dietary supplement) được ghi chép rõ ràng trên nhãn hiệu của hộp. Quảng cáo “chất dinh dưỡng phụ” là “thuốc” để trị bịnh là hướng dẫn sai lầm, vi phạm tội lường gạt.

Có ông chủ đài TV, chuyên bán thuốc dổm, tuyên bố thuốc là “thuốc“ của ngài bán, được USDA và FDA cho phép (approved). Đây là quảng cáo lường gạt. Theo luật, nhà sản xuất và nhà phân phối phải ghi danh (register) với cơ quan FDA (Food and Drug Administrator), nhưng không bắt buộc phải có giấy phép để sản xuất hoặc bán các sản phẩm này. Nhãn hiệu (label) cũng phải cầu chứng.

Các ngài ma giáo dùng chữ cho phép (approved) thay vì ghi danh (registered).

Còn cơ quan USDA (United State Department of Agriculture) không có liên hệ gì đến mấy thứ dổm này, để tên vào cho nó xôm tụ mới gạt được người ta chứ!!!.

Theo quy chế về dinh dưỡng phụ trội, nhà phân phối có quyền tùy ý phát biểu thế nào cũng được, về sản phẩm của mình trên nhãn hiệu cầu chứng, thí dụ:

Trị bá bịnh, bảo đảm có kết quả 100%, không có phản ứng phụ (điều này đúng , vì nếu sản phẩm làm toàn bằng bột mì thì làm gì có phản ứng phụ ), nhưng phải có đính kèm câu sau đây, thường được in bằng chữ rất nhỏ để khó đọc hoặc không ai để ý đến: ”These statements have not been evaluated by the Food and Drug Administration. This product is not intended to diagnose, treat, cure-or prevent any disease.” Xin tạm dịch: “Những phát biểu trên không được FDA kiểm nghiệm. Sản phẩm này không có ý định để chẩn đoán, điều trị, chữa lành, hoặc phòng chống bất cứ bịnh tật nào.”

Nếu có ai thưa kiện bị lường gạt, nhà sản xuất đưa nhãn hiệu có cầu chứng ra mà bảo: Nhãn hiệu ghi chú quá rõ ràng: Sản phẩm này không phải thuốc thang chữa trị gì cả. Làm ơn chống mắt lên đọc giùm. Ai ngu bỏ tiền mua thì ráng chịu, chớ có than van!!!. Ha, Ha, Ha.

Hoàng Yến