Category Archives: Sưu Tầm

sưu tầm và lưu trữ những bài viết giá trị trên các trang báo mạng ‘hàng xóm’…

DONALD TRUMP – MỘT MŨI TÊN HƯỚNG ĐẾN NHIỀU ĐÍCH

FB Nguyễn Tấn Thành

DONALD TRUMP – MỘT MŨI TÊN HƯỚNG ĐẾN NHIỀU ĐÍCH

Image may contain: 1 person, suit and text

Khi thấy phi cơ ngày tận thế tung bay, thì Trùm độc tài Putin đã hiểu rằng cái ô hạt nhân uy lực của Nga đã từng khiến các nước dè chừng không dám giỡn mặt với Nga bấy nay, thì nay đã không còn làm cho Donald Trump e ngại. Đúng là 49 gặp 50. Putin đã hiểu Trump đã quyết định tấn công Syria bất kể sự đe dọa của Nga, Trump rất quyết đoán chứ không chập chờn như Barack Obama nên không có cơ hội cho Nga giở trò khôn lỏi như đã từng…
Có vẻ như Putin đã cân nhắc, ngoài cái ô hạt nhân thì…đối với chiến tranh quy ước Nga hoàn toàn lép vế trước vũ lực mạnh mẽ và hùng hậu của Mỹ. Nga cũng không thể đọ sức với uy tín Mỹ, vì Mỹ có quá nhiều đồng minh. Hơn nữa với nền kinh tế có GDP không lớn, lại đang bị cấm vận rệu rã so với nền kinh tế khổng lồ đang tăng trưởng tốt của Mỹ, không cho phép ông Putin ra tay đôi đầu với Mỹ lúc này, vì sẽ làm cho Nga hụt hơi dẫn đến sụp đổ kinh tế. Đó là lý do Nga xuống nước yêu cầu Mỹ thông báo những khu vực mà Mỹ Anh Pháp tấn công để Nga biết mà tránh né.
Yêu cầu đó được xem như một ngầm ý xuống thang trong danh dự của Nga để hai siêu cường quân sự không đụng đầu nhau, tránh làm bẽ mặt nhau. Đây là một quyết định khôn ngoan của Putin.
Ông Trump tấn công Syria để gửi đến Bashar Al Assad thông điệp đừng tưởng dựa vào sức mạnh Nga để coi thường luật pháp quốc tế dùng vũ khí hóa học tàn sát đồng bào mình, nói cho Assad hiểu ở Trung Đông ngoài Nga còn có Mỹ và đồng minh chớ có lộng hành.
Tấn công Syria cũng để dằn mặt Nga chớ có ngạo mạn bắt chẹt các lân bang, ủng hộ các nhà nước độc tài bất hảo, chớ có quậy phá vùng Donbat của Ukraine, đe dọa 3 nước vùng biển Băng tích v.v…
Tấn công Syria cũng để nắn gân Bắc Triều Tiên chớ có dựa vào Nga Tàu để lộng hành.
Tấn công Syria để cho TQ hiểu rằng chớ có làm càng tấn công Đài Loan, gây sự ở Biển Đông, tiếp tay cho bọn bất lương Bắc Triều Tiên và chống lưng cho các nhà nước độc tài gian ác..
Tấn công Syria để cảnh cáo Iran chớ có dã tâm tiếp tay cho các nước bất hảo để cùng về hùa tiêu diệt Israel.
Tấn công vào Syria, một mũi tên hướng đến nhiều đích, quả là… Donald Trump chẳng phải tay vừa. Nó giải thích vì sao báo chí ủng hộ bà Hilary Clinton đến thế mà dân Mỹ không bị cuốn theo, đã chọn Donald Trump làm tổng thống Mỹ một cách sáng suốt.
Cuộc tấn công vào Syria mới bắt đầu, nó sẽ còn tiếp tục đến khi nào mà, theo lời ông Trump, Bashar Al Assad không còn dám dùng vũ khí hóa học để gây tội ác… Không biết ông Trump có thành công không, nếu thành công có như mong muốn không v.v… Nhưng dẫu kết cục thế nào đi nữa thì cũng không thể không khen cái tài tính toán chiến lược của Donald Trump.
Việc làm của ông Trump không giống như người ta nghĩ khi ông Trump tuyên bố ông ấy làm tất cả vì nước Mỹ có nghĩa là ông ấy không quan tâm đến việc gìn giữ luật pháp quốc tế nữa, không quan tâm đến thiên hạ nữa, bỏ mặc cho trục phát xít mới Nga Trung tha hồ lộng hành quậy phá các nước. Kỳ thực thì không phải vậy Đúng là ông ấy có nói vậy nhưng không phải vậy.

FB Nguyễn Tấn Thành

NHỚ NHUNG 9 – Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn

Chúng tôi vừa nhận được một bản nhạc từ Nhạc sĩ tác giả, xin giới thiệu đến quý độc giả của Trang nhà blog <tunhan.wordpress.com>:

NHỚ NHUNG 9, Nhạc và lời: Nguyễn-Tâm-Hàn; Ca sĩ trình bầy: Thu-Hà

 

//

Đạo đức: Nền tảng trong xã hội Nhật Bản, bài học đầu đời và cả đời của người Nhật

 Ảnh hồ sơ của Hong Nguyen Hong Nguyen

Objet: Fw: Fwd: Fw: Đạo đức: Nền tảng trong xã hội Nhật Bản, bài học đầu đời và cả đời của người Nhật – Bài do Hong Nguyen đã chuyển tiếp; Thành thật cám ơn – tunhan –

Đạo đức: Nền tảng trong xã hội Nhật Bản, bài học đầu đời và cả đời của người Nhật

                                                                      *  *  *

Cha me, gia-dinh o VN tha hô mà lua chon su GIAO DUC cho con minh nhé ! giông “tàu công” hay nguoi “Nhât” nguoi ban lang giêng gân noi VN, không cân di xa chi dên ÂU MY.

 Bộ môn Giáo dục đạo đức tại Nhật Bản đóng vai trò rất quan trọng trong nền giáo dục nước này. Môn đạo đức có mặt trong tất cả các kỳ thi vượt cấp và đại học. Học sinh muốn ứng tuyển vào trường đại học bắt buộc phải có bài luận về môn Đạo Đức.
Đạo đức là môn học cả đời
Một Việt Kiều đang sinh sống tại Nhật có con đang học tiểu học từng chia sẻ, lần đầu tiên đọc cuốn sách Đạo Đức của học sinh Nhật Bản, chị thật sự rất bất ngờ. Ngay trong trang sách đầu tiên của cuốn sách, nhà xuất bản có viết một lời nhắn nhủ rất tâm huyết:
Bất kỳ đâu, bất kỳ khi nào, bao nhiêu lần đi nữa, các em hãy mở cuốn sách đạo đức, để suy nghĩ xem trong cuộc sống, điều gì là quan trọng nhất đối với chúng ta, và hãy phát huy nó trong đời sống của mình.

  Học sinh Nhật được dạy về sự trân trọng sự sống

Ở Nhật, ngay từ lớp 1, trẻ em đã học được cách chia sẻ suy nghĩ, thể hiện ý kiến cá nhân. Cô giáo chỉ đóng vai trò tổ chức lớp học, đưa ra câu hỏi, chứ không dạy đọc – chép. Cuốn sách Đạo Đức tại Nhật có 4 phần.
Phần 1: giúp học sinh khám phá bản thân, tạo thói quen sinh hoạt đúng quy tắc, tự giải quyết vấn đề không nhờ vả người khác, sống trung thực ngay thẳng, không nói dối, không làm điều xấu.
Phần 2: dạy cho các em cách chào hỏi, giúp đỡ và sống đoàn kết với mọi người.
Phần 3: giảng dạy về tầm quan trọng của sự sống như con người, động vật, cây cỏ. Đặc biệt, người Nhật luôn dạy học sinh trân trọng chính mình, dạy học sinh nghĩ rằng, bản thân mình cũng là điều kỳ diệu tuyệt vời và luôn biết ơn cuộc sống.
Phần 4: dạy về văn hóa công cộng. Công viên, nhà ga, đường phố… đều là của chung và cần có những quy tắc ứng xử phù hợp, giữ gìn cho cả cộng đồng. Ngoài ra, các em cần yêu lao động, tích cực tham gia hoạt động xã hội.

 Cúi đầu cảm ơn là một văn hóa không thể thiếu ở Nhật

 
Ngoài ra, nhà trường yêu cầu gia đình giữ sách Đạo Đức từ lớp 1 đến lớp 9 của học sinh và các em không được phép vứt sách đạo đức cũ đi.
Cách đây không lâu, một video về văn hóa ứng xử của các em học sinh tiểu học Nhật Bản được đăng tải trên mạng đã khiến nhiều người bất ngờ và cảm phục trước cách giáo dục trẻ em ở Nhật.
Video ghi lại cảnh một nhóm học sinh tiểu học ở Nhật cùng nhau băng qua đường khi những chiếc ôtô đã dừng lại trước vạch đi bộ vì đèn đỏ. Ở các quốc gia khác, thông thường người ta sẽ đi qua luôn, tuy nhiên trẻ em Nhật Bản sau khi băng qua đường còn có hành động rất đáng trân trọng – tất cả các em đều quay lại và cúi đầu cảm ơn những chiếc xe đã nhường đường cho mình, mặc dù đây là việc họ phải làm khi có tín hiệu đèn giao thông.
“4 hành động im lặng” nuôi dưỡng tâm hồn
Năm 2013, khi thảm họa động đất và sóng thần xảy ra ở vùng Đông Bắc Nhật Bản, cả thế giới phải cảm phục hình ảnh những đoàn người bình tĩnh xếp hàng nhận đồ và di chuyển trong im lặng mà không náo loạn hay tranh giành. Đây là kết quả của sự chú trọng giảng dạy đạo đức ở đất nước mặt trời mọc. Trong đó có một triết lý giáo dục vô cùng sâu sắc là “4 hành động im lặng”, bao gồm: Đọc sách buổi sáng trong im lặng, vệ sinh lớp học trong im lặng, suy nghĩ trong im lặng và di chuyển trong im lặng.
Cô Yanaka Fumoshi (giáo viên Trường quốc tế Osaka) cho biết, các trường học tại Nhật dành 15 phút mỗi sáng để học sinh đọc sách trong không khí yên tĩnh. Các em được đọc những cuốn sách yêu thích, có thể tự mang đi, hoặc mượn từ thư viện. Việc này cũng giúp học sinh hình thành thói quen đọc sách từ nhỏ.

Ở Nhật, việc lau dọn lớp học là của học sinh.

 Cô cũng cho biết thêm, tại “đất nước mặt trời mọc”, việc lau dọn lớp học là của học sinh. Đây là bài học để các em “biết suy nghĩ đến người khác”, “biết ơn mọi người”, và rèn luyện tính nhẫn nại, sự tinh ý, tinh thần vươn lên.
Đặc biệt, công việc này sẽ làm trong sự im lặng, tập trung của tất cả học sinh. Sau đó, cả lớp ngồi im lặng suy nghĩ trong vòng 1-2 phút, giúp học sinh chỉnh đốn tác phong, tĩnh tâm.

 Bài học “im lặng khi di chuyển”.

Cuối cùng là bài học “im lặng khi di chuyển”. Bất cứ ở nơi nào tập trung đông người, học sinh Nhật được dạy giữ im lặng, di chuyển nhẹ nhàng, nhanh gọn, giữ trật tự, tránh gây ồn ào, ảnh hưởng người xung quanh.
Đặc biệt, ở trường, học sinh tự trồng rau, khoai tây, cà rốt để ăn. Cuối giờ học, cả lớp đồng loạt đứng lên nói: “Cảm ơn thầy đã dạy học cho chúng em”. Trước bữa trưa, học sinh xếp hàng nói cảm ơn đầu bếp: “Cảm ơn bác đã nấu cho chúng cháu những bữa ăn ngon”.

 “Cảm ơn bác đã nấu cho chúng cháu những bữa ăn ngon”.

Ngoài ra, cha mẹ Nhật luôn dạy con “thấy bất cứ nơi nào vòi nước chảy, đóng vòi nước ngay, thấy ánh điện, quạt chạy không người dùng, phải tắt điện ngay”.
Do được giáo dục kỹ về lý thuyết, thực hành bài học gắn với thực tế mỗi ngày mà học sinh Nhật Bản đã hình thành văn minh công cộng từ rất sớm. Điển hình nhất là mới đây, một cư dân mạng đã đăng tải trên facebook cá nhân những bức ảnh về một nhóm học sinh Nhật ngồi im lặng đọc sách tại sân bay Thái Lan, đồng thời bày tỏ sự cảm phục về cách giáo dục trẻ em đáng nể của người Nhật.

 Học sinh Nhật ngồi im lặng đọc sách tại sân bay Thái Lan. (Ảnh dẫn qua Facebook) Học sinh Nhật Bản đã hình thành văn minh công cộng từ rất sớm. (Ảnh dẫn qua Facebook)

 Những hành động, cách ứng xử hằng ngày tưởng chừng đơn giản và nhỏ bé nhưng thực chất là góp phần vô cùng quan trọng hình thành nên tính cách và phẩm chất của con người. Người Nhật hiểu được điều đó và họ luôn truyền dạy, tiếp nối cho những thế hệ sau trân trọng mọi sự vật, tôn trọng người khác, nâng niu sự sống, ứng xử văn mình trong từng việc nhỏ. Bởi vậy, dù đất nước Nhật nhiều thiên tai, nghèo tài nguyên nhưng họ vẫn là một dân tộc vĩ đại khiến cả thế giới nể phục.
.
Nguồn ảnh: saka. mekash.com

Hiểu Minh

NHẬN XÉT CUÔC GẶP GỠ GIỮA K.J. UN VÀ TẬP. 

Phil Nguyen

Yesterday at 10:51am · 

Cuộc gặp lén lút nầy vẩn không cứu được chúng,khi TT Trump vẩn chiếm ghế thượng phong.

Kim Jong-un đã gặp Chủ tịch Tc Tập Cận Bình trong một chuyến thăm “bí mật, bất ngờ” tới Bắc Kinh tuần này. Đây là lần xuất ngoại đầu tiên của ông kể từ khi lên nắm quyền năm 2011.

Theo Tân Hoa Xã, Kim Jong-un tới thủ đô Tc vì ông cảm thấy cần phải trực tiếp thông báo, trao đổi với Tập Cận Bình những diễn biến nhanh chóng trên bán đảo Triều Tiên mấy tuần qua.
*Cả thế giới đều nhìn thấy họ “Tập Hạ mình” mời mọc Kim Un sang đấy. Đừng quên rằng thằng nào từng muốn đảo chánh,ám sát,thay thế Kim Un bằng Kim nam một con cờ có lợi cho TC?
Thằng nào nhỏ nhưng dám chơi trên đầu thằng lớn “không tiếp đặc phái viên của họ Tập” ?

Bản tin công bố trên Tân Hoa Xã dẫn lời ông Kim Jong-un nói:

“Theo di huấn của Chủ tịch Kim Nhật Thành và Tổng bí thư Kim Jong-il, nỗ lực phi hạt nhân hóa bán đảo là lập trường không thay đổi của chúng tôi.

Chúng tôi quyết tâm thúc đẩy quan hệ hai miền bán đảo hòa giải và hợp tác, tổ chức hội nghị thượng đỉnh 2 miền Nam – Bắc, sẵn sàng đối thoại với Hoa Kỳ và tổ chức hội nghị thượng đỉnh Mỹ – Triều.

Nếu như Nam Triều Tiên và Hoa Kỳ đáp ứng các nỗ lực của chúng tôi với một sự thiện chí, kiến tạo môi trường hòa bình ổn định, có các giải pháp thức thời và đồng bộ để kiến tạo hòa bình, thì vấn đề phi hạt nhân hóa bán đảo có thể được giải quyết.”
Ủa! hết còn tuyên bố “vũ khí hạt nhân, hỏa tiển là Lá Bùa hộ mạng của Bắc Hàn” sao bỏ được?

Jean Lee từ Trung tâm Nghiên cứu lịch sử và chính sách công tại Trung tâm The Wilson nhận định trên đài CNN ngày 28/3:

“Chúng ta đang thấy một chiến lược ngoại giao của Bắc Triều Tiên đang mở ra trên vũ đài quốc tế, bắt đầu từ Bắc Kinh.< bắt đầu từ Bắc kinh hay bắt đầu có hiệu quả sau khi Trump siết cổ ?

Kim Jong-un tự đặt mình vào vai trò người kiến tạo hòa bình, ông ta đã thực hiện tất cả các động thái một cách chủ động nhất.” <một thằng Cùn đường nay lại được ca tụng Nobel nha ?

Ông chủ Trung Nam Hải cũng vẽ ra một tương lai tươi sáng cho nền kinh tế Triều Tiên dù không nói cụ thể, nhưng cũng đủ là một “củ cà rốt” mà ông Kim Jong-un đang cần lúc này.”

Jean Lee từ Trung tâm Nghiên cứu lịch sử và chính sách công tại Trung tâm The Wilson “Kim Jong-un sẽ tìm kiếm những nhượng bộ quan trọng (từ Hoa Kỳ và đồng minh) để đổi lấy phi hạt nhân hóa bán đảo”.

Còn trưởng văn phòng đại diện CNN tại Bắc Kinh Tim Schwarz bình luận:

“Chuyến thăm TC này có nghĩa là Kim Jong-un không còn lạ lẫm với các nhà lãnh đạo quốc tế, kinh nghiệm phải có trước khi gặp ông Moon Jae-in và ông Donald trump.

Cá nhân người viết (Hồng Thủy @giaoduc.net.vn) cho rằng những động thái diễn biến nhanh chóng trên bán đảo Triều Tiên hiện nay đang tạo thuận lợi cho việc phi hạt nhân hóa bán đảo, đối thoại hòa giải giữa 2 miền Triều Tiên và các bên đều trân trọng, thúc đẩy.

Với Tc, chuyến thăm của ông Kim Jong-un có thể là một món quà mà ông Tập Cận Bình muốn gửi đến chủ nhân Nhà Trắng Donald Trump, để giảm bớt áp lực, nguy cơ từ một cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ mà vị tỉ phú đang lăm le phát động.

Bằng việc đón tiếp thân tình và trọng thị hết mực vợ chồng nhà lãnh đạo Kim Jong-un, Tập Cận Bình cho thấy mình không chỉ là một nhà lãnh đạo cứng rắn, quyết đoán, mà khi cần cũng rất linh hoạt và thực tế.<sure sẳn sàng bỏ ra Con Tép để bắt bầy tôm Hùm,sao không làm ?

Nhận định của tôi về kết quả cuộc viếng thăm bất thường 3 ngày 25-28/3 mà cả TC và BH đều không dám công bố, lén lúc đến giờ chót 28/3 mới dám tung ra nhằm mục đích đánh bóng.

Vốn chẳng tạo được một hiệu quả chính trị nào đối với ông Trump ” nếu tôi nhìn thấy thì chắc chắn ông Trump cũng sẽ nhìn thấy nội dung của nó” đây là điều chắc chắn.

“TC bỏ tiền hứa hẹn giúp Bắc Hàn gói trợ giúp kinh tế khủng,chẳng qua muốn nắm chặc Bắc Hàn dùng Un như một con bài để nói chuyện với ông Trump “trừng phạt kinh tế và ngoại giao Taiwan ” đồng thời kể công ‘ nhờ tôi à Kim Un sẽ tiếp tục tiến hành gặp”Hàn-Mỹ-Triều Tiên”.

“Kim Un tiến hành thượng đỉnh cùng Nam Hàn và sau đó với TT Trump” nó nghỉ rằng có sự trợ giúp của Tập thì hắn sẽ vững niềm tin (hơn khi chưa gặp Tập). Sẻ mạnh dạng đưa ra nhiều đòi hỏi từ Nhật,Mỹ,Nam Hàn (hơn trước khi gặp Tập) .

Phía TT Trump đã sử dụng “đúng thuốc và cần tăng thêm liều lượng cho con bệnh TC và Bắc Hàn”.

Cuộc gặp của Tập + Un hoàn toàn không thể thay đổi cái thế thượng phong mà ông Trump vẩn nắm trong tay.Đừng quên rằng nếu Kim Un đòi hỏi quá đáng (nhằm bắt chẹt, phá thúi như họ Tập bày vẻ) đương nhiên ông Trump sẻ không đáp ứng, một khi đàm phán bất thành,thì tất cả cấm vận,trừng phạt vẩn còn đó và những trợ giúp kinh tế mà TC hứa hẹn có thực hiện được không ? nếu chúng tiến hành coi như phải vi phạm vào NQ trừng phạt của LHQ,chúng dám ?

Cuối cùng thì tình trạng vẩn không đi đến đâu và Bắc hàn của họ Kim vẩn tiếp tục dính búa.//

=

Diệu Hiền – 10 ca khúc THANH-TRANG

  Tom Nguyen
6 mins · 

10 Ca Khúc TT

NƠI NÀY, PHƯƠNG ẤY MÙA THU

Diệu Hiền – 10 ca khúc Thanh Trang

*

LGT:
Chúng tôi vừa nhận được 1 CD, dĩa nhạc tựa đề:
NƠI NÀY, PHƯƠNG ẤY MÙA THU
Diệu Hiền – 10 ca khúc Thanh Trang
*
1. Một Ngày Một Đời
2. Về Trong Kỷ Niệm
3. Nơi này, Phương Ấy Mùa Thu
4. Lời Tình Đầu
5. Khúc Hát Trên Đồi
6. Trăng (Thơ Xuân Diệu)
7. Qua Sông vắng Bóng Con Đò
8. Thu
9. Áo trắng Ngày Xưa
10. Gửi Em Bài Hát Mùa Xuân
*
Hòa Âm: Quang Đạt
Thực Hiện: Thanh Nguyen -2018- All Rights Reserved
Contact: (626) 643-5694
Graphic: David Newin

💐💐💐

Trần Trung Đạo – Thành Phần Phên Dậu !

Thành Phần Phên Dậu

Trần Trung Đạo

Thành phần cung phụng đảng CS tại Việt Nam rất đông nhưng “thành phần trí thức đã từ chối một chế độ không tôn trọng quyền làm người” thì lại rất hiếm.

Thời đại Google giúp người dân thấy cái ngu của giới cầm quyền CS trong phát biểu và trong cư xử, từ một Nguyễn Minh Triết ở Cuba cho tới một Nguyễn Thị Kim Ngân ở Việt Nam.

Họ dốt nát thật chứ không ai vu cáo. Nhưng họ đã, đang và sẽ tiếp tục cai trị Việt Nam nếu không bị lật đổ. Bởi vì chung quanh họ có một lớp người làm phên dậu để bao che, cung phụng, cúi đầu làm nô lệ cho đảng trong các lãnh vực chuyên môn.

Năm 1958 tại Trung Cộng, Mao Trạch Đông đưa ra chính sách “Bước tiến nhảy vọt” bằng cách nấu chảy nồi niêu xoong chảo ra làm kim khí để chế đường rầy xe lửa, cầu cống, tàu bè, nhà máy cơ khí hạng nặng.

Theo anh chàng gốc nông dân Mao Trạch Đông, tại sao phải tốn kém nhiều tiền của, công sức để khai thác thép và xây những nhà máy hiện đại trong khi có thể sản xuất dụng cụ bằng những phương pháp ít tốn kém. Một quan điểm vật lý vô cùng ấu trĩ mà một học sinh cấp tiểu học cũng biết là sai nhưng rất đông “nhà khoa học” cam phận làm bồi bút ca ngợi như là “chiếc cầu thang bước lên chủ nghĩa Cộng Sản”.

Theo sử gia Frank Dikötter, chỉ trong vòng 4 năm từ 1958 đến 1962, đã có tới 45 triệu người Trung Hoa bị giết và chết đói trong các “công xã nhân dân”. Ai là thủ phạm? Mao. Đúng nhưng chưa đủ; ngoài Mao, còn phải kể tới thành phần phên dậu tại Trung Quốc.

Gorbachev nhìn lại những thay đổi trong xã hội Liên Sô thời ông làm Tổng Bí Thư đảng CS: “Cái khuôn mẫu Soviet thất bại không chỉ ở mức độ kinh tế xã hội mà thất bại ở mức độ văn hóa. Trong xã hội Liên Sô, các tầng lớp người dân, các thành phần có học, thành phần trí thức đã từ chối một chế độ không tôn trọng quyền làm người, trấn áp người dân cả về vật chất lẫn tinh thần”.

Ngoài một ít tiếng nói cất lên trong cô đơn lạc lõng, giới có học tại Việt Nam giống hệt như Trung Cộng và khác hẳn với Liên Sô.

Thành phần cung phụng đảng CS tại Việt Nam rất đông nhưng “thành phần trí thức đã từ chối một chế độ không tôn trọng quyền làm người” thì lại rất hiếm.

Không ít thuộc thành phần phên dậu Việt Nam tốt nghiệp chuyên môn ở các trường đại học Mỹ, Anh, Đức v.v… nhưng mang những kiến thức khoa học đó phục vụ cho đường lối cai trị đất nước bằng nhà tù, sân bắn của đảng CS.

Họ biện minh rằng mình cũng giúp nước nhưng thật ra chỉ làm kéo dài sự chịu đựng triền miên của dân tộc.

Ai là thủ phạm gây ra tình trạng sa đọa trong đạo đức, suy đồi trong văn hóa, lạc hậu trong kinh tế, ô nhiễm trong môi trường và đất biển rơi vào tay Trung Cộng? Đảng CSVN. Đúng nhưng chưa đủ, ngoài ra còn phải kể thành phần phên dậu đang cung phụng và bao che tội ác CS.

Đừng vội kết án những cô gái phơi bày thân thể trần truồng trên đường phố để bày tỏ vui mừng sau một trận đá banh. Không cha mẹ Việt Nam nào dạy con làm những việc xúc phạm thuần phong mỹ tục, và cũng không phải do các cháu tự nghĩ ra những trò lố lăng như thế. Hành vi đó là kết quả của chính sách “trồng người” theo đúng quan điểm “đạo đức xã hội chủ nghĩa”.

Thật vậy, cơ chế độc tài đảng trị CS đã biến con người Việt Nam vốn hiền hòa, chơn chất, yêu thương trong tinh thần “lá lành đùm lá rách”, “chị ngã em nâng” thành những kẻ tham lam, hẹp hòi, kiếm tiền bằng cách đầu độc đồng bào cùng máu mủ với mình.

Thành phần phên dậu lý giải cho hành vi phản bội tổ quốc khi cho rằng dân trí Việt Nam chưa đủ cao để tiếp cận với nền dân chủ.

Thế nào là cao và thế nào là đủ?

Dân chủ là giá trị phổ quát của nhân loại chứ không phải tài sản riêng của một quốc gia nào.

Dân chủ là một tiến trình chứ không phải là thành phẩm do nước nào chế tạo. Tiến trình xây dựng và phát huy dân chủ có thể khác nhau tùy thuộc vào điều kiện của mỗi quốc gia nhưng vẫn là dân chủ.
Trước năm 1989, Mông Cổ có thể nói là quốc gia chưa bao giờ thật sự biết gì về dân chủ nhưng giờ đây đã trở thành một nước dân chủ.

Tháng Tư năm 1770, Thomas Jefferson, tổng thống thứ ba của Mỹ, phát biểu: “Theo định luật tự nhiên, tất cả con người sinh ra đều tự do, mọi người có mặt trên trái đất này có quyền riêng tư của chính họ”.

Hơn hai trăm năm sau, Tsakhiagiin Elbegdorj, một thanh niên Mông Cổ trở thành Thủ tướng Cộng Hòa Mông Cổ xác định câu nói của Thomas Jefferson là đúng trong buổi phỏng vấn dành cho báo The New York Times năm 2004: “Chúng tôi muốn cho thế giới thấy rằng các giá trị thường được gọi là giá trị Tây phương không phải thuộc về Mỹ, châu Âu, Nam Hàn và Nhật Bản thôi nhưng còn thuộc về Mông Cổ”.

Điều đó cho thấy, dân chủ Mỹ hẳn nhiên khác với dân chủ Mông Cổ nhưng vẫn là dân chủ.
Vâng, và các giá trị của dân chủ đó cũng thuộc về từng người Việt Nam.

Nhưng thành phần phên dậu đừng quên, dù kéo dài sự cai trị lâu dài, khi sụp đổ, các chế độ CS đều sụp rất nhanh.

Ngày 21 tháng 12, 1989, Nicolae Ceaușescu đọc diễn văn trước trên một trăm ngàn người dân Romania nhưng chỉ bốn ngày sau vợ chồng ông ta bị xử bắn.

Người bắn, Đại úy nhảy dù Ionel Boyeru, thuộc đơn vị ưu tú được tuyển chọn để bảo vệ các lãnh đạo trung ương đảng CS và cũng là người trước đó không lâu ký tên vào lá thư thề nguyền trung thành với Nicolae Ceaușescu.

Giống như hầu hết những kẻ độc tài sống trong hoang tưởng quyền lực, giới lãnh đạo CSVN không đo lường được sức mạnh của lòng công phẫn.

Giọt nước căm hờn bao nhiêu năm âm thầm chảy trong lòng người sẽ một ngày thành cơn lũ cuốn đi chế độ độc tài. Thành phần phên dậu làm giàu trên máu xương của đồng bào mình, tiếp tay với giới cai trị để đày ải đồng bào mình sẽ không có đủ thời gian tẩu tán tài sản, che đậy danh tính hay thậm chí trốn đi đâu.
.
Thức dậy đi nếu còn một chút lương tâm Việt Nam. 

.

Trần Trung Đạo

//

“Nín Đi Ông Nội…”!

NÍN ĐI ÔNG NỘI…

Ghi chú của người chuyển bài:

“Hôm nay nhận được mail của anh D. về bài viết này. Có thể quý anh chị đã đọc nhưng đọc lại thấy hay, cảm xúc nên xin phép anh D. cho được FW đến quý anh chị.”- Cảm ơn

“Á… ách…chù…ù! … Ách…xù!… Ách…”
Ông Khiêm nhẩy mũi liên tục mấy cái. Làm như môi trường chung quanh cũng đồng lõa tiếp tay với nỗi buồn bực sẵn có trong lòng mà hành hạ, quấy rầy cái thân già lẻ loi thui thủi của ông cho đến nơi đến chốn vậy. Mỗi năm cứ vào đầu Xuân, trong vườn sau nhà ông đủ loại hoa nở rộ cũng chính là lúc ông khổ sở nhất vì chứng dị ứng với phấn hoa. Lúc con trai ông còn ở nhà cứ nhằn ông sao trồng quá nhiều hoa để cho không khí kém trong lành. Nó đâu biết rằng mỗi loại hoa nở vào từng mùa khác nhau – đặc biệt là dịp Tết – có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với ông. Đó là vì ông vốn là người luôn thích sống theo thói quen xưa, lề lối cũ, luôn giữ đúng lễ nghĩa, đạo đức, bảo vệ nề nếp, gia phong và tập quán cổ truyền một cách cực đoan, cố chấp. Thêm vào tuổi tác cao cũng góp một phần ảnh hưởng đến sự bảo thủ, tư duy, khó chấp nhận những đổi thay đồng thời tạo nên sự cản trở khó khăn cho việc hội nhập và thích ứng với đời sống mới trên xứ người của ông.

Công việc vườn tược gần như chiếm hết thời giờ trong ngày của ông Khiêm. Mùa Đông ông chăm sóc từng gốc magnolia tím, hoa đào quince, tâng tiu từng giò thủy tiên, vun xới mấy khúm cúc đủ màu. Ông trân quý từng cụm jasmine mùa đông* mà ông dùng thay thế cho hoa mai vàng ở quê nhà và cố sao cho chúng trổ hoa vào đúng thời điểm Tết thôi. Rồi những chậu lan bướm đủ màu sắc nữa, chúng là bậu bạn của ông trong những ngày tháng lạnh lẽo. Vào tháng Hai tháng Ba ông có nào hoa mận plum, hoa đào lông peach, đào trơn nectarine, hoa táo, hoa lê, hoa trà camelia cùng đám lan đất với những ngồng cao mang hai hàng bông to rực rỡ. Đến tháng Tư ông lại có mấy gốc anh đào Cherry Blossom, hoa hồng rose đủ màu, rồi hoa Tử Đằng Wisteria nở rộ tím và thơm ngát, hoa đỗ quyên Azalea pha sắc, hoa tuyết Snowball trắng nuốt nuột… Ôi thôi, kể hoài không hết tên các loài hoa nở quanh năm trong vườn nhà ông. Và rồi chính vì thế mà ông luôn bận rộn quanh năm suốt tháng, làm quần quật cả ngày không hết việc. Nhờ thế mà ban ngày ông quên khoắng đi nỗi buồn cô quạnh, ngày dài đìu hiu cuối đời; tạm gác một bên cái buồn xa con cứ đeo đẳng bên lòng và cái tuổi tác nó cứ leo thang vùn vụt mà lại ngược chiều với sức bền bỉ dẻo dai của cơ thể ông. Có lúc ông cũng cũng thấy cơ thể mỏi nhừ tử chứ, đau đớn chỗ này, nhức nhối chỗ nọ, nhất là cái lưng dạo này hành hạ ông thường xuyên hơn. Nhưng ông vẫn không màng quan tâm đến, vì ông cần một giấc ngủ mê mệt thiếp đi lúc đêm về. Ông tự nhủ: cứ ngủ đêm đến sáng là sẽ khỏe lại ngay. Và ông tiếp tục miệt mài trong thú đam mê hoa lá và cây kiểng của mình. Thế mà cứ mỗi khi quanh quẩn bên chúng vào lúc bông nở rộ đẹp nhất thì ông không sao tránh khỏi bị ngứa ngáy mắt, mũi, tai, cuống họng và nhảy mũi liên miên. Thoạt đầu ông còn chịu khó đi Bác sĩ lấy thuốc uống ngừa. Lâu dần ông lười rồi cứ để vậy chịu trận. Ông bảo để cho cơ thể quen dần, cũng chẳng chết ai. Thế mà… thế mà…
”Ách… xi… i… xì!” Lại nữa, ông phàn nàn. Thế mà… lâu nay nó có chịu quen đâu!
“God bless you.” Bên kia rào nhà ông có tiếng non nớt của trẻ con nói vói sang.
“Thank you.” Ông cũng vội vàng đáp lễ theo phép lịch sự.

Chủ cũ ngôi nhà sát cạnh nhà ông trước kia đã dọn đi cả nửa năm rồi. Nhà để trống cho đến bây giờ mới có người mới dọn vào được vài hôm. Theo như sự tò mò, xoi mói của ông Quỳnh – bạn ông – thì hình như chỉ thấy có một người đàn bà và hai đứa trẻ. Ông nghe vậy thì biết vậy thôi, chẳng để ý làm chi. Đến nay nghe tiếng trẻ con ông độ chừng là bé gái chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi là cùng. Có lẽ gia đình hàng xóm mới là cặp vợ chồng hãy còn trẻ.

Ôi chao! Cái cổ của ông sao mà nó ngứa khốn ngứa khổ thế này. Ông phát ho lên mấy tiếng cho thông cuống họng. Bên kia rào lại vọng lên tiếng trong trẻo, non nớt và đãi nhựa kéo dài:
“Are you O.K… ê… ế…?” Giọng như săn đón, lo lắng và dễ thương làm sao!
“Yes, I am OK. Thank you.” Ông Khiêm mỉm cười và trả lời.
“Where is your mom?”
Bây giờ thì ông thật sự bật cười thành tiếng vì đứa bé này có sự ân cần, quan tâm cho người khác đến hay.
“I am an old man and I don’t need my mom.”
“Oh!”
Sau tiếng “oh” như trút được nỗi lo âu thì ông nghe có tiếng kéo lê vật nặng nề một cách khó khăn. Rồi một cặp mắt tròn xoe với khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn, đẹp như tiên đồng ngọc nữ nhô lên khỏi hàng rào, vẫy vẫy tay về phía ông.
“Hello! Oh! Oh! You look like my Gran Pa. Sonny! Get up here. Look at him. See? See?

Con bé này thật lanh lợi, nói không ngừng miệng. Nó đi xuống và ông nghe lục đục một lát thì một đứa bé trai kháu khỉnh lại cố rướn đầu nhìn sang bên ông nhưng cứ bị thậm thụt vì còn quá thấp. Bây giờ thì đến phiên ông Khiêm đâm lo lắng, sợ chúng bị té lỗ đầu gẫy cẳng. Ông lật đật chạy đến bên rào để chúng nhìn ông cho rõ và trả lời mấy câu hỏi tò mò, ngây thơ của chúng. Chúng cứ quả quyết là ông giống y ông nội của chúng trong hình. Thằng bé Sonny thì bảo râu của ông giống râu ông nội nó. Đứa con gái tên Annie thì chỉ vào kiếng ông đang mang và bảo kiếng của ông nó cũng như vậy đó. Ông phải phì cười và giảng giải cho chúng là những người già đều có điểm chung là để râu và mang kiếng. Cuối cùng ông bảo chúng vào trong nhà vì ông bận việc nên không ở ngoài sân nữa.
“Can I call you ‘Gran Pa’?” Chúng vâng lời ông, nhưng trước khi đi còn ngoái cổ hỏi.
“If it’s OK with your mom.”
Ông trả lời cho qua chuyện rồi thong thả đi vào với một thoáng lâng lâng, nhẹ nhàng và háu hức như đứa trẻ vừa được quà. Dường như có một cái gì là lạ vừa mới len lỏi vào con tim nguội lạnh, khô cằn của ông. Có tiếng reo vui lào xào từ khóm hoa, ngọn cỏ đang đuổi theo sau lưng. Mùi hương tổng hợp của hoa Xuân thoang thoảng quyện bước chân ông vào đến tận trong nhà.

Đã lâu rồi, từ khi thằng con trai bỏ đi, ông chưa bao giờ có được giây phút vui vẻ như chiều hôm nay. Hai đứa trẻ con nhà hàng xóm mới dọn tới thật dễ thân thiện và đáng yêu làm sao. Những đứa trẻ sinh đẻ trên xứ người hình như dạn dĩ và niềm nỡ hơn trẻ ở xứ mình. Giá ông có được mấy đứa cháu nội bên cạnh thì hẳn giờ này chúng cũng lớn chừng này và cũng khôn ngoan, mau mắn như thế. Ơ, mà nào phải ông không có đâu chứ!… Rồi theo dòng suy tư một cách vô thức, ông lần hồi quay trở về với cuốn phim cũ kỹ đã làm nhức nhối, tê buốt cả cõi lòng trong phần đời còn lại của ông.

Vợ ông mất sớm, để ông lại một mình cu ky nuôi thằng con trai mới 15 tuổi. Ông chỉ mong sao lo cho nó học hành xong rồi cưới một con vợ đàng hoàng tử tế và đẻ cho ông vài đứa cháu nội để nối dõi. Thế là ông đã làm tròn bổn phận đối với tổ tiên, giữ vẹn lời hứa với bà, vì nhà ông mấy đời vốn chỉ một cây một trái đơn độc. Thế mà bao nhiêu hy vọng ông đặt vào thằng con trai nay đã tiêu tan theo mây khói.

Trăm chuyện chỉ tại bắt nguồn từ một con đầm lai mà thôi! Khi Nhân – thằng con trai duy nhất của ông – ra trường rồi tìm được một việc làm tương đối tốt và gần nhà thì ông Khiêm bắt đầu dò la, tìm cách làm mai mối ngầm những cô gái trong đám con cháu của bạn bè ông cho nó. Mỗi lần ông dẫn đi coi mắt đứa con gái nào thì nó đều gạt ra và viện hết lý này lẽ nọ để thối thoát. Lúc thì nó bảo chờ có công ăn việc làm thật vững chắc đã. Khi thì nó muốn để thong thả học lên cao nữa. Hoặc chưa gặp phải người đồng tâm hợp ý… Mãi cho đến khi ông Khiêm sốt ruột, lo nghĩ có lẽ mình sẽ không kịp thấy mặt cháu nội trước ngày nhắm mắt – thì đùng một cái – thằng con xin phép ông cho nó cưới một con đầm lai. Lai gì thì ông chẳng cần hỏi, chỉ chắc một điều là nó không phải con gái Việt Nam thuần túy như ông đã trừu định. Ông Khiêm đón tin này như trời long đất lở. Cái điều ông lo sợ sẽ bị tuyệt dòng, tuyệt giống, mất gốc nay sắp thành sự thật rồi. Làm sao ông chấp nhận được chứ? Tổ tiên nhà ông có chịu nhìn nhận đám cháu ngoại lai chẳng giống ai trong họ hàng xưa nay không? Ông vừa lo sợ vừa tức giận phừng phừng. Thế là ông làm toáng lên, la rầy thằng con không tiếc lời. Cha con cứ lời qua tiếng lại. Thằng con nhất định không nhượng bộ bố nó nửa bước. Còn ông cương quyết không thừa nhận con dâu người nước ngoài. Cuối cùng ông tuyên bố thẳng thừng:
“Mày còn nhìn nhận tao là cha mày thì kiếm một con vợ Việt Nam mà mang về đây. Còn muốn lấy Tây Tàu gì thì cứ đi theo nó. Tao cấm mày không được mang những thứ ấy vào nhà này. Kể như tao không có con có cháu vậy.”
Nhân chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng bỏ đi. Vài hôm sau nó trở về với lão Quỳnh – bạn của ông Khiêm – để nhờ lão năn nỉ phụ. Nó biết ông Khiêm thường nể lời ông Quỳnh vì họ là bạn nối khố lâu đời với nhau. Nhưng lần này thì dù ông Quỳnh nói phải nói trái gì đều bị ông Khiêm gạt qua một bên và khăng khăng giữ vững lập trường của mình: không thừa nhận con dâu ngoại quốc. Cuối cùng ông Quỳnh đành nói huỵch toẹt cái sự thật phũ phàng trước mắt:
“Ông bạn già à, tôi nói thiệt nghen, lớp mình rồi nay mai gì cũng theo ông theo bà chớ đâu có lột da mà sống đời với con cháu đâu. Thôi thì mình ở xứ người được sao thì bằng lòng vậy đi, miễn tụi nó thuận thảo, hạnh phúc với nhau là mừng rồi. Như con cái tôi ấy…”
“Ông khác tôi khác. Ông có tới 3 thằng con trai, mất đứa này còn đứa kia. Còn tôi chỉ có một mống, thử hỏi cháu nội tôi một lũ ngoại lai làm sao tôi ăn nói với tổ tiên chớ?”
“Ối, thời nay mà. Ông bà mình rồi cũng châm chước chứ hơi đâu mà bắt bẻ, trách móc con cháu.”
“Không! Tôi đã bảo không là không. Anh đừng có vẽ đường cho hưu chạy nữa bằng không tình bạn bè của mình sẽ bị sứt mẻ đó.” Ông Khiêm bực tức trả lời.
“Là bằng hữu với nhau lâu nay, tôi chỉ mong cha con anh được vui vẻ, gia đình anh yên ấm thôi. Tôi hy vọng anh nhẹ tay cho cháu nó nhờ. Đừng để đi đến cảnh “già néo đứt dây” nghe ông bạn già.” Ông Quỳnh hơi bị phật lòng nên nói xẵng. Xong ông quay sang Nhân và nói:
“Chú xin lỗi đã không giúp được gì cho cháu. Chuyện này chú đã đoán trước với cháu vậy đó. Khó lắm.”
Nói xong ông Quỳnh bỏ ra về. Một mình Nhân vẫn tiếp tục xuống nước nài nỉ:
“Ba, tụi con lỡ thương nhau rồi. Ba cho con cưới Jeannette nghe.”
“Không cưới xin gì cả. Mày muốn thì dắt đi cho khuất mắt tao. Đừng bước chân vào nhà này nữa. Lời tao như đinh đóng cột.” Nói xong ông Khiêm bỏ ra sau vườn.
Nhân buồn bã, lặng lẽ mấy hôm rồi báo cho ông biết nó đã nhận việc làm ở Âu Châu và có lẽ sẽ ở bên ấy một thời gian. Ông Khiêm kinh ngạc đến lịm đi, đớ người ra khi biết tin này. Rồi tiếp đến là những chuỗi ngày quay quắt với nỗi xót xa thắt thẻo, buồn rầu áo não. Ông chỉ tính làm cứng cho thằng con thấy khó khăn mà thôi con đầm chứ ông đâu có nghĩ tới nước nó cũng cứng đầu cứng cổ và ngang bướng, dám thi gan với ông. Ông thầm ước phải chi còn bà thì những chuyện nhức đầu này đã không xẩy ra. Bây giờ ra nông nổi này ông chỉ còn nuôi hy vọng thời gian sẽ làm cho thằng con sớm chán con đầm, suy nghĩ lại rồi trở về nhà.

Bẵng đi thời gian dài cha con xa cách. Mỗi năm Nhân ghé qua nhà vài hôm thăm ông rồi lại đi tiếp, còn thì chỉ gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe, việc nhà cửa, linh tinh vậy thôi. Cả hai cha con cùng tránh nhắc nhở đến chuyện xưa. Có nhiều lúc nói chuyện với con trai ruột thịt của mình qua điện thoại mà ông tưởng như đang nói vu vơ, gượng gạo với người xa lạ, chưa đủ thân thiết để có thể cởi mở hàn huyên mọi chuyện vậy. Bức tường chia cách cha con ông ngày một dầy hơn, kiên cố hơn. Vì đâu nên nỗi này? Nỗi đau nỗi buồn khó giải! Tại sao thằng con không biết giữ đạo làm con? Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời chứ, chẳng lẽ ông phải xuống nước đầu hàng? Bao đêm ông Khiêm nhớ đến người vợ quá cố của mình và thầm trách sao bà đi trước để khổ lại cho ông. Nếu bà còn sống bà sẽ xử trí ra sao đây? Ông già rồi nhưng cái lòng tự ái vẫn còn to bằng trái núi, tánh tự cao tự đại vẫn cứ y nguyên như thuở còn trẻ. Ông không thể hạ mình để lên tiếng tha thứ hay năn nỉ thằng con quay lại. Mới cách đây mấy tháng thôi, Nhân trở về một mình và ở nhà khoảng hai tuần lễ. Ông Khiêm mừng lắm, tưởng mọi chuyện đã qua đi và sẽ trở lại bình thường như xưa. Ngờ đâu trước ngày đi nó xin ông tha lỗi rồi lại xin phép được đem vợ con về tạ tội. Thế là niềm hy vọng mới chớm trở lại của ông đã vội tan vỡ, cơn giận ngỡ rằng đã nguôi ngoai bây giờ lại bùng lên như ngọn lửa gặp phải gió to.
“Tưởng mày bỏ con đó mà về đây để tao lo vợ con đàng hoàng tử tế cho mày chứ còn cái thứ vợ con lượm đầu đường xó chợ thì đừng hòng tao nhìn nhận.”
Ông quát tháo to tiếng và tức giận quá độ khiến áp huyết lên ầm ầm đến nỗi phải chở vào bịnh viện cấp cứu. Từ đó ông mang thêm chứng bịnh cao máu. Và cũng từ đó thằng Nhân không gọi về nữa. Vậy đó. Cảnh gà trống nuôi con của ông bây giờ thành gà trống cui cút một mình. Ông rơi vào tận cùng của nỗi cô đơn, chán chường và thất vọng vì thấy mình bất lực.

Càng ngày ông càng cảm thấy những quyết định của mình ngày ấy dường như có điều quá đáng, không ổn. Ngày xưa cha mẹ ông ở dưới quê tận Phong Điền – Cần Thơ, cho ông lên Sài Gòn học rồi cũng muốn ông về lấy con gái vùng quê đó để có con dâu biết cách ăn thói ở cho thích hợp với gia đình chồng. Nhưng nào ông có nghe lời đâu. Ông chống đối quyết liệt và nhất định đòi cưới An, một cô gái gốc Sài Gòn đang học trường Marie Curie. Dạo ấy để được cưới An ông đã dọa cha mẹ nếu không bằng lòng thì ông sẽ cạo đầu đi tu. Dòng họ ông chỉ trông cậy vào một mình ông để nối dõi tông đường sau này. Thế là cha mẹ ông đành phải chìu thằng con. Nhờ vậy ông mới cưới được vợ theo ý mình. Phải chăng sóng trước đổ đâu sóng sau đổ đó? Phải chăng cha mẹ ông đã có tầm hiểu xa, thấy rộng và cảm thông cho thế hệ kế tiếp nhiều hơn ông, đã khôn ngoan sáng suốt hơn ông vạn lần? Ông suy nghĩ, cân nhắc nhiều lần trong những đêm thâu trăn trở không ngủ được, rồi tự hỏi có phải mình đã tính toán sai lầm. Làm sao lật ngược thế cờ đây? Mới đó mà đã năm năm trời!
Một tuần sau bà hàng xóm dẫn hai đứa con và mang một dĩa bánh nướng còn nóng hổi sang thăm ông. Bà bảo lẽ ra bà định sang thăm ông ngay hôm mới đến nhưng vì dọn nhà một mình quá lu bu nên không làm được. Ông Khiêm cũng lấy làm tiếc vì đúng ra chính ông phải là người đến thăm láng giềng mới dọn đến trước mới phải, nhưng vì vợ ông mất rồi nên ông chẳng biết tính toán sao coi cho được. Janne – tên người hàng xóm và bà yêu cầu ông gọi như vậy – tánh tình bặt thiệp, cởi mở, vui vẻ, dí dỏm, đôi lúc khôi hài rất duyên dáng. Tuy mang vẻ đẹp rạng rỡ của người Tây phương, nhưng bà vẫn không thiếu nét nhu mì, hiền hậu và tế nhị. Janne cho ông biết sau mùa hè năm nay sẽ vào dậy môn Ngôn ngữ học cho một trường College gần khu ông ở. Còn chồng bà vài tháng nữa sẽ chuyển công tác về hãng gốc cũng tại đây, lâu nay ông ta đã làm cho một chi nhánh của hãng này nhưng ở nơi khác.

Hai đứa trẻ một gái một trai thật xinh xắn, khôn ngoan và lễ phép. Chờ khi người lớn ngừng chuyện mới xen vào.
“Mom, can I call him “ông nội”? Con Annie hỏi mẹ nó.
Ông Khiêm chưng hửng một cách thích thú và trố mắt nhìn vì ông nghe rõ ràng nó phát âm hai chữ “ông nội” đúng y tiếng Việt Nam. Đoán được sự ngạc nhiên của ông, Janne giải thích:
“Tôi dạy cháu tiếng Việt đấy. Vì chuyên môn của tôi là Ngôn ngữ học nên tôi cũng biết được vài thứ tiếng. Hơn nữa chồng tôi và tôi luôn cho rằng càng biết được nhiều thứ tiếng thì càng tốt. Tôi đoán chừng ông là người Việt Nam nên rất mừng là mẹ con tôi được ở cạnh làm quen với ông và có cơ hội thực tập nói tiếng Việt luôn.”
“Ồ, tôi rất lấy làm vinh dự được cái may mắn đó. Tôi cũng nghĩ như bà, biết thêm nhiều thứ tiếng rất có lợi cho bọn trẻ về sau.”
Ông Khiêm trả lời vội vàng như sợ lỡ mất cơ hội hiếm có vậy. Dầu gì thì cũng là cái tự hào dân tộc mà.

“Và ông cho phép chúng nó gọi bằng “ông nội” nhé?
“Được. Được lắm.” Ông Khiêm toét miệng cười.
“Theo phong tục người Việt nam thì cháu chỉ đáng tuổi con cháu ông thôi và sẽ gọi ông theo con cái mình, tức là cũng gọi ông bằng “ông nội” để cho bọn trẻ noi theo.”

Lần này bà Janne nói tiếng Việt hẳn hoi và rõ ràng. Ông không ngờ bà chẳng những nói được mà còn am hiểu sâu xa phong tục, lễ nghĩa của người mình nữa. Ông thật hỉ hả trong lòng và có cảm tình với gia đình này ngay. Ông thầm hy vọng người chồng của Janne cũng sẽ có sự thông hiểu văn hóa Á đông như vậy.

Bỗng nhiên ông Khiêm có được một người láng giềng tốt bụng, hiểu biết và bải bui cùng hai đứa cháu nội “hờ” thật dễ thương giống như cơ may từ trên trời rớt xuống vậy. Họ qua lại với ông thường xuyên hơn. Hai đứa nhỏ quấn quit, líu lo bên ông mỗi khi chúng sang chơi làm ông tạm quên được nỗi buồn quạnh hiu. Janne nấu được món ăn gì lạ và ngon đều chia sẻ với ông một cách vồn vã, nhiệt tình. Nhất là sau này cô tuyên bố đang học nấu thức ăn Á đông và đặc biệt là món ăn của người Việt Nam. Lúc đầu ông nghĩ đó chỉ là cử chỉ lịch thiệp, ân cần của người Tây phương. Nhưng lâu dần thì ông thấy cả mấy mẹ con họ đều tỏ ra nồng nhiệt, thân thiện thật sự và luôn quan tâm đến ông một cách đặc biệt khiến ông cảm động và thấy trong lòng cũng nẩy sinh một thứ tình cảm quyến luyến, quí mến họ không kém. Cảm giác hơi lạ lẫm, ngỡ ngàng, nhưng thật dễ chịu.

Ông Khiêm vui cùng cái vui chung với gia đình hàng xóm mà lâu nay ông không hề trải qua. Ba mẹ con họ thường mời ông tham dự những buổi picnic ngoài công viên do ông hướng dẫn địa điểm, hay những bữa tiệc nướng nho nhỏ nhưng đầy thích thú cho cả người già lẫn trẻ con trong sân sau nhà. Thét rồi ông đề nghị và được sự ủng hộ nhiệt liệt của cả 3 mẹ con là mở một cửa nhỏ giữa hàng rào ngăn hai bên vườn sau để thông thương hai nhà cho dễ dàng và an toàn cho 2 trẻ. Ông tự coi cái trọng trách lưu truyền văn hóa và dạy tiếng nước mình cho người khác là bổn phận của ông, của những người Việt lưu vong còn nhớ gốc. Vì vậy ông soạn thảo chương trình dạy bọn trẻ nói và đọc chữ Việt một cách kỹ càng, có phương pháp hẳn hoi, vừa hấp dẫn, vừa vui lại dễ nhớ. Ông thầm tự hào dầu gì thì mình cũng từng làm việc phiên dịch sách ngoại ngữ cho bộ giáo dục trước đây chứ tệ gì. Bọn trẻ học nói tiếng Việt nhanh chóng và tiến bộ thấy rõ, chúng thường thỏ thẻ kể chuyện cho ông nghe về ba nó. Thằng em có lúc mếu máo nói với ông “con nhớ Ba lắm”. Còn con chị hay nhắc đến ông nội mà nó chưa bao giờ biết mặt, chỉ thấy qua hình. Nó bảo “Ba hứa đem con về thăm ông Nội nay mai mà”. Có lúc nó lại bảo ba nó lấy tên bà nội đặt cho nó đó. Bà nội nó chết rồi. Ông chạnh lòng nghĩ đến thằng con mình và ước gì mấy đứa này là con của nó thì chắc ông sẽ thương yêu chúng vô vàn. Còn Janne, có lúc cô gọi ông bằng “ông nội” theo hai đứa con, có lúc cao hứng cô gọi ông là “Papa” ngon ơ, ngọt xớt luôn làm ông rưng rưng nghĩ đến người con dâu không bao giờ có được của mình mà mủi lòng. Vì sao nên nỗi này? Ông vẫn thường tự hỏi. Có phải vì ông quá khắt khe, quá cố chấp không? Tại sao cứ là người Việt mới thương yêu, quí mến được? Biết đâu cháu ông nó cũng đáng yêu như hai đứa trẻ này thì sao? Dẫu chúng có lai căng thì vẫn còn một phần máu mủ của ông chứ nào phải nước lã? Ờ, mà ông nghe đâu hình như thằng Nhân cũng đã có hai đứa con rồi. Nhưng biết nó ở đâu mà hỏi bây giờ? Lòng ông chùng xuống, trĩu nặng như bầu trời mùa Đông thê lương, ảm đạm.

Năm nào cũng vậy, từ khi thằng Nhân bỏ đi, cứ hễ đến ngày sinh nhật của ông Khiêm là ông Quỳnh hẹn đến để chúc thọ ông rồi họ rủ nhau đi đây đi đó để giúp ông tạm quên nỗi buồn cô quạnh. Sau cùng ông Quỳnh trao cho ông món quà gọi là của riêng thằng Nhân nhờ ông trao lại. Còn thằng Nhân chỉ gọi về chúc mừng sinh nhật ông qua loa là xong chuyện. Mấy lần đầu ông Khiêm buồn và giận thằng con lắm vì nó chẳng nhân nhượng và nể nang ông chút nào. Nó cứ đi biệt không về! Giống như tình phụ tử giữa ông và nó nhẹ tênh như lông hồng vậy. Lâu dần ông cũng đành làm ngơ cho qua ngày đoạn tháng. Vì ông không thể hạ mình mà xoay chuyển thế cờ được.

Năm nay thì hơi đặc biệt khác. Ông Quỳnh hẹn sẽ chuẩn bị thức ăn và mang đến nhà ông để họ cùng nhau nhậu nhẹt một bữa cho đến quắc cần câu. Nói nghe hùm hổ thế thôi chứ thật ra hai ông chỉ lai rai dăm ba sợi là đã đầu hàng thua trận tại chiến trường rồi. Còn sức đâu mà chiến đấu đến cùng chứ! Họ đều thừa nhận như vậy. Nhưng vẫn đủ sức tạo bầu không khí sôi nổi, vui vẻ, hào hứng cho hai ông già sống lại giây phút hào hùng của mình ngày xửa ngày xưa. Mới đó mà đã mấy mươi năm rồi còn gì!
Ông Quỳnh mang đến hai chai rượu đỏ, một gói khô mực cáng mỏng, tơi và mềm chấm với tương ớt, một dĩa gỏi chân gà rút xương mà ông Khiêm thích.
“Gỏi của bà nhà tôi gửi ông đấy. Còn khô mực này con dâu về VN mua qua cho tôi cùng cái máy cán cho mềm chứ răng cỏ đâu mà nhai nổi khô mực như xưa.” Ông Quỳnh giải thích.
Trong lúc ông Khiêm loay hoay dọn thức ăn bày ra bàn rồi với tay lấy hai cái ly uống rượu thì có tiếng gọi cửa. Mở cửa ra ông thấy người hàng xóm mới khệ nệ mang hai dĩa thức ăn thật to cùng lổm ngổm nào gói nào bọc. Vừa thấy mặt ông Janne nói “Happy birthday, papa”. Ông Khiêm hơi sửng sốt bất ngờ xong vui ra mặt, rồi đưa tay đỡ phụ một dĩa thức ăn và mời rối rít:
“Vào đây, vào đây tôi giới thiệu cho. Ông Quỳnh ơi, đây là…”

“Ồ! Chúng tôi đã biết nhau. Hôm đến đây không có ông ở nhà nên tôi đã sang làm quen với Janne và đã thay mặt ông mời cháu ấy sang dự tiệc sinh nhật.” Ông Quỳnh cướp lời. Rồi ông quay sang lấy bớt những bao bọc to trên tay Janne và giục:
“Vào đi cháu. Chà! Bánh xèo và chả giò. Toàn món ông ưa thích cả đây nhé.”
Ông Khiêm ngớ ra một tí rồi cười thầm trong bụng: Lão già này môi mép, lẹ chân lẹ tay và ghê gớm thật. Thảo nào lúc trẻ luôn đắt đào nhất trong bọn.
Thức ăn được bày dọn khéo léo đẹp đẽ ra bàn nhờ sự phụ giúp của Janne. Ông Khiêm bốc thử cái chả giò còn nóng hổi và miếng bánh xèo giòn tan rồi buộc miệng:
“Chà, ngon tuyệt. Giống y như chả giò và bánh xèo bà nhà tôi thường làm lúc còn sinh tiền.”
“Đấy, đó là cái lợi của thời buổi văn minh Hitech mà. Ông muốn học nấu nướng thức ăn của bất cứ nước nào trên thế giới thì chỉ cần ấn nút computer là biết cách làm ngay.” Ông Quỳnh giải thích.
“Cháu cho hai đứa nhỏ sang chơi nhé.” Không thấy hai đứa trẻ, ông Khiêm quay sang bảo Janne.
“Vâng, chúng sắp qua tới, Papa.” Janne trả lời không đắn đo.
Đang khi ông Khiêm bận rộn xếp thêm ghế cho hai đứa nhỏ thì cửa trước bật mở toang và thằng con trai ông bước thẳng vào nhà. Ông Khiêm ngạc nhiên và mừng rỡ đến thốt không nên lời.
“Ba, con về để chúc mừng sinh nhật của Ba. Nhờ chú Quỳnh giúp nên con mua được căn nhà ở cạnh đây để gần gũi và chăm sóc Ba lúc tuổi già. Ba tha thứ cho vợ chồng con nghe Ba.”
Quá đột ngột và bất ngờ nên ông Khiêm đứng trơ như phỗng, chẳng kịp thời giờ cho những lời nói mà ông chờ đợi từ cửa miệng Nhân xuyên vào cái đầu chậm chạp của ông. Một lát sau ông đưa mắt nhìn ra cửa để tìm vợ con nó thì Janne bước đến cầm tay ông và nài nỉ:
“Papa, con xin lỗi đã làm Papa buồn lâu nay. Papa đừng giận con nữa nghe.” Rồi quay ra gọi to “Annie, Sonny vào chào ông nội.”
Phải mất mấy phút đồng hồ cho cái bộ óc già nua đang bất động của ông Khiêm hoạt động trở lại, cho ông thấy mọi chuyện rơi đâu vào đấy đúng như ý ông mong muốn mà đã không làm được. Ông xúc động đến đứng không vững và ngồi thụp xuống chiếc ghế trống cạnh đấy. Hai đứa nhỏ ùa vào chia ra đứng hai bên ông, miệng nói đồng loạt
“Happy birthday ông nội.”
“Ông bạn già ơi! Vợ chồng nó có lòng thành và gắng công lắm mới tạo được ngày hôm nay. Thôi thì ông mở lượng hải hà tha thứ cho chúng để ông cháu ông hủ hỉ những ngày còn lại.” Nãy giờ ông Quỳnh lặng thinh bây giờ mới lên tiếng phụ họa.
Cảm giác mừng mừng tủi tủi, sung sướng, hối hận, nuối tiếc… lẫn lộn trào dâng, tuôn chảy ra như nước vỡ bờ khiến ông nghẹn ngào, không cầm được nước mắt. Rồi hai giọt lệ từ từ lăn xuống, chảy dài trên đôi gò má đã không còn đầy đặn của ông. Ông Quỳnh cũng xúc động không kém, nhưng thấy vai tuồng mình đóng đã xong, không còn cần thiết nữa nên ông lặng lẽ bỏ ra về mà không ai hay. Nãy giờ hai đứa cháu nội im thin thít, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chúng lo lắng, sợ sệt, hết nhìn người này lại quay sang nhìn người khác, ngạc nhiên, ngơ ngác vì thấy gương mặt người lớn sao quá nghiêm trọng. Khi thấy ông Khiêm khóc thằng Sonny vội cầm bàn tay ông bóp nhè nhẹ. Còn con Annie – bây giờ ông mới nhận ra nửa phần đầu tên nó là tên vợ ông – vòng tay lên cổ ông, rồi hạ xuống dần vừa vuốt vuốt, vỗ vỗ cái lưng hơi còng của ông vừa dỗ dành:
“It’s OK. It’s OK. Nín đi ông nội”
Ông quàng tay ghì sát hai đứa trẻ vào lòng. Thằng con trai ông đã phải đánh một vòng thật lớn để cuối cùng mới được ông nhìn nhận bầu đoàn thê tử của nó. Còn ông Khiêm, một cái gật đầu rất nhẹ hay một tiếng “ừ” thật ngắn gọn vậy mà ông phải mất đến 5 năm dài mới thực hiện được! Thời gian trôi vùn vụt và nghiệt ngã, liệu còn chờ đợi ông được bao lâu nữa để cho ông tiếp tục tận hưởng cái hạnh phúc đoàn tụ quí báu này?

Cỏ Hoang