Category Archives: Uncategorized

Nắng Mùa Đông – Nhạc & Lời: Hồng Tước

via Nắng Mùa Đông

Nắng Mùa Đông

muadongdownload
nhạc và lời: Hồng Tước

Giọt nắng vàng rớt trên bờ mi ai
Vạt nắng chiều vẫn rơi đọng trên vai
Cơn gió này, đến cho mùa đông sang
Con nắng này, vẫn chưa tàn cho đông

Ở nơi đây mùa đông vài cơn gió lạnh
Đủ làm ấm lòng em khi ta gần nhau
Ở nơi đây mùa đông vài chiếc lá vàng
Để dành đó cho em đón khi mùa sang

Đông tới rồi, ngỡ như là còn Thu
Đông đến rồi, vẫn mơ mùa Hè xưa
Em chỉ thấy một mùa trong mắt em
Mùa yêu thương, mùa vấn vương, mùa nhớ nhung…

*

 

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Ghi chú: Một cảnh tuyết mùa Đông, Canada , bức tranh tựa đề ‘Klee Wyck’ (Nụ cười ròn rã) – by Ms. Emily Carr, Nữ họa sĩ nổi tiếng của Canada, đầu thế kỷ 19th.

 

Dương Thu Hương Với Nghề Nghiệp: Chống Ðảng! – Lê Phú Khải

Lê Phú KhảiDương Thu Hương Với Nghề Nghiệp: Chống Ðảng

image057Nhà văn Dương Thu Hương và tác giả tại nhà riêng của bà
ở nhà tập thể A8 phòng 308 Khương Thượng (24/02/2002.) – Hình tư liệu: LPK

LOI AI DIEU COVERDương Thu Hương bị bắt ngày 14/4/1991 và được trả tự do ngày 20/11/2001 vì “lý do nhân đạo”. Từ nước Nga xa xôi, đài phát thanh tư nhân Irina phát bài Dương Thu Hương, một bài học, một câu hỏi do chính Irina viết, với đoạn mở đầu: “Ai tin được lòng nhân đạo của một chính quyền muốn bỏ tù ai thì bắt, muốn thả thì buông, chẳng cần xét xử trước công chúng. Nhân đạo ở đây là bệnh tâm thần của một số người có quyền lực, đinh ninh mọi người khác đều có tội.”

Cuối tháng 3 năm ấy (1991), khi tôi ở Mátxcơva về, Irina có nhờ tôi chuyển một bức thư (dán kín) cho Dương Thu Hương, lúc đó chị ở đường Ngô Thời Nhiệm Hà Nội. Cũng dịp ấy tôi gặp bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, ông cũng đang trong tâm trạngchờ đến lượt mình “lên đường” vì ông mới gửi thư cho Trung ương trước Đại hội 7. Bác Viện bảo tôi: Ở Pháp, một nhà văn như Dương Thu Hương thì không có gì đáng nói, nhưng nếu bắt Dương Thu Hương như thế thì người ta xuống đường ngay, phản đối ầm ầm ngay. Còn ở ta thì đến giới trí thức cũng im re!

Phân tích về tình trạng ấy của giới trí thức VN, Irina lý giải trong bài viết kể trên: “Sau cơn ác mộng (chiến tranh – LPK) được chút tự do kiếm cơm, kiếm áo, hưởng chút không gian và thời gian của trời đất cũng là đủ mãn nguyện!”

Năm 2002, tôi ra Hà Nội, lúc đó đã là 10 năm sau khi Dương Thu Hương bị giam giữ 7 tháng 6 ngày, chị đã trở thành một nhà bất đồng chính kiến gay gắt nhất, có những phát biểu, những bài viết đanh thép lên án chế độ độc tài đương thời, nhiều nhà văn đã bị chị chửi thẳng vào mặt trước mọi người vì khi chị đi tù đã lên tiếng phê phán, bịa đặt về chị. Tôi ngỏ ý đến thăm Dương Thu Hương thì nhiều bạn văn nghệ sĩ khuyên tôi “dại gì” mà đến, có khi bị chửi vỗ mặt, bị đuổi ngay từ cửa. Tôi bình tĩnh trả lời: Nếu tôi có bị DTH nhổ vào mặt thì tôi thấy mình cũng xứng đáng nhận sự khinh bỉ đó. Vì, đường đường một đấng nam nhi mà không bao giờ tôi dám ho he phát biểu một điều gì, dù biết người ta làm sai hoàntoàn, vô lý, vô đạo đức, vô Pháp luậtmà một “nhi nữ thường tình” như DTH lại dám dõng dạc lên tiếng. Thấy tôi nói thế, không ai khuyên tôi “lùi bước” nữa. Cuối cùng thì nhà thơ nổi tiếng Trúc Thông dẫn tôi đến thăm DTH tại một khu nhà tập thể ở quận Đống Đa. Cái tờ giấy viết tay Hương đưa cho tôi ghi địa chỉ của chị: “Dương Thu Hương – 8525818. P- 308 Nhà A8 Khu Đống Đa Hà Nội” tôi còn giữ đến bây giờ. Năm 2002 Hương vẫn đẹp như xưa. Chị có nước da đen ròn, nói chuyện rất có duyên. Hôm đó là sau Tết, nhà còn rượu vang Bordeaux, hạt dưa, bánh kẹo để tiếp khách. Bức ảnh tôi chụp DTH đang cắn hạt dưa duyên dáng vô cùng. Tất cả những người đàn bà trên trái đất này khi ngồi bệt, xếp bằng trên chiếu cắn hạt dưa đều rất hiền dịu, rất mong manhdù người đó là DTH. Tôi vẫn giữ tấm hình DTH ngồi trên nền nhà trải chiếu hoa, đề ngày 24/2/2002 đó và đôi lúc còn đem ra hỏi bạn bè: Người thế này mà bắt bỏ tù à? Người thế này mà bảo là dữ dội, “đanh thép” à?

Nhưng khi DTH nói chuyện thì bất cứ người đàn ông đanh thép nào trên thế giới cũng phải thừa nhận mình đang ngồi trước một người phụ nữ đáng kính nể.

Chị bảo với chúng tôi: Em thấy tình thương đôi khi cũng là tội ác các anh ạ!

Thấy câu nói lạ tai quá, tôi hỏi vì sao. Hương kể: Khi chị ở tù, cậu công an còn trẻ coi sóc chị, mỗi lần đưa cơm cho chị đều lót một tờ báo Tuổi Trẻ mới ở đít nồi để chị đọc. Chị biết là báo do cậu ta mua với đầy thiện chí. Khi trên có lệnh thả chị, cậu ta vui vẻ vào báo tin. Chị đã bảo với cậu ta: – Về nói với cấp trên rằng, bà Hương bảo, bắt bà có lý do thì thả bà cũng phải nói lý do, nếu không bà không về.

Thế là DTH không chịu ra tù. Cậu công an vận động mãi, chị vẫn một điều như thế. Cuối cùng cậu ta buồn quákhóc! Hương hỏi vì sao, cậu ta nói: Nếu không vận động được chị ra tù thì cậu bị đuổi việc, và nếu bị sa thải thì bên nhà gái không cho làm đám cưới. Nói rồi cậu ta lại xụt xịt. Thương cậu ta quá nên Hương phải rời nhà tù!

Kể đến đây Hương bảo tôi và Trúc Thông: Vậy tình thương như thế các anh thấy có phải là tội ác không?

Trúc Thông thân với DTH nên anh yên lặng, có lẽ vì quen với cách nói năng, quen với logic của Hương rồi. Còn tôi thì chóang! Tôi chưa gặp ai dữ dội như Hương. Chị còn kể tiếp, khi thằng con chị nộp đơn thi đại học, trong lý lịch, phần nghề nghiệp của mẹ, chị ghi: Nghề nghiệp: chống Đảng. Khi chị ra đồn công an chứng lý lịch, chị thấy tất cả mọi người trong đồn đều giả vờ đi rađể coi mặt chị! Trưởng đồn nói: Chị Hương nên bỏ cái nghề nghiệp như thế này đi, nếu để thì nhất định cháu nó không được vào đại học đâu! Hương bảo với tôi: Nghĩ thương thằng con quánên em đành phải gạch cái nghề nghiệp chống Đảng ấy đi. Như thế có phải tình thương cũng là tội ác không hai anh?

Chưa hết, Hương còn kể: lúc ở tù, “làm việc” với viên sĩ quan công an, chị nhìn vào mặt anh ta quát to: Anh đang thiếu chất, mặt mũi xanh xao thế này là thiếu chất. Lương anh không đủ nuôi vợ nuôi con, bọn ăn cắp ở trên nó ăn hết phần anh rồi, chúng nó đều trở thành tư bản đỏ rồi, anh phải dối lòng mà làm việc, tôi thương anh lắm, anh cũng nghĩ như tôi mà thôi!

Kể một thôi, rồi Hương nói với tôi và Trúc Thông: Em nói xong, viên sĩ quan run bần bật, vì anh ta thấy em nói trúng tim đen anh ta.

Văn sĩ DTH đã để lại cho văn học nước nhà nhiều tác phẩm giá trị, Nói cho công bằng thì sự nghiệp văn chương của chị thật đồ xộ. Tiểu thuyết có: Bên kia bờ ảo vọng, Hành trình ngày thơ ấu, Những thiên đường mù, Tiểu thuyết vô đề, Chốn vắng, Đỉnh cao chói lọi… Tập truyện ngắn có: Bông bần ly, Một bờ cây đỏ thắm, Ban mai yên ả, Đối thoại sau bức tường, Chân dung người hàng xóm, Truyện tình kể trước lúc rạng đông, Vĩ nhân tỉnh lẻ… Chị là tác giả VN được dịch ra tiếng nước ngoài vào loại nhiều nhất. Có đến 6 tác phẩm được dịch sang tiếng Anh, Pháp, Đức… Bộ Văn hóaPháp đã trao Huân chương Văn chương Nghệ thuật (Chevalier des Arts et des Lettres) cho DTH. Tiểu thuyết Chốn vắng được đề cử giải Femina và nhận Giải thưởng Lớn của tạp chí Elle (Grand Prix de Elle) 2007. Năm 2009 giáo sư tiến sĩ Joseph Pivado về văn chương Anh ngữ của Đại học Athabasca ở Alberta Canada đề cử chị ứng cử Giải Nobel năm ấy. Theo ông, với Đông Nam Á và Trung Quốc thì nữ văn sĩ như DTH rất hiếm có.

Ngòi bút của DTH là ngòi bút dự báo, dẫn đường. Ngay những tác phẩm đầu tay của chị như Bên kia bờ ảo vọng, Những thiên đường mù… đã khác hẳn thứ văn chương “phải đạo” đương thời. DTH đã báo trước những “thiên đường vỡ chợ” mà nhà thơ Trần Mạnh Hảo vừa nhắc đến, vừa viết hôm nay (2013).

Là độc giả của hầu hết các tác phẩm của DTH từ rất sớm, tôi thấy chị đã làm đúng chức năng của một nhà văn là nhìn thấy những gì người ta không nhìn thấy. Đúng như nữ nhà báo Nga Irina viết: “Có những lúc một con người, một hành động, một tác phẩm hoàntoàn ăn khớp với một hoàn cảnh lịch sử, với hoài bão của đông người trong hoàn cảnh ấy. Lúc đó, con người đó biến thành một bài học sống, bài học kết thúc một thời đại, mở màn cho một thời đại khác.” DTH là một con người của một thời đại cũ, nhưng “chẳng thèm xin phép ai, chị ngang nhiên bước vào thời đại mới.” (Irina)

Tôi có cái “duyên” với Dương Thu Hương về sự đồng điệu trong tư duy chính trị. Đó là vào năm 1992, một đoàn nhà báo, gồm toàn những nhà báo có “máu mặt”, tổ chức lên Đà Lạt nhằm bênh vực chị Đặng Việt Nga, kiến trúc sư và anh Phương cũng kiến trúc sư, hai chủ nhân của “Ngôi nhà trăm mái” đang bị địa phương bắt tháo dỡ vì nhiều lý do không chính đáng. Đường xa, hết chuyện bàn, tôi nêu câu hỏi: Nếu bây giờ phải chọn hai gương mặt tiêu biểu cho VN thế kỷ qua thì các vị chọn ai? Mọi người đều chọn nhân vật số 1 là Hồ Chí Minh. Vậy còn người thứ hai? Cả xe im lặng. Có vị nói: Võ Nguyên Giáp! Tôi phản đối và đưa ra nhân vật thứ hai là Dương Thu Hương! Cả xe nhao nhao phản đối. Có người hỏi: DTH là cái quái gì mà ông lại cho là nhân vật thứ hai sau HCM? Tôi trả lời: Chẳng là cái quái gì mà tự cho mình có quyền đứng ngang hàng và dám vỗ vai nhắc nhở các vị đang cai trị dân chúng, thì đó là dân chủ, là xã hội công dân chứ còn gì nữa! Độc lập và Dân chủ là hai phạm trù lớn nhất, được cả dân tộc nhắc đến nhiều nhất trong thế kỷ qua. Độc lập thì HCM là hình tượng, còn Dân chủ thì đến Đại tướng cũng không dám đối thoại với Tổng Bí thư Lê Duẩn, DTH là thảo dân mà lại tự cho mình quyền ăn nói ngang hàng với các vị đang đứng trên đầu dân, thì đó là hình tượng của Dân chủ. Sau hình tượng của Dân tộc phải là hình tượng của Dân chủ… Chẳng thấy ai trên xe nói gì nữa!

Tôi nói tiếp: Lúc bị tù không án, DTH tuyên bố: Đảng hãy thử “chơi sang một lần” đem tôi ra tòa xét xử công khai trước dân chúng và để tôi tự bào chữa xem sao? Một đảng cầm quyền, có đủ nhà tù và quân đội trong tay mà không dám “chơi sang” đem xử công khai một người đàn bà trước công chúng thì đảng ấy mạnh hay yếu? Và người đàn bà ấy yếu hay mạnh thưa các vị? Vẫn không thấy ai nói gì! Tôi lại nói: DTH chính là Dân chủ, sức mạnh của thời đại mà chúng ta cần phải có…

Ba năm trước, nhà thơ Hoàng Hưng ở Pháp về có đưa cho tôi cuốn tiểu thuyết Chốn vắng bản tiếng Việt, khổ to, dày cộp. Đây là một trong các tiểu thuyết của DTH được dịch sang tiếng Pháp từ khi chị định cư ở Paris năm 2006. Nghe nói Chốn vắng này bản tiếng Việt rất khó kiếm sau khi nó được dịch ra tiếng Pháp với tựa đề Terre des oublis. Đưa cho tôi, anh Hưng nói: Ông đọc trước đi, xem thế nào? Tôi đọc nó cần mẫn trong năm ngày và thấy đề tài này ở VN thì bình thường, nhưng với dân châu Âu thì rất hấp dẫn, và dưới ngòi bút của DTH thì lôi cuốn độc giả. Câu chuyện nói về chiến tranh. Một chị phụ nữ đã có chồng và chồng chị đi bộ đội thời chống Mỹ. Đã chết, có báo tử. Ở nhà vợ đi lấy chồng khác. Bỗng dưng sau chiến tranh người chồng cũ trở về. Ông chủ tịch xã dẫn anh ta đến nhà vợ cũ và nói với cả ba người (một đàn bà, hai đàn ông): Không ai có lỗi cả… lỗi là chiến tranh.

Là độc giả của hầu hết tác phẩm của DTH, tôi thích nhất tập truyện Chuyện tình kể trước lúc rạng đông. Nếu gặp tác giả tôi phải xin lại cuốn đó, vì cuốn của tôi thất lạc mất rồi. Tôi nghĩ rằng nếu DTH cho tái bản cuốn này thì hay biết mấy. Chắc chắn có nhiều độc giả.

Lúc chia tay Trúc Thông và tôi trong cái buổi sáng mùa xuân năm 2002 đáng nhớ đó, Hương tiễn chúng tôi xuống tận đường, chị không quên nhắc lại lần gặp tôi tại Sài Gòn ở cơ quan đại diện NXB Hội Nhà văn. Lần đó, vô Sài Gòn, chị kể, hễ đến cơ quan nào, biết chị là DTH thì người đang nói chuyện với chị đềubỏ chạy!

Câu cuối cùng DTH nói với chúng tôi trong cái buổi sáng đẹp trời đầu năm 2002 đó, là: Chúng nó mới cắt điện thoại của em. Em đã gọi điện cho công an nói rằng: bảo thằng Phan Văn Khải mắc ngay điện thoại lại cho bà, không thì bà không để yên cho đâu! Em nói rất to cốt để cho cả khu phố nghe.

DTH là người như thế. Nhiều người bảo chị đanh đá! Nhưng không thấy ai bảo thằng vô cớ cắt điện thoại là thằng lưu manh. Dân tộc ta “không có truyền thống dân chủ” như bác sĩ Nguyễn Khắc Viện nói là hoàn toàn đúng.

Lê Phú Khải

 

  • trích LỜI AI ÐIẾU, Người Việt Books xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2016

Vũ Thư Hiên – BẠN CŨ!

*
Giữa đêm khuya, một hồi chuông réo lên inh ỏi, phang thẳng vào hộp sọ. Như một cú đấm. Tôi bật dậy, đầu óc mụ mị, tôi không biết mình đang ở đâu, lúc này là giờ nào, có chuyện gì xảy ra.
Đến lúc hiểu ra rằng đó chỉ là cái điện thoại cổ lỗ đang rống, tôi mới sờ soạng tìm ống nói.
– Ai đó?
– Hề hề. Tớ đây, tớ đây! – từ đầu dây đàng kia vẳng tới một tràng cười khoái trá và một giọng nói ồ ề – Đang ngủ hả?
– Ngủ.
– Tỉnh dậy đi. Hề hề, cuối cùng rồi tớ cũng vẫn cứ tóm được cậu. Hề hề, đéo nhận ra hả?
– Nhưng “tớ” là ai mới được chứ? – tôi tuyệt vọng gắt lên.
Trên tường, một dẻo sáng hình bình hành. Đó là ánh đèn của căn phòng đối diện, ở tầng thấp hơn, chỗ ở của hai sinh viên người Ả Rập. Văng vẳng một điệu nhạc vùng sa mạc. Họ bao giờ cũng thức khuya.
– Cậu không nhận ra giọng tớ thật? Hay cậu giả vờ?
Tôi tỉnh hẳn. Tôi nổi quạu. Có những người như vậy đấy. Họ tưởng tượng, họ còn đinh ninh nữa kia, rằng họ là người rất quan trọng, rất quý hoá, và thiên hạ ắt phải nhận ra họ từ xa, trong đám đông, phải nhận ra tiếng họ trong điện thoại, và tất nhiên, phải cảm thấy sung sướng và tự hào được họ hân hạnh cho bắt tay.
– Này này, bắt cái đầu lười biếng của cậu làm việc tí đi – giọng ồ ề nọ lại cất lên, không ngớt vui vẻ, nó vang lên trong đêm như ở một ngã ba hoang vắng – Chẳng có lẽ cậu hoàn toàn không nhận ra thằng bạn năm xửa năm xưa là tớ?
Tôi muốn dập mạnh ống nói xuống cho cái anh chàng quan trọng nhưng bất lịch sự bên kia nghe thấy. Mà hắn có nghe thấy không nhỉ? Có lẽ không. Tôi phải làm gì cho hắn hiểu tôi bực đến thế nào. Hắn đang đợi câu trả lời cho câu đố. Tôi thì cóc cần bất cứ câu đố nào được ra cho tôi vào lúc đêm hôm khuya khoắt này.
– Thì nói ngay đi: “tớ” thằng chó nào? – tôi gắt.
Một tràng cười rộ lên ở bên kia đầu dây.
– Cậu đoán đúng rồi đấy – tớ là thằng có tên hiệu của loài chó, nhưng lại từng là bạn của cậu. Bây giờ cậu chỉ còn có việc gọi tên nó ra thôi.
– Này ông bạn vớ vẩn – tôi rên lên trong tuyệt vọng – Kết thúc ngay lập tức cái chuyện ba lăng nhăng chi khươn của ông đi! Tôi đang ngủ. Tôi muốn ngủ. Tôi cần được ngủ. Tôi nhắc lại: tôi không biết ông là ai, tôi cũng cóc cần nhận ra ông là ai. Chấm hết.
Cuối cùng thì anh chàng đùa dai cũng thôi cười. Giọng trịnh trọng, trầm hẳn xuống, hắn tuyên bố:
– Tôtô đây!
– Tôtô?!
Tôi kêu lên.
Tôi tỉnh ngủ hẳn. Ai kia thì có thể, chứ Tôtô? Lẽ nào lại là Tôtô? Tôi thấy hiển hiện trước mặt mình, trong bóng đêm, anh chàng đồng sự gày gò, mặt quắt (như hai ngón tay chéo, theo cách người ta thường nói), da đen xạm, đôi gò má cao, xương xẩu và hàm răng cải mả, một thời sống cùng tôi trong nhà tập thể với những dây phơi quần áo trên mỗi ban công.
Lại một tràng cười nữa, rất giòn giã. Như từ một thế giới khác.
– Nhận ra nhau rồi, hả? Tốt.
Tiếp theo là một câu nói chắc nịch, giống như một mệnh lệnh:
– Nghe đây, tớ đang ở Paris. Phải, ở giữa Paris của cậu. Tớ bận, tớ không có nhiều thời giờ, nhưng tớ rất muốn được gặp cậu, ông bạn ạ. Hỏi thăm mãi mới có được số điện thoại của cậu đấy. Ngày mai ta gặp nhau, hả?
– Tất nhiên rồi. – tôi vui vẻ – Cậu sang đây từ bao giờ? Và đang ở đâu, Tôtô?
Tôtô nói tên một khách sạn sang, rất sang. Tên của nó ai ở Paris cũng từng nghe. Tôi không có lý do gì để lui tới một khách sạn mà tiền phòng một đêm ở đó đủ cho tôi ăn một tháng, tôi chưa điên. Tôi cũng chưa từng tới đó để gặp ai. Tôi không có, và chắc chẳng bao giờ có bạn giàu như thế.
– Tớ sẽ rảnh vào buổi chiều, từ 5 hoặc 6 giờ – Tôtô nói – Cậu biết chỗ khách sạn rồi chứ? Tớ sẽ chờ cậu trên phòng.
Tôi OK, nhẹ nhàng đặt ống nói xuống, nhưng không ngủ lại được nữa.
A-places-2569259__340

Đại lộ Champs-Elysees, Paris – Hình Internet; posted by tunhan.

Cái sảnh của khách sạn to dễ bằng nửa sân bóng đá, sàn hoa cương bóng loáng, không khí sực mùi các thứ nước hoa, từ Chanel số 5 thơm phức cho tới Poison ngọt lợ, tỏa ra từ những vị khách lịch sự mang cặp da và giày da bóng loáng, những cặp chân thon dài của các tiểu thư và các phu nhân đẹp như người mẫu, cộng với cái nhìn đầy cảnh giác của người gác cửa có màu da Sadam Hussein và bộ ria Iosif Stalin làm tôi cảm thấy rất không thoải mái.

May, khi nghe tôi hỏi tên Tôtô thì cô tiếp tân tóc vàng, trắng như bột mì Hà Lan, rất xinh xẻo, mỉm cười dịu dàng với tôi:
– Ồ, ông là bạn ông ấy? Ông ấy là khách quen của chúng tôi. Xin ông vui lòng ngồi đợi.
Và cúi xuống bấm số gọi lên phòng.
Cách mạng thực vĩ đại. Nó chứa rặt những điều bất ngờ. Nó, và chỉ có nó, mới tạo ra sự đổi đời thật sự, làm lộn tùng phèo tất tần tật mọi thứ. Thằng thành ông. Ông thành thằng. Một ông tiến sĩ luật tốt nghiệp ở Pháp khúm núm trước một anh cựu lơ xe chưa học xong bậc tiểu học. Tên ăn cắp vặt ở chợ Đồng Xuân ký quyết định bỏ tù một nhà văn hoá lớn. Tôi đã trông thấy những cảnh như thế, bằng mắt mình, và không phải chỉ một lần.
Quên chưa nói: Tôtô là biệt hiệu của ông bạn tôi. Tên thật của hắn là Tô, Nguyễn Văn Tô. Hồi trẻ, chúng tôi có thói quen đặt biệt hiệu cho nhau và rất khoái làm chuyện đó. Phần lớn biệt hiệu được đặt căn cứ vào đặc điểm hoặc tính cách của người. Nhưng cũng có những trường hợp chỉ là do vui miệng. Trước khi mang biệt hiệu Tôtô, hắn có một biệt hiệu Titô, tên tổng thống Nam Tư, do liên tưởng đơn thuần về âm vị, không hàm ý nghĩa nào. Biệt hiệu này bị Tô phản đối kịch liệt. Titô lúc bấy giờ là “tên trùm xét lại, tên tay sai đế quốc, tên phản bội đê hèn”, theo cách gọi trong các tài liệu tuyên văn giáo huấn. Thì ra trong con người hắn vẫn sống mãnh liệt một công dân được dạy dỗ chu đáo về chính trị. Khốn nỗi, khi có ai trịnh trọng gọi hắn bằng “anh Tô” thì lại xảy ra sự phạm huý nghiêm trọng vì “anh Tô” lại là bí danh của đương kim thủ tướng, mà đương kim thủ tướng lại là bạn của thủ trưởng chúng tôi. Ông này luôn miệng nhắc tới “anh Tô” trong mọi trò chuyện bằng giọng thân mật pha chút suồng sã. Không thể có một “anh Tô” nào khác bên cạnh một “anh Tô” đáng kính, là bạn ông.
Thế là cái tên Titô nhục nhã ấy được bỏ đi, được đổi thành Tôtô. Ai là người nghĩ ra cái biệt hiệu ấy tôi không nhớ. Điều chắc chắn – nó là một biệt hiệu xấu. Tôtô và Kiki là hai cái tên rất phổ biến được đặt cho những con chó. Những tưởng Tô sẽ lại phản đối, ít nhất thì cũng ngang bằng khi hắn bị gọi bằng Titô, nhưng thật lạ, hắn chấp nhận.
“Một thằng mang tên loài chó, nhưng từng là bạn cậu”, hắn vừa nói thế mà.
Tôi uống rất chậm một ly cà phê, thay đổi cách vắt chân năm lần, mới thấy Tôtô đĩnh đạc bước ra khỏi thang máy.
Không thể nào nhận ra người đàn ông phương phi và bóng nhẫy, bộ mặt phì nộn, quần áo đúng mốt, đang bệ vệ đi về phía tôi là hắn, là Tôtô. Nhưng đúng là Tôtô, không thể nào trật. Chính hắn, với cặp mắt lồi, lưỡng quyền cao, miệng cá ngão, yết hầu nhô ra thụt vào liên tục cùng với mỗi tiếng nói. Cho dù mặt hắn giờ đây có bạnh ra gấp đôi trong sự no đủ. Hồi chúng tôi chơi với nhau, trong thời đại các loại tem phiếu và các thứ tiêu chuẩn trong các thứ bìa ở các thứ cửa hàng, chưa bao giờ hắn béo tốt bằng một phần ba bây giờ.
Tôi đứng lên. Tôtô bước tới. Nhìn nhau trân trân. Cười tươi. Tuy vui mừng là thế, nhưng chúng tôi chỉ ôm lấy nhau vừa đủ chặt như hai quan chức thuộc hai quốc gia không thù hằn mà cũng chẳng thân thiện, trong một nghi thức ngoại giao cứng đờ.
Về phía tôi, quả có một chút thận trọng không cần thiết, nhưng tôi nghĩ mình không nên ôm ông bạn năm xưa quá chặt, quá thân thiết, khi chưa biết được sau bao nhiêu nước chảy qua cầu hắn sẽ đối xử với mình thế nào. Mà đúng vậy, tôi thấy cái ôm đáp lại của hắn cũng chặt vừa phải, nếu không nói là khá lỏng lẻo.
– Chú được tự do từ giờ đến đêm – ấy là Tô nói với một chàng trai cắp cặp đi theo sau hắn, im lặng như một cái bóng – Nếu cần, tôi sẽ gọi.
Chàng trai gày còm, nước da mai mái, lí nhí vâng dạ, liếc tôi một cái nhanh như chớp giật, rồi lập tức quay gót, đầu cúi thấp. Tôi hiểu hắn đánh giá đúng tôi nên đã không chào. Tôtô ôm tôi không chặt là phải. Đàng sau Tôtô là thuộc cấp của hắn, mà có thể là những kẻ khác nữa, đang chăm chú theo dõi và xét nét đánh giá những mối quan hệ của hắn.
Dáng đường bệ của Tôtô cho tôi ấn tượng về một quan cách mạng, to tới mức nào tôi không biết, nhưng chắc chắn to. Trong khi tôi nghĩ về Tôtô như thế thì hắn cũng bận bịu với sự phỏng đoán về vị trí xã hội cũng như túi tiền của tôi.
– Cậu đói bụng chưa? – giọng ân cần, Tôtô hỏi tôi – Tối nay chúng mình ăn với nhau nhé.
– Chưa đến bữa tối mà. Cậu muốn ăn?
– Ta đi dạo một lát, rồi kiếm cái chén.
Khách sạn của Tô nhìn ra Champs Élysée, đại lộ lớn nhất của Paris, chạy suốt từ cổng chào Kháng chiến cho tới Khải hoàn môn. Ra khỏi cánh cửa quay bằng kính dày để xuống hè, Tôtô đi những bước thoải mái giữa đám khách thập phương, tươi cười như thể Paris nằm dưới quyền uỷ trị của hắn theo một nghị quyết của Liên hiệp quốc.
– Cậu chỉ già đi chứ đéo thay đổi mấy – Tôtô nhận xét bằng giọng dửng dưng – Tớ có biết tin cậu đi dạy ở Algérie rồi khi về qua Pháp thì tụt lại, xin tị nạn…
– Ờ… – tôi xác nhận.
– Tại sao cậu lại làm như thế nhỉ? Ở trong nước người ta có đối xử tệ với cậu đâu. Tớ nghe nhiều tin đồn về cậu lắm. Có cả tin cậu được CIA bảo trợ để … hề hề… để làm công việc cho nó, hề hề, bằng… chuyên môn của cậu. Hoá ra đéo phải, láo toét hết.
– Hừm – tôi nhếch mép.
– Mà hình như ở đây cậu đéo … làm ăn được gì – Tôtô nói – Có khi còn gặp khó khăn nữa, phải không?
Tôtô đánh giá không sai. Chỉ cần nhìn bộ quần áo tầu tầu không được giặt ủi thường xuyên hắn cũng thấy tôi thuộc tầng lớp nào. Trong cái nhìn của hắn tôi thấy có ánh thương hại. Tôi thấy cần phải ra ngay lập tức một bản tuyên bố. Cho nó rõ. Cho hết mọi ngộ nhận.
– Tớ sống bình thường – tôi lạnh lùng nói – Dễ chịu. Cậu đã biết tính tớ. Vẫn như trước, tớ là thằng không đòi hỏi nhiều, vì thế không vất vả trong lựa chọn. Tớ có con đường của tớ. Nó khác con đường của cậu. Là lẽ thường. Cảm ơn cậu đã không gọi tớ là tên phản bội. Có phải ở trong nước người ta gọi những thằng bỏ đi như tớ bằng cái tên ấy không? Vậy thì cậu hãy nghe cho rõ: tớ chẳng mang ơn thằng nào thì tớ không thể phản bội thằng nào. Tớ xin đủ tất cả những bản khai lý lịch, những cuộc cật vấn ở phòng tổ chức về tam đại nhà mình, về tư tưởng xét lại, về quan hệ với bọn “Nhân văn – Giai phẩm” …
Tôtô lơ đãng nhìn phố phường, bình thản nghe tôi nói.
– Chuyện xưa rồi. Xưa lắm rồi. Tớ không tìm cậu để nói những chuyện đó – hắn đặt tay lên vai tôi, cười to – Cậu hoàn toàn lạc hậu với tình hình trong nước. Rất lạc hậu. Tất cả đã khác rồi. Bây giờ là một thời đại mới. Mới hoàn toàn. Cậu không tin hả?
Tôi ân hận vì đã nói với hắn bằng giọng hơi nhiều gay gắt.
– Bây giờ người ta đéo có thời giờ để hỏi cậu những câu lẩm cẩm về giáo điều hay xét lại nữa – hắn nói tiếp bằng giọng giảng giải – Cậu muốn giáo điều mấy cũng được, muốn xét lại bao nhiêu cũng xong. Người ta chỉ quan tâm tới cậu nếu như cậu có ý định làm lung lay cái địa vị của họ mà thôi. Ngoài ra họ mặc. Nếu như có ai đó hỏi cậu câu nào thì tớ dám chắc nó chỉ hỏi cậu có bao nhiêu đô la, cậu từ nước ngoài nào về mà thôi. Nó hỏi thế không phải để chôm của cậu đâu, tiền của cậu liệu được mấy nả? Việt kiều rách bỏ mẹ, so thế nào được với các đại gia trong nước. Nếu người ta có chút quan tâm thì phải hiểu là người ta muốn xét xem cậu có xứng đáng được giao thiệp với họ không? Thế thôi. Thật đấy, đéo có xã hội nào thoáng bằng Việt Nam bây giờ, ngay cả mấy anh đế quốc già nua như Pháp, Đức. Cậu cứ nhìn vào tớ đây này, tớ vẫn sống được, còn sống phây phây nữa, sống đẹp nữa là đằng khác, hề hề…
Hắn nói không sai. Tất cả đã khác xưa. Bằng chứng là hắn đang nện gót giày cồm cộp bên cạnh tôi, giữa “kinh thành ánh sáng”, như chúng tôi thường gọi Paris trong những mộng mơ một thời trai trẻ.
Hắn đưa mắt nhìn ra cái cột đá Ai Cập thẳng đuột ở quảng trường Concorde.
– Cậu nói tiếng Tây nhờ ai đó bấm cho mấy pô cậu với tớ làm kỷ niệm. Đừng để ý thái độ của tớ khi có mặt mấy thằng dưới quyền. Đi với chúng nó tớ vẫn cứ phải giữ ý. Đéo tin được chúng nó đâu… Mình mà ngã xuống là chúng nó dẫm lên xác ngay. Cậu là bạn tớ, với bạn, tớ có thể sống thật…
Tôtô nói bằng giọng tâm sự. Tôi tin hắn không xạo, không đãi bôi.
Tôi như ở trong một giấc mơ quái quỷ, chẳng có gì đang diễn ra giống thật. Tôi sẵn sàng tin ở cuộc gặp gỡ với bất kỳ ai, trừ Tôtô.
– Cậu cũng đã khác – tôi nói – Khác lắm.
Tôtô ngửa mặt lên trời mà cười:
– Hề hề… Tớ vẫn là tớ thôi. Khác là khác cái bề ngoài. Cậu cũng không khác. Cậu vẫn i xì là cậu ngày trước. Cậu là một thằng lãng mạn thâm căn cố đế. Cậu chẳng bao giờ sống với thực tế. Cậu sống với nó, nhưng lại không thừa nhận nó. Cho nên cậu luôn luôn thất vọng. Và thất bại. Cậu luôn luôn cho rằng cuộc đời phải thế này thế nọ như cậu hình dung, không phải theo sách này thì sách khác. Cậu đã thích chủ nghĩa cộng sản, đúng không nào? Vì cậu thèm khát một xã hội công bằng, đầy ắp tự do. Thế rồi cậu chán nó vì thấy nó trong thực tế đếch phải như cậu hình dung.
Hắn quở quang tôi một chặp. Với những câu chữ của một người cảm thấy mình có toàn quyền làm chuyện đó.
– Tớ muốn sống thật, như mình tin tưởng sẽ được sống như thế – tôi nói, ngậm ngùi nhớ lại một thời đã qua. Không biết hắn kiếm đâu ra ngần ấy khôn ngoan trong thời gian chúng tôi xa nhau? – Đúng là tớ lý tưởng hoá cuộc sống. Tớ lộn mửa khi nghe chúng nó xưng chúng nó chiến đấu vì hạnh phúc của đồng loại, trong khi chúng tự đặt mình lên trên đồng loại để vớt hết váng sữa mà cái đồng loại kia chỉ được phép đứng nhìn…
– Ha ha! – Tôtô cười vang – Lãng mạn chửa? Cậu hãy chỉ cho tớ một thằng sống vì người khác coi. Tớ dám chắc cậu chẳng chỉ ra được lấy một thằng. Một nửa thằng cũng không. Ở đời này, cậu ơi, thằng đéo nào cũng chỉ sống vì nó hết. Cậu tưởng mấy ông lãnh tụ tuyên bố ồn ào rằng họ chiến đấu vì chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ là họ nói thật sao? Đừng hòng. Đéo có cái ấy đâu, nói thật cho cậu biết, đéo có là đéo có.
Tôi nhớ ngày đầu tiên gặp Tôtô. Hắn từ Nghệ An ra, đen đủi, gày còm, gương mặt chất phác, giọng nói nhỏ nhẹ. Bây giờ hắn là một người Hà Nội, nhưng là người Hà Nội hiện đại, bằng chứng là hắn đéo liên tục, trong mỗi câu nói. Điều tôi còn thắc mắc là trong cái sự đổi đời đang diễn ra ở quê hương, cơ hội vàng nào đã làm cho hắn trở thành một ông lớn như bây giờ?
Tôi bảo:
– Tớ hiểu cậu chứ. Từ ngày ấy kìa. Cậu là thằng giỏi. Cậu giỏi ở chỗ biết thích nghi hơn bất cứ đứa nào trong tụi mình. Ngay từ hồi ấy cậu đã chứng tỏ khả năng thích nghi với mọi thể chế, mọi thời đại. Cậu có thể sống ung dung bên Stalin, Mao Trạch Đông, Ceaucescu, thậm chí cả Hitler…
– Hề hề… Lại đá xéo tớ rồi.
– Tớ còn nhớ chuyện cậu đã hăng hái thế nào trong vụ bắn ông chú ruột trong cải cách ruộng đất, chính cậu kể tớ nghe mà. Lại cũng cậu xung phong đi sửa sai hăng hái thế nào nữa… ở một vùng khác. Cái ảnh Fidel Castro vẫn còn treo trong phòng đấy chứ?
– Hề hề… Cậu có một trí nhớ kinh hoàng. Bây giờ tớ có một ngôi nhà lớn nhiều phòng, và trong phòng ngủ của tớ toàn treo tranh gái đẹp – Gu tớ bây giờ khác.
Tôi muốn bỏ về. Nhưng tôi không bỏ về. “Tha hương ngộ cố tri”, nỗi nhớ quê hương, hay là những kỷ niệm quá khứ giữ tôi lại với hắn, tôi không biết.
Tôi nhớ đến những năm chúng tôi cùng công tác tại một viện nghiên cứu vật lý hạt nhân. Hai thằng tôi làm việc chung một phòng. Cả hai đều là những đứa làm việc chăm chỉ. Hắn còn là một đứa hay giúp đỡ mọi người. Ai gặp khó cũng có thể tìm được ở hắn người đỡ đần. Cấp trên quý hắn, vì ngoài công tác khoa học với trình độ không xoàng, hắn có thể chữa đồ điện cho gia đình họ, hắn biết cả nghề mộc để chữa bàn ghế, biết thông cống cho nhà họ, biết đi xếp hàng từ sáng sớm để mua giúp họ một món hàng hiếm. Cũng chính hắn được thủ trưởng giao việc viết dự án chế tạo bom hạt nhân cho Việt Nam, theo một chỉ thị riêng của tổng bí thư đảng.
Tôi không được như hắn. Tôi là thằng không có ích cho các thứ cấp trên. Đã thế, tôi lại có cái tật mê văn chương, thích đọc sách, thích giao du với văn nghệ sĩ. Lĩnh vực hạt nhân là bí mật quốc gia cho nên cơ quan chúng tôi được nhà nước đặc biệt quan tâm. Ngoài nhân viên bảo vệ chính thức còn có nhan nhản công an mật dưới mọi vỏ bọc không cần thiết. Chúng tôi đều biết thừa cô văn thư, hay anh tổ chức kia là mật thám hoặc chỉ điểm, nếu chúng tôi quá ngu thì họ cũng úp mở cho chúng tôi biết họ là ai.
Điều tôi hoàn toàn không ngờ là những quan hệ cá nhân của những cán bộ quèn như tôi mà cũng bị đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ của đảng. Anh bạn tôi yêu cô con gái một nhà tư sản, lập tức được phòng tổ chức gọi lên góp ý. Góp ý rồi, anh ta cứ yêu, thế là bị thuyên chuyển công tác, tất nhiên là một công tác không ra gì, ở một nơi không ra gì. Nhà thơ Xuân Diệu hay nhà văn Nguyễn Khải đến chơi với tôi thì chẳng ai nói. Nhưng chỉ cần một lần tôi mời hai nhà văn “có vấn đề” là Trần Dần và Phùng Quán tới ăn cơm, rồi vì rượu say hai ông lăn ra ngủ lại, thế là mọi sự lộn tùng phèo. Phòng tổ chức gọi tôi lên kiểm điểm vì tội quan hệ với những phần tử phản động. May mà tôi có ông anh con chú con bác làm trên bộ bảo lãnh nên mới lọt lưới trong đợt nhà nước tuyển cán bộ đi Algérie dạy học.
– Đừng cãi nhau với tớ. Đúng là tớ thích nghi được với mọi chế độ. Mà tại sao lại không thích nghi? Thích nghi là tốt chứ. Chúng ta là người, mà con người là động vật đặc biệt, nó duy nhất thích nghi được với mọi hoàn cảnh. Có con đéo nào được như thế? – Tôtô trích dẫn Dostoevsky – Mà thích nghi thì có gì khó?
Tôi nhún vai. Tôi bận tìm một tính từ chính xác cho loại người như Tôtô. Hình như người ta thường dùng cụm từ “khuyển nho”. Cứ nhập đại từ cinic của thế giới mà hay. Viết cinic hay xi ních cũng được. Thói quen sẽ khẳng định chỗ đứng cho nó.
Cuộc gặp gỡ với Tôtô thay đổi một định kiến trong tôi. Không phải chỉ có các con ông cháu cha mới phất lên trong thời này. Loại tôi tớ trung thành cũng có phần.
Trời tối dần. Đã lâu tôi không có dịp ngắm cảnh Paris khi chiều xuống. Nó thật đẹp trong sự hoà trộn giữa ráng chiều và ánh đèn. Thành phố như được mạ vàng mười. Hoặc bằng giấy trang kim, nếu nhìn bằng con mắt yếm thế.
Tôtô dẫn tôi vào một nhà hàng sang trọng. Chúng tôi kiếm một bàn trong góc khuất. Người bồi già hình như đã quen với Tôtô, lập tức xuất hiện, nụ cười thật tươi:
– Thưa, ông dùng gì ạ?
– Như mọi khi. Một chai vang tốt, anh chọn cho tôi. Nếu không có gì hay hơn thì Margaux Cru Bourgeois lâu năm. Và đừng quên patê gan ngỗng thượng hạng. Anh biết loại nào mà.
– Có ngay, thưa ông.
Trong bữa ăn, Tôtô hỏi tôi:
– Cái nhà của ông cụ cậu ở phố Huế, cậu tính sao?
Ngôi nhà lớn của gia đình tôi bị trưng dụng hồi cuộc chiến tranh Việt-Pháp kết thúc, tôi đã quên phứt. Không quên cũng chẳng được. Ông cụ bà cụ mất, tôi là người thừa kế duy nhất. Chính quyền cách mạng trưng thu ngôi nhà, cho tôi một căn phòng ở khu tập thể cơ quan làm chỗ ở. Căn phòng đầu hồi khá rộng, có hai cửa sổ, sáng sủa, mát mẻ, nhiều bạn đồng sự phát ghen. Ông thủ trưởng sáng suốt bèn ghép thêm một người vào ở cùng để tránh mâu thuẫn nội bộ. Người ở cùng tôi là Tôtô.
– Tớ quên nó rồi.
– Ơ hay, sao lại quên? Nhà nước bây giờ có chủ trương trả lại các nhà đã trưng thu hoặc trưng dụng đấy. Giấy tờ còn cả chứ?
– Còn. Để ở Hà Nội.
– Cậu nên đòi lại.
– Đòi sao được?
– Cậu làm cái giấy uỷ quyền. Tớ sẽ đòi cho cậu.
Tôi ngừng nhai, nhìn Tôtô. Hắn xắn miếng gan ngỗng ngọt như xắn một lát bơ tươi.
– Nhưng lấy lại làm gì? Tớ đâu có định về.
– Cậu dại bỏ mẹ. Cậu có biết bây giờ giá trị nó là bao nhiêu không?
Hắn nói một con số khủng khiếp, quy ra vàng và đô la.
– Đã có bao nhiêu hộ đang ở đó. Đòi lại bây giờ để lấy tiền cho thuê à? Cậu có nhớ nhiều người đã phải xin hiến nhà để khỏi phải sửa chữa vì tiền cho thuê không đủ để sửa chữa không?
– Lại cũng xưa rồi. Cậu sẽ lấy lại được nhà bằng một bài toán. Bao nhiêu sẽ cho các hộ phải ra đi? Bao nhiêu để bôi trơn bộ máy, từ dưới lên trên? Bao nhiêu cho khâu trung gian? Còn lại là của cậu. Tối thiểu cũng còn lại vài trăm ngàn đô. Không ít đâu. Coi như của từ trên trời rơi xuống.
Tôi nhìn Tôtô. Hình như hai chữ trưởng thành không đủ để nói về hắn.
– Cậu ở khâu nào?
Hắn nhìn lại tôi bằng cặp mắt ráo hoảnh:
– Tất nhiên, ở khâu trung gian. Mặc dầu cậu là bạn, nhưng thời đại mới, khác xưa rồi, đéo có thằng nào làm không cho thằng nào.
– Tớ sẽ nghĩ về chuyện này.
Tôtô có vẻ không bằng lòng.
– Còn phải nghĩ gì nữa? Cậu may mắn có tớ là bạn.
Tôi không dám chắc. Nhưng không nói ra.
Lúc ăn tráng miệng, Tôtô lờ đờ nhìn tôi:
– Giấy uỷ quyền cậu nhớ phải lấy dấu công chứng. Công chứng ta, ở lãnh sự quán, không phải công chứng Tây để phải công chứng bản dịch, lằng nhằng. Tớ sẽ giúp cậu giải quyết cái nhà. Giúp là chính, chứ chuyện đòi nhà lủng củng vô cùng, mất thời giờ vô cùng. Được cái tớ đông quân, tớ sai chúng nó chạy. Tớ sẽ lấy giấy uỷ quyền vào lần sau, hả?
– Cậu hay qua Paris lắm à?
– Như cơm bữa. Tớ đi khắp. Thuỵ Sĩ, Đức, Tiệp, Ba Lan, Nga…
– Để làm gì?
Hắn nháy mắt với tôi:
– Biết nhiều thì chóng già. Hồi trước tớ phải nằm chết dí ở Lausanne và Genève. Buồn như chấu cắn. Bây giờ thì phải đi cả Nga. Moskva, Petersburg, Kiev, Minsk, Riga… Ở Nga bây giờ hỗn loạn. Nhiều bố già, không biết nên tin thằng nào, thằng nào là quan trọng. Không như ở ta. Thế mà trước kia là nước xã hội chủ nghĩa anh cả đấy. Nhưng việc cần đi thì phải đi.
– Đi làm gì?
Tôtô cúi xuống mặt bàn, thì thào:
– Làm việc với các ngân hàng. Gửi mỗi nơi một ít.
Tôi trợn mắt nhìn Tôtô. Một lần nữa hắn làm tôi ngạc nhiên. Không lẽ bây giờ, mới có một ít năm, mà hắn đã kịp giàu đến thế?
Tôtô đọc được ý nghĩ trong mắt tôi. Hắn lấy khăn chùi mép và nói:
– Cậu ngây thơ lắm. Tớ không giàu đến thế đâu. Nhưng có những người giàu cần đến tớ. Tớ đã dây máu thì tớ phải ăn phần.
– Gửi cả ở những ngân hàng không chắc chắn?
Hắn nheo mắt cười tôi:
– Bố khỉ. Tây nó đã dậy: trứng không nên để trong một giỏ. Có thế mà không biết.
Chúng tôi đứng lên. Tôtô cho bồi tiền bo bằng một bữa ăn đàng hoàng cho tôi. Người bồi rạp mình chào hắn.
Lúc chia tay, Tôtô khuyên tôi:
– Hãy chấp nhận thực tế như nó có. Đừng nghĩ tới những khái niệm trừu tượng. Dân chủ, tự do là cái khỉ khô gì. Vô ích. Chiến tranh qua rồi. Cậu lại muốn một cuộc chiến tranh mới hay sao? Cho dù là để lập một trật tự mới theo ý cậu, và những thằng dở hơi nào đó. Tớ thì tớ đéo muốn. tớ chỉ muốn làm tiền. Cậu dằn vặt mình mãi làm gì? Tại sao cậu không thể coi đảng cộng sản như một triều đình phong kiến? Và Bộ Chính trị như một ông vua, hoặc một hoàng đế, với một tổng bí thư là cái đầu, số còn lại là tứ chi, còn các uỷ viên trung ương là hoàng tộc. Cậu cứ nghĩ như thế đi thì mọi sự sẽ trở thành đơn giản. Đất nước ta có bao nhiêu năm do vua chúa cai trị? Có chết ai đâu. Các cụ nhà ta vẫn sống, vẫn sinh con đẻ cái, hề hề, mới có chúng ta ngày nay chứ. Nếu cậu ở lại với triều đình, cậu cũng vẫn có một chức quan, không to lắm thì cũng to vừa đấy. Nếu có phải hô “Thánh thượng vạn tuế!” thì ta hô, mất gì của bọ?
Tôi nín lặng. Tôi còn biết nói gì?
Tôtô ôm chặt tôi, hắn còn hôn lên hai má tôi nữa.
Có lẽ hắn yêu tôi thật. Tại sao lại cứ phải nghĩ rằng hắn tìm tôi chỉ vì ngôi nhà ở phố Huế?
“À demain”, hắn nói.
“À demain” tôi đáp.
Ờ thì hẹn gặp lại, ngày mai.
Nhưng ngày mai nào? Chẳng lẽ ngày mai sẽ lại vẫn như hôm nay?

Có thể OBAMA là TT Mỹ đầu tiên bị kết án tù…(!)

OBAMA có thể là tổng thống đầu tiên bị kết án tù vì cái tội lạm dụng quyền lực !

AuthorPrissy Holly –
Tuờng Giang 
lược dịch
SourceFreedom Daily Posted on: 2017-12-02
Sau cái tội theo dõi lén ứng cử viên tổng thống Donald Trump, lạm dụng dụng quyền lực, tài nguyên quốc gia để phục vụ tham vọng chính trị riêng của mình !
**
Sau nhiều tháng truyền thông dòng chính không ngớt chế riễu Trump khi ông tuyên bố đã bị Obama chơi trò gián điệp len lỏi vào tổ chức tranh cử của ông, cuối cùng qua những cuộc điều tra gần nhất, Obama đã thực sự lộ chân tướng. Obama đã vi phạm Hiến Pháp khi “nghe lén” Trump trong kỳ bầu cử tổng thống vừa qua. Rượt đuổi theo Trump, nhưng lại một lần nữa chính bản thân ngài Obama lại bị tuột quần !
.
Cựu chuyên viên tình báo là Trung tá Tony Shaffer vừa tiết lộ rằng chuyện Obama cho “wiretapping”, đặt đường dây nghe lén chẳng những là một trọng tội có tầm mức quốc gia nhưng kết quả cuộc điều tra có thể đưa Obama đến cổng nhà tù. Ông Shaffer tiên đoán, chuyện này sẽ là những đợt sóng thần làm chấn động những trái tim đen đủi của tập thể Liberal xuyên suốt nước Mỹ, và “xả lũ” xuống cái sân khấu Obama đang dựng lên để tái xuất hiện vào mùa thu này như một anh kép hát chính trị chỉ với mục đích nhằm phá vỡ chương trình “Make Amamerica Great Again” của Trump !
.
Không biết tiên đoán này sẽ thành hiện thực được bao nhiêu, vì phe Liberals sẽ biến thành mấy con lươn khéo luồn lách, giống như vụ Bill Clinton bị truất phế vì Monica EmTa rồi cũng huề tiền, giống như vụ Bengazhi rồi cũng chìm xuồng, giống như vụ e-mail của Hillary rồi cũng huề vốn , giống như vụ Uranium hình như cũng chỉ mới sờ vào lớp da dầy của Hà Mã Hillary. Nay tới Ô-Bà-Má… cũng có lớp da dầy cộm !!!
Dù sao, trong một cuộc phỏng vấn mới đây dành cho Trending Today USA, Trung tá Tony Shaffer gọi “vụ “Obamagate” này còn lớn hơn vụ Watergate thời tổng thống Nixon. Vì những chứng cớ ông này dùng tài nguyên quốc gia để thủ lợi cho con đường chính trị của mình”.
.
Khi được hỏi liệu Obama có thể bị bắt vì phạm luật, ông Shaffer nói có thể “đây là lần đầu một vị cựu tổng thống bị buộc tội đại hình”.
“…Tôi nghĩ có thể rằng ông ta đã hành động ngoài phạm vi của chức vụ, trách nhiệm và thẩm quyền để lạm dụng tài nguyên quốc gia vào một ứng cử viên. Ông nói thêm: “Trường hợp này, như tôi đã nói từ trước, là một việc làm sai trái ở cấp độ ngang hàng với những hành động của một nhà độc tài thời Sô-Viết”.
.
Shaffer nói rằng Obama dùng nguồn nhân lực và tài lực của chính phủ để theo dõi, nghe lén nội bộ Trump với một mục đích duy nhất là đưa Hillary vào Bạch Cung, vì Obama hy vọng đặt đường dây nghe lén sẽ thu thập đủ những “rác rưởi” của Trump để đập tan chiến dịch tranh cử của ứng cử viên này !
.
Với một tiểu sử dài trong binh nghiệp, và với vị trí chóp bu trong ngành tình báo Hoa kỳ, cùng với vị trí thâm niên của ông tại London Center for Policy Research, thì sự dự đoán của ông không nên bỏ qua. Việc bị buộc tội đại hình sẽ hoàn toàn hủy phá chương trình “trở lại sân khấu” của Obama trên chính trường vào năm nay. Và thay vì bị ám ảnh cùng cực với mưu toan “lật đổ” Trump như đã định thì Obama lại đang cố tìm ra phương cách để khỏi phải nhìn thấy cổng nhà tù !
.
Tờ “The Hill” tường trình âm mưu thâm độc của Obama có một chiều rộng đến mức nào, vì nó vi phạm Hiến Pháp Hoa kỳ chứ không chỉ ở vào tội nghe lén nội bộ của Trump.
.
Nếu những báo cáo này là chính xác, thì cơ quan tình báo của Mỹ đã theo lệnh của Obama, bí mật theo dõi ít nhất là nửa tá những người cộng sự với Trump. Và đó là chỉ mới ở bề mặt mà chúng ta biết được.
.
Ngoài Manafort, những viên chức khác gồm những cựu cố vấn của Trump như Carter Page và Michael Flynn. Tuần vừa qua, chúng ta khám phá ra những viên chức là “transition officials” bị “tình cờ” bị thu hình chung với một viên chức ngoại quốc. Chúng ta biết điều này khi cựu cố vấn Obama là Susan Rice thú nhận có liên hệ trong vụ “unmasking,” hay là đòi “lột mặt thật”, tức là tiết lộ căn cước của những viên chức này, một điều cấm kỵ trong luật pháp Hoa kỳ.
.
Theo dõi công dân Mỹ được xem là một vấn đề nhạy cảm, vì tên tuổi lý lịch của họ phải được dấu kín (“masked”), ngay cả đến người làm trong chính phủ cũng phải được bảo vệ sự riêng tư của họ.
.
Vào tháng 5 vừa qua, cựu giám đốc Tình Báo Quốc Gia là James Clapper và cựu quyền Bộ trưởng Tư pháp là Sally Yates thừa nhận rằng, chính họ cũng đã xem qua những dữ kiện truyền thông của các chính trị gia và bí mật thu thập tài liệu liên quan đến họ do lệnh của tổng thống Obama.
.
Sau khi chuồn lách với bất cứ những âm mưu nào đó trong suốt 8 năm qua, Obama đã ngồi xổm trên Hiến Pháp, nhưng dường như đã đến lúc sự ngạo mạn này phải chấm dứt. Chàng không còn quyền phép nào để chận đứng những cuộc điều tra về tội ác của mình như khi còn ngồi gác chân lên bàn giấy ở Bạch Cung.
.
Nếu sự tiên đoán của vị Trung tá này là đúng, thì cái chính phủ trong bóng tối cách Bạch Cung có 2 miles với Hoàng Đế Obama đang cầm remote control cho nổ mìn ở Bạch Cung sẽ cũng phải tháo chạy. Thơ mộng biết bao khi sau 8 năm dung dưỡng đám khủng bố và cố tình phá rối nước Mỹ bằng đủ cách, thì anh chàng này sẽ ngồi sau song sắt của nhà tù đến mãn đời ? Nghe ra cũng có lý, vì đó mới là công lý !
.
***

 

Donald Trump TỪ NGÀY LÀM TỔNG THỐNG MỸ . .

TỪ NGÀY LÀM TỔNG THỐNG MỸ .

 Phải công nhận TT Mỹ Donald Trump rất tự phụ “mình phải thế nào, thì
mới được tự hào như thế”. Nhân tiện kiểm xem bạn đã biết được bao
nhiêu việc Trump làm, rủi sau này nghe ai đó phán ông “chẳng làm được
gì”.

1/ Bổ nhiệm chánh án Gorsuch người Công giáo bảo thủ vào tòa án Tối
Cao, để bảo vệ đạo đức, chống lại với những chánh án thiên tả, như họ
ủng hộ phá thai.

2/ Mạnh tay gửi 59 trái hỏa tiễn Tomahawk, phá nát phi trường quân đội
Syria đã dùng để tung máy bay bỏ bom hóa học giết thường dân.

3/ Rút chân Mỹ ra khỏi hiệp định TPP, làm cho cs TQ và VN rất buồn vì mất lợi.

4/ Nhập cư lậu giảm 70%, thấp nhất trong 17 năm qua. Đơn giản rất dễ
biết, ngoài biên giới người bị bắt giảm nhiều, trợ cấp của chính phủ
giúp cho người không giấy tờ, ngày càng ít người quay lại xin tiếp,
ngoài cửa khẩu người đi ra chợt đông gấp mấy lần người đi vào.

5/ Chỉ số phấn khởi của người tiêu dùng sẽ bỏ tiền ra tiêu xài, là cao
nhất từ năm 2000, kinh tế gia báo cáo nó đạt đến 125 điểm

6/ Đơn của người có khả năng xin mượn nợ để mua nhà là cao nhất 7 năm qua.

7/ Sắp xếp để tăng thuế nhập khẩu gỗ Canada, từ 7% lên 24%, giúp bảo
vệ ngành sản xuất gỗ xây nhà của nội địa
8/ Bức tường biên giới vẫn đang hoàn thiện, xây xong sẽ tiết kiệm ngân
sách quốc gia mỗi năm 90 tỷ đô, nuôi người nhập lậu không việc làm.

9/ Rút chân Mỹ ra khỏi khế ước Ba-lê về hoán đổi khí hậu toàn cầu. Mỗi
năm thế giới giúp TQ vài chục triệu đô để chống không khí ô nhiễm, mà
nó cứ xả thải thoải mái.

10/ Cho phép công trình ống dẫn dầu Keystone xuyên quốc gia được tiếp
tục xây cho xong, để biến Mỹ thành nước xuất khẩu dầu nhiều nhất, thay
vì nhập khẩu nhiều nhất. Obama là người đã dừng dự án đó, lý do sợ bể
ống ô nhiễm môi trường.

11/ Buộc các nước thành viên của khối NATO phải tự chi thêm 4% chi phí
quốc phòng, để Mỹ nhẹ bớt gánh nặng

12/ Cho phép cục Cựu Quân Nhân đuổi những nhân viên ỷ làm nhà nước lơ
là công việc, bạc đãi thương binh.

13/ Cho phép cựu quân nhân nếu không thích y tế công của chính phủ,
thì có quyền dùng y tế tư, mà chính phủ vẫn trả tiền.

14/ Năm qua cả nước có báo cáo thêm được 600 ngàn công việc làm mới

15/ Lợi tức trung bình của một gia đình cao nhất 7 năm qua

16/ Thị trường chứng khoán chưa bao giờ đổi chác cao như thế

17/ Tàu cộng phải để cho thịt bò của Mỹ được nhập khẩu vào TQ cạnh
tranh trở lại, họ đã cấm để bảo vệ ngành chăn nuôi nội địa

18/ Hủy 90 luật không cần thiết của Obama đã ký, tiết kiệm ngân sách
được 89 tỷ. Thí dụ như buộc bộ Nội Vụ mướn thêm 2000 kiểm lâm, để
không cho ai mang đạn chì vào đất nhà nước đi săn, vì chì là chất độc
có hại cho sức khỏe.

19/ Hủy một luật , để ngành khai thác than đá được mở cửa trở lại

20/ Không cần nhân từ với khủng bố nữa, cho phép dùng bom MOAB, loại
bom thuốc nổ khủng nhất, nó chỉ thua mỗi bom nguyên tử thôi. Thả một
trái bình địa căn cứ, giết một hơi 94 tên

21/ Ký lệnh cấm du khách 7 nước hồi giáo, để ngăn khủng bố xâm nhập vào

22/ Ký lệnh cho phép tôn giáo được nhận tiền chính phủ đi làm từ
thiện, ngày trước là phải công tư làm riêng

23/ Obama đóng cửa trung tâm thám hiểm không gian NASA, Trump mở trở
lại. Hoa kỳ phải được tiếp tục bỏ xa các nước về vũ trụ không gian

24/ Cắt 600 triệu chi cho lính Liên hiệp quốc gìn giữ hòa bình, buộc
các nước khác phải chi thêm

25/ Băng đảng xã hội đen MS13 xuất xứ từ Nam Mỹ, có 70 ngàn thành
viên, tung hoành thế giới không ai trị được. Trump cho bắt 264 tên đầu
xỏ, chúng nó tan hàng dẹp nghề

26/ Trục xuất tội phạm gốc di dân nhập lậu, ngay lập tức

27/ Ký 41 luật về phúc lợi dân sinh

28/ Thành lập ban chống buôn trẻ em quốc tế

29/ Thành lập ban kiểm soát gắt việc bầu cử

30/ Thành lập ban chuyên tìm hiểu chống ma túy

31/ Cho phép các tiểu bang kiểm ma túy những người lãnh tiền thất
nghiệp của chính phủ trung ương

32/ Do đó báo cáo thất nghiệp là thấp nhất mươi năm qua

33/ Khởi động việc xây thêm đại học riêng cho người da đen

34/ Ký đạo luật yểm trợ nữ doanh nhân

35/ Đổi ngược luât có tên Dodd-Frank mà Obama đã ký, luật đó giới hạn
quyền khách hàng được bóc mẽ giới làm ăn

36/ Lập văn phòng liên kết các ban bộ về tội phạm nhập cư lậu

37/ Không cho phép bộ Giao Thông cản trở nữa chính quyền quận huyện lo
chuyện đường xá.

38/ Lệnh tăng cường chống tội phạm trả thù cảnh sát

39/ Cho phép buộc thiếu niên sanh ở Mỹ, con em của người nhập lậu,
cũng phải bị trục xuất theo cha mẹ. Cha mẹ về nước được làm giấy cho
con đưa gia đình di dân đúng theo luật

40/ Ngừa không cho Cty dọn xưởng đi nước ngoài

41/ Tạo mọi điều kiện để Cty không còn muốn dọn đi

42/ Lần nữa khuyến khích ngừơi dân dùng hàng sản xuất nội địa

43/ Hứa đơn giản luật lệ hiện hành, cứ mỗi luật ông muốn ra, ông phải
hủy bỏ đi 2 luật cũ

44/ Rà soát lại các khế ước kinh tế với các nước, để chắc rằng Mỹ luôn
được lợi nhất

45/ Mở rộng ngành học nghề

46/ Công xưởng ra đời nhiều nhất 3 năm qua

47/ Các tập đoàn đại công ty cùng hứa đầu tư 87 tỷ tạo việc làm.

48/ Cơ quan FBI xin được xây nhà mới, ông từ chối

49/ Obama ký mua 90 chiếc phi cơ F-35 tàng hình đời mới cho bộ Quốc
Phòng, với giá 8 tỷ rưỡi. Trump vừa đánh tiếng chê giá cao, muốn điều
đình lại với công ty Lockheed, thì họ đã tự bớt cho chính phủ 700
triệu đô

50/ Làm cho đồng minh kính nể Mỹ nhất, và cộng sản sợ Mỹ nhất trong 42 năm qua

51/ CẮt giảm nhân công Nhà Trắng, tiết kiệm 22 triệu

52/ Tháng 04/2017 bộ Ngân khố báo cáo bội thu 182 tỷ nhiều hơn là chi ra.

53/ Điều đình cho 6 công dân Mỹ bị bắt cóc được thả bên Ai-cập

54/ Vì cho khai thác dầu dễ dãi, giá xăng rẻ nhất trong vài năm qua
cho dân dễ thở

55/ Có chính sách để Mỹ tự lực về nhiên liệu, không còn lệ thuộc dầu
hỏa Trung Đông.

56/ Là tổng thống ít hành hạ dân nhất

57/ Thỏa thuận với quốc hội, để sửa luật nhiều nhất trong vòng 100
ngày mới nhậm chức.

58/ LÀm gương để yêu cầu cả 3 ngành chính phủ, lập pháp, hành pháp và
chấp pháp, trong vòng 6 tháng, phải lên kế hoạch cắt giảm tiền.

59/ Lương tổng thống 400 ngàn đô một năm, ông chỉ lãnh 1 đô tượng
trưng, còn lại tặng để lo cho lính.

60/ Ký được các hợp đồng với các nước cho các công ty Mỹ làm giảm thâm
hụt thương mại khoảng 600 tỷ usd. Riêng Trung Hoa trước mắt phải ký
250 tỷ usd. Chia sẻ các cơ hội TM cho các nước với Mỹ một cách hợp lý

61/ Xây dựng mối liên minh bền chặt, công bằng giữa các đồng minh và
các đối tác trong các vấn đề kinh tế cũng như an ninh quốc phòng

62/ Hình thành khối đồng minh bền chặt, cường thịnh của tứ giác kim
cương ở các vùng Ấn Độ – Thái Bình dương gồm Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản, Úc.
Hỗ trợ tối đa cho Việt Nam. Khi nào Mỹ cũng có mặt tại biển Đông để
đảm bảo an ninh hằng hải, hỗ trợ cho VN khi VN yêu cầu theo luật pháp
quốc tế.

63/ Đưa nước Israel và Palestine đang đi đến thống nhất.

64/ Thay đổi nhận thức chung của cả thế giới trước họa bành trướng
Trung Hoa để cùng nhau chia sẽ gánh nặng an ninh quốc phòng lẫn an
ninh kinh tế. Để Mỹ luôn là cường quốc số một luôn đủ sức áp đảo bành
trướng Trung Hoa

65/ Mỹ có lời nói mạnh mẽ đi đôi với hành động củ thể, tăng chi phí
quốc phòng đưa lực lượng hải quân tối đa đến biển Đông và Hoa
Đông,…. Đưa các đối tác của Mỹ ở châu Á như Indonesia, Philip Phil,
Thái Lan, Việt Nam, Campuchia,… lâu nay đang trạng thái leo dây, ba
phải thiếu niềm tin đã yên tâm cùng chung tay với Mỹ chống bành trướng
Trung Hoa.

66/ Mỹ đã cùng đồng minh Nhật , Hàn, Úc….. đã đưa được các vũ khí
hiện đại nhất sẵn sàng đánh đòn trước tiên nếu Trung cộng dám mở hành
động chiến tranh

67/ Riêng đối với VN thì TT Mỹ Donald Trump thể hiện mạnh mẽ chân
thành sẵn sàng hỗ trợ tối đa, đồng hành cùng VN khi VN biết đứng lên
theo gương sáng Hai bà Trưng từ gần 2000 năm đã biết đứng lên chống
quân xâm lược thể hiện tinh thần dân tộc, độc lập tự cường một cách
bất khuất. Cùng nhau vì tự do để xây dựng quốc gia cường thịnh

68/ Chỉ số kinh tế Mỹ và phương Tây liên tục đạt chỉ số cao nhất từ
trước đến nay mới có.

70/ Mạnh tay cùng Nga sớm dứt điểm bọn khủng bố IS thành công.

71/ Đang kết nối quan hệ tốt nhất với Nga có thể để dồn sức bao vây
Trung cộng. Dù quốc hội Mỹ và nhiều dân chúng Mỹ bị truyền thông cánh
tả thổi phồng mối đe dọa từ Nga là chính và coi nhẹ mối họa bành
trướng Trung Hoa. Bởi Nga là một dân tộc gốc Nga teo giảm, ít nhưng
đất đai tài nguyên bao la. Nga coi mối họa của Nga chính là bành
trướng Trung Hoa. Nên Nga phải là đối tác quan trọng của Mỹ

72/ Quan điểm của TT Mỹ Donald Trump muốn bắt tay với Nga để xử lý mối
họa bành trướng sẽ đưa lại một an ninh thịnh vượng cho cả thế giới và
tiết kiệm cho ngân sách Mỹ hàng ngàn tỷ usd và hàng vạn sinh mạng bị
hy sinh không cần thiết.

73/……………………… …..
Bạn có biết điều gì khác không ?
 Mong các bạn dẫu có ghét, từ nay đừng cản mũi việc ông đang làm.

Luyen Vũ và Ngoc Tung Do
 VHT

 

 

GS Nguyễn Tiến Hưng – TQ lật thế cờ khiến Mỹ quay lại Việt Nam

  • Pre-Intro:
    Tương lai Mỹ và các nước xung đột với xứ Tàu khó tránh khỏi, chiến lược Hoa Kỳ thực sự cần địa bàn Việt Nam. Thế chiến lược Ấn Thái Bình Dương (Indo Pacific region) Trump đặt ra bao vây xứ Tàu. Xứ Tàu càng mạnh càng gây bất ổn cho thế giới. Trước thế phùng man hung hãn của Chú Ba Đại Hán, viễn ảnh xứ Tàu nên được cho ăn đòn hội đồng không khó. Xứ nào vai u thịt bắp đủ sức đương đầu với con khủng long Đại Hán nếu không phải là Hoa Kỳ ? Mời đọc…
    —————————————————————————————-

TQ lật thế cờ khiến Mỹ quay lại Việt Nam
GS Nguyễn Tiến Hưng

Ảnh: Xinhua – Live Design Show của công ty Trung Quốc tại Las Vegas, Hoa Kỳ: Nhờ quan hệ với Mỹ, Trung Quốc nay vươn lên thành nền kinh tế hàng đầu thế giới

Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, Trung Quốc đã phát triển, tiến bộ vượt bực về hết mọi mặt: quân sự, kinh tế, tài chính nhờ vào kỹ thuật, tiền bạc, thị trường Mỹ.

Cho nên ngày nay Trung Quốc đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Hoa Kỳ.

Việc Trung Quốc thay đổi từ hòa bình sang tấn công như thế nào thì mọi người đều đã biết và chúng ta hiện còn đang chứng kiến từng ngày.

Song song với cường độ gây hấn của Trung Quốc là nhịp tăng tốc chiến lược xoay trục của Mỹ.

Và khi Mỹ xoay về Biển Đông thì Việt Nam lại trở về chỗ đứng lịch sử: đó là địa điểm chiến lược quan trọng nhất tại khu vực này.

Đầu thập niên 2000 Trung Quốc đã có những hành động ra mặt khiêu khích Mỹ, bắt đầu với việc tuyên bố chủ quyền về khu vực khí đốt gần đảo Natura phía đông bắc Sumatra (Nam Dương) và tranh chấp với Nhật về quần đảo Senkaku ở Đông hải.

Từ thời điểm đó tới nay đã có tới bốn Tổng thống Mỹ liên tục chính thức thăm viếng Việt Nam.

Sự khác nhau là hai Tổng thống Clinton và Obama đã tới Hà Nội vào năm thứ tám, năm cuối cùng của nhiệm kỳ hai (Clinton: 16/11/2000 và Obama: 20/5/2016). TT Bush tới vào năm thứ sáu (17/11/2006).

Lần này, Tổng thống Trump chính thức công du nội trong 11 tháng kể từ khi dọn vào Tòa Bạch Ốc.

Việt Nam lại là nước đầu tiên trong nhóm quốc gia ở Biển Đông trên lộ trình của ông. Sự sắp xếp về thời điểm thăm viếng, và thứ tự trước sau trong các chuyến đi của một lãnh đạo luôn có một ý nghĩa sâu xa về chính sách ngoại giao.

Mục đích công du của Trump tại Việt Nam

Ảnh: JIM WATSON – Tổng thống Trump (giữa) nêu ra một số nét chính về đường lối châu Á của Chính phủ Mỹ trong chuyến thăm Đông Nam Á vừa qua

Trong chuyến đi này, khác với muc đích thăm viếng Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn, Philippines, ông tới Việt Nam không phải để thuyết pháp về “mậu dịch công bằng đối với Mỹ”, hay chống lại hiểm họa Bắc Hàn, hay chỉ để bán vũ khí, mục đích chính là về chiến lược.

Đó là làm sao cho Việt Nam – dù ở cái thế kẹt giữa hai cường quốc – vẫn có thể xích lại gần Mỹ trong bối cảnh mà ông gọi là ‘Giấc mơ Ấn Độ – Thái Bình Dương’.

Tại hội trường APEC, ông nói đến ý nghĩa của giấc mơ này là để “tất cả có thể

Nhưng mọi người đều biết rằng “cùng nhau phát triển thịnh vượng” thì dễ nhưng “trong tự do và hòa bình” thì khó.

Khó là vì Trung Quốc gây hấn gia tăng ngày một nhanh. Cho nên, quyền lợi hỗ tương quan trọng nhất đối với Việt Nam và Mỹ là ngăn chặn sự bành trường mau lẹ của Trung Quốc.

Ảnh: AFP – Thương hiệu Trump được Trung Quốc phê duyệt cho đăng ký

Trong chuyến thăm Việt Nam năm 2016, ông Obama khéo léo thúc đẩy Việt Nam qua việc nhắc lại câu thơ của Lý Thường Kiệt, rằng: “Sông núi nước Nam vua Nam ở”.

Nhưng trong chuyến công du này thì ông Trump – con người bộc trực, nghĩ sao nói vậy – đã nhắc thẳng đến Hai Bà Trưng từng đánh đuổi Trung Quốc từ gần 2000 năm trước.

Ông nói: “Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn”.

Trong một hội trường gồm lãnh đạo của cả 21 thành viên và ngay trước mặt ông Tập Cận Bình mà nhắc đến như vậy thì cũng không phải là chỉ để nói bâng quơ.

Chắc cố vấn của ông Trump cũng đã cho ông xem hồ sơ của Tòa Bạch Ốc (9/7/1971) ghi lại lời Thủ tướng Chu Ân Lai nói về Hai Bà Trưng:

“Hai nghìn năm trước đây, Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam, và Trung Quốc đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi hai người đàn bà, hai nữ tướng”.

Ông Trump ưu ái Việt Nam?

Tờ Forbes (12/11/2017) vừa có bài nhận xét rằng Việt Nam là nước có lợi nhiều nhất trong chuyến đi vừa qua của Tổng thống Trump.

Đó là vì Việt Nam nhận được cả hai cái YES từ ông Trump. Tờ này cho rằng: Việt Nam muốn hai điều – một là Mỹ thực sự quan tâm đến sự lo ngại của Việt Nam về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông; và hai là Mỹ tiếp tục ngoại thương tự do đối với Việt Nam mặc dù đã rút khỏi TPP, vì ngoại thương chiếm tới 89% tổng sản xuất GDP của nước này (201 tỷ USD, năm 2016).

Forbes biện luận: về điểm thứ nhất, trước chuyến công du, ông Trump đã cho chiến hạm đi xuyên qua biển, sát cạnh những hòn đảo TQ đang xây dựng hoặc tranh chấp với Việt Nam.

Ngày Chủ nhật, ngay trước chuyến thăm Hà Nội của ông Tập Cận Bình, ông Trump lại đề nghị có thể giúp làm trung gian hay trọng tài về tranh chấp Biển Đông.

Ông Trump đề nghị như vậy dù đã biết rõ rằng Trung Quốc luôn chống lại vấn đề trọng tài do một trung gian thứ ba chứ đừng nói tới Mỹ.

Ảnh: Sandy Huffaker – Nguyễn Tiến Hưng: “Các nền kinh tế châu Á đều thịnh vượng nhờ quan hệ tốt với Hoa Kỳ”. Hình hàng không mẫu hạm Mỹ thăm Hong Kong

Thật vậy, ngày 13/11/2017 báo South China Morning Post từ Hồng Kông đã bình luận rằng việc ông Trump đề xuất làm trung gian tranh chấp Biển Đông sẽ khiến Bắc Kinh khó chịu và phủ bóng xuống quan hệ của ông Trump với ông Tập.

Nhưng sở dĩ ông Trump cứ đề nghị như vậy là “để cho thấy rằng Mỹ thừa nhận sự lo lắng của Việt Nam và tối thiểu không phải là không đứng về phía Việt Nam”.

Về điểm thứ hai, dù ông Trump tấn công các nước rất nặng nề (nhất là Trung Quốc) tại APEC về mậu dịch bất công đối với Mỹ, nhưng tại Hà Nội ông đã nhân nhượng, chỉ nói rằng sẽ chờ mong để tiến tới thương mại hai chiều một cách “công bình và hỗ tương” (fair and reciprocal), và kêu gọi phải “minh bạch hơn” (more transparent).

Đây là mặc dù cán cân thương mại Mỹ – Việt càng ngày càng thâm hụt đối với Mỹ: nguyên 9 tháng đầu của năm 2017 đã lên tới gần 29 tỷ so với 32 tỷ USD của cả năm 2016 và 31 tỷ, năm 2015.

Liệu Việt Nam có được thuyết phục hay không?

Ngoài áp lực nặng nề của Trung Quốc, lại còn vấn đề khả tín của Hoa Kỳ. Chắc rằng Việt Nam cũng đã có câu hỏi: làm sao chúng tôi tin được rằng các ông sẽ không bỏ rơi chúng tôi như các ông đã tháo chạy khỏi Miền Nam?

Đây là vấn đề nhức nhối nhất cho nước Mỹ không những đối với Việt Nam mà còn đối với các quốc gia khác trong vùng.

Để trả lời phần nào câu hỏi này thì Tổng thống Obama đã xác nhận:

“Khi đến Việt Nam, tôi ý thức được quá khứ, ý thức được lịch sử khó khăn, nhưng mặt khác cũng hướng đến tương lai, đến sự thịnh vượng, đến những mục tiêu an ninh và ổn định để hai nước có thể thúc đẩy lẫn nhau”.

Rồi một cách tế nhị, như để cam kết sự chung thủy, ông trích Nguyễn Du trong Truyện Kiều:

“Rằng trăm năm cũng từ đây.
Của tin gọi một chút này làm ghi”

Tổng thống Trump thì không mấy văn hoa, cho nên ông nói thẳng rằng sự xích lại gần nhau là dựa trên nền tảng của quyền lợi hỗ tương của cả hai nước.

Phát biểu ở Hà Nội, ông nói: “Chúng ta đã gắn kết dần với nhau để tìm được những mục tiêu chung, những lợi ích chung. Và đó là điều đang diễn ra. Chúng tôi tới đây hôm nay để tái khẳng định những gắn kết đó”.

Thông cáo chung cũng nhắc lại việc “mở rộng quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước trên cơ sở… các lợi ích và mong muốn chung”.

Ta có thể giải thích rộng ra rằng thông điệp của cả ông Obama lẫn ông Trump là:

“Quyền lợi quan trọng nhất của cả hai bên Việt – Mỹ là ngăn chặn tham vọng của Trung Quốc. Mà tham vọng này thì từ đây sẽ không bao giờ chấm dứt, cho nên chúng tôi sẽ không bao giờ làm cái lầm lỡ thứ hai là ôm ông Trung Quốc vào lòng (và bỏ rơi Việt Nam nữa). Đầu thập kỷ 1970 chúng tôi ôm TQ mà không e ngại vì lúc ấy nước này còn đứng vào hàng nghèo nhất thế giới, chưa mạnh về quân sự: năm 1969 suýt nữa còn bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có sự can thiệp của Mỹ”.

Thật vậy, tất cả cũng chỉ là vấn đề quyền lợi: chẳng có bạn bè vĩnh viễn (và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn) mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, như Lord Palmerston, Thủ tướng Anh đã từng nhấn mạnh.

Về quyền lợi thì phía Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giàu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với Trung Quốc.

Mở ra hướng đi mới cho Việt Nam

Ảnh: Linh Pham – Một quán ở Đà Nẵng trang trí bằng hình ông Trump và các biểu tượng của Hoa Kỳ như Tượng Thần Tự do

Khi đặt Việt Nam vào trung tâm của khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, một khu vực mà chắc chắn ông Trump sẽ tập trung để phát triển, ông đã gián tiếp mở ra một lối đi mới cho Việt Nam.

Đó là dù bị kẹt giữa hai cường quốc, nước này cũng vẫn có cách để xích lại gần Mỹ. Ngoài việc tiến thẳng tới quan hệ đối tác chiến lược lại còn một lối đi vòng: đó là khi Việt Nam nối tay chặt chẽ hơn với Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn, Philippines, Úc thì cũng là gián tiếp nối tay chặt hơn với Mỹ, vì ‘bạn của bạn tôi là bạn của tôi’.

Mới nghe thì cho rằng khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương chỉ là viễn tượng của một khu kinh tế, thương mại tự do và mở rộng – như chính ông Trump nói – nhưng rất có thể là nó còn có một ý nghĩa sâu xa hơn – một chủ đề chúng tôi sẽ đề cập tới trong một dịp khác.

Để đáp lại thịnh tình của Tổng thống Trump trong chuyến công du kỳ này, thì Việt Nam cũng đã có ba hành động tượng trưng:

1. Về kinh tế: ký hợp đồng 12 tỷ USD mua sản phẩm của Mỹ;

2. Về quân sự: “hoan nghênh hàng không mẫu hạm Mỹ lần đầu tiên tới thăm một hải cảng (Cam Ranh) của Việt Nam trong năm 2018” và “khẳng định kế hoạch hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ trong giai đoạn 2018-2020” (ông Trump nhấn mạnh sẽ bắt đầu ngay việc sửa soạn chiến thuật này).

3. Về chính trị, ngoại giao: đã sắp xếp mời ông Trump đến Hà Nội, dự yến tiệc, phát biểu, ra thông cáo chung một ngày trước khi ông Tập tới, dù đón tiếp ông Tập long trọng hơn ông Trump nhiều.

Điểm thứ 2 và 3: nghe thì đơn giản nhưng là những điểm rất nhạy cảm đối với ông Tập.

Để biết rõ hơn liệu Tổng thống Trump có thành công ở Việt Nam hay không, ta phải theo dõi những hành động có thực chất của cả hai bên trong những ngày tháng sắp tới.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, Tiến sỹ Nguyễn Tiến Hưng, Cựu Tổng trưởng Kế hoạch VNCH từ năm 1973 đến 1975, phụ tá về tái thiết của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Hiện định cư tại Hoa Kỳ, ông đã xuất bản các cuốn sách Khi Đồng minh Tháo chạy (2005) và Khi Đồng minh Nhảy vào (2016).

N.T.H.

 

Image may contain: 1 person, smiling, standing, suit and beard
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: ocean, water and text
Image may contain: one or more people, people standing and suit
No automatic alt text available.
+4

Laodochanh – Truyện ngắn VÒNG TRÒN CUỘC ĐỜI

Laodochanh

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Số 467-2017 – Truyện ngắn VÒNG TRÒN CUỘC ĐỜI

Lời tựa: Truyện ngăn VÒNG TRÒN CUỘC ĐỜI – Lão Độc Hành (Bắc Hà) được viết từ năm 2012. Được treo lên trang “blogspot.bacha.com” sau đó. Nhân lúc đang nghỉ dưỡng bệnh, thấy rảnh rỗi. Lão đem ra “lau chùi” lại cho đỡ bụi bám, rồi treo lên hiến bè bạn cùng thưởng thức. Mong được sự ủng hộ của các bạn. Chân thành cảm ơn.

VÒNG TRÒN CUỘC ĐỜI

Nghe tin nó về hưu đã mấy tháng mà tôi vẫn chưa sắp xếp công việc để đi thăm. Mải bận bịu lo cái trang trại với bao công sức gần chục năm qua, nay cũng bắt đầu thấy thích mắt. Còn nhớ xã tôi hồi cải cách. Chỉ có gia đình hai đứa tôi là thành phần địa chủ. Ông nội tôi với ông nội nó đều bị xử tử ngay tại đám ruộng của nhà mình, sau hồi đấu tố quyết liệt của đám bần cố nông, theo sự điều khiển của “Đội”. Ngày ấy “Đội” có quyền to lắm. Cho ai sống được sống, bắt ai chết phải chết. Họ không ra mặt, nhưng đứng đằng sau tổ chức đám bần cố nông thất học, xúi giục, ép buộc, dụ dỗ cho họ đấu tố một cách hung hãn. Quy thành phần và thi hành án tại chỗ… Có lẽ bởi cùng cảnh ngộ mà hai đứa chúng tôi thân nhau như anh em ruột thịt. Thế rồi chiến tranh nổ ra. Tôi vào lính cả chục năm, đành bỏ dở việc học hành. Ngày xuất ngũ trở về quê hương, nghe tin nó công tác ở sở giao thông của tỉnh…

Chiếc “Drem II” trườn từ từ trên con đường rải đá men theo sông Thương. Tân Trung là xã nghèo của huyện. Ruộng ở đây ít lắm. Chủ yếu vỡ đất đồi trồng sắn trồng khoai. Nghe kể ông nội nó ngày trước chỉ có hơn mẫu ruộng nhưng bị quy tội nặng cũng bởi cái lý do này… Rẽ vào con đường làng đất đỏ được khoảng nửa cây số, tôi dừng lại trước một cánh cổng sắt cao chừng hơn ba mét, làm bằng những phiến sắt đặc ken dày. Dãy tường vây cao hơn đầu người, có lưới thép phía trên bao kín mấy quả đồi thấp. Một ngôi biệt thự khá lớn nằm chềnh ềnh đối diện ngay cổng vào. Cánh cổng sắt nặng nề mở ra trong tiếng chó sủa ran ran. Thằng Bắc quần đùi áo may ô, chân dép tổ ong lật đật mở cổng đón tôi. Nó cười hềnh hệch: Tôi về cả mấy tháng, nhắn ông mấy bận chả thấy gì. Hôm nay trời đang nắng bỗng mưa to hay sao?

Tao bận bịu cả ngày. Mở được mắt ra thì trời đã tối, còn đi được đâu. Vả lại bây giờ lại thêm lũ cháu nó quấn xung quanh. Bà vợ già nhà tao cả đời vất vả vì chồng vì con, giờ chăm cả đám cháu nữa… Vất vả quá thành già mõm ra, yếu rớt…

Thôi chuyện đâu còn đó. Nó kéo tôi vào mảnh sân rộng lát gạch vuông đỏ au. Tôi dựng xe ngắm nghía xung quanh. Thằng Bắc quay vào nhà lát sau đã quần áo chỉnh tề, giầy bóng loáng bước ra cười hềnh hệch. Ông coi có được chưa. Còn chỗ nào chưa ưng ý cứ phán một câu. Mai cho sửa liền…

Tôi lướt mắt một vòng, gật đầu khen: Đẹp… Phải nói là rất đẹp và hoành tráng nữa ấy chứ. Tao ưng nhất cái lầu giữa ao kia. Mai này trồng ít gốc sen. Vào những ngày hè oi bức. Lúc rạng sáng, buổi chiều hôm ngồi nhâm nhi ly trà nóng, ly rượu thơm giữa nồng nàn hương quê… thì còn gì bằng.

Cái ao đó chỉ là chỗ để chơi thôi. Nó nhỏ xíu mà, cỡ ba bốn sào gì đó. Nhưng tôi thuê thằng kiến trúc sư lên cái “ma-ket”, rồi giao cho cánh thợ nó làm. Thấy cũng tàm tạm…

À này, tao nhớ ngày trước nhà mày chỉ có toen hoẻn hơn sào đất, mà nay…

Hắn lại cười hềnh hệch: Tôi mua nguyên mấy quả đồi dưới chân núi này hơn năm rồi. Đợi nghỉ hưu mới tiến hành xây dựng một thể. Căn nhà hai tầng ngày trước phá đi xây cái biệt thự mới. Nó đưa tay chỉ: Ông nhìn coi:  Bên phải tôi là núi Ông Voi. Có tiếng là vùng đất linh thiêng. Biết bao nhiêu quan chức từ trung ương đến tỉnh, đua nhau về đây, bí mật mua đất đặt mộ tổ tiên. Tôi ở vào khu vực đó cũng được hưởng tý sái nên…

Phải rồi, chả thế mày chỉ học có đại học tại chức mà lên đến trưởng phòng dự án của sở. Cái phòng sờ vào đâu cũng có tiền ấy.

Bởi vậy…

Chả so sánh làm gì. Tao khi lính về thầu được hơn chục héc ta đất rừng, lập cái trang trại. Tao phân khúc vùng chăn nuôi, trồng cây ăn quả, trồng rừng… Mấy hồi đầu cũng vất vả khổ sở lắm. Nhưng nghĩ mình nông dân chỉ quen với ruộng, với đất. Nhớ hồi xưa các cụ nhà mình đều địa chủ. Đời con cháu sau này người ta đè đến không ngóc cổ lên nổi. Tao lại chẳng chịu học hành, chỉ cổ cày vai bừa thế nên về quê cày ruộng chớ biết đi đâu.

Tôi nghĩ khác. Ông không biết đấy thôi. Cái xuất xứ địa chủ đó chỉ là… qua khứ để lại. Muốn được cái gì cũng phải nỗ lực tranh cướp, bon chen. Thời nay làm quan chả cần học cao, chả cần kiến thức. Như tôi đấy, lên phó phòng rồi mới đi học trả nợ. Mà học gì đâu chứ. Chỉ đánh trống ghi tên thôi. Tiền… tiền hết đó ông.

Tao có nghe chuyện đó. Nhưng…

Không sao. Miễn là phải khôn, phải lau lách. Phải biết địch biết ta. Ăn mười thì phải biết chỗ mà rải cho đủ, hòng mua món mới. Khi đã vào dây rồi thì khỏi lo. Cứ làm tới đi, có sai đến đâu thì vẫn cứ đúng… sợ gì. Nhưng tiền chia phải đều. “Lộc bất khả tận” ông ạ.

Ừa… phải vậy rồi..

Tôi với nó dừng chân trước căn nhà sàn lớn đang lắp ráp dở dang. Bữa nay thợ nghỉ, gỗ vẫn ngổn ngang dướí đất trên sàn. Thằng Bắc bảo: Tôi mua căn nhà này tận Sơn Động hồi năm bẩy tám. Cái năm ta “đánh” đám người Hoa đó. Rồi đưa lên xe chở đất làm đường, đem dần về đây. Cũng mất mấy tháng mới xong. Từng đó năm vẫn nằm đắp chiếu. Giờ mới mang ra lắp lên. Căn nhà rộng gần trăm mét vuông. Toàn gỗ quý nhóm một. Thằng chủ nhà là người Hoa. Nó bảo phải làm cả chục năm mới xong. Hồi làm đường trên đó. Tôi lên công trường vào nhờ nghỉ trưa. Thấy ưng ý quá, mới gạ gẫm nó bán lại. Bây giờ có tiền tỷ cũng chả mua nổi đâu…

Thế cả khu đồi lớn vầy mày tính sẽ quy hoạch thế nào?

Có… nhưng phải làm dần dần. Đầu tiên là đám cây cảnh. Tôi tính dùng nửa quả đồi sau nhà để làm thứ này. Ngày còn công tác, tôi vỡ ra một điều rất hay. Giờ mới có thời gian để thực hiện. Cây cảnh vừa chơi vừa bán cũng thu khối tiền. Có thằng nhờ cây cảnh mà hàng năm thu nhiều tỷ tiền lời đấy. Với lại bao năm công tác quen biết nhiều. Đám đàn em đi biếu sếp bây giờ cũng tinh vi lắm. Cái cây kia chúng nó biếu sếp tôi dịp tết. Sau tết tôi đến chơi, tấm tắc khen đẹp, khen là thế rồng phượng tuyệt tác… Sếp cười cười. Cậu thích thì lấy đi. Nhà tớ chả có chỗ mà để cái cây lớn thế này. Đành mang lên tầng năm. Bận bịu tối ngày, có lúc nào lên tận đó mà ngắm đâu. Thành ra… Dạ em đâu dám ạ, để sếp chơi cho nó sướng chứ ạ. Tôi dò hỏi thằng mua cây đó hai mươi triệu. Tôi nhẩm tính cái dự án sắp tới, “Đồng tiền đi trước đồng tiền khôn”. Thế là tôi xin sếp để lại với cái giá 250 triệu… Sếp cười ha hả bảo: Chú mày thông minh. Thôi mang về đi. Thế là nó nằm ở vườn nhà tôi từ dạo ấy.

Thật thế sao… Hù. Tham nhũng bây giờ tinh vi thật. Cái cây chỉ đáng vài chục triệu. Nó chạy vòng vòng một hồi, biến thành mấy trăm triệu, mà có ai trách móc được câu nào đâu.

Nói ông thông cảm. Sếp tôi ngày trước cũng bần cố nông. Nay mất gốc rồi. Cái bằng tiến sỹ mua cả trăm triệu từ hồi làm sếp phó ấy. Cả đời chỉ biết có “chức – quyền – tiền” thôi. Có biết cây cối xấu đẹp thế nào đâu mà ngắm chứ. Ha ha ha… !

(còn nữa)

Ảnh của tôi lao dochanh