t.h.ơ Ngô Minh Hằng

BẢN TRƯỜNG CA THỨ BẢY

 

Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy

Cây  trơ cành buồn bã hứng trời sương

Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy

Chút lòng người vong quốc gởi quê hương !

 

Một quê hương bên kia bờ đại hải

Nửa địa cầu vời vợi cánh chim bay

Quê tôi đấy, dân đau thương quằn quại

Tôi xa quê, lòng nhớ qúa, đêm ngày!

 

Xưa, đẹp lắm, từng bờ sông, ngọn núi

Giặc tràn về tất cả trắng màu tang

Hăm mấy năm tôi chờ cơn gió nổi

Tôi đợi Kinh Kha phất ngọn cờ vàng!

 

Anh hỏi chúng tôi sao yêu đất nước

Lại âm thầm rời bỏ để ra đi

Và chị hỏi vì sao yêu tổ quốc

Cần bàn tay xây dựng lại không về ???

 

Tôi thẳng thắn trả lời anh và chị

Giận cũng đành. Tôi nói thật lòng tôi

Nếu còn đó, một độc tài đảng trị

Tôi có về, về tranh đấu mà thôi !

 

Quê hương đấy nhưng tôi không ở được

Cũng không về đóng góp bởi vì saỏ

Bởi Bác Đảng qúa tham tàn, bạo ngược

Hút máu dân đen, xiết họng đồng bào !

 

Hai chúng ta ở hai bờ giới tuyến

Hai con đường, lý tưởng nghịch chiều nhau

Tôi yêu tự do, công bình, chính thiện

Chế độ do dân lựa chọn, dân bầu

 

Đường anh chị rắc gieo mầm oan nghiệt

Nào giáo điều, nào lừa mị, gian tham

Nào khủng bố, nào tù lao, tiêu diệt

Nên căm hờn đầy dẫy Bắc Trung Nam !

 

Tôi nói thế nếu anh không vui lắm

Thì xin nhìn đất nước một lần xem

Có phải dân lành đói ăn, rách mặc

Chẳng tự do, không một chút nhân quyền ?

 

Dòng Bến Hải, Đảng chia đôi vĩ tuyến

Rồi Đảng xua quân xâm lược miền

Nam Có phải Đảng ném thương binh xuống biển

Đoạn tôn danh người …”mất tích”…vinh quang ?

 

Có phải Đảng đã trả thù ác độc

Dân miền Nam sau khi cướp miền

Nam Nhãn “Cải tạo”, mác “khoan hồng, học tập”

Thực chất giết người quỷ quyệt, dã man ?

 

Có phải Đảng chặt cây rừng, trộm gỗ

Để lụt hàng năm nước nổi, dân chìm ?

Cứu trợ gởi về, tiền kia Đảng giữ

Hiện vật nhập khọ Dân đói, đứng nhìn ?

 

Có phải đất dân Đảng thu,

Đảng lấy Dân biểu tình đòi, Đảng trả lại chưa ?

Có phải khắp nơi lòng dân chán ngấy

Những oán hờn cao chất ngất đơn thưa ?

 

Có phải Đảng bán dân làm nô lệ

Hết hạn rồi chẳng nhận họ về không?

Nước người trả. Đảng làm ngơ, mặc kệ

Chỉ dân đen là thân phận khốn cùng!

 

Có phải trẻ thơ bao em thất học

Đêm vỉa hè, ngày bới rác tìm cơm

Trường lớp thiếu nhưng hotel vẫn mọc

Dân không nhà nhưng Đảng lắm sân golf ?

 

Có phải Đảng bôi đen dòng lịch sử

Dạy trẻ thơ thù hận, dối gian không?

Trăm năm trồng người, người thành công cụ

Luồn cúi Nga Tàu, khinh rẻ tổ tông

 

Có phải thiếu niên đốt đời xuân trẻ

Để tương lai không là thoáng phân vân ?

Em gái mười hai môi tô, mắt vẽ

Ai thắp đèn hồng mời mọc thiêu thân ?

 

Có phải Đảng, đỉnh cao ngồi chễm chệ

Trên ngai vàng, lòng chẳng xót thương dân

Kiểu bạo chúa, reo cười trên máu lệ

Trên bạc vàng, trên quyền lực, phi nhân ?

 

Đảng và dân rõ ràng hai giai cấp

Đảng sang giàu, dân nghèo đói, đau thương

Đảng thống trị và người dân bị trị

Đảng tàn hung, dân khốn cực trăm đường !

 

Lệ đã thấm.  Mầm xanh từ lòng đất

Đã nẩy chồi, đang lớn giữa quê hương

Dân Việt Nam với tinh thần bất khuất

Sẽ vùng lên mà rửa mối căm hờn

 

Anh thừa biết những lời tôi nói:

ĐÚNG Nên lo buồn mà chẳng dám nghe thôi

Đừng sợ nữạ Hãy nhìn vào sự thật

Để thương thân và thương đến giống nòi

 

Thế giới ngoài kia từng ngày biến chuyển

Những Bắc Hàn, Đông Đức, những Nam Tư

Khối Cộng Sản đang đi vào cõi chết

Vì lòng người bừng tỉnh giấc hoang mơ…

 

Thì hỡi chị, hỡi anh và hỡi bạn

Cùng chúng tôi, ta bước lại từ đầu

Hãy thành thật cho tình không đơn bạc

Muốn vườn tươi, phải diệt những loài sâu!

 

Muốn đất nước kịp người trong hội mới

Muốn ta không mai một chính đời ta

Muốn dân tộc tương lai không mù tối

Muốn ấm no hạnh phúc tới muôn nhà

 

Thì ta phải đập tan đời áp bức

Phá gông xiềng đòi dân chủ, tự do

Một thể chế chính quyền dân tạo dựng

Phải không anh? dân Việt vẫn mong chờ ???

 

Tôi đang nói với anh lời chí thiết’

Bằng con tim, bằng chân thật, tình người

Anh chẳng muốn nghe như tôi vẫn biết

Trong lòng anh, nguồn thác đã ngầm khơi…

 

Dòng thác đó lớn dần, lan rộng mãi

Trong trái tim người tiến bộ các anh

Thành những dòng sông hướng về đại hải

Cùng với muôn lòng, đốt lửa đấu tranh!

 

Ngày anh về, quê hương vui biết mấy

Cả ba miền vàng rực bóng cờ xưa

Anh  đọc  lại bản trường ca thứ bảy

Nhìn anh, tôi cười. Mắt biếc. Xinh chưa ???

 

Ngô Minh Hằng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s