Joan Baez và bạn bè đã Thức Tỉnh trước Phong Trào Phản Chiến – Thập niên 1970!

  PHONG TRÀO PHẢN CHIẾN MỸ CHỐNG CHIẾN TRANH VIỆT- NAM  [ Bài 8] 

Trương Tấn Trung  –  ( TinParis.net )

  • Bài 8 : Nữ danh ca Joan Baez và Những người đã THỨC TỈNH, KHÔNG CÒN LÀ bạn của CSVN tại Mỹ

Nữ Danh Ca Joan Baez

Nữ Danh Ca Joan Baez

Trước 1975, ca sĩ Joan Baez là một trong những khuôn mặt nổi bật nhất của giới trí thức Mỹ chống chiến tranh Việt Nam, của phong trào phản chiến chống chiến tranh Việt Nam, sánh vai với Bob Dylan, Jane Fonda vv …

Nhưng sau 1975, bà vô cùng đau đớn khi nhìn thấy nhân dân Việt Nam bị đoạ đày dưới chế độ mới. Sự thức tĩnh đã khiến bà có những lời sau:

“…Five years after the end of that war and seven years after my time under the bombs, I was once again rallying for the people of Vietnam, this time against the Communist government  …”

… Năm năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, bảy năm sau thời tôi chứng nghiệm các cuộc dội bom ( khi J Baez đi ra Bắc Việt), một lần nữa tôi lại vận động cho người Việt Nam, nhưng lần này là để chống lại chính quyền cộng sản …

Vào năm 1976, J Baez đã tách rời khởi các nhóm phản chiến và đã bày tỏ thái độ chống lại CSVN, sự chống đối của các người bạn cũ rất mãnh liệt, nhưng sau nhiều năm kiên quyết, tiếng nói của J Baez đã được lắng nghe bởi quần chúng, trong đó có rất nhiều người thức tỉnh vì trước đây họ đã theo con đường của phe phản chiến chống lại VNCH.

Trong cuốn hồi ký có tựa đề: “Joan Baez And A Voice To Sing With” (Joan Baez và tiếng nói cùng giọng hát) do nhà xuất bản New American Library New York ấn hành năm 1987, có đoạn Joan Baez viết như sau:

“Như cả một phong trào rầm rộ được tung ra để ngăn chặn không cho tôi phổ biến lá thư gởi nhà cầm quyền CSVN yêu cầu họ hãy chấm dứt ngay chính sách đẩy dân vô tội ra biển đông. Ban đêm tôi bị đánh thức bởi những tiếng chuông điện thoại reo vang với những lời chỉ trích của bạn bè cho tôi là ngây thơ, nghe lời xúi giục của kẻ xấu và có cả những lời chưởi bới tục tiểu của bọn cán bộ trong Tòa Đại Sứ CSVN tại Nửu Ước. Nhưng sự thật là sự thật không thể che giấu được trước ánh sáng Công Lý và lương tâm nhân loại về một chính sách phi nhân nghĩa của nhà cầm quyền CSVN…”

Những năm tháng trải qua đã giúp cho J Baez tìm hiểu và khám phá ra nhiều sự thật, mà điều khám phá quan trọng nhất là hiểu được rằng nạn nhân đích thực của cuộc chiến đó là chính là VNCH và thủ phạm đích thực là Công sản Bắc Việt, đã tạo ra chiến tranh xâm lăng VNCH, đã áp dụng chính sách cai tri bạo ngược , phi nhân tánh, trước đó đã được dùng để cai tri miền Bắc, ngày nay thì áp dụng trên toàn cõi VN. Bà đã nhận thức được sự đau khổ của người dân việt, và đã đặt câu hỏi: “Tại sao biết bao nhiêu hội đoàn, hiệp hội thế lực cũng như tôn giáo, các nhân sĩ, trí thức, văn sĩ, nghệ sĩ, linh mục, chư tăng, các dân cử … trước đây đã rất mạnh miệng lên án VNCH, họ đã huy động , sinh hoạt trong các phong trào phản chiến, trong đó có các cuộc vận động chính quyền Mỹ nhằm cắt viện trợ và bỏ rơi VNCH, ( đăc biệt là trong đó có những người việt thoát thân từ VNCH như ông Võ văn Ái, như Thiền sư Thích Nhất Hạnh …vv… ). Những kẻ đó, những nhóm người đó, trước những thảm trạng của ngày hôm nay gây ra bởi chính quyền CS, sao lại có thể “vắng mặt”, “im tiếng” ?

Vì vậy,ngày 30.5.1979, ca sĩ Joan Baez, Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Quốc tế Humanitas, đã bỏ ra 53 ngàn dollars để đăng trên 4 tờ báo lớn của Mỹ New York Times (xem phóng ảnh đính kèm, Washington Post, Los Angeles  Times, và San Francisco Chronicle) một bức thư ngỏ gửi chính quyền nước CHXHCNVN, gọi là “OPEN LETTER TO THE SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM”, có chữ ký của bà cùng 83 nghệ sĩ phản chiến của Mỹ. (xem tài liệu đính kèm)

Trong bức thư ngỏ của Joan Baez, có những đoạn như sau:

“… Four years ago, the US ended its 20-year presence in Vietnam. An anniversary that should be cause for celebration is, instead, a time of grieving. With tragic irony, the cruelty, violence, and oppression practiced by foreign powers in your country for more than a century continue today under the present regime. Thousands of innocent Vietnamese, many whose only “crimes” are those of conscience, are being arrested, detained and tortured in prisons and re-education camps. Instead of bringing hope and reconciliation to war-torn Vietnam, your government has created a painful nightmare that overshadows significant progress in many areas of Vietnamese society…
…We have heard the horror stories from the people of Vietnam – from workers and peasants, Catholic nuns and Buddhists priests, from the boat people, the artists and professionals and those who fought alongside the National Liberation Front. The jails are overflowing with thousands upon thousands of detainees. People disappear and never return. People are shipped to re-education centers, fed a starvation diet of stale rice, forced to squat bound wrist to ankle, suffocated in conex boxes. People are used as human mine detectors, clearing live mine fields with their hands and feet… For many, life is hell and death is prayed for…”

“… Cách đây bốn năm, nước Mỹ chấm dứt sự hiện diện 20 năm của mình tại Việt Nam. Đáng lẽ bây giờ là lúc ăn mừng lễ kỷ niệm đệ tứ chu niên, nhưng ngược lại, bây giờ là thời điểm để than khóc.

Chua chát bi thảm thay, sự độc ác, sự bạo tàn, và sự áp bức mà các thế lực ngoại bang đã thực hành trên đất nước Việt Nam suốt hơn một thế kỷ, thì hôm nay lại được tiếp tục thực hành dưới chế độ đương thời ở Việt Nam.

Hàng ngàn người Việt Nam vô tội, mà nhiều người trong số đó mang “tội ác” chỉ vì có lương tâm, đang bị bắt bớ, giam cầm và tra tấn trong những nhà tù và những trại cải tạo. Thay vì mang đến niềm hy vọng và sự hòa giải cho đất nước Việt Nam điêu tàn vì chiến tranh, chính quyền của quý vị đã sáng tạo ra một cơn ác mộng đau đớn làm mờ nhạt đi những tiến bộ đáng kể về nhiều lãnh vực của xã hội Việt Nam…

… Chúng tôi đã nghe những câu chuyện khủng khiếp từ dân chúng Việt Nam – từ các công nhân đến các nông dân, những nữ tu sĩ Công giáo và những tăng sĩ Phật giáo, từ những người vượt biển, những nghệ sĩ và những chuyên gia và những người đã từng sát cánh chiến đấu cùng với Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Các nhà giam đang tràn ngập hàng ngàn và hàng ngàn người bị bắt bớ.

Nhiều người bị thủ tiêu và không bao giờ còn thấy xác.

Nhiều người bị chở đến những trung tâm cải tạo, cho ăn một khẩu phần chết đói bằng cơm nguội, bị bắt ngồi xổm với hai cổ tay trói vào hai cổ chân, bị ngạt thở trong những thùng sắt conex.

Nhiều người bị sử dụng như những công cụ rà mìn, dọn những bãi mìn chưa nổ bằng hai tay và hai chân của họ…

Đối với nhiều người, cuộc sống là địa ngục và họ chỉ cầu nguyện để được chết đi…”

Joan Baez, sinh 1941. Nổi tiếng là một trong những ca sĩ hàng đầu của âm nhạc Mỹ trong thập niên 60-70. Từ năm 1964, là một trong những nghệ sĩ phản đối mạnh mẽ nhất cuộc chiến tranh Việt Nam và bị chính quyền Mỹ gây khó dễ. Tháng 12-1972, Joan Baez đến Hà Nội . Năm 1973 ra mắt album Where Are You Now, My Son? ghi lại những cảm xúc trong hành trình tới Hà Nội.
Ca sĩ Joan Baez, Chủ tịch Ủy ban Nhân Quyền Quốc Tế Humanitas, trong 13 năm đã từng sắm tàu, tổ chức cứu người vượt biên nhiều năm trên biển đông và bà đã tạo ra hằng chục triệu Mỹ Kim cho công tác nhân đạo nầy trước khi gặp Tổng Thống Mỹ Jimmy Carter thỉnh cầu ông ta ra lệnh cho Hạm Đội Thái Bình Dương cho tàu cứu người Việt vượt biển đi tìm tự do.

Trương Tấn Trung
Ngày 22.01. 2010

[ HẾT ]

*

Bấm vào đây để xem các bài trước   | 1 2 | | 5 | 6 | 7 |

  • Đính kèm:

1- Phóng ánh bài OPEN LETTER TO THE SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM trên báo New York Times.

  • 2 Bài OPEN LETTER TO THE SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM đánh máy lại cho tiện dùng

Four years ago, the United States ended its 20-year presence in Vietnam. An anniversary that should be cause for celebration is, instead, a time for grieving. With tragic irony, the cruelty, violence and oppression practiced by foreign powers in your country for more than a century continue today under the present regime.
Thousands of innocent Vietnamese, many whose only “crimes” are those of conscience, are being arrested, detained and tortured in prisons and re-education camps. Instead of bringing hope and reconciliation to war-torn Vietnam, your government has created a painful nightmare that overshadows significant progress achieved in many areas of Vietnamese society.
Your government slated in February 1977 that some 50,000 people were then incarcerated. Journalists, independent observers and refugees estimate the current number of political prisoners between 150,000 and 200,000. Whatever the exact figure, the facts form a grim mosaic. Verified reports have appeared in the press around the globe, from Le Monde and The Observer to the Washington Post and Newsweek
. We have heard the horror stories from the people of Vietnam from workers and peasants, Catholic nuns and Buddhist priests, from the boat people, the artists and professionals and those who fought alongside the NLF. The jails are overflowing with thousands upon thousands of “detainees.” People disappear and never return. People are shipped to re-education centers, fed a starvation diet of stale rice, forced to squat bound wrist to ankle, suffocated in “connex” boxes. People are used as human mine detectors, clearing live mine fields with their hands and feet. For many, life is hell and death is prayed for.
Many victims are men, women and children who supported and fought for the causes of reunification and selfdetermination; those who as pacifists, members of religious groups, or on moral and philosophic grounds opposed the authoritarian policies of  Thieu and Ky; artists and intellectuals whose commitment to creative expression is anathema to the totalitarian policies of your government.
Requests by Amnesty International and others for impartial investigations of prison conditions remain unanswered. Families who inquire about husbands, wives, daughters or sons are ignored. It was an abiding commitment to fundamental principles of human dignity, freedom and selfdetermination that motivated so many Americans to oppose the government of South Vietnam and our country’s participation in the war.
It is that same commitment that compels us to speak out against your brutal disregard of human rights. As in the 60s, we raise our voices now so that your people may live. raise our voices now so that your people may live. We appeal to you to end the imprisonment and torture-to allow an international team of neutral observers to inspect your prisons and re-education centers. We urge you to follow the tenets of the Universal Declaration of Human Rights and the International Covenant for Civil and Political Rights which, as a member of the United Nations, your country is pledged to uphold. We urge you to reaffirm your stated commitment to the basic principles of freedom and human dignity … to establish real peace in Vietnam.

 Joan Baez President,
 Humanitas/International Human Rights Committee

CO-SIGNERS

Ansel Adams Edward Asner Albert V. Baez Joan c. Baez Peter S. Beagle Hugo Adam Bedau Barton J. Bernstein Daniel Berrigan Robert Bly Ken Botto Kay Boyle John Brodie Edmund G. “Pat” Brown Yvonne Braithwaite Burke Henry B. Burnette, Jr. Herb Caen David Carliner Cesar Chavez Richard Pierre Claude Bert Coffey Norman Cousins E. L. Doctorow Benjamin Dreyfus Ecumenical Peace Institute Staff MiIni Farina Lawrence Ferlinghetti Douglas A. Fraser Dr. Lawrence Zelic Freedman Joe Fury Allen Ginsberg Herbert Gold David B. Goodstein Sanford Gottlieb Richard J. Guggenhime Denis Goulet, Sr. Bill Graham Lee Grant Peter Grosslight Thomas J. Gumbleton Terence Hallinan Francis Heisler Nat Hentoff Rev. T. M. Hesburgh, C.J.C. John T. Hitchcock Art Hoppe Dr. Irving L. Horowitz Henry S. Kaplan, M.D. R. Scott Kennedy Roy C. Kepler Seymour S. Kety Peter Klotz-Chamberlin Jeri Laber Norman Lear Philip R. Lee, M.D. Alice Lynd Staughton Lynd Bradford Lyttle Frank Mankiewicz Bob T. Martin James A. Michener Marc Miller Edward A. Morris Mike Nichols Peter Orlovsky Michael R. Peevey Michael R. Peevey Geoffrey Cobb Ryan Ginetta Sagan Leonard Sagan, M.D. Charles M. Schultz Ernest L. Scott Jack Sheinkman Jerome J. Shestack Gary Snyder I. F. Stone Rose Styron William Styron Lily Tomlin Peter H. Voulkos Grace Kennan Warnecke Lina Wertmuller Morris L. West Dr. Jerome P. Wiesner Jamie Wyeth Peter Yarrow Charles W. Yost

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s