ÔNG THẦY ĐÁNG SỢ – Kiêm Ái.

  • Nguồn trích đăng Trang nhà Tin Paris.

  ÔNG THẦY ĐÁNG SỢ

–  Kiêm  Ái –   

*  *   *

Cú điện thoại của bà Hillary Clinton xác nhận ông Donald Trump thắng và bà thua trong cuộc bầu cử Tổng Thống vừa qua, đã chấm dứt một thời gian dài tranh cử  gay go, đầy kịch tính, tàn bạo và tốn quá nhiều tiền của nước Mỹ năm 2016.   Trước ngày bầu cử, hầu như tất cả cơ quan truyền thông, truyền hình, radio, báo chí v.v… đều đã cho rằng chuyện bà Hillary Clinton là Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ và là người phụ nữ đầu tiên làm Tổng Thống và sẽ mang lại cho đảng Dân Chủ một thành tích 12 năm liên tiếp cai trị đất nước Hoa Kỳ, và có thể kéo dài thêm 4 năm hay hơn nữa…

Người ta cho rằng chính truyền thông Hoa Kỳ và thế giới đã đặt bà Hillary vào ghế Tổng Thống từ lâu rồi, chính bà ta cũng nghĩ mình đã là Tổng Thống, hành xử như là Tổng Thống 100% cả năm qua, nhưng đó chỉ là TỔNG THỐNG ẢO, do đó, bây giờ phải “xuống” để ông Donald Trump làm TỔNG THỐNG THỰC. Nói như vậy để an ủi hay mỉa mai bà Hillary Clinton cũng phải, nói như vậy để trách giới truyền thông Hoa Kỳ và cả thế giới đã đi sai lệch tôn chỉ của truyền thông và vấp phải lỗi lầm trầm trọng khiến cử tri Hoa Kỳ “không tin truyền thông” nữa cũng đúng. Chính giới truyền thông Hoa Kỳ đã đẩy cử tri cả nước bầu ông Trump và hai viện Quốc Hội về phía đảng Cọng Hòa. Nói như thế để lên án đảng Dân Chủ đã lươn lẹo trong cuộc bầu cử sơ bộ khiến cho cử tri phẫn nộ mà có hành động ngược lại. Và cử tri đã đặt câu hỏi: Tại sao phải làm như vậy? Tại sao phải là bà Hillary tranh cử mới đúng? Động cơ nào? Tại sao đảng Dân Chủ lại “mua danh ba vạn, bán danh ba đồng” như thế? Và cử tri đã trả lời: vẫn bầu cho Cọng Hòa chiếm đa số tại 2 viện Quốc Hội, chiếm luôn ghế Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Nói như thế để chứng tỏ cử tri Hoa Kỳ hôm nay khác hôm qua. Và đảng Dân Chủ đã thất bại, không giữ được ghế Tổng Thống và cũng không có đa số tại hai viện Quốc Hội. Hãy học bài học kinh nghiệm đau thương này vì “Kinh nghiệm là một ông thầy đáng sợ, bắt thi rồi mới cho bài học”.

Ngoài ra, còn phải nói một điều quan trọng: đó là sự kiêu ngạo, “tân mình lên quá và khinh dễ Donald Trump một cách quá đáng”. Thật là không thông minh chút nào. Không tìm hiểu tại sao Donald Trump dùng một chiêu thức vận động “kỳ quái” như vậy? Đúng hay sai? Viết đến đây tôi không cầm lòng được mà phải xin phép quý vị một phút để tưởng nhớ ông Nguyễn Trường Tộ, một người Việt Nam của chúng tôi đã dày công học tập kiến thức Tây Phương, đem kiến thức thực dụng của Tây Phương về nước, mong giúp nước cường thịnh nhưng triều đình vua quan Tự Đức không chịu tìm hiểu, vì không có những câu “Đức Khổng Tử dạy, không có Tứ Thư Ngũ Kinh nói… nên đã phê một câu tàn nhẫn: “Yêu ngôn hoặc chúng” (ngôn ngữ ma quỷ, mê hoặc lòng người) khiến đất nước tôi chẳng những không bằng nước Nhựt mà còn chịu nô lệ nước Pháp một thời gian hơn thế kỷ. Hoa Kỳ có phước hơn Việt Nam hồi đó; vì quyền hạn nằm trong tay cử tri nên Donald Trump đã có cơ hội lên nắm quyền điều khiển Quốc Gia.

Hành động như những kẻ cuồng tín của truyền thông cũng là hậu quả của bà Hillary bỏ ra quá nhiều tiền “thuê mướn” truyền thông. Do đó, họ ca ngợi bà quá đáng và mạt sát Donald Trump không tiếc lời, bất kể có hay không, đúng hay sai ! Thực là tệ. Cử tri sẽ hỏi tiền ở đâu mà CHI cho truyền thông nhiều thế? Đó là vốn và sau này bà Hillary phải thu lại cả vốn lẫn lời, ai chịu đây? Tiền thuế của cử tri chứ tiền ai? Bỏ quá nhiều tiền cũng như một bệnh nhân uống thuốc trị bệnh quá liều lượng khiến bệnh nhân không chết cũng … tắt thở.

Cứ nghe Donald Trump tuyên bố lời nào, câu nào mới lạ là “xúm vào tấn công”. Từ bức tường giữa ranh giới Mỹ và Mễ đến việc cấm ngặt hay nhỏ giọt sự nhập cư của người Hồi Giáo của ông Trump, truyền thông và các chính khách không tìm hiểu mặt đúng, mặt sai, mặt lợi, mặt hại của vấn đề để hướng dẫn dư luận mà cứ lên án ông Trump là điên khùng, là kỳ thị là .. dủ thứ xấu xa, trong khi mục tiêu của “bức tường” là ngăn chận nhập cư lậu, chứ không ngăn chận nhập cư đúng luật lệ. Cử tri nhìn lại hầu hết những vụ bắn giết ở Hoa Kỳ  gần đây đều do những ngườì Hồi Giáo quá khích thực hiện. Cử tri không có truyền thông, không có tiền nhưng có lá phiếu và biết phải phản ứng ra sao. Đó là cửa sinh của Donald Trump và cửa tử của Hillary và chính trị gia của Dân Chủ.

Muốn mình là một phụ nữ Hoa Kỳ dầu tiên làm Tổng Thống mà không quan niệm đứng đắn “quyền lợi phụ nữ”, không hiểu giá trị của phụ nữ. Phá thai là sự bất đắc dĩ, sự “lỡ làn” chứ không phải là một bệnh tật cần chữa trị. Quan hệ bừa bãi giữa nam nữ; nếu có thai thì đi phá, phí tổn các bệnh viện hay nhà nước chịu, nếu được khuyến khích thì sẽ đưa xã hội đến chỗ suy thoái về đạo đức, phá hoại tôn giáo. Nếu tôi không lầm thì những bệnh viện Công Giáo đã lần lượt bán cho người khác, vì nếu từ chối phá thai thì bị kiện, nếu phá thai thì lỗi luật đạo. Sự kiện này đưa đến thiệt hại cho chính phủ. Đó là chưa kể “phá thai cận ngày sinh” sẽ nguy hiểm tính mạng của người mẹ. Đây không phải là “quyền lợi phụ nữ”. Hillary đã đặt sai vấn đề và mất phiếu rất nhiều.

– Mấy năm làm Bộ Trưởng Ngoại Giao của bà Hillary đã mang lại một nỗi nhục cho Hoa Kỳ: một Đại Sứ bị giết, không cứu khi sống cũng không có phản ứng thích đáng sau khi vị đại sứ chết. Đáng lý bà Bộ Trưởng phải từ chức, nhưng không. Làm Bộ Trưởng Ngoại giao quyền lực và trách nhiệm chỉ dưới Tổng Thống, thế mà dùng email cá nhân trong việc nước, kể cả những văn kiện ghi chữ C (mật hay tối mật). Hỏi đến thì chỉ việc nói “quên”. Quên thì để vậy, tại sao lại xóa đi? Nếu khi làm Tổng Thống cũng  “quên” như vậy thì sao? Cử tri hết sức lo ngại khi biết được “thân thế và sự nghiêp” của nhân vật nữ thân cận nhứt của bà Hillary là bà Huma Abedin. Thân mật cho đến độ mẹ  của Huma Abedin phải nói “Bà gần gũi với con gái tôi nhiều hơn là nó gần với tôi”. Chính vì đọc được email trong máy của bà Huma này mà James Comey, Giám đốc FBI báo cho Quốc Hội phải tiếp tục điều tra, nói cách khác là FBI đã nhờ máy của vợ chồng Anthony  Weiner mà thấy “cái gì đó” cần phải điều tra. Vụ khi ló, lúc thụt của Giám Đốc FBI cũng làm cho cử tri lo ngại. Thôi thì phải “quẳng gánh lo đi mà vui sống”, bầu cho Donald Trump cho yên chí.

“Kinh nghiệm là một ông thầy đáng sợ, ra đề thi, thi xong mới cho bài học”. Kẻ viết bài này quên tác giả câu nói bất hủ này, nhưng ý nghĩa rất sâu sắc, không biết đảng Dân Chủ và cả đảng Cọng Hòa, nhứt là bà Hillary và giới truyền thông có học bài học đắng cay này không? Phải học, “có học mới nên khôn”. Phải học để rút kinh nghiệm mà làm cho tốt.

Cũng đã đến lúc giới truyền thông trở lại với giá trị đích thực, đừng tiếp tục tình nguyện để “tiền đè”, vu vạ cho kẻ cô thế. Nói đến “tiền đè với cô thế” tôi mới nhớ nhiều người đã cho hay “đêm canh thức để chờ kết quả, sân khấu của Hillary thật là rực rỡ, thực là sung mãn, đã có sẵn pháo bông, sâm banh, thức ăn v.v… nhưng sau đó đã dẹp bỏ trước giờ xổ số. Trong khi đó phía Donald Trump chỉ có lèo tèo, không có gì gọi là rực rỡ cả. Thế mà đã nhận được tin vui.

Hậu bầu cử: Qua ngày hôm sau, 9.11.2016 đã có một bài viết với nhan đề “Nước Mỹ sẽ hối hận”, không biết Chu Tất Tiến hay Thu Thảo là tác giả, nguyên văn đoạn đầu như sau:

“Trong khi gần 50% dân Mỹ vui mừng vì kết quả bầu cử đã đem lại vị trí số 1 cho một người không có chút kiến thức nào về chính trị, không có khả năng lãnh đạo tài chánh, thiếu xã giao với các quốc gia bạn, ngược lại chỉ có tài ăn nói hàm hồ, chia rẽ, cũng như có biệt tài về ăn chơi nhảm nhí, và khinh thị phụ nữ, thì cũng gần 50% dân Mỹ khóc hận, đau đớn khi nhìn thấy tương lai ảm đạm của nước Mỹ trước “thù trong giặc ngoài”, nghĩa là nội bộ thì lủng củng, ngoại giao thì căng thẳng, sẽ đem lại cho nước Mỹ một thời kỳ đen tối. Thực tế, sẽ có hai trường hợp xẩy ra”.

Đoạn văn này bị ảnh hưởng nặng của truyền thông “tiền đè” và cái kiến thức thấp lè tè. Nước Mỹ đâu phải là một mái nhà tranh nhỏ bé mà một người phải làm tất cả mọi việc từ làm ra tiền, mua gạo nấu cơm, quét nhà v.v… đều trông cậy vào một người. Hơn nữa, người ta chưa bắt tay vào việc (đến 20.1.2017) mà đã muốn đem ra “bắn bỏ” như vậy coi sao được hỡi Tru Tắt Tiếng? Rất tiếc là Chu Tất Tiến/Thu Thảo không dạy dỗ cho Hillary Clinton cách vận động này để chiến thắng cuộc bầu cử mà phải tẻn tò, bỏ sân khấu ra về không kịp đốt pháo bông, mở sâm banh, ăn thực phẩm sơn hào mỹ vị, nghẹn ngào nói không nên lời.

Cũng có người “lo sốt vó” rằng Donald Trump lên thì Trung Cọng sẽ hoành hành, Việt Nam sẽ không được binh vực nhân quyền, cuộc đấu tranh không thành công. Chính Trung Cọng đang lo sốt vó về chính sách ngoại thương của Donald Trump, rút các công ty về nước, tấn công quân sự cũng tốt nhưng tấn công kinh tế càng khiến đối phương “thắt họng” hơn. Gần 200 tướng lãnh ủng hộ Donald Trump trước ngày bầu cử, có phải họ là “tướng ảo”, do sinh viên sĩ quan Chu Tắt Tiến tưởng tượng ra đâu? Còn Việt Nam của chúng ta? Mấy chục năm qua mỗi ngày đều nghe chính giới Hoa Kỳ, Tổng Thống Hoa Kỳ nào cũng “đặt vấn đề nhân quyền ưu tiên” trong cuộc gặp gở, thậm chí trong vụ “bán vũ khí sát thương” cho VC mà đã có nghe VC nhúc nhích chút nào chưa?

Bài đã dài, nhưng mong rằng mọi người nên xem cuộc bầu cử vừa qua tại Hoa Kỳ là một kinh nghiệm đáng quí, cần phải tìm hiểu, học hỏi.

Kiêm Ái

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s