Bài này có thể dùng làm ‘tiêu biểu’ cho một cuộc bút chiến chăng ! [tn]

 

Nhận xét về Thư gửi nhà văn Phan Nhật Nam của Bằng Phong Đặng Văn Âu

KQ Võ Ý
Phan Nhật Nam Đặng văn Âu Võ Ý
Phan Nhật Nam là bạn học của tôi thời trung học và cũng là đồng môn trường Võ Bị Đà Lạt. Hiện tại, chúng tôi cùng chung một địa chỉ bưu điện.
Tôi được tuyển qua KQ năm 1963 sau khi tốt ngiệp trường Võ Bị Đà Lạt. Năm 1965 thì tôi đọc và biết tên tác giả Đặng Văn Âu trong Đặc San Lý Tưởng (của Không Quân). Tôi quen biết Bằng Phong Đặng Văn Âu (BPĐVÂ) vào khoảng 1971 cho đến nay. Qua sắp xếp của ông Trời, chúng tôi thành hàng xóm với nhau hơn một năm nay.
Vào khoảng 2003, tôi và BPĐVÂ bút chiến về vụ cố Thiếu tướng Kỳ về Việt Nam. Tôi nằm trong số KQ phê phán việc nầy còn BPĐVÂ thì binh vực. Khi ông Kỳ qua đời, coi như hết chuyện và cá nhân tôi không còn đề cập chuyện này nữa. Trái lại, BPĐVÂ thỉnh thoảng vẫn chứng minh lòng yêu nước của ông Kỳ dưới hình thức Thư Gửi người nầy người kia, để tỏ bày quan điểm và nhận định riêng mình về tướng Kỳ, về Việt Tân, về nhật báo Người Việt và các cộng sự viên như nhà báo Ngô Nhân Dụng, KTG Nguyễn Xuân Nghĩa, về Trúc Hồ và đài truyền hình SBTN, v.v…Những Thư Gửi đó thường thấy xuất hiện trên các diễn đàn.
Mới đây, nhân ngày Quân Lực 19 tháng 6, tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu viết 2 email gởi nhà văn Phan Nhật Nam, với chủ đề nghe rất tha thiết và trang trọng:
ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ – THƯ GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM
Tôi không rõ là bạn tôi, nhảy dù Phan Nhật Nam có trả lời thư của BPĐVÂ hay không. Riêng tôi, với tư cách là bạn của cả hai người, tôi nêu ra vài nhận xét về Thư Gửi của BPĐVÂ và về cá tính của PNN.
Email 1 –
câu cuối, BPĐVÂ viết: “Khi nào bạn hết bận thì bước sang nhà tôi, uống với nhau vài ly và Nam phải giải thích cho tôi hiểu tại sao Nam vẫn giao du với Nguyễn Xuân Nghĩa, một người hủy hoại Niềm Tin của đồng bào”.
Bạn Âu ơi, cách yêu cầu như vậy có dễ nghe không, thưa bạn? Và cách đó có thuyết phục được PNN trả lời cho bạn không đây? Theo tôi, chính cách yêu cầu ngầm áp lực này của cai tù mà PNN chấp nhận chịu “cùm” chứ không chịu mở miệng đâu bạn à!.
Email 2-
Rất dài, gần 9 trang giấy. Đây là một bài tiểu luận dưới dạng một email, qua đó ĐVÂ đề cập đến nhiều vấn đề mà bạn ta từng trải nghiệm qua. Tôi xin tóm tắt mấy điểm chính:
– Cố Thiếu tướng Kỳ là cha đẻ Ngày Quân Lực 19 tháng 6
– Lòng yêu nước và viễn kiến của tướng Kỳ về tương lai Việt Nam,
– Bất hòa giữa tướng Kỳ và giáo sư Nguyễn Xuân Vinh qua việc ông Kỳ về VN.
– Việt Tân và mối quan hệ với nhật báo Người Việt, với kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa
– Nghi ngờ SBTN (ns Trúc Hồ) là công cụ của Việt Tân.
– PNN mang tội a tòng với Việt Tân (qua cộng tác với SBTN và qua giao du với Nguyễn Xuân Nghĩa)
Điều đặc biệt là, qua mỗi chuyển ý, BPĐVÂ đều mở đầu bằng câu “Phan Nhật Nam thân mến”. Tôi đếm được 4 lần “thân mến” như vậy!
Tôi viết Nhận Xét nầy, với 2 mục đích.
Một là, mong ước những cựu quân nhân cùng chung một màu cờ, một ước vọng, một Mục Tiêu, thì nên kết hợp nhau, cổ vủ và khích lệ nhau làm việc lợi ích hơn là đểu cáng với nhau, mất thì giờ có khi đưa đến ngao ngán nghi kỵ.
Hai là, theo tôi, cả hai đều là chiến sĩ quốc gia. Qua thư gửi nầy, tôi đứng về phía PNN, vì tôi khẳng định PNN vẫn giữ vững lập trường quốc gia dân tộc, làm việc có lý tưởng, và trung hậu với các chiến hữu của mình (còn sống hay đã hy sinh).
Hàng năm, các đoàn thể cựu quân nhân VNCH đều tổ chức kỷ niệm Ngày Quân Lực 19 tháng 6. BPĐVÂ đang là cư dân Quận Cam, đề nghị bạn liên lạc với Liên Hội Cựu Chiến sĩ miền Nam Cali để đề nghị họ nên nhắc đến phương danh của vị “cha đẻ Ngày Quân Lực”trong buổi lể, cho đúng với tinh thần ăn quả nhớ kẻ trồng cây.
Và bạn lúc nào cũng hết lòng ca ngợi tính cương trực (bạo mồm) và nhất là lòng yêu nước của tướng Kỳ khi ông về Việt Nam cố vấn cho nhà cầm quyền cộng sản nên theo Mỹ, nên tôi nhắc bạn về cuộc phỏng vấn tướng Kỳ nhân dịp Hà Nội kỷ niệm 30 năm cái gọi là “Giải Phóng Miền Nam”. Ký giả Lưu Quang Phổ, báo Thanh Niên phỏng vấn và tướng Kỳ trả lời về Quân lực VNCH như sau: “vì vậy ai cũng cho rằng thực chất đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê”.
Chưa hết, khi đề cập đến dân HO (trong đó có tôi và PNN), tướng Kỳ đã “bạo mồm” như sau: “…những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh mì thịt, chai nước suối và $6/hour, lăng xăng phất cờ ba que tung bay xuống phố Bolsa, Houston”. (Theo tôi, anh ký giả nầy ghi sai hai chữ “đói chợ”, nghe thê thảm quá. Tôi nghi lời phát biểu của tướng là “đợi chờ”!).
Qua những tuyên bố trên, tôi đề nghị BPĐVÂ là, từ nay, bạn nên tôn thờ thiếu tướng Kỳ cho riêng bạn, không nên ca ngợi tướng với những ông HO “đói chợ” như tụi tôi, sợ không hiệu quả! (Luuquangphổ/xuântn/ấtdậungày25/01/2005) – http://www.nhandanvietnam.org/view.php?storyid=252.) Tôi không có ý kiến về các hoạt động của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, báo Người Việt và đảng Việt Tân. Nếu những cơ quan và cá nhân nầy vi phạm luật pháp nước Mỹ thì chúng ta nên dành quyền tố tụng đó cho luật pháp Mỹ. Nếu tôi nhận được bằng cớ tội phạm của những đối tượng nầy, đương nhiên tôi sẽ thể hiện trách nhiệm của một công dân. Có thể BPĐVÂ đang sưu tầm những bằng cớ “trục lợi bất chánh” hoặc “khủng bố” khác, tôi mong bạn sớm có trong tay những bằng cớ giá trị để sớm nhờ luật pháp trừng trị những kẻ phản bội và bưng bô cho cộng sản.
Trong khi chờ đợi luật pháp can thiệp, thay vì bạn bè vui vẻ với nhau, BPĐVÂ lại quan tâm quá đáng đến PNN: “Nam vẫn làm việc cho một ông chủ tán tận lương tâm khai thác tim óc của Việt Khang để thu lợi. Nam vẫn giao du thân mật với người lừa đảo Nguyễn Xuân Nghĩa…Đàng nầy, họ lừa đảo NIỀM TIN của đồng bào vào CHÍNH NGHĨA ĐẤU TRANH CHO TỰ DO, DÂN CHỦ thì cái tội a tòng của Nam khó mà biện minh”.
Bạn BPĐVÂ, đúng như bạn nghĩ, a tòng với kẻ phạm tội cũng là phạm tội. Dù khó, tôi vẫn đứng ra biện minh cho PNN vì tôi tin chắc rằng, bạn Nam thân mến của chúng ta đủ khôn ngoan và tỉnh táo để thể hiện quan điểm và lập trường của mình qua việc làm hằng ngày. Việc làm hằng ngày của PNN là soạn bài cho KIM NHUNG SHOW trên SBTN và viết bài cho tuần báo SỐNG. PNN tốn nhiều công sức để sưu tầm tài liệu, đắn đo từng ý từng lời để có một show khoảng 30 phút. Nếu BPĐVÂ hoặc bất cứ khán thính giả nào tìm thấy trên show ấy những biểu hiệu tiếp tay cho cộng sản, nhục mạ QLVNCH hoặc nhục mạ giới tù chính trị HO như trang nhà nêu trên, thì lúc đó hẵn kết tội PNN là a tòng theo tội phạm.
Bút pháp của Bằng Phong Đặng Văn Âu thật sắc bén, sắc bén đến độ dễ sợ. Mỗi ý mỗi lời tỏa ra nhiều khía cạnh. Cho nên, với 4 lần BPĐVÂ viết Phan Nhật Nam thân mến, thì quả thật không thân mến chút nào mà ngược lại, bởi vì có những chuyện bông đùa trong bàn tiệc, chuyện tầm phào trong quán nước, được ĐVÂ mang ra để chỉ điểm và hóa trang nhân cách của PNN, bạn mình:
– Nam thường khoe mình giỏi khoa tử vi, tướng số. (Có thật PNN chính thức khoe chuyện nầy trước bàn dân thiên hạ?)
– Tôi thường nghe Nam nói về mình một cách kiêu hãnh. Bạn bè của Nam là người phi thường. Tôi biết tôi bình thường, nhưng khi Nam đòi dọn tới ở với tôi là tôi hoan hỉ nhận lời ngay. Bởi vì tôi biết Nam tuy có bố mẹ đi theo cộng sản; nhưng Nam Chống Cộng triệt để thì tôi xem Nam như người đồng chí sát cánh với mình để sẽ hỗ trợ nhau vạch mặt nạ bọn nằm vùng cộng sản là rất tốt. (Có thật qua chuyện nầy, BPĐVÂ xem PNN như đồng chí?)
> – Nam nói: “nhà văn là nhà tiên tri?. Nếu không có khả năng tiên tri thì nhà văn coi như vứt đi”. (Có thật PNN tuyên bố mình là nhà văn?).
Thật ra, điều mà BPĐVÂ muốn bày tỏ, chỉ cần gặp PNN và bảo: “ê Nam, tao nghi ngờ SBTN là công cụ của Việt Tân, bạn cộng tác với SBTN hãy coi chừng bị lợi dụng!”. Như vậy mới gọi là thân mến chứ. Ở đây, email của BPĐVÂ gửi cho PNN dài lê thê, lại xiên xỏ qua nhiều điều khác nữa! Để chi vậy?
Phương chi, SBTN là phương tiện và PNN đã xử dụng phương tiện đó để vinh danh QLVNCH, cổ vũ Tự do, Dân chủ và Nhân quyền, phổ biến chính nghĩa và lên án sự ác của cộng sản, thì việc làm của PNN đáng được hổ trợ và tán dương. Thư Gửi PNN của BPĐVÂ không mang tính hổ trợ mà ngược lại.
BPĐVÂ nên biết, chính SBTN đã hổ trợ thành công 9 kỳ Đại Nhạc Hội CÁM ƠN ANH (và kỳ thứ 10 trong tháng 7 tới đây). Nếu bạn đã từng tham dự thì tùy, nếu chưa, tôi đề nghi bạn tham dự Đại Nhạc Hội lần 10 nầy để góp phần mình cám ơn những thương binh và cô nhi quả phụ bất hạnh nơi quê nhà.
Theo tôi, dù lưu lạc quê người, chiến dịch Tìm Về Tổ Ấm của Việt Nam Cộng Hòa trước kia vẫn còn sáng rực chính nghĩa đó bạn à!
Từ Pháp về (nhân dịp 30/04, ra mắt DẤU BINH LỬA, bản tiếng Pháp), PNN nhập viện mỗ nhiếp hộ tuyến, trong bụng còn đeo lòng thòng túi nước, dù vậy, PNN vẫn cố gõ máy mỗi ngày và hạn chế bia bọt.
Đồng tiền do tim óc mình làm ra, PNN chia sẻ với các đồng đội khốn khổ tại quê nhà. (Những ông nhảy dù này đã tin cho tôi biết là họ gặp thương binh Không quân Pleiku Nguyễn Văn Cư, cụt một chân, đang ăn xin tại các bến xe. Khi biết tin này, Hội AH KQ nam Cali đã giúp anh một số hiện kim và một cái chân giả).
Tôi mong sao, nhận xét về Thư gửi nhà văn Phan Nhật Nam của Bằng Phong Đặng Văn Âu, thể hiện được hai mục đích mà tôi đã nêu lên từ đầu.

Trân trọng,

KQ Võ Ý

CA, ngày Không lực 01/07/2016

HỒI ĐÁP THƯ CỦA BẠN VÕ Ý
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU
Thành phố Westminster, Ngày 30 tháng 6 năm 2016
Bạn Võ Ý thân mến,
Lẽ ra sau khi đọc cái email của bạn nhận xét về bức thư tôi viết cho Phan Nhật Nam, tôi bước sang nhà bạn để giải thích cho bạn rõ tình tiết. Nhưng vì bạn gửi email cho nhiều người thì tôi cũng viết thư này đưa lên mạng để có nhiều người đọc. Và tôi vẫn sử dụng hai chữ “thân mến” để cho người đọc thấy rằng chúng ta tuy không đồng quan điểm, không đồng nhận thức, nhưng vẫn ứng xử với nhau thân tình, có văn hóa.
Trong sinh hoạt dân chủ, sự đối thoại là rất cần thiết để học hỏi, trao đổi lẫn nhau kiến thức, quan điểm, lập trường nhằm tìm ra con đường cứu nguy dân tộc. Chúng ta không có mục đích tranh cử, tranh giành chiếc ghế quyền lực mà cần phải bôi bác lẫn nhau giống ông Trump và bà Hillary Clinton. Qua bức thư bạn thay mặt Phan Nhật Nam để viết bài nhận xét bức thư tôi gửi cho bạn Phan Nhật Nam, bạn đã dùng lời lẽ khá lịch sự là điều đáng quý và đáng để làm gương cho những người tranh luận phải nghiêm túc, phải có văn hóa. Có nhiều người tưởng rằng khi viết tiếng Việt thì người Mỹ không đọc, nên họ dùng ngôn ngữ “đầu đường xó chợ” một cách vô trách nhiệm. Tôi quan niệm rằng dù chúng ta thua trận (bất cứ vì lý do gì) thì chúng ta cũng cần phải giữ phong cách ứng xử có văn hóa để người Mỹ từng giúp đỡ Đất Nước mình không khinh dân tộc mình. Tôi từng đọc những bài viết của cựu sĩ quan xuất thân trường Võ bị Quốc Gia Đà Lạt, Liên trường Võ khoa Thủ Đức mạt sát nhau mà cảm thấy vừa xấu hổ, vừa đau đớn. Tôi tin rằng người Mỹ có một cơ quan theo dõi báo chí Việt ngữ để tìm hiểu “người bạn đồng minh của họ” thuộc hạng người như thế nào. Chẳng qua, người Mỹ có văn hóa, nên họ lịch sự im lặng; chứ trong thâm tâm họ rất khinh những lời nói thô lỗ của người Việt Nam mình.
Nhà văn Nguyễn Mạnh Côn viết cuốn “ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ” giúp cho tôi hiểu được một giai đoạn lịch sử mà hồi đó mình quá nhỏ để hiểu biết. Tôi bắt chước ông Nguyễn Mạnh Côn, bèn tiếp nối công trình của ông Côn để giúp cho thế hệ con, em mình biết được một số sự kiện đã xảy ra trong thời đại của mình, mà những nhà viết sử chuyên nghiệp (như bạn Trần Gia Phụng) đã viết ra không đúng. Là một người không hiểu biết về Tổng thống Ngô Đình Diệm, lại tham gia vào đảng Đại Việt, một đảng chống Tổng thống Diệm thì tôi cũng nhắm mắt chống luôn. Nhưng khi có nhiều tài liệu và thực tiễn xảy ra trước mắt, tôi nhận thấy Tổng thống Ngô Đình Diệm không đáng bị nguyền rủa như một số phần tử thiếu lương thiện đã làm. Tổng thống Diệm đã nằm xuống từ 53 năm, nhưng tôi còn nhắc lại vì kẻ hậu sinh cần phải công minh với lịch sử. Nếu chúng ta bất minh, thì sự tranh đấu của chúng ta sẽ trở nên vô nghĩa hoặc nếu giành được chính quyền thì cái chính quyền đó cũng giống như bọn cầm quyền Việt Cộng mà thôi.
Cũng thế, Tướng Kỳ về nước không phải để làm ăn buôn bán với Việt Cộng hay thông đồng với Việt Cộng nhằm mục đích kiếm chút địa vị. Tôi đã nói trước với Tướng Kỳ rằng nếu ông về VN thì băng đảng Việt Tân sẽ tìm đủ mọi cách bôi nhọ thanh danh ông. Quả nhiên, Đại tá Nguyễn Xuân Vinh – Cựu Tư Lệnh KQVNCH, Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, một cơ sở ngoại vi của Việt Tân – liền lên đài RFA mạt sát Tướng Kỳ trong khi ông Kỳ còn ở Thái Lan, rồi sau đó giáo sư Vinh ra Tuyên Cáo cũng bằng cái giọng khinh miệt “Nguyễn Cao Kỳ không có căn bản học vấn”. Tôi nhận thấy sự khinh miệt của giáo sư Vinh chê ông Kỳ “không có căn bản học vấn”, tức là ông Vinh coi cái Tập thể dưới sự lãnh đạo của mình đều là những phần tử “không có căn bản học vấn”. Điều đáng tiếc là những anh em chiếc sĩ từng đem xương máu bảo vệ Tổ Quốc mà kẻ đứng ra lãnh đạo mình thì khinh miệt mình, nhưng vẫn cúi đầu phục vụ, tôi cảm thấy đau và nhục cho các cựu chiến hữu của tôi. Nếu giáo sư Vinh nhận thấy Tướng Kỳ làm điều khuất tất, nịnh bợ kẻ thù, làm mất chính nghĩa Quốc gia, thì tại sao với tư cách Chủ tịch Tập thể không dùng địa vị của mình để tổ chức buổi họp Ban Chấp Hành, rồi mời ông Kỳ đến điều trần như sinh hoạt dân chủ một cách nghiêm túc, mà lại lẩn tránh, trong khi ông Kỳ tuyên bố sẵn sàng trả lời những thắc mắc của ông cựu Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn, của giáo sư Vinh và các chiến hữu?
Đó là câu hỏi của tôi đặt ra cho giáo sư Nguyễn Xuân Vinh để cho những người Chống Cộng sau này biết cách mà ứng xử; chứ đừng chửi người ta xong thì trốn tránh. Nên nhớ, muốn cho cộng sản đừng khinh thì hàng ngũ Chống Cộng trước hết phải có nhân cách. Tôi chỉ đòi hỏi giáo sư Vinh nên ứng xử xứng đáng là vị Chủ tịch Tập Thể Chiến Sĩ có uy quyền; chứ tôi không bênh vực hay tâng bốc Thiếu tướng Kỳ.
Bạn Võ Ý không nhận thấy vị Chủ tịch Tập thể mà bạn dốc tâm phục vụ là hèn và thiếu nhân cách sao? Khi ở trong nước, còn chiến đấu dưới cờ, vì kỷ luật Quân Đội, chúng ta không dám ra mặt chống lại Đại tướng Nguyễn Khánh, từng kéo mấy ông Tướng ra Vũng Tàu để viết bản Hiến Chương, có tên gọi là Hiến Chương Vũng Tàu, xong đem ra công bố thì bị sinh viên biểu tình đả đảo Nguyễn Khánh. Thế là Đại tướng Nguyễn Khánh cũng tung quả đấm tay lên trời hô lớn: “Đả đảo Nguyễn Khánh! Đả đảo Nguyễn Khánh”. Lúc bấy giờ, tôi đã đánh giá ông Nguyễn Khánh là Đại tướng Phường Tuồng; nhưng đành phải đứng trong hàng ngũ Quân Đội; chứ không thể đào ngũ. Tôi đau hết sức! Nhưng nay thấy Đại tướng Khánh, từng là Quốc trưởng VNCH mà lại đầu quân cho Chính phủ Lưu Vong Nguyễn Hữu Chánh để được phong Quốc Trưởng, thì tôi tự cảm thấy mình bị sỉ nhục. Người Lính nào không cảm thấy nhục là vì họ không coi danh dự Người Lính không ra gì!
Khi nhìn bức ảnh chụp giáo sư Vinh ngồi trên chiếc xe Hoa Kỳ bỏ mui trần (décapotable) dựa ngửa vào lưng ghế, một tay gác lên thành xe, có hai ông sĩ quan đi bộ hầu hai bên (một vị là Trung tá Trần Thiện Hiệu, TQLC), trong cuộc diễn hành Ngày Quốc Hận 30 Tháng 4 (mà Việt Tân đổi tên là Ngày Tự Do cho Việt Nam) ở Hoa Thịnh Đốn, tôi cảm thấy nhục cho Quân Lực VNCH vì có hai vị cựu sĩ quan tác chiến đi hầu một ông cựu Đại Tá đào ngũ. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh bắt chước dáng điệu bệ vệ của một lãnh tụ ngồi trên xe diễn hành, tôi càng thấy thương xót cho ông quá chừng chừng. Đâu có danh giá gì mà diễn trò khó coi vậy?
Bạn Phan Nhật Nam tặng tôi cuốn sách “Những Sự Thật Cần Được Nói Ra”. Bắt chước Phan Nhật Nam, tôi cũng viết ra một số sự thật mà tôi biết; chứ tôi không sùng bái Tổng thống Ngô Đình Diệm hay Tướng Nguyễn Cao Kỳ.
Cái việc Tổng thống Ngô Đình Diệm không chấp nhận lời yêu cầu của Đức Cha Lê Hữu Từ giữ lực lượng võ trang Bùi Chu – Phát Diệm riêng, không sát nhập vào Quân Đội Quốc Gia, là điều rất ít người biết. Tôi viết ra sự kiện ấy để phản bác luận điệu của Việt Cộng vu cho Tổng thống Diệm là người dành đặc quyền cho Công Giáo và đàn áp Phật giáo.
Cái việc Tướng Kỳ ký một “Affidavit” gửi cho Tòa Án Alexandria, Virginia, nhìn nhận trách nhiệm ông là người ra lệnh cho Tướng Loan có quyền xử tử đặc công Việt Cộng mà không vi phạm quy ước Genève là điều rất ít người biết. Tôi viết ra sự kiện này cũng để cho bọn xấu biết rằng Tướng Kỳ không phải là người “đâm sau lưng chiến sĩ”. Lúc nào ông Tướng Kỳ cũng bảo vệ anh em, giống như trước cái chết của KQ Phạm Đăng Cường, ông đã hài tội Mặt Trận HCM là một băng đảng, mà các Tướng khác đều im lặng !
Tôi không có bằng chứng để buộc tội Mặt Trận HCM là thủ phạm giết nhà báo Đạm Phong và vợ chồng Lê Triết. Nhưng tôi nghi, sự im lặng của Mặt Trận cũng như sự hốt hoảng của Việt Tân, sau khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” ra mắt, là phản ứng của kẻ có tội. Tôi nghi Nguyễn Xuân Nghĩa, cháu của Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Việt Cộng, tham gia Mặt Trận HCM để làm quân sư là có chủ đích, nhưng không có bằng cớ để viết ra. Nhưng sau khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” ra mắt, Nguyễn Xuân Nghĩa tiết lộ rằng ông ta tha mạng cho Đỗ Ngọc Yến, Chủ báo Người Việt, (tức là Mặt Trận có K-9) thì tôi hiểu chủ đích của ông Nghĩa là nhằm tạo ảnh hưởng trong giới truyền thông. Tôi viết bài “Nguyễn Xuân Nghĩa, Anh Là Ai?” để hỏi đương sự nói sự thật (chứ không buộc tội), nhưng đương sự không trả lời; tức là đương sự có điều khuất tất.
Tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của Đào Vũ Anh Hùng trên Giai phẩm Lý Tưởng, mà bị Mặt Trận đòi tịch thu và gọi điện thoại dọa giết, tôi có phản ứng chống lại dù bị hy sinh. Thời gian đó, Nguyễn Xuân Nghĩa là Tổng Tuyên Huấn của Mặt Trận, buộc lòng tôi phải nghĩ Nguyễn Xuân Nghĩa có mục đích diệt truyền thông tự do giống như Việt Cộng độc quyền truyền thông.
Tôi đã sang nhà Ý, hỏi tận mặt Phan Nhật Nam nghĩ gì về câu tuyên bố của Trúc Hồ, Tổng Giám đốc SBTN “Chúng ta đòi lật đổ chế độ Cộng sản là sai …” thì Nam vừa quay đít đi, vừa đáp: “Trúc Hồ là thằng con nít, biết gì chính trị!” Tôi nhận thấy thái độ của Nam vừa trịch thượng vừa khiếm nhã. Thái độ đó Nam đối với ai khác là quyền của Nam; nhưng đối với tôi, Nam không được làm như vậy. Bởi vì trước năm 1975, Nam và tôi từng bàn bạc với nhau mưu đồ chuyện Cứu Nước; bây giờ tôi đặt cho Nam câu hỏi đó cũng là vì chuyện Đất Nước. Tôi không có ý định làm khó Nam. Tôi chỉ muốn biết quan điểm của Nam trong vấn để được nhiều người Chống Cộng nêu lên về Trúc Hồ. Truyền thông là khí giới vô cùng lợi hại. Nó có thể giết chết một con người, giết chết một chế độ. Hành vi của mấy tên Việt Cộng giả làm sư, chui vào Phật giáo gây rối, nhưng Việt Cộng tuyên truyền Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo là để giết chết chế độ, mà bọn trí thức vẫn tin theo.
Tôi đã từng khuyên Phan Nhật Nam hãy đứng ngoài cuộc tranh chấp giữa tờ Người Việt và tờ Saigon Nhỏ của bà Hoàng Dược Thảo. Vì đó là cuộc tranh chấp thương mại; chứ không phải vì quan điểm, lập trường chính trị. Lời khuyên đó, tôi nghĩ là thiện chí nhằm mục đích bảo vệ thanh danh của bạn mình. Nhưng Nam không nghe.
Sau khi ký giả Bùi Dương Liêm phỏng vấn Nguyễn Thanh Tú, con trai ký giả Đạm Phong, có nhiều sự thật phơi bày:
1/ Trúc Hồ lợi dụng hai bài nhạc của Việt Khang để gây quỹ giúp Việt Khang. Lợi tức thu được nửa triệu đô la; mà Trúc Hồ chỉ thí cho Việt Khang 250 đô la. Tôi cho việc làm của Trúc Hồ là tán tận lương tâm.
2/ Nhật báo Người Việt kết cấu với Việt Tân. Vì tờ Người Việt không đăng bất cứ điều gì liên quan đến sự mờ ám của Đảng Việt Tân.
Từ lâu tôi đã nghi ngờ những Đại hội gây quỹ “Cám Ơn Anh” của Trúc Hồ, vì có nhiều nguồn dư luận đòi Trúc Hồ phải minh bạch tài chánh; nhưng không được đáp ứng. Chẳng hạn, trong một tờ quảng cáo Đại Nhạc Hội yêu cầu các nhà hảo tâm gửi tiền yểm trợ về cho SBTN, tôi cũng nghi tại sao tiền không gửi về cho Hội Thương Phế Binh VNCH, mà lại gửi cho SBTN, thì ai kiểm soát? Tôi cũng nghi tờ Người Việt có mối liên hệ chặt chẽ với Việt Tân. Bởi vì bài viết nào của tôi đặt vấn đề với Việt Tân thì tờ Người Việt ỉm đi, không chịu đăng. Lẽ ra vì tình đồng nghiệp, tờ Người Việt phải giúp Nguyễn Thanh Tú – con nhà báo Đạm Phong – đi tìm công lý cho cha mới phải. Đằng này, Người Việt im lặng trước lời yêu cầu của Tú, thì tôi nhận thấy tờ Người Việt quá vô cảm và không thực hiện đúng vai trò truyền thông “Fair – Balance – Accuracy” để tạo NIỀM TIN nơi độc giả.
Sau năm 1975, chúng ta khám phá ra nhiều phần tử tưởng là “quốc gia” mà hóa ra “nằm vùng”. Cho nên ngày nay nhận thấy những hành vi mờ ám, không trong sáng của Trúc Hồ, ta phải hoài nghi để khỏi sụp lỗ thôi. Tổng thống Thiệu vừa vỗ vai Pham Xuân Ẩn, vừa khen một cách trịnh trọng: “Nếu Miền Nam có chừng mười nhà báo như Phạm Xuân Ẩn thì Miền Nam sẽ vững như bàn thạch”. Kết quả là gì như bạn đã biết đó.
Nếu sự hoài nghi được nêu lên và đối tượng trả lời một cách rõ ràng, minh bạch, ta mới hết nghi. Nếu lời tố giác của Nguyễn Thanh Tú mà Trúc Hồ lên tiếng kiện vì bị vu khống, chắc chắn tôi đã không viết thư cho Nam.
Tôi từng riêng tư góp ý một cách chân thành với Nam, nhưng Nam chẳng thèm nghe; mà còn có thái độ khinh khỉnh, ắt tôi phải lên tiếng công khai, vì Phan Nhật Nam là một nhà văn, nhà truyền thông, nên tiếng nói của Nam sẽ có ảnh hưởng trong Cộng Đồng. Đâu còn là chuyện anh em trong nhà đóng cửa dạy nhau? Thư tôi viết cho Nam là có mục đích kéo tay Nam ra khỏi sự cộng tác với một Tổng Giám Đốc Truyền thông tán tận lương tâm, ăn quịt tiền tác quyền của tác giả (đang là nạn nhân cộng sản). Nếu Nam cứ tiếp tục phục vụ, ắt Nam a tòng với bọn xấu làm hoen ố chính nghĩa đấu tranh của người Việt chống Cộng. Đó là cách tôi bảo vệ thanh danh cho Nam. Tại sao bạn nghĩ là tôi đểu cáng, xỏ xiên?
Bạn Võ Ý thân mến,
Phan Nhật Nam là nhà văn nổi tiếng, trở thành người của quần chúng. Nam từng khoe Nam giỏi tử vi, giỏi tướng số trong nhiều cuộc nhậu có đông đảo người tham dự, thì tôi nhờ Nam xem tướng mạo Nguyễn Xuân Nghĩa là con người như thế nào, đâu có gì là sai? Đâu có gì gọi là châm biếm Nam? Còn chuyện Nam có bố mẹ đi theo cộng sản là do Nam viết ra cho công chúng biết; chứ đâu phải là chuyện riêng tư mà Nam tiết lộ với tôi, rồi tôi bạch hóa như là điểm chỉ? Một người có bố mẹ đi theo Việt Cộng mà người con chống Việt Cộng một cách quyết liệt như Nam là điều đáng quý lắm chứ! Bạn Ý nghĩ rằng 4 chữ “thân mến” mà tôi dùng trong thư tôi viết cho Nam là không thân mến chút nào, thì đấy là cảm giác của bạn thôi! Anh em dù khác nhau về nhận thức, khác nhau về tư duy, vẫn là anh em; chứ đâu phải là kẻ thù? Nếu bạn Võ Ý gán những chữ “đều cáng”, “điểm chỉ” cho tôi mà tôi đoạn tuyệt bạn thì tôi đâu còn là bậc trượng phu nữa? Tôi vẫn coi Võ Ý là bạn của tôi để đùa cợt, để khi trái gió trở trời còn chạy qua, chạy lại với nhau chứ! Nếu Ý không tin, bạn hãy thử nhấc điện thoại “hú” một tiếng là tôi sang ngay.
Tôi có kết tội Nam là cộng sản đâu mà bạn phải “khẳng định PNN vẫn giữ vững lập trường quốc gia dân tộc, làm việc có lý tưởng, và trung hậu với các chiến hữu của mình (còn sống hay đã hy sinh).” Tôi chỉ khuyên Nam đừng làm việc cho Trúc Hồ và đừng giao du với Nguyễn Xuân Nghĩa mà bị mang tiếng với đời thôi! Chúng ta, bạn và tôi, chủ trương Chống Cộng triệt để, tại sao bạn lại chỉ cho tôi vào đường link của tờ báo Việt Cộng chuyên môn nói láo để tìm sự thật: (Luuquangphổ/xuântn/ấtdậungày25/01/2005) – http://www.nhandanvietnam.org/view.php?storyid=252.
Bạn viết: “Theo tôi, dù lưu lạc quê người, chiến dịch Tìm Về Tổ Ấm của Việt Nam Cộng Hòa trước kia vẫn còn sáng rực chính nghĩa đó bạn à!”. Có phải bạn cho rằng lâu nay tôi viết những bức thư cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cho ông Trần Quang Thuận là một kẻ lạc đường như Việt Cộng, nên bạn khuyên tôi phải “Tìm Về Tổ Ấm của Việt Nam Cộng Hòa trước kia vẫn còn sáng rực chính nghĩa”? Tôi nghĩ rằng câu nói của bạn là có hậu ý để ám chỉ tôi đang làm lợi cho cộng sản, nên phải quay về Tổ Ấm? Tôi đang đi tìm SỰ THẬT; chứ tôi không soi mói những người có tinh thần Quốc Gia.
Ngoài ra, có đoạn văn này của Ý thì tôi cần bàn này: “Tôi không có ý kiến về các hoạt động của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, báo Người Việt và đảng Việt Tân. Nếu những cơ quan và cá nhân nầy vi phạm luật pháp nước Mỹ thì chúng ta nên dành quyền tố tụng đó cho luật pháp Mỹ. Nếu tôi nhận được bằng cớ tội phạm của những đối tượng nầy, đương nhiên tôi sẽ thể hiện trách nhiệm của một công dân. Có thể BPĐVÂ đang sưu tầm những bằng cớ “trục lợi bất chánh” hoặc “khủng bố” khác, tôi mong bạn sớm có trong tay những bằng cớ giá trị để sớm nhờ luật pháp trừng trị những kẻ phản bội và bưng bô cho cộng sản”.
Không! Chính quyền Hoa Kỳ không có đạo luật nào cấm người tị nạn Việt Nam nào hô hào Kháng Chiến bịp! Nhưng chúng ta phải chống bọn Kháng Chiến Bịp vì nó làm mất Niềm Tin của đồng bào và làm hại đến chính nghĩa đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ của Việt Nam. Do ý thức đó, tôi chống Mặt Trận HCM. Bạn không chống Mặt Trận là quyền của bạn, không ai được phép chê trách bạn. Bởi vì cuộc đấu tranh này là cuộc đấu tranh của lương tâm. Đâu ai có thề bắt người khác phải làm như mình?
Tôi đã từng viết Mặt Trận HCM (cha đẻ Việt Tân) làm Kháng Chiến giả, chiến hữu Chủ tịch đã chết, nhưng Nguyễn Xuân Nghĩa vẫn cho đăng trên tờ báo Kháng Chiến những thư của Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi lời thăm các cháu nhi đồng trong dịp Tết Trung Thu, thăm đồng bào trong dịp Tết Nguyên Đán; phịa những trận đánh đồn Công An cộng sản sát nách Sàigòn để lạc quyên, tức là giết chết Niềm Tin của đồng bào. Nguyễn Xuân Nghĩa dùng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để dán vào các lon tiền lạc quyên đặt lây lất ở nơi chợ búa, tiệm ăn thì còn gì cái ý nghĩa thiêng liêng “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” mà bạn và tôi thường tôn vinh? Xin hỏi bạn, trong trường tranh đấu Chống Cộng, điều bạn quan tâm hơn hết là điều gì? Luật pháp Hoa Kỳ không có điều khoản nào cấm người dân dẫm đạp lá cờ. Ngay cả ai muốn dùng lá cờ “Sao Sọc” (Stars & Stripes) của Mỹ may quần tắm để mặc cũng được, không vi phạm pháp luật. Nhưng nếu có ai dùng “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” may quần tắm mà bạn thản nhiên, không quan tâm, thì tôi coi sự Chống Cộng của bạn có vấn đề! Cái nhìn của bạn và của tôi đối với hành vi của Nguyễn Xuân Nghĩa khác nhau là ở điểm đó.
Ngay cả “Sư Quốc Doanh Việt Cộng” hoạt động Phật sự trong chùa cũng không vi phạm luật pháp Hoa Kỳ, nhưng tôi lo lắm. Cho nên khi bạn viết bài “Chùa Tôi Thầy Tôi”, tôi liền khuyên bạn không nên dùng danh dự của một vị Trung tá KQ VNCH để bảo đảm uy tín ông sư Giác Đẳng mà mình chưa nắm vững lý lịch. Tôi nghĩ mình chơi với bạn, thì mình nên cảnh tỉnh bạn mình thận trọng, bởi vì thủ đoạn của cộng sản rất khó lường. Nếu để mặc cho bạn cứ thoải mái sa lầy thì mình đểu quá! Cũng như tôi khuyên giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đừng nhận cái chức Chủ tịch Tập Thể Chiến Sĩ, vì tôi nghi Hoàng Cơ Định dựng ra TTCS có âm mưu dùng nó làm ngoại vi cho Việt Tân, giống như Đoàn Thanh niên Phan Bội Châu. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh không nghe lời tôi, nên vị cựu Tư Lệnh KQVNCH, vị giáo sư Đại học bị rất nhiều người khinh bỉ cái tội háo danh, vô tư cách.
Những hoạt động Chống Cộng ở hải ngoại có tính cách hình thức “treo cờ, cuốn cờ, phủ cờ” như nhà báo Sức Mấy Đinh Từ Thức nhận định. Tập Thể Chiến Sĩ tổ chức Đại Hội để được dịp mặc quần áo lính, đeo huy chương có tính nặng phần trình diễn; chứ không hề có một chiến thuật, chiến lược gì cả để chống lại sự xâm nhập của cộng sản vào Cộng Đồng. Đó là điều mà Nghị Quyết 36 của cộng sản rất mong muốn.
Bạn khen Trúc Hồ đã làm 9 kỳ Đại Hội Cám Ơn Anh và khuyên tôi nên mua vé tham dự kỳ Đại Hội thứ 10 sẽ được tổ chức vào Tháng 7. Có phải bạn có ý trách tôi đứng ngoài công tác từ thiện của Trúc Hồ? Thế bạn không nhớ tôi đã âm thầm kêu gọi anh em đóng góp giúp nhạc sĩ Việt Khang, mà bạn cũng có đóng góp và tôi đã báo cáo đầy đủ chi tiết đến anh em. Số tiền đóng góp của anh em lên đến 3 ngàn đô la, đã được giao tận tay người nhận; chứ không phải chỉ có 250 đô la như Trúc Hồ. Đi tham dự Đại Hội thì có dịp giải trí và phô trương hành động thiện nguyện của mình. Với sự hưởng ứng của bạn bè tin tưởng ở mình, tôi cũng đã âm thầm làm được công tác hữu ích vậy. Cho nên bạn khỏi cần khuyên tôi nên đi dự Đại Hội 10 của Trúc Hồ tổ chức!
Chúng ta thường trò chuyện với nhau nhiều lần mỗi buổi sáng uống café ở Câu Lạc Bộ Royal Garden, Ý biết tôi là người chẳng về phe ai cả. Phan Nhật Nam là bạn, Võ Ý cũng là bạn. Khác cách nhìn về một vấn đề là chuyện thường. Nếu chúng ta yêu nước, mà thấy Việt Tân làm chuyện mờ ám, mà thấy truyền thông đứng về một phía, không lên tiếng bênh vực cho con một nạn nhân đi tìm công lý cho cha mình, thì tôi lên tiếng để cảnh giác bạn mình, thế thôi! Chia phe, chia đảng làm gì? Ăn cái giải gì đâu, hả Ý? Chẳng lẽ mình thấy sự sai trái của một tổ chức băng đảng Kháng Chiến mà mình im tiếng, thì hóa ra mình sợ hay vô cảm hay sao?
Cám ơn bạn đã cho tôi biết Phan Nhật Nam bị mổ. Tôi sẽ gọi điện thoại cho nó để sang thăm nó. Tuy Nam là nhà văn nổi tiếng, nhưng tôi không hề có mặc cảm thấp kém hơn Nam để phải dùng lời lẽ xỏ xiên, đểu cáng. Tôi dư sức tranh luận một cách nghiêm chỉnh với Nam về vấn đề Đất Nước. Như tôi cũng từng viết rằng tôi sẵn sàng đối đáp với kẻ nào lịch sự, nhã nhặn đặt vấn đề cho tôi; chứ không hề trốn chui, trốn nhủi như các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Trần Quang Thuận. Tôi yêu cầu bạn Phan Nhật Nam phải trả lời trước công luận để bạn mình chứng tỏ với quần chúng độc giả rằng Nam không làm điều gì khuất tất. Cây ngay đâu sợ chết đứng?
Bạn Võ Ý thân mến của tôi ơi!
Tiếng gọi này là chân thành; chứ không phải đểu đâu nhé! Tôi từng trầm tư để nghe bạn đọc thơ tỏ lòng nhớ vợ, thương con khi bạn ở trong tù. Điều đó chứng tỏ tôi chia sẻ nỗi đau của bạn; chứ không dửng dưng vô cảm.
Chúng ta dù thua trận; nhưng chúng ta không bắt chước Đặng Dung mài gươm dưới trăng mà than thở. Chúng ta quyết không là con hổ nhớ rừng để ngậm mối căm hờn trong cũi sắt. Chúng ta mất súng, nhưng còn cây bút để trừ ác diệt tà. Những bài viết thẳng thắn của tôi được nhiều độc giả viết email, gọi điện thoại khen tôi can đảm. Không phải đâu! Tôi chả có gì là can đảm cả. Tôi chỉ là một Phật tử rất tin vào lời dạy của Đức Phật: Bi, Trí Dũng. “Nếu kẻ thù giết ta thì xác thân ta chết; nhưng linh hồn ta bất diệt”. Thế thì việc gì ta phải sợ bị bọn Kháng Chiến Bịp hãm hại mà phải im tiếng?
Bạn hãy đọc thư này đi, xong gọi tôi sang nhà để uống với nhau một chum trà, một cút rượu để tạm nguôi ngoai nỗi nhục mất nước, để truyền lại cho thế hệ tương lai cái nghĩa khí của thân trai thời loạn đã một thời hiến dâng cho Đất Nước, ta nhất quyết “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”. Cách chúng ta ứng xử với nhau như thế thì hàng con cháu sẽ không khinh chúng ta đã thờ ơ đối với vận nước, đối với bọn nhân danh Kháng Chiến Giải Phóng Việt Nam, mà lại là kẻ đi lừa, dùng tiền để khống chế truyền thông.
Thư tôi viết cho Nam là để nâng cao nhận thức của quần chúng độc giả nhằm giúp họ hiểu rằng hòa giải hòa hợp dân tộc là trách nhiệm của kẻ thắng trận đối với nhân dân trong nước. Chúng ta bây giờ là người Mỹ, không có nghĩa vụ gì để hòa hợp hòa giải với bọn cầm quyền thô bạo, man rợ. Ta chỉ cần bảo cho bọn cầm quyền cộng sản hãy bỏ cái Nghị Quyết 36 đi, hãy trở về với Dân Tộc thì lúc đó mới đem vấn đề hòa giải hòa hợp ra bàn.
Tôi nhấn mạnh lại với Ý một lần nữa: Đây không phải là cuộc tranh cãi lời qua tiếng lại của kẻ đua tranh ai phải ai trái giống như bọn thất phu, làm cho thiên hạ chê cười. Trước sau, ta vẫn là đấng trượng phu trong khúc ngâm Hồ Trường đầy hào khí, nghe Võ Ý, bạn của tôi.
Thân ái,
Bằng Phong Đặng văn Âu,
Email address: audang033@gmail.com Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. ;
Điện thoại: 714 – 276 – 5600.
//

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s