Trọng Đạt – Hận Thù Nam Bắc! (*)

  • Ghi chú tunhan (*): Bài trích đăng lấy trên Internet – Chúng tôi giữ nguyên tựa đề, vì đó là “sự thật”! Chẳng có sợ “gây chia rẽ đồng bào” gì sất cả! vì tình trạng VN bây giờ nó là như thế!
  • Sau khi tập đoàn Bắc cộng Hà Nội xâm lược miền Nam VNCH (30-4-1975), mục đích của bọn ăn cướp xuất thân từ một xã hội CS nghèo đói miền bắc,  khi “cướp” được miền nam; vội thực hiện 4V = Vào Vơ Vét Về! Tệ trạng này đã khiến vô số kẻ  ‘giàu khủng’, còn người dân thì vẫn nghèo xác sơ như hiện tại ở VN.
  • Thành phần ‘đại gia, tỉ phú’ từ bắc chí nam hiện tại đều là đám Cán Bộ nhà nước Công sản Xã hội Chủ nghĩa! Đừng có mà mơ với các khẩu hiệu “hoành tráng” với Búa Liềm rác rến như CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN ! hay ĐẤU TRANH GIAI CẤP nữa !!!

Bua-liem-2

Hận Thù Nam Bắc

Năm ngoái, một ông bạn cải tạo về thăm quê hương sang có than thở về
tinh trạng kỳ thị tại miền nam hiện nay. Ông bạn nói “ Nay tình trạng
kỳ thị tại Sài Gòn thật là nặng nề, miền Nam đã bị Bắc Kỳ vào cai trị
, họ lấy hầu hết nhà cửa ngoài phố và đẩy người miền Nam đi những vùng
xa xôi khác ”, ông bạn này người miền Nam còn tôi người gốc miền Bắc,
ông ta không thể nói hết lòng mình vì còn chút nể nang tôi.

Gần đây một bài viết của một người về Việt Nam cho biết tình trạng quê
nhà, tác giả nói nay tại Sài Gòn người miền Bắc kéo vào rất đông, họ
là những người giầu có và quyền thế nhất Sài Gòn hiện nay, họ làm chủ
hầu hết các nhà cửa to lớn của Sài Gòn và các nhà hàng lớn, các cơ sở
thương mại, các cơ quan nhà nước… Đó là những cán bộ cao cấp và bà
con thân thụộc của họ được đưa vào đây để tranh dành hết những chức vụ
béo bở, những công việc hái ra tiền….tác giả cho biết vào các cửa hàng
lớn, các .. cơ quan chỗ nào cũng thấy toàn là Bắc Kỳ, nói tóm lại họ
là giai cấp giầu có thống trị tại Sài Gòn hiện nay. Mặc dù chưa được
chứng kiến tận mắt nhưng tôi tin ngay lời tác giả trong bài viết..

Tuần vừa qua, một người bạn đã về thăm quê Nha Trang năm ngoái cũng
cho tôi biết tại Nha Trang bây giờ toàn là Bắc Kỳ, họ giầu sụ, buôn to
bán lớn, chiếm giữ hầu hết các cơ sở thương mại kinh tế của Nha Trang.
Họ giữ các chức vụ nhiều lợi lộc, chiếm cứ hầu hết các khu phố xá sầm
uất và đẩy những người cũ đi xa như vùng kinh tế mới hoặc những vùng
đất quê mùa khô cằn như sỏi đá. Người bạn cũng xác nhận cho tôi thấy
Nha Trang nay là một thành phố đã bị Bắc Kỳ cai trị và chiếm đoạt hết
tài sản, những nguồn lợi béo bở của thị xã du lịch này. Nếu chúng ta
hỏi những người đã về thăm các tỉnh khác như Đà Lạt, Đà Nẵng, Biên
Hoà… người ta cũng sẽ nói tình cảnh tương tự như thế.

Khi đọc bài viết và nghe người ta kể lại những sự thật phũ phàng như
trên tôi tin ngay vì tôi cho rằng đó là những nhận xét khách quan vô
tư nhất.

Ngược dòng thời gian 40 năm trước vào những ngày sau vụ Mậu Thân 1968,
hồi ấy chúng tôi là sinh viên, được huấn luyện quân sự hai tuần và đưa
vào Chợ Lớn canh gác theo chương trình Nhân Dân Tự Vệ. Một buổi tối
đứng gác trên sân thượng của nhà thương gia trong khu phố Tầu, anh bạn
cùng gác với tôi nhìn những dẫy phố nguy nga, sầm uất của Chợ Lớn ,
trước cảnh giầu sang tráng lệ của Tầu Chợ Lớn anh ta thốt lên.

“Đứng địa vị thằng Việt Cộng tao cũng đánh đến cùng, đằng nào cũng đã
là thằng cùng mạt , chiếm được thì hưởng hết” Ý anh bạn muốn nói thằng
nghèo đói sẽ đánh thí mạng cùi để cướp đoạt những tài sản của người
giầu có, thế mà 7 năm sau, năm 1975 lời nói của anh ấy đã thành sự
thật, thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi và đã cướp được tài sản của
miền Nam giầu có.

Ngược dòng thời gian ba mươi bốn năm trước đây sau khi chiếm được miền
Nam, cán bộ Cộng Sản rất cởi mở tươi cười với đồng bào miền Nam khiến
người ta tin tưởng rằng hoà bình thống nhất rồi, hai miền cùng xoá bỏ
hận thù và cùng nhau xây dựng đất nước, hàn gắn những vết thương do
chiến tranh để lại. Thế nhưng kẻ chiến thắng không bao giờ bỏ được bản
chất gian trá có từ hồi mới cướp chính quyền mùa thu 1945. Vừa xua
quân chiếm xong Sài Gòn hoa lệ, đạo quân chiến thắng vội vã chở hết
vàng bạc, quí kim của ngân hàng, tháo gỡ các máy móc trong các cơ
xưởng, bệnh viện, vét hết các kho dụng cụ, hàng hoá, máy móc hiện đại…
đem về Bắc, sự kiện này khỏi cần phải dẫn chứng vì thực tế đã chứng
minh và ai cũng đều biết cả. Số vàng bạc quí kim vơ vét được vào túi
các quan cán bộ gộc hết. Họ vơ vét nhanh gọn y như đàn cào cào châu
chấu phá hoại mùa màng, sau cơn trấn lột tập thể vĩ đại ấy miền Nam
chỉ còn là một mảnh đất nghèo xơ xác.

Một hai năm sau ngày 30-4-75 Cộng Sản đánh tư sản hai lần, đổi tiền ba
lần, chính quyền đã vét gần sạch gần hết túi tiền người dân, kế đó họ
phát động chiến dịch đẩy dân chúng đi kinh tế mới để chiếm nhà dân một
cách hợp pháp. Chỉ sau ngày 30-4-75 một hai tháng, họ lùa các viên
chức , sĩ quan chế độ cũ vào các trại cải tạo lâu dài rồi đẩy miền Nam
tới chỗ nghèo nàn cùng cực để không thể trỗi dậy chống lại chế độ độc
tài. Người Sài Gòn mỗi ngày một nghèo, nhiều người phải bán nhà với
giá rẻ mạt cho kẻ chiến thắng để lấy tiền đong ïgạo sinh sống.

Kế hoạch chiếm nhà dân đã được kẻ chiến thắng hoạch định một cách tinh
vi khoa học, đánh tư sản hai lần để chiếm nhà của bọn tư sản bóc lột
cho cán bộ ở, ép buộc mọi tầng lớp nhân dân đi kinh tế mới để dãn dân
ra khỏi thành thị ngõ hầu có chỗ đưa dân từ miền Bắc vào. Những người
đi vượt biên dù đi thoát hay không thoát đều bị lấy nhà, những nhà
lớn, nhà mặt đường của dân cải tạo liên hệ chế độ cũ hầu hết bị tịch
thu, họ lấy tất cả nhà cửa tài sản của những người đi chính thức, cho
tới nay năm 2008 một người bạn mới ở Sài Gòn sang Hoa Kỳ đoàn tụ cho
biết chính quyền không cho phép anh bán nhà mà phải để lại cho nhà
nước , sau chạy chọt mãi với cán bộ địa phơơng mới bán được nhưng phải
chia tam chia tứ anh chỉ được hưởng 1/5 trị giá căn nhà… … Thế rồi dần
dần kẻ chiến thắng, tầng lớp thống trị vơ vét bóc lột người dân, tích
lũy tiền bạc mua nhà cửa, bất động sản của những người cũ nay đã khánh
tận phải bán của cải đi để lấy cơm ăn áo mặc, thành phần này thuộc
loại“ Tư bản mại sản”. Người ta chê kẻ chiến thắng quá tham lam, họ đã
được cả một đất nước to lớn mà vẫn chưa vừa lòng tham vô đáy còn đi
chiếm từng căn nhà một.

Cho tới nay bộ mặt đổi đời của miền Nam càng lộ rõ hơn bao giờ hết bộ,
kẻ thắng trận ngày càng giầu có, họ vơ vét bóc lột, tập trung tài sản
của đất nước trong tay, bà con của họ cũng được chia chác những chức
vụ béo bở, cơ sở làm ăn lớn tha hồ mà đớp hít… trong khi ấy người dân
miền Nam, những kẻ bại trận ngày càng khốn khổ, trừ những người có
thân nhân ở nước ngoài trợ cấp còn đa số phải làm lụng đầu tắt mặt tối
vì miếng cơm manh áo . Người miền Bắc nay đã trở thành giai cấp thống
trị người miền Nam, họ tước đoạt tài sản nhà cửa của người miền Nam,
đuổi người miền Nam đi các vùng kinh tế xa xôi khỉ ho cò gáy. Những kẻ
bị áp bức bóc lột này dẫu căm phẫn cũng đành ngậm đắng nuốt cay vì họ
phải chịu khuất phục trước lưỡi lê và họng súng của bọn độc tài thống
trị. Theo như lời kể của những người đã về thăm quê hương đã nói ở
trên chúng ta có thể mường tượng ra cái hận thù Nam Bắc hiện nay nó
sâu đậm như thế nào rồi..

Năm ngoái nhân ngày Quốc Hận, một viên chức chính quyền cũ nhìn những
hình ảnh biểu tình, chống đối rồi thở dài bảo:

-Anh nghĩ xem, cái hận thù Nam Bắc biết bao giờ mới hết… Theo tôi nghĩ
cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã
bị tù đầy cải tạo mà nó thể hiện ở một bình diện rộng lớn bao quát hơn
của cả một đất nước, của cả một khối quần chúng đông đảo, của những kẻ
bị trị … đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và những bọn cầm quyền cai
trị, giữa những kẻ bại trận và bọn thắng trận..

Người ta thường nói cuộc chiến tranh Việt nam là cuộc chiến tranh ý
thức hệ giữa hai luồng tư tưởng đối nghịch nhau của hai khối Cộng Sản
và Tư bản . Những người khuynh tả cho rằng cuộc chiến tranh Việt Nam
1960-1975 là cuộc chiến chống Đế Quốc xâm lăng cũng như cuộc chiến
tranh giành độc lập chống Pháp 1945-1954. Cũng có người cho rằng đó là
cuộc chiến tranh ủy nhiệm, nghĩa là chính quyền hai Miền đã được các
siêu cường uỷ nhiệm thực hiện.. nhưng nay thì sự thể đã quá rõ ràng,
nó chỉ là một cuộc “chiến tranh ăn cướp” giữa một nước nghèo đói lạc
hậu và một đất nước giầu có sung túc với một vựa lúa phì nhiêu. Thằng
nghèo đói đã ra sức đánh thí mạng cùi để chiếm cho được mảnh đất phì
nhiêu rồi tha hồ mà vơ vét, bóc lột… thằng nghèo đói chỉ biết dùng
lưỡi lê và họng súng để theo đuổi cuộc chiến tranh ăn cướp lâu dài.
Nhiều người ngoài Bắc vào Nam nói “các anh không thể thắng được chúng
tôi những thằng nghèo đói, thằng nghèo đói không sợ chết”. Sau di cư
1954, Hà Nội sống chết cũng phải chiếm cho được vựa lúa miền nam, họ
đã thèm thuồng cái vựa lúa này từ lâu..

Nay tại hải ngoại nhiều người chủ trương hoà giải với Cộng Sản Việt
Nam, họ lý luận rằng cuộc chiến tranh ba mươi năm đã tàn phá đất nước
nhiều rồi, chúng ta hãy bắt tay nhau cùng xây dựng lại những vết
thương do chiến tranh để lại, cùng nhau xoá bỏ hận thù. Luận điệu ấy
thoáng nghe thật chan chứa tình thương yêu đồng loại, nhưng thực ra họ
đã đặt sai đối tượng hoà hợp hoà giải vì có phải rằng khối người lưu
vong hải ngoại hận thù Cộng Sản đâu? thực ra như chúng tôi đã trình
bầy ở trên hận thù sâu sắc hiện nằm ngay trong lòng quần chúng miền
Nam nước Việt, hận thù Nam Bắc hiện nay đang nằm trong lòng dân tộc,
nó đã ăn sâu vào tận xương tủy kẻ bị trị nghèo nàn đói khổ..

Nay Cộng Sản Việt Nam vẫn cho thực hiện những phim tuyên truyền kết án
chế độ địa chủ ác ôn như trong phim Áo Lụa Hà Đông nhưng trớ trêu và
trơ trẽn thay chế độ của họ tự nhận là “Đảng của giai cấp công nhân”
lại là một chế độ áp bức, bóc lột gấp trăm gấp ngàn lần thời kỳ địa
chủ, cường hào ác bá thập niên 40 trở về trước. Đảng Cộng Sản ViệtNam
hiện nay chính là một tập đoàn địa chủ giầu có ác ôn, hà hiếp bóc lột
dân nghèo tàn nhẫn nhất chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà từ trước
đến nay.

Một người mới về Việt Nam sang Mỹ cho biết chênh lệch giầu nghèo thì
không thể tưởng tượng nổi, bọn nhà giầu không ai hơn là cán bộ cao cấp
ăn chơi hưởng thụ tại những nhà hàng, khách sạn sang trọng hằng nghìn,
hằng mấy nghìn đô la một đêm trong khi có nhiều bà mẹ tay trái thì
bồng con, tay phải bán vé số .. chạy ăn từng bữa. Nay nhiều người chủ
trương hoà giải với người Cộng Sản Việt Nam bằng một lối lý luận đạo
đức giả “ xoá bỏ hận thù, xây dựng đất nước” nhưng họ không biết rằng
người Cộng Sản có chịu xoá bỏ hận thù hay đào sâu thêm hận thù? người
Cộng Sản xây dựng đất nước hay xây dựng cho chế độ của họ thêm vững
mạnh bằng lưỡi lê và họng súng?

Nhiều người thuộc lớp trẻ cho rằng lớp người cũ, sĩ quan, viên chức
chính phủ, cải tạo HO… đã chịu nhiều ngược đãi của Cộng Sản nên cho
tới nay họ vẫn giữ lập trường hận thù Cộng Sản. Ngược lại giới trẻ đã
không từng trải qua những cay đắng gian khổ của chiến tranh như tù
đầy, loạn lạc vì họ còn nhỏ hoặc thậm chí chưa ra đời nên họ không có
cái nhìn hằn học với người Cộng Sản như thế hệ cha ông của họ. Họ chủ
trương hoà giải với Cộng Sản để cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước vì
nay Cộng Sản vẫn lớn tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại hãy quên dĩ
vãng, cùng nhau xoá bỏ hận thù..

Người Cộng Sản có thực sự xoá bỏ hận thù hay không? Họ xóa bỏ hận thù
hay đào sâu thêm cái hố hận thù đã vốn dĩ sâu thăm thẳm từ bao năm
qua? Chúng ta hoà hợp hoà giải với Cộng Sản , đem tài nguyên tài năng
về Việt Nam xây dựng đất nước hay là để củng cố thêm quyền lực và tài
sản cho bọn thống trị, để họ vơ vét thêm tài sản nhân dân cho đầy túi
tham và đè đầu cưỡi cổ nhân dân miền Nam thêm nhiều thế kỷ nữa? Trước
mắt chúng ta thấy Cộng Sản Việt Nam vẫn ngoan cố như tự bao giờ, trước
sau như một. Địa vị của Đảng vẫn phải được củng cố vững mạnh hơn bao
giờ hết bằng lưỡi lê và họng súng.

Nay Cộng Sản Quốc tế đã sụp đổ tan tành nhưng Cộng Sản Việt Nam và
Trung Hoa vẫn còn bám víu vào quyền lợi riêng tư của Đảng một cách trơ
trẽn và ngoan cố, họ không biết rằng con người không thể nào quay
ngược bánh xe lịch sử, không thể nào vặn ngược chiều kim đồng hồ. Để
quay ngược bánh xe lịch sử họ vẫn ngoan cố bảo vệ Đảng, bảo vệ tập
đoàn thống trị bằng bạo lực.

Sáu mươi năm trước đây, thánh Ghandi đã nói “ Chúng ta thấy qua lịch
sử, con đường của sự thật và tình thương luôn luôn thắng bạo tàn, độc
ác, bất nhân… Bạo tàn chỉ thắng lợi được một thời gian rồi cũng phải
thất bại sụp đổ tan tành”.

Thật vậy lịch sử loài người tự cổ chí kim đã cho ta thấy rằng tất cả
những triều đại, những chế độ tàn bạo, độc ác bất nhân cho dù có vững
mạnh tới đâu cuối cùng cũng phải bị bánh xe lịch sử nghiền nát như
tương như cám. Nay Cộng Sản Việt nam không chiu nhìn lại cái gương của
quá khứ, nếu họ tiếp tục đào sâu hận thù Nam Bắc bằng lưỡi lê và họng
súng, cho dù họ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian nào đó,
nhưng cuối cùng họ sẽ tự đào hố chôn mình…

Trọng Đạt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s