Trả Lời Chung Cho Những Tên VGCS…

THƯ Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc  

TRẢ LỜI CHUNG CHO NHỮNG TÊN VGCS VÀ RIÊNG ÔNG NHƯ-KHÔNG

 
Thưa ông Như Không,
Tôi đã đi tìm câu hỏi của ông để trả lời nhưng bài đã biến mất, tôi khg biết phải làm sao. Nay ông lại nêu ra, tôi có dịp trả lời.
Về Hòa thượng Thích minh Châu, Viện trưởng Viện Đại học Vạn Hạnh, duyên cớ tôi biết ổng cũng như biết ổng làm tay sai cho giặc Hồ, chuyện hơi dài mà tôi còn bệnh, chưa viết ra được. Nhưng ông có thể suy ra lời tôi nói là đúng nếu ông đọc nhiều bài trên Net, có hình ảnh HT Thích Minh Châu lãnh huân chương Hồ chí Minh, một loại huân chương cao quí nhất của CS Bắc Việt. Ông nhìn vào đó, tôi nghĩ người thông minh như ông đã quá hiểu. Cũng như nếu ta còn nghi ngờ về tên nhạc sĩ Trịnh Cộng Sản (tên đặt do nhà thơ Bùi Giáng) thì ta chỉ cần nhìn vào con đường VGCS đặt cho anh nhạc sĩ này là ta đủ hiểu y đã có công trạng với VC ra sao.
Mụ Kiều mộng Thu cựu Dân biểu cùng khóa với tôi, thành viên Khối Dân tộc Xã hội, lời nói, hành động của mụ là một con cán bộ CS rõ ràng ràng. Ông hỏi ai là NS, nhất là DB thời đó (1971-1975) tất phải biết. Mụ ở lại sau ngày 30-4-1975, khg phải đi tù cải tạo như những DB khác, sau lấy làm bé tên Xích Điểu cán bộ CS để kiếm miếng sống. VGCS, chanh đã vắt hết nước, không xài mụ cũng như nhiều tên khác, khóc dở mếu dở.
Ni sư Huỳnh Liên dẫn đoàn biểu tình phát xuất từ chùa Ấn quang đi biểu tình hàng ngày để phản đối Chính quyền Sàigòn,làm xáo trộn cuộc sống người dân và gây hoang mang. Một bữa, y thị đang dùng loa nói, chửi bới thì bỗng nhiên quị xuống, mặt cắt khg còn giọt máu, cứ ôm lấy “chỗ đó” mà rên hừ hừ, nước mắt nước mũi chảy ra dầm dề. Thì ra một thằng phải gió nào, nhân lúc quá đông không ai để ý, nó thoi vào ngay “chỗ đó” của mụ một cái như trời giáng. Mụ té ngửa đau chết điếng nhưng đệ tử xung quanh tính đưa mụ vào nhà thương Sàigòn gần đó, mụ không chịu. Cả mấy trăm người chứng kiến, trong có bác tài xế của tôi, bị kẹt xe ngay đó, về kể lại.
-Bạn đồng viện của tôi là Dân biểu Nguyễn hữu Thời , đi theo đoàn biểu tình này của Ngô bá Thành và Huỳnh Liên. DB Thời được mời nói. Ông vào đề rằng: Dân miền Nam có nơi bị đói vì giặc Mỹ xâm lăng và cũng vì bọn CS Bắc Việt vào xâm chiếm miền Nam…” câu nói chưa dứt thì một sư ông mặc áo vàng đứng bên cạnh thoi vào mồm ông Thời một cái như trời giáng chảy máu loe loét đầy mặt và mồm (khg biết có gẫy cái răng nào khg). DB Nguyễn hữu Thời lẳng lặng rời micro, xuống khỏi xe, lẩn vào đám đông. Ông Thời còn ở Mỹ, ông Như Không có thể kiểm chứng. Và Ni sư Huỳnh Liên cũng còn cả.
Mụ Ngô bá Thành, xin đọc bài của tác giả BXCanh: “Trí thức theo Cộng” trong có đề cập Nguyễn hiến Lê, Dương quỳnh Hoa, Ngô bá Thành…Để coi nếu còn tôi xin post lại cho ông đọc.
Vụ Quách thị Trang, sau khi xẩy ra, dư luận người dân và báo chí thời đó đồn đãi rằng, chính là phe đi biểu tình bắn rồi đổ tiếng ác cho chính phủ đệ nhất CH chứ khg ai dám giết người một cách dã man thế nhất là QTT  là một thiếu nữ mới lớn, dễ mến. Họ cũng giết để làm cớ mà khiêng quan tài đi phản đối với biểu ngữ cho báo chí Mỹ chụp hình gửi về Washington D.C. nơi tai mắt quốc tế thế là họ thành công. Một mạng chứ 100 mạng với họ khg nghĩa lý gì miễn đạt mục tiêu. “Cứu cánh biện minh phương tiện” Chẳng vậy Thiền sư Thích Nhất Cộng, cũng từ hang ổ Viện Đại học Vạn Hạnh mà ra, cũng mướn báo Mỹ 50,000 đô la để đăng bài tố cáo máy bay Mỹ bỏ bom giết 300,000 dân Bến Tre, trong khi cả tỉnh Bến Tre cũng chỉ xấp xỉ số dân đó. Nói láo, nói dối đã thành phương châm sống của VGCS và tay sai nằm vùng.  Cũng như Bồ tát Thích quảng Đức, tên cựu DB Nguyễn công Hoan mặc áo nhà sư đổ xăng, một tên nữa bật quẹt. Xin hỏi tác giả các bài này là ông Joseph Pham sẽ rõ hơn.
Nhà thơ  Vũ hoàng Chương ngu xuẩn viết “Lửa Từ Bi” mà nào có hiểu đầu đuôi xuôi ngược ra sao. Đã trốn lính lại nghiện thuốc phiện, có đứa cho hộp thuốc thì mả…bố bảo đào cũng đào, huống hồ viết một bài thơ là quá dễ. Cả đời ông ta chỉ Mây, Say, Yêu …ngoài ra có được bài nào tán thưởng những anh em chiến sĩ VNCH đang xả thân ngày đêm chống hàng chục Sư đoàn BV và 320,000 quân Trung cộng, để bảo vệ Sàigòn cho ông VHC và gia đình ăn no ngủ kỹ, ông thì hút phiện đã và làm thơ yêu:”Anh đợi em từ 30 năm…” Có ai tồi thế khg nhưng một bọn viết lách khác: Vòng tay học trò, Cậu chó, Chú Tư Cầu, Ngựa hồng, Mười đêm ngà ngọc …thì a vào mặc áo thụng vái rõ sâu! Mất nước như vậy là đã trễ!
Tất cả đã thua Nữ sĩ Thụy An (Nhân văn Giai phẩm)
bị tù lâu năm, để chống giặc Hồ tàn bạo, nữ sĩ đã dùng kim tiêm chọc mù một con mát với câu nói bất tử: ” Chế độ dã man này không đáng được nhìn bằng hai con mắt” Con, cháu Nữ sĩ vẫn còn, tôi có lời khen ngợi.
– Phải hiểu rằng tôi không ghét ông HCM. Tôi ghét cái dâng nước dâng biển của ổng cho giặc Tàu. Tôi ghét cái đày đọa của ông ta làm chết gần 10 triệu đồng bào, kẻ còn sống như đã chết vì người thân không còn, của cải ra tro, trẻ em bươi rác, ông bà già đói rách, thời Pháp thuộc dễ chịu hơn 100 lần. Mà không mất tự do. Hỏi những ông già bà cả đã sống thời Pháp thuộc là biết rõ. Còn miền Nam 21 năm: hơn Bắc Việt 1000 lần. Có tự do, dân chủ, nhân quyền và dân quyền. Sản xuất nhân tài rất nhiều và lẹ, còn dùng năm, bảy chục năm nữa chưa hết.
Miền Bắc khg cho học, khg có nhân tài. Quẩn quanh với Mác Lê nin, cái thứ thế giới đã liệng vào đống phế liệu từ 1990.
-Tại sao là sự thực lại khg dám thề? Cái lương tâm của mình mới là đáng cho mình sợ hơn việc thề.
Tôi chưa đọc nhưng tôi biết bài của BS Trần ngọc Ninh khg đề cập đến chính trị. Còn bài của ông Lữ Giang. Có bài tin được, có bài không. Xưa nay đã có nhiều người phàn nàn (kể cả xỉ vả chửi bới) ông ta về chuyện viết lăng nhăng bậy bạ đến nỗi một số người chửi ông ta là ăn tiền VGCS.
-Mỗi người làm một việc, nhận một trách nhiệm khác nhau, khg phải ông thấy chị Kiều mộng Thu ra Huế ủy lạo nạn nhân này kia, khg thấy có người này người kia mà gán cho những người đó những lời lẽ tầm sàm, vô lý. Trường hợp khác nhau và động cơ khác nhau, chí hướng khác nhau  khiến người ta hành động khác nhau. Muốn chê trách thì nại cớ ra, ai làm cũng được.
Từ khi đem bàn thờ Phật xuống đường, kể từ tên VC đội lốt nhà sư Trí Quang, nay ai cũng đều biết, một số lớn các tăng ni lén lút làm tay sai cho VGCS khiến mất miền Nam cho giặc bán nước, nay Tàu đầy đẫy, hỏi đứa con nít nó cũng biết.
Tôi có cảm tưởng như ông Như Không sanh sau 30-4-1975 nên ông chẳng biết một tí gì về những kẻ đâm sau lưng chiến sĩ VNCH hai thời đệ nhất và đệ nhị Công hòa miền Nam.
Tôi tiếc cho dân ta quá đau khổ bất hạnh sau hai cuộc chiến phi lý và vô ích do giặc Hồ gây ra: 1945-1954 và 1954-1975 chết oan gần 10 triệu người, tài sản hàng nhiều ngàn tỉ đôla của dân chúng và của QG bị thiêu rụi.
Và ngày nay, kết quả là cái gì? Nô lệ giặc Tàu thêm 1000 năm nữa!
Còn câu hỏi nào ông Như Không muốn được giải đáp, tôi sẽ từ từ đáp ứng khi sức khoẻ cho phép.
Cũng xin thêm, ông Như Không nói chống Cộng để kiếm miếng ăn (hay tương tự). Xin trả lời:
Tôi cũng muốn kiếm vài ba triệu đô la để ăn xài cho đã nhưng khốn thay, các ông Diệm, Thiệu đều đã qui tiên, các người QG khác như cụ Cao xuân Vĩ, tiền già chưa đủ, còn phải nhờ thêm nhà nước Mỹ. Chỉ có bọn Cỏ đuôi chó hay Chồn lùi là lãnh bộn vì VGCS chi rất khá cho những chiến dịch này. Mấy thằng Gian Đểu, Nguyễn Phương Hề, etc… đi về VN như đi chợ. Chúng lãnh từ VGCS rất nhiều tiền.
 
Coi tài sản của 14 thằng Vietcong bộ chính trị có hàng tỉ đôla, còn ông Diệm? Nửa gói Bastos xanh với cỗ tràng hạt trong túi. Ai nhiều? Ai ít?
 
Ông Thiệu cũng chết rồi nhưng cũng chả có gì mặc dù 16 tấn vàng nằm trong tay ông ta. 16 tấn vàng này, nếu có thắc mắc, ông Như Không nên hỏi  Đặng xuân Khu, Đỗ Mười, Lê hồng Anh và những tên trong Bộ chính trị là có câu trả lời.
 
Bút Xuân Trần Đình Ngọc
 
Mời đọc một bài thật ngắn:
 
 

Tổng Thống Ngô Đình Diệm

 Bài của Tiến Sĩ Phạm Văn Lưu
Khi hay tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị ám sát, Cố Tổng Thống Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Dân Quốc, đã nhận xét: Người Mỹ có trách nhiệm nặng nề trong việc vụ ám sát xấu xa này. Trung Hoa Dân Quốc mất đi một đồng chí tâm đầu ý hợp… Tôi khâm phục ông Diệm, ông xứng đáng là một lãnh tụ lớn của Á Châu, Việt Nam có lẽ phải mất đến 100 năm nữa mới tím được một lãnh tụ cao quí như vậy.[1]. Nhưng khi đọc xong tác phẩm Chính Đề Việt Nam của ông Ngô Đình Nhu[2], tôi nghĩ cần phải thêm vào lời nhận xét đó, Việt Nam có lẽ phải mất đến 100 năm hay nhiều hơn nữa mới tìm được một nhà lãnh đạo có viễn kiến chính trị sâu sắc như ông Nhu..

 //

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s