Vẻ vang người Việt – NGƯỜI MẸ GIO LINH QUẢNG TRỊ (!)

From: Que Tho Tran, G Tran chuyển tiếp.

NGƯỜI MẸ GIO LINH, QUẢNG TRỊ

- Mt68

Vẻ vang người Việt ; Người đến từ đất Gio Linh khô cằn sỏi đá.

GioLinh

Người vợ tù và những đứa trẻ ở Gio Linh. (Ảnh gia đình)

Cựu Trung Úy Lê Văn Thiệu, tốt nghiệp khóa 1 Ðại Học Chiến Tranh Chính Trị Ðà Lạt bị tập trung trong các trại tù cộng sản 7 năm.

Sau khi đi tù về, ông làm nghề thợ mộc nuôi con, cho mãi đến năm 1995, gia đình mới sang Mỹ theo một chương trình H.O. khá muộn màng: H.31. Sau 5 năm định cư tại Hoa Kỳ, năm 2000 con đầu là Lê Thành học xong bằng Master về ngành điện tử tại đại học UTA (University of Texas at Arlington).

Năm 2004 con trai thứ ba, Lê Ðức Hiếu tốt nghiệp Master Computer science.

Năm 2005, Lê Huy, con trai thứ nhì lấy bằng tiến sĩ cũng ngành điện tử.

Năm 2010 con trai út Lê Ðức Hiển, ra đời năm 1982 sau khi ông Thiệu từ trại tù trở về, cũng đã tốt nghiệp y khoa.

Vào năm 2005, nhân ngày lễ kỷ niệm 15 năm ngày thành lập hội H.O. Dallas-Fort Worth, gia đình ông Lê Văn Thiệu đã được vinh danh là một gia đình đến Mỹ muộn màng nhưng đã sớm thành công trên đất người.

Năm 2006, ba anh em nhà họ Lê thành lập công ty “Luraco technologies, Inc.” sử dụng kỹ thuật cao (high-tech) chuyên về nghiên cứu và chế tạo sản phẩm cho quốc phòng Mỹ.

Ba năm trước công ty được cấp kinh phí từ US Army để nghiên cứu và chế tạo ra một bộ cảm ứng thông minh (Intelligent Multi-Sensor) cho hai động cơ trực thăng chiến đấu hàng đầu của Mỹ là Blackhawk và Apache.

Ðể làm được điều này, nghiên cứu (research proposal) của công ty Luraco phải xuất sắc và vượt trội hơn nhiều công ty danh tiếng khác. Phát minh bộ cảm ứng thông minh này của công ty Luraco sẽ tiết kiệm hàng tỷ Mỹ kim mỗi năm cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ về vấn đề bảo trì và an toàn cho hai loại máy bay trên. Hãng WPI tại Fort Worth, Texas đã mời Tiến Sĩ Lê Huy làm việc với chức vụ là khoa học gia (scientist) để đảm trách việc nghiên cứu về Flexible Active Circuits và Optical Sensors dùng trong hỏa tiễn và phi thuyền không gian. Hai năm qua công ty Luraco cũng thắng được hai hợp đồng với US Air Force và được cấp kinh phí để chế tạo hệ thống kết nối những sensors FADEC (Full Authority Digital Electronic Control) trong động cơ phản lực F.35 của Không Quân Hoa Kỳ. FADEC là project lớn dưới sự giám sát của cơ quan NASA Hoa Kỳ.

Ngoài NASA, công ty Luraco vinh dự được làm việc chung với Boeing và GE là hai công ty chế tạo động cơ phản lực (jet engine) cho phản lực cơ Hoa Kỳ. Ðây là công ty duy nhất của người Việt Nam nhận được kinh phí trực tiếp từ Bộ Quốc Phòng Mỹ để nghiên cứu và chế tạo những sản phẩm kỹ thuật cao cho quân đội. Người Mỹ khó tin được là các em trong công ty mới mẻ này là con một gia đình tỵ nạn cộng sản chỉ mới đặt chân đến Hoa Kỳ từ năm 1995. Thực dụng trong ngành thẩm mỹ ở Mỹ, Luraco là công ty đầu tiên sáng chế ra ghế Mini Pedicure Spa cho trẻ em, Jet nam châm (Magna-Jet) cho bồn Spa, máy khử mùi hóa chất (ChemStop) và máy hút bụi nail (Partigon) cũng như ghế Massage iRobotics.

Hai năm liền 2010 và 2011 công ty Luraco được vinh dự đón nhận bằng khen là một trong 50 công ty Châu Á phát triển nhanh nhất trên toàn quốc Hoa Kỳ. Năm 2010 công ty Luraco được xếp hạng thứ 69 trong 100 công ty phát triển nhanh vùng Dallas Fort Worth do Khoa Thương Mại trường Ðại Học SMU bình chọn. Trong bốn anh em nhà họ Lê, Tiến Sĩ Kevin Huy Lê là một thành viên trong Hội Quang Học Quốc Tế (The International Society for Optical Engineering) và là người giám định (Peer Reviewer) cho nhiều công bố về khoa học kỹ thuật cũng như tác giả của hơn 20 “technical publications in journals and conference proceedings.”

Những ngày ở Gio Linh Nhớ lại những ngày xa xưa, Lê Thành, giám đốc công ty Luraco, ngày nay cũng là một MC và “Mạnh Thường Quân” của cộng đồng tị nạn tại Dallas, Ft. Worth đã nói rằng anh không bao giờ quên những ngày khốn khổ ở vùng quê Gio Linh, một vùng bị chiến tranh tàn phá rất nặng nề, ngổn ngang những đống gạch vụn và những hố bom. Sau tháng 4, 1975, khi thân phụ phải vào trại tù tập trung, mẹ anh phải đưa các con về nương tựa bên ngoại. Khi mẹ anh kiếm được một chân y tá tại trạm y tế Gio Linh, Thành mới lên 5 tuổi, cùng với đứa em kế theo mẹ về trạm xá, còn hai em nhỏ trong đó có một đứa mới sinh phải “rứt ruột” gởi cho ông bà ngoại nuôi. Ba mẹ con ở trong một căn phòng lợp tranh, vách đất, không có điện bên cạnh trạm xá. Sau những giờ đi học, Thành phải đi mót củi, nấu cháo hay khoai và trông chơi với em.

Thành rất thương mẹ, nhớ đến những lúc mẹ khóc, nước mắt ướt cả mặt anh, vì cuộc sống quá cơ cực, cô đơn, mà chồng không biết lưu lạc ở trại tù nào. Con đến trường thì bị gọi là “con ngụy,” mẹ nơi chỗ làm thì được xem là “chồng có nợ máu!”

Sau 7 năm, khi cha của ông đi tù về mở một tiệm mộc, mẹ ông bỏ việc trở về sum họp với gia đình tại thôn Gio Mai. Thành lên trung học rồi thi đỗ vào Ðại Học Sư Phạm Huế, những năm cuối cùng trước khi lên đường đi Mỹ, Thành dạy tại trường Cao Ðẳng Sư Phạm Quảng Trị. Nhờ những tín chỉ của ÐH Sư Phạm, chỉ 5 năm sau khi đến định cư tại Dallas- Ft Worth, Lê Thành đã lấy xong Master ngành điện tử, cùng với các em Lê Hiếu, bốn năm sau lấy bằng tiến sĩ cùng ngành để xây dựng lên một công ty có đủ khả năng cạnh tranh với các công ty lớn của Mỹ.

So với những gia đình cựu tù nhân khác, gia đình ông Lê Thiệu đến Mỹ tương đối muộn, vì lúc ra tù, ông tìm về quê cũ, một vùng đất xa xôi, nghèo khổ, xa ánh sáng đô thị, thiếu hẳn tin tức và bạn bè. Nhất là sau khi Thừa Thiên, Quảng Trị sát nhập với Quảng Bình của miền Bắc để thành Bình Trị Thiên, tỉnh này thuộc cơ chế hành chánh của miền Bắc, khắt khe và đầy sự kỳ thị.

Mãi đến đầu năm 1990, khi thấy thấy rõ, chắc chắn bạn bè lên đường đi định cư ở Mỹ, ông Lê Thiệu mới dám nộp đơn cho công an địa phương. Nhờ tinh thần hiếu học và sự cố gắng vươn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của tuổi ấu thơ, đến Mỹ, anh em nhà họ Lê như giống tốt gặp môi trường đất đai, khí hậu, phân bón tốt đã đâm chồi, nẩy lộc, cho trái tốt. Tuy vậy “nhớ công ơn cha mẹ đã trải qua những nỗi nhọc nhằn, tạ ơn nước Mỹ, đất của cơ hội đã cưu mang cho chúng con một đời sống mới, và cộng đồng người Việt tị nạn luôn luôn gần gũi, thương yêu gia đình chúng con,” đó là những lời giãi bày của những đứa trẻ từ mảnh đất Gio Linh nghèo khó, hôm nay đã thành công trên đất nước Hoa Kỳ.

–  NHỰT + HẠNH (SUNNY + HELEN)

DƯ LUẬN VIÊN VC có lãnh lương! ~ Dân Nghèo VN không đủ sống!

Duc Nguyen

Được chia sẻ công khai  –  Hôm qua 21:21
 Việt Nam Thời Báo

ĐIỂM MẶT DƯ LUẬN VIÊN

Nguyễn Gia Định
“Sự thật là Hong Kong chưa bao giờ có hệ thống dân chủ dưới sự cai trị của Anh trong suốt 150 năm… và “đề xuất của Bắc Kinh hơn bất cứ thứ gì Hong Kong từng có dưới thời Anh quốc”.
“Tranh luận về việc Bắc Kinh hạn chế dân chủ của Hong Kong sẽ không đi đến đâu vì chủ yếu dựa trên suy đoán, song động cơ của phe biểu tình đã rõ ràng, họ cảm thấy không thể thắng được cuộc bầu cử sắp tới nên đòi sửa đổi phương thức bầu cử”.
Đó là một trích đoạn ở trang http://molang0205.blogspot.com/

. Chủ nhân của trang blog này, như xác nhận của ông Hồ Quang Lợi – Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội: Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội đã tổ chức “nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện trên mạng Internet, tham gia bút chiến trên Internet. Đến cuối năm 2012, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng”.
“Thành phố đã tổ chức đội ngũ 900 dư luận viên trên toàn thành phố nhằm phát huy sức mạnh của đội ngũ tuyên truyền miệng”. Ông Hồ Quang Lợi cho biết như vậy trong một phỏng vấn vào đầu năm 2013.

Cũng thời điểm đó, hội nghị Tổng kết công tác tuyên truyền miệng 2012, cho biết ở trung ương, hiện có 375 báo cáo viên làm nhiệm vụ tuyên truyền miệng. Ở cấp tỉnh, số báo cáo viên tăng nhanh. Năm 2010 là 2.950 người. Đến 2011 đã có 3.240. Tại 659 huyện, 10.732 xã, phường, thị trấn mỗi cấp có 1 báo cáo viên. Đội ngũ tuyên truyền viên còn hùng hậu hơn với 65.000 người.

Dư luận viên được nhận cả lương và phụ cấp. Tháng 12-2012, UBND TP.HCM đã vận dụng chế độ phụ cấp trách nhiệm đối với báo cáo viên các cấp để áp dụng cho đối tượng dư luận viên các cấp của TP.
Cụ thể, mức phụ cấp đối với dư luận viên cấp TP là 0,3 mức lương tối thiểu, áp dụng từ 1-1-2012; đối với dư luận viên tại quận ủy, huyện ủy, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP, các đoàn thể chính trị – xã hội TP, đảng ủy cấp trên cơ sở và đảng ủy cơ sở trực thuộc Thành ủy là 0,2 mức lương tối thiểu, áp dụng từ 1-1-2013.
Mặc dù danh chính ngôn thuận như vậy, song trong một bài viết gửi đăng trên trang http://www.ijavn.org/2014/10/trao-oi-ve-bai-hoc-au-ve-dan-chu.html

, tác giả ký tên Hoàng Thị Nhật Lệ đã chối đây đẩy và buông lời thách thức:
“Dư luận viên không phải do chúng tôi tự nhận mà là do chính quý vị tự cho là “đấu tranh dân chủ” gán cho với đủ sự ly kỳ, khủng khiếp, như là một phương thức “đàn áp tư tưởng” trên không gian Internet của Đảng và được Đảng ưu ái cho lương bổng hậu hĩnh”.

Chủ nhân trang http://molang0205.blogspot.com/

, buông lời ngạo mạn và dung tục: “Dư luận viên là một từ đầy ám ảnh đối với các anh phởn động. Thật ra mạng xã hội hay blog vai trò của nó đơn giản chỉ là nơi phát ngôn của người dùng. Chỉ có vậy mà các anh ấy (vịt tiềm, ba que, dâm chủ) sợ thế nhỉ?”
“Các anh có quyền nói lên quan điểm của các anh thì người khác cũng có cái quyền ấy. Sao lại sợ tiếng nói của người ta mà chụp mũ “Dư luận viên” (một thế lực “đáng sợ”). Nhìn cái cách Vịt tiềm giãy nãy giận hờn CEO Facebook “tại sao tiếp tay cho Dư Luận Viên” thiệt buồn cười hết sức”.
“Mấy năm qua các anh ấy vẫn chưa đưa ra một bằng chứng nào chứng minh sự tồn tại của tổ chức “Dư Luận Viên”. “Dư luận viên” theo cách nhìn của đa số có vẻ giống “ông Kẹ” mà người lớn dùng để hù con nít”.
“Ông Kẹ bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, có mấy vợ ,có mặc sịp hay không con nít không đứa nào biết nhưng mẹ nó quát “nín! Ông Kẹ bắt đi bây giờ” là tụi nó im thin thít. Vịt tiềm, Ba que, rận chủ sợ “Dư Luận Viên” không khác gì con nit sợ ông kẹ. (Thốn quá nha)”.

Tạm kết bài viết này bang nội dung Quyết định số 6287-QĐ/TU của Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng:

Đội ngũ dư luận viên thành phố được thành lập gồm 25 thành viên có nhiệm kỳ từ 2010-2015. Dư luận viên thực hiện nhiệm vụ được quy định trong Quy chế hoạt động của dư luận viên thành phố và giao Ban Tuyên giáo Thành ủy tổ chức, quản lý, hướng dẫn và theo dõi hoạt động.
Dư luận viên theo dõi, nắm bắt, phản ánh khách quan, trung thực và kịp thời các luồng ý kiến trong các tầng lớp xã hội; phản ánh, báo cáo dư luận xã hội theo quy định và chịu trách nhiệm về thông tin cung cấp; kiến nghị, đề xuất các giải pháp để định hướng dư luận xã hội nhằm thực hiện đúng quan điểm, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước; tham gia triển khai các cuộc điều tra dư luận xã hội theo hướng dẫn của Phòng Nghiên cứu Dư luận xã hội thuộc Ban Tuyên giáo Thành ủy; tham dự đầy đủ các hội nghị giao ban dư luận viên định kỳ và các cuộc họp, hội nghị được triệu tập.
Đúng như lời Tố Hữu trong thi phẩm “Ba mươi năm đời ta có Đảng”: Đảng ta đó, trăm tay nghìn mắt…
du luan vien
Trong ảnh là điểm danh vài tai – mắt của Đảng, trong đó có gương mặt quen thuộc với dân oan mọi miền đất nước đang kêu gào công lý tại Hà Nội: Trần Nhật Quang.
[tunhan ghi chú= tức Quang 'lùn', xuất hiện rõ nhất ngay giữa bức hình]
NGĐ
Hiển thị bớt

CS Hà Nội cứ tưởng sẽ Bịp được Mỹ ! [1]

Bắc Kinh – Hà Nội chuẩn Bị Bịp … Mỹ (1)!

Vân Anh

Nghe Audio:

Van Anh-Bắc Kinh – Hà Nội chuẩn Bị Bịp … Mỹ (1)

Kể từ khi Mỹ và Hà Nội thiết lập “bang giao” năm 1995 đến nay, “chính trị” của bọn Việt Gian Cộng sản hoàn toàn không có gì mới lạ hay thay đổi. Tập đoàn tham lam, gian ác, bịp bợm Cộng sản chúng vẫn con đường “Bác Đi” (bi đát) bi thảm một chiều. Đến ngày hôm nay Việt Gian Cộng sản Hà Nội đang ở trong cái thế không thể thoát nên chúng phải chết. Nếu chúng không biết cách thoát thân mà cứ chạy theo làm tay sai cho Trung Cộng hay “nghe lời” làm theo các quốc gia “chống Mỹ” khác, thì chắc chắn chúng sẽ chết hết, chết cùng một lúc. Nếu không tin chúng chờ một thời gian ngắn nửa thôi thì chúng sẽ rõ. Bài trước Vân Anh có theo ý của Cha, Anh chúng ta mà lập lại câu nói: “Nước Biển Bao Giờ Cũng Mặn” và ngày nay chắc chắn các đảng viên Cộng sản chẳng bao giờ còn có thể cứu được “đảng” nửa. Vậy thì nên nghĩ cách cứu lấy thân mình và gia đình mình là cách hay nhất.

Tập đoàn Việt Gian Cộng sản ngày nay dưới con mắt của các nhà lãnh đạo Tây phương, thì Hà Nội chỉ là một lũ chuyên đi lường gạt và lừa bịp chính người dân Việt chân chất, thật thà của họ. Chứ chưa bao giờ người ta thấy Hà Nội có thể “thành thật” với bất cứ ai, hay chúng đã làm bất cứ điều gì có lợi cho dân cho nước. Người Tây phương, nhất là những “Người Mỹ Chính Thực” họ không thể và không bao giờ chấp nhận sự dối trá. Cũng như vấn đề “chính trị” hiện nay thì tập đoàn Việt Gian Cộng sản lại ở vào vai trò một tên đầy tớ gian manh, ăn cắp, giảo quyệt, phản trắc, sớm đầu tối đánh, nói láo như ranh thì … không có “ông chủ” nào chịu chúng cho nổi. Cho dù “ông chủ” Bắc Kinh đi chăng nửa, thì Trung Cộng cũng đã “ngán” tên đầy tớ Hà Nội đến tận cổ, và “đã ngán” thì làm sao có thể “cưu mang” tên đầy tớ Hà Nội mãi cho được. Trong khi hiện nay chính Trung Cộng cũng ở vào cái thế “tứ bề thọ địch”, cho dù Khổng Minh có sống lại chắc cũng không thể cứu được đảng Cộng sản Trung Cộng thoát khỏi Đại Họa kỳ này. Hiện nay và những ngày sắp tới người ta ước lượng chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào và Chiến Tranh cũng có thể xé tan nước Tàu ra thành nhiều quốc gia nhỏ nhưng thật sự được Tự Do và Độc Lập. Điều này tuy không nói ra nhưng các ông Tĩnh Trưởng ở khắp các tĩnh bang trên lục địa Trung Hoa bây giờ cũng đều mong muốn như vậy. Vì đây là lối đi duy nhất để trả họ về lại với văn hóa riêng của dân tộc họ, đã có tự ngàn xưa trước khi người Tàu Trung Cộng dùng sức mạnh của súng đạn để xâm lăng và tiêu diệt, đồng hóa họ như: Tây Tạng, Tân Cương, Hồi, Mãn Châu ..v.v..

Van Anh 1Về Việt Nam thì trong giai đoạn kiến thiết đất nước tới đây (sau khi tiêu diệt xong bọn Việt Gian Cộng sản), những chuyên viên người Việt nào đang sống ở bất cứ nơi đâu, muốn làm việc cho chính phủ Việt Nam, thì những nhân sự đó phải có đủ tư cách, tài năng, đạo đức cũng như hiểu biết tổng quát và rộng rãi trong nhiều vấn đề. Chúng ta khác với Cộng sản là: trong hơn 60 năm qua bọn Cộng sản đã đưa tam đại bần cố nông lên cầm quyền ở Việt Nam để dễ dàng cướp bóc dân Việt. Sách lược của chúng là tập thể chỉ huy, nghi ngờ và báo cáo lẫn nhau, vì vậy nên không ai tin ai. Sự ngu dốt của bọn bần cố nông đã trở thành những tảng đá “vĩ đại” cản đường, và do họ kém hiểu biết nên họ không thể nói chuyện “chính trị đứng đắn” với bất kỳ một quốc gia Dân Chủ nào!.

Một giáo sư chính trị người Mỹ đã nói với người viết rằng: Trong hơn mấy mươi năm qua nước Việt Nam của các bạn dưới sự cai trị của Cộng sản, chúng tôi không thấy Việt Nam có một “chính trị gia” nào có đủ tầm vóc chính trị và viễn kiến để có thể nói chuyện “đứng đắn” với hàng Bộ Trưởng của Hoa Kỳ, (ông giáo sư này ngụ ý Cộng sản Hà Nội nói chuyện lưu manh và bịp bợm thì rất giỏi, chứ nói chuyện đứng đắn thì không có), Và theo tôi thì chẳng bao giờ có chuyện người Mỹ “bật đèn xanh” hay “đèn đỏ” gì cả. Vì có ai có đèn đâu để mà bật!. “Có Lý”. Theo Vân Anh thì: Với đất nước Việt Nam, người Việt nào muốn cứu lấy nước Việt phải có Trí Tuệ và sự hiểu biết Suốt Dọc hơn người. Người lãnh đạo bây giờ và trong tương lai phải có một viễn kiến chính trị sâu và rộng, phải có một kế sách lo cho đất nước ít nhất là hai trăm năm (200 năm) trở đi. Cho nên đã là người Việt Nam thì từ đời này sang đời kia họ đã lấy Lao Động và Sinh Sản để Lập Quốc (Rùa, Hạ tầng của Vật Chất). Họ đã lấy Văn Hóa và Đạo Đức để Dựng Nước (Rồng, Thượng tầng của Tư Tưởng). Nên sách có câu: “Rùa, Rồng gọt giũa dũa hoa thuần túy” là vậy (hoa thuần túy chứ không phải là “hoa Sen”), và niềm tin này đã nằm sâu trong tiềm thức người Việt Nam tự ngàn xưa cho đến ngày nay. Bọn Việt Gian Cộng sản từ tên Hồ Chí Minh trở xuống tên họ Nông bây giờ chúng chỉ giỏi bịp bợm chứ chúng không có và không đủ khả năng để ý thức, cũng như hiểu biết được yếu tố ở trên. Vì lẽ “đơn giản” đó cho nên chúng mới cam tâm đi làm Việt Gian tay sai, bán nước cho người là vậy!.

Với Trung Cộng và tình hình hiện nay, thì trong nội tình của họ đang rối như mớ bòng bong, thì thử hỏi làm sao Trung Cộng có thể cứu sống tên đày tớ gian manh Việt Gian Cộng sản thêm được nửa. Bắc Kinh lo thân còn chưa xong thì làm sao có thể cưu mang hay “cứu khổ” được cho ai?. Những người có cái nhìn sâu xa hơn nửa, thì chúng ta thấy rằng Hà Nội và Bắc Kinh đã bị lộ tham vọng và kế hoạch đánh nhau với Mỹ và các nước đồng minh, cũng như các căn cứ phòng thủ quân sự đã bị “yếu tố” Trời làm hỏng. Đây là lý do chính Bắc Kinh bắt buộc phải bỏ rơi thằng đàn em Hà Nội để tự cứu lấy thân nước Tàu không biết có còn kịp hay không!. Đó là lý do để giải thích tại sao Phó Tham mưu Quân đội của Bắc Kinh là Mã Hiểu Thiên ngày hôm qua 9 tháng 12/2010 đã hấp tấp cầm đầu dẫn một phái đoàn quân sự sang “lạy Mỹ”.

Điểm đáng để cho chúng ta lưu ý là trước đó trong một bản tin được AFP đánh đi từ Bắc Kinh, có ra một thông báo là Trung Cộng không muốn tranh quyền “siêu cường” với Hoa Kỳ nửa (“China says does not want to “replace” U.S. as world power” (*). xin xem Link ở cuối bài),“Trung Cộng chỉ muốn làm kinh tế” mà thôi.Nhưng trong “kinh tế” của người Đông phương, một khi nói đến thì tất nhiên kinh tế phải liên quan đến “Giáo Hóa”. Vậy chúng ta có thể đặt một câu hỏi với “đảng” Cộng sản Trung Cộng là: “các anh lấy gì để “giáo hóa”?!. Cả một kế sách lấy thịt đè người, Sô Vanh bành trướng, xâm lăng xâm thực thì các anh lấy gì để “giáo hóa”?, và nếu có thì các anh “giáo hóa” ai?!. Tốt nhất là các anh Trung Cộng nên “chấp nhận” để đi vào chiến tranh hơn là “qùy lụy” người khác để van xin “hòa bình”, và để rồi người khác có chấp nhận Cho Hòa Bình cho anh hay không!. chúng ta nên chờ xem. Nhưng Vân Anh nghĩ rằng: Không có Hòa Bình!. Vậy nếu không có hòa bình thì tất nhiên mọi chuyện chính trị hiện nay phải được giải quyết bằng phương pháp Không Hòa Bình. Nói một cách ngắn gọn hơn là: “muốn có Hòa Bình thì phải có Chiến Tranh trước đã”.

Bài trước Vân Anh có nói đến “chiến tranh”, thì phải cần có “siêu” kỹ thuật, võ khí phải hiện đại, quân đội phải tinh nhuệ và quen với chiến trận để có thể trấn áp đối phương ngay từ đầu. Bắc Kinh từ năm 1950 đến năm 1978 mới có dịp “dạy cho tên đàn em Hà Nội một bài học” trong vòng mấy giờ đồng hồ ở biên giới Việt -Trung rồi rút êm. Cuộc chiến này người ta gọi Bắc Kinh là “đánh lén”, mà đã đánh lén thì đâu có thể gọi là “chiến tranh”. Như vậy là từ năm 1950 cho đến 2010, thì trong 60 năm qua “quân đội” của Trung Cộng chỉ là một quân đội chỉ để đi “diễn binh” (diễn hành) cho đẹp, cho xôm tụ mà thôi (đọc giả cứ xem Trung Cộng diễn binh thì rõ). Chứ thực chất bộ đội Trung Cộng có còn biết đánh trận nửa hay không? hay chỉ biết “đánh lén”. Nhưng Bắc Kinh “đánh lén” thằng “em” Hà Nội thì được, chứ Bắc Kinh đừng có dại mà đi “đánh lén” Hoa Kỳ, thì lại mang họa vào thân.

Ngày nay thì ai cũng biết là: chiến tranh bây giờ người ta xử dụng những loại võ khí cực độc như bom “Trung Hòa Tử” (gọi nôm na là bom nguyên tử không có chất phóng xạ), hay loại bom đánh “hủy diệt các loại sinh vật”, có nghĩa là khi sử dụng loại bom này thì các sinh vật trong một chu vi nhất định nào đó “tự nhiên” biến mất một cách bí mật. Tương tự như một loại “võ khí vi ba” (Microwave Weapon) có thể cho cả một rừng cây thông biến mất trong vòng chưa đầy 10 giây (sinh vật cho dù đứng ở bất cứ đâu trong phạm vi của Sóng “vi ba” phóng tới, sẽ bị “hấp chín” từ bên trong chín ra, với một sức nóng kinh hồn và sau đó thì bốc bụi rồi đến chu kỳ biến mất. Tất cả những giai đoạn nói trên chỉ xảy ra trong vòng 10 giây). Có lẽ vì hiểu “mơ màng” như vậy cho nên Trung Cộng không dám hùng hổ như vài tuần lễ trước đây nửa, và vội vã cho Phó Tư lệnh Mã Hiểu Thiên cấp tốc đi Mỹ để … “deal”. Nhưng chuyện đời cũng như “vận hội ngàn năm có một lần”, thì ai lại tha hay “thả hổ về rừng”, ai lại đi “nuôi ong tay áo” bao giờ.

Tiện đây Vân Anh cũng muốn nói thêm cho các “đồng chí” Hà Nội và Bắc Kinh hiểu thêm rằng: trong một bản tin gần đây được đánh đi từ Úc Châu cho biết là: “ông cựu Thủ tướng Chính phủ Nhật là ông Tsutomu Hata đã thừa nhận với giới báo chí rằng: “Nhật Bản quả thực có đủ năng lực để chế tạo vũ khí hạt nhân”. Đây là một câu nói “khiêm nhường” của ông cựu Thủ tướng Hata. Chứ thật ra Nhật Bản bắt đầu nghiên cứu năng lượng nguyên tử, năng lượng hạt nhân từ năm 1954, sau khi nước Nhật bị đánh bom nguyên tử và thua trận. Đến năm 1966, thì ngành công nghiệp điện hạt nhân của Nhật đang bước vào giai đoạn ứng dụng “nguyên tử” (Hà Nội và Bắc Kinh nhớ là năm 1966 nhé!). Năm 1972, các tàu (hàng) biển của Nhật đã được chạy bằng năng lượng hạt nhân. Tháng 12/1996, đã có hơn 600 đơn vị quân đội của Nhậtcùng tiến hành nghiên cứu về năng lượng hạt nhân. Đồng thời cũng trong năm này đã có 51 bộ thiết bị điện đầu tiên chạy bằng năng lượng hạt nhân.

Hiện nay nếu xét về năng lực chế tạo điện hạt nhân thì Nhật đang đứng thứ 4 trên thế giới. Nhưng nếu nói về loại bom có sức công phá ghê gớm nhất địa cầu này thì có lẽ Nhật Bản đang đứng đầu. Ngày 19/7/1999, hai tàu chứa đầy nhiên liệu hạt nhân từ một hải cảng của Anh đã bí mật sang Nhật Bản. Và theo một thông tin được đưa ra sau đó thì: “số nhiêu liệu hạt nhân này đủ để chế tạo ra 60 quả bom nguyên tử”. (hay hơn nửa!). Đó là lý do trong một chuyến thăm gần đây của chuyên viên an ninh cao cấp Nga là: Đại tướng Vladimir Biluowus đã phát biểu: “Tôi tin rằng chỉ trong vòng vài năm nữa, Nhật Bản sẽ trở thành một quốc gia có thể sản xuất vũ khí nguyên tử một cách xuất sắc”. (nên nhớ là ông Tướng Nga chuyên đánh nhau này nói: Xuất Sắc).

Tóm lại là “cuộc quyết đấu thư hùng” này sẽ nghiêng về bên nào có võ khí cũng như kỹ thuật siêu đẳng thật sự. Những loại bom nào có “sức phá vạn lần hơn trái phá”, thì phần thắng sẽ nghiêng về bên ấy. Trung Cộng đã bị “gài bẩy” để phải làm ra vật chất cung phụng cho khối Tây Phương và lại phải khổ công “Tranh Hùng” với khối Tây phương nửa. Còn Tây Phương thì chỉ ngồi không tiêu thụ sản phẩm do Trung Cộng làm ra và nghiên cứu phương pháp, cũng như chế tạo các loại võ khí chuyên về đánh nhau, thì thử hỏi làm sao Trung Cộng có thể chiến thắng họ được!. Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào!. Nếu ngày nay buộc phải “tranh hùng” với nhau, thì tiếc thay với lối kỹ thuật “ăn cắp” lạng quạng của thời thập niên 80’s, thì liệu Trung Cộng có đủ khả năng để “chiến thắng” Hoa Kỳ hay Nhật Bản không?. Và ai ai cũng biết rõ rằng: cái gọi là “nguyên tử” của Trung Cộng ngày nay, đã được Hoa Kỳ giúp cho kỹ thuật “cổ lỗ sỉ” cũng như nguyên liệu để chế tạo (bom) từ mấy chục năm về trước, với “bom nguyên tử” hiện nay thì liệu Trung Cộng có đủ sức để “chiến thắng “Ấn Độ” hay chưa!. chứ phương chi nói đến Nhật, Mỹ hay cả hai đồng minh Mỹ, Nhật cộng lại.

VanAnh 2Bạn đọc nào nếu quan sát kỹ tình hình thế giới gần đây thì có lẽ quý bạn đọc không quên chuyện Bắc Hàn đã bắn “vài quả” phi đạn Taepodong II bay qua bầu trời nước Nhật vào ngày 13 tháng 3 năm 2009. Nhưng Nhật chỉ làm bộ la lối cũng như “cảnh báo” mà không thèm để ý gì đến Bắc Hàn. Trong thời gian đó thì ít có ai hiểu rằng Nhật Bản đã có hàng loạt bom Nguyên tử có sức tàn phá ghê gớm như vừa nên lên ở trên. Các chuyên viên về võ khí nguyên tử thế giới họ cũng ước lượng rằng: “chỉ cần 1 quả bom hiện nay (Nhật Bản có) thôi, nếu đánh thì xem như Bắc Hàn sẽ xóa tên trên bản đồ của thế giới. Không biết hiện nay khi biết được chuyện Nhật Bản đã thủ đắc khoảng 60 quả bom (hay hơn nửa) có sức tàn phá ghê gớm này, thì Bắc Hàn có lẽ câm như hến cũng phải.

(Ở đây cũng mở một dấu ngoặc để bạn đọc hiểu rõ là Bắc và Nam Hàn hoàn toàn khác xa với Bắc và Nam Việt Nam ngày trước. Nam Hàn từ trước đến nay họ có một bộ gọi là: “Bộ Thống Nhất Nam, Bắc Hàn”. Hiện nay bộ trưởng Bộ Thống Nhất Nam Hàn là ông Hyun In Taek hôm thứ Tư 8 tháng 12/ 2010 đã tuyên bố rằng: “Nam Hàn đang chuẩn bị thống nhất đất nước đối với Bắc Hàn là một nhiệm vụ cấp bách nhất trong lúc này”. Và ông Hyun còn cho biết thêm về việc thống nhất hai miền Nam, Bắc rằng: “năm nay sẽ được coi là năm bước ngoặc trên vấn đề Bán đảo Triều Tiên”. Và Bắc Hàn sau lời tuyên bố của ông Hyun In Taek thì cũng đáp trả rằng: “Bình Nhưỡng nhấn mạnh việc thống nhất Bán đảo Triều Tiên cần được thực hiện bằng biện pháp hòa bình”. Nói một cách khác là: con “Sỉ” Bắc Hàn sẽ bỏ cuộc và bỏ chạy ra nước ngoài trong yên lặng (hòa bình) với sự đồng ý của Nam Hàn và các quốc gia đồng minh (của Nam Hàn?!).

VanAnh 3
Hyun In Taek, South Korea’s unification minister, right, shakes hands with Kim Yang Gon, director of the United Front Department of the North Korea’s Workers’ Party

Bắc Hàn sẽ bán cái tất cả lại cho Nam Hàn, chứ Bắc Hàn không dại để làm tay sai, làm “Hàn Gian”, làm công không, hoặc chết thế cho Bắc Kinh một khi chiến tranh xảy ra ở vùng Á Châu kỳ này. Từ trước đến nay nhiều người thường nghĩ Kim Chính Nhật tưởng như một tên hơi “điên điên”, nhưng thật sự không phải như vậy. Vì họ Kim khôn ngoan hơn bọn Việt Gian Cộng sản ở Ba Đình hiện nay rất nhiều. Đây có lẽ cũng do cái công của ông Bill Clinton và bà Madeleine Albright đã “bắt cầu” cho họ Kim có công kéo dân Đại Hàn ra khỏi cuộc chiến tranh kỳ này. Họ Kim tuy vậy nhưng dám bỏ cái ta “dơ dáy, bẩn thỉu” của mình mà nghĩ đến hàng triệu sinh mạng của người dân Đại Hàn. Dù chưa có thật!, nhưng người ta cũng có nhiều hy vọng qua lời nói của giới cầm quyền Bắc Hàn: (“Bình Nhưỡng nhấn mạnh việc thống nhất Bán đảo Triều Tiên cần được thực hiện bằng biện pháp hòa bình”.)

VanAnh 4Vậy Hà Nội? Hà Nội phải làm gì để tiếc kiệm máu và xương của người dân Việt Nam nếu cuộc chiến diễn ra trong một ngày rất gần đây?!. Thiết nghĩ! đã là người Việt Nam dù ở chế độ nào cũng phải biết Thời, hiểu Thế để lo cho phúc lợi của người dân, tương lai của dân tộc Việt được mãi trường tồn. Cho nênMuôn Chế Độ Cũng Chỉ Là Cái Áo, Nếu Không Hợp Thời Thì Phải Thay Đổi. Vậy Hà Nội có dám hy sinh cái “danh” (dù là cái danh “Việt Gian bán nước”), để lo cho dân, cho nước hay không??? Hà Nội rồi đây sẽ phải chịu hết trách nhiệm với dân tộc nếu họ không biết hối cãi mà quay về đường ngay nẻo chính. Mỗi đảng viên và gia đình của họ sẽ phải ra trước tòa án quốc dân, để trả lời những việc họ đã làm trong nhiều năm qua nếu họ không biết đoái công chuộc lỗi. Câu nói “Nước Biển Bao Giờ Cũng Mặn” là đây. Đất nước Việt Nam chúng ta không thể để cho Trung Cộng dùng nơi này làm bãi chiến trường để “so tài” với Hoa Kỳ và các nước đồng minh của Mỹ. Không khéo thì thời gian tới đây máu người dân Việt Nam sẽ chảy chan hòa mặt đất, vì các loại bom đạn có sức tàn phá khủng khiếp trong thời đại siêu kỹ thuật hiện nay.

Cuộc “tranh hùng” kỳ này nếu Trung Cộng thắng, thì Hà Nội cũng phải bị diệt. Vì Trung Cộng cũng sẽ không bao giờ tha cho các cán bộ Cộng sản người “Việt” nào. Nhóm Cộng sản miền Nam hiện nay đâu rồi?! Các anh đã nghĩ gì? Các anh có Đau không?. Hà Nội và Bắc Kinh chỉ cho những người như Nguyễn Văn Linh hiện nay ở đâu? Ai đã giết Nguyễn Văn Linh, Phạm Hùng, Lê Mai bằng Độc Dược?. Nếu Hà Nội và Bắc Kinh không trả lời thì Lê Đức Anh có trả lời cho không? Lê Khả Phiêu có biết không?. Nếu Trung Cộng thua thì liệu Hà Nội có đặt câu hỏi cho chính mình rằng: Ai sẽ là người đứng ra để dựng lại nước Việt Nam đã tan hoang, tan nát. Tất cả các cán bộ của Hà Nội hiện nay có bao giờ tìm hiểu hoặc đặt ra câu hỏi này không?. Nếu chưa thì có bao giờ các “đồng chí” cố tình tìm hiểu hay không?. Lịch sử là sự tái diễn cả, không có đức Vua Lê Lợi thì làm sao muôn dân thoát khỏi ách nô lệ diệt chủng của nhà Minh?!. Phải thắng được giặc Minh thì đất nước mới có độc lập. Hiện nay những người cầm quyền trong nước Việt Nam có bao giờ nghĩ đến chuyện “Bỉ Thời Thử Thời” (thời thay thế Đổi) hay không?.

Thế giới hiện nay đang chuyển mình để đi sang một chu kỳ khác “huy hoàng” hơn. Nhưng đa số cán bộ Cộng sản thì có lẽ chẳng bao giờ hiểu được như vậy và họ không chịu hiểu như vậy. Họ chỉ nghĩ đơn giản là sau khi cầm quyền và vơ vét thật nhiều tiền, thì họ phải tẩu tán tài sản của họ ra nước ngoài để cất giữ bằng cách “đầu tư” (một cách rửa tiền nhanh nhất), ra nước ngoài, để rồi sau đó thì cho con, cháu của họ và cuối cùng là chính bản thân gia đình họ sẽ bỏ chạy ra nước ngoài là xong, là hết chuyện. Họ “đầu tư” rồi tẩu thoát đến độ chính tên Phạm Quang Nghị “bí thư thành ủy” Hà Nội đã nêu ra câu hỏi trước hội đồng nhân dân thành phố vào ngày 7 tháng 12 vừa qua rằng: “các cấp, các ngành ở các tỉnh, huyện đã tổ chức rầm rộ (trốn) đi nước ngoài nhiều như thế, thì lấy ai sẽ làm công việc trong nước?”.

Một nguồn tin khác nửa từ Bộ Công An Hà Nội “rỉ tai” trong giới công an cho biết rằng:“trong những ngày tháng tới, trong nước sẽ có một cuộc biến động rất lớn, có thể làm thay đổi toàn diện vấn đề chính trị, xã hội”, (bạn đọc chú ý là tin “rỉ tai” này từ bộ Công An, chứ không phải là tin đồn vô căn cứ). Như vậy dựa theo các bản tin “đồn” này, ta thấy các cán bộ đảng viên trung cấp hay thấp hơn nửa của “nhà nước” Hà Nội, có lẽ đã biết chuyện Việt Nam sẽ có một cuộc “biến động” (ngụ ý chiến tranh hay cách mạng bạo lực lật đổ Việt Gian Cộng sản), cho nên chúng mới “phải đi nước ngoài” để “đầu tư” làm việc, đến độ một đảng viên cao cấp như Nghị cũng phải cảnh cáo “bộ ngoại giao và công an” là: “đi nước ngoài nhiều như thế thì lấy ai sẽ làm công việc trong nước?”. Ý của Nghị muốn nói là số cán bộ Cộng sản giầu có muốn chạy trốn sang Mỹ để định cư, hoặc an nhàn ăn hưởng của cải chúng đã ăn cướp, thì lại càng mơ hồ, xa vời hơn nữa. Vì tương lai các “đồng chí” cũng sẽ bị dẫn độ về Việt Nam thế thôi. Hiện nay các nước Tây phương họ chưa làm vì chưa đúng lúc để làm Đồng Loạt, nhưng họ đã tạo ra các “tiền lệ” để chuẩn bị cho tương lai của thời “hậu chiến” rồi. Hết chiến tranh thì các anh tội phạm hình sự lấy tư cách gì để xin “tị nạn chính trị” nhỉ?!

Tình hình hiện nay nhiều chuyện “tai nạn bất ngờ” có thể khiến cho các diễn biến “chính trị” sẽ thay đổi thật nhanh và rất có lợi cho các quốc gia Tự Do Dân Chủ rất nhiều và đồng thời cũng rất có lợi cho dân tộc Việt Nam. Thì vấn đề còn lại là tiêu diệt đám chóp bu mấy trăm tên Việt Gian Cộng sản (Xin nhớ là đám chóp bu mấy trăm tên Việt Gian Cộng sản), sẽ rất dễ dàng và trong một thời gian thật ngắn. Lúc đó vấn đề “Ai?” là người sẽ thay thế bọn Việt Gian Cộng sản phải đặt ra. Về yếu tố sức mạnh dân tộc thì là vấn đề sử dụng sức mạnh của toàn dân Việt Nam. Yếu tố đầu tiên là vấn đề sử dụng sức mạnh để tiêu diệt bọn tay sai Việt Gian Cộng sản. Sức mạnh này đã được hun đúc bằng lửa căm thù Cộng sản mỗi ngày mỗi tăng thêm, từ hơn 65 năm qua. Nhưng có một điều lạ lùng là không ai dám nhắc nhở đến sức mạnh vô địch này. Vì đó là một sức mạnh không mấy người biết và không thể kiểm soát hay điều khiển bằng những thủ đoạn gian trá, bằng lừa bịp theo kiểu mị dân thông thường.///

[posted by tunhan]

[posted by tunhan]

nhà báo Nguyễn Ngọc Già – nhân vụ thả Điếu Cày, nhắc đến Tạ Phong Tần !

Lật lại kết luận điều tra đối với Tạ Phong Tần

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) – Việc ông Nguyễn Văn Hải bị tống khứ khỏi Việt Nam vào hôm 21/10/2014 ngày càng rõ hơn về tính phi nhân của chế độ độc tài toàn trị Việt Nam, thông qua các cuộc phỏng vấn trên các báo đài nước ngoài.
Phóng viên Trà Mi – VOA phỏng vấn Blogger Điếu Cày với câu hỏi [1]: “Về những mất mát của anh, không những anh bị mất tài sản, nhà cửa, sự tự do, mà cả tương lai của 2 người con còn ở Việt Nam của anh cũng phải trả giá cho các hoạt động của anh. Anh nghĩ gì về cái giá phải trả cho lý tưởng dân chủ mà anh theo đuổi?”
Nhà tranh đấu dân chủ kiên cường Nguyễn Văn Hải trả lời: “Tôi quả thực không ngờ họ lại độc ác đến như vậy. Tôi không nghĩ một chính quyền lại đàn áp người dân khốc liệt như vậy chỉ vì họ cất tiếng nói một cách ôn hòa, bất bạo động. Những gì họ làm với chúng tôi càng cho người dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế thấy rõ bản chất của họ”.
Ông Hải cũng cho báo Người Việt biết [2]: “Tôi đã đi qua 11 nhà tù của Việt Nam, từ Cà Mau ra tới Nghệ An. Trại nào cũng ác. Nhưng trại giam Cái Tàu, Cà Mau, thì đúng là Trại Súc Vật”.
Nhân sự việc blogger Điếu Cày tố cáo tội ác man rợ của CSVN, thiết nghĩ, cần lật lại “Bản kết luận điều tra” trong vụ án CLBNBTD bị vu khống và dựng đứng toàn bộ sự việc để kết án ba người vô tội: Phan Thanh Hải, Nguyễn Văn Hải và Tạ Phong Tần.
Trong “Bản kết luận điều tra” do Lê Hồng Hà – Thượng tá – Phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra thuộc Sở công an Tp.HCM ký, một phần gọi là “kết tội” cô Tạ Phong Tần được viết như sau [3]:
(Trích) “…Tạ Phong Tần đã không ngần ngại thực hiện một cách ngạo mạn tinh thần, thái độ, tư tưởng chống Cộng (cụ thể là chống Đảng Cộng Sản, phỉ báng chế độ), bênh vực cho những hoạt động sai trái của số người có cùng tổ chức, chí hướng, mục đích chống phá cách mạng; vận động, tuyên truyền chiến tranh tâm lý nhằm lật đổ Chế độ, xuyên tạc, thóa mạ sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam; nhân danh công lý, nhân danh người mộ đạo kính Chúa yêu nước trá hình làm công dân lương thiện, nhà báo tự do, để tiến hành các hoạt động gây nguy hại đến an ninh quốc gia và đời sống yên bình của nhân dân, vi phạm các quy định của pháp luật về thông tin, báo chí.
 
Không một ý kiến phản biện hợp tình hợp lý, có tính xây dựng; nội dung các bài viết đầy rẫy những luận điệu xuyên tạc, những tàn dư tư tưởng phản động được cóp nhặt, nắn nót cùng những mánh khóe chữ nghĩa dùng để đả kích, tấn công vào Chế độ, Nhà nước XHCN, Đảng Cộng Sản, phục vụ tối đa cho lợi ích của các thế lực thù địch đang hàng ngày phá hoại sự nghiệp xây dựng đất nước của nhân dân Việt Nam.
 
Tạ Phong Tần là một người hoạt động chống phá có ý thức, có động cơ chính trị rõ ràng, lập trường kiên định và có tính chuyên nghiệp cao với đầy đủ lòng thù hận, sự can đảm, cũng như tính hung hăng, cùng một hệ thống ngôn ngữ chống Cộng cao sang lẫn hèn hạ, đê tiện, kể cả sự bẩn thỉu chợ búa được ứng dụng linh hoạt trong cách dùng từ nhằm hạ bệ đối phương – dù đó là một Chủ tịch nước, một cán bộ cao cấp, hay một anh công an, một anh dân phòng” (hết trích).
Đặc Biệt, đoạn dưới đây, tác giả bài viết xin để công luận suy ngẫm và bình phẩm một văn bản mang tính “pháp lý” (!) của những người nhân danh “nhà nước CHXHCNVN” trong cái gọi là “bản kết luận điều tra”:
(Trích) “Tạ Phong Tần thể hiện mình như một hoạt náo viên khả ố về chính trị, cố tạo ra kiểu dáng, điệu bộ lẳng lơ và đẳng cấp chống cộng kể cả khổ nhục kế, để tự rao bán mình theo kiểu “sơn đông mãi võ” cho bọn phản động hải ngoại trước thương điếm của mình hầu mưu tìm địa vị, tiếng tăm, và cả bạc tiền nhằm thỏa mãn dục vọng và sự thèm khát đáng gớm ghiếc của bản thân. Một “chấm mút” thứ cặn bã được thải ra từ dạ dày của ngoại bang để được vinh thân phì da cùng thân phận tay sai, tôi tớ. Một loại ruồi nhặng vo ve bên lỗ huyệt tanh rửa của chế độ Sài Gòn trước 1975 sau khi được bọn tàn quân lưu vong khai quật lại…” (hết trích)
Hiện nay, cô Tạ Phong Tần vẫn ở tù trong tình trạng hết sức khắc nghiệt và lúc nào cũng sẵn sàng bị hành hung, tra tấn.
Cô Tạ Phong Tần – một trong 10 người phụ nữ đã được trao giải “International Women of Courage Award Winners” [4] – năm 2013. Giải thưởng được đích thân Ngoại trưởng John Kerry và Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama trao hôm 4/3/2013.
 
_________________________________________
Chú thích:
 
 
 

Tham nhũng … Cực Kỳ!

Phan Đức Minh

Tham nhũng … Cực Kỳ
***

Từ cái chuyện như thế này :
Xe tải cán bể nắp mương, lòi cốt tre

Sunday, June 08, 2014 3:49:07 PM

ĐỒNG NAI 8-6 (NV) .- Khi bị một xe tải cán qua, nắp mương thoát nước bị vỡ mới lộ ra cốt tre nhỏ bé bên trong đã khô mục chứ không phải là bê tông cốt sắt một cách bình thường.

Nắp mương thoát nước bị xe tải cán qua nên vỡ và lòi cốt tre bên trong, không phải sắt. (Hình: Tuổi Trẻ)

Đây là chuyện mới xảy ra ở khu vực tổ 25B, ấp Trần Cao Vân, xã Bàu Hàm 2, huyện Thống Nhất tỉnh Đồng Nai mà người dân mới tình cờ khám phá ra sự gian dối trong công trình xây dựng công cộng ở địa phương. Cái đau cho người dân ở đây là cái công trình “bê tông cốt tre” này được thực hiện với tiền mà nhà cầm quyền xã bắt dân đóng góp, các quan thuê người thực hiện.
Theo tờ Tuổi Trẻ hôm Chủ Nhật thì buổi sáng ngày 6/6/2014, “một chiếc xe tải 5 tấn khi đi vào khu tái định cư cùng ấp thì làm vỡ hai tấm đan mương thoát nước được làm bằng bêtông. Trong đó có một tấm đan dày khoảng 7cm bị vỡ ở giữa một lỗ lớn, bên trong lõi bêtông thấy nhiều thanh tre đã khô, mục.”……….
* Thế cho nên mới có thơ rằng :
Tham nhũng…Cực kỳ !

Trăm năm, khen Bác , khéo trồng người,
Trồng răng mà chỉ thấy…lũ đười ươi
Từ trên xuống dưới…Vua bốc hốt
Tham nhũng chao ơi! Nhất loài người.

Thằng to thì mặt khỉ càng to,
Dép râu, nón cối…mập như bò,
Vét vơ đủ kiểu nên giầu sụ
Nhà cửa, dinh cơ…ối ! Đủ trò…

Về hưu,tháng lãnh mấy…trăm đô
Mà sao biệt thự với… ô tô
Coi còn “ hoành tráng “ hơn cả Mỹ
Tiền “ băng “ nội ngoại, ối ! Vô bờ…

Tỉnh, Huyện, Xã .Làng…gốc dép râu
Ủy ban, mặt trận cũng siêu giầu,
Dân hỏi : tiền đâu ra lắm thế ?
( Cán nhăn răng vẩu ra đáp ngọt : )
Không hốt, mai kia xập… bể đầu
!

Chỉ dân… là khổ lại thêm nghèo,
Áo quần lam lũ, bụng đói meo,
Thanh niên chạy chọt, lo xuất khẩu,
Kiếm chân lao động, kiếp con heo.

Con gái lên thành, vô nhà điếm,
Hay lấy chồng…Tầu để thoát… eo
Bác, Đảng bây giờ…đâu chẳng thấy,
Toàn tư bản đỏ…sức mấy nghèo !

Hỏi dân, lớn nhỏ ai chẳng chán,
Ngó mặt dép râu , ớn tới xương,
Bỏ nhà, bỏ cửa đi cho khỏe,
Kể luôn … cột điện ở bên đường…

San Thành – Càlifoóc

Bô Lão Phan

“Trộm cắp đúng Quy trình” tại sân bay VN thời Xã Nghĩa !

Sân bay VN nói tệ nhất là không đủ

san_bay_kem_o_chau_a_

Mạnh Quân – Giờ rảnh tay chút rồi, nhân vẫn có ý kiến này kia về sân bay VN, nói lại mấy câu nhé:

Theo tôi thì sân bay VN nói tệ nhất là không đủ. Từ đó nó không diễn tả đúng thực trạng hiện nay ở cả Nội Bài và TSN. Mà phải nói, những sân bay này là “khốn nạn” nhất thế giới.

Nó không chỉ ồn ào, chật chội, bẩn…mà đi kèm theo nó là quá nhiều thứ tệ hại. Làm mất hình ảnh quốc gia nhất thì Sân Bay Nội Bài là có đóng góp quan trọng

Thứ nhất là tình trạng mất cắp đồ. Tôi đi cùng với nhiều đoàn, đã thấy tình trạng mất cắp đồ hành lý vô cùng nhiều. Hồi đi Anh về, đoàn có rất nhiều người mất đến nửa đồ trong hành lý, toàn thứ quý giá dù đã khóa nhé. Có ông trong đoàn, nay làm Chánh văn phòng Tổng cục Hải quan, anh Cẩn, mất nhiều nhất. Đại khái cứ có 2 cái thì nó lấy 1: 2 đồng hồ thì mất 1…

Nhưng tệ hơn, có ông làm lãnh đạo trong ngành hàng không cũng kêu từng mất 2 laptop mà cũng không làm gì được.

noi-bai-tinmoiMột cảnh ở sân bay Nội Bài. Ảnh tinmoi.vn

Việc rất chậm trễ trong khâu trả hành lý e rằng có phần do hành lý khi xuống máy bay bị kiểm tra, lục lọi bằng tay quá nhiều nên nó mới lâu thế. Tuần trước mình về Nội Bài, máy bay hạ cánh lúc 6h30 mà 8 h mới lấy được đồ. Các hành khách đi cùng đoàn, mặt mũi vô cùng chán ngán.

Có những chuyến bay từ Băng Koc về có 2 tiếng, thời gian chờ nhận hành lý ở Nội Bài cũng 2 tiếng. Bạn có thể nói điều gì về chuyện này, ngoài 2 từ: khốn nạn ?

Mất cắp, đi đôi với tình trạng lừa lọc. 3 tháng trước, tôi chứng kiến tận mắt, 2 vợ chồng người nước ngoài vào cửa hàng ăn uống trên sân bay, mua hộp sữa gì đó, cô bán hàng mang ra, 2 ông bà này lắc đầu bảo không phải. Nhưng cô đó cứ bảo phải vè ép họ trả tiền. 2 VC họ mặt khinh khỉnh, đặt tiền lên bàn rồi đi, không thèm lấy hộp sữa đó nữa.

Còn lừa đảo lấy đồ, lừa người đi về khách sạn…với các du khách ngơ ngác thì vẫn thường xuyên xảy ra.

Luôn luôn có thể nhìn thấy những hình ảnh bát nháo ở sân bay: taxi bát nháo, người đi, đứng ngồi nhốn nháo…chẳng có sân bay nào thấy kém văn minh như sân bay Nội Bài, và cả sân bay TSN.
Nhưng vấn đề là, hàng ngày, hàng tuần, có bao nhiêu nhà lãnh đạo, nhà quản lý đi lên sân bay, không ít người nhìn thấy cái sân bay VN tệ hại, nhếch nhác như vậy mà họ không yêu cầu chấn chỉnh, thay đổi.

Nói cảng hàng không là thể diện, phản ánh trình độ quốc gia cũng đúng đấy. 2 cảng HK này thể hiện rõ quá rồi: có chỗ văn minh cho VIP, còn lại là bát nháo…

Người ta đang bảo phải đầu tư lớn, mở rộng, nâng cấp…thì sân bay VN không còn tệ nhất thế giới. Nhưng e là, ngay bây giờ, có một cảng hàng không hiện đại mà quản lý yếu kém như thế, nó vẫn tệ hại, khốn nạn nhất thế giới thôi.

Chưa nói đến những sân bay của các nước phát triển. Nếu ai đã qua sân bay của Campuchia, Myanmar…thấy nó văn minh khác hẳn. Ở đó, không thấy có những hạng cầu bơ cầu bất, lom khom, những khuôn mặt trông gian gian…sẵn sàng lừa người như ở sân bay Nội Bài . Thật đấy !

Theo FB Mạnh Quân

Biển cảnh báo trộm cắp in “quốc kỳ” VN tại Nhật!

 

Biển cảnh báo trộm cắp in quốc kỳ Cộng Sản Việt Nam tại Nhật

*

Thông tin trực tiếp từ một bạn học viên KYODAI tại Nhật Bản…


Sáng nay, một biển báo mới được dán tại khuôn viên Học viện Matsuyama, thành phố Matsudo, Chiba.

Biển cảnh báo được ghi hẳn bằng tiếng Việt cùng một dòng chữ tiếng Nhật với nội dung: Trộm cắp, Stop. Lao động là vinh quang. Không những vậy, trên tấm biển này còn vẽ hẳn lá cờ đỏ sao vàng, quốc kỳ Việt Nam

alt

Biển cảnh báo trộm cắp in quốc kỳ Cộng Sản Việt Nam tại Nhật

Chỉ vì một số thành phần người Việt có những hành động ăn cắp ăn trộm tại Nhật mà làm ảnh hưởng đến nỗi nước sở tại phải đưa ra lời cảnh báo bằng tiếng Việt và thậm chí còn làm cả biển cảnh báo trộm cắp in quốc kỳ Việt Nam để chỉ đích danh. Rất nhiều các du học sinh tại đây cảm thấy vô cùng xấu hổ khi thấy hình ảnh này.

Ảnh: Phan Hằng – Học viên Kyodai tại Nhật Bản

*