chuyện một bà ca sĩ sắp đi (Hà Nội) “tập kết” (!)

Khánh Ly: 30/4/2014 Nhớ Về Sài Gòn v/s Hà Nội Live Show [9-5-2014]

Mylinhng@aol.com

Nhắc đến ca sĩ Khánh Ly, gần như tất cả những ai biết thưởng thức âm nhạc, cũng đã một lần ngưỡng mộ đến giọng hát này, giọng hát không phải chỉ dành riêng cho nhạc Trịnh Công Sơn, mà còn nhạc của Nam Lộc, Việt Dũng, Trần Thiện Khải, Châu Đình An, Song Ngọc, Hà Thúc Sinh, Nguyễn Đình Toàn… Nói chung, KL thường hát lên những bài hát về quê hương hoặc đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do, nhân bản, không cộng sản. Vài tuần trước đây, có những bích chương đã quảng cáo rầm rộ cho một Khánh Ly Live Show ở Hà Nội được trình diễn vào ngày 9/5/2014, thì mới đây, cũng có một tấm bích chương quảng cáo một đêm nhạc thính phòng mang chủ đề Đêm Nhớ Về Sài Gòn vào đúng ngày thứ tư 30/4/2014 tại Pheonix Art Center, thành phố San Jose, tiểu bang California của Hoa Kỳ. Tại sao có 2 sự kiện đã xảy ra một cách lạ lùng như thế, nói nôm na, một cách bình dân, một cái chống cộng và một cái theo cộng, ở cùng với một KL.
https://www.youtube.com/watch?v=dL-qPb9nNAM
Chục năm trước đây, tôi có viết bài khuyến khích các ca sĩ, nghệ sĩ ở hải ngoại về Việt Nam trình diễn, nhưng phải mang theo phong cách của một chiến sĩ tự do. Có nghĩa là về nước nhưng không quỵ lụy CS, không khúm núm, thấy bất công là phải đấu tranh, phải lên tiếng. Ca sĩ, nghệ sĩ, cần được hiểu, là người của quần chúng, được quần chúng mến mộ. Trong tất cả những cuộc đấu tranh, muốn mau chóng gặt hái thành công, phải cần có sự xuất hiện của những ca sĩ và nghệ sĩ đứng vào phía hàng ngũ của cuộc đấu tranh, để có thể vận động, thu hút sự quan tâm đông đảo của quần chúng, đồng bào. Hàng trăm ca sĩ, nghệ sĩ, nếu cứ tiếp tục ở hải ngoại trình diễn, sẽ không giúp ích gì nhiều cho quê hương Việt Nam mình, chi bằng về nước, trực diện với CS, hát cho đồng bào mình nghe, sẽ hữu ích cho cuộc đấu tranh lắm. Có thể những ca sĩ, nghệ sĩ sẽ bị những gò bó về bản hát, về nội dung trình diễn, v.v…, nhưng rồi, tâm của một người chiến sĩ tự do sẽ vượt qua tất cả, vì bất cứ khó khăn nào cũng sẽ có hướng giải quyết. Chúng ta về nước, là tìm mọi cách để thay đổi cái đầu óc của CS, chứ không phải để chạy hùa theo những sai lầm, bất công, độc ác của CS, diễn biến hòa bình là thế.
Cách đây vài tuần, khi đọc bích chương quảng cáo về sự trình diễn của ca sĩ Khánh Ly ở Hà Nội vào ngày 9/5/2014, tôi mừng lắm. Nói ngay, Khánh Ly chính là nhân vật rất nổi cộm, vì mang nhiều tính cách chính trị, mà được trình diễn ngay tại thủ đô Hà Nội, thì còn gì bằng. Nói tới Khánh Ly là nói tới những năm đầu tiên của cuộc đấu tranh. Những bài Khánh Ly hát “Sài Gòn Vĩnh Biệt” (*1) và “Người Di Tản Buồn” (*2) của nhạc sĩ Nam Lộc đã làm xúc động hàng triệu người Việt trong và ngoài nước. Cái hay của nhạc sĩ Nam Lộc là lôi cuốn người nghe chú ý và bàn cãi về 2 chữ “Vĩnh Biệt” trong tựa đề bài hát, nhưng lời cuối bản hát lại là một thổn thức, một lời thề hứa chắc chắn “sẽ trở về”. Nói tới Khánh Ly, khó ai có thể quên được 2 cuộn băng “Lửa Rực Trời Đông” và “Người Về Từ Khu Chiến” được phát hành để tiễn đưa chiến sĩ tự do Võ Đại Tôn trở về nước và chào đón chiến sĩ tự do Hoàng Cơ Minh trở về từ khu chiến.

Khánh Ly với Đêm Nhớ Về Sài Gòn vào ngày 30/4/2014 được chụp lại trong Diễn Đàn Mẫu Tâm (http://mautam.net/forum/viewtopic.php?t=175075&sid=c896009f62d94a5794e192b51d89c89a)
Khánh Ly Live Show tại Hà Nội Ngày 9/5/2014

Lẽ dĩ nhiên, khi nói đến ca sĩ Khánh Ly, mà không nhắc đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, là một sự thiếu sót lớn. Khánh Ly và Trịnh Công Sơn như bóng với hình về âm nhạc, nghệ thuật. Có lẽ tiếng hát Khánh Ly hoàn hão với nhạc Trịnh Công Sơn hơn bất kỳ ca sĩ nào. Và với riêng 2 người, tình nghệ sĩ bó chặt vào nhau về tinh thần, giao cảm, có thể xem là bất khả phân ly.

Người ta có thể kết tội TCS đã theo VC, lên đài phát thanh Sài Gòn, hát bài ca “Nối Vòng Tay Lớn” vào những phút cuối cùng của cuộc chiến, nhưng cá nhân tôi thì không. Sống trong một xã hội nhân bản như thời VNCH, có ai từng vỗ ngực rằng “tôi không bị CS lừa”? Cá nhân Linh, cũng từng bị CS lừa, dù rằng trước đó Linh đã rất ghét CS qua vụ Mậu Thân chôn sống 7000 dân vô tội và CS pháo kích vào Sài Gòn vào năm Mậu Thân và vào dân di tản ở Đại Lộ Kinh Hoàng của Mùa Hè Đỏ Lửa (tựa đề bài viết của nhà văn Phan Nhật Nam) năm 1972. Ai lại không muốn đất nước mình hết chiến tranh. Hòa bình đến với quê hương VN phải cao hơn việc “ghét CS”. Thế là ngay ngày 30/4/1975, Linh chở bà chị đi chiếc PC có ghé bãi cỏ bên cánh trái của Dinh Độc Lập để xem xét những diễn biến chính trị xảy ra. Khi đoàn quân được chở trên những chiếc Molotova đầu tròn (trên xe và trên thân thể ốm xanh của những anh bộ đội đều có cắm nhiều nhánh cây xanh dùng để ngụy trang) và vài chiếc xe tăng tiến vào dinh độc lập. Một trong số quần chúng đứng xung quanh thốt lên một câu, mà Linh nghe rất rõ:
.
- Sâu bọ lên làm người.
.
Làm sao mình có thể chấp nhận sống với một Nhà nước luôn dối trá, lường gạt dân? Nhà Linh trên lầu cao nên nhìn rất rõ chỉ có 2 chiếc máy bay A37 chúi đầu xuống phi trường Tân Sơn Nhất thả bom vào chiều ngày 28/4/1975, ấy thế mà sau này trên mấy báo CS lại nói có 5 chiếc. Linh ở ngay Dinh Độc Lập, lúc đó, có những người bận áo trắng, mang băng đỏ ở cánh tay gần nách, mở cỗng rồi chỉ đường cho xe tăng lái vào Dinh chứ có ủi sập cỗng Dinh hồi nào, mà sau này Linh coi lại những thước phim thời sự có chiếu lại việc xe tăng “ủi sập cỗng Dinh Độc Lập?“. Khi rời Dinh, Linh đến Trần Quốc Toản và Ngã Tư Bảy Hiền, có thấy một đoàn quân rất đông, đang đi bộ, đầu đội nón cối, trang phục màu xanh lá cây, trong đó có một người đi trước cầm đầu, không đội nón, tay cầm khẩu súng lục chĩa lên trời, vừa đi vừa hét to:
.
- Việt Cộng tới, bà con ơi, chạy, chạy…
.
Linh kể quý vị nghe vì không hiểu tại sao họ lại nói thế, trong khi chính họ là VC. Xe chạy về đến ngã tư Phú Nhuận gần nhà thì lúc đó Linh đã bắt đầu vẫy tay để chào mừng những tên CS chiến thắng. Coi như người dân Sài Gòn bỗng nhiên trở thành “hân hoan” chào đón kẻ chiến thắng, trong đó có Linh. Nhưng chỉ không đầy 2 tháng sau, khi cá nhân mình bị tước đoạt hoàn toàn những quyền tự do cơ bản, Linh nhận ra mình đã bị lừa, và thầm nhủ:
.
- Chế độ CS này cần phải bị tiêu diệt, không còn cách nào khác.
.
Thiện hạ thường nói, bản chất của CS là láo và bịp, chắc không sai đâu. Thế rồi cá nhân Linh cũng bị CS bịp khi mình cũng vỗ tay, reo hò theo sự chiến thắng của CS. Không phải chỉ riêng cá nhân Linh bị lừa, hàng trăm ngàn sĩ quan, quân dân cán chính của VNCH đều bị lừa, ngoan ngoãn trình diện để bước vào trại tù lao động khổ sai, được gọi với danh từ đẹp là Học Tập Cải Tạo. Cũng như hàng ngàn người đã vượt biên rồi, tranh đấu đòi trở về nước bằng chiếc tàu Việt Nam Thương Tín, cũng bị lừa, phải vào ngay những trại tù. Sau này, khi Linh có dịp nói chuyện với ca sĩ tóc đen Quốc Hương của CS, người nổi danh với bản nhạc “Tiểu Đoản 307″, ông ta có kể rằng, ông ta có nhận nhiệm vụ vào Nam để gặp TCS và vận động TCS sáng tác những bài hát ca tụng “Bác và Đảng”, nhưng trong 6 tháng, ông TCS không viết được một bài nào. Nhạc của ông bị cấm hát và ông còn bị đày ra nông trường, và sau này ông được Võ Văn Kiệt thả. Kết luận, có thể TCS cũng bị lừa y chang như chúng ta.
.
Thế rồi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trở thành một trong 5 nghệ sĩ được trúng giải thưởng của World Peace Music Awards Kỳ II, được tổ chức vào ngày 19 tháng 6 năm 2004 tại Nhà Hát Lớn Thành Phố Hà Nội. Nhưng tiếc thay, Bộ Văn Hóa Thông Tin ở Hà Nội đã không cho phép ông Matt Taylor, người tổ chức chương trình trao giải thưởng, nên đã hủy bỏ vào phút chót, để phải tổ chức tại San Francisco, và lúc đó có mời Khánh Ly trình diễn. Đây là cái đểu cáng của nhà cầm quyền Hà Nội nhận bừa TCS là người của mình, đến nỗi gia đình Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải cùng đến đặt vòng hoa và đưa tiễn linh cửu của ông sau khi ông mất đi vào 1/4/2001. Nếu nhạc sĩ TCS là người của Hà Nội, tại sao không cho phép ông Matt Taylor tổ chức WPMA II để vinh danh TCS tại Nhà Hát Lớn Hà Nội ???
.
Cách đây vài năm, 2012, nhà cầm quyền Đà Nẵng lại đặt tên TCS cho một con đường. Đây chẳng qua là chiêu bài của CS để lừa bịp dân mình. Nhắc đến người nghệ sĩ này, nhà cầm quyền Hà Nội rất nhức nhối về câu “20 năm nội chiến từng ngày” trong bài hát Gia Tài Của Mẹ. Đối với CS, đây là một cuộc “chiến tranh giải phóng“, đối với dân, nôm na đây là một cuộc “nội chiến“, chính xác phải là “chiến tranh xâm lược“. Chính câu nhạc này đã tố cáo bọn Hà Nội đã gây ra cuộc nội chiến thảm khốc chết trên 3 triệu dân khi xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh, đem quân vào miền Nam. Sau này, vào cuối đời, TCS để lại 2 bản nhạc “Em Ơi Đừng Tuyệt Vọng” và “Tiến Thoái Lưỡng Nan” với những nội dung vô nghĩa, nhưng tựa đề có thể làm ta liên tưởng đến chủ nghĩa CS trước việc tiến thoái lưỡng nan, tiến lên tư bản, hay thoái lùi CS, đều phải bị tiêu diệt trên quê hương Việt Nam, và em ơi đừng tuyệt vọng.
.
Trở về với Khánh Ly và hiện tại, đêm trình diễn “Hà Nội Live Show”, cộng việc Hà Nội gần đây đã thả một số tù nhân đặc biệt như anh Đinh Đăng Định, anh Nguyễn Hữu Cầu, anh Cù Huy Hà Vũ, anh Nguyễn Tiến Trung, và anh Vi Đức Hồi, cộng việc hàng vài chục bài viết về chủ đề hòa hợp hòa giải, khiến cho người ta liên tưởng đến một sự thay đổi đặc biệt, hay một bước lùi quan trọng nào đó từ phía Hà Nội. Đặc biệt trong chủ đề HHHG, có một bài viết mang tựa đề “Nước Mỹ sau nội chiến và bài học hòa hợp dân tộc“(*3), như một sự công nhận lá cờ vàng 3 sọc đỏ được xuất hiện trong tiến trình HHHG, giống việc chính phủ HK công nhận lá cờ của phe miền Nam bại trận, sau cuộc nội chiến. Nhưng đêm trình diễn “30/4 Đêm Nhớ Về Sài Gòn” của Khánh Ly tại San Jose, CA, có lẽ sẽ làm Hà Nội nhức nhối vô cùng, vì bị gài vào việc tiến thoái lưỡng nan. Muốn tiếp tục “Hà Nội Live Show” thì quá bể mặt và không biết Khánh Ly sẽ làm gì, nói gì với người Hà Nội trên sân khấu, mà chúng ta có thể mường tượng ra được, đó không phải là những lời nói tốt cho nhà cầm quyền Hà Nội. Còn muốn hủy bỏ chương trình “Hà Nội Live Show”, cũng không dễ, cũng bị bể mặt, vì vé của 3500 chỗ ngồi đã bán hết sạch, và nhiều khi ban tổ chức phải bồi thường hợp đồng đã ký kết cùng Khánh Ly.
.
Phải công nhận, ca sĩ Khánh ly có bản lãnh.
.
Ngày 14 tháng 6 năm 2014
Mylinhng@aol.com
  • Xin phổ biến tự do
Đính kèm:
bugle2

lời nhắn của một ‘Fan’ gửi bà (ngoại) ca “sỹ” Khánh Ly!

From: KVVNNCVC chuyển tiếp; Cám ơn -tunhan-

Ca sĩ Khánh Ly với lá Cờ Vàng bà đã tích cực 'support'! [Hình sưu tầm internet]

Ca sĩ Khánh Ly với lá Cờ Vàng bà đã tích cực ‘gìn giữ’! [Hình sưu tầm trên internet- tunhan-]

CÙNG BÀ KHÁNH LY

Trứoc khi bà bứoc chân về tìm lại hương hồn cuả TRINH CONG SƠN, Kẻ ăn cháo đá bát xin bà hãy tự hát lại 4 ca khúc mà bà đã từng gieo vaò lòng ngừoi tỵ nạn cộng sản VN nỗi niềm xao xuyến không bao giờ quên được những đau thương ray rứt phải bỏ lại quê hương , mồ mả ông cha , ngừoi thân , kẻ mến để tìm cái sống trong cái chết chỉ vì hai chữ TỰ DO

*Sài Gòn Ơi…Vĩnh biệt.

*Người di tản buồn

*Đêm chôn dầu vượt biên  

*Một chút quà cho Quê Hương

Thua ba, thưa bà gìơ đây chính bà đã là (CON THÚ HOANG LẠC ĐÀN) Nhưng mong rằng bà sẽ không đi lạc vào hang (PAC BÓ) như trong cái bài bà đã hát ( SÀI GÒN ƠI VĨNH BIỆT ) 

Chúc bà thượng lộ bình an,và sáng lòng sáng dạ thêm ,như năm 1975 bà đã làm…..

Hai câu luận đối tuy có hơi phóng khoáng nhưng ý tả thực làm nổi bật cái chủ trương giao lưu văn hóa theo “định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa” móc ngoéo làm ăn với Vẹm Nguyễn Thanh Sơn… Rất hay!

Lão Lai thưởng tiếp vài show hát
Ả Thúy tặng thêm bộ chảo nồi !

Anh Tâm kính thân /Bài thơ GỞI KHÁNH-LY của anh rất hay, gợi hứng cho toi họa lại bài thơ nầy mặc dù thơ anh gieo trong tử-vận (ÔI-THÔI-RỒI-NỒI-XÔI) nhưng tôi cũng ráng…Nếu có vài gượng-ép,mong anh bỏ qua cho. Bài thơ họa của tôi :

BÀI HỌA :

GỞI CA-SĨ KHÁNH-LY

NỮ-HOÀNG-CHÂN-ĐẤT” THỦA NÀO, ÔI

NHƯ LOẠI HAM TIỀN MỘT LŨ THÔI

CỨ TƯỞNG SUỐT ĐỜI THƠM TIẾT-HẠNH

ĐÂU NGỜ CUỐI KIẾP THÚI DANH RỒI

LÃO LAI (1) THƯỞNG TIẾP VÀI SHOW HÁT

Ả THÚY (2) TẶNG THÊM BỘ CHẢO NỒI

DÂN-CHÚNG CƯỜI CHÊ, ÔI MUỐI MẬT

THÔI ĐÀNH CHỊU ĐẤM ĐỂ ĂN XÔI   

                               VÕ-NGỌC-ANH

(1) TO VAN LAI.   (2) trung tâm THUÝ NGA.

Ho Cong Tam <hocongtam@gmail.com> wrote:

“Ôi Thôi Rồi Nồi Xôi”! “Live Concert Khanh Ly” được tổ chức đêm duy nhất vào ngày 9/5 (mừng sinh nhật Bác của em?) tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia Hanoi với sự tham gia của 4 ca sĩ khách mời: Tuấn Ngọc, Thái Châu, Quang Thanh, Hà Anh Tuấn. 

Gởi Ca Sĩ Khánh Ly

Cái cảnh chợ chiều rặt của ôi

Hát mừng Sinh Nhật kiếm tiền thôi

Ai còn giữ ngọc gìn vàng nữa

Em đã quăng (LY) đập chén rồi

Cạp lại nan tre chồng rổ rá

Hàn sơ đồng thiếc đống niêu nồi

Gái già đi khứa thêm lần chót

Đói quá đành về lượm nắm xôi !

April 11, 2014

Hồ Công Tâm

liveshow-KL-live-concert

* Người di tản buồn  

* Đêm chôn dầu vượt biên  

* Một chút quà cho Quê Hương  

“Live concert Khánh Ly” được tổ chức đêm duy nhất vào 9/5 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Hà Nội với sự tham gia của 4 ca sĩ khách mời: Tuấn Ngọc, Thái Châu, Quang Thành và Hà Anh Tuấn.

CHONGTAUDIETCONG

 

 

Đọc Báo Vẹm! – Số lần: 369

Đọc Báo Vẹm số 369

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây: Đọc báo Vẹm ‘online’ : http://docbaovem.net/

có “dối trá! phi nhân! tàn ác!..” mới ‘được/ bị’ gọi là Vẹm!

Chỉ tiêu và con đường dối trá

*

 Huy Phương
.
Từ ngày vào trại tập trung cộng sản, tôi mới nghe nhiều đến hai tiếng “chỉ tiêu,” và cũng khốn khổ vì hai tiếng này. Người tù ăn theo định mức nhưng làm theo chỉ tiêu. Mỗi ngày theo lệnh trại, dưới sự quản chế của cai tù, nhất là với sự đốc thúc của những tên đội trưởng chỉ huy, đội phó kế hoạch, mà trước đây chính là “chiến hữu” của mình, theo dõi, kiểm soát. Một người tù phải lao động vất vả để hoàn tất mỗi ngày việc vun 6 luống khoai, 15 hố sắn, chặt đủ 12 cây luồng, 2 bó củi hay cuốc nửa sào đất tùy theo “lệnh” mỗi ngày. Chỉ tiêu chưa đủ, tranh thủ làm thêm. Nghĩ đến phải đào những cái hố sắn, mỗi bề chỉ có 8 tấc trên những ngọn đồi đất đá, mỗi lần nhát cuốc chạm vào những hòn đá, sức mạnh bật ngược trở lại cái thân thể ốm đói của người tù, như những ngọn roi tra tấn khó quên. Người lính thất trận hao gầy, ốm yếu theo năm tháng tù đày, và không ít người đã nằm lại trên những vùng đồi núi, không bao giờ trở về.
Chế độ cộng sản dùng chỉ tiêu để cai trị và dùng thành tích để khoa trương, lừa dối dân chúng. Chỉ tiêu này đã nhiều lần vấy máu, mà dù lịch sử đã được những người cộng sản viết lại cũng không bao giờ rửa hết mùi tanh. Cuộc “cải cách ruộng đất” tại vùng đất “độc lập-tự do-hạnh phúc” Bắc Việt từ năm 53-56, theo sự “chỉ tiêu” thỏa thuận của cố vấn Tàu và Trường Chinh, tổng bí thư đảng, trưởng ban chỉ đạo cuộc đấu tố “cải cách ruộng đất” là phải có 5% địa chủ trên tổng số nông dân. Theo tài liệu của Vũ Thư Hiên, con số địa chủ bị thảm sát rất khó thống kê, ước tính từ 4,000 đến 5,000 người.
.
Hai tiếng “chỉ tiêu” đã giết và cầm tù bao nhiêu người dân. Chỉ tiêu “làm sạch tệ nạn xã hội” không căn cứ vào thực trạng của mỗi địa phương, mà đảng ra lệnh mỗi xã bao nhiêu dân thì phải có bao nhiêu thành phần cần tập trung vào trại “cải tạo,” do đó đã xẩy ra không biết bao nhiêu số phận oan khuất.
.
Năm 1980, ở trại tù Phú Sơn, Bắc Việt, tôi đã được gặp một người tù trẻ tuổi, nhưng khuôn mặt già cỗi và thân hình ốm yếu, nhỏ bé của em khó có thể đoán được tuổi đời. Em cho biết tuổi của em là 13, nhưng đã có 5 tuổi tù, bị đày đọa qua nhiều trại “cải tạo,” bây giờ chẳng còn biết cha mẹ là ai, nhà cửa ở đâu. Năm em lên 8 tuổi, tại trường học, chỉ vì đánh lộn với một thằng bé, con trưởng công an xã, nhân lấy cho đủ chỉ tiêu, em được liệt vào thành phần băng đảng xã hội, chúng giật em ra khỏi vòng tay của cha mẹ, cho em làm người tù không bản án. Từ đó đến nay, mỗi lúc nhớ đến những trại tù cộng sản, tôi lại nhớ đến hình ảnh của em. Thực tâm, tôi không mong là em còn sống trên đời này, khi cuộc sống còn thua một con chó, khi tôi trông thấy em lần mò dưới những chiếc bàn để kiếm một miếng xương vịt của những người “tù cải tạo” chúng tôi vừa nhả ra, trong một bữa ăn “bồi dưỡng” trước khi phải lên đường chuyển đến một trại tù khác.
.
Chính vì chỉ tiêu và chiến dịch thi đua, vượt chỉ tiêu trước ngày hạn định nên những công trình xây dựng chỉ chuộng hình thức, ngay cả những phương tiện liên quan đến sự chết sống của dân, như những cây cầu, những hầm xuyên núi, những con đường, những đập chắn nước, chưa khánh thành đã phải tu sửa. Các công trình này chỉ cố gắng làm cho nhanh để hoàn tất trước thời hạn và chỉ tiêu được cấp trên giao phó, mà không chú trọng đến chất lượng…
Cần đạt được chỉ tiêu để báo cáo thành tích, nên con người phải gian dối cho vừa lòng cấp trên của chế độ. Thời chiến tranh, dân nghèo miền Bắc, mỗi năm ngày lễ Tết, dân nghèo mới có được một bát cơm trắng, mà Nguyễn văn Tý cũng đẻ ra được một “Bài Ca 5 Tấn” để ca tụng thành tích của nông dân.
.
Chỉ một việc “hạn chế đà gia tăng dân số” tại Việt Nam đã là một chuyện buồn cười. Ðược trung ương giao “chỉ tiêu,” suốt hai năm liền, huyện Châu Thành A, Hậu Giang dẫn đầu tỉnh về phong trào triệt sản. Một người triệt sản được phát 2 triệu đồng, không có tiền thì quy ra gạo. Có người đàn ông độc thân cũng được ghi danh triệt sản để lãnh tiền. Có người đã có con, vợ đã bị mổ tử cung, không còn sinh nở được cũng có tên trong danh sách tình nguyện triệt sản. Nguyên tắc triệt sản là tự nguyện và không ai đi vận động những người chưa có gia đình hay chưa có con. Chính quyền địa phương, điển hình là huyện Châu Thành A, Hậu Giang, vận động không đúng người hay gian dối để “vượt chỉ tiêu” bằng cách ghi tên một phụ nữ không còn sinh nở được vào danh sách những người tình nguyện triệt sản. Do đó địa phương này đã “vận động” được 329 trường hợp, có thị trấn trong khi chỉ tiêu là 8, nhưng vượt chỉ tiêu đến 98. Vừa được bằng khen vì thành tích, vừa có cơ hội kiếm tiền, đó là “ưu điểm” của những tên “đầy tớ của nhân dân.”
.
Giáo dục hẳn là quan trọng đối với một quốc gia. Bộ Giáo Dục và Ðào Tạo Việt Nam vừa công bố “chỉ tiêu” đào tạo tiến sĩ ở ngoại quốc theo đề án 911 năm 2013, là 1,100 người. Hèn chi Hà Nội ngày nay tiến sĩ chạy đầy đường như xe gắn máy!
.
Trong các trường học, thầy, cô giáo chỉ chú trọng đến vấn đề làm sao tỉ lệ học sinh tốt nghiệp cao vượt qua chỉ tiêu đã đặt ra, để vượt qua các trường bạn, kết quả là học sinh nào cũng tốt nghiệp, dẫn đến hiện tượng một nhà giáo tốt nghiệp đại học, với kiến thức “canh gà Thọ Xương” cũng đại loại như “bánh cuốn Thanh Trì” hay “nem Thủ Ðức!” Ðạt chỉ tiêu để “lập công dâng đảng” là điều quan trọng, còn chất lượng, kiến thức thì sao?
.
Không nghe nói đến “chỉ tiêu” vơ vét của cấp lãnh đạo thì bao nhiêu cho đủ và các ông đã vượt chỉ tiêu, nâng thành tích lên được bao nhiêu? 16 tấn vàng vu oan cho ông Nguyễn Văn Thiệu đem ra nước ngoài, được chở về Bắc, các đồng chí trong Bộ Chính Trị, mỗi người “cấu” một ít, hay 5 tấn vàng sau vụ đánh tư sản, mại bản miền Nam, hơn 5 nghìn kg vàng trong vụ đuổi người Tàu ra khỏi nước, không tính kim cương, hột xoàn, bất động sản, xe cộ, tàu bè đã chia chác với nhau ra sao, để cho đảng giàu dân đói. Nhưng hiện nay đa số dân chúng nghèo, mà Bộ Chính Trị và quan chức nhà nước thì giàu “nứt đố, đổ vách.”
.
Chỉ tiêu của Thủ Tướng Phạm Văn Ðồng đưa ra trong Ðại hội Ðảng lần thứ IV năm 1976, rất khiêm nhường là mỗi gia đình có được một cái “phích” nước và bữa ăn có nước chấm, nay đã vượt bực rồi. Nhưng làm sao hạn chế, đừng để gian dối, bất nhân, vô đạo “vượt chỉ tiêu,” may ra mới cứu được đất nước này.//
Huy Phương

Bài viết của một cựu Nữ sinh Gia-Long – Lê Ngọc Tuý Hương

gialong_school_co-vnch

Cảm nghĩ về cuộc bầu cử ban đại diện Hội AHCNS Gia Long Nam CA

Nguồn Video: http://freevn.net/a2541/3004-dai-hoi-bau-tan-ban-dai-dien-hoi-cuu-nu-sinh-gia-long-phai-tam-hoan

Xin tự giới thiệu, tôi là Lê Ngọc Tuý Hương, Gia Long (1966-1973) xin trình bày vài cảm nghĩ và nhận xét cá nhân về cuộc bầu cử ban đại diện hội ái hữu cựu học sinh Gia Long tại Nam Cali. Tuy định cư tại Âu Châu, nhưng tôi rất quan tâm đến những sự kiện quan trọng liên quan đến Gia Long, vì Gia Long là niềm tự hào có lẽ không chỉ cho riêng tôi mà còn cho tất cả các chị và các bạn đã một thời mang hiệu đoàn Gia Long trên áo dài đồng phục. Khi nhận tin có 2 liên danh ra tranh cử làm ban đại diện của hội Ái Hữu cựu học sinh Gia Long Nam Cali, rồi tiếp theo đọc các thư tố cáo được chuyển tới, cá nhân tôi có những thắc mắc sau:

A- với liên danh Hài Hoà, có 3 điểm:

1.   Ý nghĩa tên Hài Hoà, có dính liếu gì đến vấn đề Hoà Hợp Hoà Giải với cộng sản Việt Nam hay không?

2.   Tấm hình của 3 Gia Long Nam Cali, trong đó có ứng cử viên Nguyễn Trần Ngọc Long chụp trước tấm bảng vải có các dòng chữ “……  3 thế hệ áo Tím-Gia Long-Minh Khai”. Điều này mặc nhiên hiểu là các chị này chấp nhận học sinh thuần tuý MK hay sao?

3.   Tấm hình ứng cử viên Phan Thị Sách trên báo Tuổi trẻ của cs Việt Nam được ghi nhận và tán dương là “Việt Kiều hải ngoại “. Quan hệ của chị với cái gọi là nhà nước cs Việt Nam là gì đây?

4.   Có một vấn đề đồng thời cũng phổ biến trên Net nhưng không liên quan với vấn đề ứng cử và bầu cử tại Nam Cali, nên tôi thấy không cần thiết bàn tới. Nếu có thể được giải thích thì là việc tốt. Chuyện chị Quế Hương và nhóm Ánh Lửa Tình Bạn có liên quan gì với một chương trình cùng tên của cái gọi là Thành Đoàn ĐTNCSHCM?

B- với liên danh Minh Tâm,  tôi cũng muốn biết lá thư của chị Hồng Phương (GL68) nêu vấn đề tài chánh của ban đại diện hội ái hữu cựu học sinh Gia Long tại Nam Cali. đương nhiệm không minh bạch là như thế nào? Khi người viết thư tố cáo ký tên với danh tánh thật của mình tức là lá thư này có mức độ xác tín rất cao. Thêm vào đó còn có lá thư xác nhận của đương kim thủ quỹ.

Nhưng sau ngày chủ nhật 13/4/2014,  khi được nghe kể lại và nhất là xem clip video về cuộc họp để bầu cử (mục đích nguyên thuỷ của buổi họp ngày chủ nhật này) tôi vô cùng buồn và thất vọng, xen vào đó là bàng hoàng đau đớn. Dù ở Âu Châu hay Mỹ Châu, sống trong một xứ tự do dân chủ có pháp trị, tôi thiển nghĩ các cựu nữ sinh ưu tú Gia Long hẳn biết và cần thiết phải tuân hành những phương thức tiến hành một cuộc hội họp khoáng đại theo nội quy hội đoàn đề ra, tôn trọng trật tự chung và cần có có lòng tự trọng và sự tôn trọng người đối lập. Trong một phiên toà, ngay cả bị cáo cũng được tôn trọng trong việc hỏi cung, kết tội hay phán quyết. Tất cả được diễn tiến TRẬT TỰ và tôn trọng nhân quyền: quyền hỏi cung và quyền biện hộ. Ở đây, cuộc bầu cử của Hội Ái Hữu của Nam Cali được một số người chủ ý muốn bất ngờ biến thành một phiên họp mang đầy sắc thái của một cuộc “đấu tố” ( chỉ có dưới chế độ cộng sản), đàn áp, khủng bố tinh thần đối phương. Tại sao tôi nói là bất ngờ và chỉ do một số người là vì rất nhiều Gia Long khác hoàn toàn ngạc nhiên trước tình hình ngày hôm đó. Họ chỉ nghĩ đi đến đó đề bầu cử mà thôi nên không chuẩn bị mặc y phục đồng phục trịnh trọng, choàng khăn v.v.

Tôi hoàn toàn không đồng ý chuyện công khai hoá vấn đề nội bộ Gia Long ra cộng đồng khi mà vần đề chưa đi vào bế tắc. Mọi mâu thuẫn và thắc mắc phải được hỏi và nghe giải thích. Quyền quyết định, tin hay không tin lời giải thích đó sẽ được chính các nữ sinh Gia Long quyết định dân chủ và hợp pháp.

Dẫn chứng:

1-Không chứng minh là có cố gắng giải quyết nội bộ:

a.  Chị Vương Hồng Loan cho biết có mời chị Thoàn, Trưởng ban tổ chức Bầu Cử họp để giải quyết vần đề mâu thuẫn của LD HH nhưng chị Thoàn không tới. Tôi thắc mắc là chị VHL lấy tư cách gì mời họp? Có thơ mời họp hay không? Có làm biên bản sự vắng mặt của chị Thoàn trong phiên họp hay không? Tôi nghĩ là chỉ Ban Tổ Chức Bầu Cử (gồm 7 chị) là có thẩm quyền giải quyết chuyện mâu thuẫn trong vấn đề ứng cử của các liên danh mà thôi. Chị VHL vừa là đương kim hội trưởng vừa là ứng cử viên chỉ có thể làm đơn khiếu nại với ban TCBC và gửi bản sao cho Giáo Sư Cố Vấn để tường trình. Không biết chị VHL có làm thủ tục này không? Chị cần đưa văn kiện này trong buổi họp vừa qua để chứng tỏ sự tuân hành nội qui của một hội trưởng và thiện chí giải quyết nội bộ cũng như quyết bảo vệ GL trước nghị quyết 36 một cách hợp lý và hợp pháp.

b. GS cố vấn Hoàng Huyên có nói … đại ý là :” các em không coi trọng Thầy Cô, nếu các em cho thầy cô biết thì đã giải quyết tốt đẹp rồi..” : điều này chứng tỏ các chị làm việc tự biên và tự diễn, không đệ trình và hỏi ý GS Cố vấn. Không lẽ các chị chỉ cần hỏi ý kiến GS Huệ Khanh là đủ?

2-Chị Trưởng Ban Tổ Chức Bầu Cử Vương Kim Thoàn quá sơ xuất trong chức vụ.

Lẽ ra khi chị nghe những tin đồn, thư nặc danh tố cáo về những hành vi “thân Cộng”, đi ngược với đường lối và chủ trương của hội AHCNS GL Nam cali của các ứng cử viên, chị phải: a. lập tức triệu tập KHẨN CẤP một cuộc họp gồm các Giáo Sư Cố Vấn, Ban Gíam Sát, Ban Tổ chức Bầu Cử và cả 2 liên danh để làm rõ vấn đề. Lập biên bản. b.nếu cần sẽ triệu tập đại hội bất thường của toàn thể Hội Viên tích cực (actif) của Hội (tức là chỉ có những GIA LONG có quyền bầu cử theo như nội quy chị cựu Hội Trưởng Thanh Mai nhắc nhở) tuyên đọc biên bản phiên họp nói trên để thông báo quyết định của phiên họp này với toàn thể hội viên và tuỳ hoàn cảnh sẽ lấy ý kiến chung phải giải quyết mâu thuẫn như thế nào .

Xin nhấn mạnh, tất cả những bước thực hiện trên hoàn toàn chỉ giới hạn trong nội bộ hội ái hữu cựu học sinh Nam cali mà thôi. Chỉ khi nào vấn đề vẫn bế tắc, cần sự hổ trợ của cộng đồng, thì điều này phải được Giáo Sư Cố Vấn, và đa số hội Viên Gia Long đồng ý. Chỉ tiếc là tất cả đã xảy ra ngoài ý muốn vì các nguyên tắc dân chủ pháp trị và sinh hoạt hội đoàn không được tôn trọng. Ngoài ra một số các người tham dự đã mất bình tĩnh, không kiểm soát được mình, quên mất là đang đứng trước ngòi bút và ống kính truyền thông nên đã làm tổn thương trầm trọng danh tiếng của hội AH CNS GL Nam cali nói riêng và danh dự của các cựu nữ sinh Gia Long nói chung.

Xin đơn cử vài điểm đặc biệt trên Clip :

1. Mở đầu cuộc họp rất lộn xộn, không theo trình tự thông thường tại các hội đoàn bất kỳ tại Quốc Gia nào như là chào cờ, tuyên bố khai mạc, giới thiệu chủ toạ đoàn, quan khách v.v. Trong lúc họp sự đi lại trên chỗ thuyết trình rất thường xuyên, lung tung như trong hậu trường sân khấu, không tôn trọng thuyết trình viên và người tham dự, làm cho cuộc họp mất đi sự nghiêm trang. Trầm trọng hơn là vào 4:30, một sư tỷ Gia Long với sự hổ trợ của một người phái Nam, cầm Micro ngang nhiên át lời phát biểu của chị Thoàn. Việc làm này cho thấy có chủ mưu sắp đặt và “hành quân tiêu diệt tận gốc ngọn kẻ địch” bất chấp lễ nghi và lịch sự tối thiểu cần có của một Gia Long VNCH đang sống dưới chế độ dân chủ pháp trị.

2. Đương kim hội trưởng VHL cũng là người của ld Minh Tâm xác nhận đã mời cộng đồng ( 1:42:16). Như vậy có đúng nguyên tắc không?

3. Giáo sư cố vấn Hoàng Huyên đã 2 lần kêu gọi giải quyết nội bộ, việc không thưa trình với các GS cố vấn và công khai hoá là sai vào 1:10:28 và vào 2:03:48. GS cố vấn Hoàng Huyên cũng nhấn mạnh cả 2 Liên danh đều có những cái không đúng.

4. Một học sinh GL không nhận biết GS của trường không là một lỗi nặng vì học sinh không thể biết hết tất cả giáo sư giảng dạy nếu không học với vị đó. Nhưng khôi hài là chị Võ Kim Thoàn nằm trong ban tổ chức Bầu Cử mà lại không biết mặt vị giáo sư Cố vấn của Hội ? Tuy nhiên chị đã có xin lỗi GS Huệ Khanh.

5.Vào phút 1:09:42 cho thấy GS Huệ Khanh đang làm công việc của một Công tố viên buộc tội chị Phan Thị Sách hơn là giúp đỡ buổi họp với tư cách GS Cố Vấn.

6.Ngoài ra theo dõi clip này, tôi thấy chị Thoàn thật sự đã quá độc đoán chủ quan không cứu xét các thơ khiếu nại cũng như không cho chị Sách rút tên. Chị cũng không có khả năng điều khiển buổi họp bởi lẽ những việc làm của chị đã gây bất mãn cho ngay chính trong thành phần ban Tổ Chức Bầu Cử nên chị gặp sự chống đối. Cũng từ đây mà Ban Tổ chức Bầu cử thay vì là 7 vị chỉ có 4 hiện diện. Do đó, không đạt được tính chất pháp lý để tổ chức. Lẽ ra ngay khi mở đầu, chị Thoàn nên tuyên bố vì mâu thuẫn nội bộ, ban tổ chức không hội đủ túc số ( vì chị không thể ép người bất đồng ý kiến ngồi chung) nên không thể tổ chức cuộc Bầu cử, xin tuyên bố giải tán và xin họp khoáng đại nội bộ, lập lại ban TCBC mới v.v. và v.v. thì chúng ta đã tránh được buổi họp “vô tiền khoáng hậu” này.

7. Trong nội quy có ghi đi bầu cử phải mặc áo dài không? Như vậy tại sao khi chị Sách xuất hiện bên dưới la ó tại sao không mặc đồng phục v.v. Dù là bị cáo đứng trước toà, cử toạ cũng không có quyền đàn áp tinh thần người ta như vậy.

8. Ở 1:57:30 quá sức hỗn loạn. Chị mặc áo đen xông lên nói tay đôi với chị Thoàn? Ngoài ra, sự tuyên bố của chị áo tím tóc dài xác nhận rõ phe ủng hộ ld Minh tâm đã có quyết định trước (cầm giấy đọc). Như vậy có thể nói chuyện hôm nay là một phiên toà “đấu tố” mà thôi.

Kết luận:

1- Buổi họp này là một sự sắp đặt chủ ý “đánh ụp việt gian nằm vùng trong Gia Long” có chủ mưu công khai hoá trong giới truyền thông. Nhưng diễn tiến quá tệ hại làm hại danh dự nề nếp truyền thống của Gia Long là Công Ngôn Dung Hạnh, đoan trang và lể phép, uy nghi, từ tốn, cương quyết, cứng rắn nhưng lịch sự khả ái, dịu dàng.

2- Liên danh Minh Tâm với ứng cử viên là chị đương kim hội trưởng Vương Hồng Loan hình như đã không phân định rõ vai trò và vị trí của mình. Người xem clip có cảm giác, chị đang dựa vào quyền hạn của hội trưởng “chơi chết ” đối thủ, dùng cả bàn tay bịt miệng đối phương không cho nói (tôi xin lỗi phải nói là tôi liên tưởng phim Chúng Tôi Muốn Sống và hình ảnh cha Lý trước toà án cộng sản Việt Nam)

3- LD HH có sơ suất đã không tuyển chọn nhân lực kỹ.

4- Ngược lại LD MT không minh bạch trả lời thơ của GL Hồng Phương mà còn để lộ rõ chủ ý loại trừ LD HH để thành ld duy nhất ứng cử và đương nhiên đắc cử ( thấy rõ ở những phút chót việc đòi bầu cử liền) .

5- Câu hỏi là LD Minh Tâm công khai chuyện nội bộ để làm bàn thắng! Thử hỏi, LD này vì trường hay vì mình?

6- Trên đây là một số nhận xét của cá nhân tôi sau khi xem clip. Nếu có điều chi không đúng vì ở xa, không nắm rõ chi tiết, xin vui lòng giải thích trong tình đồng môn.

Lê Ngọc Tuý Hương GL 66-73

Vì nhận rất nhiều Emails từ thân hữu để hỏi ý kiến về vụ bầu cử GL qua bài tường trình bởi báo Viễn đông, tiếp đó là clip Video youtube , vì thế tôi xin phép phổ biến thư này rộng rãi.//

books

 

Mỹ linh trả lời Bùi Tín – về bài viết liên quan tới Hồ Chí Minh!

Tháng 4 6 2014

Phản Biện Bài Viết Của Ông Bùi Tín Về Nhân Vật Hồ Chí Minh

 

Mỹ linh

Trước khi phản biện bài viết của ông Bùi Tín với tựa đề “Cuộc Đánh Tráo Không Thể Có“, tôi là người quý trọng ông Bùi Tín như ông đã từng quý trọng mạng Thông Luận. Tôi công nhận ông Bùi Tín đã đóng góp nhiều bài viết có chất lượng, có giá trị trong việc đấu tranh dân chủ hóa đất nước, và tôi rất cám ơn ông về điều đó. Nhưng nói đến nhân vật Hồ Chí Minh, tôi nghĩ ông Bùi Tín nên giữ im lặng thì hay hơn. Vì sao tôi viết thế? Đơn giản, ông BT đã có 45 tuổi đảng, rồi mới nhận thức ra mình bị ĐCSVN lừa, và ra khỏi Đảng, thì những sự hiểu biết của ông về HCM trong quá khứ cũng vẫn có thể cũng bị lừa bởi Đảng.Tôi có ý muốn nói, ông BT đã sai lầm suốt 45 năm rồi, thì không nên viết bài khẳng định mình không tiếp tục sai lầm về nhận xét nhân vật HCM này. Đúng ra là ông không nên viết bài một cách quá chủ quan để phê phán những người như ông Trần Bình Nam, ông Huỳnh Tâm, và mạng Thông Luận… Từ trước năm 2001, trước khi bộ phim 24 tập Trường Chinh ra đời, của đạo diễn Kim Thao, Đường Quốc Cường thủ vai Mao Trạch Đông, do đài VTV3 trình chiếu, có mấy ai biết được sự thật lịch sử: nguồn gốc lá cờ đỏ sao vàng đến từ tỉnh Phúc Kiến bên Tàu. Những ai đã từng xem phim cũng chưa phát hiện được sự thật lịch sử đó. Mãi đến 2005, người ta mới phát hiện ra, lá cờ đỏ sao vàng nằm trong trang mạng http://www.worldstatesmen.org/China.html (*1).  Từ đó sự thật lịch sử mới được phô bày, lá cờ đỏ sao vàng là của Tàu. Gần đây, người ta vạch trần một sự thật lịch sử nữa: HCM với bút hiệu CB (bút hiệu này được dùng tại 147 tài liệu viết từ tháng 3 năm 1951 đến tháng 3 tháng 1957, trên báo Nhân Dân), đã là tác giả của bài viết “Địa Chủ Ác Ghê”. Đọc qua bài viết, chẳng cần phải suy nghĩ, cũng biết ngay đây là một bài viết vu khống bà Trần Thị Năm (Cát Thanh Long) đã “giết chết ngót 260 đồng bào”, nhằm để HCM phát động phong trào Cải Cách Ruộng Đất, sát hại 172.008 người (*3). Đểu cán của HCM là mượn bút danh CB giết bà Năm xong, rồi HCM giả vờ thương xót: “Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, mà người phụ nữ ấy lại là người từng nuôi cán bộ cộng sản, là mẹ một trung đoàn trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam đang tại chức !” (Trích từ hồi ký Hoàng Tùng). Đểu cán thêm nữa, chính HCM phát động CCRĐ, rồi chính y lại giả vờ lau nước mắt, rồi đổ hết tội lỗi cho Trường Chinh, rồi huề cả làng, chẳng ai bị xử tử hay bị ở tù. Tôi viết những điều trên để chứng minh chế độ CS là vua lừa bịp và thay đổi những sự thật lịch sử, trước khi phản biện bài viết của ông BT.Quý vị cũng nên đọc thử qua bài viết của ông BT, tôi hoàn toàn không tìm thấy một bằng chứng xác thực nào để chứng minh ông HCM tức là Nguyễn Ái Quốc bị giam tại Hồng Kông năm 1931-1932. Bài viết của ông chỉ nhằm phản bác lại bà Vera Vasilieva và cuốn sách “HCM Sinh Bình Khảo” của GS Đài Loan Hồ Tuấn Hùng, vì ông Hùng cho rằng, cháu ruột ông, Hồ Tập Chương đã giả mạo HCM. Ông BT phản biện một cách yếu ớt, mơ hồ, nếu không muốn nói là ấu trĩ. Yếu ớt khi ông BT cho rằng: “hơn 5 năm nay, các cơ quan ngôn luận chính thức của đảng CS VN cũng như của đảng CS TQ đều im hơi lặng tiếng, không xác nhận mà cũng không phủ nhận nội dung cuốn sách quan trọng này.” Tại sao ông BT không nghĩ ngược lại, vì nó là sự thật nên phủ nhận sẽ bị lôi ra thêm bằng chứng, còn xác nhận sẽ lòi chành ra sự gian dối, lừa gạt bấy lâu nay. Mơ hồ ở chỗ ông viết: “Ông biết chăng, hồi năm 1960 ông Hồ Chí Minh mời vợ chồng luật sư Frank Loseby sang Hà Nội, khách vẫn nhận ra ông bạn cũ của gần 30 năm trước, đâu có phải là ai khác?” Trong khi đó, tờ L’Humanité của Pháp, số ra ngày 9 tháng 8 năm 1932 đưa tin Nguyễn Ái Quốc đã chết vì bệnh lao phổi trong trạm xá nhà tù tại Hồng Kông và tờ Daily Worker của Đảng Cộng Sản Anh cũng đăng tin “ông Hồ đã chết vì bịnh lao trong khám đường Hồng Kông”, trang 79, trong cuốn “Từ Thực Dân Đến CS của ông Hoàng Văn Chí”. Mơ hồ vì luật sư Frank Loseby cãi cho Tống Văn Sơ, chứ có phải cho Nguyễn Ái Quốc đâu. Tống Văn Sơ có phải là bí danh của Nguyễn Ái Quốc, vẫn còn là một câu hỏi? Cá nhân luật sư Frank Loseby vẫn còn là một dấu hỏi? 30 năm một người ngoại quốc nhận ra một người Việt Nam, cũng rất mơ hồ. Báo chí VC đăng về ông Frank Loseby cũng là một việc không đáng tin được. Biết bao nhiêu dấu hỏi trong vụ này. Một thằng chuyên môn lường gạt, nó có đủ mọi cách để lường gạt, quá dễ mà. Nó có thể ngụy tạo một luật sư nào đó bào chữa cho nó để được ra khỏi tù Hồng Kông, dễ thôi mà.

Còn về ấu trỉ, khi ông BT dám viết rằng:

Điều rất kỳ lạ là hơn 5 năm nay, các cơ quan ngôn luận chính thức của đảng CS VN cũng như của đảng CS TQ đều im hơi lặng tiếng, không xác nhận mà cũng không phủ nhận nội dung cuốn sách quan trọng này.” và “nội dung cuốn sách chỉ là một điều hoang tưởng, theo kiểu tiểu thuyết trinh thám rẻ tiền, có thể là do động cơ vụ lợi kèm theo động cơ chính trị ám muội kiểu nước lớn đang nuôi dưỡng dã tâm thôn tính lâu dài nước ta theo kiểu gặm nhấm dần.”

Cái ấu trỉ của ông BT là đợi sự trả lời của 2 đảng CS chuyên môn nói dối, và ông ta lại tin tưởng rằng Tàu Cộng không có dã tâm thôn tính lâu dài nước ta theo kiểu gặm nhấm dần đâu. Có lẽ ông BT đã quên lịch sử 1000 năm Bắc thuộc của nước VN ta rồi.

Nói ngay, tôi chỉ đọc lướt cuốn HCM Sanh Bình Khảo, không nắm vững, nên không muốn phản biện về cuốn sách này cũng như nhân vật Hồ Tập Chương. Ở đây, tôi chỉ muốn phản biện phần ông BT viết: (Rồi năm 1946 khi bà Thanh chị cả ông Hồ Chí Minh ra Hà Nội, bà nhận ra ngay “thằng Coong, có cái sẹo ở tai trái do đi câu cá bị nạn khi còn nhỏ”, đâu có ngỡ ngàng gì. Ông Cả Khiêm cũng vậy, ông đã nhận ra ngay em ruột mình không chút băn khoăn.) Tôi giả sử rằng câu chuyện này là có thật, (nghĩa là vào năm 1946, bà Thanh có ra Hà Nội, và có gặp ông HCM và có nói câu: “thằng Coong, có cái sẹo ở tai trái do đi câu cá bị nạn khi còn nhỏ”, còn ông Khiêm cũng đã nhận ra em ruột mình không chút băn khoăn.) thì sẽ lòi ra việc “không tin” hay “nghi ngờ” trong lòng của bà Thanh trước khi gặp HCM, nên phải nhìn cái sẹo ở tai trái. Không phải đợi đến cuốn sách HCM Sanh Bình Khảo ra đời, người ta mới bắt đầu nghi ngờ HCM không phải là Nguyễn Ái Quốc. Mà từ trước đó, việc nghi ngờ này đã được ghi trong sách “Từ Thực Dân Đến Cộng Sản”, xuất bản năm 1964, của ông Hoàng Văn Chí (tham gia Kháng Chiến Chống Pháp từ đầu đến cuối (1946-54), giữ chức vụ đúc tiền, làm giấy in bạc, chế tạo hóa chất cho quốc phòng, và từng được HCM tuyên dương công trạng trên toàn quốc), ở trang 54 và trang 79 như sau:


Cho tôi đặt câu hỏi với ông BT, tại sao có sự “nghi ngờ” đó của bà Thanh? Chị em sao 35 năm gặp lại, cũng bình thường thôi. Thường thì người ta sung sướng rồi ôm nhau mà khóc, mà kể lể, chẳng ai cần phải tìm cái “sẹo” hay “nốt ruồi sau gáy” (phần này ông Bùi Tín nói trên Paltalk.com trong Chương Trình TalkShow với phóng viên Chim Quốc Quốc VNCH) để mà nhận diện ra nhau. Tôi tin rằng ông BT không nói láo khi ông đã đọc được trên sách báo của CS, hay nghe CS kể về cái “sẹo” hay “nốt ruồi sau gáy” của HCM, nhưng tôi vẫn có cái suy luận của riêng tôi:

a) 45 năm tuổi đảng của ông BT mới nhận ra sự lường gạt của Đảng, phải bỏ Đảng, giờ lại tin vào sách báo của CS, hay tin lời CS đã kể cho ông nghe, vậy có phải ông BT rất ấu trỉ?
b) Thường những tên bịp bợm (như HCM) tìm mọi cách để chứng minh mình không bịp bợm, mới tạo ra câu chuyện “cái sẹo”, “cái nốt ruồi sau gáy”. Nếu đường đường chính chính, chẳng ai cần ba cái thứ này.

Bà Thanh, ông Khiêm, hay tất cả chúng ta, nếu là con người bình thường, đều phải nghi ngờ nhiều sự kiện bất bình thường đã xảy ra đối với nhân vật HCM này:

1) Có ít nhất 4 văn kiện nói về Nguyễn Ái Quốc bị bịnh ho lao, mang vi trùng Koch, một trong “tứ bịnh nan y”. Thời đó, chưa có phát minh ra thuốc Streptomycine để trị vi trùng này, nên ai mang bịnh đều phải chết. Riêng phần này, ông BT biện luận rằng, nguyên văn: “anh Nguyễn Khắc Viện, bị lao từ năm 26 tuổi, 28 tuổi bị cắt hẳn một bên phổi, một bên phổi ép chỉ còn có 2/3 thôi, ảnh nghĩ rằng chỉ còn sống được 6 tháng và năm 1963 ảnh về nước, ảnh nói cũng may lắm, sống thêm được 3 năm, nhưng mà ảnh sống đến năm 82 tuổi, 45 năm sau, đấy là lao phổi chính cống đấy. Cho nên, người ta có đủ thuốc ngay từ những năm 1930 để hạn chế vi trùng Koch, để người ta có thể mổ phổi, ép phổi, cắt phổi, để nó không lây lan qua các bộ phận khác…” Chúng ta biết Streptomycin là thuốc trị bịnh lao, được giới thiệu bởi Albert Schatz vào 19/10/1943, nhưng mãi đến năm 1946-1947 mới bắt đầu thử nghiệm. Ông bác sĩ Viện sinh năm 1913, tức năm 1939, ông bị bịnh ho lao, lúc đó chưa có thuốc Streptomycin mà ông vẫn có thể tiếp tục sống được, phải công nhận đây là một câu chuyện hiếm có, hy hữu, chuyện khó tin nhưng có thật. Nhưng đem sự có thật hy hữu này để chứng minh HCM cũng thoát chết giống y bác sĩ Viện, chẳng khác nào câu chuyện may mắn trúng số độc đắc, thưa ông BT. Biện luận của ông kiểu này, hoàn toàn không thuyết phục được người nghe, chẳng khác gì cãi bừa.

2) Cá nhân tôi đọc nhiều tin trái ngược với ông BT về chuyện bà Thanh lên Hà Nội. Nhiều nguồn tin cho rằng bà Thanh nào có được gặp HCM, vì ông ta rất bận việc nước, nên không có thì giờ tiếp xúc, rốt cuộc bà Thanh ở khách sạn và bị giết chết một cách mờ ám. Tôi tin điều này hơn “cái sẹo” và “cái nốt ruồi sau gáy”. Theo như ông BT, ông nói vào năm 1957, ông có tháp tùng với HCM về Làng Sen, lúc đó bà Thanh đã qua đời năm 1954, ông Khiêm cũng qua đời năm 1950. Một tên vô tình, quên nguồn gốc như HCM, bỗng nhiên thức tỉnh, đợi đến anh chị mình qua đời, làm chủ tịch nước những 12 năm, rồi mới trở lại thăm quê của mình, thì làm gì có vụ tiếp bà Thanh ở Hà Nội để biết “vết sẹo” và “nốt ruồi sau gáy”.

3) Một người hồi nhỏ đến lúc ra đi mang họ Nguyễn, giờ lên chủ tịch nước, bỗng dưng đổi sang họ Hồ, rất bất bình thường. Bởi thế thiên hạ đẻ ra câu chuyện Hồ Sĩ Tạo gì đó để cho ăn khớp với họ Hồ. Rồi còn ép cả nước phải gọi mình bằng “Bác”, bằng “cha già dân tộc”, rất bất bình thường. Nhưng xem ra rất bình thường đối với giặc Tàu, vì tránh được sự loạn luân.

4) Một chính khách nổi tiếng như Nguyễn Ái Quốc, trong suốt 9 năm dài, từ 1932 cho tới khi xuất hiện ở hang Pắc Pó năm 1941 với tên mới là HCM, chẳng ai biết ông ta ở đâu, làm gì, là chuyện rất bất bình thường.

5) Vào ngày 3 tháng 2 năm 1930, Nguyễn Ái Quốc triệu tập các đại biểu cộng sản để thành lập ĐCSVN. Nhiều đời Tổng Bí Thư đã trải qua như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, … Ông NAQ coi như là cột trụ của ĐCSVN, ấy thế mà chưa từng giữ chức vụ Tổng Bí Thư ĐCSVN, cho mãi đến 1945, khi cướp được chính quyền. Đây cũng là việc rất bất bình thường.

6) HCM được gọi là một nhà yêu nước vĩ đại, lại sử dụng lá cờ Tàu của tỉnh Phúc Kiến làm cờ nước, và lại ký kết Hiệp Định Geneve để chia đôi lãnh thổ VN, rồi còn dâng cả quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho giặc Tàu với công hàm bán nước Phạm Văn Đồng ký. Quả thật đây là những việc rất bất bình thường.

7) Một Nguyễn Ái Quốc đấu tranh cứu nước suốt mấy chục năm trời, với hàng ngàn bài viết, đã từng học trung học, hôm nay mang danh HCM lại viết di chúc sai chính tả, rồi gạch xóa tùm lum. Trong bài viết đầy ký hiệu phiên âm không có trong tự điển như: f, z, j, w, thí dụ như fương fáp, zũng, jì đó, trung wơng. Đây cũng là việc rất bất bình thường.

8) Từ lúc HCM làm chủ tịch nước cho tới lúc chết đi, chưa một lần ông ta bận quốc phục Việt Nam với áo dài khăn đóng, như cụ TT Ngô Đình Diệm, hay cụ TT Nguyễn Văn Thiệu trong những dịp lễ, mà toàn là bận đồ đại cán của Tàu 4 túi. Đây cũng là việc rất bất bình thường.

9) Trong lúc HCM làm chủ tịch nước, lại chỉ thị cho văn nô Tố Hữu viết ra những vần thơ bắt học sinh, sinh viên phải học thuộc mà chúng ta không thể tưởng tượng được:
- Thương biết mấy khi con tập nói,
Tiếng đầu lòng con gọi Xi’t Ta Lin…
- Thương cha thương mẹ thương chồng,
Thương mình thương một thương ông thương mười…
- Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch thờ Xít Ta Lin bất diệt…


Những bài thơ như thế này làm băng hoại tinh thần tự tin, tự chủ, tinh thần kính mến tiền nhân. Rất xấu hổ cho dân tộc Việt Nam, bị ép đi thờ những tên ngoại bang Mao Trạch Đông và Stalin giết người không gớm tay. Chuyện này cũng quá đổi bất bình thường.

10) Việt Nam có gần 5000 năm văn hiến, bản chất của người Việt Nam rất nhân hậu, hiếu hòa, hiếu học, tôn trọng tinh thần theo thứ tự ”sĩ nông công thương“. Sĩ là người có học được đứng đầu danh sách. Cớ sao, HCM lại phát động “trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ“. Trí cũng là Sĩ lại bị tiêu diệt hàng đầu. Thử hỏi, thành phần trí thức bị tận diệt thì tương lai nước VN sẽ ra sao? Nước VN sẽ không còn nhân tài thì chuyện gì sẽ xảy ra? HCM là một nhà yêu nước mà sát hại hàng trăm ngàn dân qua Cải Cách Ruộng Đất là một chuyện quá đổi bất bình thường.

11) HCM ký ngay Hiệp Định Sơ Bộ ngày 6 tháng 3 năm 1946 với thực dân Pháp để hợp thức hóa việc trở lại chiếm đóng của quân đội Pháp, rồi thừa cơ, sai Võ Nguyên Giáp tiêu diệt tất cả những người Việt Nam yêu nước nằm trong Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng, 2 đảng phái lớn nhất thời bấy giờ. HCM là một nhà yêu nước mà tiêu diệt 2 đảng phải yêu nước, cùng chống Pháp, là bạn đồng hành với mình, cũng là một việc bất bình thường.

Còn biết bao nhiều điều bất bình thường nữa, khi nói về nhân vật HCM này. Nhưng 11 sự kiện trên cũng đã quá đủ để chứng minh ông ta không phải là Nguyễn Ái Quốc của trước năm 1932, mà là một tên gián điệp Tàu. Nói như thế, lại có một số người tàn nhẫn phán ngay: “Thế là Mỹ Linh chạy tội cho Đảng CSVN”. Họ còn phán thêm: “HCM giả hay thiệt việc đó không quan trọng.” Đây là những lời phán thiếu suy nghĩ của một số người. Họ thiếu nhận thức, và họ không hiểu tại sao ĐCSVN vẫn còn tiếp tục tồn tại? Họ không hiểu rằng dân trong quốc nội đã bị đầu độc hàng chục năm qua về hình ảnh một HCM đẹp đẽ, vĩ đại, đạo đức, yêu nước… và ĐCSVN đang sống nhờ vào xác chết HCM ấy, như tấm bình phong che chở chúng.

Tội ác của ĐCSVN chất cao như núi rồi, Mỹ Linh chạy tội cho nó được hay sao? Tại sao chúng ta không vạch ra những bằng chứng lịch sử để mọi người đều hiểu sự thật về sự bịp bợm của HCM? Tại sao chúng ta không cùng nghĩ để kéo sập Lăng Ba Đình vì đang thờ thằng gián điệp Tàu nằm trong đó? Tôi có thể khẳng định, nếu mọi người đều hiểu sự thật về sự bịp bợm, giả trá của HCM, ĐCSVN sẽ sụp đổ ngay.

Vào đoạn kết, ông BT có viết: “một việc làm cần thiết lúc này, để cho mọi sự được công bằng, minh bạch, lịch sử trở lại đúng như nó có thật, chính là thái độ mọi công dân yêu nước cần có.” Cũng bởi có câu viết này của ông BT, nên tôi đã viết bài phản luận này. Tôi cũng cần sự thật lịch sử y như ông BT.

Ngày 5 tháng 4 năm 2014
Mỹ linh

 

http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

 

Đính kèm:

(*1) http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/02/tu-huyet-cua-csvn-co-video-clip-chung.html (Tử Huyệt Của ĐCSVN)

(*2) http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/but-danh-cb-la-cua-ong-ho.html (Bút Danh C.B. Là Của Ông Hồ)

(*3) “truy bức để đôn tỷ lệ địa chủ lên 5% như một qui định bắt buộc” (trang 86, Tập II của Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam). Lúc đó, dân số miền Bắc có 10 triệu, nên con số chính xác có thể lên tới 500.000 người bị sát hại, chứ không phải chỉ có 172.008 người như trong sách, đã thừa nhận.

(*4) Bài viết của ông Bùi Tín: http://tunhan.wordpress.com/2014/04/20/du-co-danh-trao-hay-khong-bui-tin-voa/

Búa Liềm

 

Dù có đánh tráo hay không…- Bùi Tín (VOA)

Dù việc đánh tráo có hay không…

ho chiminh1132011_16115

Bùi Tín (VOA) – Sau bài viết Cuộc đánh tráo không thể có trên VOA, tôi đã nhận được một số ý kiến tán đồng, một số ý kiến phản đối. Đây là chuyện bình thường. Tôi rất coi trọng những ý kiến phản đối để điều chỉnh nhận thức của mình, may ra được tiếp cận thêm chân lý. Đó là điều tôi cho là hệ trọng nhất.

Tôi cám ơn bạn Mai Linh và bạn Phan Châu Thành đã phát biểu trên báo Thông Luận và mạng Dân Làm Báo (ra ngày 6/4/2014), phản biện những ý kiến của tôi, cho tôi là “ấu trĩ”, “lập luận chưa chặt chẽ”, thậm chí còn cho rằng tôi vẫn bị niềm tin ở ông Hồ chi phối nặng nề do cái tệ sùng bái cá nhân nhiễm phải khi còn ở trong đảng CS nên đã mất sự sáng suốt cần thiết.

Trong tranh luận tôi luôn tự nhủ phải giữ thái độ trung thực, lương thiện, không tự ái, chủ quan, phải biết phục thiện, công nhận lẽ phải. Chính do thái độ ấy mà sự đánh giá của tôi về ông Hồ đã có những bước thay đổi dần, chắc chắn, trong cả quá trình từ khi ra nước ngoài năm 1990 đến nay, nghĩa là 25 năm. Trước đó tôi còn tiếc rằng khi kết thúc chiến tranh năm 1975 thì ông Hồ đã mất nên những người lãnh đạo kế thừa không có đủ bản lãnh để thực hiện hòa giải hòa hợp dân tộc, có những chính sách sai lầm dại dột, bỏ tù hàng loạt viên chức – quân nhân của VN Cộng hòa, gây thêm thù hận, chia rẽ, làm hại cho việc xây dựng lại đất nước. Tôi chủ quan nghĩ rằng ông Hồ luôn tỉnh táo, thường khuyên dân “thắng không kiêu, bại không nản”, ông Hồ khôn ngoan, không đến nỗi tệ như Lê Duẩn.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, cả phe XHCN tan vỡ, tôi có dịp trở lại các nước Nga, Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan, tiếp xúc với nhiều nhà báo, nhà văn các nước này, trao đổi về lý luận, về chủ nghĩa Marx – Lenin, về CHXH hiện thực… thì sự đánh giá của tôi về ông Hồ thay đổi hẳn.

Trong những chuyến thăm Hoa Kỳ, tôi thường ghé qua Thư viện Quốc hội để đọc, ghi, chụp không biết bao nhiêu tài liệu hiếm quý, từ đó tôi hiểu rõ thêm về lý thuyết CS đã sai lầm tận gốc rễ, cả về nhân sinh quan và phương pháp luận. Tôi cũng nhận rõ thêm bộ mặt của Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành và hàng loạt lãnh đạo CS khác.

Từ 1998 đến 2004, tôi có dịp gặp một số nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu quan tâm đến tình hình VN, viết sách về VN. Ở Paris tôi có dịp gặp, trao đổi ý kiến khá sâu với ông J. William Duiker, cô Sophie Quinn Judge, giáo sư Pierre Brocheux đều là những người viết kỹ nhất về tiểu sử của ông Hồ.

Qua những cuộc thảo luận ấy tôi hiểu rõ ông Hồ hơn, nhất là thái độ của ông Hồ sùng bái mù quáng Stalin, Mao Trạch Đông ra sao, thiếu quan điểm độc lập, tự chủ, bị Trung Quốc ép nên cam chịu chia đôi đất nước ở vĩ tuyến 17 ra sao. Ông được đào tạo là nhân viên tình báo được KGB trả lương.

Tôi hiểu rằng muốn thay đổi chế độ độc đảng tai hại, chuyển đổi sang hệ thống chính trị đa nguyên – đa đảng, nhất thiết phải xóa bỏ hình tượng sùng bái ông Hồ, giải ảo – démystifier – cái ảo thuyết coi ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, thậm chí là vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc, để thuyết phục được cả xã hội ta sớm từ bỏ sự ngộ nhận ấy. Tôi cũng hiểu việc này khó khăn lắm, cần kiên trì nhẫn nại, không thể nóng vội.

Tôi đã cố gắng tham gia vào công cuộc giải ảo cực kỳ hệ trọng này. Ngay từ năm 1991 tôi đã viết bài chỉ rõ ông Hồ đã dùng ngòi bút mang tên Trần Dân Tiên để tự ca ngợi mình trong cuốn sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, tự xếp mình ngang các anh hùng dân tộc Lê Lợi, Quang Trung, rồi tự xưng là Bác với nhân dân, trong đó có các cụ già cao tuổi hơn, là những điều không thể chấp nhận. Tôi bị ngay báo QĐND trong nước phản pháo bằng bài báo “Bùi Tín đi sâu vào con đường phản bội khi xúc phạm bác Hồ”.

Năm 1994 tôi được anh Đỗ Nam Hải từ Úc hỏi về chuyện có thật ông Hồ được Liên Hiệp Quốc công nhận là Anh hùng dân tộc và Danh nhân Văn hóa thế giới không, tôi đã ghé qua trụ sở UNESCO ở Paris, tìm ra những tài liệu gốc để nói rõ không hề có một nghị quyết nào của LHQ như thế, rằng UNESCO chỉ thông báo là nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông Hồ, phía VN có ý định tổ chức kỷ niệm nên LHQ thông báo để mọi thành viên tùy nghi tham gia, nhưng về sau do quá nhiều phản đối nên LHQ không chủ trương tham gia nữa. Đến ngày kỷ niệm, ở Paris cũng như ở Hà Nội, không có một đại diện nào của UNESCO, LHQ tham gia. Hà Nội đã xuyên tạc sự thật, nói dối không biết ngượng.

Sau đó, chính quyền không còn dám ba hoa về chuyện này nữa.

Tôi đã nghiên cứu lại hồ sơ Cải cách ruộng đất và thấy rõ thêm thái độ vô trách nhiệm của ông Hồ trong vụ giết bà Nguyễn Thị Năm cũng như việc sửa sai rất tùy tiện giả dối. Chính ông Hoàng Quốc Việt kể cho tôi nghe rằng ông đã vội đến gặp ông Hồ báo tin người ta sắp xử tử bà Năm, ông Hồ hứa sẽ can thiệp, nhưng rồi ông ta lờ đi. Mà chính ông ta còn viết bài “Địa chủ ác ghê”, kể tội ác của bà Năm. Sau hơn 20 năm nghiền ngẫm, năm 2012 trong một cuộc họp tôi đã công khai nói rõ rằng “trong lòng tôi, ông Hồ không còn là một nhân vật tích cực, có đóng góp gì cho lịch sử VN; theo tôi, nếu như không có ông Hồ thì lịch sử VN sẽ khác, nhân dân ta có thể không bị chiến tranh tàn phá, không thành một con tốt trên bàn cờ chiến tranh lạnh, có thể không ở trong cái thế chia rẽ, rã rời, phân hóa giàu nghèo khủng khiếp như hiện nay. Cho nên nếu cho điểm, tôi sẽ cho ông Hồ điểm âm, là một nhân vật tiêu cực trong lịch sử.” Như vậy nói tôi còn quyến luyến ông Hồ là không đúng, là oan uổng cho tôi.

Tôi đã nói với các bạn trẻ, cái giờ phút bi thảm của dân tộc có thể là vào một đêm nào đó ở ngõ Compoint (Pháp), người thanh niên non nớt Nguyễn Tất Thành ôm bản Luận cương Lenin vào lòng la toáng”Chân lý đây rồi”, từ đó thành người Cộng sản và dắt toàn dân theo chủ nghĩa CS đến nay.

Thưa ông Phan Châu Thành và cô Mỹ Linh, đây là điều quan trọng nhất tôi muốn nhấn mạnh để đáp lại 2 bài phản biện tôi vừa nhận được. Để nói rằng tuy tôi vẫn chưa tin rằng trong lăng Hồ Chí Minh là xác một người Trung Quốc mang tên Hồ Tập Chương, nhưng điều đó không hề thay đổi về sự đánh giá của tôi đối với nhân vật từng đứng đầu đảng CS VN và chế độ VN Dân chủ Cộng hòa từ năm 1945 đến năm 1969. Đó là một nhân vật tiêu cực, có hại, với đường lối bế tắc, sai lầm, độc đoán.

Với tôi, đó là một quá trình vận động trí tuệ và tình cảm gay go, thú vị đi tìm sự thật, đạt đến kết quả cuối cùng là từ chỗ coi ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, sáng suốt, dấn thân vì nước vì dân, sống giản dị, vào tù ra khám, được cả nước kính yêu, thế giới ngưỡng mộ… thật ra chỉ là một nhà hoạt động cơ hội, thiếu kiến thức chính trị cơ bản, mù quáng theo chủ nghĩa Lenin và Stalin, sùng bái Mao, khinh thường luật pháp và các thể chế dân chủ, dẫn dắt đất nước vào con đường độc đảng tối tăm, dấn sâu mãi không còn có đủ nghị lực để quay lại con đường sáng của thế giới dân chủ, ngay cả khi tuyệt đại đa số các nước cộng sản cũ đã phải quay lại với thế giới dân chủ thì những kẻ kế thừa ông vẫn ù lỳ vì lòng tham.

Theo tôi việc chưa đạt được đồng thuận thật cao là trong lăng Hồ Chí Minh hiện tại là người Việt hay người Tàu, là Hồ Chí Minh hay Hồ Tập Chương, không ảnh hưởng gì đến việc đánh giá nhân vật lịch sử này, và việc đánh giá hiện nay đang trên quá trình vận động, thay đổi, nhất là trong lực lượng tuổi trẻ, không bị tác động bởi bộ máy tuyên truyền áp đặt của chính quyền.

Riêng với một bộ phận khá đông đảng viên CS lâu năm, theo kinh nghiệm bản thân tôi, các bạn nên ra sức thuyết phục bằng lý lẽ, không nên nóng ruột vội vã chụp mũ là”ngu lâu”, là”ngoan cố”, vì từ bỏ một nhận thức sâu, tình cảm đậm, nuôi dưỡng vài chục năm không dễ dàng. Con người ta có lúc kỳ lạ vậy đó; cổ xúy dân chủ, lên án độc tài, nhưng vẫn coi ông Hồ là thần tượng. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh là thế. Luật sư Cù Huy Hà Vũ là thế; ông coi Hồ Chí Minh là lãnh tụ vĩ đại, cũng coi đại tướng Võ Nguyên Giáp là kiệt xuất. Tướng Vĩnh lên án quyết liệt chế độ tham quan ô lại hiện tại, xuống đường sát cánh cùng anh chị em dân chủ thế là đáng quý rồi. Rồi dần dà tướng Vĩnh, luật sư Hà Vũ cũng sẽ nhận ra. Kẻ trước người sau, khi đã có thiện chí, có tư duy độc lập, có lòng yêu nước thương dân mách bảo, sớm muộn sẽ nhận diện đúng ông Hồ, và khi đã nhận ra là như đinh đóng cột, như Galilê thuở xưa, trước dàn giáo hỏa thiêu vẫn dứt bỏ nhận thức cũ, nói lên chân lý: quả đất vẫn quay!

Tuy đánh giá ông Hồ là một vấn đề then chốt, hệ trọng, nhưng không nên coi đó là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một con người, sẽ tự mình làm yếu hàng ngũ đấu tranh. Nên có cách nhìn thoáng rộng, bao dung, thuyết phục và chờ đợi. Bạn mình chưa hiểu ra là do ta chưa thuyết phục nổi.

Sau các bài phản biện của 2 bạn Mỹ Linh và Phan Châu Trinh, tôi vẫn chưa được thuyết phục rằng trong lăng ở Hà Nội là một người Trung Quốc được đánh tráo một cách trọn vẹn; rồi đây có thể việc khám nghiệm ADN của con cháu 2 người đó, hiện còn sống ở Đài Loan và Hà Nội, có thể cho một kết luận đáng tin cậy. Dù sao tôi rất biết ơn sự phản biện ấy, cho tôi dịp nghĩ đi rồi nghĩ lại…

Công cuộc đánh giá đúng con người cầm quyền cao nhất ở VN từ 1945 đến 1969, giải ảo sự sùng bái mù quáng dai dẳng lãnh tụ vẫn là một việc làm cần thiết, bằng những chứng cứ, lập luận vững chắc, tài liệu lịch sử đáng tin cậy, với thái độ bình tĩnh bè bạn chứ không thể bằng sự công kích, chia rẽ, lên án nặng nề, chỉ gây nên phản tác dụng, khi lực lượng dân chủ VN đang cần phát triển và đoàn kết.

Bùi Tín

voatiengviet.com/content/du-viec-danh-trao-co-hay-khong/1893991.html

voatiengviet.com/content/du-viec-d